IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [Đô Thị] Bác Sĩ Thiên Tài - Tác giả: Liễu Hạ Huy (C 1015 >>>)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7
Tác giảThông điệp
ShiverOne7
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 7813
Age : 21
Thần Bí Cóc : ™†TuLa Tử Vực†™
Registration date : 29/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Bác Sĩ Thiên Tài - Tác giả: Liễu Hạ Huy (C 1015 >>>)   Sun Dec 30, 2012 6:53 am

Bác Sĩ Thiên Tài
Tác giả :Liễu Hạ Huy
-----oo0oo-----

Chương 1166 : Anh là thầy thuốc chứ không phải thần tiên

Nhóm dịch: Huntercd
Sưu tầm by htnt2005 --- 4vn





Khi Tần Lạc đi vào đã nhìn thấy cái khăn trùm đầu Lăng Tiếu. Hắn vốn tưởng Lăng mẫu sợ Lăng Tiếu bị cảm lạnh nên mới dùng khắn trùm đầu cho cô, không ngờ bên trong còn ẩn dấu bí mật.

Lần trước khi Tần Lạc tới thăm Lăng Tiếu, mái tóc vẫn còn đen nhánh, bây giơ mới chỉ hai tháng không gặp ngắn ngủi, mái tóc cô ấy giống như nhuộm vậy, hoàn toàn bạc trắng.

Trắng!

Trắng xóa!

Gương mặt tái nhợt gầy gò, có thể nhìn thấy rõ gân xanh mảnh mảnh. Một cô gái trẻ trung nhưng lại có mái tóc bạc không tương xứng với tuổi khiến cho người ta có một cảm giác rất quỷ dị, xen lẫn là một cảm giác cực kỳ chua xót.

“Sao lại như vậy?” Tần Lạc cực kỳ kinh ngạc. Mặc dù kiến thức y thuật của hắn uyên thâm nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận vẫn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Không biết.” Lăng mẫu lau nước mắt nói: “Bác sĩ tới khám, nói đây là vì chức năng cơ thể phụ nữ thoái hóa mạnh mẽ, cơ thể đang thoái hóa rất nhanh chóng.”

“Bọn họ có cung cấp phương án chữa trị không?” Tần Lạc hỏi.

“Không.” Lăng mẫu lắc đầu nói: “Bọn họ chỉ biết là trúng độc, nhưng không biết trúng độc gì. Có xét nghiệm máu lại nhưng bọn họ nói là không tìm ra vấn đề, không tìm được thuốc giải.”

Lăng mẫu quay người lau nước mắt, hai vai co rúm: “Bọn họ nói nếu như không tìm được thuốc giải Lăng Tiếu nó nó …,”

Tần Lạc vội vàng rút khăn tay chuyển cho Lăng mẫu, nói: “Cô không nên lo lắng. Bây giờ còn thời gian, chúng ta sẽ tiếp tục nghĩ cách. Lăng Tiếu sẽ không có chuyện gì đâu.”

“Phịch” Lăng mẫu quỳ xuống trước mặt Tần Lạc, khóc nói: “Bác sĩ Tần, cô biết cháu đã cố gắng. Cô biết cháu toàn tâm toàn ý giúp Lăng Tiếu của cô nhưng cô vẫn muốn xin cháu. Cô xin cháu hãy cứu Lăng Tiếu. Lăng Tiếu mới có mười chín tuổi, bình thường hơi được nuông chiều nhưng nó là một con bé tốt, hiền lành. Cô không thể không có Lăng Tiếu. Cô van xin cháu, cháu hãy giúp Lăng Tiếu, hãy giúp nó đi. Lăng Tiếu nó nó khổ quá.”

Tần Lạc vội vàng đỡ Lăng Mẫu đứng dậy nhưng Lăng mẫu vẫn kiên quyết quỳ dưới đất, đỡ lên lại quỳ, kéo lên lại quỳ xuống khiến Tần Lạc cực kỳ đau đầu.

“Cô, cháu hiểu tâm trạng của cô. Cháu biết hiện nay cô rất sốt ruột, rất khủng hoảng nhưng dù cô quỳ xuống cũng vô ích, đúng không? Cô làm như vậy chỉ lãng phí thời gian của chúng ta, lãng phí thời gian chữa trị cho Lăng Tiếu. Cô hãy yên tâm, cháu sẽ dốc toàn lực chữa trị cho Lăng Tiếu.” Tần Lạc kiên nhẫn thuyết phục Lăng mẫu. Hắn biết bà mẹ đáng thương này đã suy sụp về mặt tinh thần. Mỗi một giây phút bà ở bên cạnh chăm sóc con gái của mình là mỗi giây phút còn hy vọng.

Thế nhưng khi bà nhìn thấy con gái của mình ngày càng biến đổi theo chiều hướng xấu, sức khỏe càng xấu thậm chí mái tóc đang từ đen dần dần chuyển sang bạc, đột nhiên trở thành bạc trắng, hy vọng cuối cùng của bà ta đã tan biến. Liệu Lăng mẫu có thể gánh chịu được nỗi đau bất lực khi sắp mất đi người con gái của mình không?

Điều đau khổ nhất trên thế gian này chính là người đầu bạc tiễn người tóc đen, còn đau khổ hơn nhiều so với nỗi đau của người tóc bạc tiễn người tóc bạc.

Nếu như ngay sau khi trúng độc Lăng Tiếu chết ngay, có lẽ nỗi đau của Lăng mẫu đã lành miệng, tuy vẫn nhớ thương nhưng vẫn khống chế được bản thân. Lúc này Lăng Tiếu vẫn nằm một góc, không chết nhưng cũng không nhúc nhích. Sự tồn tại của Lăng Tiếu chính là một hình thức lăng trì về tinh thần đối với Lăng mẫu.

“Được, cô đúng dậy, cô đứng dậy.” Lăng mẫu vội vàng đứng dậy: “Bác sĩ Tần, cháu hãy cứu Lăng Tiếu, hãy cứu nó giúp cô.”

Tần Lạc gật đầu hắn đi tới lấy hộp ngân châm trong góc hòm thuốc. Sau khi trừ độc cho ngân châm, nín thở, tĩnh khí, Tần Lạc sử dụng Thái Ất Thần Châm, đệ ngũ châm châm cứu cho Lăng Tiếu.

Không hiểu có chuyện gì xảy ra. Trước kia Tần Lạc có thể dễ dàng đâm châm vào nhưng hôm này Tần Lạc không thể nào đưa ngân châm xâm nhập vào thân thể Lăng Tiếu.

Tần Lạc nhắm mắt lại, tâm vô tạp niệm, cố gắng cảm nhận cảm giác tuyệt vời đó.

Vẫn không được.

“Bác sĩ Tần, có chuyện gì vậy?” Khi Lăng mẫu nhìn thấy đôi mắt trợn tròn của Tần Lạc, tay cầm ngân châm nhưng khá lâu mà vẫn không đâm châm, bà không khỏi sốt ruột hỏi.

“Không có chuyện gì.” Tần Lạc cười nói: “Cháu đang suy nghĩ một vài vấn đề.”

“Ồ, không vội, không vội.” Lăng mẫu cười lấy lòng.

Khi nhìn thấy đôi mắt vằn những tia máu của Lăng mẫu vẫn như đang gắng gượng mỉm cười, đột nhiên Tần Lạc có một cảm giác rất quen thuộc.

Ngày trước khi hắn giật mình tỉnh dậy từ trong giấc mợ, hắn lúc nào cũng nhìn thấy mẹ mình đang ngồi ở đầu giường, nhìn hắn với ánh mắt giống hệt như thế này.

Tần Lạc hỏi: mẹ, sao mẹ không ngủ?

Mẹ nói: mẹ tỉnh ngủ, tới xem con, con hãy ngủ đi.

Sau đó một lần nữa Tần Lạc bước vào giấc mộng đẹp.

Bọn họ không dám đi vì bọn họ sợ rằng ngay khi mình tỉnh lại sẽ không được gặp con mình nữa.

Tần Lạc có thể hiểu được nỗi lo lắng, tình yêu thương đó.

“Cô hãy yên tâm, không có chuyện gì đâu.” Tần Lạc cười nói với Lăng mẫu.

Một lần nữa Tần Lạc nhắm mắt lại.

Tần Lạc nhanh chóng tiến vào cảnh giới nhập thần, tay phải hắn run lên, ngân châm như tia chớp cắm vào vị trí huyệt đạo nhắm đã lâu.

Thông suốt. Tần Lạc hoàn toàn dễ dàng tiến nhập vào thế giới não bộ của Lăng Tiếu.

Đại não của Lăng Tiếu không bị thương tổn, cũng không có chỗ nào bị đứt gãy về trí nhớ hay bị tắc nghẽn vì vậy Tần Lạc không hao tổn nhiều khí lực.

Thế nhưng điều khiến Tần Lạc giật mình kinh hãi chính là lần này cảm nhận dùng châm không giống với những lần trước.

Lần trước, Tần Lạc cũng sử dụng “nhập thần chi cảnh” để tiến vào khu vực não bộ của Lăng Tiếu, trong đầu Lăng Tiếu hoàn toàn là mảng tối đen, không nhìn thấy bất kỳ vật gì hơn nữa hình như Lăng Tiếu còn từ chối liên lạc với thế giới bên ngoài, ngập tràn bầu không khí tuyệt vọng, bi thương.

Lúc này đây cảm thụ của hắn thật sự hổn độn.

Bức màn màu đen đó đã biến mất, hơi thở bi thương, tuyệt vọng đó cũng đã biến mất.

Trong đầu như một màn sương mù bị ô nhiễm hay như là ao đầm đầy bùn lầy, nhìn không có lối thoát.

Đây chính là mùi vị của sự mục nát, cũng là điềm báo cái chết.

Tần Lạc không muốn từ bỏ, hắn lại dẫn dắt một luồng khí từ não bộ tiến xuống những bộ phận bên dưới, nguyên khí dần dần xâm chiếm toàn thân Lăng Tiếu, ngoại trừ mấy chỗ bị tắc nghẽn còn gần như những bộ phận khác đều lưu thông thuận lợi.

Hay nói cách khác, thân thể Lăng Tiếu vẫn khỏe mạnh, không có vấn đề gì nghiêm trọng. Ít nhất kinh mạch của Lăng Tiếu vẫn thông suốt.

“Phù.”

Tần Lạc rút ngân châm, thở một hơi thật dài.

“Anh Tần Lạc, Tiếu Tiếu thế nào rồi.” Một giọng nói con gái rất dễ thương vang lên.

“Toái Toái, sao em lại tới đây?” Tần Lạc kinh ngạc hỏi. Rất trùng hợp, lần nào hắn tới đây cũng gặp Ninh Toái Toái, giống như hai người có cảm giác linh thông, báo tin cho nhau.

“Em tới thăm Tiếu Tiếu.” Ninh Toái Toái mỉm cười, dáng vẻ rất đáng yêu nhưng cũng cực kỳ miễn cưỡng: “Bạn ấy có sao không? Có chuyện gì không?”

Tần Lạc cười nói: “Không sao. Hãy yên tâm.”

Sắc mặt Ninh Toái Toái cứng đơ, nụ cười gượng gạo thế nhưng cô nhanh chóng khôi phục lại sắc mặt, nụ cười ban đầu. Ninh Toái Toái cầm tay Lăng mẫu nói: “Cô, cô thấy không, anh Tần Lạc nói không có chuyện gì mà. Cô không nên lo lắng cho Tiếu Tiếu. Bây giờ anh Tần Lạc đã quay về, anh ấy nhất định sẽ chữa khỏi cho Tiếu Tiếu.”

“Có biết, cô biết.” Lăng mẫu cầm tay Ninh Toái Toái, cố gắng gật đầu nói. Tần Lạc nói “không có việc gì” chính là một câu trả lời không chắc chắn. Nếu như Tần Lạc nắm chắc, nhất định sẽ thẳng thừng trả lời “không có chuyện gì”.

Ninh Toái Toái nhìn Tần Lạc nói: “Tần đại ca, chúng ta ra ngoài một lát đi? Em có chuyện muốn hỏi anh.”

“Được.” Tần Lạc gật đầu nói.

Lăng mẫu biết hai người muốn nói chuyện bệnh tình của Lăng Tiếu nhưng bọn họ lại không muốn bà nghe thấy, bà cũng không có cách nào miễn cưỡng hai người. Lăng mẫu cười nói: “Gần trưa rồi, hai cháu phải nhớ đi ăn cơm đó.”

“Cô, chúng cháu sẽ nhớ.” Ninh Toái Toái cười gật đầu nói: “Cô muốn ăn gì cháu sẽ mua cho cô? Vẫn cháo hầm thịt nhé?”

“Không cần.” Lăng mẫu lắc đầu nói: “Cô không muốn ăn.”

“Cô nhất định phải ăn.” Tần Lạc dùng góc độ một thầy thuốc chuyên nghiệp khuyên can. “Áp lực quá lớn, lại không chịu ăn uống, dã dày sẽ không chịu được. Nếu như cô bị ốm, Lăng Tiếu sẽ thế nào?”

Lăng mẫu nhìn Lăng Tiếu đang nằm trên giường bệnh, nói: “Thôi được rồi. Hãy mua cho cô một bát cháo.”

Sau khi có câu trả lời của Lăng mẫu, Tần Lạc và Ninh Toái Toái mới cùng nhau rời khỏi phòng bệnh.

Bên ngoài ánh nắng rực rỡ, chim chóc hót vang.

Tần Lạc và Ninh Toái Toái đều không kìm lòng được hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành. Quả thật bê trong phòng bệnh, bầu không khí quá ngột ngạt.

“Liệu tôi có phải là người bất tài không?” Tần Lạc hỏi khi hai người đứng trước hồ nước lần trước Ninh Toái Toái đã ngã xuống nước.

Ninh Toái Toái đứng bên phải Tần Lạc, nghiêng mặt nhìn nụ cười đau khổ của Tần Lạc. Cùng với nụ cười đau khổ, hai mép Tần Lạc khẽ nhếch lên, ánh mắt cực kỳ bi thương, rất giống một đứa trẻ đáng thương.

Ninh Toái Toái cũng cảm thấy tim mình đau đớn, co thắt lại. Cô giơ tay nắm tay Tần Lạc, khuyên nhủ hắn: “Anh là thầy thuốc, anh không phải thần tiên.”



Nguồn: http://4vn.eu/forum/showthread.php?65925-Y-hoc-Bac-Si-Thien-Tai-TG-Lieu-Ha-Huy-Chuong-1173&page=233#ixzz2GUZfbJFN
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ShiverOne7
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 7813
Age : 21
Thần Bí Cóc : ™†TuLa Tử Vực†™
Registration date : 29/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Bác Sĩ Thiên Tài - Tác giả: Liễu Hạ Huy (C 1015 >>>)   Sun Dec 30, 2012 6:53 am

Bác Sĩ Thiên Tài
Tác giả :Liễu Hạ Huy
-----oo0oo-----

Chương 1167 : Coi người sống như người chết

Nhóm dịch: Huntercd
Sưu tầm by htnt2005 --- 4vn





Ninh Toái Toái biết mình có tình cảm với Tần Lạc. Cô biết trong lúc vô tình trong tim mình đã in dấu hình bóng người con trai này.

Ninh Toái Toái không giống như Lăng Tiếu. Lần đầu tiên gặp nhau Lăng Tiếu đã xảy ra xung đột với Tần Lạc, đương nhiên cũng có nguyên nhân đằng sau xung đột này. Thế nhưng đối với Ninh Toái Toái, ngay lần đầu tiên cô đã cảm thấy nụ cười của người con trai này rất đẹp. Ninh Toái Toái thích những người con trai có nụ cười đẹp, cũng giống như bản thân cô đặc biệt thích những nụ cười.

Đương nhiên tình cảm đó còn chưa thể gọi là tình yêu.

Sau đó những lần tiếp xúc xảy ra càng nhiều, Ninh Toái Toái càng ngày càng hiểu rõ người con trai này. Hình bóng này dần dần in dấu trong tim cô. Anh ấy tài hoa hơn người, anh ấy có y thuật vô song, anh ấy can đảm, còn cả không biết xấu hổ. Dù tốt hay xấu, chỉ cần có tin tức của người con trai này, cô phải xem đi xem lại nhiều lần.

Sau đó xảy ra vụ nổ ở building Hoán Khê, người con trai này dùng thân thể mình che chở cho cô. Vào thời điểm đó, tất cả những lý do, tất cả những cớ cô đặt ra, sụ rụt rè và kiêu ngạo, tất cả, tất cả mọi điều đều sụp đổ …

Ninh Toái Toái có thể xác định được một điều rất rõ ràng: mình yêu anh ấy.

Những người giỏi khoa học tự nhiên đều có đầu óc cực kỳ tỉnh táo. Ninh Toái Toái biết bản thân mình không có hy vọng, đây chỉ là tình cảm đơn phương. Anh ấy đã có Lâm Hoán Khê, có building Hoán Khê. Anh ấy cần mình chỉ vì anh ấy cần người thiết kế building cho người yêu dấu của mình mà thôi.

Vì vậy tình cảm bị chôn chặt tận đáy lòng, hơn nữa còn không thể thốt ra.

Cũng như rất nhiều cô bé lọ lem thần tượng ngôi sao, nỗi buồn của bọ họ không phải ở vấn đề giành được kết quả tốt nhất mà bọn họ buồn vì mình yêu mà đối phương không biết.

Hôm nay, lúc này.

Khi Ninh Toái Toái nhìn thấy gương mặt bi thương của Tần Lạc, cô cảm thấy cực kỳ đau khổ.

Ninh Toái Toái không biết bản thân mình có thể làm gì cho Tần Lạc, cô chỉ muốn Tần Lạc biết sự ủng hộ và động viên của mình.

Ninh Toái Toái cầm tay Tần Lạc, cô thật sự không muốn cái gì gọi là nhân cơ hội chiếm tiện nghi, cũng không có cảm giác tim đập thình thịch, hoa mắt chóng mặt. Cô chỉ muốn cầm tay Tần Lạc, chạm vào người hắn.

Ninh Toái Toái co rằng đây chính là cách thức trợ giúp và ủng hộ Tần Lạc.

“Nói thì như vậy nhưng Lăng Tiếu là bệnh nhân của tôi. Tôi không có biện pháp cứu chữa cho cô ấy, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ấy ngừng thở. Cảm giác này thật sự khó chịu.”

“Thật sự không còn cách nào nữa sao?” Ninh Toái Toái hỏi mà không cam lòng.

Tần Lạc lắc đầu ói: “Em cũng biết bản thân Lăng Tiếu không mắc bệnh mà là trúng độc. Thân thể của cô ấy rất tốt, hoàn toàn không có vấn đề. Chúng ta chỉ cần giải được độc dược là được nhưng vấn đề là loại độc này rất tiên tiến, ngay cả viện nghiên cứu ý học Trung Quốc và những viện nghiên cứu y học một số quốc gia Âu Mỹ cũng không biết được thành phần của loại độc dược này, không biết nó là cái gì, đương nhiên càng không thể tìm được thuốc giải của nó. Không ngờ y học Trung Quốc cũng có lúc thất bại trước khoa học kỹ thuật tiên tiến. Bệnh của Lăng Tiếu không thuộc vào phạm trù y học mà là cuộc đấu về khoa học kỹ thuật. Điều này giống như một đất nước có thể chế tạo ra bom nguyên tử, đất nước chúng ta có nhiều người thông minh, có thể làm được điều này nhưng lại không có nguyên liệu, không có kỹ thuật nên chúng ta không thể chế ra bom nguyên tử.”

“Một khi đã như vậy thì sao anh phải tự trách mình?” Ninh Toái Toái hỏi.

“Tôi không tự trách mình, tôi chỉ …” Tần Lạc thở dài nói, hắn rút bàn tay đang nằm trong tay Ninh Toái Toái ra. “Tôi không thích cảm giác này hơn nữa người nhà của Lăng Tiếu quá đau khổ.”

“Có người nói trên thế giới này co hai nghề nghiệp lãnh đạm với sự sống chết. Một nghề nghiệp chính là nhân viên hỏa táng. Trong con mắt bọn họ, mọi người cuối cùng đều trở thành tro bụi. Còn loại nghề nghiệp kia chính là thầy thuốc bởi vì bọn họ thấy chết nhiều hơn sinh.”

“Không ai dám lãnh đạm, coi thường sự sống chết.” Tần Lạc lắc đầu nói: “Bọn họ chỉ coi thường sự sống chết của người khác. Nếu như người bệnh nằm trên giường là người thân của thầy thuốc hay người thân của nhân viên lò hỏa thiêu, nhất định bọn họ cũng đau khổ không kém.”

“Đúng vậy.” Ninh Toái Toái gật đầu nói: “Không ai dám coi thường sự sống chết. Chúng ta chỉ coi thường chuyện sống chết của người khác. Câu nói này rất hay. Từ khi phát hiện ra thân thể Tiếu Tiếu bắt đầu tróc da, tóc trở nên bạc trắng, em bắt đầu có cảm giác không ổn. Cho dù công việc bận bịu tới đâu, hàng ngày em đều tới thăm cô ấy. Em không biết em có thể làm được điều gì hay không. Em chỉ muốn tới ngồi cùng với cô ấy, ngồi cùng vói bác gái. Em chỉ sợ mình bác ấy không đỡ được Tiếu Tiếu.”

“Em không nên thương tâm.” Tần Lạc an ủi Ninh Toái Toái. Ninh Toái Toái quả thực là cô gái tốt bụng, hiền lành. Trong thời đại coi trọng vật chất như hiện nay, có thể giữ gìn được đức tính này quả thật rất khó khăn.

“Em thật sự không biết khi bác gái biết được tin này thì sẽ như thế nào?” Hai mắt Ninh Toái Toái đỏ hoe, nói: “Thật sự không còn cách nào nữa sao?”

Tần Lạc suy nghĩ một lát rồi nói: “Có, trước tiên tôi muốn thay toàn bộ máu trong người Tiếu Tiếu nhưng như tôi mới nói chúng ta không có cách nào biết được loại độc tố đó là gì, cũng không thể xác định chất độc trong máu cô ấy đã xâm nhập vào tạng phủ hay chưa? Đây chỉ là một thử nghiệm, xác xuất thành công không cao.”

“Vậy…”

Ninh Toái Toái còn muốn hỏi Tần Lạc tiếp nhưng ngay lúc này cô nhìn thấy có bác sĩ đang vội vàng chạy tới khu nhà bệnh mà bọn họ mới rời khỏi.

“Đã xảy ra chuyện gì sao?” Ninh Toái Toái ngơ ngác hỏi.

“Hãy đi xem nào.” Tần Lạc nói.

Tần Lạc và Ninh Toái Toái vội vàng đi theo những bác sĩ đi mà như chạy kia lên trên lầu. Khi nhận ra bọn họ đang đi tới phòng bệnh của Lăng Tiếu, sắc mặt Ninh Toái Toái lập tức xám như tro, cực kỳ khó coi.

Chẳng lẽ Lăng Tiếu đã đi?

Hai người càng bước nhanh hơn, hấp tấp đuổi theo nhóm bác sĩ rồi vượt lên trước bọn họ.

Lúc này Lăng mẫu trong tình trạng gần như phát điên, nước mắt ràn rụa. Khi nhìn thấy Tần Lạc chạy tới, bà vội vàng túm tay Tần Lạc như người chết đuối túm được cọc, nói to: “Bác sĩ Tần, hãy mau cứu Tiếu Tiếu. Hãy mau cứu Tiếu Tiếu. Nó thổ ra máu, nó thổ ra máu …”

Tần Lạc đi tới quan sát. Lăng Tiếu vẫn đang trong tư thế nằm thẳng như cũ, hai mắt vẫn nhắm chặt, dáng ngủ cực kỳ yên tĩnh.

Thế nhưng từ khóe miệng Lăng Tiếu đang chảy ra chất lỏng sền sệt.

Chất lỏng sền sệt này có màu nâu đen, rất hôi thối giống như là

“Đã xảy ra chuyện gì?” Một bác sĩ đeo kính vội vàng tới hỏi: “Có cho người bệnh ăn, uống cái gì không?”

“Không.” Lăng mẫu khóc lắc đầu nói: “Hoàn toàn không ăn thức ăn gì khác. Hàng ngày chỉ có dịch dinh dưỡng và thức ăn lỏng.”

Một bác sĩ trẻ tuổi đi tới dùng cái nhíp gắp một ít chất lỏng sền sệt này vào một cái túi nhựa và nói: “Tôi đi làm xét nghiệm.”

Nói xong anh ta liền bước nhanh ra ngoài.

Có bác sĩ cần đủ loại thiết bị tới tiến hành đo trên thân thể Lăng Tiếu sau đó mấy người tụ tập thì thào, thảo luận.

Cuối cùng người bác sĩ đeo kính kia đi tới trước mặt Lăng mẫu nói: “Xem ra lần này không qua khỏi rồi. Xin hãy nén bi thương.”

“Bác sĩ, anh hãy cứu con gái của tôi. Tôi…”

Người bác sĩ lắc đầu bất đắc dĩ nói: “Nếu như có thể cứu được, chúng tôi có thể không cứu sao? Chúng tôi thật sự không còn cách nào khác mà.”

Nói xong ông ta quay người đi ra ngoài.

“Bác sĩ Tần …” Lúc này tất cả hy vọng của Lăng mẫu được ký thác trên người Tần Lạc.

Tần Lạc đang bắt mạch cho Lăng Tiếu.

Sắc mặt Tần Lạc xanh lét giống như có người nào đó nợ hắn hai trăm tệ mà không trả vậy.

Lúc này đây Tần Lạc thật sự không cười được nữa, ngay cả một gương mặt làm bộ làm tịch hắn cũng không làm nổi.

Sau khi Lăng Tiếu nôn ra những chất lỏng sền sệt này, sức khỏe của cô không những không có chuyển biến tốt đẹp mà ngược lại còn trở nên tồi tệ hơn trước. Lúc trước khi Tần Lạc bắt mạch, mạch của Lăng Tiếu chỉ là rối loạn, mạch tượng suy yếu nhưng bây giờ mạch tượng của Lăng Tiếu gần như không có, đôi khi vài ba giây mới nhảy một lần, đôi khi mấy giây cũng không nhảy, giống như một người…chết vậy.

Lúc này Tần Lạc còn có thể giương bộ mặt làm bộ, bình tĩnh nói câu nhảm nhí: “Không cần lo lắng, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức” gì đó sao?

“Tần đại ca …” Ninh Toái Toái cũng gọi tên Tần Lạc, cô muốn hỏi điều gì đó nhưng lại không nói nên lời. Chuyện đã tới nước này, cô còn có thể hỏi gì nữa không? Hỏi hắn có thể chữa trị được cho Lăng Tiếu hay sao?

Ninh Toái Toái hiểu rất rõ rằng mỗi một câu hỏi của bọn họ lúc này càng tăng thêm áp lực cho Tần Lạc.

Tần Lạc không trả lời.

Tần Lạc móc điện thoại di động, sau khibấm một số gọi, hắn nói: “Loại độc dược lần trước các cô lấy ở trên người chết đã nghiên cứu thế nào rồi?”

“Không biết.” Giọng nói lãnh đạm của một người phụ nữ vang lên.

“Hãy hỏi giúp tôi một chút, rất gấp.” Tần Lạc nói.

Ngay lập tức điện thoại bị ngắt.

Một lát sau chuông điện thoại của Tần Lạc vang lên.

“Phòng nghiên cứu trả lời là còn đang nghiên cứu. Đang tìm thuốc giải phù hợp với chất độc.”

“Tìm được không.” Giọng nói của Tần Lạc kích động.

“Không.”

“….”

“Cũng không phải không có thu hoạch.” Người phụ nữ nói: “Bọn họ nói loại chất độc này có thể dung hợp với một loại virus khác nhưng về kết quả dung hợp thì cần phải được tiến hành kiểm tra thêm.”

“Không cần kiểm tra nữa.” Tần Lạc nói: “Hãy lập tức chuyển chất độc đó tới đây.”

“Anh xác định chứ?”

“Không còn lựa chọn nào khác.” Tần Lạc quả quyết. Bệnh Lăng Tiếu đã chuyển tới mức này, nếu như không được điều trị có hiệu quả, có thể ngay tối hôm nay Lăng Tiếu sẽ không qua khỏi.

Chỉ cần có virus có thể dung hợp với độc dược này, cho dù kết quả là gì đi nữa, cũng sẽ không tồi tệ hơn so với tình trạng bây giờ.

Bây giờ chỉ thể coi là ngựa chết thành ngựa sống. Không, nói một cách chính xác là người sống thành người chết.


Nguồn: http://4vn.eu/forum/showthread.php?65925-Y-hoc-Bac-Si-Thien-Tai-TG-Lieu-Ha-Huy-Chuong-1173&page=234#ixzz2GUZjJR9A
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ShiverOne7
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 7813
Age : 21
Thần Bí Cóc : ™†TuLa Tử Vực†™
Registration date : 29/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Bác Sĩ Thiên Tài - Tác giả: Liễu Hạ Huy (C 1015 >>>)   Sun Dec 30, 2012 6:53 am

Bác Sĩ Thiên Tài
Tác giả :Liễu Hạ Huy
-----oo0oo-----

Chương 1168 : Sống hay chết

Nhóm dịch: Huntercd
Sưu tầm by htnt2005 --- 4vn





Khi nghe Tần Lạc nói chuyện trên điện thoại về chuyện “chất độc”, Ninh Toái Toái vội vàng lên tiếng hỏi: “Tần đại ca, có phải đã tìm được thuốc giải chất độc trong người Tiếu Tiếu rồi không?”

Lăng mẫu cũng nhìn Tần Lạc với ánh mắt chờ mong, bà nói: “Bác sĩ Tần, cô biết Tiếu Tiếu lành ít dữ nhiều. Cô cũng không buộc cháu nhất định phải cứu sống Tiếu Tiếu. Cô chỉ cầu xin cháu. Cầu xin cháu hãy cố gắng hết sức là được, cố gắng hết sức là được rồi.”

Khi nói chuyện Lăng mẫu đã khóc lặng đi.

Tuy Lăng mẫu nói “không nhất định có thể cứu sống được” nhưng nếu như con gái bà cứ như thế này rời bỏ bà, liệu bà có thể chịu đựng được nỗi đau đớn của kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh không?

Huống chi bà mới dùng nước ấm lau chất lỏng sền sệt dính trên khóe miệng của Lăng Tiếu. Trong khi bọn họ đang nói chuyện, khóe miệng Lăng Tiếu lan trào ra những cục đờm có dính máu.

Lúc này miệng Lăng Tiếu giống như một chiếc vòi nước như không được vặn chặt, liên tục chảy ra ngoài mang theo những chất lỏng rất tanh tưởi. Khi người mẹ nhìn thấy tình trạng này của con cái, đương nhiên sẽ nghĩ rằng bệnh đang nặng thêm.

Đương nhiên lúc này quả thật bệnh của Lăng Tiếu đang nặng thêm.

Bởi vì hoàn toàn không biết gì về chất độc trong người Lăng Tiếu, lần đầu tiên nghe nói khiến Tần Lạc không có cách thi triển sở học của mình. Chính vì vậy hắn cũng không có cách giải thích nguyên nhân một tiếng trước còn đang yên bình, đột nhiên lúc này bệnh tình Tiếu Tiếu đột nhiên tăng lên?

“Trước đó mấy ngày đã lấy máu trong người Lăng Tiếu.” Đương nhiên Tần Lạc sẽ không nói chuyện Hồng Phu theo dõi tùy tùng của Lam Thiên Hộ, giết chết rồi từ đó tìm được độc tố tương tự. Hắn chỉ có thể nói chất độc này lấy từ trên người Lăng Tiếu mà thôi. “Tôi có chuyển máu đó tới tất cả những phòng nghiên cứu quen bết ở Yến Kinh, xin bọn họ hỗ trợ, nghiên cứu. Lúc nãy tôi gọi điện thoại, một người bạn nói đã tìm được một loại virus có thể tiến hành dung hợp chất độc trong máu của Lăng Tiếu.”

“Tiến hành dung hợp?” Ninh Toái Toái không hiểu y học nên cô nghi ngờ hỏi: “Vậy có phải là giải độc không?”

Tần Lạc lắc đầu.

“Vậy thì là gì?” Ninh Toái Toái hỏi nhỏ.

Thế nhưng Ninh Toái Toái cẩn thận quá thừa, mặc dù Lăng mẫu đang lau khóe miệng cho Lăng Tiếu nhưng hai mắt bà vẫn chăm chú nhìn Tần Lạc, chăm chú lắng nghe từng câu nói của hai người bọn họ.

“Còn không mau tiến hành giải độc đi?” Lăng mẫu vội vàng gào lên.

“Không thể.” Tần Lạc áy náy nói.

Mặc dù chuyện này hoàn toàn không liên quan tới Tần Lạc, thậm chí hắn còn có thể mượn lý do mối quan hệ trước đây của hắn và Lăng Tiếu, đặt mình ra ngoài chuyện này cho dù chuyện chuyển biến xấu, tử vong. Thế nhưng hắn là Tần Lạc, hắn thật sự không thể làm chuyện đó. Gia giáo Tần gia không cho phép hắn làm chuyện thiếu đạo đức này. “Tôi cần phải thương lượng chuyện này với cô.”

Ninh Toái Toái đi tới, đón lấy chiếc khăn ướt trong tay Lăng mẫu, nói: “Cô, để cháu làm. Cô hãy nói chuyện với Tần đại ca đi.”

Lăng mẫu không khách sáo. Lúc này không phải là lúc đưa đẩy, bà xoa xoa tay, nhìn Tần Lạc nói: “Bác sĩ Tần, cháu là bạn của Toái Toái, cháu lại tận tâm cứu chữa cho Tiếu Tiếu của cô. Cho dù kết quả cuối cùng là gì đi nữa thì Lăng gia cô cũng vô cùng biết ơn cháu, tuyệt đối không oán giận. Cháu là người hiểu lễ nghĩa, tới, về điều cô gọi cô là “cô”. Nếu như cháu không chê, quả thật cô cũng coi cháu như người nhà của mình. Có chuyện gì cháu cứ việc nói thẳng. Lăng Tiếu đã trong tình trạng này, cô có thể chấp nhận bất kỳ kết quả nào.”

Tần Lạc gật đầu nói: “Cô, cháu không nói dối cô mà cũng không thể nói dối cô nhưng lực chọn cuối cùng là tùy thuộc vào cô.”

“Vậy cháu hãy nói xem rốt cuộc tình hình như thế nào?” Lăng mẫu hỏi.

“Nói thật, cháu không có cách cứu Tiếu Tiếu.” Tần Lạc thản nhiên thừa nhận sự “vô năng” của mình. “Bệnh của Lăng Tiếu là trúng độc, cho dù là châm cứu hay uống thuốc cũng đều không được. Cháu cũng không có cách nào biết được chất độc trong người Lăng Tiếu là chất độc nào? Cháu đã tìm tới những viện nghiên cứu cao cấp trong nước, bọn họ cũng hoàn toàn không biết loại độc này, thậm chí cháu cũng hỏi mấy viện nghiêm cứu nước ngoài quen biết, bọn họ cũng thật sự không biết chất độc này.”

Tình hình thật sự đúng như lời Tần Lạc nói. Chất độc trong người Lăng Tiếu như thể một virus máy tính kiểu mới. Các phương pháp diệt trừ virus hiện hành đều không có tác dụng mà các công ty nghiên cứu virus cũng không biết đây là loại virus gì. Đây chính là một chất độc hàng đầu, vượt xa trình độ khoa học kỹ thuật hiện tại.

“Vậy cháu mới nói thuốc giải gì?”

“Đó không phải là thuốc giải.” Tần Lạc nói: “Bọn họ chỉ tìm ra một loại virus có khả năng dung hợp chất độc này.”

“Không phải thuốc giải sao? Vậy là cái gì?” Lăng mẫu ngơ ngác trước câu trả lời quanh co của Tần Lạc. Bà nghĩ tới nghĩ lui nhưng cuối cùng vẫn không hiểu là Tần Lạc muốn nói điều gì.

“Là chất độc.” Tần Lạc trả lời.

“Chất độc?” Lăng mẫu kinh hãi hỏi lại.

Ngay cả động tác tay của Ninh Toái Toái cũng ngừng lại. Cô nói: “Tần đại ca, sao lại có thể là chất độc? Sao lại có thể cho Tiếu Tiếu uống chất độc?”

“Đúng vậy, bác sĩ Tần, Lăng Tiếu đã như thế này rồi, nếu như tiếp tục cho nó uống chất độc, liệu nó có thể chịu được hay không?”

“Cháu không biết.” Tần Lạc trả lời.

“………………”

Tần Lạc cười gượng nói: “Đây là hai chất độc hoàn toàn có thể dung hợp với nhau, có khả năng sẽ biến thành một chất độc mới, cháu cũng thật sự không biết sẽ biến thành cái gì nữa, có ảnh hưởng tới sức khỏe của Tiếu Tiếu hay không? Nhưng cháu thấy rằng cho dù là nó sinh ra phản ứng gì đi nữa cũng còn tốt hơn tình trạng bây giờ nên cháu mới nói chuyện này cẩn cô ra quyết định.”

Lăng mẫu cắn chặt răng, sắc mặt vô cùng đau đớn.

Bà vốn chấp nhận nỗi đau đớn sắp mất đi người con gái này. Nhưng điều này vẫn không là gì, chỉ trong nháy mắt bà phải chấp nhận nỗi đau đớn tự tay hạ độc làm chết con gái mình.

Bà không quyết định được.

Sao bà có thể hạ quyết tâm được đây?

“Có chuyện gì vậy.” Một giọng nói đàn ông ồm ồm vang lên.

Lăng mẫu nhìn thấy người đàn ông đứng trước cửa phòng bệnh, tâm trạng bà như tìm được cứu tinh, bà đi tới với gương mặt đẫm lệ.

“Tiểu Vẫn, con hãy cứu em gái của con đi, hãy cứu em gái của con đi. Bây giờ cần phải làm gì dây? Bây giờ cần phải làm gì hả?”

“Bác sĩ Tần, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Lăng Vẫn nhìn Lăng Tiếu trên giường, gật đầu với Ninh Toái Toái rồi hỏi Tần Lạc.

“Anh tới đúng lúc lắm.” Tần Lạc nói. Hắn gặp Lăng Vẫn không nhiều nhưng hắn cảm giác nhân phẩm người này không tệ. Hơn nữa lúc ban đầu chính Lăng Vẫn cung cấp tin tức hắn mới tập trung mục tiêu vào Quản Tự. “Cần anh hỗ trợ một quyết định.”

Ngay sau đó Tần Lạc thuật lại một lần nữa quyết định của mình.

Lăng Vẫn cũng trầm ngâm.

Đây quả thật là một quyết định rất khó khăn. Quyết định này còn khó khăn hơn cả quyết định đại chiến cụt.

Lăng Vẫn móc bao thuốc, rút một điếu cầm tay nhưng không châm lửa hút. Trong phòng bệnh không cho phép hút thuốc.

“Không còn cách nào sao?” Lăng Vẫn hỏi lại.

Tần Lạc gật đầu, những người còn lại không nói.

“Hãy thử đi.” Lăng Vẫn nói: “Tóm lại vẫn còn hy vọng.”

“Vậy hãy thử.” Tần Lạc nói. Người nhà Lăng Tiếu đã đồng ý, lúc này hắn mới yên tâm thực hiện công việc. Nếu như bọn họ không đồng ý, Tần Lạc cũng không có quyền dùng thân thể Lăng Tiếu thực hiện thí nghiệm đó. Đây chỉ là một thí nghiệm.

Bởi vì ai cũng không biết kết quả cuối cùng.

Mọi người không cần phải chờ đợi lâu. Ly nhanh chóng dẫn hai bác sĩ tới bệnh viện. Tần Lạc đã từng gặp bọn họ ở viện nghiên cứu Long Tức, biết bọn họ nhưng vấn đề là hắn đã quên tên bọn họ.

Một bác sĩ già đầu bạc đeo kính lão nhận ra Tần Lạc, ông kéo hắn sang một bên hỏi nhỏ: “Anh thật sự muốn làm như vậy hả?”

“Không còn cách nào khác.” Tần Lạc chỉ Lăng Tiếu nằm trên gường bệnh không ngừng thổ huyết, nói.

“Nhưng điều này rất nguy hiểm. Chúng ta không biết kết quả là gì, thậm chí chúng ta cũng không biết cái này có tác dụng không nữa. Có lẽ khi truyền thêm loại virus này vào cơ thể cô ấy sẽ khiến cô ấy chết nhanh hơn. Anh đã suy nghĩ tới hậu quả của nó chưa?”

“Đã nghĩ rồi.” Tần Lạc nói: “Tôi đã nói rồi. Đối với tôi mà nói đây là biện pháp duy nhất. Đây là vấn đề không còn sự lựa chọn nào khác.”

Vị giáo sư già thở dài nói: “Người nhà của cô ấy có đồng ý không? Anh đã giải thích hậu quả với bọn họ chưa?”

“Đã nói rồi. Bọn họ cũng đồng ý.” Tần Lạc nói.

Người bác sĩ trẻ đi tới trước mặt Tần Lạc, đưa chiếc rương nhỏ màu bạc trong tay nói: “Đây là virus Hợp Thành. Chỉ cần truyền nó vào trong người bệnh nhân là được nhưng tôi đề nghị anh trước tiên cho người nhà bệnh nhân làm giấy cam đoan.”

Trước khi mỗi một bệnh nhân bước vào phẫu thuật, người nhà đều phải làm giấy cam kết. Vì sao? Bởi vì mội cuộc giải phẫu đều có nguy hiểm. Nếu như người nhà bệnh nhân không ký tên, cuối cùng bệnh viện và bác sĩ sẽ gánh chịu hậu quả cực kỳ xấu. Thậm chí người nhà bệnh nhân còn kiện bọn họ lên tòa án, bọn họ cũng không cách nào bào chữa.

Lần này không thể nói là cuộc giải phẫu vô cùng nguy hiểm mà là thập tử nhất sinh chính vì vậy nguời bác sĩ trẻ mới có đề nghị này.

“Không cần.” Tần Lạc cười nói: “Tôi tin tưởng bọn họ.”

“Tôi làm.” Lăng Vẫn nói. Ở đầu giường có giấy và bút, Lăng Vẫn viết mấy chữ, nói rõ không quy trách nhiệm cho người nào.

Tần Lạc mỉm cười, hắn mở chiếc rương màu bạc, bên trong có một ống tiêm.

Trong ống tiêm có hai cc chất lỏng màu đỏ, màu sắc giống như thủy tinh bị đập vỡ, giống như anh đào màu đỏ. Đây chính là virus Hợp Thành mà bọn họ đã tìm được.

Tần Lạc gắn kim tiêm vào ống tiêm, khi chuẩn bị đâm kim vào người Lăng Tiếu, hắn ngừng lại nói với Lăng mẫu và Lăng Vẫn: “Hai người còn gì muốn nói với Lăng Tiếu không?”

Hai mắt Lăng mẫu ràn rụa nước mắt, bà nhào tới ôm Lăng Tiếu, khóc òa.

Hai mắt Lăng Vẫn ươn ướt, sau khi quay người lau nước mắt, anh ta vội vàng đi tới trước giường.

Ninh Toái Toái vừa khóc vừa ở bên cạnh an ủi Lăng mẫu bớt đau khổ.

Đợi khi ba người rời khỏi giường bệnh, Tần Lạc đi tới. Sau khi dùng bông tiệt trùng lau lau trên cánh tay gầy gò của Lăng Tiếu, hắn nhanh chóng đâm kim tiêm, đẩy tất cả chất lỏng trong ống tiêm vào trong người Lăng Tiếu.

Sống hay chết? Đây là cả một vấn đề.



Nguồn: http://4vn.eu/forum/showthread.php?65925-Y-hoc-Bac-Si-Thien-Tai-TG-Lieu-Ha-Huy-Chuong-1173&page=234#ixzz2GUZmh9En
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Bác Sĩ Thiên Tài - Tác giả: Liễu Hạ Huy (C 1015 >>>)   

Về Đầu Trang Go down
 
[Đô Thị] Bác Sĩ Thiên Tài - Tác giả: Liễu Hạ Huy (C 1015 >>>)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 7 trong tổng số 7 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7
 Similar topics
-
» Tình ca Trầm Tử Thiêng
» Canh hoa thiên lý nấu tôm
» Thiên nhiên muôn màu
» Tân cổ: Hoài Vọng Thiên Thu
» Các món ngon ngọt với hoa thiên lý

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: ..::TIÊN SẮC HIỆP VIỆN::.. :: .:Sắc Hiệp:.-
Chuyển đến