Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Quan khí ( Chương 1551 trở đi )

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giảThông điệp
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:24 pm

Chào anh em !!!
Truyện này được anh em post trên 4rum mình đến trang 30 nhưng đến chương nào thì tôi không rõ lắm.. Nhưng tôi lỡ down bản ebook về đọc nên đành ngậm ngùi làm ít nữa để tự sướng vậy.. Nên mong anh em thông cảm...
Đây là prc đến chương 1550 :
Code:
 http://www.mediafire.com/?vcphhutazcj9oz1
Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1551: Bí thư Trịnh rất ủng hộ

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm









Nhắc đến vấn đề văn hóa, Bí thư Trịnh khá đồng ý với quan điểm của Vương Trạch Vinh.

- Đúng thế, diễn viên Trung Quốc lại đi nhập tịch nước khác còn gì để nói nữa? Người như vậy còn gì là yêu nước.
Bí thư Trịnh trầm giọng nói.

Bí thư Trịnh đã sớm không quen với việc này, y cũng phản cảm với giới giải trí.

Vương Trạch Vinh không tiếp tục ở điểm này nữa. Trong chín lãnh đạo trung tâm tự nhiên có lãnh đạo phụ trách ý thức, hình thái. Vấn đề không phải xuất hiện ngày một ngày hai, bây giờ bộ máy mới thành lập, trách nhiệm cũng không phải do lãnh đạo hiện tại phụ trách. Vương Trạch Vinh chỉ là một Ủy viên Bộ Chính trị, chuyện này hắn chỉ nên nói tới đây.

Thấy Bí thư Trịnh nghe lời của mình, Vương Trạch Vinh cũng vui vẻ.

- Bí thư Trịnh, Hải Đông sau đây sẽ tiến hành thí điểm ở việc này. Tôi có một ý tưởng chỉ cần là người Trung Quốc gia nhập quốc tịch nước ngoài thì Hải Đông sẽ không chào đón bọn họ tham gia bất cứ hành động nào ở Hải Đông.
Vương Trạch Vinh nói.

Bí thư Trịnh ngẩng đầu nhìn hắn rồi cười nói:
- Trạch Vinh, việc này có thể sẽ bị nhiều người phản đối đó.

- Bí thư Trịnh, tôi cho rằng cũng cần phải có người đi đầu.
Vương Trạch Vinh sao không biết năng lực của người trong giới văn hóa, cái khác kém nhưng viết bài lại rất giỏi và lợi hại. Nếu làm như vậy nhất định sẽ đắc tội người mảng văn hóa. Nhưng Vương Trạch Vinh càng thêm hiểu rõ sức ảnh hưởng của đám người đó với dân chúng bình thường. Cứ tiếp tục như vậy sẽ ảnh hưởng tới tinh thần của quần chúng nhân dân.

Thấy Vương Trạch Vinh không hề băn khoăn, Bí thư Trịnh không khỏi thầm than Vương Trạch Vinh là người rất quyết đoán.

Lại nhìn Vương Trạch Vinh, Bí thư Trịnh có thể nhận ra Vương Trạch Vinh đầy chính khí.

Nhìn Bí thư Trịnh, Vương Trạch Vinh nói:
- Đương nhiên tôi cũng chỉ là nói với ngài mà thôi, còn khi làm việc sẽ không rõ ràng như vậy. Chỉ là muốn cho mọi người biết có quy định ngầm như vậy mà thôi.

Vương Trạch Vinh nói là như vậy, nhưng hắn biết khi áp dụng vào thực tế thì cần thủ đoạn.

Bí thư Trịnh cười ha hả nói:
- Hay cho cái quy định ngầm, có thể thử một chút.

Vương Trạch Vinh cũng cười nói:
- Quy định ngầm nếu dùng chính xác cũng có tác dụng nhất định.

Vương Trạch Vinh thấy Bí thư Trịnh chấp nhận suy nghĩ của mình liền thầm nghĩ nếu để mình làm việc này thì xem đám người diễn viên gia nhập nước ngoài có mất thị trường Trung Quốc hyaa không.



- Bí thư Trịnh, gần đây quốc gia bởi vì chất lượng công trình khiến dẫn tới nhiều vấn đề, dân chúng cũng không ngừng kêu gọi chống tham nhũng. Hải Đông sau đây dự định sẽ dồn sức vào công việc này.

Nghe Vương Trạch Vinh nói tới việc tăng cường công tác chống hủ bại ở Hải Đông, Bí thư Trịnh đồng ý nói:
- Đây là chuyện lớn của Đảng, phải không ngừng tiến hành. Chỉ có thể giơ cao ngọn cờ chống hủ bại thì sự nghiệp của Đảng cộng sản mới có hy vọng.

- Hải Đông tồn tại vài đoàn thể lợi ích khiến cho nhiều lĩnh vực bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Nguy hại của các đoàn thể này càng lúc càng lớn.

Bí thư Trịnh gật đầu. Loại quần thể lợi ích này thì đám người Bí thư Trịnh đương nhiên biết. Nhưng do lực lượng của những quần thể lợi ích này quá lớn nên mọi người cố tránh không động vào nó mà thôi.

Thấy Vương Trạch Vinh nhắc tới việc này, Bí thư Trịnh nhìn Vương Trạch Vinh một chút và phán đoán ý đồ của Vương Trạch Vinh. Nói thật Vương Trạch Vinh sao không phải là người phát ngôn của một quần thể lợi ích, hắn nói như vậy là có nghĩa gì?

Vương Trạch Vinh cũng hiểu ý của Bí thư Trịnh nên nói:
- Bí thư Trịnhy, bố của Hàm Yên bảo tôi hỏi ý kiến của Trung ương với Bộ Giao thông.

Ai cũng biết Hồ Húc Đông là người của Hạng Nam. Mặc dù Hạng Nam đã lui nhưng sức ảnh hưởng ở Trung ương vẫn còn quá lớn. Nghe Vương Trạch Vinh hỏi chuyện Bộ Giao thông, Bí thư Trịnh biết Vương Trạch Vinh có thể đại biểu Hạng Nam hỏi mình. Ở chuyện này Trung ương đã có chỉ thị. Nhưng Bộ Giao thông nhất là bên đường sắt liên quan tới quần thể lợi ích quá lớn, bây giờ Hạng Nam thông qua Vương Trạch Vinh chính là muốn hiểu ý của mình.

Vương Trạch Vinh cũng là mang theo ý của Hạng Nam. Xem ra Hồ Húc Đông gặp áp lực lớn ở Bộ Giao thông. Hạng Nam không muốn mất Bộ Giao thông, muốn ra tay nhưng lại sợ lực lượng không đủ.

Bí thư Trịnh thực ra sớm muốn dọn dẹp Bộ Giao thông nhưng do mới lên chức nên nhiều nơi vẫn chưa thể khống chế. Hơn nữa bây giờ chủ động ra tay thì lực lượng của Bí thư Trịnh cũng chưa chắc đã xử lý xong. Làm Tổng bí thư, Bí thư Trịnh cân nhắc nhiều nhất là sự phát triển của Trung Quốc. Nếu như một quốc gia bị một thế lực nắm trong tay sẽ bất lơi cho sự phát triển. Bây giờ Hạng Nam và Vương Trạch Vinh đứng ra làm việc này sẽ là việc tốt với Bí thư Trịnh. Bí thư Trịnh không có lý gì không ủng hộ.

Vương Trạch Vinh hỏi tới việc này chính là cơ hội. Có Hạng hệ và Vương Hệ gia nhập có lẽ sẽ dọn sạch được bầu trời Bộ Giao thông.

Suy nghĩ một chút, Bí thư Trịnh nghĩ nhiều đến ý của Hạng Nam. Hạng Nam có dính sâu vào vấn đề bên Bộ Giao thông không? Ở việc này Bí thư Trịnh cũng có suy nghĩ của mình. Đừng có mà dọn một thế lực rồi để thế lực lớn hơn nữa khống chế Bộ Giao thông trong tay.

Vương Trạch Vinh không khó để nhận biết suy nghĩ của Bí thư Trịnh:
- Đồng chí Hồ Húc Đông vừa mới nhận chức Bộ trưởng Bộ Giao thông, là đồng chí đáng tin cậy. Sự phát triển của Bộ Giao thông chính là phản ánh sự phát triển của Trung Quốc chúng ta. Tôi cho rằng quốc gia cần thay đổi tình hình hiện nay, một Bộ Giao thông mở rộng mới có lợi cho sự phát triển của Trung Quốc.

Đây là Vương Trạch Vinh tỏ vẻ Hạng hệ quyết không độc chiếm Bộ Giao thông.

- Trạch Vinh, chuyện Bộ Giao thông cũng đã đến lúc chỉnh đốn. Dù là dính tới ai thì chỉ cần ảnh hưởng tới sự nghiệp của chúng ta thì nhất định phải kiên quyết xử lý.
Bí thư Trịnh nghe vậy liền tỏ thái độ ngay lập tức.

Vương Trạch Vinh hôm nay đến chính là muốn tìm hiểu ý của Bí thư Trịnh. Nghe Bí thư Trịnh nói như vậy, Vương Trạch Vinh biết nên làm như thế nào.

Bí thư Trịnh biết Hồ Húc Đông người Hạng hệ mà tỏ thái độ này chứng tỏ sẽ ủng hộ Hạng hệ nhằm vào Bộ Giao thông.

Vương Trạch Vinh thấy đây là điều rất bình thường. Dù là Hạng Nam hay hắn nếu như hành động ở Bộ Giao thông sẽ đắc tội người khác, điều này Bí thư Trịnh cũng mong thấy.

Vương Trạch Vinh cũng không suy nghĩ quá nhiều ý đồ của Bí thư Trịnh. Hắn cần Bí thư Trịnh tỏ thái độ là đủ. Vương Trạch Vinh và Hạng Nam đều lo nếu Bộ Giao thông tự chỉnh đốn mà Trung ương lại dao động. Bây giờ trao đổi với Bí thư Trịnh và có hành động, như vậy mọi người cùng có cơ hội.

Đối với chuyện ở Bộ Giao thông, Vương Trạch Vinh đã suy nghĩ kỹ đây là chuyện liên quan tới quốc kế dân sinh, dù đắc tội quần thể lợi ích cũng không sao. Đến vị trí này của hắn thì phải làm việc vì dân chúng. Nhét Bộ Giao thông vào trong phạm vi quyền lực của mình là đúng, nhưng Vương Trạch Vinh cũng không ăn tham.

Kết quả hôm nay làm Bí thư Trịnh rất hài lòng.

Nói chuyện xong, Vương Trạch Vinh bắt đầu suy nghĩ dùng lực lượng nào để động tới Bộ Giao thông, việc này chỉ có thể thành công. Nếu thành công thì uy tín của hắn ở trong Đảng sẽ tăng nhiều.

Ra khỏi văn phòng Bí thư Trịnh, Vương Trạch Vinh đang suy nghĩ ngoài Bí thư Trịnh thì hắn bên Bí thư Lâm cũng rất quan trọng, cần phải được Bí thư Lâm ủng hộ mới được.

Đừng nhìn Bí thư Lâm đã lui nhưng sức ảnh hưởng ở Trung Quốc là rất lớn. Vương Trạch Vinh lo chuyện ở Bộ Giao thông sẽ ảnh hưởng tới Bí thư Lâm nên cần phải tìm hiểu trước.

Vương Trạch Vinh vừa vặn gặp được Hoa Thái Tường.

Hoa Thái Tường nhất định là đến nói chuyện với Bí thư Trịnh.

Thấy Hoa Thái Tường tới, Vương Trạch Vinh vội vàng cung kính nói:
- Phó chủ tịch.
Vương Trạch Vinh mặc dù cũng biết Hoa Thái Tường khó chịu với mình nhưng lễ phép khiến hắn phải chào.

Hoa Thái Tường cũng có chút ngạc nhiên khi gặp Vương Trạch Vinh. Y mỉm cười bắt tay Vương Trạch Vinh mà nói:
- Đồng chí Trạch Vinh đến báo cáo công việc với Bí thư Trịnh?

- Ừ, tôi vừa báo cáo công tác xây dựng tinh thần văn minh của Thành phố Hải Đông. Tôi cũng đang chuẩn bị đến xin ý kiến của Phó chủ tịch.
Vương Trạch Vinh cũng rất giỏi khống chế tâm trạng của mình mà cười nói.

Hoa Thái Tường cười ha hả nói:
- Được, tôi vào nói với Bí thư Trịnh một chuyện, cậu đến văn phòng tôi ngồi chờ.

- Tôi đi trước một chút.
Vương Trạch Vinh vui vẻ nói.



Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=270#ixzz1ZM666eMR


Được sửa bởi SealB ngày Thu Sep 29, 2011 9:32 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:25 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1552: Đấu quan khí với Hoa Thái Tường

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm









Vương Trạch Vinh vào văn phòng chuyên môn phục vụ Hoa Thái Tường ngồi một chút. Sau đó Phó chánh văn phòng nghe điện và nói:
- Bí thư Vương, Phó chủ tịch mời ngài vào.

Thấy Vương Trạch Vinh vào cửa, Hoa Thái Tườngx chỉ ghế và nói:
- Đồng chí Trạch Vinh ngồi đi.

Nói xong Hoa Thái Tường cũng đứng lên đi tới ngồi xuống trước mặt Vương Trạch Vinh.

Sau khi thư ký đi ra, Hoa Thái Tường mỉm cười nói:
- Công việc Hải Đông làm rất tốt.

- Thành ủy Hải Đông nghiêm túc dựa theo chỉ thị tinh thần của Trung ương mà làm việc, cũng may không xảy ra chuyện gì lớn.
Vương Trạch Vinh nói.

- Ừ, Hải Đông là trung tâm kinh tế của quốc gia, các công việc ở đây phải đi trước cả nước mới đúng. Trong các hạng mục công việc các đồng chí cần phải chú trọng nhiều hơn.

- Phó chủ tịch, tôi xin báo cáo công việc của Hải Đông với ngài.
Vương Trạch Vinh lúc này rất cung kính.

- Tôi cũng đang muốn nghe về công việc Hải Đông.
Vương Trạch Vinh một lần nữa báo cáo công việc bên Đảng của Hải Đông, lần này hắn nói theo tài liệu chuẩn bị sẵn, không đưa thêm tâm tư khách quan gì vào.

Vương Trạch Vinh một bên báo cáo, một bên quan sát quan khí của Hoa Thái Tường. Bây giờ quan khí của Hoa Thái Tường rất lợi hại, sáu tán ô đã đủ, tán ô thứ bảy đã bắt đầu đâm chồi.

Nhìn qua, Vương Trạch Vinh biết ngay quan khí của mình còn kém nhiều so với Hoa Thái Tường.

Cả phòng đầy quan khí của Hoa Thái Tường đang di chuyển. Hắn phát hiện ô quan khí của mình đang muốn trốn tránh tán ô bảy màu của Hoa Thái Tường.

Nghe xong Vương Trạch Vinh giới thiệu, Hoa Thái Tường nhìn Vương Trạch Vinh rồi nói:
- Đồng chí Vương Trạch Vinh, công việc tổng thể của Hải Đông coi như cũng được. Nhưng là một trung tâm tài chính quốc gia, Hải Đông bước đi chưa đủ nhanh, phải có tầm nhìn xa hơn nữa.

Vương Trạch Vinh cảm thấy khi Hoa Thái Tường nói như vậy tán ô của y chuyển động nhanh hơn, từng đạo quan khí không ngừng bay ra đánh vào tán ô của hắn. Không biết sao Vương Trạch Vinh cảm thấy mỗi lần bị đả kích là đầu óc hắn như muốn run lên.

Hoa Thái Tường nói chuyện khá từ tốn nhưng mỗi từ mỗi chữ như một cái búa rất mạnh đánh vào tán ô của hắn.

Vương Trạch Vinh còn phát hiện quan khí của mình bị quan khí của Hoa Thái Tường đánh tới đã bắt đầu tản mát.

Chênh lệch quá lớn.

Vương Trạch Vinh không thể không thừa nhận cấp bậc của mình và Hoa Thái Tường còn chênh nhau quá nhiều. Mặc dù mình là Ủy viên Bộ Chính trị nhưng Hoa Thái Tường lại là Phó chủ tịch nước, quan khí của hắn đương nhiên không thể so sánh với Hoa Thái Tường.

Hoa Thái Tường có khí thế bức người như vậy, Vương Trạch Vinh chỉ có thể nhường bước:
- Phó chủ tịch nói đúng, sau khi về chúng tôi nhất định thực thi chỉ thị của ngài.

Vương Trạch Vinh tỏ vẻ rất cung kính, lời này làm khí thế cường đại của Hoa Thái Tường yếu đi đôi chút.

Vương Trạch Vinh nhận ra ngay biến hoá trong quan khí của Hoa Thái Tường. Khi mình vừa nói đã khiến quan khí của Hoa Thái Tường rút khỏi tán ô của mình một chút.

Mặc dù không biết tại sao lại như vậy nhưng Vương Trạch Vinh thấy đây là biện pháp nên tiếp tục nói:
- Vừa nãy Bí thư Trịnh cũng yêu cầu chúng ta vừa phát triển kinh tế vừa phải chú trọng văn hóa, giáo dục, phải đưa công tác xây dựng tinh thần văn minh lên thế chủ đạo.

Vương Trạch Vinh vừa nói xong liền thấy quan khí của mình có biến hoá lớn. Trước mặt quan khí xuất hiện một tấm chắn lớn, quan khí của Hoa Thái Tường đánh trúng tấm chắn kia khiến đả kích vào tán ô của hắn đã giảm đi.

Dùng ngôn ngữ cũng tạo thành tác dụng.

Vương Trạch Vinh mặc dù ngoài mặt rất bình thường nhưng trong lòng đang kích động. Trước đây hắn chưa phát hiện việc như thế này bao giờ.

Nghe Vương Trạch Vinh nói như vậy, lại nhìn vẻ mặt của Vương Trạch Vinh, Hoa Thái Tường nhíu mày. Mình yêu cầu Hải Đông đi nhanh hơn là gõ hắn một chút, nhưng không ngờ hắn lại lấy Bí thư Trịnh ra làm tấm chắn.

Hoa Thái Tường biết ý trong lời nói của mình chính là muốn để Vương Trạch Vinh phát triển kinh tế càng nhanh hơn, đồng thời cũng có ý phê bình hắn. Nhưng bây giờ Vương Trạch Vinh nói Bí thư Trịnh chú trọng tăng cường tinh thần văn minh. Ý của Bí thư Trịnh là Hải Đông phát triển kinh tế đã tốt, chỉ là tinh thần văn minh chưa đạt yêu cầu. Điều này khác với ý của Hoa Thái Tường.

Chẳng lẽ mình sẽ phản đối ý kiến Bí thư Trịnh ở việc này?

Vương Trạch Vinh đang cười thầm trong lòng, mình không đấu lại Hoa Thái Tường nhưng cũng có thể dùng mưu mà.

Hoa Thái Tường im lặng không nói. Vương Trạch Vinh phát hiện quan khí của Hoa Thái Tường có vẻ do dự và bấp bênh.

Phát hiện thấy điều này, hắn liền thử huy động quan khí lao về phía Hoa Thái Tường.

Thú vị chính là khi quan khí của hắn vừa tiếp xúc với quan khí của Hoa Thái Tường, quan khí của Hoa Thái Tường liền mất đi chỉ huy.

Quan khí của Hoa Thái Tường có nhiều màu, trong cơ thể Vương Trạch Vinh mặc dù cũng có mấy màu khác nhưng vẫn chưa thể hình thành tán của các màu còn lại.

Thấy quan khí của Hoa Thái Tường mất chỉ huy, hắn đột nhiên nghĩ có thể nào thu lợi một chút không?

Vương Trạch Vinh vừa nghĩ liền bắt tay vào hành động ngay lập tức.

Hắn huy động rất nhiều quan khí của mình tiến tới bao vây quan khí tản mát của Hoa Thái Tường.

Hoa Thái Tường chỉ ngẩn ra một chút thì Vương Trạch Vinh đã bao lấy một chút quan khí của y.

- Ừ, Bí thư Trịnh nói đúng, chúng ta vừa phát triển kinh tế cũng phải chú trọng xây dựng tinh thần văn minh.
Hoa Thái Tường lạnh nhạt nói.

Hoa Thái Tường vừa nói vậy đã khiến quan khí có phản ứng.

Những quan khí này như muốn quay về cơ thể Hoa Thái Tường.

Vì thế Vương Trạch Vinh một lần nữa tăng sức cho quan khí của mình.

Chỉ thấy quan khí của Hoa Thái Tường bị Vương Trạch Vinh bao vây nên nhanh chóng quay về phía Vương Trạch Vinh..

Lúc này sức khống chế quan khí của Hoa Thái Tường không quá mạnh, Vương Trạch Vinh cướp trở nên dễ dàng hơn.

- Phó chủ tịch, sau đây Hải Đông sẽ tăng cường lực lượng ở công việc này. Là thành phố lớn của cả nước, Hải Đông sẽ hợp tác với các tỉnh anh em, mở rộng các lĩnh vực.

Vương Trạch Vinh nói lời này mà rất vui vẻ. Hắn nhân lúc Hoa Thái Tường mất tập trung mà đã đoạt được quan khí của y.

Hơn nữa sau khi chiếm được một chút quan khí của Hoa Thái Tường làm cho quan khí của hắn thay đổi, sáu màu còn lại trong quan khí của hắn đã phát triển thêm một chút, nó vốn như một mầm cây, bây giờ đã bắt đầu mở những chiếc lá đầu tiên.

Hai người chuyển sang nói chuyện về công tác xây dựng tinh thần văn minh nhưng hầu hết do Hoa Thái Tường nói chuyện.

Vương Trạch Vinh cũng ra vẻ chăm chú lắng nghe, nhưng thật ra hắn đang thử cướp quan khí của Hoa Thái Tường thêm lần nữa.

Đáng tiếc hắn cố gắng hơn nữa thì cũng không thể đạt được ít nào.

Hắn đành chấp nhận sự thật đó là khi Hoa Thái Tường không mất tập trung thì hắn căn bản không thể cướp thành công.

Hoa Thái Tường nói xong liền cười cười một tiếng:
- Đồng chí Vương Trạch Vinh, chúng ta làm việc gì cũng cần đoàn kết các đồng chí. Chỉ có đoàn kết đồng chí thì sự nghiệp của chúng ta mới có thể phát triển. Thành ủy Hải Đông cần phải làm gương trong vấn đề này.

Vương Trạch Vinh biết đây là Hoa Thái Tường nhắc nhở hành vi của mình ở Hải Đông.

Hải Đông là thành phố rất quan trọng của Trung Quốc, Vương Trạch Vinh tin rằng địa bàn này rất dẫn dẫn với Hoa Thái Tường.

- Chỉ thị của Phó chủ tịch tôi nhất định sẽ chứng thực. Bộ máy Hải Đông đang rất đoàn kết. Thị trưởng Chiêm Quốc Xương là đồng chí có năng lực mạnh mẽ, công việc bên Ủy ban đã đi vào quỹ đạo. Các thành viên bộ máy Hải Đông đều hướng về một phía đó là muốn biến Hải Đông làm thành phố nổi tiếng và hấp dẫn nhất toàn thế giới.

Hoa Thái Tường nhìn Vương Trạch Vinh một lúc rồi mới nói:
- Như vậy rất tốt, phải có mục tiêu.
Vừa nãy Vương Trạch Vinh nhắc tới Chiêm Quốc Xương chính là đẩy Bí thư Trịnh ra trước.

Vương Trạch Vinh lúc ra khỏi văn phòng Hoa Thái Tường không khỏi thầm than bây giờ Hoa Thái Tường đã đề phòng mình khá nhiều.

Theo lý thuyết mình còn cách Hoa Thái Tường một đoạn xa, Hoa Thái Tường không nhất định liệt mình vào đối tượng đề phòng mới phải. Nhưng bởi vì sau lưng hắn có quá nhiều lực lượng, khiến cho các người khác phải đề phòng hắn.



Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=271#ixzz1ZM6TcP34
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:25 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1553

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm





Ra khỏi văn phòng Hoa Thái Tường, Vương Trạch Vinh vừa lên xe thì Bành Bộ Thuân gọi đện tới.

Vương Trạch Vinh vui vẻ nói:
- Phó chủ tịch Bành có chuyện gì vậy?
Đối với chuyện trong quân đội, Vương Trạch Vinh cũng rất chú ý. Nếu muốn lên đỉnh thì sự ủng hộ của quân đội là rất quan trọng. Vương Trạch Vinh biết chuyện của mình, hắn bây giờ thiếu lực lượng trong quân đội ủng hộ.

Bành Bộ Thuân cười ha hả nói:
- Quân đội ta gần đây chuẩn bị diễn tập ở Nam Hải, Bí thư Vương, tôi gọi tới mời anh tham gia.

Vương Trạch Vinh có chút kích động, đây là cuộc diễn tập khổng lồ trong quân đội.

Bành Bộ Thuân tự gọi tới cho mình, nói rõ Bành Bộ Thuân rất coi trọng mình, đây không phải là cuộc diễn tập quân sự ai cũng có thể tới tham gia.

- Phó chủ tịch, tôi nhất định sẽ tới.

- Ha ha, đối với cuộc diễn tập này mọi người có ý kiến không quá thống nhất.

Bành Bộ Thuân nói xong rồi dập máy ngay.

Ngồi trong xe, Vương Trạch Vinh bắt đầu nghĩ tới việc này. Tình hình gần đây mọi người đều thấy, nhiều nước đang uy hiếp Trung Quốc. Ai cũng biết một số nước có chỗ dựa sau lưng nên mới dám vậy. Đối với việc này Trung ương có ba ý kiến trái chiều. Một là trung lập, một không hy vọng phản ứng mạnh, Bành Bộ Thuân là phe cứng rắn.


Vương Trạch Vinh cũng biết Bành Bộ Thuân có thái độ tốt với mình như vậy chính là do lần trước mình lên tiếng.

Vương Trạch Vinh đến nhà Hạng Nam.

Hắn vừa xuống xe thì thấy Hạng Nam đang dạy con mình học bài.

Thấy Vương Trạch Vinh vào, Hạng Nam vừa cười vừa nói:
- Hôm nay đi gặp Bí thư Trịnh thế nào?

Vương Trạch Vinh liền nói qua về việc này với ông.

Nghe xong, Hạng Nam gật đầu nói:
- Từ thái độ của Bí thư Trịnh có thể thấy y hy vọng chuyện ở Bộ Giao thông có kết quả. Bây giờ quốc dân đang rất chú ý chuyện bên giao thông, không chỉ Bộ Giao thông có áp lực, ngay cả Bí thư Trịnh cũng gặp áp lực rất lớn.

Vương Trạch Vinh cũng đồng ý nói:
- Từ lời của Bí thư Trịnh con có thể nghe ra ngài ủng hộ. Chỉ là con có cảm giác Bí thư Trịnh cũng chỉ ủng hộ về tinh thần mà thôi.

Hạng Nam nói:
- Bí thư Trịnh vừa lên chức, Trung Quốc có nhiều việc cần y làm, y không thể tập trung tâm trí vào hết một việc. Ủng hộ về tinh thần đã là tốt lắm rồi.

Vương Trạch Vinh nói:
- Bí thư Trịnh xem ra sẽ giao hết chuyện bên Bộ Giao thông cho chúng ta.

Hạng Nam nói:
- Hồ Húc Đông cũng được, sau khi đến Bộ Giao thông đã có một nhóm người đi theo. Mấy hôm trước bố cũng gặp mấy người y mang tới.

Vương Trạch Vinh khẽ gật đầu. Sức ảnh hưởng của Hạng Nam vẫn còn rất lớn. Có ông ra mặt thì những người kia sẽ càng theo sát Hồ Húc Đông hơn nữa.

- Bố cho rằng vấn đề lớn nhất bên giao thông là các tập đoàn thế lực Bắc Kinh tham gia. Bề ngoài chỉ là mấy tên con cháu gây chuyện, thực ra sau lưng là vài gia tộc lớn. Rất nhiều tài chính đã vào túi các gia tộc này.

Vương Trạch Vinh cũng thông qua tìm hiểu biết nhiều điều người khác không rõ. Nghĩ đến tài liệu liên quan tới Bộ Giao thông mình thu thập được, Vương Trạch Vinh cũng không vui vẻ gì.

Hạng Nam nói:
- Nếu muốn chính thức dọn dẹp Bộ Giao thông thì quan trọng nhất là giơ cao ngọn cờ chống hủ bại.


Trong quan trường Trung Quốc hiện nay ngọn cờ chống hủ bại đã là một thanh kiếm sắc bén đủ để diệt trừ tất cả.

Vương Trạch Vinh hiểu ý của Hạng Nam, lực lượng Hạng hệ bây giờ không có vấn đề gì ở Bộ Giao thông. Nếu có thể tìm ra vấn đề thì hoàn toàn có thể đẩy lên cao nữa, có lẽ thông qua việc chống hủ bại mà chính thức bày hết các vấn đề.


Vương Trạch Vinh sau khi hiểu ý của Hạng Nam, ngày hôm sau liền tới Ủy ban kỷ luật Trung ương tìm Chủ nhiệm Vương Triêu Chính.

Hai người trước đến giờ vẫn có quan hệ khá tốt. Thấy Vương Trạch Vinh tới, Vương Triêu Chính có chút ngạc nhiên.
- Trạch Vinh, hôm nay cậu lại định khai đao với ai?

Nghe Vương Triêu Chính trêu mình như vậy, Vương Trạch Vinh cũng không vòng vo mà nói thẳng:
- Chủ nhiệm Vương, đồng chí Hồ Húc Đông Bộ Giao thông tìm đến tôi, y có vẻ sợ gặp ngài nên nhờ tôi nói với ngài là muốn mời Ủy ban kỷ luật Trung ương Trung ương phái ra một tổ công tác mạnh mẽ đi giúp Bộ Giao thông một chút.

Vương Triêu Chính liền nghiêm túc nói:
- Đồng chí Hồ Húc Đông này làm gì vậy, chuyện ở Bộ Giao thông cần gì phải quấn mãi như vậy.

Vương Triêu Chính cũng chỉ là nói như vậy thôi. Y biết Vương Trạch Vinh đại biểu Hạng Nam, Bộ trưởng Bộ Giao thông Hồ Húc Đông là người của Hạng Nam. Vương Trạch Vinh đến đã nói rõ một vấn đề Hạng hệ và Vương Hệ muốn động Bộ Giao thông.

Nếu việc này người khác nói ra muốn làm thì Vương Triêu Chính không quá coi trọng, bây giờ Vương Trạch Vinh đến, Vương Triêu Chính ít nhiều có chút giật mình. Bây giờ xem ra Hạng hệ và Vương Hệ đều muốn ra tay với Bộ Giao thông.

Vấn đề ở Bộ Giao thông rất nghiêm trọng, việc này Vương Triêu Chính biết, đồng thời cũng muốn xử lý. Nhưng do nhiều nguyên nhân nên Vương Triêu Chính không thể động tới.

Bây giờ Vương Trạch Vinh nhảy ra lại khác, Vương Triêu Chính cũng vui vẻ.

Y mới lên làm Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Trung ương Trung ương nên cũng hy vọng làm ra vài thành tích. Mấy chuyện vặt vãnh không đủ để y hài lòng, chuyện Bộ Giao thông mới làm y động tâm.

- Khó khăn rất lớn.

Vương Triêu Chính thử nói.

Vương Trạch Vinh nhìn Vương Triêu Chính và nói:
- Trung Quốc muốn phát triển thì khó khăn đến đâu cũng phải vượt qua.

- Cậu có ý gì?
Vương Triêu Chính hỏi.

- Cũng không có gì, chỉ là muốn phái một nhóm đồng chí như đồng chí Mạnh Học Nam đến Bộ Giao thông là được.
Vương Trạch Vinh cười nói làm mắt Vương Triêu Chính sáng lên. Biện pháp này của Vương Trạch Vinh rất tốt. Mạnh Học Nam là người không thể bị mua chuộc, chỉ cần bị y chú ý thì nhất định sẽ tra tới cuối. Có lẽ thông qua đám người Mạnh Học Nam mà đạt hiệu quả.

- Ủy ban kỷ luật Trung ương Trung ương sẽ tổ chức một tổ công tác đến Bộ Giao thông, tiến hành điều tra một số đơn tố giác của quần chúng nhằm vào Bộ Giao thông.

Hai người đều biết một số việc không phải không tra được mà không dám tra. Bây giờ Hạng hệ và Vương Hệ đều tham gia, thêm lực lượng của Vương Triêu Chính vào đó, ba lực lượng này đối mặt với các gia tộc lợi ích thì cũng không thua kém bao nhiêu.

- Việc này tôi đã báo cáo với Bí thư Trịnh, Bí thư Trịnh rất ủng hộ.
Vương Trạch Vinh nói càng làm Vương Triêu Chính thêm tin tưởng.

Vương Triêu Chính biết quan hệ của Vương Trạch Vinh và Bí thư Lâm nên cười nói:
- Bí thư Lâm cũng chú ý tới việc này.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Tôi định hôm nay đến xin chỉ thị của Bí thư Lâm.

Vương Triêu Chính gật đầu thầm nghĩ có mấy lực lượng này thì Ủy ban kỷ luật Trung ương Trung ương làm việc cũng thuận lợi.

Tối khi Vương Trạch Vinh đến nhà Bí thư Lâm thì thấy ngài đang cùng vợ xem Tv.

Vương Trạch Vinh vào, Bí thư Lâm rất vui vẻ bắt tay hắn rồi nói:
- Hôm nay mới lên Bắc Kinh?

- Có chút công việc cần báo cáo với Bí thư Trịnh nên tôi tới báo cáo một chút.

- Tình hình Thành phố Hải Đông vẫn ổn chứ?


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=271#ixzz1ZM6Wp7rF
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:25 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1554

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm







Vương Trạch Vinh ở nhà Bí thư Lâm nói chuyện khá lâu, khi nhắc tới Uông Kiều, Bí thư Lâm rất vui vẻ nói:
- Tiểu Kiều là người có năng lực mạnh, đưa Tiểu Kiều đến địa phương làm việc cũng là rèn luyện.

Nói đến cũng buồn cười, Lâm gia bây giờ không thể hy vọng vào Lâm Khâm, chỉ có thể đặt vào Uông Kiều.

Lâm phu nhân nói:
- Tiểu Kiều có thai mà ông đưa xuống địa phương làm việc, tôi lo ảnh hưởng đến trưởng thành của đứa nhỏ.

Tiểu Kiều có thai chính là đích tôn duy nhất của Lâm gia nên bà rất chú ý việc này.

Nghe nói tới con của Uông Kiều, Vương Trạch Vinh vội vàng xin về.

Đối với Lâm gia mà nói, Vương Trạch Vinh rất cảm kích. Bí thư Lâm vẫn đối xử tốt với hắn, nhưng ngài đâu ngờ con của Tiểu Kiều lại là con của hắn. Điều này làm Vương Trạch Vinh rất áy náy.

Uông Kiều đã đến Tân Cảng nhận chức, Vương Trạch Vinh đến nhà Uông Nhật Thần.

Đến Uông gia, Vương Trạch Vinh thấy Uông Phỉ vừa mang con về, nói là mới đi chơi.

Nhìn Uông Phỉ rất vui, Vương Trạch Vinh ngồi xuống chơi với con.

Bây giờ Vương Trạch Vinh cũng có một chút thời gian chơi với người nhà. Bắc Kinh có Lữ Hàm Yên và Uông Phỉ, Thành phố Hải Đông có Tiểu Giang, ba nơi này là nơi chính Vương Trạch Vinh tới.

Có đôi khi Vương Trạch Vinh cũng thầm lắc đầu, hắn là kẻ hủ bại trong vấn đề nam nữ.

Đối với việc này Vương Trạch Vinh cũng đã cẩn thận suy nghĩ nhiều lần, kết quả cuối cùng là không thể thay đổi.

Uông Nhật Thần dạo này đã yếu hơn chút, ông ngồi thi thoảng lại ngủ gật.

Thấy ông như vậy, Vương Trạch Vinh đúng là có chút lo lắng nên vội vàng hỏi:
- Ông, ông gần đây có tập Thái cực quyền không?

- Sao không tập, ông mỗi ngày đều tập. Nếu không tập thì có lẽ ông càng yếu hơn.

Vương Trạch Vinh lắc đầu. Uông Nhật Thần có lẽ sau khi thấy Lão bí thư mất, thêm cả cái chết của Uông Chính Phong nên mới làm ông nhanh suy yếu đến thế.

Vương Trạch Vinh kể lại việc Bành Bộ Thuân mời mình tham gia diễn tập quân sự, mắt Uông Nhật Thần sáng lên:
- Lúc Chính Phong còn sống mặc dù là người trong quân đội nhưng căn cơ không sâu, đó là một trong những nguyên nhân mà nó xảy ra chuyện. Một người tham gia chính trị chỉ có lực lượng trong đảng, chính quyền là không đủ. Chủ tịch Mao đã nói rõ như vậy. Trung Quốc là thế, trên thế giới cũng vậy, một quốc gia nếu quân lực không đủ mạnh thì kinh tế phát triển hơn nữa cũng sẽ thành miếng thịt béo để người khác tranh đoạt.

Uông Nhật Thần mới nói tới đây, con Vương Trạch Vinh - Uông Khai Vận nói:
- Thịt béo có ai ăn chứ ông, bây giờ ăn thịt lạc cơ.

Uông Nhật Thần cười nói:
- Cháu nói đúng, thịt lạc, mọi người tranh nhau thịt lạc.

Uông Phỉ nói:
- Ông nội lại chiều cháu rồi.

Uông Khai Vận nói:
- Nhưng cháu bây giờ cũng không dám ăn thịt lạc, toàn ăn thịt thăn thôi.

Uông Phỉ nói:
- Con mỗi bữa ăn không ít thịt đó, phải ăn thêm rau.

Nói đến thịt lạc thăn, Vương Trạch Vinh nhíu mày nói:
- Đây là vấn đề quản lý hành chính của nước ta.

Uông Nhật Thần gật đầu nói:
- Đúng thế, chính quyền phải có nghĩa vụ làm chuyện tốt cho dân chúng. Bây giờ Trung Quốc chính là như vậy, những việc liên quan đến dân sinh mà có chuyện thì cũng không ai bị xử phạt. Điểm này đáng để quốc gia nghiên cứu.

- Cháu thấy chủ yếu là hệ thống tin cậy của quốc gia chưa có. Nếu quốc gia hoàn thiện hệ thống tin cậy thì sẽ không xuất hiện tình trạng nợ không trả, cũng không xuất hiện tình hình nhà kinh doanh chỉ mong lợi ích. Đây là điều mà quốc gia cần phải hoàn thiện trong thời gian ngắn nhất

Uông Phỉ nói:
- Trạch Vinh nói đúng, một quốc gia nếu không có hệ thống tin cậy, như vậy đạo đức kinh doanh sẽ không có tiêu chuẩn, phải làm được đến mức nếu ai có hành vi hại dân sẽ bị pháp luật trừng trị, còn bị trừng trị trong kinh doanh. Phải cho mọi người hiểu rõ làm chuyện xấu thì phải bị trừng phạt. Bây giờ không phải mọi người trọng vật chất sau, chỉ cần y làm việc không tin cậy thì sẽ bị tổn hại lớn về lợi ích


Nghe Uông Phỉ nói, Vương Trạch Vinh cảm thấy mình hiểu ra đôi chút.

Hắn cảm thấy việc này mình có thể làm, nếu làm tốt sẽ thêm thành tích.

Uông Nhật Thần nói:
- Vấn đề hệ thống tin cậy ở các nước phương Tây đã làm rất tốt, có nhiều điểm đáng để tham khảo. Trạch Vinh, cháu hoàn toàn có thể áp dụng ở Hải Đông.

Vương Trạch Vinh cũng đang nghĩ như vậy nên nói:
- Cháu cũng muốn thực hiện ở Hải Đông.

Uông Nhật Thần nói:
- Trạch Vinh, đến vị trí của cháu thì không nên quá nhẫn nhịn, lúc cần thể hiện phải thể hiện.

Uông Phỉ khó hiểu hỏi:
- Vậy không phải đi đầu sẽ bị ăn đạn sao ông?

Uông Nhật Thần cười nói:
- Trạch Vinh, ông gần đây mới hiểu ra vấn đề này. Lúc ông ở tỉnh Giang Sơn mặc dù cũng là Ủy viên Bộ Chính trị nhưng ông không hiểu điều này, làm việc gì cũng mong an toàn. Đến Bộ Chính trị thì ngoài vấn đề phương hướng không sai lầm ra thì cũng phải cố gắng thể hiện năng lực của mình, đây là điều căn bản để tiến lên. Một người không thể hấp dẫn người khác thì sao có thể thành Tổng bí thư của Trung Quốc.

Uông Nhật Thần nói làm Vương Trạch Vinh phải suy nghĩ. Nói thật hắn không hoàn toàn tán thành lời của Uông Nhật Thần, nhưng hắn cảm thấy mình cũng nên học hỏi đôi chút.

Thấy Vương Trạch Vinh như vậy, Uông Phỉ rót thêm nước cho hắn rồi nói:
- Hai người vừa nói chuyện quân đội cơ mà, sao đi xa như vậy?

Uông Nhật Thần nói:
- Vừa nãy nhắc tới việc trong quân đội, Trạch Vinh, Bành Bộ Thuân là người có tnhs độc lập cao nhưng đầy cương nghị, có uy tín lớn trong quân đội. Y và cháu có thể có quan hệ này là việc tốt, phải duy trì nó.

Vương Trạch Vinh nói:
- Y có ấn tượng với cháu chủ yếu là do cháu phát biểu trong hội nghị.

- Cháu lên tiếng lần đó theo ông là rất tốt. Một Ủy viên Bộ Chính trị nếu không có sức hấp dẫn về nhân cách thì sẽ không có hy vọng. Cháu là tiên phong của phái cứng rắn thì sẽ có nhiều người trong quân đội ủng hộ. Điều này là rất tốt để cháu tăng sức ảnh hưởng trong quân.

Uông Nhật Thần cũng rất khôn khéo, Vương Trạch Vinh cũng muốn từ ông tìm hiểu biện pháp ảnh hưởng đến quân đội:
- Vậy làm như thế nào mới có thể ảnh hưởng được quân đội vậy ông?

Uông Nhật Thần suy nghĩ một chút:
- Đảng quản quản lý là luật không bao giờ thay đổi, không ai có thể thay đổi, nếu có kẻ vi phạm nhất định sẽ bị mọi người nhằm vào, cháu phải nhớ câu này.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Đảng ta vẫn luôn nghiêm túc chú ý vấn đề này.

- Trạch Vinh, quân đội cũng có người luồn cúi, nhưng cháu phải nhớ kẻ như vậy quyết không thể dùng, chỉ có thể lợi dụng.. Phải biết quân đội so sánh chính là năng lực tác chiến, chính là lao thẳng về trước, không sợ chết. Kẻ luồn cúi, mưu kế khi cháu mất thế sẽ phản bội cháu ngay.

- Tướng lĩnh cao cấp trong quân đội thì cháu cố gắng tạo quan hệ tốt nhưng không được quá thân thiết. Ví dụ như tỏ thái độ của cháu trong hội nghị lần trước, cần tỏ thái độ phải tỏ, các tướng lĩnh sẽ biết ai là người bọn họ có thể tin tưởng.

Nghe Uông Nhật Thần nói như vậy, Vương Trạch Vinh cảm thấy ở điểm này ông không có bao kinh nghiệm. Ông nói ra thì hắn phải phân tích kỹ mới được.

Vương Trạch Vinh muốn được quân đội ủng hộ, Uông Nhật Thần lại không biết cách tăng cường liên lạc với quân đội. Uông Nhật Thần nói có một điều làm Vương Trạch Vinh phải cảnh giác. Nếu hắn qua lại quá nhiều với quân đội thì có thể khiến một số người đề phòng không?

Chính khách và quân nhân là hai chuyện khác nhau.


Nghĩ tới đây, Vương Trạch Vinh biết Uông Kiều là rất quan trọng đối với hắn. Uông Chính Phong dù sao cũng đã nắm giữ quân đội, y mặc dù đã mất nhưng thông qua hành động của Bí thư Lâm khiến những người của Uông Chính Phong bắt đầu được sử dụng. Hơn nữa bản thân Bí thư Lâm cũng giao lực lượng trong quân đội của ngài cho Uông Kiều. Hắn lại được Uông Kiều đưa người sang nên không phải không có người trong quân đội ủng hộ.

Bành Bộ Thuânx bây giờ có vẻ cũng muốn tạo quan hệ với hắn, Vương Trạch Vinh biết không thể nắm giữ được người cao cấp như Bành Bộ Thuân, nhưng lúc quan trọng chỉ cần Bành Bộ Thuân đứng về phía hắn, thêm lực lượng hiện có thì vấn đề trong quân đội có lẽ sẽ được giải quyết


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=271#ixzz1ZM6ZrQrR
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:25 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1555

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm









Vương Trạch Vinh đến nơi diễn tập quân sự, hắn liếc mắt một cái thì thấy toàn người trong quân đội, chắc có mỗi mình hắn là Ủy viên Bộ Chính trị. Còn đâu ở đây chỉ có một ít Lãnh đạo tỉnh ủy địa phương.

Bành Bộ Thuân là chỉ huy cao nhất trong cuộc diễn tập quân sự lần này, ngay cả Hoa Thái Tường là Phó chủ tịch Quân ủy trung ương cũng không tham gia.

Nhìn người đi lên đón mình, mắt Vương Trạch Vinh sáng lên. Đối phương là Tư lệnh pháo binh Dương Úy Lâm.

Hai người chỉ đưa mắt ra hiệu chứ không tỏ vẻ gì là biết nhau.

Dương Úy Lâm là nhóm người trong quân đội đầu tiên được Uông Kiều giới thiệu với Vương Trạch Vinh. Trước khi Bí thư Lâm lui đã bổ nhiệm Dương Úy Lâm làm Tư lệnh pháo binh Trung Quốc.

Vị trí này của Dương Úy Lâm ở quân đội rất có sức ảnh hưởng. Thấy y ở đây, Vương Trạch Vinh cười thầm trong lòng. Mình còn đang nghĩ làm như thế nào để ảnh hưởng đến quân đội. Bây giờ có người của Uông Chính Phong làm to thì sẽ dễ hơn.

Nhìn quan khí của Dương Úy Lâm, Vương Trạch Vinh khá vui vẻ vì đối phương vẫn nhất trí với mình.

Bành Bộ Thuân thấy Vương Trạch Vinh đã tới liền cười ha hả nói:
- Bí thư Vương, tôi biết anh quan tâm đến sự phát triển của quân đội, lần này mời anh tham gia chính là để anh hiểu rõ tình hình quân đội nước nhà.

Vương Trạch Vinh bắt chặt tay Bành Bộ Thuân nói:
- Cảm ơn Phó chủ tịch đã cho tôi cơ hội học tập.

Bành Bộ Thuân cười phá lên.

Bí thư tỉnh ủy Nam Dương dẫn theo mấy lãnh đạo vội vàng đến chào Vương Trạch Vinh.

Lần này là diễn tập quân sự của quân đội nên không mời người ngoài tham gia. Nhưng lần này Bành Bộ Thuân lại mời Vương Trạch Vinh tham gia đã khiến không ít phản ứng.

Hoa Thái Tường cũng là Phó chủ tịch Quân ủy trung ương nhưng y không phải quân nhân cho nên y không thể khống chế quân đội. Thấy Bành Bộ Thuân mời Vương Trạch Vinh tham gia, mặc dù Hoa Thái Tường không phản đối nhưng trong lòng rất khó chịu. Hoa Thái Tường lúc này đang ngồi cùng mấy người Bí thư Lâm, Bí thư Trịnh ở Bắc Kinh để quan sát cuộc diễn tập quân sự. Hoa Thái Tường nói:
- Lão Bành đúng là, lần này là diễn tập quân sự của quân đội mà mời người ngoài tới tham gia làm gì?

Không ai tiếp lời y, Bí thư Trịnh và Bí thư Lâm đều lặng lẽ quan sát cuộc diễn tập quân sự.

Nguyên Phó chủ tịch quân đội Lưu Nhất Quốc lên tiếng:
- Tiểu Bành là người có tính cách như vậy, người mà anh ta thích thì sẽ đối xử khác. Câu nói trong hội nghị của đồng chí Vương Trạch Vinh đầy khí phách, đã nói đúng tâm lý của quân nhân.

Nghe Lưu Nhất Quốc nói như vậy, Hoa Thái Tường im lặng không nói. Y cũng biết lời vừa nãy của mình có chút không ổn.

Lúc này Vương Trạch Vinh cũng đã lên thuyền chỉ huy.

- Bí thư Vương, mọi người vốn có thể ngồi ở đất liền quan sát nhưng tôi muốn để anh cảm nhận tình hình trên biển một chút.
Bành Bộ Thuân thấy Vương Trạch Vinh đứng vững trên chiến hạm không khỏi thầm khen Vương Trạch Vinh này là người chịu được sóng gió.

Dương Úy Lâm lúc này cũng đi tới bên cạnh Vương Trạch Vinh, thấy mọi người nghe Bành Bộ Thuân nói, y nhỏ giọng nói với Vương Trạch Vinh:
- Bí thư Vương, bây giờ người trong quân đội có ấn tượng tốt đối với anh, lời nói của anh rất chính xác.

Vương Trạch Vinh cười cười nhìn về phương xa.

Hạm đội chỉ huy có mấy màn hình lớn quay nhiều góc độ của cuộc diễn tập quân sự.

Ngồi trên con tàu này, nhìn hình ảnh trên màn, Vương Trạch Vinh thấy rất thật.

Sau khi cuộc diễn tập quân sự diễn ra, Vương Trạch Vinh mới biết người chỉ huy chính thức là Dương Úy Lâm.

Nghe giới thiệu, Vương Trạch Vinh biết đây là cuộc thử vũ khí tên lửa của bên pháo binh mới nghiên cứu ra.

Nhìn Dương Úy Lâm bình tĩnh ra lệnh, Vương Trạch Vinh cũng phải thay đổi cái nhìn đối với y. Người này đúng là đại tướng mà Uông Chính Phong để lại.

Cẩn thận nghe một quân đội giới thiệu tình hình, lại nhìn trên màn hình những mục tiêu bị công kích, Vương Trạch Vinh mới đầu còn thấy là lạ, sau đó cũng dần bắt kịp với tình hình.

Nói thật trong hội nghị lần trước tuy nói vậy nhưng Vương Trạch Vinh vẫn có chút lo lắng. Đặc biệt Mỹ là cường quốc quân sự, có tàu sân bay, Vương Trạch Vinh cũng không rõ quân đội Trung Quốc có thể có lực lượng chống lại không? Bây giờ sau khi xem cuộc diễn tập quân sự, hắn cũng có chút yên tâm.

Dương Úy Lâm nhìn mục tiêu bị tiêu diệt hết mới cười nói với mọi người:
- Đây là tên lửa mới mà chúng ta mới nghiên cứu ra, phạm vi công kích rất xa và mạnh. Có một số quốc gia tự cho rằng lá chắn tên lửa của mình rất mạnh, nhưng cũng chỉ có thể phòng ngự được mức nhất định mà thôi. Có tàu sân bay thì sao, có chiến hạm thì sao chứ? Chỉ cần đến xâm phạm, với tên lửa của nước ta cũng đủ để đánh chìm.

Dương Úy Lâm lộ rõ vẻ kiên quyết:
- Có một số nước xưng có thể chặn đứng tên lửa nước đối phương từ trên không trung, nghe nói tỷ lệ lên tới 80%. Tên lửa loại mới này của nước ta ít nhất có 1/16 cơ hội bắn trúng hàng không mẫu hạm. Như vậy theo lý thuyết nước ta bắn ra 16 quả tên lửa là bắn trúng mẫu hạm của bọn họ. Trên thực tế mỗi đơn vị tác chiến chúng ta đều bố trí 20 đến 30 quả tên lửa. Nước ta đã có năng lực bố trí bốn đơn vị chống tàu sân bay. Đông Hải có hai đơn vị, nam hải một đơn vị, lưu một đơn vị cơ động để bổ sung hoặc làm hậu cần. Ai nói phải bắn 16 lần mới trúng mục tiêu, chỉ cần dám đến thì chúng ta sẽ khiến đối thủ không thể về. Bắt đầu từ bây giờ không có tàu sân bay nào dám tiến vào phạm vi lãnh hải của nước ta.

Lời này của Dương Úy Lâm đầy tự tin.

Nhìn Bành Bộ Thuân đứng im tại đó, theo Vương Trạch Vinh hiểu thì không có gì có thể nhìn từ bề ngoài. Dù là ai cũng đều có chuẩn bị phía sau. Lần này quân đội dám tổ chức diễn tập quân sự như vậy, đưa ra thử nghiệm loại tên lửa này thì hắn có thể khẳng định đây không phải loại tên lửa cuối cùng, cũng không phải loại mạnh nhất. Nhất định còn có loại tên lửa mạnh như vũ khí hạt nhân.

Nghĩ vậy, lại nhìn Bành Bộ Thuân, Vương Trạch Vinh cảm thấy mình có thể tin vào quân đội Trung Quốc.

Vương Trạch Vinh đang suy nghĩ, ở Bắc Kinh Bí thư Lâm nhìn Bí thư Trịnh và nói:
- Cuối cùng cũng có chút tự tin.

Nói tới đây Bí thư Lâm không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Trung Quốc ở các mặt chậm trễ hơn nhiều. Mấy năm qua Trung Quốc đã đệ tử nhiều cho quân đội. Bề ngoài Trung Quốc chú trọng phát triển kinh tế nhưng chỉ có Lãnh đạo trung ương như Bí thư Lâm mới cảm thấy áp lực nặng nề. Các nước phương tây có lực lượng quân đội vượt xa Trung Quốc. Nếu Trung Quốc không có lực lượng bảo vệ đất nước thì cuối cùng sẽ bị các cường quốc công kích. Kinh tế càng mạnh thì càng dễ có nguy hiểm, bây giờ cuối cùng cũng có chút lực lượng.

Bí thư Trịnh cười nói:
- Cố gắng của Lão bí thư cuối cùng cũng không uổng phí. Có lực công kích như vậy thì mặc dù không đánh lại cũng có thể bảo vệ đất nước, thành tích này là rất tốt.

Hoa Thái Tường cũng nói:
- Mấy lần công kích đều trúng mục tiêu, như vậy chỉ cần bố trí nhiều điểm bắn tên lửa là có thể uy hiếp được tàu sân bay của nước ngoài

Mọi người không ngừng thảo luận về thành tựu của Trung Quốc trong mảng quân đội. Ai cũng hiểu một điều nước yếu sẽ không có ngoại giao, có lực lượng phòng ngự sẽ khiến cho tiếng nói của quốc gia sẽ lớn hơn.

Cuộc diễn tập quân sự nhìn qua không náo nhiệt, nhưng Vương Trạch Vinh nghe Dương Úy Lâm giới thiệu mới biết chiến tranh bây giờ chủ yếu là dựa trên công nghệ cao mà chiến đấu.

Khi Vương Trạch Vinh từ chiến hạm xuống mặt đất, hắn vẫn rất kích động. Lần này hắn đúng là thấy được nhiều thứ, thấy không ít điều mà chỉ trong quân đội mới có thể biết được. Điều này cũng cho thấy Bành Bộ Thuân coi trọng hắn.

Trong phòng hội nghị của quân đội, các quân nhân cao cấp tham gia cuộc diễn tập quân sự đều ngồi ở đây. Vương Trạch Vinh cũng được mời tới tham gia.

Sau khi thảo luận kết thúc, Bành Bộ Thuân nhìn thoáng qua Vương Trạch Vinh và nói:
- Cuộc diễn tập quân sự lần này chúng ta đã chuyên môn mời đồng chí Vương Trạch Vinh đến tham gia chính là muốn để một người bên ngoài xem và đánh giá. Sau đây xin mời đồng chí Vương Trạch Vinh nói mấy câu.

Vương Trạch Vinh nghe Bành Bộ Thuân bảo mình nói khiến hắn không khỏi ngẩn ra.

Chẳng qua Vương Trạch Vinh đã có nhiều năm kinh nghiệm trong chính trị nên rất nhanh có lời nói:
- Phó chủ tịch Bành điểm danh tôi, tôi xin nói về cảm nhận của mình. Nói thật tôi không hiểu chuyện trong quân đội, vốn không có gì có thể nói chuyện với các vị chuyên gia ngồi đây. Nhưng tôi muốn nói một chút suy nghĩ của mình sau khi tham gia cuộc diễn tập quân sự.

Vương Trạch Vinh nhìn quanh mọi người một vòng rồi nói tiếp.

- Quân đội là làm gì, là bảo vệ tổ quốc. Trung Quốc chúng ta có hoàn cảnh hòa bình để phát triển chính là do quân đội bảo vệ. Nói thật trước khi tham gia cuộc diễn tập quân sự, tôi không quá tự tin vào quân đội nước ta. Theo tôi nghĩ quân nhân thời đại hòa bình thiếu sự sát phạt, gần như là binh lính ngồi không. Nhưng kết quả làm tôi rất ngạc nhiên, tôi muốn nói chính là tôi thấy được một thứ đó chính là tự tin. Nếu như mỗi người dân Trung Quốc chúng ta ở bất cứ nơi nào đều có sự tự tin thì bọn họ sẽ không sợ gì hết, bọn họ là người không thể chiến bại. Ở đây tôi muốn thay mặt hơn tỷ dân chúng cảm ơn các quân nhân, là các vị cho chúng tôi sự tự tin không sợ tất cả.

Vương Trạch Vinh nói tới đây rồi cúi người với các quân nhân trước mặt.

Trong lúc nhất thời cả phòng hội nghị vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.





Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=271#ixzz1ZM6dUSm1
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:26 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1556

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm









Vương Trạch Vinh nói không nhiều nhưng mỗi câu của hắn đều mang theo sự tự tin, khí phách, đúng tâm lý của quân nhân.

Khi Vương Trạch Vinh nói xong, phòng hội nghị một lần nữa vang lên tràng vỗ tay.

Bành Bộ Thuân cười cười đưa tay lên để mọi người dừng lại. Y nghiêm túc nói:
- Sứ mạng của quân nhân chính là bảo vệ quốc gia. Ai dám can đảm xâm phạm lãnh địa nước ta, chúng ta nhất định để chúng có đến không về.

Cuộc diễn tập quân sự kết thúc một cách hoàn hảo, Vương Trạch Vinh biết sau đây Trung Quốc sẽ không ngừng tuyên truyền về sức mạnh quân đội.

Sau đó mọi người nhanh chóng rời đi.

Vương Trạch Vinh đến một doanh trại quân đội được đề phòng nghiêm ngặt.

Nhân lúc rảnh rỗi Dương Úy Lâm mời Vương Trạch Vinh tới.

Thông đủ trạm gác và cảnh giới ở bên ngoài, Vương Trạch Vinh đến thì thấy Dương Úy Lâm đã chờ ở đây.

Sau khi hai người bắt tay, hai người tiến vào bên trong.

Vương Trạch Vinh đã luyện Thái cực quyền và có quan khí nên rất mẫn cảm với xung quanh. Hắn có thể cảm nhận được nơi này có nhiều nhân viên cảnh vệ.

Bên trong doanh trại không có nhiều thứ. Sau khi hai người ngồi xuống, Dương Úy Lâm nói:
- Bí thư Vương, từ người anh, tôi thấy được hy vọng.

Lúc này Vương Trạch Vinh cũng đang nhìn Dương Úy Lâm.

Người của Uông Chính Phong, Vương Trạch Vinh thực ra qua lại không nhiều. Lần đó Uông Kiều giới thiệu bọn họ cho hắn, Vương Trạch Vinh cũng không quá chú trọng.

Bởi vì lúc đó hắn nghĩ mình không có nhiều quan hệ với quân đội. Nhưng sau khi vào Bộ Chính trị, Vương Trạch Vinh mới phát hiện mình không phải không có nhiều quan hệ với quân đội, mà có quan hệ rất nhiều.

Thực ra mà nói Vương Trạch Vinh rất cảnh giác với Uông Chính Phong. Hắn cảm thấy Uông Chính Phong đi trên lằn ranh tử thần, là người không từ thủ đoạn khi làm việc.

Dương Úy Lâm nói câu này làm Vương Trạch Vinh có một cảm giác. Hắn cảm thấy trên người Dương Úy Lâm đã không còn giống người trước đây mình từng gặp.

Đây là người như thế nào?

Nhìn Vương Trạch Vinh một lát, Dương Úy Lâm nói thêm:
- Lão thủ trưởng nhìn người rất chuẩn. Ngài cho rằng anh là hy vọng của Trung Quốc, lời này rất chính xác. Trung Quốc yếu đuối đã lâu, cần lãnh đạo cứng rắn.

Mặc dù biết ở đây không còn ai khác nhưng nghe Dương Úy Lâm nói như vậy vẫn làm Vương Trạch Vinh đổ mồ hôi.

- Tôi đây là nói thật lòng của mình mà thôi.
Vương Trạch Vinh nói.

Dương Úy Lâm lúc này lấy ra một bức thư được dán kín ra rồi cẩn thận đưa cho Vương Trạch Vinh:
- Đây là Lão thủ trưởng đưa cho anh.

Dương Úy Lâm đứng dậy đi ra ngoài.

Cầm bức thư, Vương Trạch Vinh có chút giật mình. Mỗi lần Uông Chính Phong để thư cho hắn đều làm hắn sợ hãi. Hắn đúng là không nghĩ ra Dương Úy Lâm còn giữ thư của Uông Chính Phong.

Vương Trạch Vinh không vội vàng mở ra mà nhìn theo Dương Úy Lâm. Hắn cười khổ một tiếng, Uông Chính Phong này chết lâu như vậy mà vẫn không ngừng xuất hiện thủ đoạn.

- Trạch Vinh, chắc nhìn thấy bức thư này sẽ rất giật mình phải không? Ha ha bây giờ tôi nên gọi cậu như thế nào? Tôi gọi cậu là con rể được không?

Câu mở đầu đã là như vậy làm Vương Trạch Vinh dở khóc dở cười. Uông Chính Phong này đúng là có nhiều mưu kế.

- Trung Quốc trở thành cường quốc mà giấc mơ cả đời của tôi, tôi nằm mơ cũng hy vọng thấy một quốc gia cường đại xuất hiện. Một quốc gia nếu muốn mãi mãi không suy sụp thì nhất định cần có hệ thống quân đội cường đại. Tôi vẫn nỗ lực vì việc này. Dương Úy Lâm là chiến hữu tin cậy nhất của tôi, anh ta có lý tưởng giống tôi, là chiến hữu hoàn toàn có thể tin tưởng.

Uông Chính Phong liên tục dùng từ chiến hữu để gọi Dương Úy Lâm, qua đó đủ để nhận ra địa vị của Dương Úy Lâm trong mắt Uông Chính Phong.

Nội dung bức thư rất nhiều.

- Trạch Vinh, cậu cầm được bức thư này nói rõ đám người Dương Úy Lâm đã chính thức thừa nận cậu. Nếu bọn họ không thừa nhận thì bức thư này sẽ không thể xuất hiện trong tay cậu.

Đọc tới đây, Vương Trạch Vinh nhìn thoáng qua cửa phòng và có chút khó hiểu. Mình làm như thế nào mà được đám người Dương Úy Lâm thừa nhận?

- Tiểu Kiều là con gái tôi, cũng là con dâu của Lâm gia. Tiểu Kiều là phụ nữ nên căn bản không thể thực hiện giấc mơ Trung Quốc thành cường quốc. Vì giấc mơ này ngoài quân đội ra thì Trung Quốc còn cần một lãnh đạo cứng rắn. Cậu là một trong những người mọi người vẫn quan sát, cũng không phải sự lựa chọn duy nhất. Chúng tôi muốn lãnh đạo chính thức muốn Trung Quốc thành cường quốc.

- Trạch Vinh, cậu có thể còn chưa hiểu suy nghĩ của mọi người. Trung Quốc cũng ít người hiểu cho chúng tôi. Nhưng tôi muốn nói với cậu đó là chúng tôi đều là người có niềm tin trong người, mặc dù chúng tôi có thể dùng một chút thủ đoạn cực đoan.

Vương Trạch Vinh đọc tới đây mà cảm thấy ngạt thở. Hắn cảm thấy Uông Chính Phong như đứng trước mặt mình.

- Thực ra tôi và Bí thư Lâm đều là người có cùng lý tường. Chỉ có điều cách làm của y khác tôi quá nhiều. Y mong từ từ thay đổi, tôi hy vọng có thể thay đổi với tốc độ nhanh nhất. Có thể cậu không rõ nhưng Bí thư Lâm lại hiểu rõ suy nghĩ của tôi. Bởi vì như vậy nên hai bên mới có thể liên minh, Tiểu Kiều mới có thể gả vào Lâm gia. Đáng tiếc thằng Lâm Khâm không ra gì, nếu là như vậy thì nó phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình.

- Có thể cậu cho rằng đám người Dương Úy Lâm lên chức là do Bí thư Lâm vì Tiểu Kiều. Nực cười, Bí thư Lâm là người một lòng vì quốc gia sao có thể làm như vậy. Dương Úy Lâm là người của tôi, điểm này Bí thư Lâm hiểu rõ, những người này đều là tinh anh trong quân đội, bây giờ đã đến lúc dùng tới nên Bí thư Lâm muốn để bọn họ thể hiện.

Vương Trạch Vinh có chút kinh ngạc. Trước khi đọc bức thư này, Vương Trạch Vinh cũng cho rằng Bí thư Lâm một lần nữa dùng đám người Dương Úy Lâm là vì Lâm gia giúp Tiểu Kiều phát triển, bây giờ xem ra không phải như vậy. Nghĩ đến đây Vương Trạch Vinh mới thấy mình đã hiểu lầm và coi nhẹ Bí thư Lâm.

Lời Uông Chính Phong nói thì Vương Trạch Vinh có thể hiểu. Trước kia không dùng đám người Dương Úy Lâm mà dùng người chủ hòa là do quốc gia chưa đủ tự tin. Nhưng bây giờ đã khác, có vũ khí hiện đại để bảo vệ tổ quốc, đám người Bí thư Lâm cũng tự tin lên để lộ thanh kiếm. Vì thế mới dùng người phái chủ chiến như Dương Úy Lâm.

- Giật mình phải không? Thực ra mấy điều này không quan trọng. Mục đích tôi để lại bức thư này chính là muốn nói với cậu là cậu đã qua được thử thách. Bắt đầu từ bây giờ cậu sẽ được quân đội ủng hộ. Ha ha, không tin ư? Cậu có thể cho rằng tôi là người chết thì không có lực lượng gì? Nực cười, tôi bố trí nhiều năm như vậy thì sao có thể không có chút lực lượng nào. Dương Úy Lâm là một trong số đó. Chiêm Lâm bây giờ là tư lệnh không quân rồi chứ? Cổ Gia Lâm nắm giữ một Quân khu, bây giờ nhất định lại một lần nữa lên chức. Hoàng Đạt cũng có thể tiến thêm bước nữa, đây đều là người của tôi mà cậu thấy. Tôi muốn nói với cậu đó chỉ là người ngoài sáng của tôi mà thôi. Tôi còn có một nhóm tướng lĩnh cao cấp trong quân đội. Tôi muốn nói với cậu, những người này tôi đã giao cho Tiểu Kiều, Tiểu Kiều và Dương Úy Lâm chính là một sáng một tối, bọn họ cuối cùng đều giao cho cậu. Tôi coi trọng cậu, đừng làm tôi thất vọng.

- Ha ha, tôi rất muốn xem cháu của mình trông như thế nào. Đừng quên sau khi cháu bé được sinh ra thì đốt cho tôi một bức ảnh. Tôi muốn thấy giấc mộng Trung Quốc thành cường quốc được thực hiện trong tay cậu. Trạch Vinh, cố lên.

Bức thư tới đây là hết. Vương Trạch Vinh móc bật lửa châm đốt.

Đốt xong bức thư, Vương Trạch Vinh lúc này mới đứng lên đi ra khỏi lều.

Vừa ra ngoài, Vương Trạch Vinh thấy Dương Úy Lâm đang đứng ngay ngắn ở bên ngoài.

Hai người nhìn nhau, Vương Trạch Vinh lần này giơ tay chào Dương Úy Lâm, Dương Úy Lâm cũng chào lại.

Không ai nói gì, Vương Trạch Vinh ngồi xe rời đi.

Nhìn theo xe Vương Trạch Vinh, Dương Úy Lâm một lần nữa giơ tay lên chào.






Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=271#ixzz1ZM6gc7Sl
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:26 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1557

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm




Chuyện của Uông Chính Phong rất nhanh được Vương Trạch Vinh vứt sang bên. Hắn biết muốn không ngừng lên chức thì nhất định phải thể hiện được phong cách của mình, cần có thành tích.

Làm Bí thư Hải Đông, Vương Trạch Vinh cũng có ý tưởng của mình. Bây giờ Hải Đông không cần chú trọng thu hút đầu tư mà là làm như thế nào tạo được hoàn cảnh đầu tư hấp dẫn được nhà đầu tư ở lại.

Hoàn cảnh đầu tư không đơn giản là thái độ phục vụ mà có nhiều phương diện khác. Nếu Hải Đông đạt trình độ quốc tế thì không lo các nhà đầu tư quốc tế không tự mình tới.

Nếu như Hải Đông có thể làm tốt công việc này thì sẽ thành điểm mẫu cho cả nước. Đây cũng là một công việc hợp lòng dân.

Sau khi về Hải Đông không lâu, Vương Trạch Vinh lập tức triệu tập Hội nghị thường ủy.

Việc Vương Trạch Vinh đến tham gia diễn tập quân sự, mọi người ngồi trong phòng hội nghị đều biết rõ. Ánh mắt các thường vụ nhìn hắn cũng dần thay đổi. Trước đây Vương Trạch Vinh chỉ có ảnh hưởng ở cơ sở nhưng bây giờ hắn đã ảnh hưởng rộng hơn.

Vương Trạch Vinh đã bắt đầu thò tay vào quân đội, điều này nói rõ vấn đề gì?

Sau khi Chiêm Quốc Xương báo cáo xong tình hình bên Ủy ban, Vương Trạch Vinh nói:
- Hải Đông cần phát triển ổn định, mọi người cũng đã đóng góp rất nhiều công sức cho sự phát triển của Hải Đông. Hội nghị hôm nay chủ yếu là tạo hệ thống tín dụng tin cậy ở Hải Đông như thế nào.

Mọi người chăm chú lắng nghe xem hắn có ý tưởng gì mới.

Vương Trạch Vinh nói tiếp:
- Bây giờ Trung Quốc xuất hiện nhiều vấn đề như nợ không trả, hứa không làm, hàng giả hoành hành. Tất cả đều có liên quan đến hệ thống tín dụng tin cậy. Ủy ban cần làm gì, chính là tạo ra một hoàn cảnh tốt cho hệ thống tín dụng tin cậy. Hải Đông nếu muốn phát triển nhanh hơn nữa thì nhất định phải tạo ra được một hoàn cảnh đầu tư an toàn và yên tâm cho các nhà đầu tư quốc tế. Ở điểm này không biết mọi người nghĩ như thế nào?

Chủ tịch thành phố Chiêm Quốc Xương nói:
- Đề tài Bí thư Vương đưa ra rất đúng. Theo Hải Đông phát triển, Ủy ban cần làm chính là vấn đề phục vụ. Chúng ta cần phải tạo ra hoàn cảnh đầu tư an toàn, tạo ra hoàn cảnh để dân chúng yên tâm, đây không phải chuyện nói là làm được ngay. Không nói việc khác, chỉ riêng làm hàng giả sao cấm mãi không được, trong này có vấn đề rất lớn. Chúng ta cần phải có biện pháp mạnh tay giải quyết vấn đề này thì mới tạo được sự cạnh tranh công bằng.

Cổ Kiến Sơn nói:
- Công tác chống hủ bại của Hải Đông đã đạt hiệu quả nhất định, việc vận hành bên Ủy ban cũng đã thay đổi rõ ràng. Như vậy chúng ta còn cần tăng thêm sự phục vụ. Tôi cho rằng đề nghị của Bí thư Vương là rất chính xác, không có hoàn cảnh đầu tư an toàn, Hải Đông muốn phát triển mạnh là rất khó khăn. Bây giờ tạo ra hệ thống tín dụng tin cậy của Hải Đông là rất kịp thời.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Hải Đông bây giờ muốn chính là dành nhiều công sức trong việc tạo dựng hệ thống tín dụng tin cậy của Hải Đông. Chỉ có tạo ra hệ thống tín dụng tin cậy thì cơ hội đầu tư mới mở rộng thêm nữ. Đến lúc ấy Hải Đông sẽ làm trung tâm tài chính của Trung Quốc và thế giới. Như vậy Ủy ban nên làm gì? Tôi cho rằng công việc quan trọng nhất của Ủy ban chính là tạo ra một sân khấu cho nhân dân yên tâm công tác, việc này là rất quan trọng. Có sân khấu này thì các hạng mục công việc mới vận hành thuận lợi.

Vương Trạch Vinh đưa ra đề xuất tạo hệ thống tín dụng tin cậy theo các thường vụ thấy chẳng phải là ý tưởng gì mới, chẳng qua không ai phản đối.

Vương Trạch Vinh cũng hiểu suy nghĩ của mọi người. Hắn muốn chính là biến Hải Đông thực sự thành trung tâm kinh tế cẩu khu vực, muốn làm như vậy thì cần có thủ đoạn mạnh tay.

Thấy mọi người đồng ý với mình, Vương Trạch Vinh nhìn thoáng qua Trưởng ban thư ký Chu Vân Quyên.

Mấy hôm trước Vương Trạch Vinh đã yêu cầu cô huy động nhân lực đưa ra phương án thành lập hệ thống tín dụng tin cậy của Hải Đông. Thực ra phương án này chỉ là tổng hợp và sửa lại so với kế hoạch trước đây mà thôi.

Thấy Vương Trạch Vinh nhìn tới, Chu Vân Quyên biết mình cần lên tiếng.
- Sau khi cẩn thận nghiên cứu và học tập, tham khảo các biện pháp quốc tế, chúng tôi đã đưa ra một phương án. Bây giờ mời mọi người xem và bàn bạc một chút.

Vương Trạch Vinh nói:
- Đồng chí Chu Vân Quyên chủ trì việc này và đưa ra một phương án có thể nói là phù hợp. Chẳng qua vì thời gian gấp nên có thể vừa chờ chuyên gia thêm các luận chứng khoa học, chúng ta cũng có thể bổ sung, trao đổi để tranh thủ đưa vào áp dụng sau ba tháng.

Vương Trạch Vinh cũng biết chuyện này lập tức đưa vào áp dụng là không thực tế. Hội nghị thường ủy hôm nay hắn muốn chính là để mọi người hểu rõ thêm tầm quan trọng khi xây dựng hệ thống tín dụng tin cậy Hải Đông.

Sau khi phát tài liệu tới tay mọi người, Chu Vân Quyên nói qua những điều cần làm khi xây dựng hệ thống tín dụng tin cậy Hải Đông.

Mọi người nghe rất chăm chú, cũng không ngừng nhìn phương án đang đặt trước mặt mình.

Vương Trạch Vinh ngồi và nhìn quanh các thường vụ. Phương án này có thể nói là khá khoa học và tính khả thi cao. Nó đã kết hợp không ít những kinh nghiệm về công tác tín dụng của các nước phương Tây, đồng thời cũng kết hợp với quy định pháp luật Trung Quốc.

Sau khi nghe Chu Vân Quyên nói xong, trưởng ban Tổ chức cán bộ Lý Dân Cách:
- Sau khi nghe tôi thấy về tổng thể của phương án là tốt. Thực tế vấn đề hệ thống tín dụng tin cậy ở nước ta cũng có một nơi đang là. Sở dĩ không thấy hiệu quả là do vấn đề chấp pháp. Trong phương án này tôi thấy đã đưa ra nhiều ý kiến ở mặt này. Chỉ là tôi muốn nói hai điểm. Một là việc xử lý nhân viên không làm đúng theo hệ thống tín dụng tin cậy có phải hơi nặng một chút không? Ví dụ như đối với nhân viên nợ phí, phương án đưa ra sẽ cưỡng chế thu hồi tiền, trong vòng 10 năm không thể vay vốn ngân hàng, không thể mở công ty kinh doanh. Nếu như vẫn còn không trả tiền đã vay thì ngoài xử lý theo quy định pháp luật còn đưa ra hạn chế về các phương diện khác. Xử lý như vậy có quá nghiêm khắc không? Ngoài ra do Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân thành phố tạo cơ chế giám sát có thích hợp không?


Không thể không nói Lý Dân Cách đưa ra câu hỏi khá trúng tâm lý mọi người. Chu Vân Quyên nói:
- Ở chuyện này chúng tôi đã cẩn thận nghiên cứu qua. Đúng như mọi người đã biết, rất nhiều vấn đề xảy ra là do sự chấp pháp không đủ cứng rắn. Bây giờ một ít người trong nước đều nói đến giới hạn đạo đức đang suy giảm rất nhiều. Nếu chúng ta không dùng biện pháp mạnh tay thì không thể có tác dụng gì.

Chính ủy Quân khu Hải Đông - Quách Cường Cương đồng ý nói:
- Trưởng ban thư ký Chu nói rất đúng, không xử phạt nặng tay thì không thể có tác dụng được. Mọi người cũng thấy được gần đây các cơ quan chức năng đưa ra quyết định xử phạt cao nhất là 30 ngàn với hành vi lừa dối nâng giá nhà đất. CŨng không biết những người đó nghĩ như thế nào mà đối với thị trường bất động sản chỉ quy định phạt có 30 ngàn? Nói thật 30 ngàn đối với quần chúng nhân dân đúng là nhiều, nhưng buôn bán bất động sản có thể lãi đến chục triệu, trăm triệu thì từng đó tiền chỉ bằng bọn họ ăn bữa cơm.

Chu Vân Quyên tiếp lời:
- Về phần do Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân thành phố tham gia giám sát thực ra cũng không có gì không thích hợp cả. Hơn nữa còn có thể thêm một con đường giám sát. Trong phương án này có nội dung trọng điểm chính là thể hiện rõ chế độ tín dụng. Mỗi người dân Hải Đông sẽ có một thẻ tín dụng và xác nhận thân phận trên đó. Chỉ cần xuất hiện hành vi vi hạm thì sẽ ghi lại trên thẻ tín dung. Như vậy bọn họ sẽ không thể làm được gì nữa, đây chính là muốn để những kẻ mờ ám trong tín dụng không thể đi nổi ở Hải Đông.

Phó chủ tịch thường trực thành phố Phạm Toàn Trung nói:
- Phương án này tuy tốt nhưng tôi lo khi chấp hành sẽ gặp rất nhiều lực cản. Nhiều lúc vốn là như vậy, bên trên có chính sách, bên dưới có đối sách.

Chu Vân Quyên nói:
- Chúng tôi cũng đã cân nhắc vấn đề này. Trong phương án đã chuyên môn đưa ra việc thành lập ngành bình xét tín dụng, thành lập một sân khấu công khai. Dân chúng có thể đến sảnh để xem tình hình tín dụng của mình, các ngành cứ liên quan đến tín dụng, tài chính đều phải được quản lý thống nhất. Hải Đông sẽ làm được vấn đề này. Mỗi người đều có thẻ tín dụng và được quản lý. Còn nếu có ai không làm tốt công việc này thì sẽ bị xử phạt theo quy định.

Sau đó mọi người lại bàn về việc thành lập hệ thống tín dụng tin cậy này, cuối cùng Vương Trạch Vinh nói:
- Công việc này do bên Ủy ban làm. Ngoài ngành chấp pháp ra thì cũng sẽ có Đại hội đại biểu nhân dân thành phố, Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân thành phố tham gia giám sát. Hy vọng nhân viên Ủy ban nhanh chóng hoàn thiện phương án, đợi thông qua hội nghị thường trực Đại hội đại biểu nhân dân thành phố sẽ lập tức áp dụng.

Chủ tịch thành phố Chiêm Quốc Xương là người muốn làm việc thật để kiếm thành tích. Y cũng cảm nhận nếu làm tốt việc này sẽ nhân rộng ra toàn quốc, mình sẽ có thêm điểm nên nghiêm túc nói:
- Xin Thành ủy yên tâm, chúng tôi lập tức tổ chức lực lượng có năng lực cao làm tốt công việc này.

Vương Trạch Vinh nói:
- Hải Đông muốn tạo ra hệ thống tín dụng tin cậy nên cần sự chấp pháp nghiêm minh, chỉ có xử phạt thật nặng mới có thể mang lại hiệu quả cho công việc này. Chúng ta phải đi trước cả nước ở điểm này.

Vương Trạch Vinh biết tình hình của mình, chỉ giơ ngọn cờ chống hủ bại là chưa đủ. Nếu có thể biến Hải Đông thành trung tâm tài chính của khu vực thì đó mới là cơ sở để hắn lên nữa


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=272#ixzz1ZM6kKmV9
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:26 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1558

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm

Thoáng cái mấy tháng trôi qua, Vương Trạch Vinh làm Bí thư nên chỉ phụ trách phương hướng chung, công việc cụ thể giao cho cấp dưới làm.

Nhận được điện của Tiền Hồng gọi tới, Vương Trạch Vinh không khỏi nhíu mày. Ninh Tây này chẳng lẽ khó bắt như vậy sao? Tiền Hồng đến lâu như vậy mà không có tiến triển, Đặng Diệu Hoa cũng đến làm Thường vụ tỉnh ủy, Phó chủ tịch tỉnh, hai người phối hợp mà không thay đổi mấy. Điều này làm Vương Trạch Vinh không hài lòng.

Tiền Hồng cũng có chút lo lắng.
- Bí thư Vương, Ngô Tán Lâm vừa rời khỏi Ninh Tây.

Tình hình Ninh Tây thì Vương Trạch Vinh biết một chút. Ninh Tây dần thành địa bàn của Ngô Tán Lâm. Đừng nhìn Ngô Tán Lâm bây giờ không còn làm Ủy viên Bộ Chính trị nhưng y vẫn nắm rất chặt Ninh Tây. Bí thư tỉnh ủy Ninh Tây bây giờ chính là thông gia với Ngô Tán Lâm. Đây là người có năng lực mạnh, cũng có thủ đoạn. Tiền Hồng ở Ninh Tây lâu như vậy mà vẫn không thể có chút ưu thế nào với đối phương.

Có nhân vật như vậy ở Ninh Tây, Vương Trạch Vinh biết Ninh Tây tuyệt đối không nghe mình.

Chủ tịch tỉnh Ninh Tây tên Hoàng Mạc Thiên, người Hoàng gia. Hoàng gia bây giờ còn địa bàn cuối cùng ở Ninh Tây.

Ngô Tán Lâm đến Ninh Tây có mục đích rất rõ ràng chính là đến tạo thế cho Phùng Kiến Lý. Ngô Tán Lâm đây là thấy Đặng Diệu Hoa tới Ninh Tây nên lo lắng người Phùng hệ sẽ mất tự tin.

Đối với Ngô Tán Lâm, Vương Trạch Vinh vốn không muốn đối đầu gì với y, chẳng qua Ninh Tây là một nước cờ quan trọng nên hắn không thể bỏ.

- Sắp tới tôi sẽ tới Ninh Tây một chuyến.

Tiền Hồng đã nhiều lần đưa ra đề nghị muốn hợp tác với Thành phố Hải Đông, kết quả đều bị bác bỏ. Vương Trạch Vinh biết Phùng Kiến Lý lo rằng khi đó lực lượng của Tiền Hồng sẽ tăng lên.

Vương Trạch Vinh mặc dù có chút do dự vì biết mình tới Ninh Tây sẽ xung đột với Ngô Tán Lâm, nhưng hắn vẫn quyết tâm nắm cho được Ninh Tây. Ngô Tán Lâm trước kia còn làm Ủy viên Bộ Chính trị còn không thể làm gì hắn, bây giờ thì càng không thể. Cùng lắm Ngô Tán Lâm kết hợp với Lô Ninh Quốc mà thôi.

Tiền Hồng nghe Vương Trạch Vinh cuối cùng đã quyết định tới Ninh Tây nên rất vui vẻ. Y biết chỉ cần Vương Trạch Vinh tới Ninh Tây thì tình hình sẽ khác.

Vương Trạch Vinh dập máy rồi gọi Giang Hùng Cường tới, bảo y tìm tất cả tài liệu liên quan tới Ninh Tây.

Không lâu sau trên bàn Vương Trạch Vinh đã đặt tài liệu về từng Thường vụ tỉnh ủy Ninh Tây.

Bản tài liệu này cũng chỉ Vương Trạch Vinh có thể xem. Những thứ này do Thập cục làm riêng, không phải ai cũng biết được.

Vương Trạch Vinh thấy vợ Hoàng Mạc Thiên dùng em trai mở một công ty kinh doanh, hắn nghĩ đây là điểm đột phá.

Khi Hạng Nam và Hoàng lão gia tử - Hoàng Tông Hoa cạnh tranh chức Phó Thủ tướng, Vương Trạch Vinh lúc ấy dùng một vài thủ đoạn khiến Hoàng Tông Hoa không thể lên chức. Việc này hắn cũng có chút áy náy, nhưng đây là vì lợi ích mỗi bên, hắn không thể làm khác.

Vương Trạch Vinh quyết định lên Bắc Kinh gặp Hoàng Tông Hoa.

Sau khi xe đến nơi, Vương Trạch Vinh bảo Lý Minh Quốc chờ ở ngoài, hắn một mình đi đến nhà Hoàng Tông Hoa.

Ấn chuông, rất nhanh có cô gái khoảng 20 tuổi đầy cảnh giác đi ra.

Vương Trạch Vinh cười nói:
- Mời vào thông báo một chút, nói là Vương Trạch Vinh đến gặp Hoàng lão gia tử.

Cô gái nhìn Vương Trạch Vinh rồi có chút do dự:
- Anh là Bí thư Vương?

Vương Trạch Vinh gật đầu.

Lúc này Hoàng Tông Hoa đang ngồi trên ghế đọc văn bản. Sau lần thất bại đó, y liên lục đổ bệnh nên sức khỏe không tốt.

Có đôi khi y không khỏi thở dài một tiếng cho tình hình khó khăn của Hoàng gia hiện nay. Người ngoài ai cũng biết Hoàng gia và Hạng gia đấu nhau, bây giờ Hạng gia có Vương Trạch Vinh chống đỡ thì sao có thể ngã. Cứ như vậy Hoàng gia càng thêm bất lợi.

Cô gái tên Miêu Đình, là cháu ngoại của Hoàng Tông Hoa. Con gái y làm ở Bí thư Cổ, là người chỉ biết công việc. Con rể làm ở Viện hải dương học quốc gia, cũng không có tiền đồ quá lớn.
- Ông ngoại, bên ngoài có một người tên Vương Trạch Vinh đến gặp ngài.

- Ồ.
Mắt Hoàng Tông Hoa sáng lên nói:
- Cháu nói là Vương Trạch Vinh?

- Đúng thế, hắn chắc là Bí thư Thành phố Hải Đông.
Miêu Đình nói.

Đặt văn bản xuống bàn, Hoàng Tông Hoa có chút khó hiểu. Trong văn bản kia chính là việc Thành phố Hải Đông thành lập hệ thống tín dụng tin cậy. Đối với Vương Trạch Vinh, Hoàng Tông Hoa khá coi trọng. Việc chống hủ bại là điều Hoàng Tông Hoa chú ý nhất, việc lập hệ thống tín dụng tin cậy cũng là chuyện rất có ý nghĩa. Tin rằng chỉ cần Hải Đông thành công, hệ thống tín dụng tin cậy cả nước có thể tiến thêm nửa bước dài, đây là công việc rất quan trọng.

Mặc dù có chút khó hiểu nhưng Vương Trạch Vinh đã tới thì không thể không tiếp. Hoàng Tông Hoa nói:
- Mau mời Bí thư Vương vào.

- Hoàng lão, ngài gần đây có khỏe không?
Vương Trạch Vinh quan tâm nói.

- Đồng chí Vương Trạch Vinh khách khí quá.
Hoàng Tông Hoa cười nói.

Miêu Đình rất nhanh rót cốc trà đặt tới trước mặt cho Vương Trạch Vinh, sau đó ngồi bên cạnh Hoàng Tông Hoa rồi có chút tò mò nhìn Vương Trạch Vinh.

Hoàng Tông Hoa không hổi là nhân vật từng cạnh tranh với Hạng Nam. Ngay khi Vương Trạch Vinh ngồi xuống, y đã biết ý đồ đến nhà của Vương Trạch Vinh.

Hoàng Tông Hoa hiểu rõ tình hình Hoàng gia, Vương Trạch Vinh để ý tới thế lực Hoàng gia nhất định là ở địa bàn Ninh Tây. Tiền Hồng và Đặng Diệu Hoa là người của Vương Trạch Vinh thì y biết. Cháu y lúc về cũng nhắc tới tình hình Ninh Tây, Hoàng Mạc Thiên cũng rất khó khăn.

Cơ hội.

Hoàng Tông Hoa tin Vương Trạch Vinh chính là vì việc này mà tới. Nếu Vương Trạch Vinh chú trọng Ninh Tây, đó là cơ hội không nhỏ đối với Hoàng gia.

Sau khi có suy nghĩ này, Hoàng Tông Hoa hơi đổi sắc một chút.

Nói chuyện một lúc, Vương Trạch Vinh nói:
- Tôi nghe nói đồng chí Hoàng Mạc Thiên công tác rất tốt ở Ninh Tây, tôi gần đây dự định tới Ninh Tây trao đổi kinh nghiệm một chút.

Tới rồi.

Hoàng Tông Hoa không khỏi cười thầm trong lòng, y hiểu đã đến lúc làm giao dịch.

- Mạc Thiên cũng được.
Hoàng Tông Hoa nói.

Thấy Hoàng Tông Hoa nói hời hợt cho qua, nhưng Vương Trạch Vinh thấy quan khí đối phương đang dao động nên hiểu đối phương đã biết mục đích của mình.

Nếu đã đoán được thì dễ làm.

Vương Trạch Vinh vì để khống chế được Ninh Tây nên muốn hợp tác với Hoàng gia, qua đó mà gạt thế lực của Ngô Tán Lâm ra khỏi Ninh Tây.

- Đúng thế, đồng chí Hoàng Mạc Thiên nếu có thể tiến thêm bước nữa thì Ninh Tây nhất định sẽ phát triển nhanh hơn.

Vương Trạch Vinh trả giá.

Hoàng Tông Hoa cũng rất động tâm với giá này. Y nhìn thoáng qua Vương Trạch Vinh rồi đột nhiên nghĩ Vương Trạch Vinh và Hạng gia khác nhau. Theo mình tìm hiểu thì Vương Trạch Vinh là người rất niệm tình, đây là điều hiếm gặp trong quan trường. Nếu như Ninh Tây ủng hộ Vương Trạch Vinh, có lẽ Hạng gia sẽ đạt được nhiều chỗ tốt hơn nữa từ Vương Trạch Vinh.

- Tình hình Ninh Tây tôi biết một chút. Đồng chí Tiền Hồng có năng lực tốt hơn Mạc Thiên, Mạc Thiên còn cần rèn luyện thêm.

Hai người rất tự nhiên gạt Phùng Kiến Lý sang bên, chỉ nói về Tiền Hồng và Hoàng Mạc Thiên.

Vương Trạch Vinh vốn định tạm thời để Hoàng Mạc Thiên thay Phùng Kiến Lý làm Bí thư. Nhưng Hoàng Tông Hoa lại đưa ra việc Hoàng Mạc Thiên tạm thời không động, do Tiền Hồng làm Bí thư tỉnh ủy. Điểm này cho thấy Hoàng Tông Hoa ủng hộ quyết định của Vương Trạch Vinh, đến lúc đó Hoàng Mạc Thiên cũng hết sức phối hợp với Tiền Hồng đánh ngã Phùng Kiến Lý.

- Tôi tin Ninh Tây càng lúc càng phát triển.

Hai người nói chuyện thêm vài câu, Vương Trạch Vinh đứng dậy ra về


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=272#ixzz1ZM6nFyN0
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:26 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1559

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm




Vương Trạch Vinh vừa tới Ninh Tây, Ngô Tán Lâm đã biết việc này. Con hai nhà lấy nhau, Phùng Kiến Lý đương nhiên lo lắng khi Vương Trạch Vinh tới nên lập tức báo cáo với Ngô Tán Lâm. Phùng Kiến Lý biết mình không phải đối thủ của Vương Trạch Vinh, phải có Phùng Kiến Lý tham gia mới được.

Đối với Vương Trạch Vinh, Phùng Kiến Lý khá buồn bực. Mới đầu Ngô Tán Lâm không coi Vương Trạch Vinh là đối thủ. Nhưng theo tình hình phát triển, Vương Trạch Vinh lại là đối thủ lớn nhất của y.

Bây giờ Vương Trạch Vinh là người thắng cuối cùng.

Lô Ninh Quốc đã lui, bản thân y cũng không còn cơ hội tiến thêm. Chu Thế Khánh bị vây ở Thành phố Sơn Thành, ngoài Lý Kiền Ý ra thì Vương Trạch Vinh là người đạt lợi ích lớn nhất.

Phùng Kiến Lý có chút hối hận, sớm biết như vậy mình không nên chèn ép Vương Trạch Vinh.

Chẳng qua bây giờ nghĩ tới việc này cũng vô ích. Vương Trạch Vinh đã tới Ninh Tây, Ngô Tán Lâm biết ý đồ của Vương Trạch Vinh đó chính là muốn nắm lấy Ninh Tây.

Ngô Tán Lâm biết tình hình của mình, Ninh Tây là một trong số ít địa bàn còn lại của y, nếu mất Ninh Tây thì y còn gì để nói.

Làm sao bây giờ?

Ngô Tán Lâm không phải người chỉ biết ngồi chờ chết, y cần có hành động.

Ngay khi Ngô Tán Lâm đang suy nghĩ, Lô Ninh Quốc cũng nhận được tin Vương Trạch Vinh tới Ninh Tây.

Lô Ninh Quốc bởi vì không nhận được lực lượng của Lão bí thư ủng hộ mà bị buộc lui xuống, y rất hy vọng Vương Trạch Vinh xảy ra chuyện.

Mới đầu Lô Ninh Quốc dùng cách của mình để gây khó dễ cho Vương Trạch Vinh. Đó là y dùng lực lượng của mình ở Hải Đông để đánh ngã Vương Trạch Vinh, ít nhất cũng khiến Vương Trạch Vinh không thể tiến bộ. Nhưng không ngờ Vương Trạch Vinh có thủ đoạn quá nhanh gọn và sắc bén, đánh cho thế lực Lô hệ ở Hải Đông gần như tan rã hoàn toàn.

Lực lượng một người dù sao cũng quá yếu.

Đây là điều Lô Ninh Quốc không thể không thừa nhận. Y nghĩ cần hợp tác với lực lượng khác để nhằm vào Vương Trạch Vinh.

Dựa vào Hoa Thái Tường cũng chỉ là hành vi tạm thời của Lô Ninh Quốc. Y không quá coi trọng Hoa Thái Tường. Nhất là khi thấy Hoa Thái Tường không thể làm gì Vương Trạch Vinh, y biết mình phải tìm kiếm người hợp tác mới. Bây giờ biết Vương Trạch Vinh đến Ninh Tây, Lô Ninh Quốc hiểu Ngô Tán Lâm đang rất lo lắng.

Không nói chuyện hai người này, bây giờ quay sang Chu Thế Khánh. Sau khi thất bại trong việc lên làm Phó Thủ tướng, Chu Thế Khánh có một thời gian khá sa sút. Một lần nữa suy nghĩ cẩn thận, Chu Thế Khánh cảm thấy mình làm việc hơi nôn nóng. Bây giờ đối thủ lớn nhất của y là Lý Kiền Ý và Vương Trạch Vinh.

Đối với Lý Kiền Ý, Chu Thế Khánh vẫn khá đề phòng. Do có Bí thư Lâm ủng hộ nên Lý Kiền Ý lên chức tiếp là rất có thể. Mình mặc dù bị vây ở Thành phố Sơn Thành cũng không có nghĩa mất cơ hội tiến thêm. Khóa sau mình vẫn có cơ hội. Bây giờ cần làm chính nghĩ cách khiến Lý Kiền Ý mất cơ hội, như vậy cơ hội của mình càng lớn hơn.

Nghĩ đến Lý Kiền Ý, Chu Thế Khánh lập tức nghĩ tới Vương Trạch Vinh gần đây đi lại khá gần Lý Kiền Ý.

Chu Thế Khánh cũng rất lo lắng về Vương Trạch Vinh. Vương Trạch Vinh thậm chí còn có lực lượng đánh sâu hơn cả Lý Kiền Ý vì hắn còn trẻ. Nếu như theo sự phát triển của Vương Trạch Vinh bây giờ thì hai khóa sau hắn nhất định có thể làm Tổng bí thư.

Đối với việc Vương Trạch Vinh đứng lên đỉnh, Chu Thế Khánh có chút lo lắng vì mình và Vương Trạch Vinh vẫn đấu nhau. Vương Trạch Vinh lên thì có chèn ép Chu hệ không?

Vì vậy Chu Thế Khánh nghĩ mọi biện pháp không thể để Vương Trạch Vinh tiến bộ. Nếu như để Vương Trạch Vinh xảy ra chuyện như Lô Ninh Quốc là tốt nhất.

Chu Thế Khánh không hành động không phải không muốn mà là chưa có cơ hội.

Sau khi thấy Ngô Tán Lâm tới Ninh Tây, bây giờ Vương Trạch Vinh lại tới Ninh Tây, Chu Thế Khánh biết cơ hội đã tới.

Ba người đều muốn đánh ngã Vương Trạch Vinh nên nhanh chóng tụ tập lại. Ngay lúc ba người gặp mặt, Vương Trạch Vinh dù ở Ninh Tây vẫn biết rõ hành tung của bọn họ.

Lần này Vương Trạch Vinh tới Ninh Tây đã có chuẩn bị chu đáo để biến Ninh Tây thành một khu vực nằm trong thế lực của hắn. Ninh Tây có ưu thế về địa lý, chiếm được nơi này sẽ ảnh hưởng đến mấy tỉnh xung quanh. Đến lúc đó Vương Trạch Vinh hoàn toàn có thể thông qua Ninh Tây mà ảnh hưởng đến tỉnh khác.

Đương nhiên điểm quan trọng nhất là thể hiện lực lượng của hắn.

Ngồi trong khách sạn, Vương Trạch Vinh bỏ máy xuống. Ba người Ngô Tán Lâm gặp gỡ thì hắn sớm chuẩn bị tâm lý. Hắn biết ba người này sớm muộn cũng đánh một trận với hắn, chỉ có những kẻ kia bại thì đường lên đỉnh của hắn mới quang đãng.


Do Hoa Thái Tường cầm đầu kết hợp với ba người Ngô Tán Lâm, đây là lực lượng có sức ảnh hưởng lớn ở Trung Quốc. Nếu là người khác nghe thấy bốn lực lượng này hợp lại nhất định sẽ sợ chạy. Chẳng qua Vương Trạch Vinh không sợ, dù sao sớm muộn cũng đánh một trận, sớm một chút hay muộn một chút cũng không sao.

Vương Trạch Vinh cũng không phải không muốn phân hóa mấy lực lượng này. Nhưng theo tìm hiểu hắn đành bỏ qua suy nghĩ này. Bốn lực lượng này hoặc sáng hoặc tối có hợp tác với nhau. Dù hắn không muốn đồng thời khiêu chiến cả bốn, nhưng hắn chỉ cần nhằm vào một bên là ba bên kia sẽ giúp.

Lực lượng mấy nhà âm thầm tiếp xúc với nhau, nhưng tực ra đó không phải là bí mật gì. Ví dụ Bí thư Lâm cũng biết.

Sau khi biết Vương Trạch Vinh đến Ninh Tây, Bí thư Lâm thầm gật đầu. Ngài biết Vương Trạch Vinh nếu muốn tiến thêm bước nữa thì cũng cần phải đứng ra đối đầu với đối thủ. Đừng nhìn lực lượng ở Bắc Kinh không biển hiện gì nhưng Bí thư Lâm hiểu rõ một người muốn lên chức, muốn được mọi người ủng hộ thì chỉ có thành tích là không đủ, còn phải thể hiện lực lượng.

Lực lượng là thứ khó nói rõ, nó có nhiều cách thể hiện. Ví dụ như Vương Trạch Vinh mà nói, hắn nếu không thể đánh bại đám người Ngô Tán Lâm, như vậy căn bản không thể được mọi người tôn trọng.

Mọi người chủ yếu nhìn vào vấn đề lợi ích, chính là làm như thế nào để gia tộc có thể phát triển. Nếu Vương Trạch Vinh không đánh lại lực lượng của đám người Ngô Tán Lâm, hắn lấy đâu ra uy tín, ai dám đặt cược lên người hắn?

Bí thư Lâm khá hài lòng với việc Vương Trạch Vinh chủ động tới Ninh Tây. Có lẽ Vương Trạch Vinh đã nhìn rõ tình hình của mình vì thế chọn việc ra chiêu.

Bí thư Trịnh lại có suy nghĩ khác Bí thư Lâm. Ngài nhìn vấn đề từ góc độ khác. Đối với việc Vương Trạch Vinh tìm kiếm điểm ra chiêu thì y có cùng ý kiến với Bí thư Lâm, y cũng khen ngợi Vương Trạch Vinh. Ngoài ra Bí thư Trịnh cảm thấy hành động này của Vương Trạch Vinh là có lợi cho y.

Tâm tư của Hoa Thái Tường thì sao Bí thư Trịnh không rõ, đó chính là hy vọng khóa tới đánh ngã y mà lên chức.

Bí thư Trịnh là Tổng bí thư nên sao không hiểu ý đồ của Hoa Thái Tường. Vương Trạch Vinh lần này khai chiến với Ngô Tán Lâm, Ngô Tán Lâm nhất định sẽ nhờ Hoa Thái Tường. Đến lúc dó Hoa Thái Tường cũng nhằm vào Vương Trạch Vinh, chỉ cần như vậy là nhược điểm của Hoa Thái Tường sẽ lộ ra.

Đến vị trí của bọn họ đôi khi dù không muốn dùng tâm cơ thì cũng sẽ có một vài hành động, không muốn hành động cũng không được. Bí thư Trịnh thở dài một tiếng, như vậy cũng được. Vương Trạch Vinh muốn thể hiện lực lượng, mà trong hai khóa tới Vương Trạch Vinh không thể tạo ra ảnh hưởng gì với mình. Như vậy Vương Trạch Vinh là đồng minh của Bí thư Trịnh, giúp Vương Trạch Vinh là điều đương nhiên.

Ngay lúc Vương Trạch Vinh đến Ninh Tây, Bắc Kinh đã xuất hiện cơn sóng ngầm. Mọi người đang suy đoán xem sẽ xảy ra chuyện gì


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=272#ixzz1ZM6q8vM1
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:26 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1560

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm



Vương Trạch Vinh đến Ninh Tây, người hưng phấn nhất chính là Tiền Hồng. Làm thân tín của Vương Trạch Vinh, y sau khi đến làm Phó bí thư Tỉnh ủy Ninh Tây mặc dù có phát triển nhất định nhưng vẫn không thể nắm giữ Ninh Tây vào tay. Y cũng có chút lo lắng vì không thể thực hiện ý đồ của Vương Trạch Vinh. Bây giờ Vương Trạch Vinh đã tới, tuy nói Vương Trạch Vinh không phê bình y nhưng Tiền Hồng vẫn cảm thấy lo lắng sợ Vương Trạch Vinh có cái nhìn với mình.

Vào phòng Vương Trạch Vinh, Tiền Hồng cung kính đứng trước mặt hắn.

Vương Trạch Vinh vừa nghe điện xong, thấy Tiền Hồng như vậy, hắn cười cười bắt tay đối phương:
- Người một nhà mà, đừng khách khí như vậy.

Cùng đi với Tiền Hồng và Đặng Diệu Hoa, Vương Trạch Vinh đã tiến hành khảo sát quanh Ninh Tây vài ngày, hắn cũng có cái nhìn mới về Ninh Tây.

Tiền Hồng có chút cảm động nói:
- Bí thư Vương, tôi không làm tốt công việc.

Vương Trạch Vinh cười nói:
- Tình hình Ninh Tây rất phức tạp, lực lượng khắp nơi đan xen vào nhau. Anh chỉ có một mình mà có thể làm được như vậy là rất tốt.

Tiền Hồng nói:
- Lần này ngài tới là chuyện mà cán bộ Ninh Tây rất ủng hộ.

- Anh bố trí như thế nào?

- Bí thư Vương, có một số đồng chí muốn đến gặp ngài.
Tiền Hồng nói.

- Anh bố trí, sau đó báo tôi một tiếng.

Mặc dù Vương Trạch Vinh chỉ là Bí thư Thành phố Hải Đông nhưng hắn lại là Ủy viên Bộ Chính trị. Vì thế hắn tới Ninh Tây là đại biểu Lãnh đạo trung ương đến thị sát công việc Ninh Tây.

Lãnh đạo tỉnh Ninh Tây có mấy ai là người yếu. Ngô Tán Lâm vừa đi, Vương Trạch Vinh lại tới nói rõ vấn đề gì? Điều này ai cũng biết.


Đối với cán bộ Ninh Tây mà nói, bây giờ rất buồn bực. Nhiều người từ sau khi Vương Trạch Vinh tới liền không thể ngủ ngon. Mọi người bây giờ cần chú ý vấn đề đứng đội. Đứng bên Ngô Tán Lâm hay là Vương Trạch Vinh?

Đứng không đúng chỗ thì sẽ xảy ra chuyện.

Vương Trạch Vinh sau khi tới Ninh Tây cũng không phát biểu ý kiến gì. Lúc gặp Phùng Kiến Lý, hắn chỉ nói muốn học tập kinh nghiệm của Ninh Tây, sau đó muốn hai người Tiền Hồng và Đặng Diệu Hoa đi cùng mình. Mỗi nơi Vương Trạch Vinh đều xem khá chăm chú, thi thoảng còn nói chuyện thân mật với vài cán bộ mà Tiền Hồng giới thiệu.

Phùng Kiến Lý lúc này đang ngồi trong văn phòng, vẻ mặt y rất khó coi. Vương Trạch Vinh tới, Phùng Kiến Lý rất không hài lòng nhưng không thể từ chối.

Phùng Kiến Lý hiểu rõ ý đồ tới Ninh Tây của Vương Trạch Vinh. Có Vương Trạch Vinh đến, Phùng Kiến Lý tin một nhóm cán bộ sẽ dựa vào Tiền Hồng. Lực lượng của Tiền Hồng mạnh lên thì sẽ rất nguy hiểm.

Nghĩ đến Ngô Tán Lâm, Phùng Kiến Lý thở dài một tiếng. Ngô Tán Lâm vốn là chỗ dựa mạnh nhất của mình, bây giờ Ngô Tán Lâm không còn có thể tiến lên, sau này có lẽ khó có thể dựa vào.

Sao bây giờ?

Điện thoại di động vang lên, Phùng Kiến Lý thấy là Ngô Tán Lâm gọi tới không khỏi có chút hưng phấn.

- Kiến Lý, thời sự tối nay có đoạn nói về tôi cùng Phó chủ tịch Hoa đến Thành phố Sơn Thành, anh bảo mọi người xem một chút.

Phùng Kiến Lý nghe thấy tin này không khỏi vui mừng ra mặt. Ai nói Ngô Tán Lâm không có lực lượng, tin này chính là thể hiện lực lượng.

Bỏ máy xuống, Phùng Kiến Lý gọi Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy tới rồi nói:
- Anh mời lãnh đạo tỉnh chú ý xem thời sự Trung ương tối nay.

Vương Trạch Vinh vừa tắm xong đi ra thì thấy Đặng Diệu Hoa đã tới.

Vương Trạch Vinh một bên đưa cho Đặng Diệu Hoa điếu thuốc, một bên châm cho mình rồi nói:
- Sao, sau khi đến Ninh Tây thì thấy như thế nào?

Đặng Diệu Hoa mới tới nên chưa có tay chân gì ở Ninh Tây. Chỉ là theo Vương Trạch Vinh tới Ninh Tây khiến một số cán bộ cũng bắt đầu dựa vào y. Nghe Vương Trạch Vinh nói, Đặng Diệu Hoa nghiêm túc nói:
- Tình hình Ninh Tây rất phức tạp, Phùng Kiến Lý đã ở đây quá lâu.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Cần phối hợp với Tiền Hồng, đoàn kết chính là lực lượng.

Đặng Diệu Hoa nói:
- Bí thư Vương, tôi vừa nhận được thông báo của văn phòng Tỉnh ủy yêu cầu các lãnh đạo tỉnh chú ý xem thời sự Trung ương tối nay, không biết có việc gì?

Ồ.

Vương Trạch Vinh có chút khó hiểu, hôm nay hắn không xem thời sự, hắn chỉ biết Ngô Tán Lâm và Hoa Thái Tường đến Thành phố Sơn Thành.

Nghĩ tới đây, Vương Trạch Vinh biết nhất định là việc này. Bây giờ Hoa Thái Tường cùng Ngô Tán Lâm chạy tới Sơn Thành, đây là muốn để người ngoài xem ba lực lượng đã liên minh.

- Ha ha, không có việc gì, các anh học tập một chút cũng được. Phân công công việc quan trọng nhất là xem tố chất, không phải người như thế nào cũng có thể dùng.
Vương Trạch Vinh nói.

Đặng Diệu Hoa gật đầu nói:
- Bí thư Vương nói đúng, chúng tôi khi phân công cán bộ nhất định phải dùng tốt cán bộ đủ năng lực và tư cách.

Chương trình thời sự đến giờ chiếu, Vương Trạch Vinh, Tiền Hồng và Đặng Diệu Hoa ngồi xem.

Quả nhiên tin thứ hai là Phó chủ tịch nước Hoa Thái Tường đi cùng phó Ủy viên trưởng Ngô Tán Lâm đến Sơn Thành tham gia hội nghị công tác nông nghiệp.

Người dẫn chương trình còn nói Hoa Thái Tường sau khi tham gia hội nghị đã ngồi nói chuyện với lãnh đạo Sơn Thành, đánh giá cao thành tích của Sơn Thành trong làm việc sản xuất nông nghiệp. Trong cuộc nói chuyện Hoa Thái Tường có mấy động tác rất rõ ràng là thi thoảng nhỏ giọng nói chuyện với Ngô Tán Lâm.

Xem hết tin tức, Vương Trạch Vinh cười cười một tiếng. Ý trong tin này là quá rõ ràng. Đó chính là nói với người Ninh Tây, thậm chí các nơi khác về việc Hoa Thái Tường, Chu Thế Khánh và Ngô Tán Lâm đã liên kết.

Xem xong, Tiền Hồng hơi đổi sắc nói:
- Bí thư Vương, việc này hơi lớn.

Đặng Diệu Hoa cũng nói:
- Bí thư Vương, bảo sao Tỉnh ủy yêu cầu lãnh đạo tỉnh phải xem thời sự hôm nay. Đây chính là muốn nói cho cán bộ Ninh Tây biết là làm việc gì cũng cần chú ý.

Vương Trạch Vinh cười nói:
- Chuyện tốt mà, qua được mưa gió mới có thể phát triển.

Tiền Hồng gật đầu nói:
- Bí thư Vương nói đúng.
Mặc dù nói như vậy nhưng Tiền Hồng vẫn có chút lo lắng. Y khó khăn lắm mới tạo được chút ưu thế lại bị tin này phá hỏng.

Tiền Hồng hiểu rõ Hoa Thái Tường là Phó chủ tịch nước nên lực lượng sẽ rất lớn. Cán bộ Ninh Tây thấy tin tức này sẽ càng dao động hơn nữa.

Theo Tiền Hồng nghĩ chỉ cần Vương Trạch Vinh tới Ninh Tây, mình có thể thu được một chút lực lượng vào tay. Bây giờ xem xong tin này y mới thấy đấu tranh chính trị là rất phức tạp. Hoa Thái Tường chỉ lợi dụng một hội nghị công tác nông nghiệp đã thể hiện được lực lượng.

Sau khi Tiền Hồng và Đặng Diệu Hoa rời đi, Vương Trạch Vinh ngồi suy nghĩ.

Bắt đầu từ bây giờ, mình và Hoa Thái Tường đã chính thức khai chiến.

Vương Trạch Vinh hiểu rõ mình nếu muốn lên chức thì vấn đề gặp phải sẽ càng phức tạp hơn. Suy nghĩ của mọi người khác nhau, không ai muốn hắn thuận lợi đi lên cả. Nếu không thể hiện ra tính cách, sự kiên quyết của mình, không thể làm người ta phục thì dù Hoa Thái Tường bây giờ không chiến, sau này cũng sẽ phải chiến đấu.

Hắn cũng biết cuộc chiến này không phải là trong thời gian ngắn mà sẽ là cuộc chiến kéo dài.

Vương Trạch Vinh thông qua Thập cục mà phân tích lúc nào mình nên thể hiện lực lượng. Hắn cũng muốn kéo dài đến sau mới làm. Nhưng hắn phân tích mãi thì thấy càng kéo càng không có lợi cho hắn. Bây giờ mới là thời cơ tốt nhất vì vừa đại hội xong, Bí thư Trịnh còn chưa chính thức nắm giữ lực lượng, vẫn thầm tranh đoạt với Hoa Thái Tường. Chỉ cần mình khai chiến với Hoa Thái Tường, Bí thư Trịnh nhất định sẽ ủng hộ mình.

Vương Trạch Vinh thực ra cũng muốn đàm phán, chung sống hòa bình với Hoa Thái Tường. Nhưng sau khi hắn nói chuyện với Vệ Hồng Lâm, ông nói với hắn rằng Hoa Thái Tường đã coi hắn là đối thủ lớn nhất. Với tính cách của Hoa Thái Tường thì người như Vương Trạch Vinh nhất định phải đánh ngã, hợp tác là không thể. Dù có hợp tác không chừng sẽ tìm cách đâm sau lưng Vương Trạch Vinh. Biện pháp an toàn nhất là không đàm phán, không hợp tác. Hơn nữa Vương Trạch Vinh nếu mà hợp tác với Hoa Thái Tường sẽ làm một số người thay đổi cái nhìn với hắn, cho rằng hắn là người không có lập trường


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=272#ixzz1ZM6syKOP
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:26 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 1561

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm








Sáng hôm sau, Vương Trạch Vinh vừa gặp mấy người Tiền Hồng mang tới, Giang Hùng Cường gọi tới.

- Bí thư Vương, tối qua Lô Ninh Quốc bí mật tới Hải Đông và gặp đám người Hồ Bảo Tài.

Phải nói Thập cục làm việc rất xuất sắc. Lô Ninh Quốc đến bí mật như vậy mà đã biết ngay.

Vương Trạch Vinh biết Hoa Thái Tường đã bắt đầu hành động.

- Tôi đã biết.
Vương Trạch Vinh cũng không thể hiện gì khác mà chỉ nói một câu rồi dập máy.

Đầu tiên là Hoa Thái Tường cùng Ngô Tán Lâm tới Sơn Thành, thể hiện lực lượng của bọn họ. Đương nhiên là bọn họ nhằm vào Ninh Tây. Bây giờ Lô Ninh Quốc nhân cơ hội tới Hải Đông, mục đích chính là tụ tập người ở Hải Đông lại.

Lô Ninh Quốc muốn tụ tập lực lượng ở Hải Đông thì người cầm đầu đương nhiên là Hồ Bảo Tài.

Lô Ninh Quốc kinh doanh ở Hải Đông nhiều năm như vậy, lực lượng của y mặc dù bị thương nặng nhưng đám người Hồ Bảo Tài vẫn là của Lô Ninh Quốc. Y dựa vào quan hệ với Hoa Thái Tường thì bây giờ tới Hải Đông nhất định có thể tụ tập một số người.

Phân công quá tốt. Vương Trạch Vinh có thể nghĩ ra Chu Thế Khánh sẽ nhanh chóng có hành động.

Đối với Hồ Bảo Tài, Vương Trạch Vinh thực ra không muốn nhằm vào y. Lô Ninh Quốc đã có một số lớn người xảy ra chuyện, Hồ Bảo Tài lại không sao, điều này nói rõ Hồ Bảo Tài biết khống chế mình. Đối với người như vậy chỉ cần không quá đáng là Vương Trạch Vinh không động tới. Nhưng bây giờ Lô Ninh Quốc tới Hải Đông, Vương Trạch Vinh cũng muốn xem thái độ của Hồ Bảo Tài. Nếu Hồ Bảo Tài muốn giở trò, Vương Trạch Vinh đương nhiên không thể nương tay.

Vương Trạch Vinh đang cùng đi khảo sát một công ty nhà nước với Đặng Diệu Hoa, Phùng Kiến Lý lại thông báo các Thường vụ tỉnh ủy họp.

Nhìn các thường vụ đang ngồi, tâm trạng Phùng Kiến Lý khá vui vẻ. Tin tối qua y tin rằng mọi người đều đã xem, nhất định phải tỉnh táo hiểu rõ tình hình. Thực lực của Vương Trạch Vinh đúng là mạnh nhưng sao có thể bằng Phó chủ tịch Hoa Thái Tường. Có Hoa Thái Tường ủng hộ, các Thường vụ tỉnh ủy Ninh Tây nhất định phải có biến chuyển.

- Đồng chí Đặng Diệu Hoa đi với Bí thư Vương Trạch Vinh khảo sát công ty, hôm nay chúng ta tổ chức hội nghị. Gần đây có vài chuyện cần phải thảo luận, nhất là vấn đề nhân sự.
Phùng Kiến Lý lạnh nhạt nói.

Tiền Hồng nhìn Phùng Kiến Lý rồi nói:
- Nếu là Hội nghị thường ủy thì đồng chí Đặng Diệu Hoa không tới tham gia là không được. Tôi thấy cần phải chờ các thường vụ đến đông đủ rồi mới bàn.

Tiền Hồng đương nhiên hiểu rõ Phùng Kiến Lý mượn tin tức hôm qua để đè mọi người.

- Ha ha, Bí thư Vương đến Ninh Tây là chuyện lớn. Do một thường vụ đi cùng đó là thể hiện Tỉnh ủy Ninh Tây coi trọng Bí thư Vương. Đồng chí Đặng Diệu Hoa phải đi cùng nhưng công việc trong tỉnh không thể kéo dài. Tôi thấy có thể hỏi ý kiến đồng chí Đặng Diệu Hoa một chút, mọi người thấy sao?

Phùng Kiến Lý nói xong liền nhìn mọi người.

Tiền Hồng biết mình không thể nhân nhượng, nếu như vậy tức là mình yếu thế, tình thế tốt đẹp khó khăn lắm mới tạo ra được nhất định sẽ mất.

Vì thế Tiền Hồng nói:
- Theo quy định liên quan đến vấn đề quan trọng thì phải được thông báo trước, sau đó mới đưa ra Hội nghị thường vụ Tỉnh ủy nghiên cứu. Cho dù chưa báo trước thì cũng cần để các thường vụ bàn trước một chút rồi mới biểu quyết, không biết tại sao hôm nay lại thay đổi quy định?

Tiền Hồng nói làm mọi người rung lên. Ai cũng biết Tiền Hồng đây là muốn làm Phùng Kiến Lý mất mặt. Nhưng Tiền Hồng đứng ở vị trí có lý, mặc kệ trước kia làm như thế nào thì điều Tiền Hồng đưa ra là chính xác. Phùng Kiến Lý làm như vậy, mọi người đều hiểu đó là muốn làm Tiền Hồng, thậm chí là Vương Trạch Vinh mất mặt.

Phùng Kiến Lý rõ ràng đã sớm chuẩn bị nên cười nói:
- Hội nghị hôm nay liên quan tới mấ nội dung, trong đó đều là vấn đề nhân sự. Nếu như không nhanh chóng điều chỉnh mấy cán bộ, công việc Ninh Tây nhất định sẽ bị hạn chế. Việc này không thể chờ, vấn đề như Phó thị trưởng của thành phố Thành đã bàn nhiều lần. Lần này Ban Tổ chức cán bộ đề cử do đồng chí Phó trưởng ban Tuyên giáo Triệu Lâm Vân đảm nhiệm, tin rằng đồng chí Triệu Lâm Vân tới sẽ tăng thêm lực lượng của thành phố Thành.

Đây là tát thẳng vào mặt.

Ai không biết Triệu Lâm Vân là người của Tiền Hồng là Phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy, vậy mà xuống làm Phó thị trưởng không phải thường vụ, đây chính là muốn chặt người của Tiền Hồng.


Phùng Kiến Lý cười cười nhìn Tiền Hồng mà thầm nghĩ có Vương Trạch Vinh làm chỗ dựa thì sao? Bây giờ Tỉnh ủy Ninh Tây có 13 thường vụ. Tiền Hồng, Đặng Diệu Hoa cùng một người qua lại tốt với Tiền Hồng chỉ mới là ba phiếu, mình có năm phiếu. Chủ tịch tỉnh Hoàng Mạc Thiên có bốn phiếu, một phiếu khác là Chính ủy Quân khu tỉnh luôn bỏ cuộc. Theo y biết Hoàng gia và Vương Trạch Vinh không hòa hợp. Hoàng Mạc Thiên nhất định không thể đứng về phía Tiền Hồng.

Tình hình trong tỉnh mọi người ở đây đều rõ. Thấy Phùng Kiến Lý làm nhiệm vụ, mọi người đều khẽ lắc đầu. Tiền Hồng hôm nay có lẽ không đấu lại Phùng Kiến Lý. Nếu như vậy thì tình hình Ninh Tây sẽ không thay đổi. Chuyến đi tới Ninh Tây của Vương Trạch Vinh sẽ không có tác dụng gì.



Trần Đại Cương – Chủ tịch Mặt trận tổ quốc là người dựa vào Tiền Hồng, thấy thế y chỉ có thể đứng ra nghiêm túc nói:
- Phó bí thư Tiền nói đúng, quy định không thể tùy tiện sửa đổi, cần làm theo.

Phùng Kiến Lý nhìn thoáng qua Hoàng Mạc Thiên ngồi đó hút thuốc, trong lòng thực ra sớm đã tính tới mọi vấn đề. Nếu Tiền Hồng muốn theo quy định thì cũng được.

Phùng Kiến Lý không tin sau khi xem tin hôm qua mọi người không nhìn ra cái gì. Dám đối đầu với mình thì phải đón nhận lực lượng cường đại của Hoa Thái Tường đả kích.

Phùng Kiến Lý cười nói:
- Nếu là như vậy thì việc này cũng hơi gấp, tôi thấy nhân lúc đồng chí Mạc Thiên và đồng chí Tiền Hồng đều ở đây, chúng ta tổ chức cuộc họp Bí thư trước, phiền mọi người chờ chút.

Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy nói:
- Không có gì, cũng không mất bao lâu mà.

Tiền Hồng cũng không quá tự tin vào cuộc họp ban Bí thư. Y biết ân oán giữa Hoàng gia và Vương Trạch Vinh, vào lúc này y không tin Hoàng Mạc Thiên không đứng ra gây rối.

Thở dài một tiếng, Tiền Hồng biết lực lượng của mình ở Ninh Tây còn yếu.

Ba người sang phòng bên, Phùng Kiến Lý cười nói với Hoàng Mạc Thiên:
- Đồng chí Mạc Thiên, chuyện hơi gấp nên trước đó không báo với anh, lần sau sẽ không như vậy.

Hoàng Mạc Thiên ngồi không nói gì, trong lòng y đang nghĩ đến cuộc điện thoại tối qua của Hoàng lão gia tử.

Hoàng Mạc Thiên sau khi xem xong tin hôm qua liền vội vàng gọi về Bắc Kinh, kết quả lão gia tử chỉ nói một câu:
- Lực lượng của Vương Trạch Vinh không chỉ như bề ngoài.

Hôm nay Phùng Kiến Lý gây chuyện thì Hoàng Mạc Thiên cũng thấy. Không nói tới vấn đề lập trường, chỉ riêng việc Phùng Kiến Lý đột nhiên tổ chức họp, trước đó không thông báo đã làm Hoàng Mạc Thiên rất khó chịu. Mình tốt xấu cũng là chủ tịch tỉnh, dựa vào có Hoa Thái Tường ủng hộ là không coi mình ra gì sao?

Nếu như không có cuộc điện của Hoàng lão gia tử, Hoàng Mạc Thiên còn định nhịn. Nhưng còn bây giờ Hoàng Mạc Thiên biết mình nên làm gì.

Thấy Hoàng Mạc Thiên không nói, Phùng Kiến Lý cười cười một tiếng rồi nói tiếp:
- Mọi người đều đang chờ, chúng ta chỉ họp bàn ngắn thôi. Nội dung đã trong tay hai người, mmng xem có ý kiến gì không?

Tiền Hồng và Hoàng Mạc Thiên nhìn qua rồi không nói gì.

Nội dung hôm nay nhiều nhất chính là điều chỉnh người của Tiền Hồng.

Tiền Hồng nhìn nhân sự được điều chỉnh mà rất tức giận. Nếu việc này thành thì bao khổ công kinh doanh của y sẽ mất hết. Điều này Tiền Hồng đương nhiên không muốn thấy.

Tiền Hồng biết Phùng Kiến Lý hôm nay muốn dương oai.

Thấy vẻ mặt Tiền Hồng không tốt, Phùng Kiến Lý nói:
- Ban Tổ chức cán bộ cũng đưa ra mấy lựa chọn về nhân sự, lúc ấy có thể bàn một chút.

Hoàng Mạc Thiên mặt không chút thay đổi gật đầu nói:
- Điều chỉnh lần này khá lớn, thảo luận mấy ngành quan trọng, điều này nói rõ quyết tâm điều chỉnh bộ máy của Tỉnh ủy. Mỗi một vị trí có thể có mấy sự lựa chọn tối ưu, tôi thấy Ban Tổ chức cán bộ đã dành nhiều tâm trí, làm rất tốt.

Tiền Hồng nhíu mày, mặc dù người bên trong cũng có người của Hoàng Mạc Thiên và Phùng Kiến Lý, nhưng nếu Phùng Kiến Lý và Hoàng Mạc Thiên hợp sức thì mình nhất định sẽ thất bại


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=272#ixzz1ZM6vsQkW
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:27 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 1562: Sao lại như vậy

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm









Nghe Hoàng Mạc Thiên nói như vậy, Phùng Kiến Lý cười ha hả nói:
- Vậy chúng ta biểu quyết.

Không có bất cứ điều gì xảy ra, ngoài Tiền Hồng phản đối, hai phiếu đồng ý lập tức họp.

Ra khỏi cửa, Tiền Hồng rất tức giận. Y vội vàng đi vào Wc gọi điện thông báo tình hình cho Vương Trạch Vinh.

Vương Trạch Vinh lúc này cũng đang đi cùng Đặng Diệu Hoa. Hắn biết đây là cơ hội để Tiền Hồng tăng thêm lực lượng.
- Nếu bọn họ ủng hộ thì anh cứ làm theo. Yên tâm họp đi, tôi sẽ bảo tiểu Đặng đến họp.

Có Vương Trạch Vinh nói như vậy, Tiền Hồng mới yên tâm hơn đôi chút.

Lúc này chỉ thấy Hoàng Mạc Thiên đi về phía Tiền Hồng.

Tiền Hồng vốn không định nói chuyện nhưng lại nghe thấy Hoàng Mạc Thiên nói:
- Hợp tác một lần đi.
Nói xong y liền đi thẳng.

Tiền Hồng có chút giật mình.

Tiền Hồng không thể hiểu nổi sao Hoàng Mạc Thiên lại nói không đầu không đuôi như vậy.

Không thể hiểu nổi tình hình, Tiền Hồng một lần nữa đi vào phòng hội nghị thì thấy mọi người đã có mặt đông đủ.

Tiền Hồng vừa vào, Phùng Kiến Lý đã nói:
- Vừa nãy đồng chí Đặng Diệu Hoa gọi về nói sẽ lập tức tới. Việc này sẽ khiến không ai đi cùng Bí thư Vương. Dù sao cũng là Lãnh đạo trung ương, nghe nói Ninh Tây muốn tổ chức Hội nghị thường ủy nên Bí thư Vương để đồng chí Đặng Diệu Hoa về. Đây là điều đáng để chúng ta học tập.

Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy – Hình Lệ Tiên cũng cười nói:
- Bí thư Phùng nói đúng, Bí thư Vương thật sự đáng để chúng ta học tập.

Hai người này một hát một vẽ làm Tiền Hồng có chút buồn bực. Ai chẳng biết ả là người của Phùng Kiến Lý.

Không lâu sau Đặng Diệu Hoa đã về tới.

Thấy mọi người đang đợi mình, Đặng Diệu Hoa nói:
- Sao họp Hội nghị thường ủy lại không báo với tôi? Chẳng lẽ tôi không phải thường vụ?

Phùng Kiến Lý nghe Đặng Diệu Hoa nói thế liền cười nói:
- Tôi vốn nghĩ Bí thư Vương đến là việc rất quan trọng, anh lại được bố trí đi cùng nên định lát nữa hỏi ý kiến của anh lúc biểu quyết chứ thực ra không có ý gì.

Mọi người đều nhìn ra Phùng Kiến Lý ỷ vào lực lượng của Hoa Thái Tường và Ngô Tán Lâm nên hôm nay muốn giở trò.
Tuy mọi người cũng biết Phùng Kiến Lý tổ chức hội nghị gấp như vậy là có vấn đề, nhưng mọi người đều biết Phùng Kiến Lý chính là muốn cách này để tất cả biết mình đối đầu với Vương Trạch Vinh.

Phùng Kiến Lý cũng chẳng muốn giải thích nhiều, y trầm giọng nói:
- Được rồi, mọi người đã tới thì họp. Đầu tiên nghiên cứu mấy vấn đề nhân sự. Sau đây do Ban Tổ chức cán bộ đưa ra để mọi người thảo luận.

Hoàng Mạc Thiên lúc này nói:
- Bí thư Phùng, hôm nay nhất định phải định ra phải không?

Phùng Kiến Lý nói:
- Đúng thế, nếu không sẽ ảnh hưởng đến hoạt động của các ban ngành.

Hoàng Mạc Thiên nói:
- Tôi cũng thấy như vậy.

Trưởng ban tổ chức cán bộ giới thiệu qua các chức vị sẽ được đồng chí rồi nói:
- Mỗi một chức vụ đều có bốn ứng viên, mục đích chính là thể hiện nguyên tắc công bằng. Bốn ứng viên đều là cán bộ rất xuất sắc, đều đạt tiêu chuẩn.

Phùng Kiến Lý cười nói:
- Ban tổ chức cán bộ đã làm không ít công việc, rất chi tiết, mọi người thảo luận một chút.

Mọi người rất nhanh tiến hành thảo luận của từng ứng viên, Tiền Hồng nhìn thoáng qua Đặng Diệu Hoa. Y lúc này không tự tin mấy. Khi nhìn Trần Đại Cương, Tiền Hồng cố nở nụ cười để tỏ vẻ mình đang bình tĩnh.

- Được rồi, chắc mọi người đã xem xong rồi. Tôi thấy có phải là trực tiếp biểu quyết, người được nhiều phiếu sẽ được chọn không?

Phùng Kiến Lý đang thầm nghĩ dùng biểu quyết chọn người sẽ chứng minh Ninh Tây này sẽ không bị Vương Trạch Vinh thay đổi.

Vị trí đầu tiên là Chủ nhiệm Ủy ban kế hoạch phát triển tỉnh.

Người xếp đầu trong bốn ứng viên là người của Tiền Hồng. Người của Phùng Kiến Lý xếp thứ hai, Hoàng Mạc Thiên thứ ba, người còn lại chỉ tham gia cho có.

Đưa ra danh sách này, Phùng Kiến Lý cũng có ý tưởng của mình. Đưa người Tiền Hồng ra đầu tiên, khi biểu quyết Tiền Hồng thua, như vậy nói mình là đoàn kết, người của mình cũng không xếp đầu.

- Vừa rồi mọi người đều đã thảo luận về bốn ứng viên, bây giờ giơ tay biểu quyết.
Phùng Kiến Lý nghiêm túc nói.

Phùng Kiến Lý nhìn thoáng qua mọi người và nói:
- Chúng ta chọn cán bộ chính là sẽ chọn cán bộ xuất sắc nhất, vị trí biểu quyết không có nghĩa là quyết định cuối cùng của Tỉnh ủy. Ừ, đồng ý do đồng chí Phó Minh làm Chủ nhiệm Ủy ban kinh tế mời giơ tay.

Nói xong y không giơ tay mà nhìn mọi người.

Phó Minh xếp đầu, là người của Tiền Hồng. Phùng Kiến Lý thầm nghĩ có thái độ của mình thì có lẽ không mấy người giơ tay.

Tiền Hồng đương nhiên là giơ tay, sau đó Đặng Diệu Hoa cùng Trần Đại Cương cũng giơ tay lên.

Thấy ba người giơ tay, Phùng Kiến Lý không hề ngạc nhiên chút nào. Trước đó y đã biết ba người đã giơ tay lên, chẳng qua y đang định nói chuyện liền không thể nào nói được vì thấy Hoàng Mạc Thiên từ từ giơ tay lên.

Sau đó ba người của Hoàng Mạc Thiên cũng giơ tay.

Không riêng gì Phùng Kiến Lý giật mình, ngay cả Tiền Hồng cũng thế. Y cuối cùng đã hiểu ra lời nói vừa rồi của Hoàng Mạc Thiên.

Sao có thể như vậy?

Phùng Kiến Lý không thể nào tin nổi người của Hoàng gia lại đứng về phía người Vương Trạch Vinh.



Phùng Kiến Lý cố cười gượng nói:
- Ừ, có bảy phiếu ủng hộ, như vậy Chủ nhiệm Ủy ban kế hoạch phát triển sẽ là do đồng chí Phó Minh làm.

Nhìn thoáng qua sanh sách, Phùng Kiến Lý nói:
- Sau đây biểu quyết phó giám đốc Sở tài chính. Ai đồng ý do đồng chí Trương Kiền phụ trách mời giơ tay.

Trương Kiền là Hoàng Mạc Thiên, Phùng Kiến Lý muốn xem rốt cuộc là như thế nào.

Y vừa nói xong, bốn người bên Hoàng Mạc Thiên giơ tay.

Tiền Hồng nhìn thoáng qua Đặng Diệu Hoa thì thấy Đặng Diệu Hoa gật đầu. Y hiểu đây là do Vương Trạch Vinh sắp xếp.

Tiền Hồng cũng hiểu bây giờ mình và Hoàng Mạc Thiên sẽ đạt được thắng lợi.

Đặng Diệu Hoa giơ tay trước, sau đó là Tiền Hồng.

Trần Đại Cương cũng đã nhìn ra tình hình. Mắt y sáng rực lên, chuyện vốn nghĩ không có phần thắng vậy mà thay đổi đến thế. Y cũng vui vẻ giơ tay.

Lại là bảy phiếu.

Phùng Kiến Lý lúc này muốn điên lên. Chuyện hôm nay là điều y không thể ngờ nổi. y vốn định dùng hành động này để đả kích Vương Trạch Vinh, vậy mà kết quả lại khiến mình mất uy tín.

Phùng Kiến Lý đang không ngừng hỏi sao lại như vậy?

Trước đó đã nói rất rõ ràng, hôm nay nhất định phải quyết định hết nhân sự. Nếu như ngừng lại thì không biết mọi người sẽ nói lên Trung ương về mình như thế nào. Vương Trạch Vinh bây giờ đang ở Ninh Tây, Vương Trạch Vinh mà túm được nhược điểm thì có lẽ sẽ có một cơn sóng rất lớn.

Nhìn các vị trí vốn sẽ do người bên mình nắm lại rơi vào tay Tiền Hồng và Hoàng Mạc Thiên¸ Phùng Kiến Lý đang rất đau lòng.

Lại nhìn mấy thân tín của Tiền Hồng đáng lẽ sẽ bị điều chỉnh nhưng Tiền Hồng và Hoàng Mạc Thiên bác bỏ nên Phùng Kiến Lý càng tức hơn.

Phùng Kiến Lý không biết mình về văn phòng bằng cách nào. Lần này y đã hoàn toàn thất bại.

Tiền Hồng bây giờ là người hưng phấn nhất. Y vừa về văn phòng liền gọi ngay cho Vương Trạch Vinh.

Nghe xong Tiền Hồng báo cáo tình hình, Vương Trạch Vinh chỉ nói:
- Sau đây anh cần phối hợp nhiều hơn với đồng chí Hoàng Mạc Thiên, lúc cần ra tay phải ra tay.

Vương Trạch Vinh lúc này hiểu rõ hơn về tình hình Ninh Tây nhiều. Có Tiền Hồng và Hoàng Mạc Thiên hợp sức, hơn nữa Tiền Hồng cũng giỏi dùng mưu kế thì đánh ngã Phùng Kiến Lý không có gì khó. Hắn cũng muốn xem sau khi mình tạo được hoàn cảnh như thế này thì Tiền Hồng sẽ làm giỏi tới đâu.


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=273#ixzz1ZM6zeesY
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:27 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 1563

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm

Nhìn Tiền Hồng đang đầy kích động đứng trước mặt mình. Vương Trạch Vinh khẽ lắc đầu, Tiền Hồng trung thành với hắn, nếu như y lên làm Bí thư tỉnh ủy Ninh Tây thì cũng có thể nắm giữ tình hình nhưng người này không thể tiến thêm. Sau đây còn cần bồi dưỡng Đặng Diệu Hoa.

- Bí thư Vương, lần này không ít Dương tiến lên vị trí quan trọng, sẽ có lợi cho việc triển khai công việc.
Tiền Hồng nhìn Vương Trạch Vinh và nói.

Đặng Diệu Hoa cũng vui vẻ nói:
- Nếu không có Bí thư Vương sớm có bố trí thì lần này chúng ta nhất định sẽ thua nặng.

Vương Trạch Vinh nhìn hai người:
- Các anh đều đã là lãnh đạo tỉnh, làm bất cứ việc gì cũng cần phải có bố trí. Vậy mà các anh làm như thế nào? Bị động đến vậy chứ?

Vương Trạch Vinh cũng có chút bực mình ở việc này. Tiền Hồng không ngờ chỉ kiếm thêm được một phiếu, không hề có chuẩn bị nào từ trước.

Nghe Vương Trạch Vinh phê bình, Tiền Hồng không khỏi đỏ mặt. Đương nhiên y cũng biết mình làm không ổn nên không dám biện bạch.

Đặng Diệu Hoa cũng đỏ mặt nói:
- Bí thư Vương, chúng tôi không làm tốt công việc.

Lúc này Phan Bằng Trình vào nói:
- Bí thư Vương, Chủ tịch Hoàng tới xin gặp.

Vương Trạch Vinh khẽ gật đầu. Sau hội nghị, việc Hoàng gia và hắn liên minh đã lộ ra. Hoàng Mạc Thiên là thành viên Hoàng gia thì nhất định phải hỏi tới tình hình sau đây nên làm như thế nào? Nếu không hoàn toàn đánh ngã Phùng Kiến Lý, Hoàng Mạc Thiên không thể nào yên tâm được.

Nhìn Tiền Hồng và Đặng Diệu Hoa đi ra, Vương Trạch Vinh ngồi đó đợi Hoàng Mạc Thiên.

Hoàng Mạc Thiên vừa vào đã cung kính nói:
- Bí thư Vương, lão gia tử nhờ tôi chào ngài.

Vương Trạch Vinh đi lên bắt tay Hoàng Mạc Thiên và nói:
- Hoàng lão vẫn khỏe chứ?

Sau khi hai người ngồi xuống, Hoàng Mạc Thiên nhìn Vương Trạch Vinh và nói:
- Hội nghị thường vụ Tỉnh ủy lần này không có tác dụng quá lớn.

Vương Trạch Vinh cũng biết điều này. Đây chỉ là đánh một đợt tiến công của Phùng Kiến Lý mà thôi.

Vương Trạch Vinh cười cười nhìn Hoàng Mạc Thiên. Thông qua tìm hiểu, hắn đánh giá khá cao Hoàng Mạc Thiên. Khi Hoàng gia thất thế mà Hoàng Mạc Thiên có thể ngồi ổn ở vị trí chủ tịch tỉnh Ninh Tây đã chứng tỏ năng lực của y.

Vương Trạch Vinh biết thông qua Hội nghị thường ủy này coi như đã kéo Hoàng gia đứng về phía đối đầu với Ngô Tán Lâm. Bây giờ Hoàng gia cũng rất lo lắng. Nếu như Phùng Kiến Lý vẫn khống chế được Ninh Tây thì dù có lực lượng của mình hợp lại thì Hoàng Mạc Thiên vẫn sẽ chịu thiệt rất nhiều.

Đưa cho Hoàng Mạc Thiên điếu thuốc, Vương Trạch Vinh cười nói:
- Tôi tin ngày mai của Ninh Tây sẽ tốt hơn nữa.

Vương Trạch Vinh lúc này đang nghĩ nếu muốn để Hoàng gia làm tiên phong thì cần phải đưa ra lợi ích. Hôm nay Hoàng Mạc Thiên đến có lẽ là vì ý này.

Nghĩ thế, Vương Trạch Vinh cười nói:
- Đồng chí Hoàng Mạc Dân ở tỉnh Giang Sơn công tác rất tốt, nghe nói Tỉnh ủy dự định trao thêm trọng trách.

Vương Trạch Vinh nói câu này làm mắt Hoàng Mạc Thiên sáng rực lên. Em trai y đang làm Phó thị trưởng ở tỉnh Giang Sơn nhưng chưa thành Thường vụ thị ủy. Bây giờ có câu này của Vương Trạch Vinh là dễ hơn nhiều.

Tình hình Hoàng gia bây giờ không tốt, đạt được một chức Thường vụ thị ủy đối với Hoàng gia là việc tốt.

Vương Trạch Vinh nói xong liền cười cười nhìn Hoàng Mạc Thiên. Hoàng gia ra tay một lần, mình liền cho chỗ tốt. Hắn tin Hoàng gia sau đây càng chú tâm hơn nữa.

Hoàng Mạc Thiên im lặng không nói. Việc ở Hội nghị thường ủy lần vừa rồi đã phong tỏa được Phùng Kiến Lý, Vương Trạch Vinh lấy ra một chức Thường vụ thị ủy làm trao đổi. Điều này nói rõ Vương Trạch Vinh là người thưởng phạt phân minh.

Dù sao đã như vậy, không làm tiên phong không được nên Hoàng Mạc Thiên cắn răng nói:
- Sự cố sụp mỏ than lần trước của Ninh Tây có rất nhiều người chết nhưng đã bị đè lại.

Hoàng Mạc Thiên nói ra câu này, Vương Trạch Vinh biết trong tay Hoàng Mạc Thiên nhất định có chứng cứ bất lợi cho Phùng Kiến Lý.

Trước đây Hoàng Mạc Thiên không dám dùng chứng cứ là do ngại chọc vào Ngô Tán Lâm. Bây giờ nếu đã nói ra, y đã quyết tâm.

- Vấn đề rất nghiêm trọng ư?
Vương Trạch Vinh nói.

Hoàng Mạc Thiên hiểu Vương Trạch Vinh đang hỏi xem việc này có thể đánh bại được Phùng Kiến Lý không. Y nghiêm túc nói:
- Tôi cũng có trách nhiệm nhất định ở trong đó.

Vương Trạch Vinh khẽ gật đầu. Hoàng Mạc Thiên là chủ tịch tỉnh, xảy ra chuyện đó thì có trách nhiệm lãnh đạo, bảo sao y không dám dùng tới việc này đánh ngã Phùng Kiến Lý.

Vương Trạch Vinh gõ gõ vào thành ghế. Hắn thấy quan khí của Hoàng Mạc Thiên đột nhiên trở nên xao động. Hắn có chút giật mình, Hoàng Mạc Thiên này muốn thử mình. Nếu mình không để ý tới an nguy của Hoàng Mạc Thiên mà dùng việc này để đánh ngã Phùng Kiến Lý, như vậy Hoàng Mạc Thiên sẽ bị liên lụy, ảnh hưởng tới sự phát triển.

Nghĩ thế, Vương Trạch Vinh lắc đầu nói:
- Việc này có Ủy ban kỷ luật Trung ương điều tra, chúng ta không nên quản việc này.

Vương Trạch Vinh mặc dù là người có chính khí nhưng không phải kẻ không biết điều. Hắn thầm than vì đại cuộc nên chỉ có thể đè việc này xuống.

Quả nhiên sau khi Vương Trạch Vinh nói như vậy, hắn thấy quan khí của Hoàng Mạc Thiên trở lại ổn định.

Hoàng Mạc Thiên nhìn Vương Trạch Vinh và cung kính nói:
- Đông đảo cán bộ Ninh Tây đều hy vọng Ninh Tây sẽ phát triển mạnh, nhưng một số người không để ý tới lợi ích quốc gia, không ngừng xâm chiếm tài sản quốc gia.

Vương Trạch Vinh biết đây mới là chứng cứ thực sự mà Hoàng Mạc Thiên nắm giữ về Phùng Kiến Lý. Hắn nhìn thoáng qua Hoàng Mạc Thiên và gật đầu nói:
- Tôi tin hầu hết cán bộ Ninh Tây đều là người tốt. Đối mặt với hành vi vi phạm pháp luật, các anh nhất định phải dũng cảm chống lại. Các anh yên tâm, quyết tâm chống hủ bại của Trung ương không bao giờ lay chuyển.

Hoàng Mạc Thiên nghe vậy cũng gật đầu nói:
- Tôi sẽ cùng đồng chí Tiền Hồng nghiên cứu việc này.

Nói chuyện vài câu, Vương Trạch Vinh đưa Hoàng Mạc Thiên ra ngoài.

Ngay khi Vương Trạch Vinh gặp Hoàng Mạc Thiên, Phùng Kiến Lý cũng biết việc này.

Y có chút lo lắng nên vội vàng gọi điện cho Ngô Tán Lâm.

Ngô Tán Lâm bây giờ cũng đang rất tức giận. Cục diện vốn đang tốt lại bị Hoàng gia phá đám. Đây là chuyện Ngô Tán Lâm không thể tin nổi.

Ngô Tán Lâm cũng đang có chút hối hận. Mình quá sơ sót, từ trước đến giờ vẫn cho rằng Hoàng gia và Vương Trạch Vinh mâu thuẫn, không thể hợp tác. Vì thế ở chuyện này y không chú ý tới lực lượng của Hoàng gia.

Đối với việc Vương Trạch Vinh trước đó đã hóa giải xong việc Hoàng gia, Ngô Tán Lâm không khỏi phục Vương Trạch Vinh. Khi mọi người chưa nghĩ tới vấn đề này, Vương Trạch Vinh đã sớm kiếm được quân cờ ẩn. Thủ đoạn này không chỉ sử dụng ở một Hội nghị thường ủy mà còn ảnh hưởng rất rộng.

Hoàng Mạc Thiên đã ở Ninh Tây nhiều năm, hiểu Ninh Tây không kém gì Phùng Kiến Lý. Ninh Tây xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không giấu được mắt Hoàng Mạc Thiên. Nếu tay y có chứng cứ nào đó về Phùng Kiến Lý thì Ninh Tây sẽ gặp rất nhiều vấn đề.

Nghe xong Phùng Kiến Lý nói, Ngô Tán Lâm nói:
- Anh nói thật với tôi xem Ninh Tây có vấn đề gì không?

Phùng Kiến Lý do dự một chút rồi nói:
- Tiểu Lệ mở một công ty, cách làm có vẻ không ổn mấy.

Nghe nói như vậy, Ngô Tán Lâm hơi ngẩn ra. Người mà Phùng Kiến Lý nói là con gái Phùng Kiến Lý – Phùng Hiểu Lệ, cũng chính là con dâu y. Hai vợ chồng nhà này không theo chính trị mà đi kinh doanh, chủ yếu phát triển ở Ninh Tây. Phùng Kiến Lý nói thì hời hợt nhưng Ngô Tán Lâm cảm thấy việc không đơn giản như vậy.

- Anh không biết tình hình bọn nó?
Phùng Kiến Lý có chút tức giận nói.

Phùng Kiến Lý cười khổ một tiếng, tuy công ty do con gái mình đứng tên nhưng tất cả nghiệp vụ đều do con trai Ngô Tán Lâm làm. Trước kia khi Ngô Tán Lâm còn làm Ủy viên Bộ Chính trị, Phùng Kiến Lý dựa nhiều vào Ngô Tán Lâm nên không quan tâm con rể làm gì.

Phùng Kiến Lý nói;
- Thời gian trước có một chỗ xảy ra chất lượng công trình nhưng may xử lý kịp thời. Ngài cũng biết chuyện của hai đứa tôi rất ít quan tâm mà.

- Mau tìm hiểu rõ tình hình. Nếu xảy ra chuyện thì sao?
Phùng Kiến Lý có chút nóng nảy. Trước đây Phùng Kiến Lý vẫn nắm vững Ninh Tây, y không quá lo sẽ xảy ra chuyện. Ai ngờ Vương Trạch Vinh lại xen vào. Nơi nào Vương Trạch Vinh xen vào đều không yên ổn


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=273#ixzz1ZM72jry7
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:27 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ

Chương 1564

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm



Ngồi trong nhà Hoa Thái Tường, Ngô Tán Lâm vẫn chưa lấy lại bình tĩnh. Y đang rất lo lắng về chuyện ở Ninh Tây. Vừa nghĩ tới việc con trai mình làm, y không thể nào lạc quan được.

Vương Trạch Vinh vẫn đang ở Ninh Tây. Đám người Hoàng Mạc Thiên sẽ to gan hơn, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Hoa Thái Tường nghe xong Ngô Tán Lâm nói về tình hình Ninh Tây, y sao không rõ Ngô Tán Lâm lo chuyện gì. Tình hình các nhà đều như nhau mà.

Hoa Thái Tường cũng có chút buồn bực. Y coi như là thanh liêm nhưng người nhà lại làm rất nhiều việc, đây cũng là điều khó có thể thay đổi. Bây giờ đang là giai đoạn rất quan trọng của y, bất cứ hành vi gì đều ảnh hưởng tới việc lên chức của y. Biện pháp tốt nhất là đè xuống, sau nghĩ biện pháp từ từ thay đổi. Nhưng Vương Trạch Vinh lại là kẻ nổi tiếng chống hủ bại trong cả nước, hắn biết việc này sẽ làm như thế nào?

Liên quan đến việc tranh chức, Hoa Thái Tường nghĩ Vương Trạch Vinh có một loạt hành động chính là nhằm vào chức Tổng bí thư.

Đám người Hạng Nam ở sau cũng hy vọng mình ngã xuống.

- Phó chủ tịch, Vương Trạch Vinh kia bây giờ như con chó điên, tìm được ai đều cắn. Hắn lần này không làm Ninh Tây náo động nhất định sẽ không bỏ qua.
Ngô Tán Lâm cũng rất tức giận với Vương Trạch Vinh. Y nghĩ Phùng Kiến Lý nếu xảy ra chuyện, Vương Trạch Vinh mà theo đó lần lên trên thì sẽ dính tới mình.

Hoa Thái Tường nhấp ngụm nước và nói:
- Hoàng gia cũng khó khăn mà.

Đừng nhìn chỉ là một câu nói nhưng nó lại làm mắt Ngô Tán Lâm sáng lên.
- Vẫn là Phó chủ tịch sáng suốt.

- Lão Ngô, nhiều việc phải nhìn vào bản chất vấn đề. Rất nhiều cán bộ của chúng ta nhìn nhận rõ phương hướng mà.

- Phó chủ tịch, tôi về.
Ngô Tán Lâm sau khi được Hoa Thái Tường chỉ điểm cũng vui vẻ hơn một chút.

Nhìn Ngô Tán Lâm rời đi, Hoa Thái Tường lắc đầu và thầm nói:
- Bảo sao Ngô Tán Lâm không đấu lại Vương Trạch Vinh.
Nghĩ tới Vương Trạch Vinh, Hoa Thái Tường cũng có chút cảnh giác. Giữa mình và Vương Trạch Vinh thực ra không có quá nhiều quan hệ, nhưng vì sao bây giờ lại thành như thế này? Chẳng lẽ thật sự do vấn đề của con mình gây ra?

Hoa Thái Tường lắc đầu và thở dài một tiếng.

Người khác không biết Hoa Thái Tường làm Phó chủ tịch Quân ủy trung ương nên biết tình hình rõ hơn người khác. Y biết Vương Trạch Vinh là người của Bí thư Lâm, cũng biết Vương Trạch Vinh được Bí thư Trịnh coi trọng. Ở tình huống này không nói tới Bí thư Trịnh, Bí thư Lâm mới là người y phải chú ý.

Bí thư Lâm rất căm ghét kẻ hủ bại, ngài lại hết sức giúp đỡ Vương Trạch Vinh. Hoa Thái Tường lại nghĩ tới Vương Trạch Vinh là người trọng tình cảm, hắn nhất định sẽ ghi nhớ ân tình của Bí thư Lâm. Hơn nữa Vương Trạch Vinh cũng là người căm ghét kẻ hủ bại, hai người này nhất định sẽ chú ý tới con của mình. Nghĩ đến tình hình Hoa gia, Hoa Thái Tường chỉ có thể thở dài một tiếng. Hoa gia lún quá sâu, chỉ cần có người bên dưới ngã thì mình nhất định sẽ bị liên lụy. Dù mình liêm khiết thì sao chứ? Chuyện chính trị voons là như vậy, chỉ có phái bên này đánh ngã phái kia, không bao giờ có chuyện người tốt đánh ngã người xấu.

Hy vọng Ninh Tây đừng xảy ra chuyện.

Đương nhiên Ninh Tây đối với bản thân Hoa Thái Tường không phải chuyện gì lớn. Ngô Tán Lâm nếu bị liên quan thì mình bớt một quân cờ mà thôi. Vì thế Hoa Thái Tường cũng không hy vọng Ngô Tán Lâm bị ngã xuống.
….
Ngô Tán Lâm lúc này lại đang nghĩ cần phải chia rẽ Vương Trạch Vinh và Hoàng gia.

Nếu như lực lượng hai nhà này kết hợp lại thì Ninh Tây nhất định có vấn đề lớn.

Cẩn thận phân tích tình hình Ninh Tây, nếu người Hoàng gia không phối hợp thì Tiền Hồng cũng không thể làm trò gì được. Vì thế chỉ cần chia rẽ là Vương Trạch Vinh sẽ phí công vô ích ở Ninh Tây.

Làm như thế nào để chia rẽ mới là quan trọng nhất. Việc này Ngô Tán Lâm cũng hiểu chính là làm cho Hoàng gia rút ra khỏi việc này. Chỉ cần Hoàng gia rời đi, Ninh Tây sẽ thành hai nhà Ngô, Hoàng đối phó Vương Hệ.

Sau khi phân tích như thế này, Ngô Tán Lâm biết mình nên làm như thế nào. Chủ yếu nhất vẫn là do lão già Hoàng Tông Hoa kia.

Ngô Tán Lâm chạy thẳng tới nhà Hoàng Tông Hoa.

Thấy Ngô Tán Lâm tới, Hoàng Tông Hoa cười khổ một tiếng. Xem ra chuyện này khiến Hoàng gia nhất định phải quyết định nên đứng về ai.

Gần đây Hoàng Tông Hoa vẫn luôn phân tích, đặc biệt phân tích lực lượng giữa Hoa Thái Tường và Vương Trạch Vinh.

Phân tích mãi, Hoàng Tông Hoa cũng không thể đưa ra kết luận chính xác. Y cảm thấy Hoàng Tông Hoa là nhân vật có nhiều quyền lực hiện nay, Vương Trạch Vinh cũng có thể thành Tổng bí thư sau hai khóa nữa, dù là ai Hoàng gia cũng không thể chọc vào. Nhưng Hoàng gia đã bị ép đến độ phải quyết định. Bây giờ mà đứng sai đội hình đó sẽ là tai họa diệt vong với Hoàng gia.

Hôm qua Hoàng Tông Hoa đã tới nhà Bí thư Lâm.

Lúc nói chuyện, Hoàng Tông Hoa không nghe ra vấn đề gì, điều này càng làm ông thêm lo.

Hợp tác với Vương Trạch Vinh ở Ninh Tây không phải là do xúc động nhất thời, mà đó là kết quả sau khi Hoàng Tông Hoa phân tích nhiều lần.

Hoàng Tông Hoa có một suy nghĩ dù Hoa Thái Tường thật sự lên chức thì cũng chỉ có thể làm được một khóa là hết tuổi. Mà mấy năm nữa mình vẫn có thể sống. Chỉ cần ông có thể còn sống một ngày, không ai có thể làm gì được Hoàng gia. Nhưng nếu ông mất, Hoàng gia lại chưa có ai chống đỡ cục diện thì đó chính là tai nạn của Hoàng gia.

Hoàng Tông Hoa lại nghĩ tới tuổi của Vương Trạch Vinh. Hoàng Tông Hoa cũng không dám đánh cuộc xem Vương Trạch Vinh có thể lên làm Tổng bí thư không? Với tuổi của Vương Trạch Vinh thì chỉ cần hắn không phạm sai lầm thì ai dám nói hắn không thể lên đỉnh. Nếu mình đắc tội với Vương Trạch Vinh, như vậy khi ông mất thì đó sẽ là tai nạn đối với Hoàng gia.

Nếu nói Hoàng Tông Hoa không hận Vương Trạch Vinh là không thể. Hoàng gia như thế này là do Vương Trạch Vinh gây gia. Nhưng vì tương lai của Hoàng gia, Hoàng Tông Hoa lại phải đứng về phía Vương Trạch Vinh.

Ngô Tán Lâm đến với mục đích gì thì Hoàng Tông Hoa hiểu. Y cũng thầm phục khi Ngô Tán Lâm nhanh chóng nghĩ ra biện pháp chia rẽ. Nhưng suy nghĩ của ông sao có thể để đám người Ngô Tán Lâm biết.

Ngay khi Ngô Tán Lâm tới Hoàng gia, Vương Trạch Vinh ở Ninh Tây cũng nhận được tin này.

Biết việc này, Vương Trạch Vinh chỉ cười cười một tiếng. Hắn đã sớm phân tích về tình hình Hoàng gia, hơn nữa hắn cũng đã trao đổi với Vệ Hồng Lâm về việc này.

Theo Vệ Hồng Lâm nói thì Hoàng Tông Hoa là người lão luyện, ông ta hiểu rõ Hoàng gia cần làm như thế nào. Vệ Hồng Lâm còn nói một vấn đề rất quan trọng đó là các ông lo nhất là vấn đề phát triển của gia tộc sau khi bọn họ mất. Bọn họ còn sống thì không ai dám dễ dàng đắc tội bọn họ một cách quá đáng. Nhưng nếu ngày nào đó bọn họ mất thì gia tộc mà không có ai chống đỡ, đó chính là lúc gia tộc suy thoái.

Vệ Hồng Lâm lúc ấy còn nói với Vương Trạch Vinh, Hoàng Tông Hoa chỉ cần chọn đứng về phía Vương Trạch Vinh chứ không có con đường nào khác. Nếu thật sự đi theo con đường khác thì lúc xảy ra chuyện, Hoàng gia sẽ bị các gia tộc khác ở Bắc Kinh công kích.

Sau khi Ngô Tán Lâm tới nhà Hoàng Tông Hoa, Miêu Đình cũng mang trà lên cho y.

- Hoàng lão gần đây có khỏe không? Tôi vẫn muốn tới thăm ngài nhưng bận quá.
Ngô Tán Lâm quan tâm nói.

- Ôi, tôi già rồi nên cả người có chuyện, cơ thể càng lúc càng yếu.
Hoàng Tông Hoa thở dài nói.

- Đúng thế, nhìn những người trẻ tuổi đầy năng động, chúng ta già rồi nên không thể không phục.

Nói chuyện vài câu, Ngô Tán Lâm nói:
- Hoàng lão, tình hình Ninh Tây có một số việc rất không bình thường.
Thấy Ngô Tán Lâm đã nói tới Ninh Tây, Hoàng Tông Hoa nhíu mày nói:
- Mạc Thiên đã lâu không gọi cho tôi, xảy ra chuyện gì?

Thấy Hoàng Tông Hoa giả vờ, Ngô Tán Lâm không thể không nói chuyện ở Ninh Tây ra một lần.
- Hoàng lão, đồng chí Mạc Thiên thì ngài phải nói một chút, có một số việc không thể làm loạn, Phó chủ tịch Hoa rất quan tâm chuyện ở Ninh Tây.

Nghe tới đây, mặt Hoàng Tông Hoa đổi khác, thở cũng hổn hển, đập ghế và nói:
- Thằng ranh này.
Vừa mắng, Hoàng Tông Hoa cũng đứng lên.

Vừa mắng được hai câu, Hoàng Tông Hoa run lên và lảo đảo ngã về phía Ngô Tán Lâm.

Tay ông cũng túm lấy cổ áo Ngô Tán Lâm.

Không ngờ Hoàng Tông Hoa lại hành động như vậy, Ngô Tán Lâm hối hoảng vội vàng đỡ lấy rồi lớn tiếng nói:
- Mau gọi bác sĩ.


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=273#ixzz1ZM75lZfb
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:28 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1565: Nhằm thẳng Ngô Tán Lâm

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm









Ngô Tán Lâm bị Hoàng Tông Hoa túm lấy không khỏi sợ hãi. Chẳng may Hoàng Tông Hoa làm sao thì mình đúng là không thể nói rõ. Người ngoài nhất định nói y đến chọc tức Hoàng Tông Hoa nên ông ta mới thế.

Miêu Đình nghe Ngô Tán Lâm kêu to nên vội vàng lao ra.

Hai người nhanh chóng đỡ Hoàng Tông Hoa nằm xuống ghế sô pha rồi gọi điện cho bác sĩ.

Nhìn Hoàng Tông Hoa được đưa đi cấp cứu, Ngô Tán Lâm lúc này rất buồn bực. Y không ngờ mình lại gặp phải việ này.

Ngô Tán Lâm biết mục đích hôm nay đã không đạt được, y đứng canh ở bệnh viện đến lúc nghe Hoàng Tông Hoa không có việc gì thì mới dám về.

Nên làm gì bây giờ?

Ngô Tán Lâm trong lúc nhất thời không thể nghĩ ra biện pháp nào tốt để giải quyết tình hình Ninh Tây.

Ngô Tán Lâm cũng có chút lo lắng. Vương Trạch Vinh nhất định đang nhìn chằm chằm vào Ninh Tây, nhất định cũng theo dõi con mình. Vừa nghĩ tới việc con trai mình lợi dụng tiếng của y và Phùng Kiến Lý để gây chuyện, Ngô Tán Lâm đang thầm nghĩ mục tiêu của Vương Trạch Vinh không phải Ninh Tây mà là bản thân y.

Ngô Tán Lâm không biết chính là sau khi y vừa đi, Hoàng Tông Hoa đã mở mắt.

Nhìn trần nhà, ông thở dài một tiếng. Tạm thời cũng chỉ có thể làm như vậy, chỉ hy vọng Vương Trạch Vinh nhanh chóng giải quyết chuyện ở Ninh Tây, lúc ấy Hoàng gia chỉ cần nói không biết gì là xong.

Hoàng Tông Hoa biết Vương Trạch Vinh và Ngô Tán Lâm đã coi như chính thức khai chiến, ông cũng không có biện pháp nào tốt nên phải giả bị bệnh để trốn.

Vương Trạch Vinh rất nhanh cũng biết việc ở Hoàng gia, nghe Hoàng Tông Hoa dùng đến cách này, Vương Trạch Vinh chỉ có thể lắc đầu. Hoàng Tông Hoa này đúng là khôn khéo. Mục đích của ông ta chính là hy vọng mình mau giải quyết chuyện ở Ninh Tây.

Vương Trạch Vinh thực ra cũng có ý này. Mình quyết không thể đánh mức Ninh Tây, phải mau chóng đối phó Ninh Tây mới được.

Sau Hội nghị thường vụ Tỉnh ủy diễn ra, mọi người càng thêm xao động. Những người định đứng về phía Phùng Kiến Lý một lần nữa phải tính toán lại.

Đối với những người của Tiền Hồng lại thấy được cơ hôi. Rất nhanh đã có nhiều người đến dựa vào Tiền Hồng.

Khi Giang Hùng Cường tới, Vương Trạch Vinh đang một lần nữa suy nghĩ xem nên dùng cách gì để khống chế được Ninh Tây.

- Bí thư Vương, chúng tôi đang thu thập tài liệu về Ninh Tây, hơn nữa căn cứ tài liệu trước đây mà Thập cục nắm giữ mà tổng hợp lại.
Giang Hùng Cường vừa nói vừa đưa một bản tài liệu đến cho Vương Trạch Vinh xem.

Vương Trạch Vinh mở ra và cũng thấy được tình hình của Hoàng Mạc Thiên. Chẳng qua tình hình làm hắn hơn nhíu mày. Bản thân Hoàng Mạc Thiên thì không sao nhưng vợ y lại sai em trai mở một công ty và làm không ít chuyện vi phạm pháp luật.

Việc này làm Vương Trạch Vinh có chút đau đầu.

Chuyện của em vợ Hoàng Mạc Thiên không lớn cũng chẳng nhỏ. Nếu lúc này động tới Phùng Kiến Lý, Hoàng Mạc Thiên cũng sẽ bị liên lụy.

Vương Trạch Vinh đang đánh nhau với đám người Ngô Tán Lâm. Hoàng Mạc Thiên có chuyện như vậy, đám người Ngô Tán Lâm chẳng lẽ không dùng tới sao? Vương Trạch Vinh tạm thời không hy vọng xảy ra chuyện gì để ảnh hưởng đến toàn cục diện.

Suy nghĩ một chút, Vương Trạch Vinh cảm thấy cần thông báo một chút với Hoàng Tông Hoa. Chuyện Hoàng gia để Hoàng gia xử lý là tốt nhất.

- Hoàng lão, nghe nói sức khỏe của ông không được tốt?
Vương Trạch Vinh cố ý nói.

- Không có biện pháp mà.
Hoàng Tông Hoa thấy trong phòng không có ai khác vì thế nói chuyện cũng không quá e ngại.

Vương Trạch Vinh nói qua chuyện của Hoàng Mạc Thiên ra một lần, sau đó Vương Trạch Vinh nói:
- Việc này không hề nhỏ.
Hoàng Tông Hoa nghe xong Vương Trạch Vinh nói liền càng cảm thấy mình đã đúng khi đứng về phía Vương Trạch Vinh.

Từ lời nói của Vương Trạch Vinh, Hoàng Tông Hoa có thể nghe ra nhiều điều mà không phải ai cũng có thể tra ra, vậy mà Vương Trạch Vinh có thể biết. Ông ta nghĩ nếu trước đó mình không liên kết với Vương Trạch Vinh thì chỉ riêng nội dung Vương Trạch Vinh nói ra đủ để đánh ngã Hoàng Mạc Thiên.

Sau khi biết tình hình, Hoàng Tông Hoa vội vàng gọi cho Hoàng Mạc Thiên.

Nghe xong Hoàng Tông Hoa nói lại những gì Vương Trạch Vinh nắm giữ, Hoàng Mạc Thiên không khỏi run lên. Tình hình này Vương Trạch Vinh mà biết, vậy đám người Ngô Tán Lâm có biết không? Nếu lúc quan trọng mà lấy ra nhằm vào y thì không thể biết chuyện sẽ như thế nào?

Cũng may trong nhà đã biết nên có thể xử lý chuyện này.

Vương Trạch Vinh gọi xong cuộc điện liền cảm thấy chính khí của mình giảm đi đôi chút.

Hắn chỉ có thể thở dài một tiếng. Chuyện Ninh Tây bây giờ liên quan tới vụ án hủ bại lớn, nếu không đâm Phùng Kiến Lý ra và ảnh hưởng tới Ngô Tán Lâm đứng sau lưng, như vậy chuyện Ninh Tây không thể giải quyết từ căn bản. Vì thế hắn chỉ có thể cứu Hoàng Mạc Thiên.

Rất nhanh Vương Trạch Vinh cầm theo mấy tài liệu do Hoàng Mạc Thiên và Tiền Hồng cung cấp lên Bắc Kinh.

Hắn đến Hạng gia trước rồi cùng Hạng Nam bàn bạc qua. Sau đó hắn mới tới Ủy ban kỷ luật.

Sau khi gặp được Vương Triêu Chính, Vương Trạch Vinh nói:
- Chủ nhiệm Vương, lần này tôi tới Ninh Tây và nhận được những thứ sau. Nhìn thấy đúng là làm người ta phải giật mình.
Vương Triêu Chính cầm tài liệu xem qua và hiểu ý đồ của Vương Trạch Vinh.

Là người của Bí thư Lâm, Vương Triêu Chính sao không hiểu rõ tình hình của Vương Trạch Vinh. Thấy Vương Trạch Vinh đến Ninh Tây, y biết Vương Trạch Vinh nhất định sẽ có hành động. Bây giờ xem qua tài liệu này, Vương Triêu Chính không khỏi cảm thấy việc hơi khó giải quyết. Chỉ từ tài liệu này, y biết Ủy ban kỷ luật mà thăm dò thấy là thật thì Phùng Kiến Lý không thể thoát. Đặc biệt trong tài liệu phản ánh tới con của Ngô Tán Lâm. Xem ra Ngô Tán Lâm nhất định sẽ bị liên quan, Vương Trạch Vinh này đã hành động thì không hề nhỏ.

Vương Triêu Chính cũng không lập tức tỏ thái độ mà cười nói với Vương Trạch Vinh:
- Việc này Ủy ban kỷ luật sẽ trọng điểm điều tra.
Vương Trạch Vinh cười cười không nói gì. Hắn biết Vương Triêu Chính không thể tùy tiện hành động, cũng cần phải cân nhắc lợi hại trong đó.

Ra khỏi Ủy ban kỷ luật, Vương Trạch Vinh đến bệnh viện thăm Hoàng Tông Hoa.

Thấy Hoàng Tông Hoa nằm trên giường bệnh, Vương Trạch Vinh có chút buồn cười.

Hoàng Tông Hoa biết không thể lừa được Vương Trạch Vinh, ông bảo mọi người ra ngoài hết để mình nói chuyện riêng với Vương Trạch Vinh. Vương Trạch Vinh nói:
- Tôi vừa đến Ủy ban kỷ luật Trung ương.
Mắt Hoàng Tông Hoa sáng lên, ông gật đầu nói:
- Chỉ cần Hoàng Mạc Thiên không bị ảnh hưởng là được.

Hoàng Tông Hoa biết nhà Hoàng Mạc Thiên có vấn đề, nếu việc làm lớn thì không chừng Hoàng Mạc Thiên sẽ bị liên lụy. Ông nói câu này chính là hy vọng Vương Trạch Vinh có thể bảo vệ Hoàng Mạc Thiên.

- Đồng chí Mạc Thiên cũng không có vấn đề gì lớn, bây giờ chắc anh ta đang có hành động nên chắc sẽ không sao.
Vương Trạch Vinh cũng đã nhận được tin Hoàng Mạc Thiên đang cố gắng che đi những vụ việc có liên quan tới mình.

Hoàng Tông Hoa cười nói:
- Bí thư Vương yên tâm, Hoàng gia quyết sẽ không lùi bước.
Thấy Hoàng Tông Hoa đã tỏ thái độ, Vương Trạch Vinh cũng có chút vui vẻ vì Hoàng Tông Hoa đã đặt cược vào mình. Hắn nói:
- Mọi người cùng cố gắng.
Lúc này Vương Triêu Chính đang ngồi ở trong nhà Bí thư Lâm.

Bí thư Lâm nghe xong Vương Triêu Chính nói về tình hình Ninh Tây, ngài nhìn qua tài liệu và nói:
- Triêu CHính, Ủy ban kỷ luật Trung ương cần chính là kiên quyết đả kích hành vi phạm tội.
Bí thư Lâm lúc này cũng hiểu Vương Trạch Vinh muốn đánh ngã Ngô Tán Lâm.

Việc ở Bắc Kinh, Bí thư Lâm đương nhiên là hiểu rõ. Thấy Hoa Thái Tường dùng hành vi lôi kéo một cách rõ ràng, Bí thư Lâm cũng có cái nhìn. Một Phó chủ tịch mà chỉ muốn lên chức thì sao có thể làm tốt công việc được.

Đương nhiên Bí thư Lâm cũng biết mục đích của Vương Trạch Vinh khi tới Ninh Tây. Đối với việc này theo Bí thư Lâm thấy Vương Trạch Vinh là hành động sau Ngô Tán Lâm. Điều này nói rõ Vương Trạch Vinh đứng ở phía có lý. Hơn nữa ngài cũng hiểu các Ủy viên Bộ Chính trị thường xuyên tranh đoạt địa bàn, nên ngài không quá phản cảm với cách làm của Vương Trạch Vinh.

- Như vậy sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ của một số người.
Vương Triêu Chính nói.

- Rât so sánh nhiều lúc nên làm, lại có chuyện không nên làm.
Bí thư Lâm nghiêm túc nói.


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=273#ixzz1ZM79aZTt
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:28 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1566: Vấn đề của con trai

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm








Ra khỏi Ủy ban kỷ luật Trung ương, Vương Trạch Vinh đến Thập cục. Hắn tuy là Phó cục trưởng nhưng mọi công việc cụ thể đều giao cho Đằng Kim Hàng phụ trách.

Đối với Đằng Kim Hàng, mỗi lần Vương Trạch Vinh gặp đều nhìn thoáng qua quan khí, vì vậy Vương Trạch Vinh khá tin tên này.

Vào văn phòng Thập cục ngồi, Vương Trạch Vinh chăm chú nghe Đằng Kim Hàng báo cáo.

Sau khi nghe xong, Vương Trạch Vinh đánh giá khá cao công việc của Đằng Kim Hàng, cho rằng công việc của bọn họ đạt được thành tích tốt.

Sau khi báo cáo xong mấy công tác, Đằng Kim Hàng liền trọng điểm báo cáo các điều mà Vương Trạch Vinh dặn dò. Theo Đằng Kim Hàng báo cáo, Vương Trạch Vinh hiểu thêm về tình hình Bộ Giao thông. Số nhân viên Bộ Giao thông dính vào là rất nhiều. Hắn cũng hiểu tại sao Bí thư Lâm lúc trước không dễ dàng động vào Bộ Giao thông.

Chuyện đến nước này, người của Hạng Nam cần thông qua chuyện này để khống chế Bộ Giao thông vào trong tay. Vương Trạch Vinh cũng nhận ra một điểm đó chính là những người như Bí thư Lâm coi chuyện ở Bộ Giao thông là cách để thử năng lực của hắn. Nếu hắn không thể làm tốt thì đừng mong có thể lên đỉnh.

Một bên nghe, Vương Trạch Vinh cũng suy nghĩ về điểm vào của việc này.

- Bí thư Vương, chúng tôi khi điều tra việc của Bộ Giao thông còn phát hiện một tình huống.

Nói tới đây Đằng Kim Hàng có chút do dự.

Thấy Đằng Kim Hàng như vậy, Vương Trạch Vinh nhíu mày nói:
- Có gì thì anh nói ra xem.

- Là như thế này, chúng tôi khi điều tra về Lô Đình Đình thì phát hiện một tình huống. Lô Đình Đình mở một câu lạc bộ, trong số cổ đông có tên Nhạc Sơn.

Nghe đến đây, Vương Trạch Vinh không khỏi run lên. Nhạc Sơn qua lại với Lô Đình Đình sao?

Theo Vương Trạch Vinh nghĩ thì hắn vốn nghĩ con mình còn nhỏ nên không thể có việc.

Vương Trạch Vinh một lần nữa thấy mình không quan tâm tới con cái. Nhạc Sơn lúc này đã 13 tuổi rồi.

- Nó mới 13 tuổi thì sao có thể thành cổ đông?
Vương Trạch Vinh có chút khó hiểu hỏi Đằng Kim Hàng. Việc này đúng là hắn không thể nghĩ nổi.

Đằng Kim Hàng gãi đầu nói:
- Bây giờ trong các công ty việc con nhà quan chức có cổ phần là bình thường.

Vương Trạch Vinh nhíu mày. Hắn cũng biết chỉ cần có quyền lực thì ở Trung Quốc này không gì không làm được. Ví dụ như tài sản, chỉ cần anh làm quan lớn thì người bên dưới để con anh có cổ phần cũng đơn giản.

- Nhạc Sơn sao lại có quan hệ với Lô Đình Đình?
Vương Trạch Vinh hỏi.

Đằng Kim Hàng biết Vương Trạch Vinh đang lo lắng nên nói:
- Việc này chúng tôi cũng đã điều tra qua. Nhạc Sơn mới thành cổ đông của câu lạc bộ này, đến bây giờ thì chưa có vấn đề gì lớn. Chắc là Lô Đình Đình cố ý dẫn dắt Nhạc Sơn.

Vương Trạch Vinh đã xem qua ảnh của Lô Đình Đình. Cô này mới hơn 20, trông rất đẹp.

Lại nghĩ tới con mình mới 13 tuổi, Vương Trạch Vinh có chút đau đầu. Chẳng lẽ con mình và Lô Đình Đình có chuyện gì sao?

Đằng Kim Hàng thấy Vương Trạch Vinh nhíu mày thì biết đây là việc nhà của hắn nên không tiện nhúng tay vào.

Vương Trạch Vinh biết Lô Đình Đình là một nhân vật rất quan trọng trong Câu lạc bộ Thiên Thượng Dao Trì ở Thành phố Hải Đông. Ả dựa vào thế lực của Lô Ninh Quốc mà cùng mấy tên thiếu gia Bắc Kinh kiếm tiền. Ả này tuy mới 20 nhưng thủ đoạn không hề ít.

Vương Trạch Vinh không tin Nhạc Sơn lại có thể đối phó được với quỷ kế của Lô Đình Đình.

Lô Đình Đình đây nhất định là kéo Nhạc Sơn xuống nước để thực hiện mục đích của ả.

Vương Trạch Vinh suy nghĩ một chút và cho rằng đám người Lô Đình Đình thấy hắn luôn chống hủ bại nên muốn dùng cách này kéo Nhạc Sơn vào, từ đó có thể khiến hắn không làm gì được.

Nhất định là có người sai bảo.

Vương Trạch Vinh đúng là không nghĩ tới đối thủ lại nhằm vào con trai của mình.

Hắn đúng là thiếu quan tâm tới con cái. Nhạc Sơn mới từng này tuổi, chỉ cần Lô Đình Đình dụ dỗ thì sao có thể thoát được.

Vương Trạch Vinh thấy rất nhiều quan chức bị con cái liên lụy. Không thể không nói dụ dỗ con hắn đúng là làm rất bí mật. Nếu không phải Thập cục vô tình tìm được thông tin thì đến lúc quan trọng lợi dụng Nhạc Sơn đâm sau lưng hắn, không chừng hắn sẽ dính bẫy của đối phương.

Việc này đối phương cũng sẽ không nghĩ tới. Nếu không phải hắn có lực lượng Thập cục trong tay thì sao có thể tìm ra việc này.

Vương Trạch Vinh càng nghĩ càng tức giận.

Hắn cầm điện thoại gọi thẳng cho Vu Dương.
- Niêm phong câu lạc bộ Tĩnh Tâm Bắc Kinh cho tôi.

Vu Dương nhận được điện của Vương Trạch Vinh thì đúng là không hiểu tình hình. Y vội vàng gọi điện yêu cầu nhân viên tìm hiểu tình hình. Sau khi hỏi ra mới biết câu lạc bộ đó là của Lô Đình Đình mở ra, khách đều là người có tiền, có quyền.

Sao lại thế?

Vu Dương đúng là không thể hiểu nổi. Mặc dù y biết việc này có liên quan đến các gia tộc lớn của Bắc Kinh nhưng cũng biết Vương Trạch Vinh không thể nào tùy tiện gọi cuộc điện này. Từ trong giọng Vu Dương có thể nghe ra Vương Trạch Vinh rất tức giận.

Vu Dương là người Vương Hệ, Vương Trạch Vinh nói y đương nhiên phải chấp hành.

Sau khi bố trí xong, Vu Dương còn có chút lo lắng nên tự mình lái xe đến hiện trường chỉ huy.

Y cảm thấy việc này không đơn giản. Trong này có dính tới người của Lô Ninh Quốc, Bí thư Vương tức giận muốn niêm phong câu lạc bộ này, như vậy trong câu lạc bộ này nhất định có điều mà Bí thư Vương không muốn thấy.

Nghĩ tới đây, Vu Dương biết mình cần phải xử lý.

Vu Dương đến nơi thì đột nhiên thấy Nhạc Sơn – con Vương Trạch Vinh đang đứng đó ngăn cấp dưới của mình lục soát nơi này.

Nhìn Nhạc Sơn đứng trước cửa chặn cảnh sát, Vu Dương cười khổ một tiếng. Con trai Bí thư Vương sao lại tới đây.

Tình hình Trung Quốc vốn là như vậy, bất cứ nơi nào cũng có vi phạm pháp luật. Câu lạc bộ này cũng có không ít, chủ yếu để yên do nó có lai lịch lớn mà thôi. Bây giờ Bí thư Vương bảo y niêm phong thì không khó để làm.

Thấy Vương Nhạc Sơn đầy tức giận chỉ vào một cảnh sát mà mắng, Vu Dương không khỏi nhíu mày. Y hiểu tại sao Vương Trạch Vinh muốn niêm phong nơi này. Thì ra con Bí thư Vương không đi học lại đến đây chơi.

Nghĩ tới Vương Trạch Vinh đang đấu với Lô Ninh Quốc, Vu Dương hiểu ra đôi chút. Có lẽ là đám người Lô Ninh Quốc muốn nhằm vào Vương Nhạc Sơn.

Khi vào, Vu Dương nghe thấy Vương Nhạc Sơn đang lớn tiếng nói:
- Tôi xem ai dám tới đây lục soát. Tôi nói với các người, Vu Dương là chú tôi.

Vu Dương không khỏi tái mặt. Vương Nhạc Sơn còn đưa mình ra nữa, việc này có lẽ sẽ làm Bí thư Vương có cái nhìn với mình.

Vu Dương còn không biết sao Vương Nhạc Sơn không đi học mà lại chạy tới đây.

Cảnh sát thoáng cái bị chặn ngoài cửa. Có mấy người biết tình hình liền vội vàng nói Vương Nhạc Sơn là con của Vương Trạch Vinh với phân Cục trưởng.

Nghe thấy là con của Vương Trạch Vinh, vị phân Cục trưởng này cũng có chút khó xử thì thấy Vu Dương vào.

Y đưa tay chào Vu Dương.

Vu Dương nhìn Vương Nhạc Sơn rồi nói:
- Nhạc Sơn, cháu không đi học mà chạy tới đây làm gì? Niêm phong nơi này thì lát cháu về hỏi bố cháu, đừng ảnh hưởng đến việc của chú.

Nhạc Sơn đúng là trốn học đến đây chơi. Nó đang ngồi uống nước, ca hát với đám người Lô Đình Đình thì bên ngoài xảy ra chuyện nên nó vội vàng chạy ra.

Nhạc Sơn bây giờ ở Bắc Kinh cũng khá nổi tiếng. Bố là Vương Trạch Vinh, Bắc Kinh lại có Thị trưởng là Trương Tất Tường, đặc biệt Bí thư Đảng ủy chính pháp Bắc Kinh là Vu Dương, ai không nể mặt nó một chút.

Nó vốn nghĩ mình ra ngăn cản một chút là được, không ngờ Vu Dương lại tới. Nghe Vu Dương nói tới ông bố, Nhạc Sơn hơi sợ. Đừng nhìn Vương Trạch Vinh bình thường không ở nhà nhưng mỗi lần dạy con đều dạy không được làm việc xấu. Nhạc Sơn thành cổ đông câu lạc bộ là điều không nói với ai.

Nghe Vu Dương nói, Nhạc Sơn cố cười gượng nói:
- Vu thúc, chú làm việc đi.
Nói xong Nhạc Sơn vội vàng chạy ra ngoài.





Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=273#ixzz1ZM7Co0RH
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:28 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1567: Dạy con

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm










Nhìn Nhạc Sơn đang có chút sợ hãi, Vương Trạch Vinh cũng không quát, không đánh mà chỉ vào ghế nói:
- Nhạc Sơn, lại đây ngồi.

Vương Trạch Vinh không thích dùng nắm đấm dạy con. Bây giờ trẻ con đứa nào cũng thông minh, chủ yếu là vấn đề tư tưởng mà thôi.

Có lẽ lo Vương Trạch Vinh đánh nên Nhạc Sơn gọi cả ông bà nội và mẹ tới.

Thấy nhiều người như vậy, Vương Trạch Vinh nhìn thoáng qua Nhạc Sơn. Nhạc Sơn bị ông bố nhìn nên sợ run lên. Nó đúng là rất sợ.

Đúng lúc này Hạng Định cũng tìm tới. Y vốn đến tìm Vương Trạch Vinh nhưng thấy người Vương gia đều có mặt ở đây nên có chút lo lắng, còn tưởng mọi người có việc gì. Y lo việc riêng của Vương gia nên định rời đi.

Hạng Định giỏi lừa người nên vợ chồng Vương Đại Hải có ấn tượng tốt đối với y.

Mọi người không biết Nhạc Sơn gọi mình tới làm gì. Thấy vẻ mặt Vương Trạch Vinh không tốt, Nhạc Sơn lại có vẻ sợ hãi nên cũng biết nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.

Lữ Hàm Yên có chút khó hiểu hỏi:
- Trạch Vinh, có việc gì thế?

Chỉ Nhạc Sơn, Vương Trạch Vinh nói:
- Em hỏi nó đi.

Tiền Thanh Phân vội vàng hỏi:
- Nhạc Sơn, sao vậy cháu?

Nhạc Sơn có chút lo lắng nhìn Vương Trạch Vinh rồi nói:
- Lô Đình Đình cứ ép cháu nhận cổ phần của câu lạc bộ,c háu không biết gì mà. Cháu thấy chị ấy tốt với cháu nên đồng ý. Cháu không có làm gì xấu mà.
- Lô Đình Đình cho cháu cổ phần?
Hạng Định có chút giật mình nhìn Nhạc Sơn

- Cũng không có gì mà ạ, chỉ lúc nào cần thì tới lấy tiền tiêu, bọn họ cũng không bảo cháu làm gì hết. Chỉ là nếu có chuyện thì bảo cháu ra nói chuyện vài câu thôi.
Nhạc Sơn nói.

- Nhạc Sơn nhà ta đúng là lợi hại, mới 13 tuổi đã mở công ty.
Tiền Thanh Phân thật ra lại vui. Nghe Nhạc Sơn làm cổ đông, bà không biết tình hình nên thấy cháu nội giỏi.

- Hừ, trên đời có bữa cơm cho không sao?
Vương Đại Hải nghe thấy cháu nhận không đồ của người khác nên có chút tức giận.

Hạng Định có chút kỳ quái nhìn Nhạc Sơn:
- Cháu sao lại quan hệ với ả ta?

Đây cũng là điều Vương Trạch Vinh muốn biết.

- Hiệu trưởng trường cháu giới thiệu. Hiệu trưởng bảo cháu học chị ta, mấy người ngồi ăn với nhau vài lần nên dần quen thôi ạ.

Lữ Hàm Yên nghe xong mà cũng tức giận. Nhạc Sơn mới là học sinh cấp hai, hiệu trưởng sao lại giúp Lô Đình Đình lôi kéo Nhạc Sơn? Việc này cô đương nhiên không thể bỏ mặc.

- Có phải gần đây cón trốn học?
Lữ Hàm Yên có chút tức giận nói. Cô đúng là không biết sẽ có chuyện này. Mỗi hôm cô đều đưa Nhạc Sơn đi học, vậy mà không ngờ nó lại chạy ra ngoài chơi.

- Hiệu trưởng biết tình hình của Nhạc Sơn?
Vương Trạch Vinh nhìn Lữ Hàm Yên. Sau khi hắn tới Hạ Dương, Nhạc Sơn được điều từ Nam Điền về Bắc Kinh, còn đổi trường nên hắn nghĩ không thể lộ tình hình gia đình mới đúng.

- Chắc là không biết.
Lữ Hàm Yên nói.

Vương Trạch Vinh lúc này chưa muốn xử lý Lô Đình Đình vội. Điều hắn cần làm bây giờ chính là dạy dỗ con.
- Cứ tiếp tục như vậy thì Nhạc Sơn sẽ có chuyện.

- Con cũng không làm gì mà, chỉ là đi hát hai lần, mỗi lần đều có Lô Đình Đình. Chị ta cũng không muốn con làm gì cả.
Nhạc Sơn nói.

Nhạc Sơn mặc dù thông minh nhưng sao biết những vấn đề vòng vo trong đó. Chẳng qua Lữ Hàm Yên lại khác, cô dễ dàng nhận ra vấn đề trong này. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Chuyện này là rất rõ ràng, Lô Đình Đình cài bẫy Nhạc Sơn, Nhạc Sơn không hiểu nên dễ trúng kế.

Hạng Định ở bên cũng lắc đầu nói:
- Nhạc Sơn, sau này đừng chơi với ả ta, muốn mở công ty thì chú giúp. Chỗ chú có nhiều ngôi sao đẹp hơn nhiều, hôm nào chú giới thiệu cho.

- Làm gì vậy hả?
Vương Trạch Vinh trừng mắt nhìn Hạng Định. Hạng Định này muốn gây loạn ư?

Hạng Định lại thầm nghĩ Nhạc Sơn nhất định là bị Lô Đình Đình quyến rũ, ả ta dùng mỹ nhân kế. Xem ra mình phải chú ý với Nhạc Sơn mới được, quyết không để Nhạc Sơn trúng kế.

Lữ Hàm Yên cũng trừng mắt nhìn Hạng Định.
- Chú ít tiếp xúc với Nhạc Sơn, đừng có làm hỏng con chị.

Hạng Định có chút xấu hổ cười cười. Y hơi sợ Lữ Hàm Yên.

Vương Trạch Vinh lúc này cũng nghĩ đến một vấn đề. Nhạc Sơn đã 13 tuổi, bây giờ mạng, Tv đều có nên hiểu biết không ít thứ.

Sau khi câu lạc bộ bị niêm phong, âm mưu của mấy người kia sẽ tạm thời dừng lại. Nhưng chỉ cần bọn chúng nhìn chằm chằm vào Nhạc Sơn, Nhạc Sơn rất dễ trúng kế một lần nữa. Chẳng qua Vương Trạch Vinh không lo chuyện này, mấu chốt là giáo dục con cái mà thôi. Vương Trạch Vinh không hy vọng con mình thành đám thiếu gia ăn chơi trác táng.

Vương Đại Hải nói:
- Trạch Vinh, mấy hôm nữa là Quốc khánh, thời gian nghỉ khá dài, bố sẽ dẫn Nhạc Sơn đi thử nghiệm cuộc sống.

Nghe Vương Đại Hải nói vậy, Vương Trạch Vinh khẽ gật đầu. Ông đây là hy vọng Nhạc Sơn muốn xem nơi nghèo khó, sẽ tốt cho cuộc sống của nó.

Tiền Thanh Phân có chút khó chịu nói:
- Ông nó, ông đừng đưa cháu vào vùng núi đó. Nhạc Sơn không chịu nổi đâu.

Lữ Hàm Yên lại đồng ý:
- Bố, như vậy đi, quốc khánh này cứ bố trí thế. Cả nhà ta về Khai Hà xem một chút, để Nhạc Sơn hiểu cuộc sống ở miền núi như thế nào. Đừng có mà sống trong phúc lại không biết phúc là gì.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Cứ như vậy đi.

Nói nhiều đến đâu cũng không bằng tự mình cảm nhận. Mặc dù đến xem cuộc sống người dân miền núi không thể hoàn toàn giải quyết vấn đề nhưng cũng là dẫn dắt về tư tưởng, có còn hơn không.

Nhạc Sơn vốn lo bố sẽ đánh mình, bây giờ thấy không như vậy nên khá yên tâm. Đối với mọi người bố trí đi chơi núi, nó đương nhiên đồng ý.

Mặc dù đã lên lịch như vậy, Vương Trạch Vinh vẫn nói với Nhạc Sơn:
- Nhạc Sơn, con nghe cho rõ đây. Con bây giờ là học sinh, sau này bố mà thấy con không chịu học, qua lại với đám người ngoài xã hội thì xem bố có xử lý con không? Con cũng nghe cho kỹ, từ sau không được qua lại gì với Lô Đình Đình.

Vương Trạch Vinh cũng biết mình nói Nhạc Sơn chưa chắc đã nghe. Vì dù sao Lô Đình Đình đúng là đủ sức hấp dẫn bất cứ thằng bé nào.

- Vương ca, em thấy nên xử lý tên hiệu trưởng kia mới được.
Hạng Định nghe hiệu trưởng dám giở trò nên cũng rất khó chịu.

Vương Trạch Vinh khẽ gật đầu.

Đám hiệu trưởng bây giờ không có mấy người tập trung vào dạy học, chỉ một lòng luồn cúi, chạy chọt lên chức. Nhạc Sơn vào trường bí mật như vậy, thế mà bây giờ lại bị bọn họ giở trò. Như vậy sẽ bất lợi cho sự trưởng thành của Nhạc Sơn.

- Hàm Yên, chuyển trường lần nữa đi.
Vương Trạch Vinh có chút bất đắc dĩ nói với Lữ Hàm Yên.

- Việc này không thể để yên. Em phải nói với Trương thúc để xử lý một số người mới được.

Lữ Hàm Yên cũng rất tức giận với việc của trường kia.

Lữ Hàm Yên nói chính là xử lý người của trường học. Vương Trạch Vinh lại nghĩ đến việc xử lý đám người Lô Đình Đình.

Nhìn thoáng qua Nhạc Sơn, Vương Trạch Vinh nói với Hạng Định:
- Ngày kia là chủ nhật, Nhạc Sơn không phải muốn đi kinh doanh sao? Chú bố trí một chút, cho nó mang theo một số khoai tây đi bán. Nhớ không ai được giúp nó, ngoài tiền vốn ra, tiền vị trí, tiền vệ sinh, tiền Quản lý thị trường đều phải do tự nó bỏ ra, lỗ tiền thì bỏ khoai tây ra mà ăn.

- Trạch Vinh, con làm gì vậy. Sao lại để Nhạc Sơn đi bán khoai tây?
Tiền Thanh Phân vội vàng kêu lên.

Vương Đại Hải lại gật đầu nói:
- Đây là hành động thực tế, cũng tốt mà. Nhạc Sơn, chúng ta làm người phải kiên định, mỗi một đồng tiền đều do mình tự kiếm ra, như vậy ngủ mới ngon được.

Vương Trạch Vinh nhìn mọi người và nói:
- Con cháu không tốt, đó là việc không tốt với tương lai Vương gia chúng ta. Mọi người muốn Nhạc Sơn thành kẻ ăn chơi sao? Tôi nói rồi đó, không ai được giúp nó. Hạng Định, chú làm không tốt thì sau này chú muốn đi đâu thì đâu.
Hạng Định nghe vậy không khỏi giật mình. Y vốn định làm qua loa một chút nhưng nghe Vương Trạch Vinh nói vậy, Hạng Định biết Vương Trạch Vinh làm thật.
- Vương ca yên tâm, em sẽ làm tốt.

Nhạc Sơn lại thật ra có hứng thú nói:
- Mua một xe bán cho người khác vậy là có tiền ăn rồi.

Vương Trạch Vinh lớn tiếng nói:
- Ai nói cho con một xe khoai tây, con nghĩ đây là đi ăn sáng sao? Phải tự chọn khoai, bán lỗ thì ăn một tháng khoai tây.
Tiền Thanh Phân thực ra vui vẻ nói:
- Khoai tây nhiều dinh dưỡng, ăn một tháng có gì đâu. Nhớ năm đó khi mọi người thiếu lương thực thì không có gì mà ăn




Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=274#ixzz1ZM7Jwk87
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:29 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1568: Vương Nhạc Sơn bán khoai tây

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm








Tìm một chợ ở ngoại ô, Hạng Định sai người đi thuê một chỗ ngồi và mang theo hai tải khoai tây tới.

Bởi vì không được ai giúp Vương Nhạc Sơn nên Hạng Định chỉ có thể ngồi ở trên xe xem tình hình.

Hai vợ chồng Vương Đại Hải cũng sớm chạy tới xem cháu ruột bán khoai tây.

Nhìn Vương Nhạc Sơn mặc bộ đồ cũ, Tiền Thanh Phân nhíu mày nói:
- Ông nó, ông nói Trạch Vinh làm gì không biết nữa? Nhà ta có phải thiếu ăn đâu mà để Nhạc Sơn đi bán khoai tây?

Vương Đại Hải cười ha hả nói:
- Tôi thấy như vậy mới tốt. Cháu phải rèn luyện. Bà xem Trạch Vinh đó, từ bé đã tự lập nên mới có thể có thành tích như hôm nay.

Tiền Thanh Phân nhìn quanh rồi nói:
- Hay là chúng ta bỏ tiền mua hết khoai tây. Nhìn Nhạc Sơn đáng thương chưa kìa.

- Nhạc Sơn bị bà nuông quen rồi. Trước đây nhà không có đồ ăn, chúng ta không phải ra ngoài bán rau đó sao?

Hạng Định cũng đang ở trong xe nói chuyện với hai tên đàn em. Một tên thanh niên nói:
- Sếp, tôi không rõ chút nào cả. Tiền có mà sao lại đi bán khoai tây?

- Đúng thế, để tôi đi mua khoai tây là xong nhiệm vụ mà.
Một tên thanh niên khác nói.

Hạng Định trừng mắt nhìn hai thằng rồi nói:
- Bọn mày có tin nếu hôm nay bọn mày dám nhúng tay vào thì mai đừng mong kiếm cơm ăn ở Bắc Kinh.

- Ha ha, sếp Tổng, tôi chỉ là nói một câu mà thôi. Ai mà có thể khiến ngài đứng chờ ở đây vậy?

- Đừng hỏi chuyện không nên hỏi.
Hạng Định bây giờ cũng rất buồn bực. Y cũng khó hiểu sao Vương Trạch Vinh lại bảo Nhạc Sơn đến đây bán khoai tây.

Hạng Định chỉ có thể đến kiếm chỗ bán còn đâu không thể nhúng tay làm gì nữa.

Mọi người đang lo nhưng Vương Nhạc Sơn lại rất vui vẻ. Nhìn ông nội đứng xa xa nhìn mình, nó thật ra không lo gì mà nghĩ đây là việc để chơi.

Vương Nhạc Sơn đang nhìn quanh thì có người quát:
- Ai bán ở đây?

- Cháu.
Vương Nhạc Sơn từ bé gặp nhiều người nên cũng không sợ.

- Được, nộp năm tệ tiền phí vệ sinh.

Chưa bán được gì mà đã nộp năm tệ, Vương Nhạc Sơn hơi tái mặt. Hôm nay nó không mang xu nào đi cả.

- Cháu chưa mở hàng, chờ một chút có được không ạ?

- Mau nộp tiền, không nộp thì ra ngoài.
Người đàn ông trung niên quát.

- Cháu chưa mở hàng nên không có tiền ạ.
Vương Nhạc Sơn có chút buồn bực vì không mang tiền theo, nó đã bao giờ gặp phải việc này.

Người đàn ông trung niên ngồi xổm xuống nhặt mặt củ khoai tây lên và nói:
- Cũng được. Vì cháu còn nhỏ nên chú cầm mấy củ khoai tây thay tiền phí vệ sinh.

Vương Nhạc Sơn vội vàng gật đầu nói:
- Chú lấy khoai tây đúng năm tệ đi ạ.

- Đưa túi đây, chú tự nhặt.

Người đàn ông trung niên cầm lấy túi nhét đầy khoai tây vào đó rồi xoay người đi.

Vương Nhạc Sơn thấy khoai tây vượt quá năm tệ nên gọi:
- Chú lấy quá rồi?

- Được rồi, lần sau có tiền nộp phí vệ sinh hãy bán.
Người đàn ông trung niên đổi mặt ném thẳng túi khoai tây xuống đất.

Một tên đi cùng với người này sa sầm mặt nói:
- Mau nộp tiền nếu không đi ngay.

- Cháu có nói không nộp đâu? Cháu bán được hàng thì sẽ trả ngay mà.
Vương Nhạc Sơn mặc dù còn nhỏ nhưng ở nhà oai phong nên lúc này cũng không sợ. Hơn nữa còn có ông nội và Hạng Định đứng xa xa cơ mà.

Thấy người khác ở xung quanh nhìn chằm chằm về phía này, người đàn ông trung niên hừ một tiếng:
- Tao muốn xem mày bán như thế nào.

Nhìn người đàn ông trung niên, Vương Nhạc Sơn rất tức giận. Nó coi như hiểu muốn kiếm được tiền đúng là không dễ dàng gì.

Vương Nhạc Sơn ngồi tại đó một lúc lâu mới có hai ông lão đến mua mấy cân khoai tây.

Vương Nhạc Sơn ngẩng đầu nhìn thì thấy một xe 7 chỗ chạy từ ngoài vào. Có một ít người cầm dùi cui đi tới.

Những người này vừa vào liền đi đến các sạp.

Vương Nhạc Sơn rất khó hiểu tại sao những người xung quanh lại có vẻ sợ hãi, đều lần lượt giao tiền cho đám người kia.

- Mẹ nó chứ, thu phí đây mà.
Một người ở bên nói.

- Biết sao được, đây gọi là thu phụ phí.

- Xã hội đen lại thành xã hội trắng rồi.

Mặc dù mấy người bàn tán như vậy nhưng khi đám người kia tới bọn họ vẫn phải nộp 10 tệ cho một tên thanh niên có hình xăm trên tay.

Tên thanh niên dùng dùi cui gõ gõ vào đống khoai tây của Vương Nhạc Sơn rồi nói:
- Vừa đến à?

Vương Nhạc Sơn gật đầu.

- Có biết là ai bán hàng ở đây đều phải nộp 10 tệ tiền phí không hả?

Vương Nhạc Sơn từ trước đến giờ đã bị ai đòi tiền nên có chút khó hiểu nói:
- Em chỉ nghe nộp tiền phí chợ chứ đâu biết tiền phụ thêm. Đây là phí gì?

Nghe Vương Nhạc Sơn hỏi, mấy thằng thanh niên cười phá lên nói:
- Hôm nay tao dạy cho mày một chút, mày nghe cho kỹ đây. Chợ có nhiều trộm, cảnh sát không quản lý được, quản lý chợ cũng mặc. VÌ thế công ty bọn anh mày nhận chuyện quản lý này. Mỗi người đến bán hàng ở đây đều phải nộp thêm 10 tệ để tránh bị trộm cắp. Bởi vì có công ty của anh mày nên mọi người mới có thể yên tâm buôn bán. Đương nhiên quản lý cần nhân lực, vật lực, sức lực thì cũng cần có phí chứ?

Thấy Vương Nhạc Sơn nắm 20 tệ trong tay, một thằng thanh niên đoạt lại.
- Thêm tiền học phí vừa vặn là 20 tệ.

Vương Nhạc Sơn đang định nổi giận thì thấy vài thằng đứng trước mặt nó.
- Sao, có vấn đề gì sao?

Vương Nhạc Sơn chưa bao giờ nghĩ bán khoai tây lại khó khăn như vậy?

Nó nghĩ nếu bị lấy mất 20 tệ này thì hôm nay lỗ vốn nên lớn tiếng nói:
- Các anh đây là ăn cướp.

Mấy thằng thanh niên cười phá lên:
- Đừng nói khó nghe như vậy, bọn tao chỉ lấy tiền quản lý, quyết không cưỡng đoạt, nói như vậy là phỉ báng bọn tao đó.

Một ông lão thấy thế không nhịn được nói:
- Được rồi các vị, một thằng bé thôi mà. Các anh đừng chấp cháu bé.
Ông ta nói xong liền nhẹ nhàng kéo Vương Nhạc Sơn sang bên.

Vương Nhạc Sơn vừa nghĩ đến việc Vương Trạch Vinh nói bán lỗ phải ăn khoai tây cả tháng nên nó dù như thế nào cũng không muốn bị mất tiền.

Lúc này người vừa đến thu phí vệ sinh đi tới nói:
- Sao, bây giờ nên nộp tiền phí vệ sinh chứ? Đừng bảo tao là mày chưa mở hàng đó. Vừa nãy tao thấy có người mua khoai tây cho mày chứ?

Một thằng khác cười lạnh nói:
- Vừa nãy có người tố cáo nói giấy phép của mày có vấn đề, mang ra cho tao kiểm tra.

Lúc này Hạng Định cũng thấy tình hình bên này nên vội vàng lao tới. Y không ngờ nghe có người ăn hiếp Vương Nhạc Sơn nên rất tức giận. Y nhìn sang thằng đi cùng mình.

Tên này vội vàng nói:
- Tổng giám đốc Hạng, chỗ này do tôi bỏ phí ra, nhất định không có vấn đề gì.

Lúc này chỉ thấy người đàn ông kia cầm lấy tờ giấy phép nhìn qua rồi trầm giọng nói:
- Giấy này cần kiểm tra đã, mày không được bán vội.

Mặc dù Vương Nhạc Sơn còn bé nhưng đám người kia không thể bỏ qua.

Người đàn ông trung niên cũng trầm giọng nói với Vương Nhạc Sơn:
- Người lớn nhà mày ở đâu, gọi nói tới. Làm như thế nào mà không chịu nộp phí.

Vương Nhạc Sơn lúc này rất tức giận. Nó mới bán được chút tiền mà phải nộp phí mãi như thế này thì lãi thế nào được?

Thấy người đàn ông trung niên đang rất đắc ý, Vương Nhạc Sơn chỉ muốn đánh cho một trận.

Tiền Thanh Phân cũng không nhịn được nữa. Bà thấy có người ăn hiếp cháu nội mình nên lớn tiếng nói:
- Đưa giấy tờ thu phí của các anh ra đây, bên Kế hoạch đầu tư đã phê chuẩn chưa?

Hai người Tiền Thanh Phân, Vương Đại Hải xen vào khiến việc bán khoai tây của Vương Nhạc Sơn nhất định đã thất bại.

Hạng Định cũng rất buồn bực, việc này sao đen như vậy?

Hạng Định tức tối gọi điện ngay cho phó trưởng Công an khu vực này.

Lúc này Vương Nhạc Sơn cũng biết việc thử nghiệm bán khoai tây của mình đã thất bại. Nó thấy vệ sĩ của Vương Trạch Vinh ở bên nên không sợ. Nó tức mình cầm lấy một củ khoai tây ném vào người đàn ông trung niên thu phí vệ sinh.



Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=274#ixzz1ZM7QXGVV
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:29 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1569: Tâm sự

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm









Trong thư phòng lúc này chỉ có Vương Trạch Vinh và Vương Nhạc Sơn ngồi với nhau.

Ở chợ, Vương Nhạc Sơn đương nhiên không bị thiệt. Lúc ấy Trử Bính không mất bao công sức đã đánh ngã mấy tên ngoài xã hội tới thu phí. Sau đó cảnh sát đến cũng làm kinh động lãnh đạo.

Việc này do dính tới Vương Trạch Vinh nên truyền thông mặc dù thích đề tài này nhưng ngành chủ quản sao dám làm lớn, chỉ có thể xử lý ngầm mà thôi.

Việc chính quyền địa phương giải quyết ra sao thì Vương Trạch Vinh không cần quan tâm. Hắn tin chính quyền Bắc Kinh biết cách xử lý. Bây giờ hắn chỉ quan tâm đến việc của Vương Nhạc Sơn.

Vương Nhạc Sơn sau khi vào mà chân tay cứ run run, nó sợ bị Vương Trạch Vinh đánh.

- Bố, con không nên đánh người. Con ăn một tháng khoai tây cũng được ạ.
Vương Nhạc Sơn chủ động nhận sai, cũng ra vẻ đáng thương nói sẽ ăn khoai tây một tháng.

Vương Trạch Vinh hỏi:
- Lần này con đi bán khoai tây có cảm nhận gì?
Thấy không bị đánh, Vương Nhạc Sơn ít nhiều cũng yên tâm.
- Con thấy mọi người bây giờ kiểu gì đó, nhân viên nhà nước lấy khoai taya của con, đám người đi thu phí quản lý cũng là người của bọn họ. Con nghe nói chuyện này xảy ra đã lâu rồi nhưng sao không ai hỏi tới việc này?
Vương Trạch Vinh không lên tiếng mà ngồi nghe Vương Nhạc Sơn nói chuyện. Lần này Vương Nhạc Sơn gặp chuyện có lẽ sẽ hiểu ra đôi chút.

Vương Nhạc Sơn nói tiếp;
- Đám người thu phí quản lý rõ ràng là người xấu, ở chợ không ai dám chống lại bọn họ. Điều này nói rõ bọn họ có người ở quảng cáo, bây giờ người tốt vầ người xấu cấu kết với nhau.

Vương Trạch Vinh nói:
- Bị người ta uy hiếp nếu như không ai giúp con thì con biết hậu quả sẽ như thế nào không?

Điểm này Vương Nhạc Sơn biết nên có chút sợ hãi nói:
- Con nhất định là bị đánh.

- Dân chúng tức giận nên lao tới đánh chúng. Con nếu là những người đó khi bị dân chúng đánh sẽ làm như thế nào?
Vương Trạch Vinh hỏi.

Vương Nhạc Sơn sao có thể hiểu nên chỉ nói theo suy nghĩ của mình:
- Con sẽ không thành người như vậy.
- Lúc ấy con có cảm giác như thế nào?
- Con thấy kinh doanh quá khó khăn, bán chút khoai tây sao lại khó đến thế?

Vương Trạch Vinh nói:
- Con có muốn thành kẻ như đám thu phí quản lý kia không?
Vương Nhạc Sơn lắc đầu nói:
- Những kẻ đó là người xấu, ăn hiếp người khác, con sẽ không như vậy.
- Con biết sao bọn họ thành như vậy không?
Vương Trạch Vinh hỏi.

Vương Nhạc Sơn lắc đầu không biết.

Vương Trạch Vinh nói:
- Bởi vì trong tay chúng có quyền có thế nên mới ỷ thế hiếp người. Con cho rằng dựa vào quyền lực trong tay rồi ăn hiếp người khác là rất đáng tự hào sao?
Vương Nhạc Sơn nói:
- Bố lúc ấy không thấy đâu, dù là người nào cũng lao lên đánh chúng, mọi người rất tức chúng. Bọn chúng bị đánh là đáng.

Vương Trạch Vinh khẽ gật đầu nói:
- Một người nếu muốn đạt được mọi người ủng hộ thì đừng bao giờ làm chuyện gì ức hiếp người khác.

Vương Nhạc Sơn nói:
- Con quyết không làm như vậy.
- Con đi bán khoai tây, nhân viên thu phí vệ sinh đòi tiền con cảm thấy sao?
- Lúc ấy con rất hận y nếu không sẽ không đánh y trước. Chẳng qua con tức nhất là tên bụng béo, y dựa vào gì để kiếm đồ của mọi người. Mọi người buôn bán không dễ. Con thấy y đi một vòng rồi cầm không ít thứ trong tay.

- Y không trả tiền mà có thể dễ dàng lấy được đồ vật. Lợi y lấy, khổ là người buôn bán.

Vương Trạch Vinh cười thầm trong lòng vì Vương Nhạc Sơn cũng có tinh thần trọng nghĩa.

- Con nghĩ lúc con đi bán khoai tây có gì khác người không?
Vương Trạch Vinh đột nhiên hỏi.

Vương Nhạc Sơn suy nghĩ một chút rồi cúi đầu nói:
- Bố, con sai rồi.

- Sai ở đâu?
Vương Trạch Vinh hỏi.

Vương Nhạc Sơn thực ra rất thông inh. Hai chuyện đan vào nhau nó mới biết mình được mời vào câu lạc bộ rồi ngăn cảnh sát lại chính là nhận tiền rồi làm thuê cho người ta nên nó đỏ mặt lên.

- Bố, sau này con nhất định sẽ sửa lại.

Vương Trạch Vinh nhấp ngụm nước và nói:
- Con cũng biết kẻ ỷ thế hiếp người sẽ khiến mọi người căm hận. Vậy mà con lại đứng ra mắng cảnh sát đó, con đúng là có bản lĩnh.

Vương Trạch Vinh đập bàn nói:
- Ai cho con cái quyền ỷ thế hiếp người? Quyền lực của bố là do dân chúng cấp cho. Dân chúng cho bố quyền lực là muốn bố phục vụ dân chúng. Con dù là con bố nhưng dân chúng không cho con cái quyền lực đó. Con dựa vào gì mà ỷ vào quyền lực của bố đi hiếp người? Con có nghĩ rằng mặc dù lúc ấy con oai phong nhưng mọi người ở sau lưng nói con như thế nào không?

Vương Nhạc Sơn càng cúi đầu thấp hơn, nó lí nhí nói:
- Bố, con biết sai rồi.

- Sai, con khác gì kẻ thu phí vệ sinh. Lô Đình Đình dựa vào gì mà cho con cổ phần câu lạc bộ, không phải vì bố là bố con, Vu Dương là chú con sao? Con biết bọn họ làm gì không? Hừ Vu Dương thúc đã điều tra ra không ít vấn đề trong đó. Con đã làm việc gì? Đó là bao che cho hành vi tội phạm. Con tuổi còn nhỏ đã học làm người xấu, giỏi đó.

Vương Nhạc Sơn hoảng hốt vội vàng nói:
- Bố, con thật sự không biết bọn họ làm gì mà, sau này con sẽ không qua lại với bọn họ nữa.
Vương Trạch Vinh nói:
- Hừ, may là con không biết bọn họ làm gì nên bố mới tha cho đó. Nếu con mà làm việc gì quá thì dù là con trai bố, bố cũng sẽ nhốt con vào tù.

Nói xong, Vương Trạch Vinh nhìn chằm chằm vào Vương Nhạc Sơn.

Vương Nhạc Sơn bị dọa càng sợ hơn. Nó lo lắng nói:
- Bố, sau này con sẽ không bao giờ làm việc đó nữa.

Vương Trạch Vinh nói:
- Con cũng đã thấy, cũng tự mình cảm nhận cảnh bị người ăn hiếp. Làm con người phải đường đường chính chính, phải dựa vào khả năng của mình mà kiếm cơm ăn. Chỉ có không làm việc trái với lương tâm thì con mới ăn ngon ngủ yên. Bố không muốn con học cái xấu, chuyện ăn hiếp người khác là điều Vương gia ta không thể làm. Người khác cho không con tiền, chuyện như vậy con phải suy nghĩ cẩn thận. Việc chính của con bây giờ là học. Chỉ có không ngừng học thật tốt thì con mới có thể hiểu đạo lý làm người.
Vương Trạch Vinh trầm giọng nói.

Vương Nhạc Sơn sau chuyện ở chợ nên cũng hiểu thêm một chút. Nghe Vương Trạch Vinh nói, nó mới thấy mình thật ra là ỷ vào bố mà ăn hiếp người khác.

Thấy Vương Nhạc Sơn cúi gằm mặt xuống, Vương Trạch Vinh thầm gật đầu. Vương Nhạc Sơn vẫn có thể cứu.

- Bố, con sau này nhất định sẽ sửa lại.
- Làm người dám làm dám chịu, khi các đồng chí đến làm nhiệm vụ mà con đứng trước mặt công chúng mắng cảnh sát, con nghĩ con nên làm như thế nào?
- Bố, con đi xin lỗi mấy anh cảnh sát đó.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Con là một người con trai, con trai dám làm dám chịu, làm sai phải dũng cảm nhận lỗi. Thái độ của con là đúng, cần xin lỗi phải xin lỗi, đừng để người khác coi thường con.
Vương Nhạc Sơn biết mình làm nhiều việc khiến bố mẹ đau lòng nên nó nghẹn ngào nói:
- Bố, con nhất định sẽ học thật chăm, làm người con trai dám làm dám chịu. Lần này con đi bán khoai tây nhưng không được, con sẽ ăn khoai tây một tháng.
Vương Trạch Vinh cười nói:
- Dù sao bố ở Thành phố Hải Đông thì sao biết con có ăn khoai tây hay không? Làm người phải do mình tự giác là chính, con tự xem mà nhìn.
- Bố, con nói được làm được ạ, dù ông bà nội cho con đồ ăn ngon con cũng không ăn.

Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Chúng ta làm bất cứ chuyện gì cũng phải như vậy. Làm gì thì trời biết đất biết, chủ yếu là phải tự mình hỏi xem các việc mình làm có trái với lương tâm không? Mấy điều này có lẽ giờ con không rõ, bố chỉ nói với con một câu là đừng làm chuyện hại người lợi mình.

Hai người đang nói chuyện thì thấy Lữ Hàm Yên bưng một ly trà đi vào.

Vương Trạch Vinh cũng biết mấy người bên ngoài lo mình đánh Vương Nhạc Sơn nên mới bảo Lữ Hàm Yên bưng trà vào để tìm hiểu tình hình.

Nhìn chén trà trên bàn, Vương Trạch Vinh trừng mắt nhìn Lữ Hàm Yên.

Lữ Hàm Yên đúng là lo Vương Trạch Vinh đánh con trai. Vào thấy Vương Nhạc Sơn vẫn ngồi yên ổn trên ghế nên yên tâm hơn.
- Em còn tưởng anh không mang cốc vào.

Vương Trạch Vinh xua tay nói:
- Ra đi, con tự nghĩ mà làm. Một người chỉ khi nào cảm thấy mình trưởng thành thì mới có thể tự lập trong xã hội, đừng làm mọi người thất vọng.

Vương Nhạc Sơn đứng lên cung kính nói với Vương Trạch Vinh:
- Bố yên tâm, con nhất định không làm mọi người thất vọng.

Lữ Hàm Yên có chút giật mình nhìn hai người. Cô khẽ nở nụ cười




Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=274#ixzz1ZM7VOdxE
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:29 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1570: Cơn lửa giận của Vương gia

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm

Chuyện coi như xử lý xong nhưng việc này vẫn làm Vương Trạch Vinh rất tức giận. Con hắn mới 13 tuổi vậy mà kẻ khác dám lợi dụng. Chuyện này đã chạm đến điểm cực hạn của Vương Trạch Vinh.

Sáng hôm sau Vương Trạch Vinh tới chỗ Bí thư Trịnh. Hắn tin việc của nhà mình vừa rồi Bí thư Trịnh biết rõ.

Khi Vương Trạch Vinh tiến vào, Bí thư Trịnh cười cười đứng lên bắt tay hắn rồi ra hiệu hắn ngồi.

Sau khi báo cáo xong chút công việc, Vương Trạch Vinh nói:
- Bí thư Trịnh, tôi thường xuyên ở ngoài nên khó chăm lo được cho gia đình. Không ngờ có người lại cho con trai mới 13 tuổi của tôi cổ phần của một câu lạc bộ. Việc này làm tôi phải tới kiểm điểm với Trung ương, đều do tôi không lo tốt việc nhà.

Vương Trạch Vinh biết chuyện nhà mình nhất định có người sẽ lấy ra mà nói chuyện. Mặc dù chuyện đã đè xuống nhưng nếu không làm rõ sẽ khó trảnh khỏi có người lấy lý do gây chuyện.


Bí thư Trịnh nghe Vương Trạch Vinh nói xong liền cười thầm trong lòng. Vương Trạch Vinh này đúng là đang rất tức.

Đối với việc nhà Vương Trạch Vinh, Bí thư Trịnh cũng nghe thấy. Cũng có người nói vài câu về Vương Trạch Vinh với y.

Bí thư Trịnh thực ra vẫn suy nghĩ việc này. Y đã tìm hiểu tình hình câu lạc bộ kia và biết đây là do đám người Lô Đình Đình làm ra. Ngài lại nghĩ tới việc kéo con Vương Trạch Vinh vào, Bí thư Trịnh liền hiểu ngay đây là cài bẫy Vương Trạch Vinh.

Gần đây Bí thư Trịnh cũng có chút không hài lòng với cách làm của đám người Hoa Thái Tường. Bây giờ Vương Trạch Vinh đến nói chuyện, Bí thư Trịnh cũng muốn xem Vương Trạch Vinh định làm như thế nào?

- Ừ, chuyện tôi cũng biết một chút nhưng không quá rõ. Cậu bận công tác ở Thành phố Hải Đông nên chuyện trong nhà không lo được nhiều cũng là bình thường. Chẳng qua chúng ta có nhiều cán bộ xảy ra chuyện là vì người thân, việc này cậu không nên coi nhẹ.

- Ở chuyện này cũng đã lộ ra vài vấn đề, có một số người không nhắc nhở không được.
Bí thư Trịnh gật đầu nói:
- Đúng thế, cần nhắc nhở, chúng ta cần phải có sự nhận thức rõ ràng.

Thấy Bí thư Trịnh đã đồng ý với mình, Vương Trạch Vinh rất nhanh rời đi.

Ra khỏi chỗ Bí thư Trịnh, Vương Trạch Vinh tới chỗ Lý Kiền Ý.

Vừa thấy Vương Trạch Vinh tới, Lý Kiền Ý cười nói:
- Nhạc Sơn đúng là giỏi, có thể đi bán khoai tây.
Việc này Lý Kiền Ý nghe mà khá vui mừng. Con Vương Trạch Vinh mới 13 tuổi đã đi bán hàng, còn đánh người thu phí.

Vương Trạch Vinh thật ra lại không cười mà nghiêm túc nói:
- Có chút người quá kỳ cục, một đứa bé mà cũng định đi gài bẫy.

Lý Kiền Ý cũng đã tìm hiểu qua về việc này nên rõ ràng.

Thấy Vương Trạch Vinh tỏ vẻ nghiêm túc như vậy, Lý Kiền Ý cũng không tiện nói đùa.
- Cậu định làm như thế nào?
Lý Kiền Ý lúc này đang khá động tâm. Vương Trạch Vinh mà ra tay sẽ có lợi cho y, y có thể nhân cơ hội mở rộng thế lực.

Hai người bây giờ là đồng minh, Lý Kiền Ý cũng khá coi trọng Vương Trạch Vinh. Có Vương Trạch Vinh là việc tốt đối với y, ít nhất tiếng nói của y cũng mạnh hơn một chút.

- Tôi vừa từ chỗ Bí thư Trịnh về.
Vương Trạch Vinh nói.

- Ồ, Bí thư Trịnh có thái độ gì?
- Bí thư Trịnh nói cần nhắc nhở thì nhất định phải làm.

- Ừ, rất tốt.
Lý Kiền Ý nghe mà khá vui vẻ. Con Vương Trạch Vinh bị gài bẫy, Vương Trạch Vinh sẽ ra tay. Đây là điều Lý Kiền Ý thích nhìn.

Vương Trạch Vinh đưa điếu thuốc cho Lý Kiền Ý và nói:
- Câu lạc bộ kia đã bị niêm phong. Vu Dương nói trong đó có vài thứ.

- Cậu yên tâm, tôi sẽ yêu cầu các đồng chí Bắc Kinh toàn lực hành động.
Lý Kiền Ý rất có sức ảnh hưởng đối với Bắc Kinh, lúc này y cũng biết ý mà tỏ thái độ. Vương Trạch Vinh muốn ra tay, y nếu không tỏ rõ thái độ là không hay.

Vương Trạch Vinh đến cũng chỉ là báo với Lý Kiền Ý mà thôi. Hai người nói chuyện vài câu, hắn đứng dậy về nhà.

Lúc này trong nhà Vương Trạch Vinh đã có Uông Nhật Thần, Vệ Hồng Lâm và Hạng Nam ở đó.

Thấy Vương Trạch Vinh về, ba người đều cười cười nhìn hắn.

Vương Trạch Vinh vội vàng chào rồi ngồi xuống.

Hạng Nam nói:
- Con đến chỗ Bí thư Trịnh?
Vương Trạch Vinh nói:
- Bí thư Trịnh nói cần phải nhắc nhở một chút.

Hạng Nam khẽ gật đầu. Đối với việc lần này ông cũng rất tức giận.

Vệ Hồng Lâm nói:
- Trạch Vinh, đây là một cơ hội. Lần này cháu có lý, ra tay phải tàn nhẫn một chút, phải ra tay toàn lực, đánh đối phương thật đau.

Uông Nhật Thần cũng lên tiếng.
- Trạch Vinh vừa vào Bộ Chính trị, căn cơ còn thiếu. Mặc dù có chúng ta đứng sau lưng nhưng vẫn chưa thể hiện được sát khí của mình. đây là cơ hội, mấy người chúng ta cũng toàn diện hành động một phen, loại trừ thế lực của những người đó trong phạm vi tỉnh mình nắm giữ.

Vệ Hồng Lâm nói:
- Ở Bộ Chính trị so sánh chính là năng lực, lực lượng. Trạch Vinh bây giờ không thiếu gì cả, cũng nên thể hiện một chút. Chỉ cần nắm vững phương hướng, bảo trí cao độ với Trung ương là đủ.

Hạng Nam cũng đồng ý.
- Trạch Vinh, đó là điều bắt buộc, không được sai lầm.

Vương Trạch Vinh cũng rõ đạo lý trong đó. Lô Ninh Quốc là ví dụ rõ ràng nhất. Hôm nay hắn đến chỗ Bí thư Trịnh chính là muốn hỏi ý Tổng bí thư.

Lúc này Trương Tất Tường và Vu Dương cũng đã chạy tới.

Nhìn ba người Hạng Nam ở đây, hai người có chút giật mình. Xem ra lần này Vương Trạch Vinh rất tức giận.

Sau khi hai người ngồi xuống, Vương Trạch Vinh nhìn Vu Dương rồi hỏi:
- Điều tra rõ chưa?
Vu Dương nhìn mọi người và nói:
- Đã điều tra, câu lạc bộ đó là do Lô Đình Đình và Triệu Thường Hải cùng mở. Đương nhiên người đăng ký là kẻ khác.

Vệ Hồng Lâm nhíu mày nói:
- Lão Triệu và Lô Ninh Quốc gần đây đi lại khá gần, nghe nói bọn họ có thể thành thông gia. Triệu Cao Cường trước đây cũng là người của Lão bí thư, sau khi lui ra về cơ bản không qua lại gì mấy. Không biết sao con y lại đi lại cùng với Lô Đình Đình. Hai nhà Triệu gia, Lô gia gần đây càng lúc càng gần. Triệu Cao Cường vốn là Bí thư Đảng ủy chính pháp Trung ương nên con của y nếu lợi dụng tài nguyên trong tay y thì đủ để làm được nhiều việc.

Nghe Vệ Hồng Lâm nói như vậy, Uông Nhật Thần cũng nhíu mày. Lão bí thư trước khi mất tuy nói Vương Trạch Vinh làm người kế nghiệp ngài nhưng kết quả lại bị đám người Lô Ninh Quốc phá đám. Bây giờ có Triệu Cao Cường xen vào thì vấn đề càng lớn hơn. Bây giờ có nhiều lực lượng của Lão bí thư chưa đứng về phía Vương Trạch Vinh, mà bị một số người thu lại.

Hạng Nam nghe xong cũng nói:
- Bí thư Trịnh nói đúng, cần nhắc nhở thì nhất định phải làm, nếu là hai nhà này thì ra tay một chút cũng được.

Hạng Nam vốn là Phó Thủ tướng thường trực nên rất quyết đoán. Dù biết có người của Lão bí thư thì ông cũng không ngại.

Hơn nữa bây giờ quan trọng nhất chính là Vương Trạch Vinh. Mặc dù Hạng Nam nói như vậy nhưng mọi người đều nhìn Vương Trạch Vinh.

Vương Trạch Vinh đã sớm có quyết định. Dù thêm vài nhà nữa hắn cũng không sợ.

Vương Trạch Vinh từ nhỏ đã được dạy chỉ cần không làm trái lương tâm là không phải sợ gì hết. trước đây Vương Trạch Vinh chưa tới vị trí này thì vẫn có chút băn khoăn lo lắng, nhưng đến vị trí này rồi, lại còn được Bí thư Trịnh đồng ý nên hắn không phải lo.
- Bố nói đúng, cần phải ra tay. Lần này chỉ cần trong phạm vi ảnh hưởng của chúng ta là nhất định phải hành động toàn diện, hoàn toàn đào thải hai nhà này ra.

Sau khi Vương Trạch Vinh vỗ bàn quyết định, mọi người nghiên cứu một chút rồi rời đi.

Tiễn mọi người, Vương Trạch Vinh ngồi đó suy nghĩ. Lần này hắn chính là đấu với một bộ phận lực lượng của Lão bí thư do Lô Ninh Quốc cùng Triệu Cao Cường cầm đầu. Trong này sẽ dính tới lợi ích rất lớn.

Thực ra dù là Vương Trạch Vinh hay đám người Hạng Nam đều rõ hành động lần này không hoàn toàn là vì chuyện của Vương Nhạc Sơn, mà có nhiều chuyện dính dáng tới. Nếu Vương Trạch Vinh vẫn bị đám người Lô Ninh Quốc đè, như vậy Vương Trạch Vinh sẽ càng lúc càng mất uy tín


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=274#ixzz1ZM7fPeWU
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:30 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1571: Vương Trạch Vinh cần chính là thái độ

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm

ô Ninh Quốc nhìn chằm chằm Lô Đình Đình rồi trầm giọng nói:
- Các anh các chị còn bao chuyện giấu tôi?
Chuyện y cẩn thận làm lại bị con gái phá hỏng.

- Bố, bọn con chỉ là định kéo con Vương Trạch Vinh vào thôi, làm cho nó cũng tham gia vào. Như vậy Vương Trạch Vinh sẽ không dám làm quá, ai ngờ lại thành như vậy.
Lô Đình Đình có chút lo lắng nói.

Lô Ninh Quốc nhìn Lô Đình Đình, lại nhìn Triệu Thường Hải rồi lắc đầu nói:
- Tôi quá chiều hai các anh chị rồi.
Chuyện con gái thì Lô Ninh Quốc cũng biết, chẳng qua không quá để ý mà thôi. Vương Trạch Vinh để người đóng cửa câu lạc bộ của Lô Đình Đình, Lô Ninh Quốc biết. Y còn hiểu nhiều hơn Lô Đình Đình.

Bắt đầu từ bây giờ, Vương Trạch Vinh xem ra đã chính thức muốn ra tay. Lô Ninh Quốc xua tay đuổi hai người bọn họ ra.

Nhìn theo Triệu Thường Hải, Lô Ninh Quốc khẽ thở dài một tiếng. Y không rõ sao con gái mình lại qua lại với tên này.

Đối với việc kết hợp với Triệu gia thì Lô Ninh Quốc cũng không bài xích, hai nhà con như môn đăng hộ đối. Hơn nữa hai nhà đều là người của Lão bí thư, có thể kết hợp lại đương nhiên là càng mạnh hơn. Lô Ninh Quốc cũng cần Triệu gia ủng hộ.

Nhìn căn phòng trống trơn, Lô Ninh Quốc hơi thất thần. Nghĩ đến tình hình của mình, y cười khổ một tiếng. Từ sau khi mình mất đi khả năng tiến bộ, tâm trạng y bắt đầu thay đổi.

Cẩn thận nghĩ lại những gì mình đã làm thì thấy vốn không có ý nghĩa gì cả, chính là muốn để mọi người thấy năng lực của mình, để chứng minh Lão bí thư đã quyết định sai. Nhưng chứng minh thì có tác dụng gì?

Lô Ninh Quốc có chút mê man.

Lão bí thư đã mất được một thời gian, mình vì đấu với Vương Trạch Vinh nên mang theo mọi người dựa vào Hoa Thái Tường, làm như vậy là đúng hay sai?

- Ninh Quốc, em đang ở Thường Hồng. Tình hình Thường Hồng bây giờ rất không tốt.
Lô Ninh Quốc đang suy nghĩ thì nhận được điện của vợ.

Vợ Lô Ninh Quốc trên danh nghĩa là phó trưởng đoàn Kinh kịch quốc gia nhưng lại đi làm kinh doanh, không quản việc trong đoàn. Chị ta mỗi ngày chạy khắp nơi mà kinh doanh, cũng kiếm được nhiều tiền. Thời gian này chị ta ở Thường Hồng làm hạng mục liên quan tới ắc quy. Bây giờ kỹ thuật ắc quy càng thêm tiên tiến, Thường Hồng phát triển rất tốt. Rất nhiều gia tộc Bắc Kinh đã thò tay vào Thường Hồng.

Nghe điện, Lô Ninh Quốc không khỏi nhíu mày. Cả vợ và con đều làm y phải suy nghĩ. Hai người lợi dụng quyền lực trong tay y mà làm rất nhiều chuyện. Trước đây y còn đương chức thì không sao, bây giờ y đã lui mà vợ con không thu lại thì sẽ có chuyện.

Lô Ninh Quốc không nói gì mà chỉ cầm máy.

- Ninh Quốc, đúng là người đi trà lạnh. Tên Khương Tắc Xương đây là nhằm vào công ty của chúng ta. Hạng mục vốn đàm phán xong lại bị hủy, em đã đầu tư vào đó rất nhiều tiền.

- Em tìm đồng chí Phó bí thư Tỉnh ủy Triệu Vi Khôn đi.

- Anh nghĩ em chưa tìm sao? Em nhận được tin lão Triệu đã có chút phiền phức. Nghe nói Bí thư tỉnh ủy Bạch Đào đã chỉ đích anh phê bình, yêu cầu điều tra rõ chuyện cải cách Công ty máy công cụ Giang Sơn. Anh cũng biết việc này trước do lão Triệu phụ trách mà.

- Nếu không được thì về đi.
Lô Ninh Quốc có chút buồn bực nói.

Y vừa dập máy, Phó bí thư Tỉnh ủy Triệu Vi Khôn đã gọi tới.

Vừa nghe điện, Triệu Vi Khôn đã lớn tiếng nói:
- Lão lãnh đạo, ngài phải làm chủ cho tôi.

Nghe Triệu Vi Khôn nói với giọng như vậy, Lô Ninh Quốc biết chuyện này rất phức tạp. Triệu Vi Khôn vốn là người trầm tĩnh, chưa nói với giọng như vậy bao giờ. Bây giờ dùng giọng này nói rõ tình hình tỉnh Giang Sơn là rất nghiêm trọng.

- Xảy ra chuyện gì?
Lô Ninh Quốc hỏi.

- Lão lãnh đạo, không khí ở tỉnh Giang Sơn bây giờ rất không tốt. ngài không biết đâu, Bạch Đào đã kéo không ít người lại, mấy người trước đây không qua lại với Bạch Đào đều đến gần y, mọi người đều xa lánh tôi. Tôi còn nghe nói có người tìm tài liệu vu cáo tôi. Việc này không có ý cấp trên thì bọn họ sao dám làm thế.

Lô Ninh Quốc là chỗ dựa của Triệu Vi Khôn. Đối với lão lãnh đạo của mình, Triệu Vi Khôn cũng có nhiều lo lắng. Nhưng bây giờ chuyện rất nguy cấp, y biết vấn đề của mình nên không thể không gọi cho Lô Ninh Quốc.

Hơn nữa y không tìm Lô Ninh Quốc thì tìm ai. Cũng may nghe nói Lô Ninh Quốc đã đi lại gần Hoa Thái Tường, có Hoa Thái Tường ủng hộ thì có thể mình sẽ thoát thân.

Triệu Vi Khôn nghĩ như vậy, Lô Ninh Quốc làm sao không hiểu tình hình ở tỉnh Giang Sơn.

Tỉnh Giang Sơn là phạm vi thế lực của Uông Nhật Thần. Các Thường vụ tỉnh ủy của Giang Sơn hầu hết đều là nhân viên các gia tộc. Bây giờ mọi người đoàn kết lại với nhau đã nói rõ có chuyện. Nghĩ đến chuyện con của Vương Trạch Vinh, Lô Ninh Quốc có cảm giác Vương Trạch Vinh đã bắt đầu ra tay.

Lô Ninh Quốc tin các gia tộc Bắc Kinh sẽ bị ảnh hưởng ở việc này.

An ủi Triệu Vi Khôn vài câu, Lô Ninh Quốc cảm thấy tình hình rất không ổn.

Hai hôm nay y đã nhận được vài cuộc điện thoại, nội dung đều là có biến hoá xảy ra.

Tình hình Hải Đông thế nào rồi?

Lô Ninh Quốc nghĩ đến chuyện ở Hải Đông. Y làm việc ở Hải Đông nhiều năm như vậy, làm đủ nhiều việc xấu. Từ trước đến giờ Vương Trạch Vinh vẫn tránh không truy cứu. Nếu bây giờ Vương Trạch Vinh hạ quyết tâm khai chiến với y, như vậy hắn tất nhiên sẽ nhằm vào Hải Đông.

Y vội vàng cầm máy gọi cho Hồ Bảo Tài nhưng thư ký của Hồ Bảo Tài nói đối phương vừa được Vương Trạch Vinh gọi đi.

Nghe thấy thế, Lô Ninh Quốc cảm thấy máy trong tay mình rất nặng.

Lô Ninh Quốc trước kia tự nhận mình hiểu rõ về Vương Trạch Vinh, cũng hiểu rõ tâm trạng của Vương Trạch Vinh. Y vẫn cho Vương Trạch Vinh không quá cứng rắn, gặp chuyện lớn thường không có quyết định. Y là người của Lão bí thư, với tính cách của Vương Trạch Vinh thì quyết không thể lập tức ra tay với người của Lão bí thư khi hắn mới vào Bộ Chính trị. Theo Lô Ninh Quốc nghĩ, nhân lúc Vương Trạch Vinh còn do dự thì đánh cho Vương Trạch Vinh lộ sơ hở, sau đó mọi người nhất định sẽ cùng đâm Vương Trạch Vinh vài đao. Chỉ cần làm được như vậy thì Vương Trạch Vinh sẽ không thể tiến thêm.

Ý tưởng thì tốt, Lô Ninh Quốc khi nhằm vào Vương Trạch Vinh cũng không chạm vào mấu chốt của đối phương. Nhưng y không ngờ con gái mình lại làm Vương Trạch Vinh tức giận đến vậy.

Bây giờ hai bên rõ ràng là đánh nhau, Vương Trạch Vinh quá cứng rắn ra tay trong phạm vi cả nước. Chỉ cần là nhân viên Lô hệ, Triệu hệ là hắn sẽ đánh. Từ tình hình các nơi truyền tới có thể thấy Vương Trạch Vinh ngoài việc muốn diệt trừ thế lực hai hệ, còn muốn khiến nhân viên hai hệ phải biết cách chọn lại đội ngũ.

Từ trước đến giờ vẫn do mấy người Lô Ninh Quốc chủ động, bây giờ đổi thành Vương Trạch Vinh chủ động.

Lô Ninh Quốc đứng lên và quyết định đến trao đổi với Hoa Thái Tường.

Ngay khi Lô Ninh Quốc đang suy nghĩ, Vương Trạch Vinh cũng ngồi trong văn phòng nhìn Hồ Bảo Tài.

Trước đây khi Hồ Bảo Tài tới, Vương Trạch Vinh đều đứng lên bắt tay, sau đó hai người ngồi trên ghế nói chuyện. Nhưng hôm nay đã khác, Vương Trạch Vinh ra vẻ lãnh đạo, coi Hồ Bảo Tài là cấp dưới, vẻ thân thiết trước đây cũng đã biến mất.

Hồ Bảo Tài rất thông minh nên nhanh chóng hiểu ra nhiều việc. Vương Trạch Vinh bắt đầu thay đổi thái độ với mình.

Hồ Bảo Tài cũng biết việc của mình. Sau khi Lão bí thư mất, y ra vẻ lấy lòng cả hai bên nhưng chủ yếu nghiêng về phía yy. Vì dù sao yy cũng ở Hải Đông nhiều năm như vậy, hai người có nhiều quan hệ hợp tác.

Hồ Bảo Tài có thể ngồi nguyên ở vị trí này là do y còn có thêm quan hệ ngoài hệ của Lão bí thư. Y biết chuyện nhà Vương Trạch Vinh vừa xảy ra. Nghĩ đến Vương Trạch Vinh niêm phong câu lạc bộ của con gái yy, Hồ Bảo Tài biết Vương Trạch Vinh bắt đầu phản công với yy.

Mình nên làm như thế nào bây giờ?

Nghĩ đến Vương Trạch Vinh bắt đầu ra tay, Hồ Bảo Tài liền nghĩ đến điều này.

Tình hình hôm nay là rất rõ ràng, Vương Trạch Vinh đã không còn kiên nhẫn mà buộc Hồ Bảo Tài phải tỏ thái độ.

Hồ Bảo Tài cũng nghĩ ra hậu quả khi mình tỏ thái độ. Nếu không đứng về phía Vương Trạch Vinh, nhất định y sẽ bị Vương Trạch Vinh điên cuồng tấn công


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=274#ixzz1ZM7iR1Ld
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:30 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1572: Đi Đường Nào

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm


Từ hôm ngồi trong nhà thảo luận, mọi người cũng bắt đầu hành động. Vương Trạch Vinh về Hải Đông cũng có bố trí của mình.

Mấy ông lão như trẻ lại vài tuổi, không ngừng chạy đi các nơi làm Vương Trạch Vinh cũng có chút ngạc nhiên. Ngoài ảnh hưởng của bản thân bọn họ ra còn kéo theo vài gia tộc ở Bắc Kinh. Lực lượng tập hợp lại lớn đến mức Vương Trạch Vinh cũng giật mình.

Vương Trạch Vinh chủ yếu phụ trách ở mấy tỉnh hắn đã từng công tác, các chuyện khác do ba ông lão làm.

Vương Trạch Vinh cũng biết nếu muốn chính thức đả kích hoàn toàn lực lượng của Lô Ninh Quốc ở Hải Đông, vậy Hồ Bảo Tài quyết không thể bỏ qua.

Theo hắn nghĩ trước đây Hải Đông có thể không dính đến mấy vấn đề hủ bại ở Hải Đông thì có thể bỏ qua. Nhưng cuộc nói chuyện với Hạng Nam làm Vương Trạch Vinh thay đổi suy nghĩ.

Hạng Nam đã nói rõ với hắn, trong chính trị bất cứ biến số nào cũng phải nằm trong tay mình. Nhiều chuyện thường do một số chuyện vốn nghĩ không ảnh hưởng mà nó lại mang tới hậu quả rất nghiêm trọng.

Vì thế về đến Hải Đông, Vương Trạch Vinh đã cẩn thận suy nghĩ hai ngày. Sau đó hắn biết Hồ Bảo Tài này mặc dù không dính tới hủ bại nhưng y dù sao cũng có khuynh hướng nghiêng về Lô Ninh Quốc. Hắn và Lô Ninh Quốc sẽ khai chiến, tin tưởng sau đây sẽ kéo theo đám người Hoa Thái Tường. Đây chính là cuộc chiến tranh chính trị, lúc ấy sẽ kéo theo rất nhiều người. Lúc ấy Hồ Bảo Tài còn đâm sau lưng sẽ không phải là việc nhỏ.

Bởi vì nghĩ đến khả năng này nên Vương Trạch Vinh mới bắt buộc Hồ Bảo Tài phải lập tức tỏ thái độ.

Hải Đông bây giờ cũng có một vấn đề đó là muốn những người như Hồ Bảo Tài phải có sự lựa chọn.

Sau khi Hồ Bảo Tài vào, Vương Trạch Vinh vẫn nhìn chằm chằm y.

Hắn không tỏ vẻ thân thiết như trước, đây là điều Vương Trạch Vinh muốn nói với Hồ Bảo Tài, cần quyết định rồi.

Hai người không nói gì, Vương Trạch Vinh càng dùng quan khí của mình gây áp lực.

Khi Hồ Bảo Tài còn chưa hiểu rõ tình hình thì đã bị quan khí của Vương Trạch Vinh đánh cho một trận.

Nhìn quan khí của đối phương không hề có chút sức chống cự nào, ngay cả Vương Trạch Vinh cũng có chút xấu hổ.

Lúc này trên người Hồ Bảo Tài đang đổ mồ hôi.

Y không rõ sao hôm nay vừa vào văn phòng Vương Trạch Vinh mà mình đã thấy khó chịu.

Y đây là không biết trước khi mình vào, Vương Trạch Vinh đã chọn một nơi làm quan khí suy yếu nhất nên sớm di chuyển ghế sô pha. Vì vậy Hồ Bảo Tài ngồi vào vừa vặn đúng vị trí đó.

Đứng ở đó, bản thân Hồ Bảo Tài không có cảm giác gì vì y đâu có nhìn thấy quan khí.

Tình hình bình thường quan chức chỉ cần hốt hoảng là quan khí trên người không thể khống chế được nữa. Còn nếu anh không hốt hoảng thì sẽ khống chế được, dù vị trí có thể làm quan khí suy yếu cũng không quá nhiều mà chỉ mất đi từng chút một. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Hồ Bảo Tài bây giờ đúng là đang hoảng hốt nên mới khiến quan khí không thể khống chế.

Từ lúc vào, Hồ Bảo Tài rõ ràng cảm nhận áp lực vô hình từ trên người Vương Trạch Vinh. Y cảm thấy mình như trẻ con đối mặt với người lớn.

Một loại áp lực chưa từng có xuất hiện trong lòng. Đây là lần đầu tiên Hồ Bảo Tài cảm thấy mình dù cố gắng như thế nào cũng không thể đạt được đẳng cấp như Vương Trạch Vinh. Hơn nữa y nghĩ tới Lô Ninh Quốc thì thấy dù Lô Ninh Quốc có Hoa Thái Tường ủng hộ cũng không đấu lại Vương Trạch Vinh. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Sao lại như vậy?

Hồ Bảo Tài cũng không hiểu sao mình nghĩ như vậy?

Dù sao y cũng là Phó bí thư Thành phố Hải Đông, sau một lúc khẩn trương, Hồ Bảo Tài vì thế phá vỡ không khí này:
- Bí thư Vương có chuyện gì không?

Vương Trạch Vinh khá khen biểu hiện của Hồ Bảo Tài. Người này đúng là lợi hại, bảo sao y không dính tới vấn đề về kinh tế.

- Ngồi đi.
Vương Trạch Vinh chỉ ghế và nói.

Hồ Bảo Tài thở dài một tiếng rồi ngồi xuống.

Vị trí Hồ Bảo Tài ngồi xuống cũng đúng là nơi mà Vương Trạch Vinh đã bố trí. So sánh với chỗ vừa đứng thì chỗ ngồi này càng làm quan khí giảm nhiều hơn. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Ở vị trí này, quan khí của Hồ Bảo Tài gặp áp lực từ Vương Trạch Vinh càng nhiều hơn.

Nhìn Hồ Bảo Tài, Vương Trạch Vinh nói:
- Trung ương đã nhiều lần đề cập việc trẻ hóa cán bộ, các nơi đã triển khai nhưng chưa quá hoàn toàn. Công tác Hải Đông cũng đã bị phê bình. Mặc dù các nơi đều đang làm nhưng tiến triển không nhanh. Lần này tôi lên Bắc Kinh đã trao đổi ý kiến với lãnh đạo chủ yếu các tỉnh, thành phố, còn đến gặp Trưởng ban tổ chức cán bộ Trung ương và quyết định do mấy tỉnh thành dẫn đầu tiến hành công việc này.

Vương Trạch Vinh nói rất chậm, nhấn mạnh từng câu, đồng thời cũng nhìn chằm chằm vào Hồ Bảo Tài.

Nghe Vương Trạch Vinh nói như vậy, Hồ Bảo Tài rất nhanh phân tích mấy điều. Đầu tiên việc này nhất định được Tổng bí thư tán thành. Trưởng ban tổ chức cán bộ Trung ương là người Trịnh hệ. Ở chuyện này Tổng bí thư đã đứng về phái Vương Trạch Vinh. Thứ hai chính là lần này không chỉ làm ở Hải Đông mà tiến hành ở các nơi mà Vương Trạch Vinh có thể ảnh hưởng tới, đây là cuộc đả kích toàn diện nhằm vào Lô hệ. Thứ ba Vương Trạch Vinh đã nói việc này ra tưc là Hải Đông sẽ phải tiến hành toàn diện.

Đặc biệt câu đầu tiên của Vương Trạch Vinh “Công việc của Hải Đông bị phê bình”, Hồ Bảo Tài là Phó bí thư Thành ủy, Vương Trạch Vinh nói là bị Trung ương phê bình như vậy không phải thành lý do để Vương Trạch Vinh đề nghị với Trung ương điều chỉnh y sao?

Việc này rất có thể.

Sau khi phân tích xong câu này, Hồ Bảo Tài không khỏi run lên. Vương Trạch Vinh hôm nay bắt buộc mình phải tiến hành lựa chọn.

Vương Trạch Vinh nói xong liền nhìn thẳng vào Hồ Bảo Tài, hắn tin Hồ Bảo Tài nghe ra ý của mình.

Quan khí của hắn chuyển động càng thêm lợi hại, từng đạo quan khí không ngừng đánh về phía Hồ Bảo Tài.

Hồ Bảo Tài đâu biết mình bị Vương Trạch Vinh gài bẫy. Thấy Vương Trạch Vinh nhìn chằm chằm vào mình, trong lúc nhất thời y cảm thấy đầu óc mình rất nặng nề.

Vương Trạch Vinh không nói mà móc thuốc ra từ từ hút.

Đối với việc làm như thế nào để xử lý Hồ Bảo Tài, Vương Trạch Vinh đã nghĩ kỹ. Hồ Bảo Tài này dù sao cũng là lực lượng của Lão bí thư ở Hải Đông. Nếu y có thể dựa vào hắn là việc tốt. Đương nhiên nếu Hồ Bảo Tài vẫn quyết tâm đi theo Lô Ninh Quốc thì hắn sẽ không nương tay.

Sau khi hút vài hơi thuốc, Vương Trạch Vinh nói:
- Lần này Hải Đông chúng ta sẽ hành động gần như nửa thành phố. Trung ương cũng rất quyết tâm với vấn đề này. Hải Đông cần phải đi trước các tỉnh, thành phố khác, phải có tác dụng làm mẫu. Tôi nói trước với anh mà thôi, đây là việc lớn quan hệ đến tương lai của Trung Quốc. Thành ủy Hải Đông phải hoàn toàn nhất trí với Trung ương Đảng.

Hồ Bảo Tài càng nhận ra Vương Trạch Vinh nhìn mình với một tia sát khí. Đây là hắn cho mình một cơ hội cuối cùng. Nếu bây giờ không nói rõ thái độ thì hoàn toàn có thể hắn sẽ ra tay đầu tiên với mình.

Mồ hôi bắt đầu đổ ra, Hồ Bảo Tài không nhịn được nữa.


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=275#ixzz1ZM7mLOjz
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:30 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1573: O

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm


Vương Trạch Vinh cũng không gấp. Hắn bưng chén trà nhìn Hồ Bảo Tài đang ngồi trước mặt với vẻ đầy lo lắng. Mặc dù hắn có chút không đành lòng nhưng điều này rất nhanh bị hắn vứt ra khỏi đầu. Đã vào chính trị thì sao có thể bị tình cảm chi phối. Hắn nếu muốn thuận lợi phát triển thì quyết không thể để địa bàn của mình có chuyện xấu xảy ra.

Thấy Vương Trạch Vinh nhấp ngụm nước, Hồ Bảo Tài đang không ngừng đấu tranh tư tưởng.

Cẩn thận mà nói Hồ Bảo Tài không phải người do Lô Ninh Quốc đề bạt lên, mà là do Lão bí thư đè bạt. Nhưng sau khi Lão bí thư rời khỏi Hải Đông, Lô Ninh Quốc là người kế nhiệm nên hai người đã hợp tác cùng khống chế Hải Đông vào tay. Theo người ngoài thấy thì nhiều việc Lô Ninh Quốc muốn làm đều do Hồ Bảo Tài đi thực hiện. Cho nên ai cũng coi Hồ Bảo Tài là đại tướng số một trong tay Lô Ninh Quốc. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Theo thời gian trôi qua, Hồ Bảo Tài thấy Lô Ninh Quốc không ngừng phát triển nên cũng chấp nhận thực tế này. khi Lô Ninh Quốc ở Hải Đông, Hồ Bảo Tài để mặc cho các gia tộc lớn tranh đoạt lợi ích ở Hải Đông, bởi vì thế lực Lô Ninh Quốc ở Hải Đông là quá lớn. Hồ Bảo Tài chỉ có thể tự giữ mình mà thôi còn đâu không phản đối.

Sau khi Vương Trạch Vinh đến đã tiến hành chống hủ bại quy mô lớn ở Hải Đông, không ít nhân viên Lô hệ ngã xuống. Điều này thực ra lại làm Hồ Bảo Tài khá vui vẻ. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Vui là vui nhưng không có nghĩa y hoàn toàn dựa vào Vương Trạch Vinh. Bây giờ Vương Trạch Vinh ép buộc y, việc này làm y rất khó chịu.

Hồ Bảo Tài là nhân vật tự cho mình thanh cao. Y tự nhận mình thoát khỏi đấu tranh chính trị. Khi Hồ Bảo Tài cầm quyền ở Hải Đông, Lô Ninh Quốc cũng không thể hoàn toàn ép Hồ Bảo Tài thuộc về mình. Bây giờ Vương Trạch Vinh đã có hành động rõ ràng nên Hồ Bảo Tài rất không muốn.

Nhưng Hồ Bảo Tài nhìn Vương Trạch Vinh, chút dũng khí định chống đối lập tức mất đi nhiều.

Chuyện giữ Lô Ninh Quốc và Vương Trạch Vinh, Hồ Bảo Tài sao không rõ. Y thường xuyên cùng người nhà phân tích cuộc tranh đoạt giữa Vương Trạch Vinh và Lô Ninh Quốc. Y biết bản thân Lô Ninh Quốc không phải đối thủ của Vương Trạch Vinh, dù là thắng cũng không có chỗ tốt. Chủ yếu nhất là nằm ở Hoa Thái Tường. Truyện "Quan Khí " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Nghĩ đến Hoa Thái Tường, Hồ Bảo Tài liền không quá chú trọng Vương Trạch Vinh. Từ trước đến giờ Vương Trạch Vinh vẫn ra vẻ là người cổ hủ, nhiều người chỉ thấy được ý thức vì dân chúng của hắn chứ không có tính sát phạt.

Hồ Bảo Tài cũng đã cẩn thận nghiên cứu về Vương Trạch Vinh. Vương Trạch Vinh này không được rèn luyện ở tầm cao cấp, xuất thân bình thường. Người như vậy có thể đi đến mức này đã là lập dị. Kinh nghiệm phát triển của Vương Trạch Vinh đừng nói là Hồ Bảo Tài, dù rất nhiều nhà nghiên cứu của Trung Quốc đều rất ngạc nhiên. Với xuất thân của Vương Trạch Vinh thì dù có Hạng Nam ủng hộ cũng không thể vào Bộ Chính trị. Nhưng kết quả lại khác.

Dù là vậy, nhiều người như Hồ Bảo Tài đều không coi trọng Vương Trạch Vinh. Bọn họ cảm thấy do nguyên nhân giáo dục của Vương Trạch Vinh nên trong quá trình làm chính trị trên người khó tránh khỏi có sự cổ hủ, đây là điều rất nguy hiểm với chính trị gia. Vương Trạch Vinh là người niệm tình, đây là điều tốt với thân tín của hắn, nhưng nó lại là vết thương trí mạng với người muốn phát triển.

Đây chính là suy nghĩ của Hồ Bảo Tài về Vương Trạch Vinh từ trước đến giờ. Y cũng hiểu đánh giá này của mình là chính xác. Nhưng Vương Trạch Vinh có vấn đề như vậy mà vẫn không ngừng phát triển, việc này Hồ Bảo Tài cho rằng đó là các gia tộc sau lưng Vương Trạch Vinh thấy nhược điểm của hắn, lúc này mới khiến cho bọn họ khống chế được hắn. Vương Trạch Vinh chẳng qua chỉ là người phát ngôn mà thôi.

Về phần Hoa Thái Tường, mặc dù có chút vấn đề nhưng Hoa Thái Tường tự mình chiến đấu, lực lượng của Hoa Thái Tường đều là của mình. Hơn nữa trên người Hoa Thái Tường không có sự cổ hủ. Hoa gia và Vương Trạch Vinh từng có nhiều quan hệ hợp tác nhưng kết quả khi lợi ích hai bên khác nhau, Hoa Thái Tường có thể dẫn đầu khai chiến với Vương Trạch Vinh. Hoa Thái Tường chỉ nói đến lợi ích, không có đạo nghĩa. Chỉ tính cách như vậy mới có thể đi được xa.

Hồ Bảo Tài vốn tự nhận mình đã nhận xét rõ tính cách của Vương Trạch Vinh, nhưng kết quả lại khác. Hồ Bảo Tài không hiểu sao Vương Trạch Vinh lại muốn ra tay. Với tính cách của Vương Trạch Vinh thì sẽ không dùng biện pháp quá khích mà.

Hồ Bảo Tài vốn nghĩ nếu Vương Trạch Vinh không dùng thủ đoạn quá khích, Vương Trạch Vinh này coi trọng người tài, người một lòng vì công việc. Vì thế chỉ cần mình tỏ thái độ nghiêm túc làm việc, làm tốt công việc mà hắn bố trí thì Vương Trạch Vinh sẽ không động tới mình.

Chỉ cần Vương Trạch Vinh không ép một cách quá đáng thì mình có thể dùng cách hai bên không đầu hàng, nhưng thực tế vẫn giữ thân phận Lô hệ. Đến cuối cùng dù bên nào thắng thì mình cũng không bị nguy hiểm.

Hồ Bảo Tài còn có một ý tưởng Vương Trạch Vinh và Lô Ninh Quốc đấu càng mạnh càng tốt. Tốt nhất Vương Trạch Vinh bại mà đi, như vậy Hải Đông cũng cần người làm Bí thư. Cho tới lúc ấy Hoa Thái Tường chỉ có thể dùng y mà thôi.

Quái lạ.

Chuyện hôm nay nằm ngoài dự đoán của Hồ Bảo Tài, đây không phải tính cách của Vương Trạch Vinh.

Bởi vì chuyện không dựa theo ý của y mà phát triển. Hồ Bảo Tài thật là không hiểu nguyên nhân là từ đâu.

Hồ Bảo Tài đang suy nghĩ, Vương Trạch Vinh lại nhìn chằm chằm vào quan khí của đối phương. Hắn thấy quan khí của Hồ Bảo Tài rất hỗn loạn.

Hồ Bảo Tài nghiên cứu về Vương Trạch Vinh như vậy không phải không có lý. Vương Trạch Vinh được dạy từ nhỏ đó chính là nhân nghĩa. Tư tưởng mấy ngàn năm của Trung Quốc có rất nhiều thứ làm Vương Trạch Vinh được giáo dục. Sau khi làm lãnh đạo, hắn cũng áp dụng cách này để làm việc. Nhưng cách này là rất nguy hiểm khi ở trong chính trị. Ở chính trị khi đánh cần phải giẫm cho đối phương không thể gượng dậy nhưng Vương Trạch Vinh chỉ đánh ngã mà thôi. Chuyện này khiến nhiều người có thể trở lại.

Chỉ là Hồ Bảo Tài không hiểu đó chính là Vương Trạch Vinh có khả năng nhìn quan khí. Theo địa vị của hắn phát triển, hắn học tập thêm được nhiều điều nên cũng không ngừng thông qua quan khí của mình đánh giá từng công việc.

Sau một thời gian dài Vương Trạch Vinh đã hiểu ra không ít việc.

Nhìn rõ nhiều điều, Vương Trạch Vinh cũng có thể cảm nhận được tính cách của mình cũng dần thay đổi. Lúc ở một mình, hắn khẽ thở dài một tiếng. Hắn cũng không muốn thay đổi nhưng muốn đi xa trong chính trị, đặc biệt mỗi khi thấy quan niệm của mình gặp nhiều hạn chế làm hắn không thể không thay đổi.

Đám người Hồ Bảo Tài nhìn ra được hắn thành người phát ngôn của các gia tộc lớn, Vương Trạch Vinh cũng có thể hiểu được điều này. Hiện nay lực lượng của hắn không quá mạnh, theo tình hình bình thường hắn không thể rời khỏi các gia tộc. Không có bọn họ ủng hộ, hắn tuyệt đối không thể đi xa.

Cũng may tình hình đã dần thay đổi. Lực lượng Hạng gia, Uông gia và Vệ gia, hơn nữa còn lực lượng của Uông Chính Phong cũng dần rơi vào tay hắn. Chỉ cần hắn cố ý hoạt động thì lực lượng đó cuối cùng sẽ thành của hắn.

Bề ngoài chính là như vậy, thực ra Vương Trạch Vinh cũng đang thầm thay đổi.

Hôm nay chính là một hành vi thay đổi của Vương Trạch Vinh. Vương Trạch Vinh muốn chính là phát triển lực lượng Vương Hệ. Hồ Bảo Tài này là người Vương Trạch Vinh coi trọng. Vương Trạch Vinh tin rằng trong thời gian sau này hắn hoàn toàn có thể thông qua hành vi này để tăng cường lực lượng Vương Hệ.

Nhìn quan khí Hồ Bảo Tài hỗn loạn, Vương Trạch Vinh cười thầm trong lòng. Rất nhiều người đều cho rằng hắn không đủ tàn nhẫn, đây chính là việc tốt. Hắn vừa ôn hòa cũng lộ rõ lúc cần để ra tay.

Vương Trạch Vinh biết bây giờ Hồ Bảo Tài đang tiến hành đấu tranh tư tưởng. Đối với nhân vật như vậy thì hắn muốn khống chế được thì cần phải thể hiện lực lượng rất mạnh. Như vậy Hồ Bảo Tài mới cam tâm tình nguyện dựa vào hắn.


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=275#ixzz1ZM7p1InB
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:30 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1574

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm

[B][SIZE="3"][COLOR="black"]

Hồ Bảo Tài rất buồn bực. Nghĩ đến các nơi Vương Trạch Vinh từng công tác, Vương Trạch Vinh chưa bao giờ làm quá tuyệt. Trong các thường vụ chỉ cần bỏ phiếu cho hắn thì dù không phải Vương Hệ, Vương Trạch Vinh vẫn cho họ không gian tồn tại. Nhưng bây giờ đã thay đổi, bây giờ mình nếu không dựa vào sẽ bị Vương Trạch Vinh tiêu diệt.

Vương Trạch Vinh đặt chén lên bàn, âm thanh vang lên đã kéo đầu óc Hồ Bảo Tài lại.

- Ừ, đồng chí Hồ Bảo Tài, tình hình là như vậy, hy vọng anh có thể đưa ra một phương án.
Vương Trạch Vinh nói với giọng tiễn khách.

Hồ Bảo Tài có chút hốt hoảng. Nghe Vương Trạch Vinh nói như vậy, y một lần nữa nhìn Vương Trạch Vinh và cảm thấy mình đã nhầm về đối phương. Vương Trạch Vinh này đâu phải người cổ hủ.

Nghĩ tới Vương Trạch Vinh có thể đi đến bước này, có thể vào Bộ Chính trị, hơn nữa còn rất có thể phát triển thêm nữa, tư tưởng của Hồ Bảo Tài bắt đầu thay đổi.

Chỉ chốc lát Hồ Bảo Tài đã có quyết định. y biết mình không còn con đường nào khác ngoài dựa vào Vương Trạch Vinh.

- Bí thư Vương, tôi tin Thành ủy Hải Đông dưới sự lãnh đạo của ngài sẽ làm tốt công việc này. Cũng xin ngài tin tưởng vào cán bộ Hải Đông.
Hồ Bảo Tài nghiêm túc nói.

Vương Trạch Vinh cuối cùng đã nở nụ cười:
- Tình hình cán bộ như thế nào thì không phải do lời nói quyết định, mà do hành động cụ thể.

Vương Trạch Vinh nói câu này làm mi mắt Hồ Bảo Tài giật giật. Y cười khổ một tiếng, xem ra mình muốn lừa người là không thực tế. Vương Trạch Vinh này rõ ràng muốn mình dùng hành động thực tế để chứng minh.

Hồ Bảo Tài nhìn thẳng vào Vương Trạch Vinh rồi nói:
- Xin Bí thư Vương yên tâm, tôi sau đây sẽ nhanh chóng đưa ra một phương án, nhất định sẽ điều chỉnh các đồng chí không phù hợp tình hình mới.

Vương Trạch Vinh lúc này mới đứng lên đi tới bắt tay Hồ Bảo Tài:
- Việc này tôi giao cho anh, anh đi làm đi.

Ra khỏi văn phòng Vương Trạch Vinh, Hồ Bảo Tài rất mệt mỏi, áo trong đã sớm đầy mồ hôi.

Các cán bộ đi trên hành lang đều cung kính chào y. Hồ Bảo Tài chắp tay sau lưng không thèm để ý tới ai.

Vương Trạch Vinh giao cho mình phụ trách công việc này, Hồ Bảo Tài đương nhiên hiểu rõ đây là Vương Trạch Vinh muốn yêu cầu mình vung đao vào người của Lô Ninh Quốc.

Đây nhất định bắt mình làm quân tiên phong.

Nghĩ đến Lô Ninh Quốc còn một số người ở Hải Đông, Hồ Bảo Tài liền hạ quyết tâm. Vương Trạch Vinh làm như vậy thì càng có thể lên chức. Nếu Vương Trạch Vinh đã có khả năng này tức là có tương lai, vậy mình quyết tâm theo hắn chưa chắc đã thiệt.

Vào văn phòng mình, thư ký vào rót trà rồi nhỏ giọng nói:
- Bí thư, vừa nãy Bí thư Lô gọi tới hỏi ngài ở đâu, tôi nói ngài được Bí thư Vương mời tới văn phòng.

Hồ Bảo Tài gật đầu không nói.

Nếu đã hạ quyết tâm dựa vào Vương Trạch Vinh, như vậy Hồ Bảo Tài đương nhiên không thể nào gọi lại cho Lô Ninh Quốc.

Ngồi im lặng suy nghĩ một lúc, Hồ Bảo Tài một lần nữa phân tích tình hình giữa Vương Trạch Vinh và Hoa Thái Tường. Lần này y phân tích khoa học hơn, mang theo cái nhìn khá khách quan. Hồ Bảo Tài không khỏi run lên, y đột nhiên phát hiện Vương Trạch Vinh không phải loại người như mọi người vẫn nghĩ. Có lẽ biểu hiện của Vương Trạch Vinh chỉ là hắn cố ý như vậy.

Trước đây mình cho rằng Vương Trạch Vinh chỉ là kẻ nhát gan, không quyết đoán, nhưng bây giờ mới biết mình sai lầm.

Tính cách một người hiếm khi có thể thay đổi nhưng Vương Trạch Vinh đã có thể đổi. Điều này nói rõ một vấn đề đó chính là Vương Trạch Vinh có sở trường người khác không có, hắn là người có thể biến ưu thế người khác thành của mình.

Điện thoại di động vang lên.

Hồ Bảo Tài nhìn thoáng qua mã số rồi có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn cầm máy lên nghe.

Điện thoại là Lô Ninh Quốc gọi tới. Lô Ninh Quốc sau khi biết Vương Trạch Vinh gọi Hồ Bảo Tài đi thì rất lo lắng.

- Bảo Tài, vừa nãy nghe nói đồng chí Vương Trạch Vinh gọi anh đi?

Lô Ninh Quốc mặc dù muốn biết Vương Trạch Vinh gọi Hồ Bảo Tài đi làm gì nhưng không trực tiếp hỏi mà dùng cách này. y tin Hồ Bảo Tài nhất định sẽ nói qua nội dung cuộc nói chuyện kia.

- Cũng không có gì, chỉ nói chuyện công việc mà thôi.
Hồ Bảo Tài lạnh nhạt nói.

Nghe như vậy, Lô Ninh Quốc run lên. Với hiểu biết của y về Hồ Bảo Tài, câu này của Hồ Bảo Tài có vấn đề.

- Ha ha, công việc Hải Đông rất phức tạp. Bảo Tài, nhất định phải nhìn rõ tình hình rồi hãy làm việc, không thể lỗ mãng.

- Bí thư nói đúng.

Nói chuyện vài câu, hai người dập máy.

Hồ Bảo Tài khi nói chuyện với Lô Ninh Quốc, y càng quyết tâm dựa vào Vương Trạch Vinh. Lô Ninh Quốc là người của Lão bí thư vậy mà phản bội ngài để dựa vào Hoa Thái Tường, còn mang một nhóm người đi. Điều này tạo thành ảnh hưởng không tốt với lực lượng của Lão bí thư. Mình dựa vào Vương Trạch Vinh coi như làm theo ý của Lão bí thư.

Hồ Bảo Tài hạ quyết tâm, Lô Ninh Quốc ở nhà lại rất khó chịu.

Lô Ninh Quốc cảm thấy lúc này là rất nguy hiểm. Lần này đám người do Vương Trạch Vinh cầm đầu đang gây chiến. Đây là lực lượng rất mạnh. Sau khi nói chuyện với Hoa Thái Tường, Lô Ninh Quốc nhận ra Hoa Thái Tường muốn lùi bước. Chỉ hai ngày mà các tỉnh truyền tới rất nhiều chuyện.

Lực lượng của riêng Vương Trạch Vinh không đủ thay đổi được gì, nhưng từ chuyện lần này có thể thấy rất nhiều gia tộc đã tham gia, mục tiêu nhằm thẳng vào các địa bàn của Lô hệ và Triệu hệ.

Lô Ninh Quốc biết rõ bản thân Vương Trạch Vinh mà muốn ra tay thì sẽ không bỏ qua Hải Đông. Mà muốn nắm được Hải Đông thì mục tiêu đương nhiên chính là Hồ Bảo Tài.

Lô hệ kinh doanh nhiều năm ở Hải Đông như vậy, lần trước bị Vương Trạch Vinh đánh khiến Lô hệ bị thương. Chẳng qua do có Hồ Bảo Tài nên không ít nhân viên Lô hệ được giữ lại.

Vương Trạch Vinh nếu vung đao lần nữa thì nhất định sẽ nhằm vào Hồ Bảo Tài. Hôm nay Vương Trạch Vinh gọi Hồ Bảo Tài tới chẳng lẽ chỉ là nghiên cứu công việc thôi sao?

Lô Ninh Quốc đã làm Bí thư Thành phố Hải Đông lâu như vậy, tình huống gì mà y không thể tính tới. Y có thể cảm nhận rõ ràng Hải Đông nhất định sẽ xảy ra chuyện.

Lô Đình Đình vào thấy ông bố ngồi đó nên nói:
- Bố, Thường Hải bảo con tới Hải Đông, chiều con bay.

- Chuyện của các người ở Hải Đông thu lại một chút đi. Không phải bố đã nói với con là kiếm nhiều tiền như vậy làm gì rồi sao? không khí Hải Đông gần đây không quá tốt, đừng có lún vào quá sâu. Trung Quốc không chỉ có mình Hải Đông mà.

- Bố, Hải Đông thì sao chứ. Có phải Vương Trạch Vinh định giở trò với chúng ta?
Lô Đình Đình có chút lo lắng nói.

- Đừng nghĩ bố không biết chuyện anh chị làm. Con không phải muốn đi Canada sao? Việc này bố cũng không muốn can thiệp vào quá nhiều, con cũng lớn rồi.

Lô Đình Đình thấy ông bố hôm nay có vẻ không đúng nên ngồi xuống bên cạnh và nói:
- Bố, bố nghĩ gì thế. Con chỉ là tham gia một chút thôi, chủ yếu cũng không phải do con làm. Hơn nữa từ trên xuống dưới có rất nhiều người tham gia mà.

Câu này làm Lô Ninh Quốc phải suy nghĩ. Việc nhiều người nhúng vào Hải Đông là nguyên nhân chính khiến Lô Ninh Quốc để Lô Đình Đình dính vào Hải Đông. Nhiều gia tộc Bắc Kinh có quan hệ lợi ích ở Hải Đông như vậy, người bình thường đâu dễ dây vào lực lượng này.

Bây giờ Vương Trạch Vinh muốn chống đối lực lượng khổng lồ này, hắn có phần thắng không?

Nghĩ đến lực lượng vô hình đó, Lô Ninh Quốc cũng không rõ kết quả cuối cùng là như thế nào


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=275#ixzz1ZM7s0uFW
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
SealB
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2630
Age : 27
Thần Bí Cóc : Nơi em thích tôi !!!
Registration date : 31/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   Thu Sep 29, 2011 9:30 pm

Quan Khí
Tác giả: Hồng Mông Thụ


Chương 1575

Nhóm dịch: Tepga
Nguồn: Sưu tầm

Hành động bên Vương Trạch Vinh lần này có thể nói rất mạnh. Các tỉnh đều giơ cao ngọn cờ chống hủ bại. Nhân viên Lô hệ cùng Triệu hệ có một loạt người bị bắt, có người bị điều khỏi vị trí. Lợi ích do hai nhà nắm giữ dần rơi vào tay gia tộc thân Vương Hệ.

Trong hành động lần này, bên Vương Trạch Vinh đạt thành quả rất lớn. Các nơi đều truyền đến tin tức đả kích không kiêng nể Lô hệ cùng Triệu hệ. Lúc này ở một câu lạc bộ đề phòng nghiêm ngặt tại Bắc Kinh, Hoa Thái Tường đuổi nhân viên phục vụ ra ngoài.

Cầm cốc trà, Hoa Thái Tường nhấp một ngụm và thấy cả người thoải mái. Y thấy chuyện vẫn chưa ra khỏi tính toán của mình. Nhìn người đang ngồi đây, Hoa Thái Tường có chút đắc ý.

Ngô Tán Lâm thở dài một tiếng và nói:
- Phó chủ tịch Hoa, tôi thấy tình hình hiện nay ngài cũng nên ra mặt. Cứ tiếp tục như vậy sẽ khiến dân chúng oán thán.
Nói xong câu này, y lắc đầu nhìn Lô Ninh Quốc, Triệu Cao Cường ngồi bên.

Lần này lực lượng Vương Trạch Vinh đả kích Lô hệ cùng Triệu hệ quá mạnh, hai người có lẽ không duy trì được bao lâu nữa.

Hoa Thái Tường nói:
- Đây là trà dưỡng sinh từ đời nhà Thanh, rất tốt cho sức khỏe.

Triệu Cao Cường hôm nay là bị Lô Ninh Quốc kéo tới. Đây là lần đầu y tham gia vào vòng tròn của Hoa Thái Tường nên không được tự nhiên.

Triệu Cao Cường trước có địa vị không kém Hoa Thái Tường, bây giờ y lui, Hoa Thái Tường làm Phó chủ tịch nước nên địa vị đã thay đổi.

Hoa Thái Tường nhìn Triệu Cao Cường rồi nói:
- Lão Triệu thấy sao về việc này?

Triệu Cao Cường nói:
- Nếu quả thật nhân viên ở địa phương tham ô thì tôi thấy cũng nên rửa sạch. Trung Quốc muốn phát triển thì không thể có sâu mọt.

Biết Triệu Cao Cường đang mạnh miệng, Ngô Tán Lâm cười nói:
- Lão Triệu vẫn tính cách như vậy. Ha ha, lần này nghe nói Vương Trạch Vinh đã nắm được Hồ Bảo Tài ở Hải Đông. Nghe nói Hồ Bảo Tài làm quân tiên phong.

Nghe Ngô Tán Lâm nói, cả Triệu Cao Cường, Lô Ninh Quốc đều tái mặt. Ngay cả Hoa Thái Tường cũng phải nhướng mày.

Ai cũng hiểu tình hình Hải Đông, Vương Trạch Vinh sau khi xử lý xong Lô hệ thì có nhằm vào tập đoàn lợi ích ở đây hay không?

Ngô Tán Lâm vừa nói vừa quan sát mọi người. Y cười thầm trong lòng, lần này xem bọn họ có đấu với Vương Trạch Vinh hay không?

Đối với việc Hồ Bảo Tài dựa vào Vương Trạch Vinh, hơn nữa còn nhằm vào người của mình, Lô Ninh Quốc rất khó chịu. Bây giờ Lô hệ ở Hải Đông gần như bị Vương Trạch Vinh xử lý xong hết. Mình mất bao năm tạo thế lực ở Hải Đông về cơ bản coi như xong.

Lô Ninh Quốc vốn hy vọng có một số cán bộ qua được cửa này, nhưng kết quả lại khác. Đã làm quan có mấy ai được sạch sẽ. Do Vương Trạch Vinh, Hồ Bảo Tài hợp tác nên những người Lô hệ cốt cán ở Hải Đông coi như xong hết.

Trong mọi người ở đây, người tức tối nhất chính là Lô Ninh Quốc. Y nhìn Hoa Thái Tường rồi nói:
- Lần này có phạm vi rất rộng, không chỉ ở Hải Đông mà các nơi đều như vậy. Phó chủ tịch Hoa, việc này ngài phải nói vài câu mới được. Cứ để bọn họ làm loạn thì còn có biết Trung ương là gì không?

Hoa Thái Tường sao không rõ suy nghĩ của mọi người. Ai cũng hy vọng mình đứng lên để mọi người cùng đánh Vương Trạch Vinh. Hoa Thái Tường đương nhiên cũng nghĩ sẽ làm như vậy nhưng y không thể làm. Lần này bên Vương Trạch Vinh thể hiện quá mạnh. Nếu thật sự đánh với Vương Trạch Vinh, tuy không phải không có phần thắng nhưng kết quả cuối cùng là điều y không thể chấp nhận.

Đây không chỉ là một cuộc chiến nhỏ mà liên quan đến việc làm Tổng bí thư của mình. Trung ương không chỉ có một mình Hoa Thái Tường có lực lượng mạnh, đầy người nhìn chằm chằm vào vị trí đó.

Sau khi Vương Trạch Vinh ra tay trong cả nước, Hoa Thái Tường đã cùng người của mình phân tích qua việc này. Mọi người đều nhất trí cho rằng đám người Vương Trạch Vinh cho rằng bên Hoa hệ không dám buông tay đánh một trận nên mới nhằm mạnh vào hai nhà Lô, Triệu.

Đương nhiên Hoa Thái Tường không hy vọng lực lượng của Lô Ninh Quốc, Triệu Cao Cường bị Vương Trạch Vinh đánh tan hết. Nhất là Hoa Thái Tường cực coi trọng Triệu Cao Cường, y hy vọng Triệu Cao Cường có thể như Lô Ninh Quốc mà hoàn toàn dựa vào mình.

Hoa Thái Tường lúc này đang chờ Triệu Cao Cường tỏ thái độ.

Những người ngồi đây ai cũng thông minh, chút tâm tư này của Hoa Thái Tường thì đều biết. Ngô Tán Lâm nhìn Triệu Cao Cường rồi nói:
- Lão Triệu, con của anh ở Hải Đông quá kiêu ngạo, Vương Trạch Vinh có vẻ đang nhìn chằm chằm vào.

Càng là người lui ra thì càng quan tâm người nhà mình. Bây giờ Vương Trạch Vinh muốn động tới con của Triệu Cao Cường, còn liên quan đến rất nhiều thành viên Triệu gia, việc này sẽ khác.

Triệu Cao Cường đương nhiên hiểu vấn đề trong đó vì thế y mới đến đây.

- Phó chủ tịch Hoa, việc này còn cần ngài đứng ra làm chủ.
Triệu Cao Cường nói.

Nghe câu này, Hoa Thái Tường cuối cùng đã nở nụ cười. Triệu Cao Cườngq nói như vậy tức là đồng ý làm đồng minh của y.

Đặt chén trà xuống bàn, Hoa Thái Tường cười nói:
- Lần này các nơi rất náo nhiệt, chuyện đã xảy ra không chỉ tôi mà ngay cả các Lãnh đạo trung ương đều giật mình. Lực lượng của đồng chí Vương Trạch Vinh rất lớn.

Nghe Hoa Thái Tường nói, mọi người đều có chút ngạc nhiên nhưng lập tức hiểu ra.

- Vương Trạch Vinh còn trẻ.
Lô Ninh Quốc nhíu mày nói.

Mắt Ngô Tán Lâm sáng lên nói.
- Ai nói còn trẻ là không có hy vọng.
Hoa Thái Tường gật đầu đồng ý.

Triệu Cao Cường lúc này cũng nói:
- Đúng là Phó chủ tịch Hoa thấy rõ ràng.
Lô Ninh Quốc cười nói:
- Họa phúc đan xen.

Ném mỗi người một điếu thuốc, Hoa Thái Tường châm hút một hơi:
- Yên tâm, không cần chúng ta làm gì cả, tự nhiên có người đứng ra xử lý.

Lô Ninh Quốc nghĩ đến lực lượng của mình cứ như vậy bị Vương Trạch Vinh đánh tan nên vẫn có chút khó chịu nói:
- Phó chủ tịch Hoa, ngài không biết các đồng chí bên dưới có rất nhiều ý kiến.

Hoa Thái Tường chưa lên tiếng, Ngô Tán Lâm đã nói trước:
- Lão Lô, lúc cần bỏ phải bỏ, đừng chỉ nhìn việc được mất ở vài nơi.

Hoa Thái Tường nói:
- Đồng chí Ninh Quốc, Tán Lâm nói đúng, phải nhìn xa vào. Đường chúng ta đi là quanh co. Các đồng chí bên dưới có ý kiến là tốt, có thể phản ánh lên lãnh đạo cấp trên mà.

Nhìn Triệu Cao Cường, Lô Ninh Quốc rời đi, Hoa Thái Tường khẽ gõ gõ lên thành ghees.

Ngô Tán Lâm lúc này vẫn chưa đi. Y cười nói:
- Phó chủ tịch Hoa đúng là rất cao, việc lần này là như thế nào thì mọi người đều rõ.

Hoa Thái Tường cười nói:
- Lão Ngô, anh đừng có đội mũ to quá cho tôi. Thực ra anh cũng đã sớm thấy.

Ngô Tán Lâm cười nói:
- Việc này mọi người đều ở trong cuộc.

Hoa Thái Tường gật đầu nói:
- Nhân tâm ai có thể hiểu rõ.

Ngô Tán Lâm uống xong cốc nước rồi mới rời đi.

Ngồi trong xe, Ngô Tán Lâm khẽ lắc đầu. Y coi như hiểu tại sao Hoa Thái Tường mãi không ra tay.

Nguyên nhân chính khiến Hoa Thái Tường không ra tay chính là không hy vọng phải đánh với Vương Trạch Vinh. Ở chuyện này Hoa Thái Tường cũng có kế hoạch của mình. Thấy lực lượng bên Vương Trạch Vinh mạnh như vậy, Hoa Thái Tường hy vọng Vương Trạch Vinh càng thể hiện mạnh thì càng tốt. Chỉ khi lực lượng Vương Trạch Vinh đủ mạnh, mạnh đến độ uy hiếp một số người, khiến người ta đề phòng thì mới càng nhiều người nhảy ra chèn ép Vương Trạch Vinh.

Đây là vấn đề nhân tâm. Khi lực lượng Vương Trạch Vinh chưa đủ mạnh thì có thể mọi người không coi trọng hắn, cho rằng hắn không đủ uy hiếp đến mình. Nhưng khi thấy lực lượng của Vương Trạch Vinh đủ để hắn tiến lên, một số người vốn đang ủng hộ Vương Trạch Vinh lại phải suy nghĩ một lần nữa.

Lần này bên Vương Trạch Vinh đả kích các nơi với lực lượng quá mạnh, không nói ai khác mà ngay cả Ngô Tán Lâm cũng có chút giật mình. Không ngờ còn có vài vài lực lượng không ai nghĩ tới tiến vào hành động lần này.

Làm Ngô Tán Lâm càng sợ hơn chính là lực lượng quân đội cũng tham gia.

Có lực lượng mạnh như vậy, các Ủy viên Bộ Chính trị sẽ không thay đổi suy nghĩ sao? Cục diện Bộ Chính trị có thay đổi không?


Read more: http://4vn.eu/forum/showthread.php?69202-Do-Thi-Quan-Khi-New-C1573-TG-Hong-Mong-Thu&page=275#ixzz1ZM7vKNg1
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Isla-Bonita-Alizee/IWZEDFWD.html
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Quan khí ( Chương 1551 trở đi )   

Về Đầu Trang Go down
 
Quan khí ( Chương 1551 trở đi )
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next
 Similar topics
-
» BÀ HUYỆN THANH QUAN - Hoài Việt Hoài
» Quan Họ
» Quan Âm Thị Kính - Vở chèo
» Một Quan Điểm Về Sống Đẹp - Lâm Ngữ Đường (audio)
» Một Quan Điểm Về Sống Đẹp - Lâm Ngữ Đường

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: ..::TÀNG KINH CÁC::..-
Chuyển đến