Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 truyen tu doc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next
Tác giảThông điệp
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:47 pm

Quyển 9: Kỷ Ninh hồ Dực Xà
Chương 37
Ra khỏi động Vạn Liên
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Cửu Liên thật sự giật mình. Tuy rằng nàng rất khâm phục Kỷ Ninh. Nhưng chỉ cần nhớ về Kỷ Ninh với bộ dáng thiếu niên thanh tú như em trai của mình, thậm chí lúc Kỷ Ninh thích nằm ở thuyền nhỏ trôi đi trên hồ Dực Xà cũng làm xúc đội trái tim mỏng manh của Cửu LiênCửu Liên luôn có một tình cảm đầy trìu mến với Kỷ Ninh. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Nàng biết Kỷ Ninh có thiên tư rất cao. Nhưng thật không thể ngờ là lại cao tới vậy, yêu nghiệt tới đó! Đúng là đã yêu nghiệt quá mức tưởng tượng của nàng.

"Trong ba tiên nhân chuyển thế cấp độ Vạn Tượng ở Hắc Bạch Học cung, Dư Vi sư tỷ là người có thời gian tu luyện ngắn nhất. Mà hai tiên nhân chuyển thế khác đều đã tu luyện hơn chín mươi năm. Kỷ Ninh mới tu luyện ba mươi năm. Vậy mà đã ngang tầm với hai tiên nhân chuyển thế kia rồi. Thậm chí có thể còn mạnh hơn!" Bỗng Cửu Liên có hơi hoảng hốt.

Như thể Kỷ Ninh của nàng đang nắm trong lòng bàn tay bỗng nhiên vuột khỏi tầm tay.

"Ta làm sao vậy?"

"Làm sao mà ta lại hoảng sợ vậy? Làm sao ta lại không yên thế này?" Cửu Liên lập tức phát hiện ra cảm xúc củ mình có vấn đề. "Kỷ Ninh có thực lực mạnh là chuyện tốt. Ta tại sao lại phải hoảng loạn bất an thế này?"

Lần lượt tự hỏi chính mình!

Lần lượt tra xét mọi thứ.

Trong chín năm bị nhốt ở động Vạn Liên, nàng vẫn luôn cố gắng vượt qua đại trận chiếu rọi đạo tâm của 'Đông Duyên lão tổ'. Thật ra nàng đã gần 'hiểu ra chính mình'. Lúc này nghe thấy chuyện Kỷ Ninh đánh lui được cả Nguyên Thần đạo nhân, lại làm nàng không kìm hãm được mà cảm thấy hoảng hốt bất anCuối cùng cũng làm nàng vượt qua trở ngại cuối cùng.

"Đây chính là ta sao?" Bỗng nhiên Cửu Liên bình tĩnh lại. Ánh mắt của nàng không hề mờ mịt nữa mà bình tĩnh giống như mặt biển mênh mông. "Hóa ra đây mới chính là ta."

"Ta có thói quen khống chế mọi thứ trên tay."

"Ta thích nắm hết mọi thứ trong tay." "Ta muốn mọi thứ bên cạnh ta đều phải nằm trong tay ta. Ta muốn thống lĩnh Đông Duyên tộc, tên tuổi lưu lại ở cả vương triều Đại Hạ." Cửu Liên khẽ tự nói. Từ nhỏ nàng đã có dã tâm. Nhưng nàng vẫn chưa hiểu ra chính mình. Mọi việc cứ đến đâu là chọn đến đó.

Tới Hắc Bạch Học cung là vì nàng muốn tự khẳng định chính mình! Chứng minh rằng dù không có lão tổ trợ giúp, nàng vẫn có thể vào được môn phái đỉnh cao như Hắc Bạch Học cung.

Với Trần Tiến, nàng chưa bao giờ để ý tới là do sau lưng của Trần Tiến là 'Trần tộc'. Đó là bộ tộc mà nàng không thể khống chế được, do đó tiềm thức của nàng ngăn cản lại.

Nhưng nàng lại để ý tới Kỷ Ninhlà bởi vì bộ tộc 'Kỷ tộc' của Kỷ Ninh nhỏ yếu. Hoàn toàn trong phạm vi khả năng của nàng! Hơn nữa bản thân Kỷ Ninh có thiên phú rất cao. Nhưng rồi cũng sẽ nằm trong tầm khống chế của thủ lĩnh Đông Duyên tộc như nàng. Chỉ cần Kỷ Ninh không trở thành Thiên Tiên thì sẽ vĩnh viễn trong tầm tay nàng.

Mà thân thế của Kỷ Ninh lại càng làm nàng xúc động, muốn bảo vệ hắn.

"Hắn còn mạnh hơn cả dự tính của ta." Cửu Liên hiểu ra chính mình nên cũng dần bình tĩnh lại. "Nhưng dù sau này hắn có thật sự trở thành Thiên Tiên thì đó cũng còn rất lâu. Qua những ngần ấy năm tháng buồn chán, cảm tình giữa ta và hắn sẽ trở nên cực lớn."

Cửu Liên không tin vào chuyện vừa gặp đã yêu.

Nàng chỉ tintình cảm được bồi đắp lâu dài.

"Lão tổ nói, đạo lữ, là người có thể vì hắn mà chết." Cửu Liên lặng yên nói. "Hiện giờ dù có hứa ta cũng không thể làm được. Nhưng hơn một ngàn năm nữa, ta tin rằng ta sẽ dám chết vì hắn. Hắn cũng sẽ dám chết vì ta."

Cửu Liên không hề do dự, bay thẳng tới đại trận.

Đại trận chiếu rọi đạo tâm kia đã cản Cửu Liên gần chín năm. Nhưng lần này lại không hề chặn được nàng nữa.

Cửu Liên rời khỏi động Vạn Liên.

"Chủ nhân." Ở bên ngoài, cô hầu gái thấy Cửu Liên đi ra thì vui mừng quỳ mọp xuống. "Chúc mừng chủ nhân, chúc mừng chủ nhân." Cửu Liên mỉm cười.

Cùng ngày.

Cửu Liên rời khỏi dãy núi Đông Duyên quận Thượng Thủy để đi tới Yên Sơn quận An Thiền.

Dưới ánh mặt trời sáng lạng, Đông Duyên lão tổ đang nhàn nhã câu cá trong khe núi cũng phải lộ vẻ kinh ngạc, tự nói: "Như Âm à. Tuy nó lớn lên giống nàng. Thoạt nhìn tính cách cũng y hết nhưng thâm tâm lại hoàn toàn khác nhau đấy. Nội tâm của Cửu Liên còn mạnh mẽ cứng rắn hơn nàng rất nhiều. Nó đúng là lãnh tụ trời sinh đó. Xem ra ta lựa chọn nó làm thủ lĩnh Đông Duyên tộc là có lợi cho Đông Duyên tộc không ít."

Trên đảo Minh Tâm hồ Dực Xà Yên Sơn.

Bắc Sơn Bách Vi ngồi đối diện với Kỷ Ninh, nâng ly cạn chén, bàn luận đủ chuyện nhưng lại không hề náo nhiệt.

"Đúng rồi, có một việc mà ta chưa từng nói với ngươi." Bắc Sơn Bách Vi nói.

"Chuyện gì?" Kỷ Ninh cười. "Lần trước hẳn là ngươi giết Ngu Động, Tàn Nguyệt chân nhân đúng không." Bắc Sơn Bách Vi vốn đã thi triển một pháp thuật ngăn cách âm thanh rồi mới nói khẽ.

Kỷ Ninh không do dự gật gật đầu.

Khi trước, mình mua tình báo về ba người Ngu Động, Thủy Dị, Đông Thất là do Bắc Sơn Bách Vi hỗ trợ. Nên Bắc Sơn Bách Vi đoán ra cũng không có gì khó hiểu.

"Tàn Nguyệt chân nhân là người có thân thế không tầm thường chút nào." Bắc Sơn Bách Vi nói khẽ.

"Thân thế như thế nào?" Kỷ Ninh hơi kinh ngạc. Lúc đầu hắn cũng lờ mờ đoán ra nên mới cẩn thận như thế.

"Tàn Nguyệt chân nhân là một người tu tiên mới xuất ngũ trong quân đội người tu tiên bí mật 'Huyền quân' của Bắc Sơn tộc ta" Bắc Sơn Bách Vi trịnh trọng nói. "Ngươi cũng biết, cùng trải qua sống chết với nhau trong quân đội nên cảm tình rất sâu. Mà người sống tới được lúc xuất ngũ lại rất ít. Nếu người tu tiên xuất ngũ bị sát hại thì những lão huynh đệ của hắn nhất định sẽ đứng ra, hơn nữa còn có Huyền quân ủng hộ. Bởi vì bọn họ nhất định phải đảm bảo cho người tu tiên xuất ngũ có thể yên ổn hưởng thụ tuổi già." Kỷ Ninh hơi kinh ngạc.

Hóa ra đúng là quận đội bí mật của An Thiền Bắc Sơn tộc.

"Với tình báo của Bắc Sơn tộc thì chắc là cũng tra ra được ta rồi." Kỷ Ninh nhíu mày. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Nếu tra được ngươi thì ngươi sẽ không thể sống yên ổn trong mười năm thế này đâu." Bắc Sơn Bách Vi lắc đầu. Khi trước, Kỷ Ninh đánh với Trần Tiến ở hồ Dực Xà là đã một năm trôi qua, rồi về sau lại thêm chín nămĐúng là bây giờ tổng cộng thời gian từ lúc trở về hồ Dực Xà là mười năm.

Bắc Sơn Bách Vi nói khẽ: "Người Huyền quân cũng tra ra được tới phủ Bắc Sơn Hắc Hổ ta. Nhưng dù gì thì Huyền quân cũng phục vụ cho An Thiền Bắc Sơn tộc. Nên không dám gây sự với phủ Bắc Sơn Hắc Hổ ta. Chuyện này được phủ nhà ta nhận trách nhiệm. Phía Huyền quân cũng đành phải dừng tay, không cách nào tiếp tục tra xét nữa."

Kỷ Ninh giật mình.

Hóa ra là phủ Bắc Sơn Hắc Hổ hỗ trợ. Nhưng Kỷ Ninh không biết. Khả năng trung thành của một quân đội rất quan trọng. An Thiền Bắc Sơn tộc cũng phải để ý tới tình cảm của người tu tiên trong quân. Cho nên chuyện không chỉ đơn giản như Bắc Sơn Bách Vi nói. Đó chính là Bắc Sơn Bách Vi tự đứng ra gánh trách nhiệm. Nói với Huyền quân là vị công tử Bắc Sơn Bách Vi này không nắm rõ tình hình nên chẳng may. Huyền quân không có cách nào giải quyết vị công tử Bắc Sơn tộc này nên mới không còn cách nào khác là bỏ qua.

Bất kể là lúc trước hay hiện tại, Kỷ Ninh cũng không quá để ý tới những việc này nên dĩ nhiên không biết Bắc Sơn Bách Vi hy sinh vì mình.

"Cảm tạ Bách Vi huynh, cảm tạ cha huynh." Kỷ Ninh nói.

"Việc nhỏ, việc nhỏ." Bắc Sơn Bách Vi cười cười, xua tay rồi lập tức hạ giọng. "Kỷ Ninh huynh, ta còn nghe nói tới chuyện giữa ngươi và 'Cửu Liên'."

"Ngươi cũng biết sao?" Kỷ Ninh kinh ngạc.

Bắc Sơn Bách Vi gật đầu. "Trong một lần uống rượu ở động Vô Ưu. Ta mở tiệc chiêu đãi Hỏa Thánh. Lúc ấy có cả mặt Trần Tiến. Ta có nhắc tới ngươi. Ta vốn còn tưởng các ngươi là huynh đệ đồng môn Nên nhắc tới tên ngươi là sẽ làm quan hệ tốt hơn. Ai ngờ vừa nói một cái là sắc mặt của Trần Tiến trở nên rất khó coi, hắn vội vã rời bàn tiệc. Về sau ta hỏi Hỏa Thánh thì mới biết được tình hình."

Kỷ Ninh hiểu ra, lắc đầu cười nói: "Nói ra cũng buồn cười. Cửu Liên chưa bao giờ cảm mến Trần Tiến kia, hoàn toàn là tình cảm của một phía Trần Tiến! Mà hắn lại còn muốn giải quyết tađáng tiếc là bị ta giải quyết lại rồi!"

Bắc Sơn Bách Vi lắc đầu: "Ta thấy, hắn có thù hận với ngươi rất lớn. Lòng dạ như thếe là khó làm nên chuyện gì. Dù gì tên Trần Tiến kia cũng là đệ tử Trần tộc quận Thượng Thủy. Thế mà lòng dạ lại hẹp hòi như thế. Chắc là Trần tộc cũng dạy dỗ hắn ở mức bình thường. Trần Tiến chắc cũng chẳng phải thủ lĩnh kế nhiệm của Trần tộc."

Những bộ tộc lớn đều sẽ rất kỹ càng trong việc rèn luyện, mài dũa thủ lĩnh.

Nhất định phải bồi dưỡng ra một người có đủ khả năng làm lãnh tụ.

Hiển nhiên là Trần Tiến không đủ tư cách.

"Kỷ Ninh sư huynh!"

Bỗng nhiên một âm thanh lanh lảnh vang vọng khắp hồ Dực Xà. "Ha!" Kỷ Ninh đứng phắt dậy, vẻ mặt vui mừng.

"Ai làm ngươi vui vậy?" Bắc Sơn Bách Vi kinh ngạc.

"Là Sóc sư đệ của ta." Kỷ Ninh vui vẻ nói.

Lúc này, hai người Kỷ Ninh và Bắc Sơn Bách Vi bay ra ngoài không trung nghênh đón. Chỉ thấy một thuyền rồng bay tới, trên thuyền có một đám người tu tiên.

"Nhiều người vậy à." Kỷ Ninh cũng lắp bắp kinh hãi.

Trong đám người kia đều là những đồng môn cấp độ Vạn Tượng. Tới cả Huyết Ảnh sư huynh, Dư Vi sư tỷ cũng tới. Cẩn thẩn đếm lại thì có khoảng mười lăm ngoời!

"Kỷ Ninh sư huynh." Mộc Tử Sóc bay tới cạnh Kỷ Ninh đầu tiên, hưng phấn đấm vào ngực Kỷ Ninh. "Lợi hại đó. Tới cả lão già Nguyên Thần viên mãn cũng bị ngươi đánh chạy té khói. Nhớ ngày lại lúc chúng ta gặp Long Kình yêu vương, ta vẫn còn nhức đầu đấy." "Lúc đó vẫn còn chưa phân thắng bại mà." Kỷ Ninh liền giải thích.

Huyết Ảnh sư huynh đầu bạc áo trắng mở miệng nói: "Sư đệ không phải khiêm tốn. Sư đệ chính là dòng Thần Ma luyện thể. Tuyết Vũ đạo nhân kia lại là dòng luyện khíTrong tình huống thực lực tương đương, thông thường dòng luyện khí đều sẽ không dám chém giết với dòng Thần Ma luyện thể. Hắn chạy đi đúng là do sợ bị ngươi giết chết."

Kỷ Ninh nghe thấy thì không giải thích gì thêm.

"Kỷ Ninh sư đệ." Một thiếu nữ dung mạo cực đẹp nhìn Kỷ Ninh.

"Dư Vi sư tỷ." Kỷ Ninh đáp.

Trận chiến ở Luận Đạo Điện khi trước, người cuối cùng ra tay đánh bại mình chính là Dư Vi sư tỷ. Trong hơn chín năm này, khi mình tới chi nhánh Ứng Long Vệ nhận nhiệm vụ cũng có nghe một ít tin tức liên quan tới 'Dư Vi sư tỷ'. Trong chín năm này, Dư Vi sư tỷ cũng cực kỳ sáng chói. Thậm chí còn đánh bại cả một tên Nguyên Thần đạo nhân trung kỳ. Danh tiếng quá lớn. Đúng là không thua kém mình chút nào.

"Nếu đánh lại lần nữa thì e là ta cũng không chắc có thể đánh bại sư đệ." Thiếu nữ áo đen cười. "Sư tỷ khiêm tốn rồi." Kỷ Ninh liền nói. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Ta giới thiệu cho ngươi người này, không ngươi lại không biết." Thiếu nữ áo đen chỉ vào nam tử mặc áo xám có ánh mắt sâu xa ở bên cạnh. "Đây là Thương Giang sư huynh. Thương Giang sư huynh thường lưu lạc ở bên ngoài. Lần này trùng hợp gặp được ở trong Hắc Bạch Học cung nên đi cùng chúng ta tới đây gặp sư đệ một lần."

Kỷ Ninh hơi kinh ngạc.

Thương Giang sư huynh? Ở cấp độ Vạn Tượng có ba tiên nhân chuyển thế. Dư Vi là một, Thương Gian chân nhân cũng là một trong đó. Hơn nữa Thương Giang tiên nhân đã tu luyện lâu hơn. Lại rồng thần thấy đầu không thấy đuôi. Đây là lần đầu tiên được thấy vị này.




21.05.2013

Quyển 9: Kỷ Ninh hồ Dực Xà
Chương 38
Ba trăm năm một lần đại hội Tiên Duyên
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Nam tử áo xám cũng không tuấn lãng cho lắm nhưng lại có hơi thở thật sự sâu xa. Thật ra, là một tiên nhân chuyển thế, thậm chí đã sớm nắm giữ một 'Đạo' hoàn chỉnh, ký ức thông thường của kiếp trước đều đã nhớ ra không ít, cho nên khí chất cũng sẽ bị ảnh hưởng từ kiếp trước mang vẻ lỗi lạc tự nhiên bất quần.

"Bắc Minh sư đệ." Thương Giang chân nhân mỉm cười nhìn Kỷ Ninh. "Đã sớm nghe danh sư đệ. Nhưng do vẫn xông pha ở bên ngoài nên chưa có cơ hội gặp mặt. Lần này trở về, ta nghe nói sư đệ đánh lui được Tuyết Vũ đạo nhân. . .Quả thật là khó lường, khó lường thật. Nếu tính về tốc độ trong hàng đệ tử đời thứ ba ở Hắc Bạch Học cung thì chỉ có Dư Vi sư muội là có thể so sánh với ngươi."

"Ta cũng không thể sánh bằng sư đệ Kỷ Ninh." Dư Vi liền nói.

"Khiêm tốn rồi. Sư muội, ba năm trước ngươi đã nắm đầy đủ 'Hàn Băng Chi Đạo' trong tay, ngang tầm với hai người chúng ta. Ta và Kiền Tà thật là hổ thẹn." Thương Giang chân nhân nói.

"Dư Vi sư tỷ, ngươi đã có thể hiểu đươc một Đạo hoàn chỉnh nhanh tới vậy. Kỷ Ninh sư đệ cũng như ngươi vậy." Ở bên cạnh, Huyết Ảnh sư huynh cũng cười.

Kỷ Ninh cảm thấy kinh ngạc.

Nghe thấy. . .

Dư Vi sư tỷ hiểu được một Đạo hoàn chỉnh thì hẳn là có nhiều người biết. Ít nhất là Thương Giang, Huyết Ảnh sư huynh cũng biết.

Lợi hại! Thật sự thì Dư Vi sư tỷ cũng chưa lớn tuổi, đại khái hơn mình khoảng mười tuổi! Vậy mà lại đã hiểu được một Đạo hoàn chỉnh. Hơn nữa còn là 'Hàn Băng Chi Đạo'. Phải biết rằng trong cuộc chiến ở Luận Đạo Điện khi trước, thứ Dư Vi dùng để đánh bại mình chính là pháp môn lửa. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Sư tỷ không phải là Hỏa Hồng tiên tử sao, sao lại am hiểu cả băng?" Kỷ Ninh kinh ngạc nói.

"Băng Hỏa đều am hiểu." Thương Giang chân nhân cảm khái nói. "Tuy đều là tiên nhân chuyển thế nhưng cũng vẫn có sự khác nhau. Đó là địa tiên tán tiên bình thường, nhưng cũng có thể là tán tiên tu luyện hơn mười vạn năm. . .Chắc kiếp trước, Dư Vi sư muội đúng là một tán tiên cực giỏi."

Dư Vi bất đắc dĩ: "Lần này tới chúng mừng sư đệ Kỷ Ninh. Làm sao lại cứ nói tới ta vậy. Kỷ Ninh sư đệ, chúng ta tới chỗ này của ngươi. . .mà lại nói chuyện ở trên không trung sao? Chẳng lẽ tới một chén nước cũng không có?"

"Có, đương nhiên có." Lúc này Kỷ Ninh dẫn xuống.

Một đám đệ tử Hắc Bạch Học cung nói cười vui vẻ đi xuống đảo Minh Tâm. Trên đảo Minh Tâm, Thu Diệp đã sớm bố trí người hầu chuẩn bị. Nhiều đệ tử Hắc Bạch Học cung tới như vậy, há có thể lạnh nhạt được sao?

. . .

Một đám đồng môn tới, sau hai ngày thì có một vài đồng môn đã về trước.

Mộc Tử Sóc sư đệ, Dư Vi sư tỷ, Thương Giang sư huynh cùng Bắc Sơn Bách Vi đều tạm thời ở thêm vài ngày nữa.

Một ngày, trời sáng ngàn dặm.

Nhóm người Kỷ Ninh ngồi trên một con thuyền giữa hồ Dực Xà, chia ra ngồi xuống uống rượu tiên, ăn linh quả.

"Dư Vi sư muội." Thương Giang chân nhân ngồi đối diện mở miệng. "Bây giờ còn cách đại hội Tiên Duyên có ba năm. Trong ba năm này, ngươi định làm gì?"

"Tùy ý thôi." Thiếu nữ áo đen Dư Vi ngồi ở đó, nhìn về bốn phía. "Dạo chơi thoải mái, tất cả đều tùy tâm, chờ tới lúc rồi sẽ có thể tự mình đi tới vương đô Đại Hạ."

"Ta đây sẽ chờ, chúc cho Hỏa Hồng tiên tử vang danh thiên hạ." Bắc Sơn Bách Vi cười nói.

Mộc Tử Sóc trợn tròn mắt: "Đợi đã, mọi người đang nói cái gì vậy. Gì mà đại hội Tiên Duyên? Gì mà vương đô Đại Hạ? Còn vang danh thiên hạ nữa? Sư huynh. . .ngươi có biết bọn họ đang nói cái gì không?"

Kỷ Ninh cũng khó hiểu, lắc đầu: "Các vị đang nói cái gì thế. Sao ta lại chưa từng nghe qua?"

Bắc Sơn Bách Vi nói: "Đại hội Tiên Duyên là đại hội do vương triều Đại Hạ tổ chức từ thời khai quốc tới giờ. Nhưng nhất định phải ở cấp độ Nguyên Thần trở xuống thì mới được tham gia. Đây cũng chính là cuộc chiến giữa các thiên tài thật sự. Thế giới lớn do vương triều Đại Hạ thống lĩnh có ba ngàn sáu trăm quận, và rất nhiều nơi ngoài biển. . .Không biết bao nhiêu thiên tài yêu nghiệt, tiên nhân chuyển thế đều tham gia vào sự kiện này."

"Cuộc chiến thiên tài?" Kỷ Ninh kinh ngạc.

"Đúng vậy, gọi là đại hội Tiên Duyên nhưng thực tế chính là cuộc chiến giữa các thiên tài." Bắc Sơn Bách Vi cảm khái. "Bởi vì nhất đinh phải dưới Nguyên Thần. . .Cho nên thường người tham gia là Vạn Tượng viên mãn. Nghĩ tới một đám Vạn Tượng chân nhân viên mãn toàn là thiên tài ở quận thành, hải ngoại tới tham chiến. . .mà thấy rét run. Thông thường những kẻ đi tham chiến đều ngang tầm với Nguyên Thần đạo nhân!" Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Sắc mặt của Kỷ Ninh trở nên trịnh trọng.

Hắn hiểu được.

Nếu quả thật là một chỗ hội tụ tất cả các thiên tài trong thế giới lớn này. Phải biết rằng, trong Hắc Bạch Học cung quận An Thiền đã có Lạp Tháp chân nhân, Hỏa Thánh, Thương Giang chân nhân, Dư Vi. . .Trong quận An Thiền còn có những môn phái, bộ tộc khác nên cũng sẽ dạy ra những thiên tài nghịch thiên.

Một quận tính ra đã có chục người.

Mà vương triều Đại Hạ có ba ngàn sáu trăm quận, lại thêm cả hải ngoại.

Nói cách khác. Nếu chỉ tính những người ngang tầm với Hỏa Thánh, Thương Gian chân nhân thì cả vương triều Đại Hạ e là cũng có hơn mười vạn!

"Không có thực lực mà đi tham chiến là ngang với đi chịu chết." Bắc Sơn Bách Vi nói. "Sở dĩ lúc trước ngươi không được biết vì thực lực lúc đó còn chưa đủ nên Hắc Bạch Học cung cũng sẽ không thông báo với ngươi. Dù sao việc ngươi đánh lui Tuyết Vũ đạo nhân cũng chỉ là chuyện mới xảy ra."

Kỷ Ninh gật đầu.

"Chẳng lẽ ngươi muốn đi?" Bắc Sơn Bách Vi nhìn Kỷ Ninh.

"Không vội." Kỷ Ninh nói.

"Ta cũng hiểu được ngươi bây giờ không cần phải đi. Dù sao ngươi mới chỉ tu luyện hơn ba mươi năm, thời gian quá ngắn." Bắc Sơn Bách Vi nói. "Ngươi cứ tu luyện ở cấp độ Vạn Tượng thêm ba trăm năm nữa. Đợi đại hội Tiên Duyên lần sau thì ngươi tới. . .Ta tin rằng ngươi sẽ lập tức nổi tiếng ngay. Ta nghe nói có một số thiên tài yêu nghiệt cũng kìm nén tới ba trăm năm rồi mới tới. Thậm chí đợi tới lúc ngộ ra vài Đạo hoàn chỉnh!"

Kỷ Ninh thầm líu lưỡi.

Ngộ ra vài Đạo hoàn chỉnh?

"Đã có hiểu biết lớn như thế. Vì sao lại không lên Nguyên Thần đạo nhân, thậm chí Địa Tiên? Sao cứ phải ở giai đoạn Vạn Tượng?" Kỷ Ninh hỏi.

Mộc Tử Sóc ở bên cạnh cũng nói: "Đúng vậy, kìm nén thời gian lâu thế làm gì. Chẳng lẽ đại hội Tiên Duyên này lại hấp dẫn tới vậy sao?"

"Các ngươi còn chưa biết." Ở bên cạnh, Thương Giang chân nhân mở miệng.

Bắc Sơn Bách Vi, Dư Vi đều nhìn về phía hai người Kỷ Ninh. Thương Giang chân nhân nói tiếp: "Trong đại hội Tiên Duyên kia, ba người có thứ hạng đầu đều sẽ được một món pháp bảo tiên giai."

"Pháp bảo tiên giai?" Mộc Tử Sóc kinh ngạc hô lên.

"Nếu chỉ riêng pháp bảo tiên giai thì cũng không thể có sức hấp dẫn lớn tới vậy." Kỷ Ninh nhíu mày. Một người có thể ngộ ra vài Đạo hoàn chỉnh trong ba trăm năm thì đúng là thiên tài yêu nghiệt. Những người tầm cỡ này một khi trở thành Địa Tiên thì việc kiếm một pháp bảo tiên giai cũng không có gì khó."

"Đây chỉ là một phần thôi." Thiếu nữ áo đen Dư Vi mở miệng. "Nếu tham gia đại hội Tiên Duyên là có thể một bước lên trời, thật sự làm cho cả vương triều Đại Hạ chú ý tới ngươi. Nếu như có thể xếp vào hàng mười người đầu. Chỉ riêng những bộ tộc lớn muốn tạo thiện cảm là đã đóng góp vạn cân nguyên dịch, thậm chí nhiều hơn. Một bộ tộc cũng không nhiều nhưng một đám những thế lực như thế cộng lại. . .Riêng nguyên dịch thu được đã làm tay ngươi không cầm hết được rồi."

"Nhưng đó cũng chỉ là phần thêm vào."

"Quan trọng là. . .'Tiên Duyên'." Thiếu nữ áo đen nhìn Kỷ Ninh. "Nếu có thể xếp hạng trong mười người đứng đầu đại hội Tiên Duyên là có thể chính thức gia nhập làm đệ tử của những người bản lĩnh thật sự lớn. Một khi được đi theo những người này, khả năng trở thành Thiên Tiên sẽ cao hơn."

"Người bản lĩnh lớn?" Kỷ Ninh liền hỏi. "Người bản lĩnh lớn tới đâu?"

Thương Giang chân nhân lại nói giọng trầm thấp. "Có thể là những tồn tại ẩn cư trong thế giới này hoặc cũng có thể là tồn tại mạnh mẽ ở ngoài thế giới này! Tóm lại, chắc chắn là vượt xa Thiên Tiên! Ta nói cho các ngươi biết một việc. . .Trong những tồn tại trở thành Thiên Tiên, hơn tám phần đều là những người đã bộc lộ tài năng của mình ở đại hội Tiên Duyên, được người bản lĩnh lớn thu nhận."

"Đây là một cơ hội, một cơ hội cho ngươi thể hiện, để những nhân vật lớn trong tam giới nhìn thấy thiên tư của ngươi." Thương Giang chân nhân nhìn Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc. "Hiểu rồi chứ. Hiểu được tại sao thiên tài phải kìm nén tới ba trăm năm chỉ để sáng chói trong đại hội Tiên Duyên này chưa?"

Dư Vi cũng cảm thán: "Những tiên nhân chuyển thế như chúng ta đã tính là gì. Thật sự địa tiên, tán tiên cũng chẳng đáng nói. Phải trở thành Thiên Tiên thì mới thật sự tiêu dao tự tại! Nhưng trở thành Thiên Tiên khó khăn tới mức nào? Trong cả lịch sử Hắc Bạch Học cung cũng mới chỉ có một người. Mà đại hội Tiên Duyên. . .lại đúng thật sự là 'cơ duyên' nên dĩ nhiên phải cố nắm lấy."

Kỷ Ninh và Mộc Tử Sóc hoàn toàn hiểu ra.

Việc trở thành Thiên Tiên cực kỳ khó khăn!

Nếu có người bản lĩnh lớn trong tam giới chỉ điểm cho thì sẽ dễ dàng hơn. Giống như Tam Thọ đạo nhân chỉ điểm cho mình thì con đường tu tiên của mình sẽ đi nhanh hơn nhiều.

Đại hội Tiên Duyên. . .Chính là cơ hội cho một vài tồn tại trong tam giới đến quan sát mình.

"Hơn xa Thiên Tiên?" Mộc Tử Sóc nhịn không được hỏi. "Ta chỉ biết Thiên Tiên là có thể nhảy ra khỏi tam giới, tự do tự tại. Trên Thiên Tiên còn có gì nữa?"

Hai người Dư Vi, Thương Giang nhìn nhau.

Dư Vi từ tốn nói: "Chân Tiên! Thuần Dương chân tiên!"

"Chân tiên?" Mộc Tử Sóc thì thào như tự nói.

"Ngộ ra một Đạo hoàn chỉnh là điều kiện đầu tiên quyết định việc có thể trở thành Thiên Tiên." Dư Vi nói. "Mà ngộ ra một Đại Đạo hoàn chỉnh chính là điều kiện đầu tiên để trở thành Chân Tiên."

Mộc Tử Sóc gật đầu nhẹ.

Kỷ Ninh cũng gật đầu.

Hai người bọn họ cũng biết cái gì là Đại Dạo. Kiếm Đạo của Kỷ Ninh chính là một trong các Đại Đạo. Khôi Lỗi Chi Đạo của Mộc Tử Sóc cũng là một trong các Đại Đạo! Nhưng muốn nắm hoàn toàn Khôi Lỗi Chi Đạo trong tay thì còn khó hơn cả Kiếm Đại. Chỉ nghe nói tới Tiên Nhân am hiểu chế tạo khôi lỗi chứ chưa thấy ai thật sự nhận là đã nắm Khôi Lỗi Chi Đạo trong tay. Trong truyền thuyết cũng không thấy nhắc tới ai. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Đó mới chỉ là điều kiện đầu tiên thôi. Chứ không phải ngộ ra một Đại Đạo là có thể trở thành Thuần Dương chân tiên ngay." Dư Vi than thở. "Giống như ngộ ra ba năm Đạo hoàn chỉnh, nhưng độ kiếp thất bại thì vẫn thành Tán Tiên. Nên cho dù có ngộ ra Đại Đạo nhưng vẫn phải vượt qua thành kiếp nạn thì mới có thể trở thành Chân Tiên."

"Hai người các ngươi hiểu rồi chứ. Tồn tại hơn xa Thiên Tiên lợi hại tới mức nào đây? Bất kỳ một người nào trong số họ đều là những đỉnh cao trong tam giới. Cho dù thông thường người được chọn đều chỉ trở thành đệ tử ký danh. Nhưng đừng nói là đệ tử ký danh, cho dù đi làm canh cửa cho những người bản lĩnh lớn kia thì cũng vẫn còn tôn quý hơn những hoàng tử hoàng tộc ở Đại Hạ." Thương Giang chân nhân cũng nói.

Kỷ Ninh và Mộc Tử Sóc đều gật đầu đồng ý.

Tồn tại cấp độ kia thì dĩ nhiên là người bản lĩnh lớn trong tam giới rồi.

Bỗng nhiên Kỷ Ninh nghĩ tới chủ nhân của Thủy Phủ: Tam Thọ đạo nhân. . .Đây chính là Hỗn Độn Thần Ma. Từ lúc sinh ra từ hỗn độn là đã có thể hiểu rõ, nắm giữ một Đại Đạo. Về sau còn hiểu được thêm nhiều Đại Đạo khác, lại còn sáng chế ra thần thông 'Trích Tinh Thủ' đứng trong mười thần thông hàng đầu từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa tới này.

"Sư tôn nói rằng ta phải trở thành Thiên Thần thì mới tính là đệ tử của ông ta. Không biết thực lực của sư tôn so với chân tiên thì thế nào." Kỷ Ninh nói thầm.




21.05.2013

Quyển 9: Kỷ Ninh hồ Dực Xà
Chương 39
Gặp nhau
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Dư Vi sư tỷ." Kỷ Ninh ý thức được đại hội Tiên Duyên này lớn lao tới mức nào, không khỏi lo lắng nhìn về phía sư tỷ Dư Vi. "Ngươi tu luyện mới hơn ta gần mười năm. Mà người tới đại hội Tiên Duyên đều là thiên tài yêu nghiệt hơn ba trăm năm. Sư tỷ ngươi mà đi, không phải là quá nguy hiểm sao? Nếu quả thật sư tỷ muốn đi, tại sao lại không chờ thêm ba trăm năm nữa?" Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Thiếu nữ áo đen Dư Vi lắc đầu nhẹ: "Ba trăm năm, quá lâu."

"Ta cũng đã khuyên nàng." Thương Giang chân nhân thở dài nói.

"Đúng đó, thật sự quá nguy hiểm. Trong đại hội Tiên Duyên toàn những đỉnh cao. Tuy chỉ là Vạn Tượng viên mãn nhưng mức độ thông hiểu 'Đạo' thì hoàn toàn ngang với cấp độ Tiên Nhân. Thậm chí có khi còn cao hơn cả tiên nhân. Lại còn thêm cả những người yêu nghiệt như huynh đệ Kỷ Ninh mà còn phải kiền trì tới hơn ba trăm năm chỉ vì một trận chiến này." Bắc Sơn Bách Vi lo lắng nói: "Hỏa Hồng tiên tử. Tuy ngươi là tiên nhân chuyển thế nhưng dù sao thời gian tu luyện vẫn còn ngắn, trừ khi hoàn toàn nhớ ra ký ức kiếp trước."

Nếu nhớ lại toàn bộ ký ức thì có thể ngộ ra toàn bộ 'Đạo' mà kiếp trước hiểu được.

Nhưng dù như vậy thì vẫn còn rất nhiều nguy hiểm.

"Ở đại hội Tiên Duyên, phần lớn đều là những người nắm giữ đầy đủ một Đạo." Dư Vi lắc đầu. "Còn mức nắm trong tay hai Đạo thì cực hiếm. Ngộ ra được ba Đạo hoàn chỉnh thì e là đã xếp trong mười người. Trong quá trình ngộ Đạo thì việc mình tự am hiểu là cách nhanh nhất còn đã không hiểu thì dù có được trợ giúp cũng chỉ càng ngày càng chậm mà thôi."

Kỷ Ninh gật đầu.

Ngoại trừ Đại Đạo 'Kiếm Đạo' ra thì thứ mình am hiểu nhất chính là Liệt Hỏa Chi Đạo, Vũ Thủy Chi Đạo, Tật Phong Chi Đạo. Cho mình thêm một trăm năm nữa thì gần như chắc chắn có thể hoàn toàn hiểu được Đạo này. Nhưng nếu phải hiểu ra tới bốn, năm Đạo. . .thì cho dù có thêm ba trăm năm nữa, mình cũng không nắm chắc được. Bởi vì ngoài những Đạo mình hiểu được, với những Đạo khác dù chỉ là lờ mờ mình cũng còn chưa thấy đâu.

"Tuy ta chỉ nắm giữ đầy đủ một Đạo." Dư Vi cười nói. "Nhưng ta cũng đã nhớ được một phần nhỏ ký ức kiếp trước, nên cũng làm cho ta biết thêm ít bí thuật. Nhờ đó nên ta mạnh hơn những kẻ nắm giữ một Đạo hoàn chỉnh không ít."

"Đánh để lên hàng mười người thì vô vọng." Dư Vi lắc đầu. "Nhưng nếu giữ mạng thì vẫn nắm chắc."

Đám người Kỷ Ninh và Bắc Sơn Bách Vi nhìn nhau. Nếu Dư Vi sư tỷ đã nói vậy thì bọn hắn cũng chẳng thể khuyên nổi nữa. Hơn nữa, tiên nhân chuyển thế vốn có điểm đặc biệt, còn có thể dựa vào việc nhớ lại ký ức kiếp trước.

"Kiến trước ta tới độ kiếp thì thất bại. Nên lúc này dĩ nhiên là có thể tăng lên một cách nhanh chóng." Trong mắt của Dư Vi hiện lên tia sáng. "Đại hội Tiên Duyên này là cơ hội thật sự để đấu với những thiên tài bậc nhất. Đây mới chính là cơ hội rèn luyện khó gặp nhất trong cả đời."

Kỷ Ninh bỗng động lòng.

Đúng.

Ở đó có thể đấu với những thiên tài, mà lại đều là dưới Nguyên Thần. Tới lúc đột phá lên Nguyên Thần thì sẽ không còn cơ hội như vậy nữa.

"Ta có nên đi hay không đây?" Kỷ Ninh suy ngẫm. "Dư Vi nói, thông thường người ngộ ra ba Đạo là có thể xếp trong mười người đứng đầu. Mỗi khi người tu tiên ngộ ra một Đạo hoàn chỉnh là thực lực tăng lên thẳng tắp. . .Thực lực của ta bây giờ vẫn còn cách ba Đạo kia rất xa."

"Nhưng còn ba năm nữa."

"Để xem, trong ba năm này ta có thể gia tăng thực lực được bao nhiêu."

Kỷ Ninh thầm nói.

Lúc này Kỷ Ninh đã quyết định. Trong ba năm tiếp theo sẽ cố gắng mau chóng tăng thực lực của mình lên.

"Dư Vi sư tỷ, Thương Giang sư huynh." Kỷ Ninh nhìn về phía hai vị sư huynh sư tỷ.

Dư Vi và Thương Giang đều nhìn về Kỷ Ninh.

"Không biết hai vị còn ở hồ Dực Xà lâu nữa không. Sư đệ muốn thỉnh giáo sư huynh sư tỷ thêm chút." Kỷ Ninh bất đắc dĩ nói. "Trong những năm ở hồ Dực Xà này, ta mới chỉ thật sự một lần liều mạng duy nhất với Tuyết Vũ đạo nhân, còn những lần đi truy giết tội phạm quan trọng...đều chưa từng dùng hết thực lực."

"Ha ha ha." Thương Giang chân nhân cũng cười. "Đối thủ khó tìm đây. Sư đệ, ngươi đi theo Đạo Kiếm Tiên. Nghe nói là rất thiện chiến. Ta cũng rất muốn đấu thử với sư đệ một trận."

Dư Vi cũng gật đầu cười nói: "Trước đại hội Tiên Duyên, ta cũng không biết nên đi chỗ nào. Đang tính đi đấu trước với những thiên tài ở vương triều Đại Hạ. Nếu cùng luận bàn tỷ thí với Kỷ Ninh sư đệ người. . .có lẽ cũng sẽ có thể làm thực lực tăng lên một bậc. Nhưng sư đệ ngươi phải chuẩn bị rượu ngon, món ngon nhiều hơn nữa để ta và Thương Giang sư huynh còn xem xét."

"Việc ấy cứ giao cho ta." Bắc Sơn Bách Vi cười nói. "Đảm bảo làm ba người thật vừa lòng."

Ba người đều là những Vạn Tượng chân nhân cấp cao.

Hai người Dư Vi là tiên nhân chuyển thế. Mà Kỷ Ninh cũng được rất nhiều người coi là tiên nhân chuyển thế, nếu không thì vì sao mà thần hồn lại mạnh mẽ tới vậy? Rất nhiều người cho rằng kiếp trước của Kỷ Ninh là một tiên nhân cực kỳ mạnh mẽ, chính vì tiên nhân quá mức mạnh mẽ nên muốn nhớ lại ký ức thì sẽ không dễ dàng như bình thường.

Kiếp trước càng mạnh thì việc nhớ lại ký ức lại càng khó. Giống như Thư Hoa tiên nhân, Bắc Hành tiên nhân là những tán tiên ngang với Thiên Tiên. Nếu chuyển sang kiếp khác thành công thì kiếp sau dù có tu luyện thành địa tiên cũng chưa chắc nhớ lại được hết.

"Ba người các ngươi đấu với nhau, làm sao lại không có ta!" Mộc Tử Sóc trợn mắt nói.

Ba người Kỷ Ninh, Dư Vi, Thương Giang cùng nhìn về phía Mộc Tử Sóc.

Mộc Tử Sóc tức giận nói: "Ta điều khiển pháp bảo, có lẽ không phải đối thủ của mọi người. Nhưng ta vẫn còn những con bài chưa lật khác mà sư phụ và ta cùng làm ra. Tuy rằng tiêu tốn nguyên dịch nhiều nhưng chắc chắn ngang tầm với Nguyên Thần đạo nhân. Hơn nữa khôi lỗi này có thân thể là pháp bảo nên dù Thần Ma luyện thể cũng không dễ gì phá được!"

"Coi như ngươi nói đúng." Dư Vi cười nói.

"Một vài khôi lỗi mạnh mẽ đúng là rất lợi hại." Thương Giang chân nhân cũng gật đầu. "Đáng tiếc đại hội Tiên Duyên không cho phép người theo Đạo Khôi Lỗi tham gia."

"Tại sao lại không cho phép người theo Đạo Khôi Lỗi tham gia?" Mộc Tử Sóc tức giận nói. "Thật không công bằng."

Kỷ Ninh cũng cười. "Điều đó ta hiểu. Bởi vì ta chưa từng nghe nói tới người bản lĩnh lớn nào hiểu được Đạo Khôi Lỗi. Nếu không có người bản lĩnh lớn ở Đạo này thì làm sao có thể chỉ dẫn ngươi thành Thiên Tiên đây."

Mộc Tử Sóc lặng yên.

Đúng vậy.

Về cơ bản, đại hội Tiên Duyên chính là nơi để những người bản lĩnh lớn tìm ra những thiên tài tư chất yêu nghiệt, về sau thi làm đồ đệ. Người bản lĩnh lớn không am hiểu về Đạo Khôi Lỗi thì dĩ nhiên cũng sẽ không thu. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Thứ mà Khôi Lỗi chi Đạo theo đuổi chính là tính chất của vật chất, theo đuổi tự nhiên tới mức độ cao nhất! Nhưng vật chất trong thiên địa vô vàn, chỉ riêng nhớ một lần những thứ đó đã mất không biết bao nhiêu nă,, rồi lại cần phải hiểu được hoàn toàn Khôi Lỗi Chi Đạo. Dù ở trong truyền thuyết cũng không có người nào có thể! Mỗi người tu tiên theo Đạo Khôi Lỗi đều hiểu điều này. . .đồng thời bọn họ đều nhận định Đại Đạo này là không có cực hạn, cho nên bọn họ đi tìm những thứ khác mạnh mẽ hơn.

Ba người Dư Vi, Thương Giang, Mộc Tử Sóc cùng tạm thời ở lại hồ Dực Xà. Bắc Sơn Bách Vi thì trở về.

Khi thì ba người bọn họ tỷ thí, khi thì luận Đạo. Điều này làm mấy người dù ít dù nhiều cũng có tiến bộ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Một ngày, thuyền lớn bay trên hồ Dực Xà.

Bốn ngơời Kỷ Ninh đang nói đủ loại chuyện.

"Dư Vi sư tỷ, ngươi làm sao vậy?" Kỷ Ninh phát hiện Dư Vi sư tỷ đang rưng rưng nước mắt, không khỏi hỏi. Khi trước, lúc nói chuyện, mình có nhắc tới cha mẹ đã khuất, không ngờ lại động đến nỗi đau của Dư Vi sư tỷ.

Thương Giang chân nhân khẽ nói. "Cũng giống ngươi. Cha mẹ của Dư Vi sư muội cũng mất sớm. Hơn nữa còn từ lúc nàng còn nhỏ.

"Chết sớm?" Kỷ Ninh ngẩn ra.

Đôi mắt của Dư Vi rưng rưng rồi nước mắt liền rơi xuống. Ánh mắt của nàng lờ mờ, nhẹ nhàng nói. "Năm xưa, lúc ta còn nhỏ, thậm chí còn chưa từng tu luyện, cũng chưa hề nhớ được chút ký ức nào. Bộ tộc của ta bị tấn công rồi bắt đầu chạy trốn. . .trong khi lẩn trốn, cha mẹ ta vì bảo vệ cho ta mà chết. Lúc đó ta bị kích thích, thần hồn trời sinh mạnh mẽ lập tức bạo phát giết sạch toàn bộ kẻ thù."

Kỷ Ninh có thể tượng tượng ra cảnh một đứa bé bị cái chết của cha mẹ kích thích, thần hồn bùng nổ. Với thần hồn thần niệm của tiên nhân chuyển thế. . .thì dù là Tử Phủ tu sĩ cũng phải bị giết chết.

"Nhưng đã muộn." Dư Vi lắc đầu. "Cha mẹ vẫn không trở về. Tuy bọn họ ở cùng ta chỉ ba năm. Nhưng cả đời này ta cũng không quên được."

Ba năm?

Lúc đó Dư Vi sư tỷ mới chỉ có ba tuổi.

. . .

Trong lúc này, một cái thoi dài đang xé gió bay đi từ quận Thượng Thủy tới Yên Sơn quận An Thiền.

Bởi vì Cửu Liên không phải Ứng Long Vệ nên nàng cũng chẳng cách nào sử dụng Truyền Tống Trận. Vì thế nên chỉ còn cách bay thẳng tới. . .

"Cuối cùng đã tới!"

Thoi dài dừng lại.

Cửu Liên mặc áo đạo bào trắng tuyến toàn thân, phất tay thu thoi dài lại. Nàng nhìn về phía xa xa, vừa liếc mắt một cái là đã thấy có một con thuyền trên hồ Dực Xà. Trên thuyền có Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Hỏa Hồng tiên tử Dư Vi, Thương Giang chân nhân đang ngồi uống rượu nói chuyện.

"Dư Vi sư tỷ, Thương Giang sư huynh?" Cửu Liên cũng kinh ngạc.

Mà lúc này, ở con thuyền phía dưới, bốn người Kỷ Ninh đều cảm ứng được dao động trong không khí, cùng ngẩng đầu lên nhìn.

Vừa nhìn thấy Cửu Liên trên bầu trời là Kỷ Ninh lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng, đứng phắt dậy.

Đám người Dư Vi cũng cùng đứng lên. Dư Vi vốn rất có cảm tình với Cửu Liên nên hô lớn: "Cửu Liên muội muội."

Vèo!

Cửu Liên bay xuống con thuyền ở dưới. Ánh mắt của nàng giao hội với ánh mắt của Kỷ Ninh. Trong mắt hai người đều hiện lên tình ý. Cửu Liên lập tức quay đầu nhìn về phía Dư Vu, vui vẻ nói: "Sư tỷ, không ngờ lại có thể gặp tỷ ở đây. Ta đã lâu không gặp tỷ. Sao, còn có cả Thương Giang sư huynh và Tử Sóc sư đệ nữa à."

"Ta cũng đã lâu không gặp ngươi, phải mười năm ấy chứ." Dư Vi cũng vui vẻ. "Làm sao mà ngươi vừa đi cái là mất hút mười năm thế."

"Đừng nói nữa." Cửu Liên bất đắc dĩ lắc đầu. "Ta bị bộ tộc nhốt ở động Vạn Liên, không thể nào ra ngoài được. Tới tận mấy ngày trước mới phá giải được trận pháp để đi ra. Ta cũng phải tốn kha khá thời gian để bay từ quận Thượng Thủy tới quận An Thiền."

"Với thân phận của ngươi. Tại sao bộ tộc của ngươi lại nhốt ở động Vạn Liên?" Dư Vi kinh ngạc nói. Nàng cũng là người có quan hệ rất gần với Cửu Liên trong Hắc Bạch Học cung. Nếu như nói Lạc Thanh lớn lên từ nhỏ thì Dư Vi và Cửu Liên lại hợp với nhau về tính cách cho nên Dư Vi cũng biết được thân thế của Cửu Liên.

Cửu Liên bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Kỷ Ninh một cái: "Còn không phải tại hắn sao."

"Hắn?" Dư Vi cảm giác được có cái gì đó khác thường trong cái liếc mắt của Cửu Liên. Không giống với cách mà sư đệ sư muội bình thường nhìn nhau. Ngược lại như thể đôi đạo lữ đầy cảm tình vậy.

Kỷ Ninh đi tới, cầm tay Cửu Liên, cũng không biết nên nói cái gì, sau một chút nín lặng cũng nói được ra ba chứ: "Không sao chứ."

"Không có việc gì. Nhưng rất buồn đó. Nhưng sau khi ta ra khỏi động Vạn Liên thì Đông Duyên tộc sẽ không bao giờ. . .nhúng tay vào chuyện của ta nữa." Cửu Liên nhìn Kỷ Ninh, trong ánh mắt tràn đầy vui mừng.

"Sẽ không nhúng tay nữa sao?" Kỷ Ninh không khỏi lộ ra vẻ mặt vui mừng. Đông Duyên tộc gây trở ngại luôn luôn là mỗi bận tâm của Kỷ Ninh. Hiện tại đã tốt rồi, tất cả đã thành mây khói.

"Hai người bọn họ?"

Dư Vi nhìn Kỷ Ninh cùng Cửu Liên với bộ dạng như vậy thì không khỏi sững sờ.

"Còn nhìn gì nữa. Hai người bọn họ đã kết thành đạo lữ rồi!" Thương Giang chân nhân nở nụ cười.

"Kỷ Ninh sư huynh. Người kết thành đạo lữ mà chẳng nói với ta gì cả!" Mộc Tử Sóc kêu lên.

Dư Vi thì đứng ở bên lặng yên nhìn nhưng vẫn duy trì nụ cười thản nhiên.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 1
Thiếu Viêm tộc
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Khi Cửu Liên vừ tới hồ Dực Xà không lâu thì ở dãy núi Xích Long quận an Thiền xa xôi, trên một Truyền Tống Trận cao lớn đang có một đám người tụ tập.

Đám người này có hơi thở mạnh mẽ, hiển nhiên đều là người không tầm thường.

Bắc Sơn Hồ còn đứng cạnh một nam tử cao gầy, truyền âm nói: "Phụ thân, người dẫn ta tới đây làm gì vậy? Lúc ở thành An Thiền không cho ta hỏi, nhưng tới tận chi nhánh Ứng Long Vệ thế này thì cũng nên cho ta biết."

Nam tử cao gầy mặc hán phục màu đen, đầu đội cao quan, đôi mắt sâu xa, nhưng khi đôi mắt khép mở lại tỏ ra ánh sáng lạnh lẽo làm người khác phải kinh hãi.

Người này chính là cha của Bắc Sơn Hồ: Bắc Sơn Dận!

Người lớn tiếng hô hào để trở thành người kế nhiệm An Thiền Hầu nhất chính là Bắc Sơn Dận và Bắc Sơn Hắc Hổ. Hai người bọn họ có tính cách hoàn toàn khác nhau. Bắc Sơn Hắc Hổ giống như một con mãnh thú từ thời xa xư , có một khí thế bá đạo trời cho. . .làm cho người khác nhìn thấy phải e sợ, cách làm việc cũng cực kỳ mạnh mẽ, rất nhiều tùy tùng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Còn Bắc Sơn Dận lại thật sự là kẻ kiêu hùng giỏi ngấm ngầm chịu đựng. i cũng không thể nhìn thấu được rốt cuộc Bắc Sơn Dận nghĩ gì. Mọi thứ đều mơ hồ như một giấc mộng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Nếu lúc ở thành An Thiền nói cho ngươi biết, với tính cách của ngươi thì e là sẽ nói ra ngoài làm ảnh hưởng." Bắc Sơn Dận lắc đầu. "Việc này có quan hệ rất quan trọng, người biết rất ít. Ngươi nhìn đó, tuy Đông Thạch tiên nhân dẫn một đám người từ chi nhánh Ứng Long Vệ tới đây đợi nhưng người thật sự biết thì lại chắc chỉ có mình Đông Thạch tiên nhân."

Bắc Sơn Hồ nhất thời cảm thấy hơi khó chịu.

Rốt cuộc thì người làm phụ thân và Đông Thạch tiên nhân phải tự mình tới đây là ai? Lại có bí mật gì mà tới cả con trai như mình mà cũng giấu kín?

"Rốt cuộc là ai?" Bắc Sơn Hồ cực kỳ mong ngóng.

"Người này là Thiếu Viêm Nông ở Thiếu Viêm tộc." Bắc Sơn Dận truyền âm.

Bắc Sơn Hồ lập tức biến đổi sắc mặt, lộ r vẻ khiếp sợ, kinh ngạc truyền âm. "Một trong bốn công tử củ vương đô Đại Hạ, công tử Thiếu Viêm Nông? Làm s o hắn lại tới quận An Thiền chúng ta, việc này s o có thể?"

"Hiểu ra chư , đó là lý do tại sao ta không nói cho ngươi." Bắc Sơn Dận nhìn liếc qua con trai mình.

Bắc Sơn Hồ gật đầu lia lịa.

Hiểu rồi.

Dĩ nhiên là hiểu được.

Mặc dù n Thiền Bắc Sơn tộc là một chư hầu mạnh mẽ từ thời xa xưa. Nhưng nếu dõi tầm mắt ra cả vương triều Đại Hạ. . .thì vẫn có những thế lực mạnh mẽ hơn Bắc Sơn tộc. Ví dụ như hoàng tộc Đại Hạ mạnh nhất, hoặc là 'Hạ Mang tộc' - bộ tộc năm xưa đã giúp đỡ hoàng tộc Đại Hạ thống nhất vùng trời này. . .Đó là những bộ tộc mạnh mẽ nhất.

Thiếu Viêm tộc là thần tử phụ tá cho hoàng tộc Đại Hạ!

Đồn rằng, từ thời đại Thần Ma, Thiếu Viêm tộc đã cùng với 'Hạ Mang tộc', hoàng tộc Đại Hạ là những bộ tộc mạnh mẽ. Lịch sử bộ tộc củ bọn họ còn xuyên qua cả thời kỳ nguyên thủy nhất của thế giới lớn này.

Về sau, Thiếu Viêm tộc thần phục 'HạaM ng tộc'! Đi theo Hạ Mang tộc chinh chiến thiên hạ, là một trong những bộ tộc dưới trướng Hạ Mang tộc. Còn những bộ tộc như Bắc Sơn tộc thì tới mãi về sau mới gia nhập, tính về thực lực thì còn xa mới có thể bằng Thiếu Viêm tộc.

Mà hiện giờ. . .

Tộc trưởng của Thiếu Viêm tộc được tôn xưng là 'Võ Thần Công'. Đồng thời ở Thiếu Viêm tộc còn có ba vị được phong hầu! Được phong cho ba quận, mà mỗi quận đều rộng lớn hơn quận An Thiền rất nhiều. Dù sao vương triều Đại Hạ cũng có tới ba ngàn sáu trăm quận. Mỗi quận đều lớn nhỏ khác nhau. Quận An Thiền cũng chỉ được coi là bình thường. Có những quận cực lớn rộng hơn quận An Thiền tới mười lần.

Mà người sắp tới có tên 'Thiếu Viêm Nông' là lãnh tụ tuổi trẻ của Thiếu Viêm tộc. Nếu không có gì bất ngờ thì người tiếp nối tộc trưởng Võ Thần Công chính là Thiếu Viêm Nông!

Đương nhiên, thủ lĩnh cua bộ tộc lớn như Thiếu Viêm tộc sẽ không dễ đàng ấn định như thế. Còn phải vượt qu một loạt thử thách. . .Và những thứ thách này đều sẽ không dễ dàng vượt qua.

Có thể nói, địa vị của Thiếu Viêm Nông ở 'Thiếu Viêm tộc' cũng giống như Kỷ Ninh lúc còn nhỏ ở Tây Phủ Thành!

Nhưng thủ lĩnh giải quyết những chuyện bên trong thì lại là 'Võ Thần Công'.

Người mà sau này có quyền thế ảnh hưởng tới cả vương triều Đại Hạ lại tới như thế thì dĩ nhiên là Bắc Sơn Dận, Đông Thạch tiên nhân phải tự mình nghênh đón, thậm chí còn phải giữ bí mật cho hắn không người ta biết được sẽ rắc rối.

"Đến rồi."

"Đến rồi."

Ánh mắt của cả đám cùng sáng lên. Chỉ thấy Truyền Tống Trận lóe sáng, tiếp theo trong Truyền Tống Trận xuất hiện một đám người.

Người cầm đầu mặc đồ đen nhìn như đơn giản. Nhưng nếu nhìn kỹ. . .thì phát hiện những sợi tơ may áo đều là râu rồng 'Đông Hải Thần Long' luyện chế ra. Trên mặt hắn luôn có vẻ mỉm cười tự nhiên. Đám người tới đón cũng cảm thấy được thanh niên mặc đồ đen này có loại cao quý tự nhiên!

Đó là vẻ cao quý thật sự của những lãnh tụ được các bộ tộc lớn mạnh như Thiếu Viêm tộc bồi dưỡng.

Như Thiếu Viêm Nông kia còn được gọi là một trong tứ đại công tử ở vương đô Đại Hạ. Mặc dù địa vị của hắn chưa đủ cao tới tầm như hoàng tử hoàng tôn của hoàng tộc Đại Hạ. Nhưng những người thân phận hoàng tộc nhưng không có địa vị thì cũng chưa đủ tư cách để Thiếu Viêm Nông kết giao.

"Thiếu Viêm công tử." Bắc Sơn Dận mỉm cười hành lễ.

"Thiếu Viêm công tử." Đông Thạch tiên nhân cũng hành lễ.

Thiếu Viêm Nông nhìn hai người, gật đầu: "Bắc Sơn Dận, Đông Thạch, lần trước ở vương đô mới chỉ nhìn qua các ngươi. Lần này lại tới quận An Thiền nhờ cậy các ngươi. Thật làm ta hổ thẹn."

"Có thể giúp Thiếu Viêm công tử thì đúng là vinh quang và may mắn của chúng ta." Bắc Sơn Dận và Đông Thạch tiên nhân cùng đi tới trước nói.

Hai người bọn họ đều không kìm lòng được mà phải nhìn thoáng qua người ở bên cạnh Thiếu Viêm Nông. Ở bên cạnh Thiếu Viêm Nông là một người trung niên da ngăm đen, cao gầy, đôi mắt hẹp dài. Hơi thở của người trung niên tỏa ra làm cho Bắc Sơn Dận và Đông Thạch tiên nhân đều thầm giật mình.

"Thần Ma."

"Đúng là Thần Ma."

Bắc Sơn Dận và Đông Thạch tiên nhân đều nhanh chóng xác nhận.

Có điều với việc một bộ tộc xa xưa như Thiếu Viêm tộc thì việc nuôi dưỡng Thần Ma cũng chỉ là chuyện đơn giản. Dù sao bộ tộc đấy đã hưng thịnh từ lúc thế giới này mới hình thành, đã sớm săn bắt không biết bao nhiêu Thần Ma. Tuy rằng Thần Ma ngông nghênh nhưng khi đối mặt với cái chết thì vẫn có rất nhiều Thần Ma chịu khuất phục.

"Thiếu Viêm công tử." Đông Thạch tiên nhân chỉ vào đám người phía sau. "Những người này đều đã được căn dặn, có thể hoàn toàn tin tưởng. Trong đó có hai tên Vạn Tượng chân nhân viên mãn, cùng trăm tên Tử Phủ tu sĩ. Thiếu Viêm công tử có chuyện gì cứ việc sai bọn chúng. Dù sao thì hai tên Vạn Tượng chân nhân này cũng là Nhị Trảo Ứng Long Vệ ta." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Nhị Trảo Ứng Long Vệ?" Thiếu Viêm Nông nghe xong gật gật đầu. Người tới Nhị Trảo Ứng Long Vệ thì ít nhất cũng ngang với Nguyên Thần đạo nhân thông thường, cũng coi như có ích. Còn trăm tên Tử Phủ tu sĩ kia? Cùng lắm cũng chỉ là vật hi sinh mà thôi.

"Bộ Du gặp qua Thiếu Viêm công tử." Một tên thanh niên tóc rối bù cung kính nói.

"Tuyết Hồng Y ra mắt công tử." Một thiếu niên áo đỏ cung kính hành lễ.

Thiếu Viêm Nông gật đầu nhe: "Lần này phải nhờ tới hai vị rồi."

"Có thể dốc sức cho Thiếu Viêm công tử là vinh hạnh của chúng ta." Tuyết Hồng Y cùng Bộ Du chân nhân đều khiêm tốn nói.

Ở bên cạnh, Bắc Sơn Dận thấy thế cũng mở miệng nói. "Ta cũng đã bố trí hơn mười tên Vạn Tượng chân nhân cùng trăm tên Tử Phủ tu sĩ. Bọn chúng đều là tử sĩ, trung thành không đổi. Có lẽ mười tên Vạn Tượng chân nhân không bằng được Tuyết Hồng Y, Bộ Du. Nhưng nếu phối hợp thì tới cả Nguyên Thần đạo nhân cũng phải tránh xa."

"Tử sĩ?" Thiếu Viêm Nông nghe xong lập tức sáng mắt lên, lộ ra vẻ tươi cười.

Để cho người tu tiên làm tử sĩ là một việc cực kỳ khó khăn. Thông thường phải huấn luyện thành tử sĩ trước rồi sau đó mới bồi dưỡng thành người tu tiên! Nhưng với tâm tính của tử sĩ thì việc đi xa trên con đường tu tiên lại cực kỳ khó khăn. . .Cho nên Bắc Sơn Dận có thể đưa tới mười tên Vạn Tượng chân nhân là tử sĩ, đúng là một món quà lớn.

Dù sao Đông Thạch tiên nhân chi nhánh Ứng Long Vệ bố trí Tuyết Hồng Y và Bộ Du tới. Nhưng hiển nhiên là chỉ để trợ giúp chứ không thể làm tử sĩ.

"Đây là con ta, tên là Bắc Sơn Hồ. Nó chưa bao giờ gặp Thiếu Viêm công tử, nhưng đã sớm nghe đại danh của Thiếu Viêm công tử. Lần này tới cần khẩn ta, để ta dẫn nó tới gặp Thiếu Viêm công tử một lần." Bắc Sơn Dận mỉm cười.

"Gặp qua Thiếu Viêm công tử." Bắc Sơn Hồ cực kỳ kích động, nói.

Thiếu Viêm Nông gật đầu nhẹ: "Bắc Sơn Hồ. Ừ, ta sẽ nhớ kỹ."

Chỉ một câu đơn giản là đã làm Bắc Sơn Hồ cực kỳ hưng phấn.

"Lần này ta tới quận An Thiền để làm thử thách nho nhỏ của bộ tộc với ta." Thiếu Viêm Nông nhìn về phía Đông Thạch tiên nhân, Bắc Sơn Dận. "Cho nên cũng không thích hợp cho việc gióng trống khu chiêng. Có hai vị tặng cho một ít người, cũng làm cho ta có thêm phần nắm chắc. Ta cũng không thể thờ ơ với lần thử thách này nên cũng sẽ không ở đây lâu. Các ngươi không cần phải tiễn."

"Ta sẽ chờ ở đây để chúc Thiếu Viêm công tử thắng lợi trở về rồi cùng ăn mừng chiến thắng." Bắc Sơn Dận và Đông Thạch tiên nhân dõi mắt theo đám người Thiếu Viêm Nông đang rời đi.

Ở Truyền Tống Trận chỉ còn lại Bắc Sơn Dận, Bắc Sơn Hồ và Đông Thạch tiên nhân.

Đương nhiên ở bên ngoài còn có lão bộc phụ trách trông coi trận pháp. Nhưng cuộc nói chuyện vừa rồi đã được Đông Thạch tiên nhân dùng lực lượng trời đất để ngăn cách âm thanh nên những lão bộc này cơ bản cũng không biết người vừa đến là ai.

"Phụ thân, chúng ta tặng tử sĩ mà Thiếu Viêm công tử cứ thế mà đi sao?" Bắc Sơn Hồ chớp chớp mắt.

Bắc Sơn Dận nhìn con trai mình một cái. "Có thể được nhận đã là may mắn của chúng t rồi. Hiện giờ hắn còn phải vượt qua thử thách, cần người giúp nên mới nhận. Để sau này hắn trở thành 'Võ Thần Công', nhân vật cực kỳ quan trong ở vương triều Đại Hạ thì dù chúng ta có tặng hắn cũng không thèm nhìn. Bây giờ tặng một phần thì sau này sẽ được nhận lại trăm phần, ngàn phần!"

Bắc Sơn Hồ hơi trầm ngâm.

"Đi thôi, trở về." Bắc Sơn Dận ra lệnh.

Một chuyến thuyền màu đỏ sậm, dáng dấp cổ xưa bay trên không.

Trong chiến thuyền có sáu trăm Tử Phủ tu sĩ và hơn mười Vạn Tượng chân nhân. Thiếu Viêm Nông cùng trung niên có con ngươi hẹp dài đứng ở mép thuyền, nhìn xuống mặt đất ngàn dặm phía dưới.

"Tuyết Hồng Y, Bộ Du." Thiếu Viêm Nông hỏi. "Quận An Thiền của các ngươi có những nhân vật nàoi lợi hại? Không tính Nguyên Thần đạo nhân và tiên nhân."

"Không tính tiên nhân, Nguyên Thần đạo nhân. . ." Tuyết Hồng Y nói. "Những Vạn Tượng chân nhân được coi là mạnh ở quận An Thiền gồm có mấy người ở Hắc Bạch Học cung. . .đương nhiên còn có Liệt Thiên Kiếm phái, Mộc Lam tộc, Lạp Long tộc, mỗi nơi cũng có một vài tinh anh. Nhưng những kẻ đó đều là hạt giống của cả một thế lực nên e là khó có thể tới gần."

Thiếu Viêm Nông gật đầu nhẹ.

Tuyết Hồng Y là người ưu tú nhất trong thế hệ trẻ ở Tuyết Long Sơn. Nhưng vì Tuyết Long Sơn cũng chỉ là một môn phái nhỏ ở vương triều Đại Hạ cho nên Tuyết Hồng Y phải đành làm lính hầu.

Càng là người ưu tú thì lại càng khó đoán.

"Sao?" Bộ Du chân nhân ở bên cạnh sáng mắt lên. "Hình như đã tới địa giới Yên Sơn. Ở Yên Sơn có một thiên tài tuyệt thế, là Vạn Tượng chân nhân đỉnh cao ở Hắc Bạch Học cung. Đó là Bắc Minh chân nhân Kỷ Ninh."

Nghe thấy tên Kỷ Ninh, Tuyết Hồng Y lập tức nhíu mày.

"Kỷ Ninh?" Tuyết Viêm Nông cũng lộ ra vẻ tò mò
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:48 pm

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 2
Có thực lực mới là người bản lĩnh lớn
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Bản thân ta cũng chưa từng nghe qua. Bộ Du, ngươi nói một chút đi, người này như thế nào?" Thiếu Viêm Nông tò mò hỏi.

Ở bên, mặc dù Tuyết Hồng Y không vui nhưng cũng chỉ biết chôn dưới đáy lòng.

"Người này là thiên tài kiếm thuật, chỉ trong trận chiến luận đạo đầu tiên ở Hắc Bạch Học cung khi mới vào đã đánh bai nhiều sư huynh sư tỷ. Cuối cùng phải tới Hỏa Hồng tiên tử Dư Vi, tiên nhân chuyển thế thì mới có thể đánh bại được hắn. Mà hiện giờ thực lực của hắn còn mạnh hơn rất nhiều! Cách đây không lâu, đã đánh lui cả một trong ba Nguyên Thần đạo nhân của Tuyết Long Sơn là Tuyết Vũ đạo nhân!" Bộ Du chân nhân liền nói.

"Tuyết Long Sơn?" Thiếu Viêm Hồng nhìn về phía Tuyết Hồng Y. "Hồng Y, ngươi là người Tuyết Long Sơn đúng không? Có biết việc này không?"

Tuyết Hồng Y cực kỳ buồn bực nhưng vẫn nói: "Đúng là có việc này."

"Tuyết Vũ đạo nhân có cảnh giới cỡ nào?" Thiếu Viêm Nông gặng hỏi. Hắn là người ở vương đô Đại Hạ nên một môn phái nhỏ như Tuyết Long Sơn ở quận An Thiền thì hắn làm sao biết được.

Tuyết Hồng Y nói với giọng trầm thấp: "Nguyên Thần viên mãn."

"Ha ha ha. . .Tên Kỷ Ninh này đúng là đáng nhìn." Thiếu Viêm Nông mỉm cười gật đầu. Lần đi ra này là để hắn hoàn thành thử thách quan trọng của bộ tộc. Thậm chí bộ tộc còn không giúp đỡ gì nhiều. Người đi theo hắn từ bộ tộc tới đây chỉ có lão bộc bên mình từ nhỏ là 'Tương Liễu Phương'. Còn những chân tay khác đều là người khác chủ động 'hiến tặng' cho hắn.

Nhưng lần này thử thách cũng có chút rắc rối.

Lão bộc phải bảo vệ bên người hắn. Cho nên hắn cần phải có người khác để sai bảo. Nhưng nếu mời Nguyên Thần đạo nhân, tiên nhân thì sao? Thiếu Viêm Nông rất e ngại điều này. Bởi vì một vài Nguyên Thần đạo nhân nghịch thiên sẽ có chiến lực ngang với tiên nhân. Chỉ sợ trong nháy mắt có thể giết chết hắn! Nên hắn sẽ không bao giờ để sự uy hiếp này tồn tại được.

Cho nên hắn chỉ có thể mờ Vạn Tượng chân nhân. Cho dù có là Vạn Tượng chân nhân lợi hại . . .thì thực lực của kẻ đó vẫn trong tầm khống chế.

Còn một vài Nguyên Thần đạo nhân nghịch thiên thì lại không thể nằm trong phạm vi khống chế được.

Không thể từ vẻ bề ngoài mà nhìn ra được thực lực của người tu tiên, cho dù đó là một tên Nguyên Thần đạo nhân không nổi tiếng lắm. Nào ai có b ết. . .hắn sẽ che dấu những bí thuật gì. Thế nên tốt nhất là mời Vạn Tượng chân nhân! Vừa an toàn lại vừa có thể khống chế được. Nhưng cũng rất khó mời được những Vạn Tượng chân nhân lợi hạ .

"Thiếu Viêm công tử, Kỷ Ninh kia mới tu luyện được có ba mươi năm, sợ rằng rất khó mời tới." Tuyết Hồng Y nói. "Hơn nữa hắn cực kỳ cao ngạo. Lúc trước, ngay cả mặt mũi của Tuyết Long Sơn còn dám ném đi. Nếu mà đi mời...nếu mà hắn lại thờ ơ với Thiếu Viêm công tử. . ."

"Ha ha ha, hắn không thèm nể mặt mũi của Tuyết Long Sơn, nhưng có thể không nể mặt ta sao?" Thiếu Viêm Nông nhìn hắn một cái. "Hồng Y, ta thấy hắn và Tuyết Long Sơn ngươi có chút mâu thuẫn. Nhưng nếu tới giúp ta thì ta cũng sẽ không để ý nhiều làm gì."

Tuyết Hồng Y chỉ có thể cúi đầu đáp: "Dạ."

"Đi thô , tới xem Kỷ Ninh kia thế nào." Thiếu Viêm Nông mỉm cười có chút chờ mong.

Đảo Minh Tâm hồ Dực Xà.

Bên trong thư phòng.

Kỷ Ninh đang viết chữ. Thu Diệp đứng ở bên mài mực giúp. Mà Cửu Liên cũng đang đứng ở bên xem.

"Phù."

Kỷ Ninh đặt bút, mặt lộ ra vẻ mỉm cười.

Viết chữ đúng là một loại hưởng thụ. Đặc biệt là dùng kiếm pháp mà mình lĩnh ngộ được viết ra. Loại cảm giác này đúng là khó tả. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Thu Diệp, cầm đi đốt đi."Kỷ Ninh nói.

"Vâng thưa công tử." Lúc này Thu Diệp bắt đầu cầm giấy đi.

"Thu Diệp." Cửu Liên cũng nói. "Đi tới phòng bên đốt đi. Ta có mấy lời muốn nói với Kỷ Ninh."

Thu Diệp gật đầu ngoan ngoãn lui ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại hai người Kỷ Ninh và Cửu Liên.

"Có chuyện gì mà phải mời Thu Diệp tránh đi." Kỷ Ninh cài bút lông lên, nhìn qua Cửu Liên.

Cửu Liên nhìn Kỷ Ninh: "Kỷ Ninh, ngươi có cảm giác thấy rằng, ngươi có chút qúa thân mật với Thu Diệp không?"

Kỷ Ninh ngẩn ra.

"Ta thấy ngươi đối đãi với Thu Diệp cũng chẳng khác gì ta mấy." Cửu Liên nhìn Kỷ Ninh. "Ta mới là đạo lữ của ngươi, còn nàng chỉ là hầu gái của ngươi."

"Ha ha ha." Kỷ Ninh nở nụ cười. "Nàng suy nghĩ nhiều rồ ."

"Không phải." Cửu Liên vội nói. "Ta không phải muốn so đo với chàng, nhưng chàng sau này nhất định sẽ càng ngày càng mạnh lên, địa vị cũng càng ngày càng cao, theo đó người đi theo cũng càng ngày càng nhiều. Nếu nhiều người quá. . .thì sẽ quản thế nào? Nhất định phải có quy tắc rõ ràng. Không có quy củ thì làm sao có thể làm được? Tôn ti trật tự đều phải rõ ràng. Thu Diệp là hầu gái thì phải hầu hạ! Nếu tôn ti không phân biệt ra thì cứ thế mà loạn lên à?"

Từ nhỏ Cửu Liên đã học tập ở Đông Duyên tộc những lý lẽ cho rằng địa vị tôn ti phải nhất định được phân rõ.

Người hầu là người hầu!

Cho dù người hầu có được yêu quý thì vẫn phải tuân thủ bổn phận người hầu!

"Ý của nàng là thế nào?" Kỷ Ninh nhíu mày.

"Ta chỉ muốn nói cho chàng. Sau này theo thực lực của chàng, Kỷ tộc sẽ dần dần mạnh mẽ lên. Một bộ tộc lớn phải có cách quản lý rõ ràng thì mới làm cho bộ tộc lớn đó tồn tại được. . .Mà tôn ti của chàng cũng phải rõ ràng theo!" Cửu Liên nói. "Mà bây giờ thì sao? Chưa cần nói tới Thu Diệp. Chỉ cần nhìn người hầu bình thường xem. Chàng nói chuyện với họ như bình thường sao? Nói chuyện? Đó là những người hầu bình thường, làm sao hiểu nổi?"

Kỷ Ninh quát: "Đủ rồi!"

Cửu Liên ngẩn ra.

"Với mỗi người thì sẽ có cách xử sự khác nhau. Còn Thu Diệp, mặc dù nàng là hầu gái, nhưng trong lòng ta, nàng lại là chị gái ta!" Kỷ Ninh nhìn Cửu Liên.

Cửu Liên cắn răng.

Cuộc sống của hai người hoàn toàn khác nhau, mà Kỷ Ninh lại còn từ Trái Đất tới.

Nên cách đối xử cũng khác nhau rất lớn.

"Chàng cứ làm thế thì sau này sẽ trở thành chuyện cười cho người ta!" Cửu Liên cau mày nói.

"Chuyện cười? Ai dám cười ta?" Kỷ Ninh nhìn Cửu Liên. "Hơn nữa ta làm sao phải để ý người khác cười? Ta là ta. Khi ta thật sư vang danh khắp vương triều Đại Hạ thì e là mỗi cử động, tiếng nói của ta cũng đã làm người khác tôn sùng. Cửu Liên, chẳng lẽ bây giờ nàng còn chưa nhìn thấu? Cho dù có xuất thân bần cùng, nhưng nếu như có thể trở thành một Chân T ên. . .thì sẽ lập tức có một đám bộ tộc tớ liếm gót chân. Nhưng nếu chỉ là một người thường, thì cho dù hắn có nói cười gì cũng vẫn sẽ phải theo yêu cầu của bộ tộc. Đó mới chính là truyện cười."

"Mở tầm mắt ra tam giới!"

"Thực lực mới là cơ bản! Có thực lực mới là người có khả năng làm tất cả!" Kỷ Ninh nhìn Cửu Liên.

Cửu Liên cảm giác được từ ánh mắt của Kỷ Ninh có được quyết tâm mạnh mẽ và dã tâm khủng khiếp.

Cửu Liên cúi đầu.

"Được rồi, không nói nữa. Sau này chàng sẽ hiểu ra." Cửu Liên quay đầu định đi ra ngoài.

Đúng lúc này. . .

Một dao động mạnh mẽ từ đằng xa tràn tới.

"Sao?" Kỷ Ninh và Cửu Liên cùng quay đầu nhìn về không trung xa xa. Bọn họ đều cảm ứng được luồng dao động này.

Tuy hai người vừa cãi nhau một trận nhưng vẫn cùng bay lên trời.

Giữa không trung, Kỷ Ninh, Cửu Liên, Mộc Tử Sóc, Dư Vi, Thương Giang chân nhân cùng đi tớ .

"Ai vậy?" Kỷ Ninh liếc mắt một cá là đã thấy một ch ến thuyền cổ xưa ở xa xa. Trên thuyền lớn có một ch ền kỳ bay phần phật. Mặt trên có hai chữ 'Thiếu Viêm'.

"Thiếu Viêm tộc!" Cửu Liên hơi kinh ngạc.

"Đúng là Thiếu Viêm tộc sao?" Thương Giang chân nhân cũng kinh hãi.

Còn như Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Dư Vi thì lại chưa nghe qua bao giờ, mang vẻ mặt tỉnh tỉnh mê mê.

Thương Giang chân nhân lập tức truyền âm cho mọi người: "Sư đệ, sư muội phải cẩn thận một chút. Thiếu Viêm tộc này là một trong mười bộ tộc mạnh nhất vương triều Đại Hạ. Trong bộ tộc có nhiều người làm quan ở vương triều Đại Hạ, có sức ảnh hưởng rất lớn với thế giới này. Bộ tộc bọn họ có ba người được phong hầu, có ba quận là đất phong rộng hơn quận An Thiền rất nhiều." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Cửu Liên cũng truyền âm: "Chỉ riêng về đất phong thôi là Thiếu Viêm tộc đã hơn quận An Thiền trăm lần rồi! Tình hình bên trong rất sâu xa, nghe đồn khi thế giới lớn này được tạo ra không lâu thì Thiếu Viêm tộc đã bắt đầu hưng thịnh. Cho dù ở thời đại Thần Ma thì Thiếu Viêm tộc vẫn cực kỳ mạnh mẽ."

Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Dư Vi nghe thấy thế thì đều chấn động.

"Quá trâu." Mộc Tử Sóc chớp chớp mắt.

"Một bộ tộc có ba người được phong hầu?" Kỷ Ninh đã xem qua bản đồ vương triều Đại Hạ. Trong đó đúng là có ba quận đất phong của 'Thiếu Viêm tộc'. Ba quận kia chia ra ở ba nơi khác nhau, nhưng phạm vi của mỗi quận đều rất lớn, thuộc loại hơn xa quận lớn khác.

"Một bộ tộc lợi hại như thế lại có chiến thuyền tới hồ Dực Xà này sao?" Kỷ Ninh cực kỳ khó hiểu.

Lúc này, ở xa xa, chiến thuyền cổ xưa kia bắt đầu tách ra tạo thành một cái lỗ đi. Một nam tử áo xanh, bên cạnh là một trung niên có đôi mắt hẹp dài cao gầy. Ở phía sau là Tuyết Hồng Y, Bộ Du và một đám Vạn Tượng chân nhân, Tử Phủ tu sĩ.

"Tuyết Hồng Y?" Kỷ Ninh liếc mắt một cái là nhận ra.

Tuyết Hồng Y cũng lườm Kỷ Ninh một cái.

"Mọi người cẩn thận một chút." Cửu Liên lập tức truyền âm nói. "Nam tử áo xanh kia. . .là một trong bốn công tử ở vương đô Đại Hạ, tên là 'Thiếu Viêm Nông'. Thiếu Viêm Nông này có địa vị không thường. Nếu không có gì bất ngờ thì hắn chính là thủ lĩnh kế nhiệm của Thiếu Viêm tộc, trở thành Vũ Thần Công mới."

Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Thương Giang chân nhân, Dư Vi đều thầm líu lưỡi.

Thủ lĩnh Thiếu Viêm tộc kế nhiệm?

Nhân vật lợi hại như thế?

"Đông Duyên Vân gặp qua Thiếu Viêm công tử." Cửu Liên mỉm cười nói.

"Ngươi nhận ra ta sao?" Thiếu Viêm Nông kinh ngạc. "Đông Duyên Vân? Chẳng lẽ ngươi chính là Cửu Liên ở Đông Duyên tộc?"

"Đúng vậy." Cửu Liên gật đầu.

Thiếu Viêm Nông mỉm cười gật đầu. Hắn từ nhỏ đã được bồi dưỡng nên đều nắm rõ những nhân vật quan trọng ở các thế lực hàng đầu trong thế giới thuộc vương triều Đại Hạ thống lĩnh. Cửu Liên là thủ lĩnh kế nhiệm của Đông Duyên tộc nên dĩ nhiên hắn cũng biết. Nhưng đó cũng là chuyện đã khá lâu. Lúc này nhắc tới thì mới nhớ ra.

"Cửu Liên, ngươi đẹp hơn cả tranh vẽ khi ta xem khi trước. Ngươi trong bức tranh đó còn là đứa trẻ." Thiếu Viêm Nông cười.

Cửu Liên cười, lập tức nói: "Ta xin giới thiệu cho Thiếu Viêm công tử. Vị này là đạo lữ của ta, tên là Kỷ Ninh."

"Đạo lữ?" Thiếu Viêm Nông ngẩn ra nhưng rồi lập tức gật đầu. "Đúng là một đôi trời sinh."

"Đây là sư tỷ của ta, Hỏa Hồng tiên tử Dư Vi, là tiên nhân chuyển thế." Cửu Liên chỉ sang hướng thiếu nữ áo đen Dư Vi.

Thiếu Viêm Nông sáng mắt lên.

Cửu Liên đã được coi là mỹ nữ có dung mạo khí chất cao rồi, nhưng Hỏa Hồng tiên tử Dư Vi này lại còn hơn nữa. Làm cho người dù ở vương đô Đại Hạ như Thiếu Viêm Nông cũng phải sáng mắt lên.

"Đây là sư huynh của ta, Thương Giang chân nhân, cũng là tiên nhân chuyển thế. Vị này là sư đệ của ta, Mộc Tử Sóc." Cửu Liên nói.

Cửu Liên vừa nói xong.

"Gặp qua Thiếu Viêm công tử." Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Dư Vi, Thương Giang chân nhân đều hành lễ.

Bộ Du chân nhân lại lặng yên truyền âm: "Chúc mừng Thiếu Viêm công tử. Hỏa Hồng tiên tử, Thương Giang chân nhân đều là những thiên tài đỉnh cao ở Hắc Bạch Học cung. Đủ để so sánh với Kỷ Ninh." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Thiếu Viêm Nông nhìn về phía Kỷ Ninh và mọi người, mỉm cười nói: "Ta tới đây là muốn nhờ các vị hỗ trợ một chuyện."

Mấy người Kỷ Ninh nhìn nhau.

"Mời Thiếu Viêm công tử cứ nói." Kỷ Ninh mở miệng.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 3
Vu Giang tiên phủ
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Thiếu Viêm Nông nói: "Lần này cũng là bộ tộc đối với ta một cái nho nhỏ khảo nghiệm, để cho ta đi dò xét một tòa cổ xưa tiên phủ, về phần ta có thể mời được người nào đến hỗ trợ, bộ tộc cũng sẽ không cần thiết quản tới! Ta cũng không giấu diếm các ngươi, cái này tòa tiên phủ là một tòa Thiên Tiên phủ đệ, tuy nhiên Thiên Tiên chết đi không biết bao lâu, khả (nhưng) bên trong đích thị là nguy cơ trùng trùng, một ít vây hãm ở bên trong không cách nào đi ra đám yêu thú không ngừng sinh sôi nảy nở, sợ cũng chiếm giữ không ít đại yêu. Còn có mặt khác một ít nguy hiểm cũng là không biết, cho nên ta cần một ít người giúp ta, các ngươi nếu là giúp ta rồi, ta tự nhiên là nhớ kỹ cái này nhân tình đấy.

Lời vừa ra khỏi miệng, tựu nhượng Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Cửu Liên, Dư Vi, Thương Giang chân nhân sắc mặt đều thay đổi.

Thiên Tiên phủ đệ?

Tuy nhiên cái này vô tận đại địa bên trên Tiên nhân phủ đệ có rất nhiều, khả (nhưng) thông thường đều là chút ít tán Tiên Địa Tiên kiến tạo phủ đệ, Địa Tiên tán Tiên phủ đệ đối (với) thông thường Tử Phủ tu sĩ có lẽ lực hấp dẫn rất lớn, nhưng đối với Kỷ Ninh bọn hắn lực hấp dẫn đã nhỏ đi nhiều, dù sao Kỷ Ninh bọn hắn có thể tiếp xúc đến rất nhiều còn sống tán Tiên Địa Tiên, ví dụ như Kỷ Ninh sư phụ tựu là Điện Tài tiên nhân!

Khả (nhưng) Thiên Tiên phủ đệ? Vậy hoàn toàn bất đồng rồi!

"Chư vị thấy thế nào?" Thương Giang chân nhân truyền âm.

Cửu Liên truyền âm nói: "Thiếu Viêm Nông chính là Đại Hạ vương đô Tứ công tử chi nhất, hắn bực này thân phận, nói hội nhớ kỹ nhân tình của chúng ta. Chỉ riêng vì cái này nhân tình. . . Ta cảm thấy là cũng có thể giúp hắn một lần. Một khi hắn thành kế tiếp đảm nhiệm Vũ Thần Công, hơi chút giúp chúng ta điểm, có ích liền vô cùng rồi."

"Đừng nóng vội, bên cạnh hắn cái kia cái tôi tớ cấp cảm giác của ta tựu phi thường nguy hiểm." Kỷ Ninh truyền âm nói, hắn đã sớm tối tăm trong cảm ứng được cái kia cổ uy hiếp cảm, chính là cái kia tôi tớ mang đến, "Hắn có lợi hại như thế tôi tớ, lại còn cần chúng ta hỗ trợ, vẫn là đừng nóng vội lấy đáp ứng lại tinh tế nghĩ."

"Ân, có lý." Thương Giang chân nhân ưng thuận trả lời.

"Ta nghe sư huynh đấy." Mộc Tử Sóc ngược lại là dứt khoát.

"Mà lại xem hắn nói như thế nào a." Dư Vi cũng nói như thế.

Tuy nhiên Cửu Liên so sánh có khuynh hướng đáp ứng, bất quá hiển nhiên tại đây bầy đồng môn trong, Kỷ Ninh lực ảnh hưởng càng lớn điểm.

Chủ yếu là một nhóm thiên tài cùng một chỗ, thông thường thêm coi trọng thực lực mấy người bọn họ trong thực lực tối cường vẫn là Kỷ Ninh, Dư Vi, Thương Giang ba người.

Thiếu Viêm Nông xem Kỷ Ninh năm người biểu lộ, biết rõ đối phương chưa từng tâm động, liền lại nói: "Cái này Thiên Tiên, tên là Vu Giang Tiên nhân! Là nhất danh Thủy Tộc đại yêu đắc đạo thành Thiên Tiên, năm đó cũng là thanh danh lan xa. . . Về sau tại tam giới bên trong cùng mặt khác Tiên nhân trong khi giao chiến thân tử đạo tiêu (*), cái này Thiên Tiên phủ đệ 'Tiên phủ chìa khóa " thì là bị ta Thiếu Viêm thị đạt được, bất quá ta Thiếu Viêm thị cũng không có vội vã đi dò xét cho nên có thể khẳng định, tự Vu Giang Tiên nhân sau khi chết, còn không có ai đi vào."

"Mà tiên phủ là một cái Tiên nhân hang ổ, ví dụ như một ít linh Dược Viên, ví dụ như một ít trân quý pháp bảo, linh đan, kỳ tài, chắc có rất nhiều. Nói không chừng liền Tiên giai pháp bảo đều sẽ có!"

Nghe thế.

Dư Vi, Thương Giang chân nhân con mắt đều sáng, Kỷ Ninh cùng Mộc Tử Sóc cũng không khỏi tâm động.

Tiên giai pháp bảo?

Đúng vậy a, tán Tiên Địa Tiên phần lớn đều không có Tiên giai pháp bảo khả (nhưng) Thiên Tiên nhưng lại là khẳng định có, nhưng lại không chỉ một kiện! Tại hang ổ trong có lưu Tiên giai pháp bảo cũng là khả năng đấy.

"Ta lần này mục đích, chính là muốn chưởng khống cái này tòa tiên phủ, về phần tiên phủ trong sở hữu bảo bối. . . Chỉ cần các ngươi đạt được, tựu quy các ngươi, ta tuyệt đối sẽ không đoạt. Cho dù ta thật sự nghĩ muốn cũng sẽ đưa ra một cái cho các ngươi thoả mãn đổi lấy điều kiện, tuyệt đối sẽ không cưỡng bức." Thiếu Viêm Nông nhìn xem Kỷ Ninh mọi người, "Cái này là lời hứa của ta cũng là Thiếu Viêm thị hứa hẹn."

Kỷ Ninh bọn người từng cái, cái ánh mắt giao lưu, lặng yên truyền âm.

"Có thể đi nhìn xem." Thương Giang chân nhân truyền âm, "Muốn vào Thiên Tiên tiên phủ, vốn là kỳ ngộ khó tìm. Như cái này Thiếu Viêm công tử nói. . . Không có tiên phủ chìa khóa, căn bản không có cách nào tiến, chúng ta lần này có thể cùng theo một lúc đi vào cơ hội rất khó được."

"Hắn là Thiếu Viêm thị công tử, mà lại dùng Thiếu Viêm thị hướng chúng ta hứa hẹn vẫn là đáng giá tín đấy." Dư Vi cũng truyền âm.

"Ta nghe sư huynh đấy." Mộc Tử Sóc như cũ như thế.

"Kỷ Ninh?" Cửu Liên cũng nhìn về phía Kỷ Ninh.

Kỷ Ninh cũng động tâm rồi.

Thiếu Viêm Nông nhìn xem mấy người thần sắc, lại bỏ thêm câu: "Theo ta được biết, cái này Vu Giang Tiên nhân tuy là đại yêu xuất thân, nhưng lại là nhất danh yêu kiếm Tiên, tại kiếm đạo bên trên thành tựu khá cao. Chắc hẳn tại nơi ở của hắn trong, cũng sẽ có hắn kiếm thuật lưu truyền tới nay a."

Kỷ Ninh con mắt sáng ngời.

"Xem ra Kỷ Ninh sư đệ động tâm." Thương Giang chân nhân truyền âm cười nói, "Chư vị nói nói a, ta cảm thấy là có thể đi một lần."

"Có thể đi một lần." Dư Vi cũng nói, "Mặc dù sẽ nguy hiểm, nhưng là Thiếu Viêm thị dám để cho nhà bọn họ vị công tử này đi vào, nguy hiểm cũng sẽ không quá khoa trương."

"Đi." Cửu Liên cũng truyền âm nói.

Mộc Tử Sóc nhìn về phía Kỷ Ninh.

"Đi thôi, hảo hảo nhìn xem chút." Kỷ Ninh gật đầu.

"Tốt, ta cũng đi." Mộc Tử Sóc cũng lộ ra dáng tươi cười.

Thương Giang chân nhân với tư cách trong một đám người tuổi lớn nhất, liền mở miệng nói: "Thiếu Viêm công tử, chúng ta năm người nguyện ý theo ngươi cùng một chỗ tiến về trước Vu Giang tiên phủ."

"Ha ha, tốt!" Thiếu Viêm Nông con mắt đều sáng, vỗ tay một cái, sung sướng đạo, "Có năm vị trợ giúp, lần này nhất định có thể công thành!"

"Chư vị có cái gì muốn chuẩn bị, có thể nhanh chóng chuẩn bị." Thiếu Viêm Nông liền nói, "Chúng ta phải nhanh một chút xuất phát tiến về trước Vu Giang tiên phủ."

"Chúng ta không có việc gì." Thương Giang chân nhân cười rồi nói, "Chỉ sợ Kỷ Ninh sư đệ muốn thu xếp sơ qua xuống."

"Kỷ Ninh sư huynh, ngươi đi thu xếp xuống a, chúng ta ở đây đợi ngươi." Mộc Tử Sóc cũng cười nói.

Bọn họ đều là khách nhân tự nhiên có thể tùy thời ly khai.

Kỷ Ninh ngược lại là muốn an bài xuống bộ tộc sự tình.

"Thỉnh chư vị chờ một chốc một lát." Kỷ Ninh lập tức hóa thành lưu quang, trực tiếp bay về phía Minh Tâm đảo.

Minh Tâm đảo bên trên.

Thu Diệp, tiểu Thanh, Bạch Thủy Trạch bọn hắn đã sớm đang chờ đợi rồi.

"Làm sao vậy, người nọ là ai à?" Tiểu Thanh thăm hỏi.

Kỷ Ninh thì là nhìn về phía Thu Diệp: "Thu Diệp, cái kia cưỡi chiến thuyền mà đến chính là một vị cổ xưa đại bộ tộc 'Thiếu Viêm thị' công tử, địa vị cực kỳ tôn quý, hắn mời ta cùng sư huynh sư tỷ bọn hắn giúp hắn làm chút ít sự tình. . . Ta muốn tạm thời ly khai chút thời gian, Minh Tâm đảo bên trên hết thảy tựu giao cho ngươi rồi, về phần Kỷ thị, ngươi cũng giúp ta truyền lời, không được bao lâu ta sẽ trở về."

"Ân." Thu Diệp ngoan ngoãn gật đầu.

Kỷ Ninh muốn làm gì, Thu Diệp chỉ biết yên lặng chống đỡ.

"Đi thôi, tiểu Thanh, Bạch thúc." Kỷ Ninh cười nói.

"Đi rồi~!" Tiểu Thanh lập tức hóa thành một đạo sương mù, lập tức quấn quanh tại Kỷ Ninh trên cánh tay hóa thành một đầu rắn nhỏ.

Mà Bạch Thủy Trạch là yên lặng đi theo tại Kỷ Ninh cạnh người.

Ra đi mạo hiểm, tự nhiên muốn mang theo linh thú.

"Cũng muốn nhìn một cái cái này Thiên Tiên phủ đệ ra làm sao a." Kỷ Ninh có chờ mong, bỗng nhiên trong nội tâm khẽ động, "Cẩn thận để đạt được mục đích, vẫn là đem bảo vật này mang tại trên thân thể, tục truyền có nhiều chỗ. . . Bảo vật đều không thể theo trữ vật pháp bảo trong lấy ra." Kỷ Ninh trong tay xuất hiện một hắc sắc vòng tay, về sau bọc tại cánh tay bên trên.

Da thú pháp bào nhanh chóng bao trùm, che lại rồi.

Cái này màu đen vòng tay, chính là Kỷ Ninh tại thủy phủ lấy được hai đại kỳ vật chi nhất.

Lần này tiến về trước Thiên Tiên phủ đệ, Kỷ Ninh trong nội tâm vẫn là rất có nắm chắc, bởi vì hắn xông qua thủy phủ Chiến Thần Điện tầng thứ tư cùng với Thần Ma Luyện Thể đạt tới Vạn Tượng cấp độ, cái này hai lần tuyển bảo vật cơ hội. . . Kỷ Ninh tuyển cũng không phải Địa giai pháp bảo, mà là hộ thân kỳ vật!

Dựa theo cái kia tóc vàng đại hùng lời nói nói: "Cẩn thận một chút, lúc trước cái kia Lũy Triển tựu là chết ở Vạn Tượng Chân Nhân kỳ.

Vạn Tượng Chân Nhân. . . Tại tu tiên lộ bên trên nửa vời, không tính là kẻ yếu, thế nhưng không tính là đại cao thủ, đúng là đứng đầu khả năng chết một cái giai đoạn. Cái này hộ thân kỳ vật tuy nhiên chỉ có thể sử dụng một lần, khả (nhưng) uy năng lại phi phàm, đủ để chống đỡ mà vượt ngươi một cái mạng."

Đương lần thứ ba Kỷ Ninh tuyển thời điểm, tóc vàng đại hùng càng là nói: "Cái này hộ thân kỳ vật tối thị thích hợp ngươi, chính là là năm đó Tam Thọ Đạo Nhân nhất thời niệm lên, tự tay chế tạo ra đấy."

Kỷ Ninh ngoại trừ lần thứ nhất tuyển chính là 'Hàn Minh kiếm trận " lần thứ hai cùng lần thứ ba tuyển đều là hộ thân kỳ vật!

Cần biết chỉ riêng một bộ Hàn Minh kiếm trận, giá trị tựu cực kỳ ngẩng cao rồi.

Ít nhất là vượt qua Điện Tài tiên nhân ban cho Kỷ Ninh hộ thân bảo vật, Điện Tài tiên nhân năm đó cấp Kỷ Ninh hộ thân bảo vật. . . Đối (với) hiện nay Kỷ Ninh mà nói cũng có chút không đủ nhìn, mà lần này Kỷ Ninh tuyển hai kiện hộ thân kỳ vật. . . Giá trị đều không thể so với Hàn Minh kiếm trận thấp, mà lại thủy phủ xuất phẩm, tự nhiên phi phàm.

"Có cái này hai kiện hộ thân kỳ vật, ngược lại cũng đầy đủ ứng phó một ít đột phát nguy hiểm." Kỷ Ninh nói thầm.

"Đi."

Kỷ Ninh trên cánh tay quấn quanh lấy màu xanh rắn nhỏ, đi theo phía sau Bạch Thủy Trạch, lập tức bay về phía không trung.

"Kỷ Ninh ngươi cũng có linh thú?" Tại chiến thuyền thượng đẳng lấy Kỷ Ninh Thiếu Viêm Nông vừa nhìn thấy Kỷ Ninh trên cánh tay màu xanh rắn nhỏ, tức khắc nở nụ cười, "Ta cũng có một đầu linh thú, đến, xích hỏa."

Tức khắc Thiếu Viêm Nông cánh tay làn da mặt ngoài bắt đầu toát ra một đầu màu đỏ thẫm đầu rắn.

Cái này màu đỏ thẫm đầu rắn, có nhất căn độc giác.

Con mắt cũng hiện ra màu vàng.

"Xích lân Cầu Long?" Kỷ Ninh bọn người thầm giật mình.

Các thần thú bọn họ đều là có Thần Ma huyết mạch, nhưng cũng có phân chia cao thấp, bình thường thần thú đều là tại Tử Phủ giai đoạn biến hình, như Bạch Thủy Trạch, Không Thanh Xà đều là như thế! Mà trong truyền thuyết một ít chính thức cường đại thần thú, thậm chí đến lúc thành Thiên Tiên tài năng biến hình, đây mới thực sự là đáng sợ một ít thần thú.

Xích lân Cầu Long, danh khí thật lớn, cần đạt tới Nguyên Thần giai đoạn tài năng biến hình! Có thể so sánh Không Thanh Xà, Bạch Thủy Trạch cao quý nhiều hơn. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Xuy xuy." Xích lân Cầu Long đưa mắt nhìn Không Thanh Xà, Bạch Thủy Trạch, lập tức lại vùi đầu sáp nhập vào làn da trong.

"Ha ha ha, xích hỏa còn chưa từng biến hình, cho nên cũng buồn bực vô cùng." Thiếu Viêm Nông ngồi ở cực lớn chiến thuyền tầng cao nhất điện sảnh chủ vị bên trên, Kỷ Ninh bọn người cũng đều phân mà ngồi hạ, "Đến đến đến, chúng ta cùng uống chút ít rượu ngon, chờ chúng ta tiến vào Vu Giang tiên phủ, nhưng không có hiện tại như vậy tiêu diêu tự tại rồi."

"Kính Thiếu Viêm công tử."

Thương Giang chân nhân, Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Dư Vi, Cửu Liên đều nâng chén, ngồi ở dưới nhất thủ Tuyết Hồng Y, bộ Du chân nhân hai người cũng đồng dạng nâng chén.

"Ha ha ha. . ." Thiếu Viêm Nông tiếng cười trận trận, hiển nhiên tâm tình vô cùng tốt.

Hắn đương nhiên tâm tình tốt.

Tuy nhiên Tuyết Hồng Y, bộ Du chân nhân xem như hai trảo Ứng Long Vệ, thế nhưng mà cùng Hắc Bạch học cung cao cấp nhất thiên tài Kỷ Ninh cùng với hai gã chuyển thế Tiên nhân Dư Vi, Thương Giang chân nhân so với, vẫn là kém một bậc đấy.

Thuận đường rời đi hạ Yến Sơn Dực Xà hồ, tựu thoáng cái thỉnh đến năm cái giúp đỡ!

Mà lại mỗi cái bất phàm, cho dù kém một chút chút ít Mộc Tử Sóc đều là khôi lỗi chi đạo thiên tài, đi khôi lỗi chi đạo vốn là sở trường vượt cấp mà chiến. Cửu Liên càng là Đông Duyên thị tiếp theo đảm nhiệm thủ lĩnh, làm sao có thể không có một điểm lợi hại thủ đoạn hộ thân? Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Một đường uống rượu mua vui, Kỷ Ninh bọn người cũng cùng, vẻn vẹn hai ngày công phu liền đến Vu Giang tiên phủ ẩn nấp chỗ.

"Vu Giang tiên phủ tựu ở phía xa Thiên Du sơn mạch bên trong." Đứng tại mạn thuyền bên cạnh Thiếu Viêm Nông chỉ phía xa xa xa bàng bạc sơn mạch, hăng hái.

Kỷ Ninh cùng cả nhóm đều xa xa nhìn xem, cũng tràn ngập chờ mong.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 4
Cướp lấy
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Dãy núi Thiên Du hào hùng rộng lớn, liên miên nối tiếp nhau hơn mười vạn dặm.

"Vu Giang tiên phủ ẩn giấu trong dãy núi, cho dù có dùng thần thức điều tra thì e là cũng phải cần tới dăm bữa nửa tháng." Trong đôi mắt của Thiếu Viêm Nông có vẻ chờ mong. "Nhưng ta có chìa khóa Tiên phủ nên chỉ cần tới gần đó là có thể cảm ứng được. Các vị chuẩn bị sẵn sàng, tới lúc vào Tiên phủ là nguy cơ sẽ ồ ạt kéo tới đó."

Nhóm người tu tiên bên cạnh cùng gật đầu.

"Kiểu gì cũng phải vào." Đôi mắt của Mộc Tử Sóc sáng lên.

"Đúng vậy, phủ đệ của Thiên Tiên." Kỷ Ninh cũng có chút chờ mong.

"Kỷ Ninh." Cửu Liên ở bên cạnh lặng lẽ truyền âm.

Kỷ Ninh quay đầu nhìn về phía Cửu Liên, lộ ra vẻ tươi cười, truyền âm lại: "Sư tỷ, có chuyện gì mà phải truyền âm riêng vậy?"

"Tới lúc vào Tiên phủ, chàng phải giở hết ngón nghề ra, hơn nữa cũng phải làm thân với Thiếu Viêm công tử thêm chút nữa. Gặp được Thiếu Viêm công tử là cơ hội khó thấy, nếu bỏ lỡ e là sau này muốn gặp cũng rất khó khăn." Cửu Liên nhắc nhở. "Hai ngày vừa rồi đã bỏ lỡ rồi, tới lúc vào Tiên phủ, chàng không thể nào lạnh nhạt như vậy được."

Kỷ Ninh nhíu mày: "Sư tỷ!"

"Đừng nóng." Cửu Liên nói. "Ta biết tính của chàng, chàng không thích nịnh nọt người ngoài. Nhưng ta cũng không yêu cầu chàng phải làm trò đấy, ta chi muốn chàng gần gũi thêm với hắn một chút thôi. . . Kỷ Ninh, chàng phải biết rằng, đúng là thực lực của chàng hơn hẳn Tuyết Hồng Y, nhưng trong hai ngày trên chiến thuyền, Tuyết Hồng Y thường xuyên nói chuyện với Thiếu Viêm công tử. Quan hệ giữa hắn và Thiếu Viêm công tử đã gần hơn không ít. Mà chàng thì lại cứ đứng ở một bên, ít khi mở miệng. . .nếu cứ như vậy thì thật là. . ."

"Sư tỷ, ta. . ." Kỷ Ninh đang muốn giải thích.

"Để ta nói xong đã." Cửu Liên nhìn Kỷ Ninh. "Sở dĩ gọi đây là 'giao tình' chính là hai bên cùng nhau qua lại hỗ trợ giúp đỡ, như thế thì mới có thể sinh ra giao tình. Nếu nói chàng giúp hắn thì sẽ có phần hơn, nhưng đó cũng chỉ là một chuyện mà thôi."

"Mà nhân tình chỉ là loại chốc lát, sẽ không thể nào gọi là giao tình được, giao tình là thứ đáng kể hơn, thời gian dài hơn!"

"Tính khí của chàng kiêu ngạo, khinh thường kẻ xu nịnh. Nhưng Thiếu Viêm công tử còn cao ngạo hơn chàng rất nhiều! Nếu cứ như vậy, hai người sẽ càng ít nói với nhau hơn. Ta hỏi chàng. Nếu cứ kiệm lời với Thiếu Viêm công tử như thế thì liệu rằng chàng có giao tình hơn với vị công tử kia không? Cho dù hắn có giúp chàng thì e là cũng chỉ là bằng với những gì chàng đã giúp hắn mà thôi."

Kỷ Ninh ngẩn ra.

Lời của Cửu Liên sư tỷ đúng là có đạo lý.

"Mức độ thân quen của con người có thể chia ra làm, người lạ, quen thuộc, bằng hữu, tri kỷ, bạn bè sống chết có nhau." Cửu Liên nói. "Mới nói hai câu thì chàng chưa thể được coi là 'quen thuộc' với Thiếu Viêm công tử được, chỉ có thể xa lạ như trước mà thôi. Mà Thiếu Hồng Y kia lại thường xuyên nói chuyện với Thiếu Viêm công tử, sau này lại vào sinh ra tử với Thiếu Viêm công tử thì không chừng có thể trở thành bằng hữu của người đó."

"Có lẽ nếu vào Tiên phủ thì công lao của chàng sẽ lớn hơn."

"Nhưng trong lòng của Thiếu Viêm công tử thì Tuyết Hồng Y vẫn thân thiết gần gũi hơn chứ không phải chàng. Hiện tại, bởi vì thử thách của bộ tộc nên Thiếu Viêm công tử mới cần chàng hỗ trợ nên vẫn còn có chút khiêm nhường với chàng. Nhưng sau này, nếu hắn vượt qua thử thách, đặc biệt là trở thành Vũ Thần Công thì chỉ sợ vị Thiếu Viêm công tử này chẳng thèm liếc mắt nhìn chàng một cái. Chàng làm cho hắn một việc thì hắn cũng chỉ cần gật đầu một cái là trả cho chàng đầy đủ rồi. Đối với một kẻ sắp làm Vũ Thần Công như hắn, cho dù là Tiên nhân cũng khó có thể nào để hắn để mắt tới." Cửu Liên nhìn Kỷ Ninh.

"Sư tỷ, ta công nhận là lời của nàng có đạo lý." Kỷ Ninh truyền âm. "Nhân tình là thứ chốc lát, giao tình mới là thứ đáng kể, thời gian dài."

"Nhưng. . .ta là ta, chứ không phải nàng."

"Ta không thích cố gắng đi làm quen với người khác, mọi thứ cứ để tự nhiên." Kỷ Ninh truyền âm nói. "Nếu như có ngày có thể trở thành bằng hữu với Thiếu Viêm công tử thì dĩ nhiên là chuyện tốt. Nhưng nếu như không được thì cũng chẳng có chuyện gì cả."

"Kỳ ngộ! Kỳ ngộ tới là phải biết nắm lấy!" Cửu Liên lo lắng truyền âm. "Cả đời cùng lắm cũng chỉ gặp được vài nhân vật tầm cỡ, nếu bỏ lỡ rồi sẽ không có lần tiếp theo đâu."

"Đã đi trên con đường tu tiên thì chủ yếu vẫn phải dựa vào chính mình." Kỷ Ninh lắc đầu.

"Nhưng nếu vào lúc quan trọng có người khác giúp một tay thì trên con đường tu tiên có thể đi xa hơn." Cửu Liên truyền âm.

"Sư tỷ, nếu cứ suốt ngày đi nghĩ cách lấy lòng người khác thì e là sẽ ảnh hưởng tới đạo tâm. . .Ngược lại, sẽ mất nhiều hơn được." Kỷ Ninh nói.

"Chàng. . ." Cửu Liên cảm thấy khó thở.

"Mỗi người có cách sống riêng, sư tỷ không phải cưỡng ép làm gì." Kỷ Ninh nói. "Sư tỷ, ta chưa bao giờ cưỡng ép nàng, ta cũng hi vọng nàng đừng cưỡng ép ta. Đây là lần thứ hai ta nhắc lại!"

Cửu Liên ngẩn ra.

Đúng vậy. Trước đó không lâu, hai người đã tranh luận với nhau về địa vị tôn ti trên đảo Minh Tâm. Đó cũng là lần xích mích đầu tiên của hai người.

"Ta cũng chỉ mong chàng có thành tựu cao hơn." Đôi mắt của Cửu Liên hơi đỏ lên.

"Được rồi." Kỷ Ninh cầm tay Cửu Liên, mỉm cười về phía nàng.

Dư Vi ở bên chú ý tới cảnh hai người Kỷ Ninh và Cửu Liên nắm tay nhau, mỉm cười rồi lập tức quay đầu nhìn về phía núi rừng mênh mông.

"Không biết tên Kỷ Ninh này cao số tới mức nào." Tuyết Hồng Y liếc mắt nhìn Kỷ Ninh và Cửu Liên đang nắm tay nhau, thầm mắng. "Rõ ràng lần tới tra xét Tiên phủ này không phải việc động chạm tới Kỷ Ninh vậy mà tên Kỷ Ninh này lại được lên thuyền. Hơn nữa, không ngờ hắn lại còn kết đạo lữ với Đông Duyên Vân."

Lúc đầu Tuyết Hồng Y cũng không biết về gia thế của Cửu Liên.

Nhưng sau hai ngày yến tiệc trên thuyền, qua lời nói chuyện của Thiếu Viêm Nông và Cửu Liên đã làm cho Tuyết Hồng Y biết được. . .Không ngờ Cửu Liên kia là thủ lĩnh kế nhiệm của Đông Duyên tộc. Điều này lập tức làm Tuyết Hồng Y ghen tị không thôi!

"Lúc trước hơn chỉ là một tên nhãi ở Kỷ tộc, vậy mà lại có thể đi tới thế này." Trong lòng của Tuyết Hồng Y cũng không nhịn nổi sự đố kỵ.

Khi trước, tin tức Kỷ Ninh đánh lui được Tuyết Vũ đạo nhân truyền ra đã làm cho Tuyết Hồng Y khó có thể tin nổi. Hắn không thể nào ngờ được một tên nhãi ngày nào hắn có thể một nhát bóp chết, bây giờ lại có thể mạnh hơn hắn.

Hiện tại, Kỷ Ninh kết bạn với Thiếu Viêm Nông, làm đạo lữ với Cửu Liên. . .

"Nếu tên Kỷ Ninh này chết trong Vu Giang tiên phủ thì thật là tốt biết bao!" Tuyết Hồng Y thầm nói.

Con thuyền lớn bay trên dãy núi Thiên Du được một lúc tầm một chén trà nhỏ thì Thiếu Viêm Nông mặc đồ đen sáng mắt nhìn xuống phía dưới, hô: "Tiên phủ ở ngay phía dưới, các vị cùng ta tiến vào nào."

"Tìm được Tiên phủ rồi sao?"

"Ở ngay phía dưới à?"

Mọi người đang bàn tán lập tức chăm chú nhìn xuống phía dưới.

Uỳnh!

Con thuyền lớn bay thẳng xuống dãy núi bên dưới, rất nhanh đã xẹt qua một ngọn núi, đi thẳng vào trong hẻm núi sâu thẳm.

"Ngừng."

Con thuyền cổ xưa lập tức dừng lại giữa không trung trước một hẻm núi.

"Để ta mở Tiên phủ ra đã." Trong tay Thiếu Viêm Nông xuất hiện một lệnh bài màu vàng, giơ lên trước mặt đá ở phía xa xa. Được nguyên lực kích hoạt. . .Oang. . .lệnh bài màu vàng lập tức phát ra ánh sáng vàng lờ mờ chiếu thẳng vào mặt đá. Mặt ngoài của tầng núi đá lập tức bị bóp méo rồi rất nhanh đã tạo thành gợn sóng.

"Đi vào." Thiếu Viêm Nông lộ ra vẻ mặt vui mừng.

Vèo!

Con thuyền lớn bay thẳng lên phía trước, đâm trực tiếp vào trong làn sóng ròi biến mất ở bên trong. Tiếp theo, làn sóng dần biến mất, mặt đá lập tức trở về vẻ vốn có...không có chút nào đặc biệt.

Đám người Kỷ Ninh cưỡi chiến thuyền xuyên qua làn sóng thì lập tức cảm thấy cảnh vật xung quanh nhanh chóng biến hóa. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Đây là?" Trên chiến thuyền, nhóm người Kỷ Ninh vừa liếc mắt một cái là đã thấy được ở xung quanh có một dãy núi liên miên. Từng đỉnh núi hoang vắng tới mức gần như không có một ngọn cỏ nào. Trên mặt đất là một vùng hoang mạc.

Dãy núi Thiên Du là một vùng đồi núi liên miên sắc xanh, ngập tràn tươi tốt.

Nhưng vừa vào Tiên phủ. . .

Thì đập vào mắt lại là một sa mạc hoang vứng cùng những ngọn núi hoang vu.

"Ô!"

"Ha!"

"Ô!"

"Ha!"

Chỉ thấy ở nơi xa xa con thuyền truyền tới từng tiếng vọng làm chấn động cả đất trờ. Tiếng vang này truyền tới từ một ngọn núi nguy nga ở xa xa. Chỉ thấy trên ngọn núi hoang vu này có một màng màu trắng chi chít. Thật ra, mảng màu trắng kia là lượng lớn yêu quái mặc áo giáp trắng đang hội tụ lại nên tạo thành một vùng trắng xóa.

Những đại yêu mặc giáp khải này đều có một cái đuôi cá lớn, thân người, trên mặt có vảy.

"Sao?"

"Nơi đó là?"

Đám đại yêu đang đứng chụm lại ở chỗ đó cùng quay đầu nhìn về phía nhóm người Kỷ Ninh. Bởi vì khi trước con thuyền vượt qua làn sóng tiến vào tạo thành dao động không nhỏ nên dĩ nhiên là nhóm Đại yêu này đã phát hiện ra.

"Loài người!"

"Là loài người!"

Hơn một ngàn đại yêu nhân ngư (người cá) đang tập luyện ở đó đều hô lên kinh ngạc. Đã lâu lắm rồi, kể từ khi chúng bị lão tổ nhốt ở đây, nhiều đời sinh sôi tới nay. . .trong Tiên phủ này đều là yêu quái, không hề có một con người nào. Mà Thiên Tiên 'Vu Giang tiên nhân' cũng có xuất thân là loài yêu!

"Sao?" Con đại yêu làm thủ lĩnh của nhóm đang luyện tập này là một con ngư nữ yêu (cá cái ) ở trần đầy mê hoặc. Con ngư nữ yêu này vốn hơi bất ngờ nhưng rồi gầm lên. "Là loài người. Nếu loài người vào được tiên phủ thì chắc chắn có chìa khóa của Tiên phủ. Mau mau, cướp lấy chìa khóa!"

"Cướp lại!"

"Cướp lại!"

"Theo ta đi giết!" Bên ngoài nữ yêu nhân ngư lập tức hiện lên một bộ giáp màu vàng.

Ngay khi nữ yêu nhân ngư vừa phóng lên cao thì lập tức hơn ngàn đại yêu nhân ngư mặc giáp trắng cũng lao theo. Trong khoảng khắc, toàn bộ áo giáp cũng phát sáng lên theo. Ầm ầm. . .Hơn một ngàn đại yêu tạo thành một cơn sóng lớn cuồn cuộn đổ về trước, nhắm thẳng về phía đám người Thiếu Viêm Nông.

"Đoạt lại chìa khóa Tiên phủ là chúng ta có thể ra ngoài, đoạt lại." Nữ yêu nhân ngư truyền âm, gào thét làm cho những đại yêu nhân ngư khác cũng gầm lên theo.

Khoảng cách từ ngọn núi tới chỗ nhóm Kỷ Ninh cũng chỉ có hơn mười dặm. Chính do gần tới vậy nên đám đại yêu liếc mắt một cái là có thể phát hiện ra loài người! Đây cũng là lần đầu tiên có con người xuất hiện ở Tiên phủ trong vô số năm tháng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Hơn mười dặm nên chỉ phút chốc là đã tới.

Trên chiến thuyền, nhóm người Thiếu Viêm Nông, Kỷ Ninh, Tuyết Hồng Y đều kinh hãi.

"Đạo binh!"

"Đúng là đạo binh yêu tộc!" Đám người Kỷ Ninh kinh ngạc nhìn về phía xa xa. Vừa nhìn lướt qua là lập tức xác nhận ra trong đó có không ít 'Vạn Tượng đại yêu', thậm chí nữ yêu nhân ngư thủ lĩnh còn có thể là Nguyên Thần đại yêu! Yêu quái kém cỏi nhất cũng có cấp độ Tử Phủ. Nhiều yêu quái tới vậy, lại đều là đạo binh. . . Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Những đạo binh giáp khải này nhất định là đạo binh do Vu Giang thiên tiên bồi dưỡng để lại khi trước." Mỗi người Kỷ Ninh đều biết đây thật sự là phiền toái lớn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:48 pm

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 5
Không cản nổi
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Tiên phủ này là sào huyệt của Vu Giang tiên nhân nên dĩ nhiên là phải được bố trí trùng điệp đủ loại. Tuy Vu Giang tiên nhân đã chết nhưng vẫn còn một số thứ hắn để lại còn dùng được, ví dụ như đạo binh!

Vu Giang tiên nhân tiêu tốn vô số bảo vật mới bồi dưỡng được một đội quân đạo binh mạnh mẽ. Mạnh tới mức có thể dễ dàng giết chết một Tán tiên, Địa tiên! Nhưng do Tiên phủ này đã bị bỏ lại không biết bao nhiêu năm tháng nên những đạo binh yêu tộc năm xưa đã sớm chết già cả đám, chỉ còn để lại lướng lớn đạo binh giáp khải.

Khi trước, theo suy đoán của đám Kỷ Ninh thì vì Vu Giang tiên nhân là tiên nhân loài yêu nên việc bố trí yêu quái trong phủ đệ của mình cũng là chuyện bình thường. Tuy không gian trong phủ này không thể nào lớn bằng vương triều Đại Hạ nhưng e là cũng phải có phạm vi tới mấy vạn dặm, cũng phải ngang tầm với Trái Đất. Yêu quái sống ở đó cũng không bị ngăn trở lưu truyền giống nòi.

Có phương pháp tu luyện của nhiều đời yêu quái để lại, nguyên khí trời đất lại không nồng đậm thì việc sinh sản ra đại yêu cũng là chuyện bình thường.

Một đám Đại yêu!

Và một đám đạo binh yêu quái là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Có đạo binh giáp khải trân quý thì thực lực có thể tăng gấp bội thậm chí có khi tăng tới gấp trăm lần!

Việc này cũng giống như người thường dùng đạo binh giáp khải, tới cả Kỷ tộc còn có.

Hiếm thấy có Thiên Tiên sinh linh, Tử Phủ tu sĩ có đạo binh giáp khải. Thông thường phải tới tầm cỡ như Tuyết Long Sơn là sẽ có.

Mà để cho Vạn Tượng chân nhân, Nguyên Thần đạo nhân có thể dùng đạo binh giáp khải thì tới cả Liệt Thiên kiếm phái cũng phải dốc toàn bộ vốn liếng ra mới có thể có. Vì thế nên Vu Giang tiên nhân cũng phải tốn kém không ít bảo vật thì mới có thể xây dựng được đạo binh giáp khải này.

Nhưng hiện tại, đám Kỷ Ninh lại sẽ càng thảm hơn!

"Ầm ầm ầm. . ." Hơn một ngàn đạo binh yêu quái hóa thành những cơn sóng mạnh liệt lao tới.

"Cản lại!"

Ở trên thuyền lớn, Thiếu Viêm công tử tức giận quát. Việc phải đối mặt với hơn ngàn đạo binh yêu quái cũng làm cho sắc mặt của hắn trở nên khó coi. Chỉ thấy ở mặt ngoài con thuyền lớn bắt đầu xuất hiện một làn nước đen gợn sóng, hoàn toàn phủ kín cả con thuyền.

Uỳnh! ! !

Những cơn sóng mãnh liệt kia như những lưỡi đao chém thẳng lên chiến thuyền làm cả chiến thuyền quay cuồng bay ngược ra sau, đập thẳng vào một ngọn núi hoang ở cách đó không xa. Cả ngọn núi chấn động đổ rầm rầm. Cả chiến thuyền cắm thẳng vào ngọn núi, tầng nước màu đen hoàn hoàn vỡ vụn.

"Phương thúc, làm sao bây giờ?" Thiếu Viêm công tử lập tức truyền âm.

"Công tử, một chiêu của hơn một ngàn đạo binh yêu quái này đã có uy lực ngang cỡ Địa tiên." Ở bên cạnh Thiếu Viêm Nông, nam tử ngăm đen truyền âm nói. "Nữ yêu nhân ngư cầm đầu kia nhất định là Nguyên Thần đại yêu. Ta có thể đảm bảo cho công tử. Vì dầu sao ta cũng chỉ giỏi cận chiến nên nếu lao ra thì sẽ không thể bảo vệ cho công tử, tạo cơ hội cho bọn chúng. Chỉ cần tạo ra cơ hội cho ta giết được nữ yêu Nguyên Thần cầm đầu kia. . .là khả năng uy hiếp của đạo binh này sẽ giảm đi nhiều." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Giết!"

"Các vị, ta trông cậy vào mọi người đó." Thiếu Viêm Nông lập tức truyền âm cho đám người Kỷ Ninh, Tuyết Hồng Y, Thương Giang chân nhân.

Cả đám người Kỷ Ninh cùng thầm mắng.

Xem ra Thiếu Viêm công tử này không dễ dàng đi liều mình, lại còn đầy bọn họ ra trước.

"Giết!" Tuyết Hồng Y ra tay đầu tiên, tay vừa vung lên thì một đường sáng màu trắng tuyết đã lập tức bay tới đánh thẳng vào đám đạo binh trên trời.

"Kiếm trận!" Xung quanh Kỷ Ninh xuất hiện hơn bảy trăm lưỡi phi kiếm. Dùng nguyên lực của Vạn Tượng viên mãn ngưng tụ ra một thanh phi kiếm tầng thứ chín Tiểu Thiên kiếm trận. Thanh phi kiếm này đánh thẳng ra chiêu thứ năm Tam Xích Kiếm: 'Nguyên Quang Tàng Kiếm' (Ánh trăng giấu kiếm'. Trong khoảng khắc, kiếm quang như một ánh trặng nhẹ nhàng tạt vào đạo binh yêu tộc mãnh liệt.

"Phong!" Dư Vi chỉ về phía xa xa.

Vù!

Giữa không trung xuất hiện một con phượng băng khổng lồ. Con phượng hoàng khổng lồ được ngưng kết từ băng giương cánh bay múa tạo ra uy lực làm lòng người nể sợ.

"Thương Lãng Đoạn!" Thương Giang chân nhân cao giọng hô. Một thanh kiếm lớn màu xanh đen lơ lửng bay lên cao với vẻ nhẹ nhàng, mặt trên kiếm có phù văn. Tiếp theo thanh kiếm xé gió bay thẳng về phía đạo binh. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Đám tử sĩ Tử Phủ tu sĩ, Vạn Tượng chân nhân, đám Kỷ Ninh cùng lấy ra những đòn lợi hại của mình.

Thật ra, bất kỳ người nào trong nhóm Kỷ Ninh đều có khả năng liều mạng với nữ yêu Nguyên Thần kia! Nhưng do nữ yêu đó phối hợp với đạo binh trên trời nên thực lực trở nên cực kỳ kinh người, hơn xa một người trong nhóm Kỷ Ninh.

Theo một tiếng nổ lớn, kiếm quang, pháp thuật, các loại pháp bảo của đám Kỷ Ninh đều hoặc biến mất hoặc bị đánh bay trở về.

Những Tử Phủ tu sĩ đều cùng kết thành trận pháp cộng đồng để chống cự.

"Nhất định pohải nhanh nhanh chóng chóng cướp lấy chìa khóa Tiên phủ. Nếu chậm trễ là chìa khóa sẽ bị mấy lão già kia cướp mất đó." Nữ yêu nhân ngư cầm đầu đạo binh yêu quái truyền âm nói. "Các con, tiêu diệt đám loài người kia."

"Giết."

"Giết."

Với sức mạnh của hơn một ngàn đạo binh yêu quái phối hợp cùng một chỗ, đám Kỷ Ninh không thể nào ngăn nổi. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Chỉ thấy một luồng sóng mãnh liệt đánh tới. Đám Kỷ Ninh bắt đầu lùi dần. Nhưng những Tử Phủ tu sĩ có thực lực yếu nhất cũng bất đầu thương vong. Tuy rằng các Tử Phủ tu sĩ này đã kết trận. Nhưng trận pháp của bọn họ. . .gặp phải đại trận đạo binh yêu quái kia thì thật sự không cản nổi.

Hự.

Đã có Tử Phủ tu sĩ loài người bắt đầu hộc máu, thân thể vỡ nát. Cả đám bắt đầu dần dần chết đi.

May là còn có đám Kỷ Ninh dùng hết sức ngăn cản. Nếu không, e là chỉ trong một cái hô hấp là đám Tử Phủ tu sĩ kia đã chết sạch.

"Quá tàn ác." Mộc Tử Sóc truyền âm nói. "Sư huynh, đảm bảo tên Thiếu Viêm Nông kia có không ít bảo vật trong người. Thế nhưng một cái còn không thèm bỏ ra, cứ thế trơ mắt ra nhìn Tử Phủ tu sĩ chết đi."

"Bây giờ chúng ta mới chỉ vừa vào Tiên phủ. Nên dĩ nhiên Thiếu Viêm Nông kia còn tiếc không muốn dùng tới bảo vật." Kỷ Ninh nói.

Đám người Kỷ Ninh, Dư Vi, Cửu Liên đều có một vài thứ có thể giữ mạng.

Ai cũng đều không muốn bỏ ra ngay để dùng vào lúc này. . .Vì hiện tại cả đám mới vừa tiến vào Tiên phủ mà thôi.

Thiếu Viêm Nông đứng ở đó nhìn thất cả. Nam tử trung niên da ngăm đen đứng bên cạnh bảo vệ.

Nam tử trung niên còn lặng yên nhìn đám Tử Phủ tu sĩ ở bên chết dần chết mòn. Nhưng vẻ mặt của hắn không hề thay đổi chút nào. Hắn gắt gao nhìn luồng sóng lớn mãnh liệt ở xa xa. Đó là cơn sóng do cả đạo binh yêu quái hóa thành. . .Nguyên lực được vận chuyển cực kỳ huyền diệu ở bên trong.

Đúng lúc này.

Nam tử trung niên vẫn đứng cạnh Thiếu Viêm Nông từ đầu chợt lóe sáng mắt, đôi mắt trở nên lạnh lẽo, cả tay trái và tay phải đều xuất hiện một cây thoi dài. Hắn mạnh mẽ tiến lên từng bước, cánh tay phải bắt đầu bành trướng, vặn vẹo, thậm chí ở trên tay còn xuất hiện từng con rắn quấn lấy. Cánh tay khổng lồ dữ tợn đột nhiên phát lực ném thẳng về phía trước một cái đầy hung mãnh!

Vù!

Thoi dài nháy mắt xé rách không gian, tạo thành một đường bay trên không trung, đập thẳng vào cơn sóng tạo bởi hơn ngàn đạo binh yêu quái.

"Uỳnh! ! !"

Một tiếng nổ vang lên.

Cơn sóng mãnh liệt kia bị tách ra. Cả ngọn sóng biến mất. Chỉ thấy ở giữa không trung có hơn mười yêu quái trong đạo binh yêu quái bị nổ tan xác. Nhưng đạo binh yêu quái khác đều theo đó mà khiếp sợ. Từng tên đều nhìn về phía nam tử ngăm đen vừa ném trường thoi ra.

"Cái gì! Vậy mà có thể phát hiện được đầu mối của cả đạo binh hợp trận sao? Lại còn trực tiếp phá tan đầu mối làm cả đại trận đạo binh bị phá tan?" Nữ yêu nhân ngư kinh hãi. Nếu không phải đâm thẳng vào đầu mối mà chỉ xuyên qua cơn sóng lớn thì cũng sẽ không thể nào làm hỏng mất luồng sóng này được.

Nữ yêu nhân ngư quay đầu nhìn về phía nam tử trung niên ngăm đen vừa ném trường thoi ra.

Nhưng. . .

Vù!

Cây thoi ở tay trái của nam tử trung niên ngăm đen lúc này như tia chớp bay qua. Trên tay trái của hắn cũng xuất hiện từng con rắn quấn quanh, cánh tay trở nên vô cùng tráng kiện, tỏa ra hơi thở làm người khác phải sợ hãi. Trên không trung lại léo lên một đường bay, cây thoi dài kia bay thẳng tới nhưng nữ yêu nhân ngư kia không thể nào né nổi.

"Đây, đây. . ." Nữ yêu nhân ngư lộ ra vẻ hoảng sợ tuyệt vọng. "Làm sao lại mạnh tới vậy. Ta trốn không nổi hắn. Hắn. Hắn là tiên nhân loài người sao?" Ý thức lập tức mất đi,cả người từ trên cao rơi xuống, dĩ nhiên là nàng đã chết!

"Đại vương đã chết."

"Đại vương đã chết. Mau, chạy mau."

"Chạy mau đi."

Thất đại vương bị giết chết dễ dàng như thế. Nhưng tên đại yêu khác không còn chút ý chí chiến đấu nào, cả đám bắt đầu cắm đầu cắm cổ chạy.

"Rầm rầm!"

"Vù. . ."

"Uỳnh!"

Lúc này, dĩ nhiên là nhóm Kỷ Ninh, Dư Vi, Thương Giang chân nhân sẽ không hề nhân từ mà nương tay. Phải biết rằng, những thứ mà những yêu quái này mặc trên người đều là đạo binh giá khải. Ít nhất cũng cũng là đại yêu Tử Phủ dùng đạo binh giáp khải. Thậm chí có cấp độ Vạn Tượng dùng đạo binh giáp khải. Một đạo binh giáp khải mà Vạn Tượng đại yêu dùng còn trân quý hơn cả pháp bảo địa giai.

"Hai kiện, ba kiện." Mộc Tử Sóc không hề ngừng tay, liên tục chém giét, cố gắng cướp lấy.

Một lát sau.

Đạo binh yêu tộc đã trốn đi xa, để lại một đống xác chết. Đám Kỷ Ninh cũng theo đó mà nhận được một đống đạo binh giáp khải.

"Có hơn hai trăm yêu quái bị chết, Tử Phủ tu sĩ cũng đã chết hơn trăm." Sắc mặt của Thiếu Viêm Nông không đẹp chút nào. Tuy rằng đã sớm dự đoạn thử thách sẽ có nguy hiểm. Nhưng không ngờ vừa vào đã bị dính đòn cảnh cáo thế này.

"Thiếu Viêm công tử." Gã trung niên da ngăm đen lấy lại thoi dài xong thì lập tức nói giọng trầm thấp. "Chúng ta đi mau đi. Không chừng sẽ có yêu quái mạnh hơn tới đó."

"Ừ." Thiếu Viêm Nông gật đầu.

"Chúng ta đi." Thiếu Viêm Nông nhìn về phía đám người Kỷ Ninh.

Đúng lúc này. . .

Một luồng thần thức hào hùng bao phủ toàn bộ khu vực này trong nháy mắt.

"Loài người, vào Tiên phủ này rồi mà còn muốn sống ra ngoài sao?" Một âm thanh mạnh mẽ vang lên.

"Thần thức thật mạnh mẽ." Thần thức của Ky Ninh vừa chạm vào thần thức của đối phương là đã cảm giác được sự lớn mạnh của đối phương. Mặc dù bản thân rất tự tin vào thần thức của mình, nhưng đối phương lại còn mạnh hơn cả mình.

"Sư huynh, nhìn kia." Mộc Tử Sóc trợn tròn mắt nhìn ra phía xa.

"Phiền phức rồi." Thương Giang chân nhân cũng nhìn chằm chằm vào phía xa xa.

Kỷ Ninh nhìn theo

Chỉ thấy ở giữa không trung xa xa có một luồng sóng như hồng thùy đổ tới, bao phủ toàn bộ không trung.

Quy mô của cơn sóng này. . .còn lớn hơn mười lần cơn sóng trước. Hơn nữa, từ hơi thở trong cơn sóng này có thể nhận ra những yêu quái trong đó mạnh mẽ hơn đám yêu quái nhân ngư kia nhiều.

"Đạo binh hơn vạn yêu quái!" Đứng ở bên cạnh Thiếu Viêm Nông, nam tử ngăm đen có con ngươi hẹp dài nói với giọng trầm thấp.

Từng người trong đám Kỷ Ninh đều giật nảy mình.

Hơn vạn?

Như thế phải ngang tầm với cả môn phái Tuyết Long Sơn. Nhưng cái chết chính là, mỗi yêu quái đều là một đạo binh! Môn phái Tuyết Long Sơn cơ bản không mua nổi nhiều đạo binh giáp khải như vậy. Đặc biệt là Nguyên Thần đạo binh cũng có đạo binh giáp khải. Uy lực lớn tới thế này, thì dù là tiên nhân cũng phải kinh hãi.

"Công tử, ta không ngăn được." Nam tử trung niên ngăm đen truyền âm nói.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 6
Thần Ma Tương Liễu
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Thiếu Viêm công tử, đạo binh yêu quái nhiều thế này thì chúng ta không thể nào ngăn nổi." Thương Giang chân nhân lo lắng truyền âm nói.

Kỷ Ninh nhìn cơn sóng lớn do lực lượng đạo binh yêu quái che trời ngập đất tạo nên, cũng cảm thấy bất lực, truyền âm nói. "Thiếu Viêm công tử, bây giờ nên làm gì đây?"

"Thiếu Viêm công tử."

"Thiếu Viêm công tử."

Cả đám cùng nhìn về phía Thiếu Viêm Nông. Cả nam tử trung niên ngăm đen 'Tương Liễu Phương' cũng nhìn công tử nhà mình.

"Phương thúc, không cần phải để ý tới ta nữa, cứ việc đại khai sát giới." Thiếu Viêm Nông cắn răng nói, tay vừa lật lên thì đã xuất hiện viên cầu tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Viên cầu sáng vàng bay thẳng lên, bắt đầu phóng lớn thành quả cầu có đường kính mười trượng.

"Tất cả đi vào." Thiếu Viêm Nông ra lệnh, đồng thời trong tay hắn xuất hiện một cái túi màu trắng. Cái túi được mở ra. "Đừng chống cự."

Vù vù vù. . .

Những Tử Phủ tu sĩ ở xung quanh bị hút vào bên trong. Thiếu Viêm Nông lập tức khiêng cái túi lên đi thẳng vào trong viên cầu ánh sáng vàng.

Cả đám Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Cửu Liên, Dư Vi, Thương Giang chân nhân, Tuyết Hồng Y, Bộ Du chân nhân và các Vạn Tượng chân nhân khác đều tự mình bước vào cầu sáng vàng.

"Phương thúc, tất cả giao cho người. Đợi lát sau gặp lại." Thiếu Viêm Nông nói.

"Khà, đã lâu rồi ta chưa thật sự giết chóc." Trong đôi mắt Tương Liễu Phương hiện lên chút hưng phấn. Nếu như hắn phải bảo vệ Thiếu Viêm Nông thì sẽ phải gắng hết sức mà chống đỡ đòn đánh của đạo binh yêu quái. Nhưng hiện tại đã không cần bảo vệ Thiếu Viêm Nông, coi như là hắn đã được giải thoát, phát huy ra tốc độ của hắn để thoải mái đánh đấm.

"Đi."

Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu Thiếm Viêm Nông, viên cầu sáng vàng lập tức tăng tốc độ, bay vèo về phía xa xa.

Đám người Kỷ Ninh bên trong cầu sáng thử tò mò sờ sờ. Khi trước có thể dễ dàng tiến vào bên trong nhưng hiện tại lại nhận thấy lớp sáng ở viên cầu này cực kỳ cứng cỏi.

"Đây là Kim Linh Thần Quang Cầu." Thiếu Viêm Nông tự tin nói. "Ta đã kích hoạt thần quang ẩn chứa trong đó. Hiện tại chúng ta ra ngoài không được nhưng bên ngoài cũng không vào được. . .Đứng nói là đạo binh, cho dù là năm ba tên Tán tiên, Địa tiên tới tấn công thì thần quang vẫn có thể đỡ được gần hết."

Kỷ Ninh thầm hãi.

Chỉ cần không có gì bất ngờ thì Thiếu Viêm Nông đúng là người kế nhiệm chức Vũ Thần Công. Thật không hổ là người kế nhiệm Vũ Thần Công! Vừa bỏ ra bảo vật hộ thân là đã ngang tầm với hai bảo vật mà mình lấy được trong Thủy phủ rồi.

Bản thân mình lấy được hai kiện bảo vật trong Thủy phủ có một công một thủ.

Món thủ là món lấy được khi Thần Ma luyện thể đạt tới cấp độ Vạn Tượng, tới Trân Bảo Điện để lấy.

Món công chính là vượt qua tầng thứ tư Chiến Thần Điện có được. Bảo vật tấn công này. . .là thứ mà năm xưa trong lúc hứng trí lên, Tam Thọ đạo nhân đã tự mình làm ra, uy lực phi phàm.

"Năm cái trụ trời!"

"Nhìn kìa, năm cái trụ trời!"

Kim Linh Thần Quang Cầu vừa mới bay lên bầu trời cao trăm dặm là những người đứng xem có thể nhìn ra được toàn bộ thế giới Tiên phủ này có phạm vi vài vạn dặm. Đám Kỷ Ninh đứng ở trên không trung liếc mắt một cái là có thể thấy được. . .Nơi tận cùng ở bốn phương tám hướng. Trong đó có bốn cái trụ trời cao tới tận trời cao. Mỗi một cái trụ được ánh sáng bao phủ đều hiện lên cao ngất tới tận mây xanh. Lại còn đứng sừng sững ở năm góc tận cùng của thế giới này.

Năm trụ trời được chiếu sáng làm cho cả thế giới này như bừng tỉnh.

"Năm hướng ngũ hành." Kỷ Ninh nói thầm. "Xem ra Tiên phủ này được chia ra làm năm phân điện để giữ vững thế giới này.

"Trụ trời." Đám người Thương Giang chân nhân cũng lộ ra sắc mặt vui mừng.

"Ha ha ha. . ." Thiếu Viêm Nông cười ha hả. "Hóa ra Vu Giang tiên phủ chia ra làm năm phân điện lớn. Năm cái trụ trời xa xa kia đại biểu cho vị trí của năm phân điện. Hiện giờ chúng ta lập tức qua đó, ta có chìa khóa Tiên phủ nên có thể đi thẳng vào trong phân điện. Nhưng những. . đạo binh yêu quái này thì lại không thể nào vào nổi. Đi!"

Vèo!

Viền cầu sáng vàng nhanh chóng bay về phía một cây trụ trời.

"Giết!"

"Giết!"

Tiếng hét vang vọng trời đất. Luồng sóng ngập trời lao tới. Nhưng ở phía trước Kim Linh Thần Quang Cầu có một bóng người nhìn như rất bình thường. Đúng là tên người hầu :Tương Liễu Phương.

"Công tử, xin các người hay đi trước. ta sẽ nhanh chóng đuổi theo sau." Tương Liễu Phương nói.

Đám người Kỷ Ninh trong cầu sáng cũng phải nhìn về Tương Liễu Phương ở xa xa cùng với cơn sóng che trời ngập đất kia.

Bỗng nhiên. . .

Thân thể Tương Liễu Phương đột nhiên hóa lớn. Một luồng hơi thở hung ác ngập trời tỏa ra. Chỉ thấy thân thể hắn biến thành một người sừng sững cao hơn ngàn trượng. Đằng sau là một cái đuôi rắn khổng lồ, nửa thân trên là thân người, ở đầu của hắn còn trồi ra sáu cái đầu rắn khổng lồ.

Cửu Đầu Xà Vĩ! Một luồng hơi thở xa xăm tràn ngập qua.

"Thần Ma!" Kỷ Ninh nín thở.

"Đúng là Thần Ma."

"Trời ơi, Thần Ma."

Cả đám đều bị dọa chết khiếp. Ai cũng có thể liếc mắt một cái là nhận ra đây nhất định là Thần Ma! Bởi vì có chín đầu đuôi rắn, bộ dạng quái dị. . .hiển nhiên không phải là loài người. Hơn nữa hắn lại không có chút khí yêu nào. Mà hơi thở Thần Ma xa xưa làm cho mỗi người thầm run rẩy. Hình thể khổng lồ như thế, hơi thở xa xưa như thế, e là chỉ có thể là Thần Ma. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Tuyết Hồng Y và Bộ Du chân nhân chưa bao giờ thật sự thất Thần Ma.

"Thân thể lớn như thế là do thần thông hay là vốn dĩ thân thể đã lớn như vậy?" Bộ Du chân nhân nhịn không được phải hỏi.

"Thần Ma trời sinh đã lớn rồi." Thiếu Viêm Nông tự tin nói. "Phương thúc lại là Thần Ma xa xưa thuộc bộ tộc 'Tương Liễu'. . .Bộ tộc Tương Liễu được xếp vào hàng cực kỳ lớn mạnh trong Thần Ma. Nên hắn cơ bản không cần thi triển thần thông gì là đã có thân thể Thần Ma cao ngàn trượng rồi. Tuy Phương thúc chỉ có cấp độ Nguyên Thần, tái sinh làm Thần Ma chân chính, lại vốn là bộ tộc Tương Hiệp, nhưng rất nhiều Tán tiên, Địa tiên cũng không phải đối thủ của Phương thúc."

Đám người Kỷ Ninh đều kinh ngạc. Tuy lần trước ở Ngục Sơn Đại Hoang Trạch, Kỷ Ninh đã gặp qua Thần Ma ra tay. Hiển nhiên thực lực của Thần Ma bị đánh thức đó lớn hơn hẳn Tương Liễu Phương. Nhưng Thần Ma kia dễ dàng bóp chết Long Kình yêu vương nên Kỷ Ninh cũng chưa thể biết đối phương đánh đấm ra sao.

Mà lần này. . .

Cuối cùng lại có thể thật sự nhìn thấy Thần Ma ra tay.

Dù sao Thần Ma luyện thể cũng chỉ là loài người dựa vào Thần Ma mà tu luyện! Nếu so sánh với Thần Ma thật sự thì có nhiều điểm khác nhau. Ví dụ như thể hình không lớn bằng, thiên phú không giống với Thần Ma...

"Là Thần Ma à?" Đám đạo binh yêu tộc kia cũng sợ tới mức nhảy dựng.

Từ trước tới giờ, chúng luôn ở trong thế giới Tiên phủ, cũng đã từng nghe nói về Thần Ma, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy.

Thân thể Thần Ma Cửu Đầu Xà Vĩ khổng lồ sừng sững vươn lên cao, trong tay còn xuất hiện hai cây thoi dài khổng lồ.

"Giết!" Tương Liễu Phương hét một tiếng lớn.

Uỳnh!

Cái đuôi rắn khổng lồ của Tương Liễu Phương vung lên tạo thành tiếng nổ vang giữa không trung. Tượng Liễu Phương nhắm thẳng tới đám đạo binh yêu quaiú.

"Cũng chỉ là một Thần Ma mà thôi. Mà cũng chẳng phải Thần Ma cấp độ Phản Hư nên cũng không cần phải sợ hắn." Một âm thành hùng hồn vang vọng tới từng lỗ tai của đạo binh yêu quái. "Nghiền chết tên Thần Ma kia."

"Ha!"

"Ha!"

"Ha!"

Chỉ thấy tám đầu rắn của Tương Liễu Phương hít vào thở ra làm nhiệt độ không khí xung quanh nhanh chóng hạ xuống. Thậm chí bắt đầu ngưng kết băng. Trong nháy mắt cả thế giới xung quanh trở nên lạnh giá. Hơn nữa tiếng rít còn làm thần hồn lay động. . .Nhưing lúc này, đám đạo binh yêu quái kia đã liền như một khối, tới cả thần hồn cũng liền chặt với nhau.

"Giết!" Cơn sóng nghiền tới.

"Uỳnh." "Uỳnh."

Thân thể Thần Ma ngàn trượng trực tiếp lao tới đỡ. Thoi dài trên tay cũng hung tợn bay thẳng tới chỗ cơn sóng, mỗi một nhát chọc đều khiến cho không khí nổ vang, giống như hủy trời diệt đất. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Cái đuôi rắn khổng lồ của Tương Liễu Phương chuyển động làm cơ thể hắn vô cùng linh hoạt. Hắn có thể lần lượt trảnh khỏi những mũi tấn công của cơn sóng lớn rồi sau đó lấy cây thoi đâm thẳng vào!

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Trên bầu trời, Thần Ma cùng cơn sóng lần lượt va chạm. Thần Ma thật sự đều có thực lực vượt cấp. Thông thường Thần Ma Nguyên Thần. . .phải ngang với Tán tiên, Địa tiên mạnh mẽ. Thậm chí mỗi Thần Ma Phản Hư còn có thể so sánh với cả Thiên Tiên! Mà loài người Phản Hư địa tiên, cho dù là Thần Ma luyện thể thì cũng còn xa xa không bằng Thiên Tiên.

Qua đó có thể thấy được sự đặc biệt của Thần Ma chân chính.

Nhưng dù sao những đạo binh yêu quái này cũng quá nhiều. Thậm chí tới cả Địa tiên, Tán tiên còn phải tránh lui. Cho nên Thần Ma Tương Liễu Phương bị rơi vào thế yếu. . .Nhưng nhờ vào thân thể Thần Ma nên không sợ bị thương, mà lại cực kỳ linh hoạt né tránh lần lượt những đòn tấn công.

"Phương thúc biết tiến biết lùi, cực kỳ linh hoạt. Hơn nữa lại có thể chiến đấu kéo dài. . .Nên tuy rằng đạo binh yêu quái kia có thực lực kinh người, nhưng nguyên lực của bọn chúng lại có hạn nên không thể giữ lâu được." Thiếu Viêm Nông tự tin nói.

"Lợi hại." Thương Giang chân nhân nhịn không được phải sợ hãi than. "Người luyện Thần Ma luyện thế có lợi hại tới đâu. . .dù có cố gắng tới gần Thần Ma thì vẫn có khoảng cách nhất định với Thần Ma."

"Đúng." Kỷ Ninh cũng gật đầu.

"Thiếu Viêm tộc không hổ là một trong mười bộ tộc đứng đầu từ xưa tới nay ở vương triều Đại Hạ. Một người hầu bên công tử của họ đã là một Thần Ma cổ xưa cấp độ Nguyên Thần rồi." Kỷ Ninh cũng phải thầm hãi mà than.

"Không biết tới khi nào thì Đông Duyên tộc ta mới có thể cường thịnh tới như thế." Cửu Liên cũng thầm nghĩ. Tuy rằng trong Đông Duyên tộc cũng có Thần Ma nhưng vẫn còn chưa tới mức để Thần Ma Nguyên Thần đi bảo vệ bên người như thế này.

Dư Vi lặng yên nhìn Thần Ma Tương Liễu Phương, trong đầu xẹt qua từng ký ức của kiếp trước.

"Tương Liễu. . ." Dư Vị thở nhẹ một hơi dài.

Đang lúc nhóm Kỷ Ninh chuẩn bị lao tới trụ trời ở xa xa thì bỗng nhiên. . .

"Lão Độc Giao, ha ha, hiển nhiên Thần Ma này có cấp độ Nguyên Thần. Ngươi không thể làm gì được à? Còn Tán tiên nữa à? Ha ha ha, xem ra tốt nhất là để bộ tộc Vu Giang ta nhảy vào thôi." Theo sau tràng cười làm cả đất trời rung chuyển, ở không trung bỗng xuất hiện một người khổng lồ xấu xí cao vạn trượng, cầm xiên sắt trên tay. Nhưng người khồng lồ này có vẻ mờ mờ ảo ảo, hiển nhiên là được hội tụ từ lượng lớn đạo binh yêu quái.

"Đạo binh dạ xoa? Dưới trướng Vu Giang tiên nhân còn có cả đạo binh dạ xoa sao?" Thiếu Viêm Nông hơi kinh ngạc. "Bộ tộc Vu Giang? Chẳng lẽ là đời con cháu của Vu Giang tiên nhân sao?"

Vu Giang tiên nhân có xuất thân là yêu.

Nên chắc chắn sẽ đối xử tử tế với con cháu mình. Cho nên cho dù đã trôi qua vô số năm tháng thì con cháu của Vu Giang tiên nhân vẫn là thế lực yêu quái mạnh mẽ nhất ở thế giới Tiên phủ này.

"Phương thúc, mau, mau lùi về."

Thiến Viêm Nông không dám chần chừ, cực kỳ lo lắng nhìn về trụ trời ở xa xa.

Vù! Vù! Vù!

Kim Linh Thần Quang Cầu không ngừng bay tới gần.

"Cảm ứng được rồi." Thiếu Viêm Nông lộ ra sắc mặt vui mừng nhìn về phía cái trụ trời mờ mờ xa xa, hét lớn một tiếng "Mở!"

Lập tức ở giữa không trung xuất hiện một cửa điện lớn. Cửa điện đã sớm mở ra. Đám người kỷ Ninh thấy giữa không trung xuất hiện cửa điện thì đều lộ ra vẻ mặt vui mừng. Ai cũng biết rằng đây là chỗ quan trọng nhất trong phủ đệ của Vu Giang tiên nhân.

Vèo.

Kim Linh Thần Quang Cầu bay thẳng vào trong. Sau đó cửa điện lại biến mất.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 7
Bảo Tàng Điện
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Đây là một điện sảnh lớn, yên lặng như tờ.

Loại yên tĩnh này đã được duy trì qua không biết bao nhiêu năm tháng.

Sau khi cả đám Thiếu Viêm Nông, Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Tuyết Hồng Y cùng cưỡi Kim Linh Thần Quang Cầu đi tới điện phòng này thì từng người mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng cũng trốn vào được.

"Cuối cùng cũng trốn vào đây được, thế giới Tiên phủ kia thật đáng sợ. Một đám lớn toàn đạo binh yêu quái. . .Nhìn thôi cũng phát hãi." Tuy Kỷ Ninh không phải kẻ nhát gan nhưng những việc vừa qua đều làm cho hắn cảm thấy thật sự bất lực. Bởi vì mức độ chênh lệch quá xa đã dẫn tới cảm giác không muốn phản kháng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Sư huynh." Mộc Tử Sóc nhìn về phía Kỷ Ninh.

"Sao?" Kỷ Ninh nhìn về phía sư đệ.

"Ngươi nói xem, có phải chúng ta thật sự không nên tới đây không?" Mộc Tử Sóc nói khẽ. "Lúc mới vào thế giới Tiên phủ, gặp được một nhóm đạo binh yêu quái nhân ngư, chỉ mới tầm cỡ đạo binh Thượng Thiên thôi là đã dễ dàng nghiền nát chúng ta rồi. Còn những đạo binh khổng lồ xuất hiện sau đó, thậm chí còn cả cái đạo binh dạ xoa của bộ tộc Vu Giang nữa. . .Tới cả Thần Ma Tương Liễu Phương còn không ngăn cản được. Chúng ta tới đây cảm giác như chẳng có tác dụng gì ấy."

Mộc Tử Sóc nói khẽ chứ không phải truyền âm cho nên những người xung quanh cũng nghe được.

Cả đám người trở nên trầm mặc.

Đúng vậy. Vừa rồi đều phải nhờ vào tên người hầu của Thiếu Viêm Nông là 'Thần Ma Tương Liễu Phương'. Giết thủ lĩnh của đám đạo binh yêu quái cũng là vị Thần Ma ấy, đi ngăn cản hơn vạn đạo binh yêu quái cũng là Thần Ma ấy. Đám Kỷ Ninh chỉ biết nhìn và nhìn.

"Các vị." Thiếu Viêm Nông cười nói. "Không phải ủ rũ. Không ngờ thế giới Tiên phủ này lại sinh sản ra nhiều yêu quái lợi hại như vậ, mà mỗi người lại đều có đạo binh giáp khải. Đây là điều mà chúng ta không đoán trước được. Dù gì thì bây giờ chúng ta đã vào một trong năm phân điện của Vu Giang tiên phủ."

"Nhất định phải có chìa khóa thì mới có thể tiến vào, cho nên qua bao nhiêu năm tháng sau khi Vu Giang tiên nhân chết. Những phân điện này không hề có sinh linh nào tiến vào. Nơi này thật sự an toàn. Đương nhiên. . .Một vài thứ mà Vu Giang tiên nhân để lại khi xưa có lẽ vẫn sẽ còn tác dụng. Cho nên mọi người đừng xông loạn vào, chờ ta dẫn Phương thúc tiến vào đã, rồi sau đó từ từ tra xét phân điện này ra sao." Thiếu Viêm Nông nói một hơi làm những người khác im lặng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Bất kể thế nào, Vu Giang tiên nhân cũng đã chết qua số năm tháng được tính bằng 'Ức năm'. Chắc chắn trong phân điện này không còn sinh linh sống nào. Chắn chắn an toàn hơn bên ngoài.

"Hô." Lúc này Mộc Tử Sóc khoanh chân ngồi xuống dưới đất, hô ra xung quanh. "Sư huynh, sư tỷ đều ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi."

Kỷ Ninh mỉm cười, cũng khoanh chân ngồi xuống.

"Làm ta sợ muốn chết." Tiểu Thanh ngẩng đầu rắn lên, nháy nháy mí mắt. Bạch Thủy Trạch cũng nằm ghé vào nền đất.

Dư Vi, Thương Giang chân nhân, Tuyết Hồng Y, Bộ Du chân nhân cùng mười tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ đều người đứng người ngồi.

Thiếu Viêm Nông thì ngẫm nghĩ.

Vù.

Chỉ thấy giữa hư không xuất hiện một lỗ lớn. Nhìn xuyên qua cái lỗ có thể thấy được thế giới bên ngoài kia đang diễn ra trận chiến giữa lượng lớn đạo binh yêu quái và Thần Ma Tương Liễu khổng lồ!

"Phương thúc!" Thiếu Viêm Nông cũng có chút lo lắng nhìn về xa xa.

"Chủ nhân, nếu Thần Ma kia mà chết ở bên ngoài là chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn." Tiểu Thanh truyền âm cho Kỷ Ninh. "Chúng ta sẽ bị vây trong phân điện này không thể nào ra được."

"Đừng nói gở, Thần Ma Tương Liễu không dễ chết như vậy đâu. Hơn nữa, đường đường người kế nhiệm Vũ Thần Công của bộ tộc Thiếu Viêm ở đây. . .Làm sao có thể để chuyện đó xảy ra được." Kỷ Ninh vẫn rất bình tĩnh. Trời sập có người đứng lên gánh. Đây là thử thách của bộ tộc 'Thiếu Viêm tộc' xa xưa cho Thiếu Viêm Nông. Thiếu Viêm Nông có thể thất bại nhưng không bao giờ có khả năng bị nhốt vĩnh viễn ở đây được.

. . .

Đám người Kỷ Ninh phát hiện ra phân điện này cực kỳ lớn, bên trong có rất nhiều chỗ. Nhưng bọn hắn không dám tự tiện xông vào. Không ai biết được những thủ đoạn phòng vệ còn lại của Vu Giang tiên nhân còn cái nào có tác dụng hiện giờ không. Nếu không chẳng may đụng phải một cấm chế lợi hại thì e là chết mấy cả đám chứ chẳng chơi.

Tốt nhất là đợi Thần Ma Tương Liễu kia tụ họp lại đã.

Khi đám người Kỷ Ninh đang yên ặng chờ đợi thì ở chỗ sâu trong tòa phân điện khổng lồ, trên một cái hành lang.

Dọc hành lang này có một đám tượng điêu khắc đứng sừng sững xếp hàng. Chỉ cần liếc mắt nhìn là đã có thể thấy được có mười tám bức điêu khắc màu tro đen. Mỗi bức đều được điêu khắc hình thần thú truyền thuyết 'Cùng Kỳ'. Chúng đã đứng trên hành lang này vô số năm tháng. Nhưng khi đám người Kỷ Ninh vừa tiến vào tòa phân điện này. . .

Thì chúng như bị cái gì đó kích hoạt.

Mười tám bức điêu khắc Cùng Kỳ bắt đầu lóe sáng vàng ở mặt ngoài. Những tia sáng này không ngừng nhập vào trong bức điêu khắc, dần dần, những bức điêu khắc này dần hiện ra rõ ràng.

"Đùng." Một con Cùng Kỳ điêu khắc trong đó bỗng nhiên lóe sáng đôi mắt.

Đây là một đôi mắt sáng xanh chói lòa.

"Đùng!" "Đùng!" "Đùng!" "Đùng!" "Đùng!" "Đùng!". . .

Một đám điêu khắc Cùng Kỳ bắt đầu mở mắt ra. Ánh mắt của chúng lạnh như băng. Chỉ thấy cả đám bắt đầu đứng lên, thậm chí dang hai cánh ra. . .Chúng có thân giống với trâu, nhưng trên người lại chi chít lông nhọn, đồng thời có một đôi cánh lớn, đầu lại giống hổ.

Chúng là nhóm thủ vệ trung thành nhất ở phân điện này: mười tám khôi lỗi Cùng Kỳ.

Khôi lỗi là loại tồn tại không sinh mạng nên có thể tồn tại qua vô số năm tháng. Những tên người hầu, con cháu của Vu Giang tiên nhân đã chết không biết bao nhiêu đời, nhưng những khôi lỗi này thì vẫn làm theo lệnh của Vu Giang tiên nhân dù đã qua vô số năm tháng. Bọn chúng vẫn bảo vệ tòa phân điện này.

"Có người lạ vào Bảo Tàng Điện." Một con khôi lỗi Cùng Kỳ nói giọng trầm thấp.

"Không phải chủ nhân."

"Cũng không phải truyền nhân của chủ nhân. Những kẻ kia dựa vào chìa khóa tiên phủ để đi vào."

Một vài khôi lỗi lợi hại sẽ có trí tuệ.

Thậm chí, khi Kỷ Ninh vượt qua cửa thứ ba ở hành lang Thủy Phủ đã gặp quái vật khôi lỗi lông đen, nó là một con khôi lỗi được rót cả linh hồn vào nên có trí tuệ cực kỳ cao.

"Không phải chủ nhân, cũng không phải truyền nhân của chủ nhân. . .Kẻ xông vào, giết không tha." Một con khôi lỗi Cùng Kỳ trong đó mở miệng.

"Giết không tha."

"Giết không tha."

Mười tám khôi lỗi Cùng Kỳ đồng thanh hô.

Có hai cách để thật sự nắm Tiên phủ trong tay. Loại thứ nhất là mang theo chìa khóa Tiên phủ, hơn nữa được 'Vu Giang tiên nhân' truyền thụ cho pháp quyết để có thể làm cho trận pháp, cấm chế, khôi lỗi đều ngoan ngoãn vâng lệnh. Loại thứ hai là mang theo chìa khóa Tiên phủ, tìm năm chỗ đầu mối của năm phân điện để luyện hóa. Sau khi luyện hóa được năm phân điện này là cả Tiên phủ cũng bị luyện hóa theo. Từ đó sẽ thật sự nắm Tiên phủ trong tay.

Thử thách lần này của Thiếu Viêm Nông chính là phải luyện hóa Tiên phủ về tay!

Đương nhiên, hiện tại Thiếu Viêm Nông vẫn chưa được tính là chủ nhân của Tiên phủ. . .Cho nên Tiên phủ bắt đầu phản kích!

. . .

Ở phía ngoài điện sảnh.

Thiếu Viêm Nông đang nhìn xuyên qua lô thủng, xem xét trận chiến ở bên ngoài . Thần Ma Tương Liễu tức giận tru lên, máu tươi bay lả tả, vừa đánh vừa chạy.

"Mau, mau, nhanh lên." Thiếu Viêm Nông cực kỳ lo lắng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Dư Vi cũng đứng ở phía sau xem trận chiến.

"Dựa theo thực lực hiện tại của Thần Ma Tương Liễu thì e là khó trốn được. Đạo binh dạ xoa kia thật quá lợi hại." Dư Vi truyền âm nói.

"Ừ, hiện tại hắn đang bị vây công, mà đạo binh tới sau còn là đạo binh dạ xoa mạnh hơn hẳn đạo binh trước. Cả hai phía đều mạnh hơn hắn. . ." Thương Giang chân nhân nhíu mày nhìn.

Cửu Liên truyền âm nói. "Thần Ma Tương Liễu Phương này là kẻ đi bảo vệ Thiếu Viêm Nông nên chắc chắn còn một vài bảo vật. Mà hiện tại hắn lại vẫn chỉ dùng hai cây thoi kia để chiến đấu chứ chưa hề sử dụng thứ gì khác. Qua đó có thể thấy rằng có lẽ hắn cũng chưa thật sự nguy hiểm lắm."

Cả đám người nhìn qua lỗ thủng ở hư không để xem trận chiến.

Còn đám Vạn Tượng chân nhân tử sĩ thì chia nhau ra đứng bốn góc canh gác.

"Làm sao vậy?" Bỗng nhiên sắc mặt Kỷ Ninh biến đổi lớn.

Không gian xung quanh bắt đầu biến đổi.

Khi trước vẫn là điện sảnh nhưng bỗng nhiên cả đám Kỷ Ninh bị rơi vào một không gian mờ mịt, khó có thể nhận ra Đông Tây Nam Bắc. Thậm chí cả trên dưới cũng không nhận ra nổi.

"Không ổn." Sắc mặt Thiếu Viêm Nông cũng thay đổi. Lỗ thủng hư không trước mặt cũng đã biến mất.

"Là trận pháp cấm chế!" Thương Giang chân nhân lập tức vội vàng truyền âm. "Tòa phân điện này có trận pháp cấm chế của Vu Giang tiên nhân để lại. Vừa rồi trận pháp cấm chế này đã được kích hoạt, nhất định phạm vi bao phủ của trận pháp này là tòa điện sảnh vừa rồi của chúng ta. Mặc dù chúng ta vẫn đang ở trong điện sảnh nhưng bản thân đã bị vây trong trận pháp!"

"Không gian xung quanh bị phong tỏa vặn vẹo. Dù ta có dùng chìa khóa Tiên phủ thì vẫn không cách nào mở đường ra bên ngoài được." Thiếu Viêm Nông truyền âm lo lắng nói. "Hỏa Hồng tiên tử, Thương Giang chân nhân, Kỷ Ninh. . .Không thể mở lối ra bên ngoài được thì Phương thúc không thể nào vào được. Hiện tại chỉ có thể nhờ vào các vị."

Đám Kỷ Ninh trầm xuống.

Đúng vậy. Nếu không thể mở lối vào cho bên ngoài thì Thần Ma Tương Liễu Phương cũng không thể nào vào được. Bên ta sẽ mất đi trợ giúp lớn nhất.

"Sao?" Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu, thần thức của Kỷ Ninh lập tức tỏa ra. Tuy nhiên vẫn chỉ thấy một vùng mờ mịt. Trận pháp cấm chế mạnh mẽ ở xung quanh đã hoàn toàn che lấp cả khả năng điều tra của thần thức. Tới cả sư đệ Mộc Tử Sóc ở bên cạnh mình mà Kỷ Ninh cũng hoàn toàn không cảm nhận được gì.

"Có một thứ phải nói cho các vị. Trong trận pháp này, không thể dùng thần thức để tra xét cái gì được." Kỷ Ninh truyền âm nói.

"Cái gì." Thương Giang chân nhân hơi kinh ngạc, cũng thử lại xem nhưng rồi sắc mặt lập tức biến đổi. "Đúng là không thể dùng thần thức điều tra. Nếu tới cả thần thức cũng không điều tra được thì đây cũng không phải trận pháp bình thường đâu. . ."

Đám người Kỷ Ninh tự nhiện đứng nguyên một chỗ để co cụm với nhau.

Còn mười tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ thì kết thành trận pháp.

"Trong các vị có ai am hiểu trận pháp thì mau mau phá trận." Thiếu Viêm Nông truyền âm nói.

"Bạch thúc?" Kỷ Ninh truyền âm cho Bạch Thủy Trạch ở bên. Mấy năm nay, gần như toàn bộ đầu óc của Bạch thúc đều đặt trên trận pháp. Thành tựu cũng cao hơn mình nhiều.

"Trận pháp thật đáng sợ." Bạch Thủy Trạch lắc đầu khẽ, tiếp tục nghiên cứu.

Đúng lúc này. . .

Rầm rầm! Rầm rầm! Rầm rầm! Rầm rầm! Rầm rầm! Rầm rầm! Bỗng nhiên có chi chít tên băng xuất hiện. Mỗi cây tên đều có uy lực làm người khác phải thầm hãi bay thẳng tới đám người Kỷ Ninh đang bị vây trong trận pháp.

Khoảng cách quá gần mà tốc độ lại quá nhanh.

"Uỳnh." Xung quanh Kỷ Ninh nở rộ Thủy Hỏa Liên Hoa. Nhưng chỉ ba mũi tên tấn công là đã làm tan nát hết cả.

"Cẩn thận." Sắc mặt Kỷ Ninh biến đổi lớn. Những mũi tên này có uy lực quá lớn. Chỉ riêng ba mũi thôi đã làm hắn phải sợ hãi rồi. . .Trong đầu Kỷ Ninh bắt đầu hiện lên một dự cảm. Nếu cứ bị nhốt trong trận pháp cấm chế này thì e là sẽ có Vạn Tượng chân nhân trong bọn hắn phải ngã xuống
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:49 pm

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 8
Thương vong
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Một cây tên băng này là đã đủ đánh chết một Vạn Tượng chân nhân viên mãn bình thường rồi." Thương Giang chân nhân lập tức vội vàng truyền âm. "Mọi người mau mau kết trận!"

"Kết trận, trận pháp Năm Hướng Ngũ Hành." Kỷ Ninh truyền âm nói.

"Được."

"Thật là đáng sợ." Mộc Tử Sóc cùng hô lên.

"Oang. . ." Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Dư Vi, Cửu Liên, Thương Giang chân nhân vốn là đồng môn nên bọn hắn có thể thi triển ra trận pháp Năm Hướng Ngũ Hành, một trong những trận pháp của Hắc Bạch Học cung. Những trận pháp như thế này đều không cần phải dùng Hắc Bạch Đan để đổi, nó thuộc loại ai cũng nên học. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Chỉ thấy thân hình của năm người vừa di chuyển là lập tức từng người lóe sáng lên.

Hoặc là ánh sáng vàng kim, hoặc là đỏ, hoặc là xanh da trời, hoặc là vàng chói, hoặc là xanh lá cây.

"Phù." Trận pháp được tạo thành. Lúc này Kỷ Ninh mới hơi trấn tĩnh lại. "Những múi tên băng này có uy lực quá lớn. Khi trước ta giao đấu với Tuyết Vũ đạo nhân, Tuyết Vũ đạo nhân thi triển ra Thiên Thủy. . .Mỗi giọt Thiên Thủy cũng chỉ làm tổn hại phần nào Thủy Hỏa Liên Hoa chứ không hề công phá được Thủy Hỏa Liên Hoa của ta. Vậy mà ba mũi tên băng ở đây lại có thể đánh tan cả Thủy Hỏa Liên Hoa của ta. E là mỗi một mũi tên đều có uy lực ngang với một giọt Thiên Thủy đó."

Tuyết Vũ đạo nhân mới chỉ có thể điều khiển tới một trăm lẻ tám giọt Thiên Thủy. . .Mà những tên băng ở trước mặt này chi chít đánh tới không ngừng nghỉ.

E là tới cả Nguyên Thần đạo nhân cũng sẽ phải vật lộn tới chết!

"Kỷ Ninh, năm người các ngươi ở phía trước ta." Thiếu Viêm Nông truyền âm quát. "Mười người các ngươi ở phía sau. Tuyết Hồng Y, Bộ Du chân nhân, các ngươi ở hai bên ta."

Năm người Kỷ Ninh là nhóm mạnh nhất. Dù sao trong bọn họ cũng có ba người mạnh ngang ngửa với Nguyên Thần đạo nhân. Năm người phối hợp với nhau. . .dĩ nhiên là sẽ mạnh nhất nên phải đi chắn phía trước Thiếu Viên Nông để Thiếu Viêm Nông đứng đằng sau không bị tên băng đánh vào. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Còn mười tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ, tuy có thực lực yếu hơn nhưng mười người kết trận vào sẽ có uy lực tăng lên nhiều nên đứng ở sau chắn tên.

Phần còn lại. . .

Dĩ nhiên là để Tuyết Hồng Y và Bộ Du chân nhân ngăn lại. Hai người bọn họ cũng thi triển ra 'Lưỡng Nghi trận' thường thấy. Gần như người tu tiên nào cũng biết Lưỡng Nghi trận, nhưng uy lực của nó cũng chỉ gia tăng có hạn. Nhưng dù gì cũng có gia tăng thực lực nên hai người bọn hắn vẫn cứ thi triển ra.

"Rắc rối thật!" Tuyết Hồng Y thầm mắng.

"Thứ này thật nguy hiểm." Bộ Du chân nhân cũng nôn nóng. Hai người bọn họ vốn dĩ đã yếu hơn Kỷ Ninh. Mà năm người Kỷ Ninh lại kết trận còn bọn họ chỉ có hai người kết trận!

Phải biết rằng những mũi tên băng này có thể dễ dàng giết chết Nguyên Thần đạo nhân.

"Phù."

"Uỳnh."

Trong lúc nhất thời hai người Tuyết Hồng Y, Bộ Du chân nhân cảm thấy cực kỳ nguy hiểm.

"Thiếu Viêm công tử, chúng ta sắp không đỡ được rồi." Tuyết Hồng Y lo lắng truyền âm.

"Bên này ta cũng sắp không cản được rồi." Bộ Du chân nhân cũng cực kỳ gấp gáp.

"Thật đúng là phế vật." Thiếu Viêm công tử thầm mắng vì hắn cũng đang cực kỳ lo lắng. "Đúng là chỉ có năm người đệ tử của Hắc Bạch Học cung là lợi hại."

"Cố gắng cản lại. . .càng lâu càng có cơ hội." Thiếu Viêm công tử truyền âm nói.

Thương Giang chân nhân lập tức truyền âm nói: "Thiếu Viêm công tử, trận pháp cấm chế này chắc chắn là thứ mà Vu Giang tiên nhân để lại. Nếu Vu Giang tiên nhân còn ở đây thì e là uy lực của trận pháp này còn đáng sợ hơn nhiều. . .chắc cả Tán tiên, Địa tiên cũng phải chết chứ chẳng đùa. Hiện tại dù Vu Giang tiên nhân đã chết nhưng trận pháp này vẫn có uy lực không hề nhỏ chút nào. Dù chúng ta có thể ngăn cản được, nhưng rồi cũng sẽ đến lúc hết nguyên lực. Còn trận pháp này thì dựa vào nguyên lực trời đất. . .hoàn toàn có thể duy trì vô cùng vô tận! Cứ bị dằng dai thế này thì trước sau gì cũng chết. Hiện tại chúng ta cần nhất là phải có cao thủ trận pháp tìm ra được sơ hở của trận pháp này."

Nếu bị vây khốn trong trận pháp mà có cao thủ trận pháp thì thậm chí có thể quờ nhẹ bước khẽ mà đi ra ngoài phạm vi của trận pháp.

Còn nếu như mức độ nghiên cứu trận pháp kém chút ít thì vẫn có thể tìm ra điểm yếu của trận pháp. . .lấy cái mạnh của mình đánh vào cái yếu của trận pháp thì dĩ nhiên cơ hội thắng cũng cao hơn nhiều.

Nhưng nếu mức độ trận pháp quá kém.

Lại bị nhốt trong trận pháp thì chỉ có thể mặc cho nó dày vò, cứ thế đứng đó ngây ngốc dùng cứng đấu cứng. Đây cũng là trường hợp bết bát nhất.

"Thiếu Viêm công tử, ngươi tới Tiên phủ này thì hẳn là có cao thủ trận pháp đi theo chứ." Mộc Tử Sóc truyền âm nói.

Thiếu Viêm Nông cắn răng. Cao thủ trận pháp? Đương nhiên là phải có! Nhưng cao thủ trận pháp theo hắn hiện tại vẫn đang ở bên ngoài cơ! Đó chính là Thần Ma Tương Liễu Phương.

Thần Ma được sinh ra từ trời đất. Thần Ma Tương Liễu Phương lại còn sống từ thời đại Thần Ma cho tới bây giờ, qua đó có thể thấy được sống lâu tới nhường nào. Nhưng Thần Ma là chủng tộc khác hoàn hoàn với những chủng tộc khác. Mỗi Thần Ma đều là những đứa con kiêu ngạo của trời, được ông trời ưu ái. Bọn họ trời sinh ra đã có thể tu luyện, đã có thần thông lớn. Thậm chí một vài Thần Ma Hỗn Độn từ lúc sinh ra đã nắm giữ Đạo, Đại Đạo hoàn chỉnh trong tay.

Cho nên Thần Ma không có tam tai cửu kiếp!

Tuổi thọ của Thần Ma cũng là vô cùng vô tận!

Nhưng. . .

Bọn họ tu luyện lại không hề dễ dàng chút nào. Thậm chí đạt tới cấp độ nhất định là sẽ không thể nào lên được nữa! Ví dụ như Thần Ma Tương Liễu Phương kia, đã qua không biết bao nhiêu ức năm mà vẫn chỉ ở 'cấp độ Nguyên Thần'. Mà hiện tại tới cấp độ Nguyên Thần đã coi như là hết tiềm lực rồi, về sau vĩnh viễn cứ ở nguyên cấp độ Nguyên Thần.

Nhưng có thời gian sống dài nên Thần Ma sẽ bắt đầu nghiên cứu những phương diện khác. Ví dụ như khôi lỗi, trận pháp. Đó là những thứ cực kỳ tốn thời gian. Cho nên tuy nhận thức kém thì vẫn có thể bù bằng thời gian. Nhờ đó nên Tương Liễu Phương có thể trở thành một cao thủ trận pháp thật sự!

Khi trước bố trí thì Tương Liễu Phương phụ trách bảo vệ bên người Thiếu Viêm Nông nên theo lý thuyết là không rời xa nửa bước.

Nhưng vừa rồi. . .do lọt vào thế công của lượng lớn đạo binh yêu quái nên nhất định phải có người dây dưa lại, cho nên Tương Liễu Phương mới tách ra.

"Phương thúc!" Thiếu Viêm Nông vừa lo lắng lại vừa hối hận. "Nếu sớm biết thế này thì ta đã không để Phương thúc rời xa ta. Tới lúc vượt qua tai vạ này thì ta nhất định sẽ không bao giờ để Phương thúc rời khỏi ta nửa bước. Tuyệt đối không bao giờ!"

"Phương thúc rất am hiểu trận pháp." Thiếu Viêm Nông lập tức truyền âm nói. "Nhưng hiện tại Phương thúc đã không thể nào tiến vào. Các vị. . .có ai am hiểu trận pháp không?"

"Định chơi chết chúng ta à!" Mộc Tử Sóc cảm thấy bức bối.

"Thần Ma kia là kẻ am hiểu trận pháp?" Đám người Kỷ Ninh không nói lên lời nữa.

Kẻ am hiểu trận pháp lại đang ở bên ngoài điện. Vậy thì bây giờ kiếm đâu ra người am hiểu trận pháp đây? Bọn họ đều là những thiên tài thật sự, nên dĩ nhiên đều chuyên tâm vào nghiên cứu 'Đạo'. Cho dù như Kỷ Ninh là người có nhận thức khá tốt với trận pháp thì cũng dồn hết đầu óc vào nghiên cứu Kiếm Đạo, thỉnh thoảng mới xem trận pháp cho đỡ nhàm chán mà thôi.

"Thương Giang chân nhân, Hỏa Hồng tiên tử. Các ngươi đều là tiên nhân chuyển thế. Chắc là kiếp trước các ngươi cũng có nghiên cứu trận pháp. Không biết hiện tại các ngươi có nhớ ra được gì không?" Thiếu Viêm Nông truyền âm sang bên. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Ta mới ở cảnh giới Vạn Tượng nên chỉ có thể nhớ được phần nào ký ức thôi. Trận pháp là một Đạo khổng lồ dài đằng đẵng. Nhất định phải hoàn toàn nhớ lại ký ức thì mới có thể thật sự nắm giữ được những hiểu biết về trận pháp ở kiếp trước được." Thương Giang chân nhân bất đắc dĩ truyền âm.

Đám Thiếu Viêm Nông, Kỷ Ninh truyền âm cho nhau với tốc độ cực nhanh.

Thế nhưng trận pháp dẫn lực lượng trời đất tạo thành tên băng cũng có tốc độ cực nhanh. Hai điểm yếu trong vòng bảo vệ là 'Tuyết Hồng Y, Bộ Du chân nhân' bắt đầu bị thương.

"Thiếu Viêm công tử, chúng ta không đỡ được nữa rồi." Cánh tay của Tuyết Hồng Y đã đầm đìa máu tươi.

"Không cản nổi." Bộ Du chân nhân cũng nói.

"Mau mau lùi vào." Thiếu Viêm Nông chỉ có thể ra lệnh. "Kỷ Ninh, Thương Giang chân nhân, năm người các ngươi. . .phần ngăn cản ở bên của hai người Tuyết Hồng Y cũng phải giao lại cho năm người các ngươi."

Đám Kỷ Ninh chỉ đàng cắn răng mà mở rộng phạm vi trận pháp ra để chặn được phạm vi rộng hơn.

Nhưng phạm vi càng lớn thì càng phải đón thêm nhiều tên băng hơn!

"Phù."

"Thiếu chút nữa là xong rồi."

Hai người Tuyết Hồng Y và Bộ Du chân nhân vừa trốn vào trong là lập tức thở ra một hơi nhẹ nhõm. Hai người bọn họ lập tức ăn linh đan vào để khôi phục.

"Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ." Thiếu Viêm Nông lo lắng suy ngẫm. Cho dù có không ít bảo vật hộ thân thì vẫn phải phá vỡ đại trận bảo vệ mà Thiên Tiên kia để lại, mà việc đó lại ngoài khả năng của hắn. Dĩ nhiên nếu hắn muốn từ bỏ thử thách này thì hoàn toàn có thể dùng 'Đại Na Di' để rời đi.

Nhưng rời đi thì cũng coi như là thất bại. Thế nên Thiếu Viêm Nông sẽ không thể để chuyện này xảy ra được.

"Nhất định phải phá trận pháp. Phá như thế nào dây? Hiện tại có năm tên đệ tử Hắc Bạch Học cung và mười tên tử sĩ Vạn Tượng chống đỡ. Nhưng càng đẻ lâu thì nguyên lực của bọn chúng càng tiêu hao nhiều. Tới lúc cuối cùng thì chỉ có chết." Thiếu Viêm Nông cực kỳ lo lắng.

Đúng lúc này. . .

Ở vùng hỗn loạn xung quanh trong trận pháp đột nhiên xuất hiện quái thú khôi lỗi có một đôi cánh chim màu tro, thân trâu mọc đầy lông nhọn, đầu hổ. Đúng là khôi lỗi Cùng Kỳ kia! Con khôi lỗi Cùng Kỳ kia vừa xuất hiện trong trận pháp là hai cánh đã động đậy, bay xẹt qua tạo thành một đường cong tránh mười tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ, đánh thẳng tới Thiếu Viêm công tử ở trung tâm.

"Bảo vệ Thiếu Viêm công tử." Tuyết Hồng Y kêu lên.

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Một đám khôi lỗi Cùng Kỳ cùng gào thét lao tới. Gần như trong nháy mắt, xung quanh xuất hiện mười tám khôi lỗi Cùng Kỳ. Trong khoảng khắc này, đám người Kỷ Ninh đều bị khôi lỗi Cùng Kỳ khống chế cục diện, không thể nào đi bảo vệ cho Thiếu Viêm công tử.

"Phá."

Một kiếm linh hoạt như ánh trăng bổ thẳng vào một đầu khôi lỗi Cùng Kỳ. Con khôi lỗi Cùng Kỳ kia bay ra phía sau hơn mười trượng rồi lại bay phắt tới.

Kỷ Ninh đang có hơn bảy trăm lưỡi phi kiếm quay quanh cũng phải biến đổi sắc mặt. Hiện tại năm người tạo thành trận, nguyên lực của mình đã tăng rất nhiều. . .Vậy mà đánh tới tầng thứ chín Tiểu Thiên kiếm trận mà chỉ có thể đánh lui được khôi lỗi Cùng Kỳ thôi sao?

"Cẩn thận."

Tuyết Hồng Y và Bộ Du chân nhân ở bên cạnh Thiếu Viêm Nông tự nhiên cũng rơi vào thế cá trong chậu, bị tám con khôi lỗi Cùng Kỳ tấn công. Trong lúc nhất thời, Tuyết Hồng Y và Bộ Du chân nhân đều hoảng loạn bởi vì mỗi con khôi lỗi Cùng Kỳ đều không hề thua kém bọn hắn. Mà những khôi lỗi này đều có thân thể pháp bảo nên kiên cố tới mức không thể nào phá nổi.

"Két két!" Móng vuốt sắc bén xẹt thẳng qua người Bộ Du chân nhân. Xé nát thân thể Bộ Du chân nhân thành từng mảnh nhỏ, máu tươi bắn tung tóe.

"Không." Đôi mắt của Bộ Du chân nhân trợn trừng. Vốn tưởng rằng lần này có thể tới cầu cạnh Thiếu Viêm công tử, nào ngờ lại bỏ mạng ở đây.

Cuối cùng trong đám Vạn Tượng chân nhân đã có kẻ phải bỏ mạng.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 9
Chết thảm trọng, bước ngoặt
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Cái chết của Bộ Du chân nhân kích thích tới Thiếu Viêm công tử, đám người Kỷ Ninh. . .Mà người bị kích động nhất chính là kẻ có thực lực gần ngang với Bộ Du chân nhân: 'Tuyết Hồng Y'.

"Thật không nên tới, không nên tới!" Đôi mắt của Tuyết Hồng Y đỏ lên. Trong tay xuất hiện một đạo phù. Tiếp theo đạo phù biến thành một đường ánh sáng bao phủ người hắn. Uỳnh! Lấy cứng đối cứng với một trảo của một con khôi lỗi Cùng Kỳ. Ánh sáng vàng bên ngoài thân bị chấn động. Tuyết Hồng Y mượn lực phản bay thẳng ra xa.

Mười tám con khôi lỗi Cùng Kỳ ở chỗ năm người Kỷ Ninh, mười tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ cản mười con. Còn lại tám con khôi lỗi Cùng Kỳ thì đang nhìn chằm chằm vào Thiếu Viêm công tử. Sau khi Tuyết Hồng Y liều mạng chạy khỏi thì lập tức không còn ai giải quyết khôi lỗi Cùng Kỳ kia cho hắn.

"Đồ chết tiệt, chết bầm." Thiếu Viêm công tử lạnh lùng nhìn về phía Tuyết Hồng Y ở xa xa. Khi trước, dù gì thì Tuyết Hồng Y và Bộ Du chân nhân vẫn còn giúp hắn dây dưa với ba con khôi lỗi Cùng Kỳ. Nhưng hiện giờ Bộ Du chân nhân vừa chết là Tuyết Hồng Y đã trốn đi. . .Tám con khôi lỗi Cùng Kỳ đều chuyển sang đánh hắn.

Tuyết Hồng Y mang dáng vẻ đáng thương, lo lắng truyền âm: "Thiếu Viêm công tử. Ta thật sự không cản nổi. Bộ Du huynh đã chết rồi. Nếu ta cứ đỡ tiếp thì e là chỉ sống được vài hơi nữa là sẽ chết."

Thiếu Viêm công tử thật sự tức giận. Nhưng cũng biết người này không phải người hầu của mình, mà cũng chẳng phải tử sĩ nên khi đối mặt với cái chết, chạy cũng là chuyện bình thường.

"Đáng chết, đáng chết. Chỉ cần gặp lại Phương thúc. . .ở trong Vu Giang tiên phủ, thì ta sẽ không bao giờ. . .để Phương thúc rời xa ta nữa. Không bao giờ!" Thiếu Viêm công tử thật sự hối hận. Hối hận vì đã để Tương Liễu Phương rời đi. Nếu sớm biết thế này thì hắn thà dùng hai bảo vật giữ chân đám đạo binh kia lại luôn cho rồi.

Dĩ nhiên rằng bảo vật có thể ngăn đạo binh yêu quái kia thì sẽ không tầm thường. Chính vì thế nên lúc đó Thiếu Viêm công tử còn tiếc không muốn dùng.

Nhưng hiện tại hối hận cũng đã muộn.

Thiếu Viêm công tử đứng ở đó. Một con rồng có sừng đỏ lửa quấn quanh. Con rồng có sừng đỏ lửa này tỏa ra hơi thở đáng sợ. Bộ vuốt sắc bén của nó lần lượt chụp thằng vào từng con khôi lỗi Cùng Kỳ.

Uỳnh Uỳnh Uỳnh! ! !

Một con khôi lỗi Cùng Kỳ bị đánh bay ra ngoài.

Cái đuôi dài của Xích Lân Cầu Long cũng quật từng cái lên. Nhưng khôi lỗi Cùng Kỳ kia đều có thân thể pháp bảo nên kiên cố không thể nào phá nổi. Cho nên mỗi con đều không hề e ngại, cứ thế điên cuồng tấn công. Những bộ vuốt sắc bén của khôi lỗi Cùng Kỳ đã để lại khôngít vết thương trên người Xích Lân Cầu Long. Những vết thương lớn dần hiện ra, bộ vảy bị tróc dần, máu tươi bay lả tả.

Nhưng thân thể Xích Lân Cầu Long lại khôi phục với tốc độ kinh người nên vẫn có thể liều mạng chiến đấu với khôi lỗi Cùng Kỳ.

Chỉ riêng một con thần thú 'Xích Lân Cầu Long' là đã chặn được tám con khôi lỗi Cùng Kỳ!

"Xích Lân Cầu Long thật lợi hại." Mặc dù Kỷ Ninh đang chiến đấu nhưng vẫn có thể quan sát được thế cục toàn trận. Thực lực của Xích Lân Cầu Long làm cho hắn thầm hãi mà than. "Không hổ là thần thú có dòng máu hàng đầu. Hơn nữa lại còn tu luyện Thần Ma luyện thể. Cho dù mới chỉ có cấp độ Vạn Tượng nhưng đã có chiến lực ngang tầm với Nguyên Thần viên mãn rồi. Ta có dùng hết sức thì e là cũng chỉ ngang với nó là cùng."

Lúc này Kỷ Ninh đang thi triển Tiểu Thiên kiếm trận. Cho dù có trận pháp Năm Hướng Ngũ Hành hỗ trợ, nhưng khả năng cận chiến vẫn còn yếu hơn.

"Chắn."

"Chắn."

Đám Kỷ Ninh cố gắng ngăn cản lại, những mũi tên băng ở bên vẫn che trời ngập đất tới tấn công. Khôi lỗi Cùng Kỳ cũng ở trong đó tấn công đám Kỷ Ninh. Nhưng những khôi lỗi Cùng Kỳ kia thỉnh thoảng lại bị 'tên băng' ngộ thương. Dù sau đám khôi lỗi Cùng Kỳ này cũng chỉ có thể kích hoạt trận pháp chứ không thể điều khiển trận pháp.

Chỉ có chủ nhân Tiên phủ hoặc truyền nhân của Tiên phủ thì mới có khả năng điều khiển trận háp.

Không có ai điều khiển nên tên băng cũng chẳng phân biệt địch ta. Nhưng đám khôi lỗi Cùng Kỳ có thân thể pháp bảo nên cũng không quan tâm lắm tới những mũi tên băng.

"Không ổn." Kỷ Ninh bỗng nhiên biến đổi sắc mặt.

"Rắc rối to rồi." Thương Giang chân nhân cũng kinh hãi.

Mỗi người bọn họ đều để ý tới thế cục toàn trận nên có thể nhận ra tám con khôi lỗi đang tấn công Thiếu Viêm công tử, do bị 'Xích Lân Cầu Long' ngăn cản mãi nên đã bỏ qua cho Thiếu Viêm công tử mà sang đánh thẳng chỗ mười tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ.

Thực lực của mười tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ tương đối yếu, nhưng do mười người bọn hắn hiểu ý với nhau tạo thành đại trận nên có thể cầm cự với ba con khôi lỗi Cùng Kỳ.

Lúc này đột nhiên tám con khôi lỗi Cùng Kỳ bay thẳng tới chỗ bọn họ, cộng thêm ba con khôi lỗi vốn có nữa là tổng cộng có mười một con khôi lỗi.

Nếu mười một con khôi lỗi này tấn công năm người Kỷ Ninh thì đám Kỷ Ninh còn có thể gắng gượng được. Nhưng nếu mà tấn công mười tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ này. . .

"Dừng tay." Thiếu Viêm công tử tức giận. Trong tay hắn xuất hiện một cây roi màu đen dài, ở mặt trên của cây roi có ngọn lửa đen kịt bùng cháy. Hắn quật mạnh cây roi trong tay một cái, trong nháy mắt xẹt qua không trung, đập thẳng tới khôi lỗi Cùng Kỳ ở xa xa.

Uỳnh!

cây roi vừa quật lên người khôi lỗi làm con khôi lỗi lập tức quay cuồng bắn về phía xa xa, biến mất khỏi tầm mắt của đám người Kỷ Ninh.

"Uỳnh!" "Uỳnh!" Thiếu Viêm công tử quật roi lên. Mỗi một roi đều có uy lực làm người ta không thể tưởng tượng nổi. Từng con khôi lỗi bị đánh bay đi.

"Thật là lợi hại."

"Thật đáng sợ."

"Thật mạnh."

Đám người Kỷ Ninh kinh hãi.

Ai cũng không ngờ được rằng vị Thiếu Viêm công tử này lại lợi hại tới vậy. Thậm chí Kỷ Ninh liếc mắt một cái là có thể xác nhận rằng. . .ngọn lửa trên cây roi của vị Thiếu Viêm công tử kia chính là 'Địa Hỏa'. Hơn nữa, nếu không có gì bất ngờ thì đây chính là Địa Hỏa cấp một.

Đúng là Địa Hỏa đạt cấp một. Cho nên mới có uy lực ngang tầm với Thiên Hỏa bình thường!

"Ngọn lửa là Địa Hỏa cấp một. Cây roi kia cũng kỳ quái. Hơn nữa hơi thở của Thiếu Viêm công tử đột nhiên mạnh lên. Chắc chắn là có bí thuật." Kỷ Ninh thầm hãi. Một bộ tộc xa xưa như 'Thiếu Viêm tộc' bồi dưỡng thủ lĩnh đúng là toàn diện. Ít nhất chiến lực cũng đã người khác phải kinh hãi.

Chắc chắn hơn bất kỳ người nào trong đám người Dư Vi. Mà lại còn có bảo vật bên người mạnh hơn hẳn! Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Không!" Thiếu Viêm công tử lộ ra vẻ tức giận.

Tuy rằng hắn đã đánh bay liên tiếp ba con khôi lỗi Cùng Kỳ. Nhưng dù sao hắn cũng chỉ là một người. Mà kia thì lại có tới mười một con khôi lỗi Cùng Kỳ. Cho nên tám con khôi lỗi Cùng Kỳ còn lại theo tên băng cứ thế xé toạc đại trận của mười tên Vạn Tượng chân nhân, xé nát một tên Vạn Tượng chân nhân thành mảnh nhỏ.

Một người chết làm cho thực lực của chín tên Vạn Tượng chân nhân còn lại giảm đi đáng kể.

Mà lúc này, ba con khôi lỗi Cùng Kỳ bị đánh bay cũng đã quay lại. Chúng không hề bị tổn thương chút nào, lại tiếp tục đánh thẳng về phía chín tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ.

"Giết."

"Chủ nhân, bọn ta đi đây."

"Uỳnh."

"Uỳnh."

"Roẹt." Mặc dù từng tên Vạn Tượng chân nhân hung hãn không sợ chết nhưng rồi cũng lần lượt bị đám khôi lỗi Cùng Kỳ xé nát, hoặc là bị cánh đập nát. Gần như chỉ trong một cái hô hấp là mười tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ đều đã chết hết.

Thiếu Viêm công tử cực kỳ tức giận. Nhưng hắn lại không dám để Xích Lân Cầu Long bên mình rời đi bởi vì hắn không phải Thần Ma luyện thể nên không thể nào đánh cận chiến được. Xích Lân Cầu Long nhất định phải ở bên người hắn.

"Giết chết năm tên kia."

"Giết chết chúng."

Mười một con khôi lỗi Cùng Kỳ không thèm nhìn về phía Thiếu Viêm công tử mà đánh thẳng về phía năm đệ tử Hắc Bạch Học cung.

Đám người Kỷ Ninh vừa thấy đám khôi lỗi Cùng Kỳ giết chết mười tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ thì đều biết không ổn chút nào. Nhưng bọn họ vẫn đang bọ mười con khôi lỗi Vạn Tượng dây dưa. . .Dù sao trong năm người bọn họ thì người thật sự mạnh chỉ có Kỷ Ninh, Dư Vi, Thương Giang chân nhân. Còn Cửu Liên và Mộc Tử Sóc thì tương đối yếu hơn. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Kỷ Ninh, Hỏa Hồng tiên tử, Thương Giang chân nhân." Thiếu Viêm công tử lập tức truyền âm, lo lắng nói. "Cẩn thận với những khôi lỗi Cùng Kỳ. Nhất định phải cố gắng chống đỡ đấy."

"Đám khôi lỗi Cùng Kỳ chó chết. Chó má. Đã giết mười tên tử sĩ dưới trướng ta rồi, lại còn muốn giết cả đám Kỷ Ninh nữa." Thiếu Viêm công tử rất hiểu. Đám Kỷ Ninh còn đứng đó thì còn có thể trợ giúp hắn không ít. Nhưng nếu đám Kỷ Ninh chết. . .thì mười tám con khôi lỗi Cùng Kỳ sẽ cùng tấn công một mình hắn. Cho dù hắn có nhiều bảo vật đi chăng nữa thì cuối cùng vẫn sẽ phải chọn cách 'Đại Na Di' mà thoát đi.

Mà một khi thoát ra ngoài là thử thách lần này sẽ thất bại. Theo đó khả năng trở thành Vũ Thần Công sau này của hắn sẽ giảm mạnh. Đây là điều mà hắn không bao giờ muốn.

"Kỷ Ninh, các ngươi cho ta tiến vào với. Tuyết Hồng Y, ngươi cũng lăn qua đây."

Thiếu Viêm công tử và Xích Lân Cầu Long cùng Tuyết Hồng Y đang hoảng sợ đều bay thẳng vào trong vòng đại trận.

Dĩ nhiên năm người Kỷ Ninh không hề cản lại.

"Tấn công." Thiếu Viêm công tử mang vẻ mặt nghiêm trọng, ra lệnh.

Thiếu Viêm công tử quơ cây roi cháy lửa đen lên.

Xích Lân Cầu Long cũng nhao nửa người ra ngoài, bộ vuốt lần lượt chụp xuống từng con khôi lỗi Cùng Kỳ.

Tuyết Hồng Y cũng cố gắng thi triển pháp bảo, hi vọng sửa chữa những sai lầm vừa rồi với Thiếu Viêm công tử.

"Thiếu Viêm công tử." Bỗng nhiên, Kỷ Ninh truyền âm.

"Chuyện gì?" Tâm tình của Thiếu Viêm công tử bây giờ không hề tốt chút nào. Nhưng với những người giúp đỡ mình thì vẫn giữ mức độ lễ nghĩa nhất định.

"Dưới trướng ta có một linh thú Bạch Thủy Trạch, có nghiên cứu về trận pháp. Sau hồi lâu tìm hiểu, hắn đã phát hiện ra sơ hở của trận pháp này. Có thể nắm chắc khả năng phá vỡ trận pháp này." Kỷ Ninh truyền âm nói.

Thiếu Viêm công tử vốn đang cực kỳ tức giận, nhưng vừa nghe thấy lời của Kỷ Ninh thì không khỏi dâng lên chút hi vọng, nhưng vẫn cảm thấy khó tin nên hỏi lại: "Ngươi nói rằng linh thú dưới trướng ngươi là Bạch Thủy Trạch có thể phá vỡ trận pháp này sao? Đây là trận pháp mà Vu Giang tiên nhân để lại đó. Nó có thể phá vỡ được cả trận pháp của một Thiên Tiên để lại sao? Ngươi chắc chắn hắn có thể phá vỡ sao?"

Không phải xem thường Bạch Thủy Trạch mà vì hắn không thể nào ngờ được Bạch Thủy Trạch là cao thủ trận pháp tới vậy.

"Thiếu Viêm công tử, cho dù là trận pháp của Vu Giang tiên nhân để lại. Nhưng rất có thể rằng Vu Giang tiên nhân cũng không nhất định là người am hiểu trận pháp. Thêm nữa là tuy nó được coi là lợi hại, nhưng hiện tại lại không có ai điều khiển trận pháp. . .nên mọi thứ hoạt động cực kỳ vụng về. Trận pháp này không hề có chút linh hoạt nào." Kỷ Ninh lập tức truyền âm. "Bạch Thủy Trạch dưới trướng ta có thể dùng Phục Hi côn trận để phá vỡ hoàn toàn trận pháp này."

"Phục Hi côn trận? Được, ta tin ngươi. Ta có một bộ pháp bảo Phục Hi côn trận địa giai cực phẩm. Dùng của ta đi, chắc chắn uy lực sẽ lớn hơn." Thiếu Viêm công tử lập tức đưa tay lấy ra một bộ Phục Hi côn trận địa giai cực phẩm ném qua. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Bạch Thủy Trạch đứng sau Kỷ Ninh nghiên cứu trận pháp nãy giờ lập tức dùng một đường nguyên lực bay ra đón lấy Phục Hi côn trận.

Nhanh chóng luyện hóa.

"Bạch thúc, người thật sự nắm chắc hoàn toàn chứ?" Kỷ Ninh truyền âm.

"Yên tâm đi, Ninh nhi, ta đã nghiên cứu khá lâu rồi. Có khả năng chắc chắn phá được trận pháp này. Tuy trận pháp này cực kỳ lợi hại và mạnh mẽ. Nhưng dù sao cũng không có ai điều khiển. Ngươi phải biết rằng nếu có người điều khiển lợi hại thì. . .trận pháp sẽ càng thêm phức tạp. Nó phải dẫn lực lượng trời đất, xong rồi chuyền hóa từng bước một mới có thể hình thành uy lực mạnh như thế này. Chỉ cần làm một bước trong những bước chuyển hóa của nó bị 'mắc kẹt' là cả đại trận sẽ ngừng lại hoàn toàn."

"Nếu trận pháp này thật sự có chủ nhân điều khiển thì dĩ nhiên sẽ không ngừng biến đổi. Muốn phá trận cũng khó hơn nhiều. Nhưng hiện giờ không có ai cả, nên việc phá cũng dễ hơn gấp trăm ngàn lần." Bạch Thủy Trạch nói. "Nhưng ta cũng không ngờ rằng lại có được một bộ Phục Hi côn trận địa giai cực phẩm. Thiếu Viêm công tử này cũng thật là hào phóng."




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 10
Đây là Tàng Bảo Điện
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Đó là do Bạch thúc phá trận nên mới vậy." Kỷ Ninh dùng tâm linh trao đổi nói. "Bạch thúc, việc này không nên chậm trễ, nhanh chóng phá trận đi. Có việc gì cần cứ nói. Thiếu Viêm công tử kia nhất định sẽ giúp hết sức." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Các ngươi đánh lũ khôi lỗi Cùng Kỳ kia ra xa một chút. Để lại cho ta một khoảng tầm mười trượng không bị quấy nhiễu là được." Bạch Thủy Trách đáp lại.

"Được."

Lúc này Kỷ Ninh truyền âm: "Thiếu Viêm công tử, các vị, chúng ta tiếp tục mở rộng trận pháp Năm Hướng Ngũ Hành này ra thêm chút đi."

"Mở rộng nữa sao? Trận pháp càng lớn thì chúng ta sẽ càng phải đỡ nhiều tên băng hơn." Thương Giang chân nhân vội vàng nói.

"Linh thú Bạch Thủy Trạch dưới trướng ta có biện pháp phá vỡ đại trận này. Nhưng cần một khoảng không gian mười trượng." Kỷ Ninh truyền âm nói.

"Có thể phá trận không?"

"Thật sự có thể sao?"

Cả đám vừa mừng vừa lo. Thiếu Viêm công tử lại lo lắng thúc giục nói: "Mọi người nhanh chóng chung tay một phen, cố gắng chống đỡ thêm chút." Nói xong hắn còn hung hăng lườm Tuyết Hồng Y một cái làm Tuyết Hồng Y phải cố gắng biểu hiện ra rằng đã thật sự liều mạng vì hắn.

"Oang."

Trận pháp mở rộng ra.

Thiếu Viêm công tử và Xích Lân Cầu Long cũng thể hiên uy lực. Chỉ riêng một người một linh thú này là đã chế ngự được tám con khôi lỗi Cùng Kỳ rồi. Tuyết Hồng Y cũng liều mạng cản được một con khôi lỗi Cùng Kỳ. Năm người Kỷ Ninh cố gắng ngăn lại chín con khôi lỗi Cùng Kỳ còn lại. Trong lúc nhất thời, đám Kỷ Ninh vẫn có thể gánh được.

Nhưng nếu cứ tiếp tục thế này thì dù có đỡ được đám khôi lỗi Cùng Kỳ thì những tên băng kia cũng làm bọn hắn phải tiêu tốn nguyên lực một cách cực kỳ kinh người. Loại trạng thái tăng chiến lực chốc lát này không thể duy trì được lâu.

"Lên."

Một con chó trắng ở trung tâm trận pháp. Xung quanh lơ lửng từng cây côn gỗ cổ xưa che kín. Chỉ thấy côn gỗ bay ra bốn phía. Rất nhanh dừng ở từng góc. Mỗi một cái côn gỗ hạ xuống. . .giống như ghim chặt không gian bốn phía lại. Có tổng cộng sáu mươi bốn cái côn Phục Hi cùng hạ xuống.

Chỉ thấy từng côn gỗ đều lóe sáng chói mắt, tỏa ra ánh sáng màu xanh nước biển. Hơn nữa trên côn gỗ cũng xuất hiện từng đường sáng màu xanh nước biển, tạo thành phù trận hoàn chỉnh nằm trong.

"Uỳnh."

Phù trận như ăn sâu vào trong đại trận ở xung quanh.

Giống như một giọt mực rơi vào tấm vải trắng. Như thể từng cây côn làm cho bánh răng bị mắc kẹt lại. . .Tóm lại là đại trận vô cùng hoàn mỹ nhịp nhàng trong nháy mắt bị 'mắc kẹt' lại. Khả năng dẫn lực lượng trời đất vô cùng vô tận cũng lập tức bị gián đoạn. Chỉ thấy những mũi tên băng tấn công đã có uy lực giảm mạnh. Qua thời gian khoảng một cái hô hắp thì tên bằng biến mất hoàn toàn.

Tiếp theo, cả đại trận biến mất.

Điện sảnh lại lần thứ hai hiện ra trước mắt đám người Kỷ Ninh. Bọn hắn vẫn đứng trong điện phòng này chứ chưa hề bị rời đi.

"Phá được trận rồi à?"

Thiếu Viêm Nông hơi ngẩn ra, nhưng rồi lại mừng như điên. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Vừa rồi bị nhốt trong trận pháp làm hắn cảm thấy một loại tuyệt vọng dày vò, nhưng hiện giờ đã thoát ra được, trong lòng hắn lập tức sinh ra một cảm giác vui mừng khó nói lên lời.

"Lợi hại, lợi hại." Mộc Tử Sóc chớp chớp mí mắt, dõi mắt nhìn về phía con chó trắng tuyết.

"Bạch Thủy Trạch thật lợi hại." Thương Giang chân nhân cũng nhìn về phía con chó trắng tuyết.

"Bạch thúc thật lợi hại." Cửu Liên cũng truyền âm.

Cả đám đều cực kỳ vui mừng.

Tuy rằng Tuyết Hồng Y cũng vui mừng nhưng trong lòng lại có thêm cả sự khó chịu. "Tới cả một linh thú thu nhận cũng có khả năng trận pháp lợi hại như vậy. Vì cái gì mà ta không có linh thú lợi hại như vậy? Đáng chết, thật đáng chết, lần này ta lại để cho tên Kỷ Ninh kia lập công lớn trước mặt Thiếu Viêm công tử rồi."

Đã không còn lượng tên băng che trời ngập đất tấn công nữa, đám Kỷ Ninh lập tức có thể tăng thực lực lên rất nhiều. Dựa vào trận pháp Năm Hướng Ngũ Hành, Kỷ Ninh, Thương Giang chân nhân, Dư Vi có thể mỗi người ngăn cản bốn con khôi lỗi Cùng Kỳ. Cửu Liên, Mộc Tử Sóc, Tuyết Hồng Y cũng cản mỗi người một con. Còn những con còn lại đều được Xích Lân Cầu Long cản lại.

Đơn giản. Thiếu Viêm công tử không cần phải ra tay thì mười tám con khôi lỗi Cùng Kỳ đã bị cản lại hết rồi.

"Phương thúc. Hiện tại đã phá được trận pháp, ngươi có thể vào được rồi." Thiếu Viêm Nông lập tức dùng tâm linh truyền âm ra bên ngoài.

Dĩ nhiên rằng hai người đã sớm lập khế ước.

Thần Ma Tương Liễu Phương là người hầu trung thành nhất của hắn. Nếu không thì Thiếu Viêm tộc sẽ không thể để một Thần Ma đi theo công tử của họ như thế được.

Tương Liễu Phương đã sớm trốn chạy xung quanh tòa phân điện này rồi. Hắn không thể nào đánh lại được nên chỉ có thể cứ thế mà chạy.

Cả thế giới Tiên phủ chỉ có phạm vi mấy vạn dặm. Thật sự quá nhỏ.

Nên Tương Liễu Phương đã chạy vòng lớn vòng nhỏ quanh thế giới này rồi.

"Không đuổi theo nữa."

"Tên Thần Ma này cũng thật là giảo hoạt."

"Mà lại không đánh chết được hắn."

Hai thế lực yêu quái mạnh nhất trong thế giới này đều phải bỏ qua không đuổi nữa. Tuy rằng bọn chúng đánh cho Tương Liễu Phương bị thương không ít. Nhưng là Thần Ma tái sinh nên Tương Liễu Phương có khả năng khôi phục quá kinh người. Hơn nữa lại còn thi triển 'độn thuật', tốc độ cũng vượt xa đám đạo binh yêu quái. Cứ đuổi mãi rồi cũng làm cho đám yêu quái phán ngán.

"Không dễ sờ vào tên Thần Ma kia. Nhưng đám loài người đi cùng tên Thần Ma này thì lại có vẻ yếu đuối. Thần Ma này là cận vệ ở trong đó. Đợi đám người kia đi ra là chúng ta có thể giết thẳng chúng mà cướp lấy chìa khóa Tiên phủ." Thế lực yêu quái này đã sẵn sàng bố trí đợi bên ngoài một trong năm phân điện là 'Tàng Bảo Điện'.

Chỉ cần đám người Kỷ Ninh đi ra là bọn chúng lập tức giết chết ngay.

Chìa khóa tiên phủ là cơ hội duy nhất cho bọn chúng rời khỏi thế giới Tiên phủ này. Đó cũng là sự kiện đáng mong chờ nhất của toàn bộ yêu quái trong thế giới này qua vô số năm tháng. Bọn chúng đều truyền miệng đời đời với nhau rằng thế giới ở bên ngoài kia vô cùng rộng lớn. Cho dù là tiên nhân đi mấy ngày mấy đêm cũng không thể tới được tận cùng thế giới.

Mấy ngày mấy đêm?

Đám yêu quái trong thế giới này không thể tưởng tượng nổi. Bởi vì thế giới trong Tiên phủ này với một Tán tiên thì chỉ cần thời gian uống một chung trà là đã bay từ đầu tới cuối rồi.

"Thật sự muốn ra ngoài."

"Thật muốn nhìn cái thế giới vô tận khổng lồ ở bên ngoài." Đó là khát vọng của đám yêu quái.

Mà lúc này, ở xa xa, Tương Liễu Phương đang đợi chờ Thiếu Viêm Nông dùng tâm linh truyền âm. Cả hai đều có thần hồn rất mạnh nên khoảng cách truyền âm bằng tâm lĩnh cũng khá xa.

"Công tử bị nhốt trong trận pháp ở Tiên phủ. Nên làm thế nào bây giờ?" Tương Liễu Phương cực kỳ lo lắng. "Ta lại không vào được. Không có ai phá trận thì công tử sẽ bị nhốt ở trận pháp đó mất. Tới cuối cùng không chống đỡ nổi. Nếu mà bỏ qua. . .thì thử thách lần này lập tức thất bại."

Tương Liễu Phương lo lắng nhưng không có cách nào.

"Phương thúc, trận pháp đã bị phá. Ngưoi có thể vào được rồi." Âm thanh truyền âm bằng tâm linh của Thiếu Viên Nông vang lên.

"Trận pháp đã bị phá?" Tương Liễu Phương cực kỳ vui mừng. Lúc này hóa thành một đường sáng bay thẳng vào trong phân điện.

Vèo!

Hắn bay đi với tốc độ cực cao.

"Thần Ma kia lại tới kia."

"Đã đánh không chết thì làm được cái gì?"

"Chẳng lẽ cứ để hắn tiến vào phân điện? Chúng ta đi theo hắn rồi cùng nhảy vào." Đạo binh yêu quái tạo thành cơn sóng khổng lồ và đạo binh dạ xoa đều nhìn Thần Ma Tương Liễu Phương bay qua nhưng không hề ra tay.

Vù.

Giữa không trung xuất hiện một cửa điện khổng lồ. Cửa điện mở ra, Thần Ma Tương Liễu Phương vừa vặn bay Vèo một cái vào bên trong. Tiếp theo cửa điện lại biến mất.

Tương Liễu Phương gặp lại Thiếu Viêm Nông thì thật quá tốt.

Khi vừa bay vào trong thì cửa điện lập tức đóng nên đám đạo binh yêu quái không thể nào vào kịp. Dù sao tốc độ của Thần Ma Tương Liễu Phương cũng nhanh hơn hẳn bọn hắn.

"Đợi đi! Ta không tin bọn chúng cứ ở trong đấy mãi! Chỉ cần đi ra, chúng ta giết chết đám loài người là có thể cướp được chìa khóa Tiên phủ." Từng đạo binh yêu quái đều cố gắng nhẫn nại.

Trong điện phòng lớn.

Đám Kỷ Ninh vẫn đang cố gắng chống cự đám khôi lỗi Cùng Kỳ tấn công điên cuồng.

"Vèo." Một bóng người bay vào. Đúng là nam tử trung niên mắt hẹp dài da ngăm đen: Thần Ma Tương Liễu Phương.

"Phương thúc." Thiếu Viêm Nông mừng rỡ. Rốt cuộc đã có thể gặp lại Phương thúc. Gặp được Phương thúc là hắn có thể đỡ bất an đi phần nào.

Tương Liễu Phương vừa bước vào là lập tức nhìn thấy đám khôi lỗi Cùng Kỳ.

"Khôi lỗi?" Tương Liễu Phương cất bước đi tới, lẻn vào cạnh một con khôi lỗi Cùng Kỳ. Con khôi lỗi Cùng Kỳ kia lập tức gào thét, giơ trảo lên quạt về phía Tương Liễu Phương. Tương Liễu Phương dùng nắm tay đỡ bộ vuốt của nó.

"Uỳnh!"

Một đấm thẳng lên người làm con khôi lỗi Cùng Kỳ bắn ra sau như thiên thạch. Sau đó đâm sầm vào vách tường. Khôi lỗi Cùng Kỳ có thân thể pháp bảo, mà vách tường Tiêu phủ cũng cực kỳ cứng rắn nên cả hai không bị tổn hại chút nào. Nhưng sau khi ngã xuống mặt đất, khôi lỗi Cùng Kỳ cũng phải tập tễnh mới đứng được lên.

"Khôi lỗi cấp độ Nguyên Thần?" Tương Liễu Phương nhíu mày rồi móc ra một cái gói thật to.

"Tới đây đi." Tương Liễu Phương lại duối tay ra. Mười ngón tay lập tức biến thành mười con rắn lớn, bay thẳng tới chỗ hai con khôi lỗi Cùng Kỳ. Hai con khôi lỗi Cùng Kỳ kia điên cuồng giãy dụa nhưng không làm sao thoát khỏi bàn tay của Tương Liễu Phương.

"Đi vào." Hắn nhét thẳng hai con khôi lỗi Cùng Kỳ vào trong túi.

Tương Liễu Phương nhanh như chớp. Bàn tay to kềnh càng của hắn có uy lực vô tận làm cho người khác phải sợ hãi. Hiển nhiên rằng đây là một môn thần thông lợi hại nên có uy lực vượt xa đám khôi lỗi Nguyên Thần. Một trảo đã túm lấy được hai ba con. Chỉ trong khoảng nháy mắt đã có tám con khôi lỗi Cùng Kỳ bị nhét vào trong túi. Ngay cả chạy cũng không thoát nổi. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Thật là lợi hại." Đám người Kỷ Ninh trợn mắt há hốc mồm, sợ hãi than không thôi.

"Phương thúc." Thiếu Viêm Nông cũng mừng rỡ.

Tương Liễu Phương gật đầu, liếc mắt sang bên một cái thì thấy Bạch Thủy Trạch đang duy trì trận pháp, nhảy nhẹ qua một cái: "Bạch Thủy Trạch? Cực kỳ hiếm yêu quái am hiểu trận pháp. Bạch Thủy Trạch đúng là trời sinh có nhận thức cao, đúng là có tốt chất tìm hiểu trận pháp."

Nói xong.

Tương Liễu Phương hóa thành đường sáng.

"Uỳnh!" "Uỳnh!" "Uỳnh!" Hắn bay liền tới ba chỗ. Nắm tay đánh thẳng vào một vài nơi. Tuy rằng điện sảnh không bị ảnh hưởng gì nhưng một vài đồ trang trí như nến...đều bị rơi xuống thành một mớ hỗn độn.

"Tốt rồi, phần mấu chốt của trận pháp đã bị ta cản lại." Tương Liễu Phương nhìn Bạch Thủy Trạch. "Ngươi không cần phải duy trì trận pháp nữa."

Bạch Thủy Trạch cũng thu Phục Hi côn trận lại. Quả nhiên trận pháp kia không hề phản ứng chút nào.

"Phù." Cả đám Kỷ Ninh nhìn nhau lộ ra vẻ tươi cười.

Đúng là có một cao thủ lớn đi theo sẽ thoải mái hơn nhiều.

"Sao?" Tương Liễu Phương nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lên xa xa. Tay hắn chỉ lên theo, lập tức có một luồng thần lực màu đen bay thẳng ra. Thần lực chạm trực tiếp vào vách tường phía trên điện sảnh ở xa xa. Trên vách tường hiện lên ba chữ to: Tàng Bảo Điện!

"Là Tàng Bảo Điện?" Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Tuyết Hồng Y mừng rỡ.

Tiên phủ có năm phân điện lớn. Đám Kỷ Ninh đang không biết là làm gì. Nhưng bây giờ thấy ba chứ Tàng Bảo Điện, tên như ý nghĩa, nhất định là nơi cất giấu bảo vật! Khi trước, Thiếu Viêm Nông đã từng hứa. Chỉ cần bọn họ lấy được thì tất cả bảo vật đều trong Tiên phủ đều thuộc về bọn họ.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 11
Nơi cất giấu bảo vật của Thiên Tiên
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Đừng nóng vội." Thiếu Viêm Nông dĩ nhiên hiểu được lòng dạ của đám người Kỷ Ninh, mỉm cười nói: "Bảo vật vẫn đang ở đó, dù có thêm chốc lát thì vẫn vậy. Hơn nữa ta cũng đã từng nói, thậm chí lấy Thiếu Viêm tộc ra hứa với các ngươi, các ngươi lấy được thì sẽ là của các ngươi."

Đám người Kỷ Ninh gật đầu.

"Còn cả đây nữa." Thiếu Viêm Nông chỉ vào chỗ nền đất cách đó không xa. Đó là các bảo vật mà Bộ Du chân nhân và mười tên Vạn Tượng chân nhân tử sĩ để lại.

"Lần vào Tiên phủ bị vây trong đại trận này, ít nhiều cũng phải nhớ tới công của linh thú dưới trướng Kỷ Ninh giúp phá đại trận. Những pháp bảo kia cũng không đáng giá với ta nên Kỷ Ninh ngươi thu lấy." Thiếu Viêm Nông nhìn về phía Kỷ Ninh. Kỷ Ninh thấy thế cũng không chần chừ, đưa thẳng toàn bộ pháp bảo thu vào. Dù sau đây cũng là bảo vật của mười một gã Vạn Tượng chân nhân. Vả lại một trong số đó lại là Nhị Trảo Ứng Long Vệ. Chỗ của cải này không hề nhỏ tí nào.

Tuyết Hồng Y nhìn về phía Kỷ Ninh, thầm nghĩ: "Thật là quá may! Ta nhìn xem ngươi còn may tới bao giờ!"

Tuy rằng ghen ghét nhưng Tuyết Hồng Y cũng hiểu được. Hiện tại có năm tên đệ tử Hắc Bạch Học cung nên chưa thể động vào được.

"Đi." Lúc này Thiếu Viêm Nông rõ ràng đã nhẹ nhõm đi rất nhiều.

Có Tương Liễu Phương đi theo sau, Thiếu Viêm Nông nhàn nhã đi lên. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Phân điện cũng khá lớn.

Nhưng Tương Liễu Phương là cao thủ trận pháp thật sự. Đi theo từng hành lang dài, cả đám đã đi tới phần trung tâm của phân điện chỉ trong thời gian một chén trà nhỏ. Đám người Kỷ Ninh đi tới một đại điện rộng lớn. Ở giữa điện có một cái giường ngọc. Phía dưới là một đám bồ đoàn.

Có lẽ giường ngọc kia là chỗ mà năm xưa Vu Giang tiên nhân hay ngồi đó.

"Đúng là nó!" Thiếu Viêm Nông bỗng nhìn chằm chằm vào cái giường ngọc. Chìa khóa Tiên phủ trên tay hắn cảm ứng được mãnh liệt đầu mối ở đây.

"Giường ngọc kia chính là chỗ then chốt trong phân điện này." Thiếu Viêm Nông nói.

"Công tử, để ta coi xem." Tương Liễu Phương vươn tay ra. Bàn tay lập tức hóa lớn, đồng thời mười ngón tay biến thành mười con rắn khổng lồ, che trời ngập đất bao phủ tới một vùng. Sau khi hắn quét qua một lần thì mới gật đầu nói: "Công tử, nơi đó không hề có nguy hiểm gì."

Lúc này Thiếu Viên Nông mới bay vèo một cái lên giường ngọc, ngồi khoanh chân trên đó. Nguyên lực của hắn bắt đầu dần thẩm thấu vào trong giường ngọc để luyện hóa. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Giường ngọc này là đầu mối trung tâm của 'Tàng Bảo Điện', một trong năm phân điện lớn.

Từng phân điện đều có phần trung tâm. Chỉ cần luyện hóa được toàn bộ là Tiên phủ sẽ được luyện hóa. . .Thử thách của Thiếu Viêm tộc với Thiếu Viêm Nông cũng chính là luyện hóa Tiên phủ này.

"Tốt lắm, các ngươi cứ đi đi." Ngồi trên giường ngọc, Thiếu Viêm Nông nói thẳng. "Cứ đi tìm bảo vật trong Tàng Bảo Điện mà Vu Giang tiên nhân để lại đi. Ta sẽ không đi đâu."

Tương Liễu Phương cũng đứng ở góc giường, lặng yên chờ đợi.

Đám người Kỷ Ninh nhìn nhau, đều thầm vui mừng.

Thần Ma Tương Liễu Phương là kẻ có thực lực mạnh nhất lại không đi lấy là một chuyện cực tốt với bọn hắn.

"Ta bắt đầu luyện hóa phần then chốt của phân điện này. Hiện giờ những trận pháp cấm chế trong phân điện sẽ không bị kích hoạt nữa. Các ngươi chỉ phải lo những khôi lỗi ẩn náu nữa thôi." Thiếu Viêm Nông cười ha ha nói. "Nhưng ta nghĩ rằng chắc trong Tàng Bảo Điện này không còn khôi lỗi nữa đâu. Nếu có khôi lỗi thì đã tấn công chúng ta từ lúc trước hết rồi."

"Thiếu Viêm công tử, ta đi tìm bảo vật đây." Đám Kỷ Ninh cũng không ở lại nữa, lập tức rời đi.

Sau khi đi vào trong hành lang, cả đám bắt đầu chia ra.

"Sư huynh, lần này tìm bảo vật phải dựa vào vận may của từng người." Mộc Tử Sóc cực kỳ vui sướng.

"Không chừng lại có cả pháp bảo tiên giai." Thương Giang chân nhân cũng rất mong đợi.

"Đều phải xem duyên số thế nào." Cửu Liên nói.

Vèo! Vèo! Vèo!

Cả đám chia ra bốn phía, thậm chí cả Bạch Thủy Trạch và tiểu Thanh cũng chia ra đi tìm.

"Ta cũng không tin các ngươi may mãi được." Tuyết Hồng Y vác vẻ mặt lạnh lùng đi sau cùng, rồi cũng chọn một con đường để đi vào.

******

Tàng Bảo Điện trong năm phân điện lớn thật quá khổng lồ.

"Thần thức của ta không thể nào xuyên qua được vách tường sao?" Kỷ Ninh không còn cách nào khác. Chỉ đành dùng cách đơn giản nhất: mở cửa từng phòng ra xem.

"Ình." Cửa đá bị mở ra.

Thần thức của Kỷ Ninh đảo qua bên trong, đồng thời dùng mắt thường nhìn xuống: "Không phải cái này."

"Ình." Lại một cửa đá nữa bị đẩy ra. Kỷ Ninh lại xem xét. "Cái này cũng không phải."

"Không phải."

"Không phải cái này."

Rất nhanh, Kỷ Ninh đã xem xét qua một dãy phòng.

"Ình!" Kỷ Ninh đẩy cửa một gian phòng ra. "Cái này cũng không....a. Đây là! ! !"

Đôi mắt của Kỷ Ninh hơi đỏ lên, lập tức đóng cánh cửa lại, để mình ở bên trong. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Từng luồng dao động của pháp bảo tràn ngập ra.

Cảm ứng được những dao động của pháp bảo. . .nhìn thấy từng kiện pháp bảo được bày ở trên. Kỷ Ninh cảm thấy như mình đang mơ.

"Không ngờ lại phát hiện ra phòng cất bảo vật. Xem ra số của ta cũng không tồi chút nào." Đôi mắt của Kỷ Ninh đảo qua. Trên dãy giá đỡ kia có bày từng kiện pháp bảo. Có dây thừng, phi kiếm, chuông, bàn, đinh, thôi, châm nhỏ, túi, chùy lớn, con dấu, côn dài, thắt lưng, phất trần, mây mù, bình ngọc, y phục rực rỡ, hạt cát, bao tay. . .

Chi chít, nhiều tới mức kinh người.

Dao động mạnh yếu không giống nhau.

Những pháp bảo ở dưới có dao động yếu hơn chút, còn những pháp bảo càng cao thì có dao động càng mạnh. Hiển nhiên là những pháp bảo này được phân chia theo uy lực.

"Nhiều pháp bảo như thế này chỉ để cho Vu Giang tiên nhân dùng thôi sao?" Kỷ Ninh khẽ nói. Chợt nhớ tới trong thế giới Tiên phủ kia có 'bộ tộc Vu Giang'. "Đúng rồi, Vu Giang tiên nhân là Thiên Tiên nên dĩ nhiên có rất nhiều yêu quái, con cháu đi theo hắn nên dĩ nhiên hắn phải có thứ đề bồi dưỡng tử tế."

Cũng như mình nghĩ cho Kỷ tộc.

Vu Giang tiên nhân cũng phải nghĩ cho đám con cháu của mình. Hơn nữa, vì là một Thiên Tiên nên bề dưới của Vu Giang tiên nhân chắc chắn sẽ lớn hơn Kỷ tộc rất nhiều. Mà pháp bảo ban cho . . .lại càng phải cẩn thận chặt chẽ hơn. Phải đặc biệt xây dựng một 'Tàng Bảo Điện' để cho những kẻ có công, thiên phú cao tới nhận lấy phần thưởng. . .Đó mới là hợp lẽ.

"Luyện hóa!" Thân thể Kỷ Ninh lập tức phóng ra một đường nguyên lực sáng chói. Vô số tia sáng loáng xâm nhập vào từng kiện pháp bảo.

Do đã qua vô số năm tháng nên dù năm xưa có chủ nhân thì hiện tại pháp bảo cũng vô chủ. Mà trong pháp bảo lại không còn một chút pháp thuật nào nên việc luyện hóa trở nên cực kỳ đơn giản.

"Là pháp bảo nhân giai, là pháp bảo địa giai. . .Không thể nào luyện hóa được pháp bảo này. Ha ha, ít nhất cũng phải là pháp bảo thiên giai." Dù Kỷ Ninh có cố kìm nẽn thì vẫn không khỏi mừng như điên.

Giàu to rồi.

Kỳ ngộ lần này thật sự quá lớn. Lúc đầu còn tưởng rằng những bảo vật sẽ được Vu Giang tiên nhân mang theo bên mình hết. Nên Tàng Bảo Điện này cũng sẽ không chứa bao nhiêu bảo vật. Nhưng nào có ngờ rằng thậm chí ở bên trong còn có vô số pháp bảo. Tất cả đều là thứ mà Vu Giang tiên nhân chuẩn bị cho bộ tộc Vu Giang của hắn.

Nhưng đáng tiếc cho bộ tộc Vu Giang là từ sau khi Vu Giang tiên nhân chết. Một vài tiền bối của bọn chúng bị nhốt trong Tàng Bảo Điện không ra được. Dần dần chết già. Mà đám con cháu ở bên ngoài may mắn có được chút bảo vật cũng chỉ có thê xưng vương xưng bá ở trong thế giới Tiên phủ này mà thôi.

Sau thời gian khoảng một chén trà, Kỷ Ninh mới có thể luyện hóa toàn bộ.

"Ôi trời ơi."

Kỷ Ninh hít sâu một hơi. Tim đập thình thạch. Tới cả tai cũng nghe thấy tiếng tim đập.

Chủ yếu là do những thứ này quá dọa người.

"Pháp bảo nhân giai có hơn mười tám vạn kiện. Pháp bảo địa giai có hơn một vạn sáu ngàn kiện. Còn hơn trăm kiện pháp bảo không thể luyện hóa." Kỷ Ninh hơi ngơ ngẩn. Việc này, việc này thật sự quá dọa người. Cho dù mình là Vạn Tượng chân nhân, đã từng nhìn thấy rất nhiều bảo vật, nhưng nếu so sánh với lượng pháp bảo quá lớn này thì vẫn còn kém xa.

"Sợ rằng tới cả Tán tiên, Địa tiên cũng không có giàu tới vậy." Kỷ Ninh thầm hãi mà than. "Không hổ là Thiên Tiên. Cho dù chỉ là một phần nhỏ bảo vật của Thiên Tiên cũng đã hơn xa Tán tiên, Địa tiên rồi."

"Thu."

"Ta thu."

"Bảo bối, bảo bối, tới chỗ ta hết nào." Kỷ Ninh cực kỳ vui sướng thu toàn bộ pháp bảo nhân giai vào túi trữ vật. Còn pháp bảo địa giai thì thu vào trong không gian Tử Phủ.

Không gian Tử Phủ cực kỳ rộng lớn cho nên hơn vạn kiện pháp bảo địa giai vào trong Tử Phủ cũng chỉ chiếm một góc nho nhỏ mà thôi.

Vèo!

Thân hình của Kỷ Ninh lóe lên, cả người tiến tới trước một cái bàn dày. Trên cái bàn này có đặt những bảo vật tỏa ra dao động mạnh mẽ. Đó cũng là những bảo vật mà Kỷ Ninh không thể luyện hóa.

"Nếu không có gì bất ngờ thì đây hẳn là pháp bảo thiên giai." Kỷ Ninh khẽ nói. Cho dù trên lý thuyết thì nếu Kỷ Ninh không thể luyện hóa tức là pháp bảo có thể là thiên giai. Nhưng lý trí nói cho hắn biết rằng. . .Tuy những pháp bảo đặt trên cái bàn trước mặt này không thể luyện hóa, dao động cũng có mạnh có yếu, nhưng xem chừng hẳn là đều mạnh hơn ít nhất một tầng.

Xem ra có rất nhiều thiên giai trung phẩm, có vài cái là thượng phẩm. Thậm chí là cực phẩm.

"Thông thường Nguyên Thần đạo nhân cũng có vài kiện pháp bảo thiên giai. Ta đây lại có tới hơn trăm kiện. Hơn nữa là bảo vật được Thiên Tiên cất giấu. E là phẩm chất cũng không quá kiém." Kỷ Ninh cảm thấy nóng hết cả máu.

Cần phải biết rằng, dù pháp bảo thiên giai loại kém cỏi nhất thì cũng phải có một ngàn cân nguyên dịch mới có thể mua.

Mà phẩm chất hơi tốt hơn chút là sẽ có giá tới cả vạn cân nguyên dịch.

Nếu như. . .

Hơn một trăm pháp bảo này đều là thiên giai, đều có khá tốt, cho dù không có món nào là cực phẩm thì tổng giá trị cũng vẫn sẽ lên tới trăm vạn cân nguyên dịch! Đây là một con số làm cho tới cả Tán tiên, Địa tiên cũng phải kinh hãi.

"Thiên Tiên nhổ một cái lông đã to hơn bắp đùi ta rồi. Nữa là đây không phải lông của hắn, mà là hẳn một cái chân của hắn." Kỷ Ninh thật sự vui sướng. Miệng cứ nói không ngớt. Đồng thời tay còn vuốt ve từng pháp bảo thiên gia. Dao động của từng kiện làm cho Kỷ Ninh cực kỳ khoái chí. Đặc biệt trong đó có vài món dao động cực kỳ mãnh liệt lại càng làm cho Kỷ Ninh thêm mong chờ.

"Ha ha, Tiểu Thiên kiếm trận? Không phải chỉ có hơn bảy trăm pháp bảo địa giai thôi sao. Coi như là bữa điểm tâm mà thôi." Kỷ Ninh cực kỳ vui sướng. "Ta tu luyện tầng hai 'Lục Chuyển Trích Tinh', cần tới một ít bảo vật ẩn chứa tinh hoa ngũ hành. Bây giờ hoàn toàn có thể tới Thiên Bảo Sơn để đổi lấy rồi."

Khi trước vấn đề này còn khá khó.

Cảm giác thấy mình thật nghèo. Cái này không đủ cái kia không đủ.

Nhưng hiện tại cảm giác bản thân thật giàu có. Ngay tới cả đám Tán tiên, Địa tiên e là cũng không giàu bằng mình. Đương nhiên một vài Tán tiên, Địa tiên hàng đầu vẫn có thể vượt qua.

"Thu." Kỷ Ninh vui mừng phấn chấn ngây ngất thu những pháp bảo thiên giai mạnh mẽ kia vào. Hiện tại không thể nào luyện hóa nên chỉ có thể thu vào trong pháp bảo trữ vật.

"Lần đi cùng Thiếu Viêm Nông tới Tiên phủ Thiên Tiên quả thật đáng giá. Thiên Tiên Thiên Tiên. . .Thật không hổ là Thiên Tiên." Kỷ Ninh càn quét toàn bộ pháp bảo trong kho bảo tàng này tới không còn một cái nào. Bỗng nhiên, hắn chớp chớp mí mắt. "Á, cả cái bàn dài cùng mấy cái giá kia cũng không hề tầm thường. Đây là gỗ U Hồn Trầm Thủy à? Một cân U Hồn Trầm Thủy có giá một lượng nguyên dịch. Nơi này ít nhất cũng phải vạn cân gỗ Trầm Thủy. Chà chà. Tới cả cái bàn Vu Giang tiên nhân bày đồ cho tộc nhân của mình cũng tốt thế này. Ta thu hết! Thu hết vào cho ta!"

Tất cả những thứ đáng giá trong chỗ cất giấu bảo vật đều bị Kỷ Ninh thu hết vào.

Cả phòng chứa bảo vật lập tức trống không chẳng còn lại gì.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:50 pm

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 12
Pháp bảo tiên giai xuất thế
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Với tâm tình cực kỳ vui sướng, Kỷ Ninh đi ra ngoài phòng chứa bảo vật. "Đây là một kỳ ngộ lớn. Khó trách tại sao nhiều người tu tiên biết rõ nguy hiểm mà vẫn đâm đầu vào. Chính là vì muốn kiếm được kỳ ngộ như thế này đây. Với một lần như thế này là thực lực của ta sẽ có thể tiến nhanh, khả năng giữ mạng cũng có thể được tăng lên nhiều." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Chỉ cần có đủ bảo vật là có thể tới Thiên Bảo Sơn đổi lấy những thứ khác.

Giữ mạng, chạy trốn, hỗ trợ tu luyện, pháp môn tu luyện, thần thông. . .chỉ cần trả giá đủ lớn là thứ nào cũng có thể tới tay!

Mặc dù hiện tại Kỷ Ninh có được hai bảo vật hộ thân cực kỳ lợi hại từ 'Thủy Phủ'. Thậm chí một món là thứ được Tam Thọ đạo nhân tự tay luyện chế. Nhưng dù sao cũng mới chỉ là hai kiện mà thôi. Như Thiếu Viêm công tử 'Thiếu Viêm Nông' thì phải mang tới hơn mười kiện bảo vật hộ thân bên mình.

"Nếu ta sớm biết có nhiều bảo vật thế này thì Địa Hỏa, Hàn Sát của ta có lẽ đã sớm tới cấp một rồi." Kỷ Ninh vẫn tiếp tục đi trong dãy hàng lang, lần lượt mở từng cửa phòng ra.

"Ình."

"Không có."

"Cái này cũng không có." Kỷ Ninh tiếp tục tìm kiếm.

Tàng Bảo Điện lớn như thế. Ngoại trừ gian phòng chứa bảo vật mình vừa vào không chừng lại còn bảo bối khác ấy chứ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Ngay khi Kỷ Ninh đang nhàn nhã tìm kiếm thì bỗng nhiên. . .

Oang!

Cả không gian đều bị chấn động làm cho tới cả da tóc của Kỷ Ninh cũng phải rung động theo. Kỷ Ninh không khỏi quay đầu nhìn về hành lang phía sau. Ở chỗ sau trong hành lang phía sau đang có một luồng dao động mạnh mẽ truyền tới. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Dao động của pháp bảo." Vừa rồi, Kỷ Ninh đã được xem qua vô số bảo vật pháp bảo nên đương nhiên có thể nhận định được. "Hơn nữa dao động này còn mạnh hơn cả những pháp bảo thiên giai kia."

Một ý nghĩ lập tức xuất hiện trong đầu Kỷ Ninh.

Pháp bảo tiên giai!

"Nhất định là pháp bảo tiên giai." Kỷ Ninh bay vèo một cái, nhanh chóng tiến về phía phát ra dao động pháp bảo.

"Tài liệu này không tệ, có thể dùng để chế tạo ra khôi lỗi." Mộc Tử Sóc đã tìm được vài thứ ở Tàng Bảo Điện. Hắn cũng không chê tí nào. Dọc đường tra xét, tất cả những đồ trang trí, bài, bồ đoàn đều được hắn thu lại. "Vừa rồi phát hiện ra thi hài đã sớm mục nát kia có pháp bảo mà ta không thể luyện hóa được. Theo cảm giác thì có lẽ là pháp bảo thiên giai. Tên chết đi hẳn là Nguyên Thần đại yêu. Chà chà, lại có một thi hài nữa tức là lại có một món nữa rồi."

Năm xưa Vu Giang tiên nhân chết đi làm toàn bộ phân điện Tiên phủ bị khóa chặt lại

Thông thường kẻ có thể vào phân điện đều là những nhân vật có thân phận cao, mà lại chỉ có thể chết già trong đó! Nên bên cạnh những thi hài để lại đều có những pháp bảo hoặc một số thứ bất phàm.

"Lại một thi hài nữa. . ." Đôi mắt của Mộc Tử Sóc như cháy lên, không ngừng tìm kiếm.

"Oang!"

Theo một luồng dao động truyền đến, Mộc Tử Sóc ngẩn ra rồi lập tức quay phắt người về phía hành lang ở bên, hú lên một tiếng quái dị. "Nhất định là pháp bảo tiên giai." Sau đó, hắn lập tức hóa thành đường sáng bay qua đó.

"Tại sao Tàng Bảo Điện này lại không có gì vậy. Không biết người khác có tìm được chỗ cất bảo vật hay không." Thương Giang chân nhân đang đi lại nhưng không hề thu hoạch được gì.

"Sao?"

Bỗng nhiên, Thương Giang chân nhân dứng lại, cảm ứng luồng dao động mạnh mẽ kia.

"Dao động mạnh như vậy thì nhất định là pháp bảo tiên giai." Trong những ký ức được nhớ lại dĩ nhiên có ký ức về pháp bảo tiên giai nên đôi mắt của Thương Giang chân nhân lập tức đỏ rực lên, cả người hóa thành đường sáng bay đi.

Cả đám lập tức từ bốn hướng lao về chỗ tỏa ra luồng dao động.

Pháp bảo tiên giai ở trong một căn phòng yên lặng như tờ.

Căn phòng rất lớn.

Bên trong lại trống rỗng. Thiếu niên áo đỏ 'Tuyết Hồng Y' đang trợn mắt há hốc mồm nhìn một cây đèn cách đó không xa. Hắn nhìn cây đèn tới không chớp mắt. Trên cây đèn có một ngon lửa sáng xanh bập bùng. Mà ở xung quanh cây đèn nho nhỏ ấy lại có từng vòng lửa chập chờn. Những vòng lửa này tỏa ra dao động mạnh mẽ làm cho Tuyết Hồng Y không thể với tới được.

"Đây, đây là pháp bảo tiên giai?" Tuyết Hồng Y cảm giác mình thật sự may mắn.

Vừa rồi hắn vừa tiến vào thì phát hiện đồ trang trí trong phòng có một cây đèn. Nhưng cây đèn đó lại vẫn đang cháy. Điều này làm cho hắn lập tức giật mình. Lúc ấy hắn cho rằng. "Vu Giang tiên nhân đã chết không biết bao nhiêu ức năm. Vậy mà ngọn lửa trên cây đèn này vẫn không tắt. Nhất định không phải vật bình thường."

Lúc đó hắn vung tay lên định thu vào pháp bảo trữ vật thì lập tức cây đen phát tác ra uy lực làm người khác phải sợ hãi.

Từng vòng lửa bao quanh cây đèn phát ra dao động mạnh mẽ có thể dễ dàng ngăn cản hắn lại.

"Ha ha ha, ai nói chỉ có Kỷ Ninh mới có vận may. Tuyết Hồng Y ta cũng có vận may. Pháp bảo tiên giai này là của ta." Tuyết Hồng Y cực kỳ kích động, trong tay xuất hiện một cái phất trần. Phần trần vừa được vung lên một cái là những sợi tơ trắng của nó lập tức bay ra cuốn lấy về phía cây đèn.

Cây đèn vẫn ở đó, nhưng vòng lửa xung quanh lại mạnh lên, thật sự cản được những sợi tơ phất trần.

"Cái gì?" Tuyết Hồng Y lộ ra vẻ kinh ngạc. "Ta thi triển ra pháp bảo mà còn không lấy về được sao?"

"Một tên Vạn Tượng nhãi nhép mà cũng muốn làm chủ nhân ta sao?" Từ ngọn lửa trên cây đèn kia bỗng hé ra một khuôn mặt trẻ con nhỏ nhắn nhưng mang vẻ căm tức Tuyết Hồng Y. "Tốt nhất là ngươi nên tự biết lượng sức mình mà mau cút khỏi đây đi."

Âm thanh quanh quẩn trong gian phòng.

Tuyết Hồng Y lại càng thêm vui mừng. . .Những pháp bảo tiên giai trong truyền thuyết có thể tự sinh ra 'linh hồn pháp bảo', có thể nói tiếng người.

"Quả nhiên là vậy. Thật đúng là có thể nói tiếng người, pháp bảo tiên giai đó." Đôi mắt của Tuyết Hồng Y đổ lên. Cả Tuyết Long Sơn còn không có một món pháp bảo tiên giai nào. Mà hiện tại hắn lại đang có cơ hội kiếm được một món pháp bảo tiên giai. . .Trời cho cơ hội trước mặt, không lấy là có tội đó.

"Tốt nhất là pháp bảo ngươi nên ngoan ngoãn theo ta đi." Trước người Tuyết Hồng Y xuất hiện một cái dây đai trắng tuyết, uy lực rõ ràng mạnh hơn. Đó chính là một trong những pháp bảo mà Tuyết Hồng Y thường dùng. Nó bay thẳng lên quấn lấy cây đèn kia.

Nhưng cây đèn vẫn ở đó.

Dù sao nó cũng chỉ là một pháp bảo tiên giai, không thể nào tự di chuyển, bay lượn. Nhưng nó vẫn có thể tự điều khiển một ít uy lực. . .Mà một ít uy lực của pháp bảo tiên giai cũng ngoài tầm với của Vạn Tượng chân nhân bình thường. Chỉ thấy vòng lửa quanh cây đèn lại tỏa ra dao động kinh người hơn. Thật sự ngăn được dây đai kia.

"Ngươi không thu được ta đâu. Thực lực của ngươi còn kém xa." Ngọn lửa của cây đèn hóa thành đứa nhỏ cười nhạo, nói. "Tốt nhất là mau mau rời đi. Thực lực đã không đủ mà cố cầm pháp bảo tiên giai theo sẽ chỉ thêm họa cho ngươi chứ không phải phúc đâu."

"Hừ, ta lấy ngươi đi đổi pháp bảo thiên giai cực phẩm cùng một lô lốc bảo vật khác nữa. Sau đó ta sẽ lập tức tới chi nhánh Ứng Long Vệ bế quan, tu luyện tới Nguyên Thần đạo nhân mới đi ra. . .Tới lúc đó thực lực của ta sẽ tăng lớn. Tuyết Long Sơn sẽ phải kính trong ta." Tròng mắt của Tuyết Hồng Y tràn đầy điên cuồng. "Ta cũng không tin không cầm được một cái vật không có sinh mạng như ngươi."

Tuyết Hồng Y lần lượt lôi ra từng pháp bảo để túm lấy.

Nhưng vẫn không giật về được.

Mà hắn lại không dám dùng tay trực tiếp đi túm lấy. Dù sao hắn cũng không phải Thần Ma luyện thể nên một khi làm như thế, e là sẽ bị thiêu thành đống tro tàn.

"Vèo." Bên ngoài bỗng nhiên xuất hiện giao động. Cửa đã cũng đột nhiên bị đẩy mạnh.

"Có người sắp vào." Tuyết Hồng Y bất chấp tất cả.

"Không được vào đây." Tuyết Hồng Y gào lên, thi triển câó thuật ra. Sắc mặt của hắn đỏ sựng lên. Chỉ thấy từng đường phi châm với uy lực tăng vọt hóa thành một bàn tay lớn bắt lấy cây đèn. Từng vòng lửa mặt ngoài của cây đèn cũng bị phá vỡ.

"Thu vào."

Hắn lập tức thu pháp bảo tiên giai vào.

Lúc này Tuyết Hồng Y mới quay người lại nhìn. Chỉ thấy đằng sau hắn đã có hai người tới. Theo thứ tự là Kỷ Ninh và Dư Vi.

"Đủ quyết đoán và kiên quyết." Kỷ Ninh nói khẽ.

Tuyết Hồng Y cũng mỉm cười có chút tự đắc. Ở thời khắc quan trọng, hắn đã thi triển ra cấm thuật để có thể thu pháp bảo tiên giai vào. Hắn cũng cảm giác được mình thật sự đã rất quyết đoán.

"Thật đáng tiếc. Ngươi tới chậm một chút." Tuyết Hồng Y liếc mắt về phía Kỷ Ninh một cái.

"Đó là Thanh Ti Thần Hỏa Trản!" Dư Vi nói khẽ. "Có khả năng nuôi dưỡng Thiên Hỏa tới cấp ba! Hơn nữa còn có thể điều khiển Thiên Hỏa đi đánh kẻ địch. Có uy hiếp rất lớn với Tán tiên, Địa tiên, nhưng với Thiên Tiên thì không nhiều tác dụng. . .Coi như là bảo vật tiên giai không tệ. Nếu bán cho Thiên Bảo Sơn thì có thể kiếm được ba trăm vạn cân nguyên dịch!"

Kỷ Ninh thật sự chấn động.

Ba trăm vạn cân nguyên dịch?

Nghe Dư Vi sư tỷ nói như vậy thì Thanh Ti Thần Hỏa Tràn này có tác dụng như 'Địa Hỏa Tâm Đăng'. Có thể đưa Thiên Hỏa tăng tới cấp ba! Mà lại còn có thể dùng để chiến đấu. . .

"Vèo." "Vèo." "Vèo." Liên tiếp từng bóng người bay vào. Đó là Cửu Liên sư tỷ, Thương Giang chân nhân, Mộc Tử Sóc, Bạch Thủy Trạch và tiểu Thanh.

"Pháp bảo tiên giai ở đâu? Ở chỗ nào?" Mộc Tử Sóc nhìn bốn phía. Hắn trừng mắt nhìn Tuyết Hồng Y. "Chắc không phải bị tên Tuyết Hồng Y này lấy đi rồi chứ?"

"Đúng là hắn." Dư Vi nói.

Trong điện sảnh lớn nhất thuộc Tàng Bảo Điện.

Thiếu Viêm Nông đang khoanh chân ngồi trên giường ngọc, không ngừng luyện hóa. Hắn cũng cảm ứng được dao động của pháp bảo tiên giai truyền tới.

"Thậm chí có cả pháp bảo tiên giai sao?" Thiếu Viêm Nông giật mình. "Không ngờ Vu Giang tiên nhân giàu có tới vậy. Tới cả pháp bảo tiên giai mà cũng không thèm mang bên mình sao?"

Những cường giả thường mang theo những pháp bảo quan trọng bên mình. Bình thường một Thiên Tiên cũng chỉ có vài kiện pháp bảo tiên giai. Lúc trước Thiếu Viêm Nông còn nghĩ rằng trong Tiên phủ của Vu Giang không có pháp bảo tiên giai nên không thèm để ý.

"Công tử, có muốn lấy tới tay không?" Tương Liễu Phương hỏi.

"Không cần." Thiếu Viêm Nông lắc đầu. "Dù sao ta cũng lấy tên bộ tộc ra để hứa. Hơn nữa bọn chúng vẫn còn có ích trong Tiên phủ này."

Tương Liễu Phương gật đầu.

"Đợi tới lúc bọn chúng vô dụng. . ." Trong mắt Thiếu Viêm Nông bỗng nhiên nổi lên một chút cháy bỏng. "Không thể không nói. Hỏa Hồng tiên tử Dư Vi kia thật sự không tệ đấy."

Tương Liễu Phương cũng cười. Hắn biết chủ nhân nhà mình nghĩ gì.

"Công tử tới lúc đó chỉ cần ám chỉ một cái là Dư Vi kia sẽ hiểu ra ngay. Nàng cũng chỉ là một tiên nhân chuyển thế mà thôi. Đối với người tu tiên thì việc tu tiên mới là thứ phải coi trọng. . .còn việc hoan hỉ xác thịt chỉ là chuyện nhỏ. Nàng sẽ vì con đường lớn mà khuất phục trước mặt công tử thôi." Tương Liễu Phương hạ thấp giọng nói. Công tử nhà hắn ở vương đô Đại Hạ cũng là kẻ có tiếng là cực kỳ xa hoa.

Với địa vị là người sau này sẽ trở thành Vũ Thần Công lớn tới vậy, hắn cũng sẽ hưởng thụ không phải ít. Tiên nhân chuyển thế khuất phục làm hầu gái. . .cũng là chuyện thường thấy.

"Không hề giống nhau. Dư Vi này khác hẳn. Nàng còn tốt hơn cả những đứa ở vương đô." Thiếu Viêm Nông liếm láp môi dưới. "Còn Cửu Liên, chà chà, khí chất đó quả nhiên là bất phàm. Nhưng với một bộ tộc hàng đầu như thế, thì lại rất xem trọng tình thế. Chắc là nếu vui vẻ vài lần với nàng cũng là chuyện dễ dàng thôi. Dư Vi thì sẽ phải chậm hơn chút."

"Nếu không. . ." Giọng nói của Tương Liễu Phương bắt đầu trầm thấp xuống.

"Không cần, bây giờ ta còn phải dùng tới bọn chúng." Thiếu Viêm Nông lắc đầu. "Việc phải chia ra cái nào nặng cái nào nhẹ."

"Rõ." Tương Liễu Phương gật đầu.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 13
Tuyết Hồng Y nhún nhường
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Trong gian phòng.

Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Dư Vi, Cửu Liên, Thương Giang chân nhân và Bạch Thủy Trạch, tiểu Thanh cùng nhìn về phía Tuyết Hồng Y.

Pháp bảo tiên giai có sức hấp dẫn vô cùng kinh người. Như Thương Giang chân nhân, dù có là Tán tiên ở kiếp trước thì vẫn chưa có một món pháp bảo tiên giai nài. . .Vì pháp bảo tiên giai mà diệt bộ tộc, diệt tông phái đều thường xuyên xảy ra.

"Nếu giết hắn, chúng ta sẽ cầm pháp bảo tiên giai tới Thiên Bảo Sơn đổi lấy nguyên dịch rồi chia đều." Thương Giang chân nhân truyền âm nói. Ánh mắt của hắn đã trở nên lạnh như băng.

"Giết?"

"Giết hay không?"

Cả đám đều do dự chỉ có người kiên định duy nhất là Thương Giang chân nhân.

Kỷ Ninh cũng không có quan hệ tốt với Tuyết Hồng Y. Năm xưa Tuyết Hồng Y còn định ra tay bắt Kỷ Ninh, may là lúc đó còn có Bắc Sơn Bách Vi đỡ cho. Giết Tuyết Hồng Y cũng sẽ không làm Kỷ Ninh có chút mâu thuẫn nào. . .Nhưng trong quãng đường tới Tiên phủ này, Thiếu Viêm Nông kia đã sớm thông báo trước rồi. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Các ngươi muốn làm gì." Tuyết Hồng Y quát. "Khi trước, lúc còn trên đường tới Tiên phủ, ở trên thuyền , công tử Thiếu Viêm đã nói cấm chúng ta tự sát hại lẫn nhau!"

Tuyết Hồng Y cũng thầm hốt hoảng. Tuy rằng Thiếu Viêm Nông đã thông báo trước nhưng dù sao với Thiếu Viêm Nông mà nói thì nhất định năm tên đệ tử Hắc Bạch Học cung này quan trọng hơn. Nếu quả thật có giết Tuyết Hồng Y hắn thì e là Thiếu Viêm Nông cũng không dám gây khó dễ.

Đám người Kỷ Ninh nhìn nhau.

Lúc trước Thiếu Viêm Nông đã nói: "Chờ tới lúc chúng ta vào Vu Giang tiên phủ, nhất định phải đồng tâm hiệp lực, không được tàn sát lẫn nhau. Nếu ai làm càn thì cũng đừng trách Thiếu Viêm Nông ta trở mặt vô tình."

"Sợ cái gì! Năm tên đệ tử Hắc Bạch Học cung chúng ta vẫn quan trọng với Thiếu Viêm Nông hơn." Thương Giang chân nhân truyền âm nói. "Giết tên Tuyết Hồng Y này. Thiếu Viêm Nông cũng sẽ không dại gì mà tự chặt cánh tay đi giải quyết chúng ta đâu."

"Hiện tại sẽ không giải quyết chúng ta. Nhưng có thể tới lúc luyện hóa được tòa Tiên phủ này thì chúng ta sẽ trở thành vô dụng với hắn. Hắn sẽ giải quyết chúng ta cũng nên." Cửu Liên truyền âm nói.

"Giải quyết chúng ta? Chúng ta có phải dễ dàng giải quyết đâu. Huống chi Cửu Liên ngươi là thủ lĩnh kế nhiệm của Đông Duyên tộc. Chắc chắn Thiếu Viêm Nông kia không dám làm càn đâu. Dù sao hắn hiện giờ cũng chỉ là một tên đệ tử của Thiếu Viêm tộc mà thôi. Chẳng qua cũng chỉ là kẻ có khả năng lớn trở thành Vũ Thần Công kế nhiệm. Chứ chưa phải Vũ Thần Công thận sự. Nếu hắn dám làm như thế, không chừng tới cả quyền thừa kế của hắn cũng biến mất luôn ấy." Thương Giang chân nhân nói.

"Không giải quyết Cửu Liên muội muội nhưng lại có thể giải quyết chúng ta đó." Dư Vi truyền âm nói. "Nếu chúng ta giết Tuyết Hồng Y, hắn sẽ lấy cớ đó ra tay với chúng ta. Bởi vì lúc trước hắn có hứa với chúng ta. Nhưng nếu chúng ta giết Tuyết Hồng Y thì hắn có cớ để giải quyết chúng ta ngay." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Có cớ hay không là việc rất quan trọng.

Làm việc phải có lý lẽ.

Dù sau thì đằng sau đám người Kỷ Ninh còn có thế lực mạnh mẽ là Hắc Bạch Học cung và Đông Duyên tộc.

Nếu nhóm người Kỷ Ninh quá nhỏ yếu, không có gia thế gì thì chắc có thể bị giết ngay. Nhưng bởi vì có gia thế. . .nên làm việc nhất định phải có lý lẽ!

"Chúng ta không thể để hắn có cớ được. Dù sao Thần Ma Tương Liễu Phương kia có thực lực vượt xa chúng ta." Dư Vi nói. "Còn Tuyết Hồng Y này thì cứ đợi sau khi rời khỏi đây, chúng ta vẫn có cách giải quyết hắn."

"Ta đồng ý với Dư Vi sư tỷ." Kỷ Ninh cũng truyền âm nói rõ thái độ của mình.

Thương Giang chân nhân nhíu mày. Ba người mạnh nhất trong năm người thì Kỷ Ninh, Dư Vi đã không đồng ý. Một mình hắn chỉ có thể nắm chắc đánh bại Tuyết Hồng Y chứ phải giết thì lại không nắm chắc cho lắm.

"Hừ." Thương Giang chân nhân quay đầu rời đi.

Đám người Kỷ Ninh nhìn nhau rồi cũng đi ra ngoài.

Trong gian phòng chỉ còn lại có mình Tuyết Hồng Y. Tuyết Hồng Y thở dài nhẹ nhõm một hơi.

"Cuối cùng thì dựa vào Thiếu Viêm Nông có thể làm bọn chúng từ bỏ ý định." Tuyết Hồng Y nói thầm. "Tới lúc rời khỏi Vu Giang tiên phủ, ta sẽ lập tức theo sát gót Thiếu Viêm công tử, về sau sẽ tìm cơ hội mà thi triển Tiểu Na Di đạo phù mà trốn."

Hắn hiểu được, muốn chạy trốn cũng vẫn sẽ có chút nguy hiểm.

Nhưng hắn nhất định phải đánh ván bài này. Vì một món pháp bảo tiên giai, hắn nhất định phải đánh liều!

Thậm chí, lúc này hắn còn không thể tin tưởng nổi ba gã Nguyên Thần đạo nhân ở Tuyết Long Sơn. Trên con đường tu tiên, việc khi sư diệt tổ cũng không hiếm thấy, mà việc giết đệ tử thì lại càng nhiều hơn. Vì một món pháp bảo tiên giai. . .việc gì cũng có thể xảy ra.

. . .

Đám người Kỷ Ninh lại chia ra tiếp tục tìm kiếm bảo vật. Dù sao đây cũng là Tàng Bảo Điện Thiên Tiên, một món bảo vật ở đây đã có giá hơn cả toàn bộ gia sản của một Vạn Tượng chân nhân bình thường rồi.

Sau nửa canh giờ cẩn thận tìm kiếm.

Mỗi người trong đám Kỷ Ninh đều đã tìm kiếm mấy lượt trong Tàng Bảo Điện. Tất cả đều cho rằng. . .có lẽ những người khác đều đã đi qua hết mọi chỗ rồi.

"Tra xét xong rồi. Chủ nhân. Ta thật không kiếm nổi một món bảo vật nào." Ở phía xa, tiểu Thanh dùng tâm linh trao đổi với Kỷ Ninh.

"Một món bảo vật cũng không có à? Đáng thương như vậy sao?" Kỷ Ninh trêu ghẹo.

"Ngươi cứ hỏi Bạch thúc xem. Xem hắn có kiếm được bảo vật gì không." Tiểu Thanh dùng tâm linh trao đổi.

"Được, ta sẽ hỏi một chút." Kỷ Ninh lại dùng tâm linh trao đổi với Bạch thúc. "Bạch thúc đã tra xong chưa?"

"Tra xong rồi." Bạch Thủy Trạch dùng tâm linh trao đổi với giọng có chút vui mừng. "Số của ta cũng không tệ. Ta đã phát hiện ra một thi hài có để lại một ít bảo vật, pháp bảo. Cũng không biết là Tán tiên hay Nguyên Thần đại yêu để lại nhưng những bảo vật đó đều không tệ. Ta còn không thể luyện hóa được. Chắc hẳn đều là pháp bảo thiên giai."

Kỷ Ninh lập tức vui vẻ.

Tàng Bảo Điện này là nơi quan trọng nhất trong năm phân điện. Là nơi cất giấu nhiều bảo vật nhấy. Cho nên bình thường sẽ có yêu quái cao cấp tới trông coi như một vài Nguyên Thần đạo nhân, thậm chí Tán tiên.

Mà Tán tiên thông thường sẽ không có pháp bảo tiên giai. Cho nên nếu chỉ xem những pháp bảo để lại cũng rất khó biết được là Tán tiên hay là Nguyên Thần đại yêu để lại. . .Tới lúc luyện hóa pháp bảo cho vào trữ vật thì mới biết được bảo vật đó tầm cỡ thế nào.

"Chủ nhân, chủ nhân, Bạch thúc thế nào. Có phải cũng không kiếm được món nào như ta không?" Tiểu Thanh dùng tâm linh trao đổi để hỏi gặng.

"Bạch thúc may mắn hơn ngươi, kiếm được bảo vật để lại bên một thi hài."

"Thi hài? May mắn hơn ta cơ à. Ta là Không Thanh Xà có kỳ ngộ nhiều như ăn cơm, vận may đã ấm cả vào người rồi thế mà Bạch Thủy Trạch lại còn may mắn hơn ta. Chủ nhân thì sao? Chẳng lẽ ngươi một món cũng không có sao?"

"Ta còn kiếm được nhiều hơn Bạch thúc." Kỷ Ninh trả lời.

"Còn nhiều hơn sao? Làm sao có thể vậy được!"

. . .

Trong điện sảnh lớn nhất thuộc Tàng Bảo Điện, Thiếu Viêm Nông ngồi khoanh chân trên giường ngọc luyện hóa nó. Tương Liễu Phương đứng ở một bên.

Đám người Kỷ Ninh đều đã về hội tụ ở đây.

"Đây là Tàng Bảo Điện, là nơi chuyên dùng để cất chứa bảo vật của Vu Giang tiên phủ, cũng là nơi nhiều bảo vật nhất. Xem ra các ngươi thu hoạch cũng không tệ." Thiếu Viêm Nông nhìn từ trên cao xuống, mỉm cười. "Hơn nữa vừa rồi ta còn cảm ứng được cả dao động. Hẳn là có pháp bảo tiên giai xuất thế. Không biết là ai may mắn có được pháp bảo tiên giai vậy."

Đám người Kỷ Ninh đồng loạt quay đầu nhìn về phía Tuyết Hồng Y.

Tuyết Hồng Y ngẩn ra.

"Sao, hóa ra là Tuyết Hồng Y ngươi à?" Lông mi của Thiếu Viêm Nông mấp máy. Lúc trước bị vây trong trận, Tuyết Hồng Y từng bỏ mặc Thiếu Viêm Nông để trốn ra xa, việc này làm Thiếu Viêm Nông thần hận thù.

"Thiếu Viêm công tử, ta nguyện hiến pháp bảo tiên giai này cho Thiếu Viêm công tử." Tuyết Hồng Y liền nói. Hắn đối mặt với đám người Kỷ Ninh thì còn dám đe dọa một phen. Nhưng Thiếu Viêm công tử lại thật sự quá mạnh mẽ, tính về thế lực hay gia thế đều hoàn toàn trên đầu hắn. Nếu tính về thực lực, chỉ sợ Thần Ma Tương Liễu Phương kia đánh một chiêu là đã giết chết hắn rồi.

Đám người Kỷ Ninh kinh ngạc nhìn qua đó. Hiến cho Thiếu Viêm công tửu sao?

"Người phải có đức thì mới có thể có được bảo vật!" Tuyết Hồng Y liền nói. "Hồng Y tự nhận thấy đức hạnh còn thiếu. Bảo vật như thế này với ta là họa chứ không phải phúc. Tốt nhất là hiến cho Thiếu Viêm công tử. Với một người cao quý như Thiếu Viêm công tử thì việc có được bảo vật như thế này mới là lẽ thường tình."

Thiếu Viêm Nông nở nụ cười.

Hắn thích kẻ nịnh hót. Đặc biệt là kẻ nịnh hót ngang tầm với thiên tài lợi hại. Đám người Kỷ Ninh có xuất thân từ Hắc Bạch Học cung, mỗi người tâm cao khí ngạo nên không có khả năng hạ mình đi nịnh hót. Nhưng Tuyết Hồng Y thì lại có thể cúi đầu khiêm tốn với mình như thế.

"Ta đã lấy danh dự bộ tộc Thiếu Viêm tộc nói ra rồi. Tất cả bảo vật các ngươi kiếm được đều của các ngươi. Ta sẽ không bao giờ cướp đoạt, mà cũng không muốn các ngươi dâng lên." Thiếu Viêm Nông mở miệng.

"Đây không phải là cướp đoạt, mà cũng chẳng phải là dâng lên. . .Đây chỉ là giao dịch bình thường." Tuyết Hồng Y liền nói. "Pháp bảo tiên giai 'Thanh Ti Thần Hỏa Trản' này không có tác dụng lớn với ta. Ta nguyện dùng nó để đổi bảo vật với công tử. Thiếu Viêm công tử chỉ cần cho ta vài pháp bảo thiên giai là được."
Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Không phải nói nhiều."

Thiếu Viêm Nông lắc đầu. "Mặc kệ thế nào, ta sẽ không lấy pháp bảo tiên giai."

Lúc này Tuyết Hồng Y mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hắn chủ động dâng lên như vậy mà Thiếu Viêm công tử còn không thu thì thật sự có thể an tâm rồi.

"Hóa ra tên Tuyết Hồng Y này rất biết nhìn xa." Thiếu Viêm Nông thầm nghĩ. "Hiện tại không thể thu được. Nếu không sẽ làm lạnh lòng đám người Kỷ Ninh mất! Hiện tại bọn chúng còn cần với ta. Đợi tới lúc ta luyện hóa được Tiên phủ này. Tới lúc đó ta sẽ để Tuyết Hồng Y chủ động dâng lên lần nữa. Chẳng qua, chỉ cần cho tên Tuyết Hồng Y này vài món bảo vật là xong."

. . .

Ước chừng gần một canh giờ sau thì Thiếu Viêm Nông mới hoàn toàn luyện hóa được giường ngọc.

"Ha ha, cuối cùng đã luyện hóa được." Thiếu Viêm Nông mang vẻ mặt tươi cười đi xuống giường ngọc.

"Công tử." Tương Liễu Phương đứng ở bên cau mày nói. "Hiện tại ở thế giới Tiên phủ bên ngoài có hai thế lực yêu quái cực mạnh đang chờ. Một khi chúng ta ra ngoài, e là sẽ bị chúng tấn công."

"Hai thế lực yêu quái cực mạnh?"

Tất cả đám người Kỷ Ninh đều hơi kinh ngạc.

Kia là đạo binh hơn vạn yêu quái tạo thành cơn sóng lớn và đạo binh dạ xoa của bộ tộc Vu Giang sao? Đó chính là thế lực hơn hẳn Thần Ma Tương Liễu Phương đó. Tới cả Tương Liễu Phương mà cũng chỉ có thể dựa vào khả năng khôi phục kinh người và độn thuật để chạy mà thôi. Căn bản không cách nào đối chọi được.

"Ta có thể giữ mạng nhưng lại không chắc chắn bảo vệ được công tử thật tốt." Tương Liễu Phương lo lắng.

"Sao?" Thiếu Viêm Nông nhíu mày. "Ngươi nói bọn chúng chờ ở bên ngoài sao?"

"Đúng vậy, vẫn đang chờ ở bên ngoài." Tương Liễu Phương nói giọng trầm thấp. "Bọn chúng đã bị nhốt trong thế giới Tiên phủ này vô số năm tháng. Từng thế hệ đều mơ ước đi ra ngoài, tới vương triều Đại Hạ rộng lớn hơn. Cho nên nhất định bọn chúng sẽ không tiếc bất cứ thứ gì để cướp lấy chìa khóa Tiên phủ từ tay công tử."

Thiếu Viêm Nông gật đầu.

Hắn có thể hiểu được khát vọng mãnh liệt của hai thế lực yêu quái lớn kia. Đó là khát vọng với vùng trời đất rộng lớn, giàu cớ hơn. Cho nên bọn chúng nhất định sẽ dùng toàn lực để giải quyết hớn.

"Rắc rối." Thiếu Viêm Nông cắn răng.

Đám người Kỷ Ninh vắt óc suy nghĩ. Làm sao bây giờ?




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 14
Tiên Thảo Điện
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Thực lực của đạo binh trong thế giới Tiên phủ này thế nào?" Thiếu Viêm Nông nhíu mày hỏi. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Hắn cũng hiểu được. Lần này tới luyện hóa Tiên phủ, vấn đề khó khăn nhất chính là đám yêu quái bản xứ. Những yêu quái kia đã bị nhốt trong thế giới nho nhỏ này lâu lắm rồi. Từng đời đều muốn ra ngoài. Loại khát vọng mãnh liệt này sẽ làm cho yêu quái bản xứ không tiếc cái giá nào cả. Mà cái khó nhất chính là thực lực của đám đạo binh yêu quái lại cực kỳ mạnh mẽ.

"Hai thế lực mạnh nhất là đám yêu binh sóng lớn và đạo binh dạ xoa." Tương Liễu Phương nói. "Hai thế lực yêu quái này đều có số lượng hơn vạn. Mà thủ lĩnh của hai thế lực này chắc cũng phải cấp độ Địa tiên Tán tiên."

"Đều là Địa tiên, Tán tiên?" Thiếu Viêm Nông kinh ngạc.

"Đúng, hẳn là mỗi cấp một tên." Tương Liễu Phương nói. "Đám yêu binh sóng lớn kia có thủ lĩnh là Tán tiên mạnh hơn. Nhưng đạo binh dạ xoa lại là bộ tộc Vu Giang nên tuy thủ lĩnh yếu hơn nhưng thực lực chỉnh thể lại mạnh hơn. . .Cho nên khi gặp hai thế lực này, dù có là Tán tiên hàng đầu thì cũng phải chọn nước mà chạy thôi!"

Tương Liễu Phương vốn là Thần Ma viễn cổ. Mà lại thuộc bộ tộc Tương Liễu. Nên tuy có cấp độ Nguyên Thần hàng đầu nhưng đã có chiến lực ngang tầm với Tán tiên.

Đám yêu binh sóng lớn yếu hơn kia mà Tương Liễu Phương chỉ có nước chạy.

Thì chắc chắn đạo binh dạ xoa hơn hẳn Tương Liễu Phương.

"Không thể nào đánh tan được bọn chúng." Tương Liễu Phương lắc đầu. "Tới vài tên Tán tiên cũng còn không đủ nữa là."

"Trong năm tòa phân điện lớn của Tiên phủ." Thiếu Viêm Nông nói giọng trầm thấp. "Hiện tại ta đã luyện hóa được một tòa phân điện. Ta nắm chắc khả năng tới được hai phân điện khác. Nhưng hai phân điện cuối cùng thì sẽ rắc rối."

"Thiếu Viêm công tử, ngươi nắm chắc có thể tới hai phân điện khác sao?" Mộc Tử Sóc kinh ngạc nói. "Nếu có thể đi hai phân điện khác thì tại sao lại không thể đi hai cái cuối?"

Đám người Kỷ Ninh cũng nghi hoặc nhìn Thiếu Viêm Nông.

Hiện tại đang có hai thế lực yêu quái như hùm với cọp rình ở bên ngoài thế kia thì lao ra kiểu gì?

"Các ngươi không biết." Thiếu Viêm Nông cười nói. "Ta đã luyện hóa được Tàng Bảo Điện này. Tàng Bảo Điện rộng lớn vô cùng, là một trong năm phần chèo chống cả thế giới Tiên phủ này. Phạm vi ngàn dặm xung quanh đều trong tầm ảnh hưởng của nó. Ta có thể dùng chìa khóa Tiên phủ mở ra lối đi. Có thể đi thẳng tới một nơi cách Tàng Bảo Điện ngàn dặm ngay lập tức." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Hai thế lực yêu quái kia đang tử thủ ở chỗ gần chúng ta, nhưng chúng ta lại có thể đi qua vài ngàn dặm rồi sau đó dùng độn thuật của Phương thúc thì hoàn toàn có thể đi tới phân điện tiếp theo."

Đám người Kỷ Ninh hoàn toàn hiểu ra.

"Nếu ta luyện hóa được năm tòa phân điện thì ta có thể đi tới bất cứ chỗ nào trong Tiên phủ ngay lập tức!" Thiếu Viêm Nông cảm khái. "Nhưng hiện tại mới chỉ luyện hóa được một tòa."

"Thiếu Viêm công tử. Nếu dùng cách này." Tuyết Hồng Y vui sướng nói. "Không phải có thể đi liên tục tới bốn phân điện khác sau? Hai thế lực yêu quái kia làm sao có thể cản được chúng ta."

"Ngươi lầm to."

Thiếu Viêm Nông lắc đầu thở dài. "Bởi vì Tiên phủ đã bị cách ly lâu quá, cho nên đám yêu quái đã quên mất khả năng của phân điện. Nhưng một khi ta dùng phân điện để đi ra ngoài ngàn dặm. . .Chỉ cần ta làm một lần là bọn chúng liền lập tức biết ngay khả năng của phân điện. Tới lúc đó, e là bọn chúng sẽ chuyển sang canh giữ những phân điện mà ta chưa luyện hóa được."

Kỷ Ninh cùng mọi người đều tỏ vẻ nghiêm trọng.

Đúng!

Đám thế lực yêu quái kia chẳng cần phải đợi ở bên ngoài. Chúng hoàn toàn có thể đi tới những phân điện chưa được luyện hóa rồi bao vây trùng điệp lại! Dù có biết rằng bị trùng trùng điệp điệp yêu quái vây quanh thì Thiếu Viêm Nông vẫn phải tới mà luyện hóa, nên sẽ bắt buộc phải giết mà đi qua.

"Ôm cây đợi thỏ!" Kỷ Ninh khẽ nói. "Với những phân điện chưa thể tới, chắc chắn rằng Thiếu Viêm Nông cũng không thể tự mình đi qua được. Chỉ cần chúng còn vây quanh đó thì sẽ không thể nào tránh được."

Nhìn qua thì ôm cây đợi thỏ có vẻ vụng về.

Nhưng rơi vào cảnh bị kẻ khác nắm thóp thế này thì đám Kỷ Ninh cũng chẳng còn cách nào khác.

"Đành phải vậy, trước tiên cứ luyện hóa hai tòa phân điện đã rồi nói sau." Thiếu Viêm Nông nói. "Đi!"

. . .

Xung quanh cây trụ trời sáng vàng đại biểu cho Tàng Bảo Điện đang có hai thế lực yêu quái mạnh nhất ở thế giới Tiên phủ.

"Đa Hòa, lần này hai phe chúng ta ngừng tay với nhau, chuyển qua giải quyết đám loài người kia để cướp lấy chìa khóa Tiên phủ đã."

"Vu Tùy, nếu bộ tộc Vu Giang các ngươi nguyện ý hợp lại thì ta đương nhiên đồng lòng."

Đây là hai tồn tại mạnh nhất ở thế giới Tiên phủ này.

Một tên là Đa Hòa tiên nhân, Tán tiên đã sống hơn mười vạn năm. Còn một tên là Vu Tùy tiên nhân, mới sống qua hơn vạn năm. Lúc này bọn chúng lập ra lời thề Thiên Đạo để ước định phối hợp cùng nhau.

Vì mục đích ra ngoài, bọn chúng chấp nhận bỏ qua tất cả.

Hai bên cùng yên lặng chờ đợi.

Hồi lâu sau. . .

"Sao?" Hai tên Tán tiên và một vài Nguyên Thần đại yêu cùng quay đầu về phía cách đó ngàn dặm. Chỉ thấy ở bên ngoài ngàn dặm có xuất hiện một chiến thuyền. Bên cạnh chiến thuyền là Tương Liễu Phương đã lóe lên biến thành một Thần Ma chín đầu rắn cao ngàn trượng. Chỉ thấy Thần Ma Tương Liễu Phương nắm lấy con thuyền trên tay rồi thi triển ra độn thuật, dùng tốc độ cực kỳ kinh người để bắt đầu chạy trốn.

Vèo!

Ở xa xa có để lại một vệt sáng làm cho phe Đa Hòa tiên nhân và bộ tộc Vu Giang đều kinh ngạc. Bọn chúng đều hiểu rõ rằng với tốc độ của mình thì không thể nào đuổi kịp Thần Ma kia, mà nếu đã cách ngàn dặm từ trước thì cơ bản không có hi vọng đuổi kịp.

"Tại sao lại vậy? Làm sao chúng đột nhiên có mặt ở ngoài ngàn dặm vậy?"

"Khi trước, lúc bọn chúng tiến vào phân điện còn phải tới ngay sát phân điện này cơ mà."

"Lúc vào phải tới cực gần mà tại sao lúc ra lại có thể ra ngoài hơn ngàn dặm được thế?"

Cho dù là vô sô năm trước, khi Vu Giang tiên nhân còn sống thì những tộc nhân dưới trướng hắn đều không thể nào biết được điểm đặc biệt này. Vì thế nên càng đừng nói là qua vô số năm tháng tới tận bây giờ.

"Có thể hắn đã luyện hóa được phân điện, phân điện chịu ảnh hưởng của hắn nên mới có thể sử dụng những điểm đặc biệt của phân điện." Đa Hòa tiên nhân nói.

"Nhất định là thế rồi." Vu Tùy tiên nhân cũng đồng ý.

"Tiên phủ có năm tòa phân điện lớn. Hắn mới chỉ luyện hóa được một tòa. Còn bốn tòa nữa chưa được luyện hóa. Chúng ta chia ra mỗi bên bảo vệ một tòa phân điện chưa luyện hóa. Trừ khi hắn bỏ qua còn không nhất định sẽ phải đấu với chúng ta." Đa Hòa tiên nhân nói.

Rất nhanh, hai bên đã đều đồng ý rồi gào thét chia ra đi về phía hai trụ trời sáng vàng ở xa xa.

. . .

"Tình huống xấu nhất đã xuất hiện." Thần Ma chín đầu mình người đuôi rắn Tương Liễu Phương đang nắm con thuyền trên tay. Ở trên chiến thuyền, đám Thiếu Viêm Nông, Kỷ Ninh đều đang nhìn về phía hai thế lực ở xa xa.

Hai thế lực yêu quái kia không đuổi giết bọn hắn mà lại chia ra làm hai hướng bay đi. Đúng là hướng về phía hai trụ trời.

"Ta phải luyện hóa Tiên phủ." Thiếu Viêm Nông cắn răng. "Đám yêu quái kia thật là đáng chết, đáng chết."

Rất nhanh.

Thần Ma cao ngàn trượng Tương Liễu Phương cầm chiến thuyền trên tay đi thẳng tới một cây trụ trời khác.

"Vào." Thiếu Viêm Nông dùng chìa khóa Tiên phủ mở ra lối đi.

Trong lòng đám Kỷ Ninh đang dần nặng đi. Lần này có thể dễ dàng tiến vào là bởi vì không có yêu quái nào cản lại. Nhưng hai trong số năm tòa phân điện đã bị tầng tầng yêu quái vây quanh. Đối với hai tòa phân điện đó, bọn hắn chịu không có cách nào đi vào.

Vù.

Thần Ma Tương Liễu thu nhỏ người đi vào chiến thuyền. Cả chiến thuyền bay vào trong lối đi.

. . .

Điện sảnh vô cùng lớn, lớn tới mức gấp cả ngàn lần điện sảnh ở Tàng Bảo Điện.

"Thật quá lớn." Đám người Kỷ Ninh cực kỳ kinh ngạc.

Vừa nhìn qua một cái thì đã thấy một không gian mờ mịt xung quanh, giống như một vùng đất trải dài trước mặt.

Thật ra điện sảnh này chính là một vùng trời được khóa lại. Phía trên còn có cả vầng Thái Dương tỏa ra vô số ánh nắng. Ở mặt đất phía dưới có vô số linh quả linh thảo. Qua vô số năm tháng, những linh thảo này vẫn được một vài khôi lỗi chăm sóc nhưng không được ươm trồng bằng cách tốt nhất.

Những linh thảo linh quả này thông thường đều cần những bảo vật đặc thù để nuôi trồng chăm bón. Nhưng dù vậy, qua vô số năm tháng, những linh quả linh thảo này vẫn thật sự trở thành 'vật quý'.

"Đúng là tiên thảo, tiên quả." Đám Kỷ Ninh mừng rỡ.

"Vù!"

Bỗng nhiên, Thần Ma Tương Liễu Phương đứng cạnh Thiếu Viêm Nông vung tay lên. Chỉ thấy bàn tay của hắn nhanh chóng phóng to, ngón tay biến thành mười con rắn lớn che khuất bầu trời, bao phủ toàn bộ những chỗ có tiên thảo. Mười tám cây Chu Tiên Thảo tỏa ra linh khí nồng đậm nhất bị ngắt đi.

"Gào. . .đáng chết."

"Đây là Tiên Thảo Điện của chủ nhân, kẻ nào trộm tiên thảo đều phải chết."

Ba con khôi lỗi bay ra.

Bàn tay khổng lồ của Thần Ma Tương Liễu Phương lật lên bạt. Ba con khôi lỗi ở xa xa lập tức bị văng về vách tường phía xa xa. Tiếp theo, Tương Liễu Phương duỗi tay ra túm ba con khôi lỗi kia nhét thẳng vào trong cái túi của mình.

Xong xuôi, Tương Liễu Phương thu hai bàn tay to của mình lại, bình tĩnh đứng cánh Thiếu Viêm Nông như thế chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Đây. . ." Đám người Kỷ Ninh kinh ngạc nhìn về phía Thần Ma Tương Liễu Phương.

Tương Liễu Phương ra tay nên bọn hắn cũng chẳng cách nào giành được.

"Ai lấy được thì của người đó. Đây là điều mà ta đã nói khi trước. Nếu Phương thúc lấy được thì đó là của Phương thúc." Thiếu Viêm Nông cười. "Ở đằng kia còn rất nhiều linh thảo linh quả. Tuy rằng dược tính kém chút nhưng cũng không tệ đâu."

Từng người trong nhóm Kỷ Ninh đều thầm mắng.

Trong vườn thuốc của Vu Giang tiên nhân để lại, bởi vì qua vô số năm tháng không được vun trồng đầy đủ, cá lớn nuốt cá bé, cá bé ăn tôm con. Nên cũng chỉ có thể trồng lên được mười tám gốc cây có thể được gọi là linh quả linh thảo 'Tiên phẩm'. Còn lại đều là những tiên thảo, tiên quả yếu nhược bị cướp mất linh khí mà thôi. Tuy rằng mỗi người đều oán thầm nhưng vẫn có tên Tuyết Hồng Y đi hót những chỗ tiên thảo tiên quả còn lại vào.

"Nhìn qua một cái là đã thấy hết cả Tiên Thảo Điện rồi, cũng chẳng có nhiều phòng cho lắm." Thiếu Viêm Nông nhanh chóng phát hiện ra chỗ trung tâm của phân điện này. Đó là một gian phòng u nhã tịch mịch xây ở góc vườn. Cả gian phòng này chính là phần trung tâm của phân điện này.

"Các vị có thể đi xung quanh tìm xem, có lẽ vẫn có thể tìm được bảo vật đó." Thiếu Viêm Nông bình tĩnh tới gian phòng, bắt đầu luyện hóa gian phòng này.

Đám người Kỷ Ninh thầm mắng.

Tiên Thảo Điện có tên như ý. Bảo bối ở đây chính là chỗ Tiên thảo kia. Mà những thứ trân quý nhất đều bị tên Thần Ma Tương Liễu Phương lấy hết, còn cái gì bảo vật nữa đây?

Tuy nghĩ như vậy nhưng đám Kỷ Ninh vẫn chia nhau ra tìm. Đáng tiếc, trong Tiên Thảo Điện này còn không có nổi một thi hài. Với cả, đây là vườn của Vu Giang tiên nhân, thứ mà hắn tín nhiệm nhất là khôi lỗi, nên chắc chắn chẳng thể nào cho tộc nhân tiến vào Tiên Thảo Điện này được. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Một lúc lâu sau.

"Ta đã luyện hóa được Tiên Thảo Điện." Thiếu Viêm Nông cười nói. "Đi, đi tới phân điện khác."

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:50 pm

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 15
Khát vọng của đám yêu quái bản xứ
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


ng thế giới Tiên phủ.

Thần Ma Tương Liễu cao ngàn trượng cầm trong tay chiến thuyền lại thi triển ra độn thuật bay về phía phân điện kế tiếp.

"Đám yêu quái bản xứ này." Thiếu Viêm Nông dõi đôi mắt lạnh như băng về phía hai trong số năm trụ trời trong thế giới Tiên phủ bị chi chít đạo binh vây quanh. "Đợi tới lúc ta luyện hóa được Tiên phủ thì nhất định phải để bộ tộc cử đại quân tới bắt lũ yêu quái bản xứ này đi làm nô dịch hết. Đời đời kiếp kiếp chiến đấu cho Thiếu Viêm tộc ta."

Trong đám yêu quái bản xứ ở thế giới Tiên phủ này có vài tên khá mạnh. Cho dù có luyện hóa được Tiên phủ thì bản thân Thiếu Viêm Nông cũng không làm gì được đám yêu quái mạnh mẽ này. Nhưng sau lưng hắn thì lại có thế lực 'Thiếu Viêm tộc' mạnh mẽ hơn rất nhiều.

"Sư huynh. Huynh nói xem, Thiếu Viêm Nông có cách gì luyện hóa được hai tòa phân điện cuối không? Ta thấy khó quá! Thế lực yêu quái ở thế giới Tiên phủ này thật sự quá mạnh." Mộc Tử Sóc truyền âm.

"Không phải coi thường Thiếu Viêm Nông. Người ta là một trong bốn công tử ở vương đô Đại Hạ. Đã dán nhận thử thách thì nhất định sẽ có nhiều phương pháp." Kỷ Ninh truyền âm nói.

Vèo!

Rất nhanh, đám Kỷ Ninh đã tiến vào phân điện mới.

Trong đám đạo binh sóng lớn ngập trời, kẻ cầm đầu chính là một tên trung niên tóc bạc áo lông dài, hai tròng mắt như điện, thân thể cực kỳ tự nhiên. Hắn chính là kẻ sống lâu nhất, mạnh mẽ nhất trong thế giới Tiên phủ này: 'Đa Hòa tiên nhân'.

"Các vị. Đây là thời khắc thay đổi vận mệnh toàn bộ yêu quái trong thế giới Tiên phủ này. Ta sẽ không ngấm ngầm cướp của các ngươi bất cứ thứ gì." Đa Hòa tiên nhân nhìn về phía xa xa. Ở đằng trước đang có từng đợt sóng lớn đổ tới. Đúng là các thế lực yêu quái yếu hơn trong thế giới Tiên phủ . Giờ phút này, tất cả các thế lực yêu quái đều đã được mời tới đây.

Thế giới Tiên phủ quá nhỏ nên việc tụ tập một chỗ cũng rất dễ dàng.

"Thậm chí ta còn có thể thề Thiên Đạo, nguyện ý liên minh với các ngươi để đối phó với Thần Ma và loài người kia." Đa Hòa tiên nhân nói. "Chúng ta nhất định phải lấy được chìa khóa Tiên phủ. Chỉ cần có được chìa khóa Tiên phủ . . .toàn bộ yêu quái thế giới tiên phủ chúng ta sẽ có thể đi tới một thế giới rộng lớn giàu có hơn." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Đa Hòa tiên nhân. Ngươi không đối phó với chúng ta nhưng còn bộ tộc Vu Giang thì sao?"

"Yên tâm, Vu Tùy cũng sẽ thề Thiên Đạo giống ta. Tới giờ phút này chúng ta tội gì phải tranh đấu với nhau nữa?"

Rất nhanh.

Bởi vì tất cả yêu quái đều có niềm tin chung về một thế giới rộng lớn giàu có hơn. Nên tất cả đều thành tâm, không còn muốn tranh đấu gì với nhau nữa. Từ đó cả đám thủ lĩnh bắt đầu thề Thiên Đạo.

Những thế lực tán loạn kia nhìn như nhỏ yếu nhưng nếu gộp vào một chỗ thì cũng không thua gì đạo binh hơn vạn yêu quái của Đa Hòa tiên nhân.

"Vu Tùy, bộ tộc Vu Giang của ngươi mạnh hơn phía chúng ta nhiều. Nên theo ta thì tốt nhất là để những yêu quái này ở bên phía ta canh giữ." Đa Hòa tiên nhân nói.

"Được."

Bộ tộc Vu Giang vốn cao ngạo nên khinh thường việc phối hợp với những thế lực yêu quái khác. Lúc này Vu Tùy tiên nhân biến đi một cái, lập tức xuất hiện ở giữa đạo binh dạ xoa.

Đám người Kỷ Ninh không hề biết rằng. Những yêu quái ở bên ngoài đã hoàn thành một kỳ tích mà kể từ khi Vu Giang tiên nhân chết tới giờ chưa có: Đoàn kết tuyệt đối!

Năm xưa, Vu Giang tiên nhân có chia ra hai loại đạo binh để lại. Một loại là 'đạo binh sóng lớn' và một loại là 'đạo binh dạ xoa'.

Đạo binh sóng lớn có số lượng rất nhiều.

Đạo binh dạ xoa là đội tinh nhuệ được tuyển chọn từ bộ tộc Vu Giang.

Mà hiện tại, dưới sự dẫn dắt của 'Đa Hòa tiên nhân', toàn bộ đạo binh sóng lớn đều đã tụ tập dưới tay hắn, tạo thành một thế lực không thua gì đạo binh dạ xoa. Những đạo binh sóng biển này vây quanh trụ trời sáng vàng tầng tầng lớp lớp. Đạo binh dạ xoa thì vây quanh một cây trụ trời còn lại.

"Vèo."

Đám người Kỷ Ninh đi vào trong một cái điện sảnh. Điện sảnh này có diện tích gần ngang với điện sảnh ở 'Tiên Thảo Điện'.

Trong điện sảnh có vô số thi hài.

"Là Đạo Binh Giáp Khải."

"Đạo Binh Giáp Khải."

Khi vừa tiến vào, nhóm Kỷ Ninh hoàn toàn bị những thi hài kia làm kinh ngạc nhưng rồi sau đó lập tức phát hiện ra những Đạo Binh Giáp Khải kia.

"Uỳnh!" Thần Ma Tương Liễu Phương lại vươn hai bàn tay to của hắn ra với uy thế không gì cản nổi, bắt lấy hai cỗ thi hài mặc Đạo Binh Giáp Khải lờ mờ vệt đen cùng pháp bảo bên hai thi hài đó. Hai bộ áo giáp kia đều tỏa ra dao động mạnh mẽ, tuy không bằng pháp bảo tiên giai nhưng cũng hơn xa những bộ áo giáp đạo binh khác.

Sau khi thu lấy hai bộ áo giáp và pháp bảo kia xong, Thần Ma Tương Liễu Phương lại đứng cạnh Thiếu Viêm Nông như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Tương Liễu Phương kia. . ."

Đám người Kỷ Ninh cảm thấy bất đắc dĩ.

Cả đám cũng lập tức không nói nhiều, cả người hóa thành đường sáng, bắt đầu điên cuồng thu nhặt bảo vật. Cả điện sảnh có ít nhất mấy trăm bộ hài cốt, tất cả đều mặc áo giáp đạo binh. Những Đạo Binh Giáp Khải này có cái mạnh cái yếu, có cái thích hợp với Tử Phủ, Vạn Tượng, có cái thích hợp với cả Nguyên Thần. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Hai cái có vệt đen kia e là áo giáp đạo binh cho Địa tiên, Tán tiên mặc." Cả đám Kỷ Ninh thầm nghĩ.

Rất nhanh, cả đám Kỷ Ninh đã khua khoắng cả điện sảnh thành trống không.

Cả phân điện này không hề có bất kỳ gian phòng nào, chỉ có một gian điện sảnh này là duy nhất.

"Rầm rầm." Thần Ma Tương Liễu Phương chỉ về phía xa xa, một đường thần lực tối đen đổ thẳng về phía vách đã xa xa. Vách đá trên điện hiện ra ba chữ : Đạo Binh Điện.

"Đúng là Đạo Binh Điện." Thiếu Viêm Nông cười nói. "Nhưng Vu Giang tiên nhân này có rất nhiều đạo binh cho nên thông thường đều cho ở ngoài thế giới Tiên phủ kia. Đạo binh ở đây chỉ là số ít. . .Hai bộ áo giáp mà Phương thúc vừa thu có thể xem là 'Thiên giai cực phẩm', vẫn còn xa xa chưa tới cấp Tiên giai. Nếu như là áo giáp tiên giai thì e là tới giờ đã có thể sinh ra 'linh hồn pháp bảo' rồi."

Nhóm người Kỷ Ninh hiểu ngay rằng đây chỉ là lời an ủi của Thiếu Viêm Nông với bọn hắn mà thôi.

Ở giữa điện sảnh rộng lớn có một vài cây cột cao ngất

Thiếu Viên Nông phát hiện ra một cây cột mà mặt ngoài có hình rồng thần chính là phần trung tâm của phân điện này. Thiếu Viêm Nông lập tức khoanh chân ngồi dưới cây cột đó để luyện hóa.

Đám người Kỷ Ninh cũng chỉ có thể đứng chờ ở bên.

"Sư huynh thật lợi hại đấy." Mộc Tử Sóc khoanh chân ngồi bên cạnh Kỷ Ninh, cười ha hả nói."Vừa rồi trong mấy trăm thi hài đạo binh, chúng ta cũng có lấy được một ít. Nhưng sư huynh lại có hai con linh thú trợ giúp, chẳng khác gì một người lấy phần ba người cả. . .đặc biệt là Không Thanh Xà kia, vừa chạy một cái là đã xuyên qua không gian với tốc độ nhanh nhất rồi."

Lần tranh giành thi hài đạo binh vừa qua đều thuộc về năm người Kỷ Ninh và Tuyết Hồng Y, Bạch Thủy Trạch, tiểu Thanh. Nhưng Kỷ Ninh cùng Bạch thúc, tiểu Thanh đã chiếm tới ba trong tám phần!

"Hừ, tới tranh đạo binh giáp khải mà hắn cũng nhiều hơn ta. Nhưng dù sao thì nếu so sánh ra, pháp bảo tiên giai vẫn còn hơn cả ngàn vạn kiện áo giáp đạo binh kia." Tuyết Hồng Y chỉ dám nói thầm chứ không dám hé răng ra.

"Đúng đúng, Kỷ Ninh sư đệ, khi nào tới phân điện khác thì ngươi nên nương tay lại chút ít." Thương Giang chân nhân cười.

"Hắn lại mềm tay được sao?" Dư Vi nở nụ cười.

"Ai bảo mọi người không có linh thú." Cửu Liên nói đỡ cho Kỷ Ninh.

Thương Giang chân nhân cảm thán: "Ai mà chẳng muốn có một linh thú tốt. Nếu có một con Xích Lân Cầu Long thần phục thì ta đương nhiên gật đầu ngay. Nhưng đáng tiếc, cơ bản là không thể nào gặp được thần thú kia, chỉ cần xuất hiện tung tích ở đâu đó là đã bị những bộ tộc lớn như Thiếu Viêm tộc bắt về rồi. Mà cho dù như Không Thanh Xà của Kỷ Ninh sư đệ - một giống loài chuyên đi tìm bảo vật kỳ ngộ, cũng cực kỳ hiếm thất. Muốn thu làm linh thú cũng khó đấy."

"Không Thanh Xà, bái ta làm chủ đi." Mộc Tử Sóc hô.

"Tên đầu gỗ như ngươi mà cũng xứng làm chủ nhân của ta à?" Tiểu Thanh quấn trên tay Kỷ Ninh ngẩng cái đầu rắn lên, nói tiếng người với vẻ đầy khinh thường.

"Cái con Không Thanh Xà này, dù gì thì ta cũng là huynh đệ của chủ nhân ngươi đó." Mộc Tử Sóc trừng mắt.

"Ta chỉ nhận chủ nhân thôi. Còn ngươi thì cứ sang bên kia nghỉ cho khỏe đi." Tiểu Thanh cực kỳ kiêu ngạo. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Ngươi. . ." Mộc Tử Sóc tức giận nhưng chỉ có thể hừ mà nói. "Ta không thèm đôi co với con rắn như ngươi."

Hắn chưa bao giờ cãi lại được tiểu Thanh.

Kỷ Ninh thấy thế thì nở nụ cười. Thật ra, với những tiên nhân chuyển thế như Dư Vi, Thương Giang chân nhân thì đều do tốc độ tu luyện quá nhanh, cho nên thông thường rất ít có linh thú. Bởi vì tốc độ tu luyện của linh thú không thể nào đuổi kịp bọn hắn! Còn về phần những thần thú mạnh mẽ. . .thì lại không dễ kiếm được.

Như Xích Lân Cầu Long, có muốn cũng không giành được.

Tuy rằng Không Thanh Xà có thực lực yếu hơn, nhưng lại am hiểu kìm bảo vật kỳ ngộ nên thông thường cũng được rất nhiều người tu tiên thu lấy. Nhưng đáng tiếc, do số lượng quá ít và Không Thanh Xà lại rất am hiểu khả năng trốn chạy.

Còn về phần Bạch Thủy Trạch thì sao? Nếu nói tương đối thì đúng là còn kém xa. Bởi vì nó chỉ có ưu điểm là nhận thức tốt, đủ thông minh. Nhưng đối với Kỷ Ninh, Bạch Thủy Trạch chính là Bạch thúc, là người thân giống như cha mẹ. Mà Bạch Thủy Trạch lại có ơn cứu mạng với mẹ hắn, mà lại luôn ở bên ủng hộ hắn.

Có điều, Bạch thúc cũng đã có thành tựu khá cao ở trận pháp. Lần ở Tàng Bảo Điện, công lớn nhất chính là Bạch thúc.

Cuối cùng thì Thiếu Viêm Nông cũng đã luyện hóa xong trung tâm của Đạo Binh Điện. Nhưng trên mặt hắn lại không có chút vui mừng nào. Đám người Kỷ Ninh cũng không người nào mỉm cười.

Bởi vì. . .

Bây giờ đã luyện hóa được ba phân điện là Tàng Bảo Điện, Tiên Thảo Điện, Đạo Binh Điện. Còn thừa lại hai phân điện. Mà hai phân điện đó, một tòa đã bị 'đạo binh dạ xoa' vây tầng tầng lớp lớp quanh, một tòa bị 'đạo binh sóng lớn' vay trùng trùng điệp điệp quanh. Muốn vào thì nhất định phả đánh một trận. Không có cách nào khác cả!

Mà đạo binh yêu quái kia lại đáng sợ tới mức cả Thần Ma Tương Liễu Phương cũng chỉ có thể chạy chứ không làm được gì. Vì thế nên đám Kỷ Ninh thầm tính, nếu thật sự đi đánh thì e là sẽ dễ dàng bị giết chết mất!

So sánh với Tương Liễu Phương thì bọn họ đã yếu hơn rồi chứ đừng nói là những đạo binh kia.

Nguy cơ tử vong. . .

Làm vẻ mặt từng người trở nên khó coi.

"Các vị." Đôi mắt của Thiếu Viêm Nông đảo qua đám người Kỷ Ninh. "Ta có chìa khóa Tiên phủ, nên ở bất kỳ chỗ nào trong Tiên phủ ta đều có thể mở ra một lối đi rời khỏi Tiên phủ. . .Nếu quả thật gặp phải nguy hiểm không cản nổi. Ta sẽ dẫn mọi người lập tức thoát đi khỏi Tiên phủ này. Yên tâm, ta vẫn nắm chắc có thể thoát ra ngoài được."

"Nhưng các vị vẫn phải cẩn thân, ta không muốn rằng tí nữa các ngươi lại bị đám yêu quái kia giết." Thiếu Viêm Nông thản nhiên nói.

Cả đám Kỷ Ninh đều hiểu rằng đã không còn đường lui nữa rồi.

Nhưng đã xông vào Tiên phủ thì ai cũng hiểu rằng chẳng thoải mái gì, gặp nguy hiểm cũng là chuyện bình thường.

Trong đám Kỷ Ninh, ai cũng có thứ để giữ mạng. Nhưng vẫn chưa ai bỏ ra.

"Tốt lắm, xuất phát." Thiếu Viêm Nông ra lệnh.

Yêu quái ở cả thế giới Tiên phủ chia làm hai phần, một phần là đạo binh dạ xoa bộ tộc Vu Giang, một phần là đạo binh sóng lớn. Bọn chúng chia ra ở hai tòa phân điện còn lại.

Chỉ thấy ở xa xa trên không trung xuất hiện một con thuyền chiến lớn.

Con thuyền lớn nghiền khí bay thẳng tới chỗ đạo binh sóng biển của Đa Hòa tiên nhân với tốc độ cao.

"Tới rồi."

"Con Thần Ma và đám loài người tới rồi."

"Đa Hòa, tới chỗ ngươi đó." Vu Tùy tiên nhân truyền âm về xa xa.

Đa Hòa tiên nhân dẫn theo hơn hai vạn đạo binh yêu quái tạo thành một cơn sóng vô tận ngập cả trời. Từng tên đều mang ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía con thuyền đang bay tới




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 16
Hoang Chi Tâm
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Trên thuyền lớn.

Đám người Kỷ Ninh nhìn thấy cơn sóng ở xa xa cũng với uy thế ngập trời trong đó. . .làm cho mỗi người cảm thấy nặng trịch.

"Đám yêu quái kia, sau này mà ta luyện hóa được Tiên phủ, nhất định phải cho bọn chúng làm nô dịch hết. Toàn bộ phải làm nô dịch!" Thiếu Viêm Nông nhìn chằm chằm vào đám yêu quái ở xa xa, vẻ mặt có vẻ rất dữ tợn. Đồng thời hắn cắn răng một cái, trong tay lập tức xuất hiện một cơ giới kỳ dị tỏa ra dao động mạnh mẽ.

Đám người Kỷ Ninh cùng quay đầu nhìn vật đó.

"Hoang Chi Tâm?" Mộc Tử Sóc kinh ngạc hô lên.

Trong đám người Kỷ Ninh, tới cả Thương Giang chân nhân, Cửu Liên, Tuyết Hồng Y đều phải lộ ra vẻ nghi hoặc, hiển nhiên là không biết thứ kia là cái gì.

"Ngươi cũng biết Hoang Chi Tâm à?" Thiếu Viêm Nông gật đầu. "Đúng vậy, đây là Hoang Chi Tâm! Là Hoang Chi Tâm cấp độ tiên phẩm."

"Nhưng chiến thuyền khôi lỗi này của ngươi chỉ có cấp độ thiên giai. Nếu ngươi dùng Hoang Chi Tâm cấp độ tiên phẩm cho chiến thuyền khôi lỗi thì e là chiến thuyền khôi lỗi này chịu không nổi. Cho dù bề ngoài nhìn vẫn ổn nhưng nhiều trận đồ bên trong sẽ bị vỡ vụn. Theo đó mà chiến thuyền khôi lỗi cũng coi như xong." Mộc Tử Sóc nhịn không được phải nói. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Trong thời gian uống một chung trà thì vẫn có thể giữ được." Thiếu Viêm Nông lạnh nhạt nói rồi lập tức đưa Hoang Chi Tâm xuống boong thuyền.

Vù.

Boong thuyền tự động tách ra một lối đi sâu, Hoang Chi Tâm bị nuốt thẳng vào.

"Ít nhất trong thời gian một chén trà, chiến thuyền này có thể đạt tới cấp độ 'Gần tiên giai'. Có lẽ không đỡ nổi đòn tấn công của Thiên Tiên, nhưng đám đạo binh yêu quái kia thì không thể đánh phá được chiến thuyền này." Thiếu Viêm Nông nói với giọng trầm thấp.

"Hoang Chi Tâm là cái gì vậy?"

"Sư đệ, Hoang Chi Tâm là vật gì thế?"

Cả đám người Kỷ Ninh đều nghi hoặc truyền âm cho Mộc Tử Sóc.

Mộc Tử Sóc cực kỳ am hiểu khôi lỗi nên cũng biết tới Hoang Chi Tâm. Lúc này hắn truyền âm nói: "Cái này khá khó giải thích. Đơn giản mà nói. . .thì Hoang Chi Tâm này thật ra chỉ dùng ở chiến thuyền khôi lỗi 'Tiên giai'. Có thể làm uy lực của chiến thuyền khôi lỗi tiên giai bùng nổ trong thời gian ngắn. Chiến thuyền khôi lỗi tiên giai hoàn toàn có thể chịu đựng được loại bùng nổ hơn xa bình thường này. Nhưng có điều, chiến thuyền khôi lỗi tiên giai có giá trị hơn xa pháp bảo tiên giai bình thường. Cho dù là Thiếu Viêm công tử, e là cũng không có chiến thuyền khôi lỗi loại đó."

"Cho nên Thiếu Viêm Nông mới dùng Hoang Chi Tâm vào chiến thuyền này của hắn. Thật ra chiến thuỳen này của hắn cũng là loại cực tốt, có cấp độ thiên giai, rất trân quý. Nhưng Hoang Chi Tâm có uy lực quá mạnh mẽ. Chiến thuyền khôi lỗi thiên giai này không chịu thấu. Cho dù bản thân có kiên cố như pháp bảo không phá vỡ nổi thì những trận đồ bên trong cũng sẽ bị hỏng mất." Mộc Tử Sóc nói.

Mặc dù không phải chuyên môn của Kỷ Ninh nhưng hắn cũng hiểu được mức độ quan trọng của trận đồ.

Trận đồ khôi lỗi chính là phần trung tâm vận hành toàn bộ khôi lỗi! Chính nhờ có trận đồ. . .nên khôi lỗi mới có trí tuệ, mới có khả năng thi triển ra những chiêu thức mạnh mẽ huyền diệu.

Trận đồ mà hỏng thì coi như cả con khôi lỗi đi tong.

"Một chiến thuyền, một viên Hoang Chi Tâm." Thiếu Viêm Nông gầm nhẹ. "Nhất định phải tiến được vào phân điện kia, nhất định phải đi vào!"

Đám người Kỷ Ninh nhìn nhau. Từng người đều cảm nhận được quyết tâm của Thiếu Viêm Nông.

Chiến thuyền nhanh chóng tới gần.

Đa Hòa tiên nhân dẫn đầu hơn hai vạn đạo binh yêu quái lạnh lùng nhìn con thuyền đang đi tới.

"Giết."

"Giết chết Thần Ma kia, giết chết loài người kia."

Đám yêu quái đã không dằn lòng nổi rồi, nhưng do Đa Hòa tiên nhân chưa ra lệnh nên không ai dám tự tiện ra tay.

Cuối cùng. . .

Con thuyền chiến đang bay với tốc độ bình thường bỗng nhiên lóe sáng, phát ra những tia sáng vàng, khí tức cũng mở rộng. Cả mặt ngoài chiến thuyền xuất hiện một tầng hào quang màu vàng chói. Cả con thuyền biến thành hình giọt nước, giống như một cái thoi dài. Chỉ thấy vèo một cái, chiến thuyền bay thẳng vào cơn sóng ngập trời với tốc độ vô cùng kinh người.

Thật quá nhanh! Chiến thuyền vọt đi trong nháy mắt, nhanh như tia chớp, làm cho đám yêu binh trong cơn sóng không kịp trở tay.

"Giết!" Đa Hòa tiên nhân nói với giọng khàn khàn vang vọng tới từng lỗ tai của đám đạo binh. Toàn bộ đạo binh yêu quái cùng điều động nguyên lực của mình kích hoạt đạo binh giáp khải. Nguyên lực vô tận xuyên qua áo giáp. . .Giờ phút này, hơn vạn đạo binh yêu quái như liền thành một khối.

Đa Hòa tiên nhânh chính là 'đầu não' của cơn sóng yêu binh kia. Đánh thế nào, né thế nào đều do hắn quyết định.

"Đi."

Đa Hòa tiên nhân gầm lên.

Chỉ thấy một cơn sóng khổng lồ hung hăng đổ ập vào con thuyền đang bay như tia chớp kia.

"Uỳnh!" Ngọn sóng va chạm vào chiến thuyền.

Vầng sáng bao bọc mặt ngoài chiến thuyền chấn động nhưng rồi sau đó lại ổn định trở lại. Nhưng do lực đánh vào quá mạnh nên cả chiến thuyền đều bị bay sang một bên.

"Không thể dùng cứng đối cứng mãi được." Mộc Tử Sóc liền hô lên.

Trên thuyền, đám Kỷ Ninh vẫn đứng rất vững vàng nhưng sắc mặt mỗi người trở nên nghiêm trọng dần khi ngẩng đầu lên nhìn từng cơn sóng đổ ập tới. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Phương thúc, lên." Thiếu Viêm Nông cắn răng nói.

"Được." Tương Liễu Phương đáp ứng bằng một giọng trầm thấp. Trong tay hắn lập tức xuất hiện hai cây thoi dài làm người khác phải e sợ. Tiếp theo, vèo vèo! Cả người lập tức xuyên qua quầng sáng bên ngoài chiến thuyền. Tầng sáng bên ngoài chiến thuyền không hề ngăn trở Tương Liễu Phương chút nào.

"Yêu quái, cút ngay."

Tương Liễu Phương hóa thành chín đầu mình người đuôi rắn cao ngàn trượng, gào thét, xông thẳng tới đỡ cơn sóng ngập trời kia. Hắn bắt đầu tấn công.

Cái thoi dài hơn mười trượng bắt đầu đâm thẳng vào cơn sóng như tia chớp.

"Một tên Thần Ma nhãi nhép như ngươi đừng hòng lay động chúng ta." Âm thanh của Đa Hòa tiên nhân vang vọng. Chỉ thấy từng đợt sóng trào vô tận điên cuồng đổ ập tới Thần Ma Tương Liễu Phương.

Uỳnh!

Uỳnh!

Da tróc thịt bong, máu tươi bay ra, một cây thoi dài bị đánh bay về sau. Tương Liễu Phương cũng bị đánh cho quay lộn vòng. Tuy rằng hắn đã từng đánh với đội quân do Đa Hòa tiên nhân dẫn đầu rồi. Nhưng lần đó Đa Hòa tiên nhân chỉ dẫn có hơn vạn đạo binh yêu quái.

Mà lúc này Đa Hòa tiên nhân đã đoàn kết được với rất nhiều thế lực nhỏ khác, tạo thành một đạo binh yêu quái hơn hai vạn tên. Uy lực tăng lên gấp mấy lần nên dĩ nhiên Tương Liễu Phương không thể nào cản nổi.

"Tới." Tương Liễu Phương duỗi tay ra. Bàn tay to của hắn hóa thành từng con rắn lớn, quấn lấy cây thoi. Thương thế trên người hắn nhanh chóng khôi phục. Hắn lại liều chết xông lên.

"Uỳnh." "Uỳnh." "Uỳnh."

Thần Ma va chạm cùng cơn sóng lớn với uy lực long trời lở đất.

Tuy rằng Thần Ma Tương Liễu Phương rơi vào hoàn cảnh xấu. Nhưng hắn đã có thể hỗ trợ chia sẽ phần nào uy lực của cơn sóng. Trong lúc nhất thời, con thuyền nhỏ bé trước cơn sóng kia đang vượt dần qua.

"Thật tức chết." Đa Hòa tiên nhân nôn nóng. Nếu cứ đối phó với tên Tương Liễu Phương kia thì con thuyền này sẽ vượt qua mất.

Mà hắn cũng không biết tại sao chiến thuyền đó lại lợi hại tới vậy. Dù đã đánh mạnh như thế mà vẫn không làm gì được. Bình thường sóng đánh vào đã có thể làm nó bị đánh lui rồi.

"Chân Bảo, ngươi dẫn bộ tộc Đa Hòa của ta." Đa Hòa tiên nhân truyền âm nói. "Chia làm hai cơn sóng yêu binh."

"Vâng thưa sư tôn."

Chân Bảo chính là đệ tử mà Đa Hoa tiên nhân tin tưởng nhất, cũng là kẻ đứng ngay sau hắn. Hiện giờ đã tới Nguyên Thần viên mãn, thực lực cực kỳ mạnh mẽ.

"Chia!"

Vù! Vù!

Chỉ thấy cơn sóng kia tự động tách đôi ra trong nháy mắt. Cơn sóng yêu binh do các thế lực khác nhau hợp lại được Đa Hòa tiên nhân dẫn đầu đi ngăn cản Thần Ma Tương Liễu Phương. Đạo binh yêu quái còn lại được 'Chân Bảo đạo nhân' dẫn đi cản chiến thuyền.

Trong chiến thuyền, đám người Kỷ Ninh vẫn đang nhìn không rời mắt về phía trận chiến giữa Thần Ma và cơn sóng lớn. Chiến thuyền vẫn đâm thẳng vào giữa cơn sóng.

"Ha ha ha, nó cản được Phương thúc nhưng không cản được ta." Đôi mắt của Thiếu Viêm Nông tràn đầy vẻ điên cuồng." Cứ tiến tới, vọt được tới chỗ phân điện là ta có thể vào trong ngay."

Sóng đánh tới từng cơn.

Chiến thuyền vẫn lao tới trước với uy thế vô cùng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Sao?"

Chỉ thấy cơn sóng ngập trời bỗng nhiên tách ra làm hai. Một phần đi cản Thần Ma Tương Liễu Phương, hoàn toàn chèn ép được Tương Liễu Phương. Còn phần còn lại nhìn có vẻ hơi yếu hơn đang bắt đầu tầng tầng lớp lớp đổ ập về phía con thuyền.

Con thuyền lập tức khó khăn tiến lên.

"Còn chưa tách ra?" Thiếu Viêm Nông cắn răng. "Xông lên cho ta, xông lên, xông lên, Hoang Chi Tâm, cháy lên!"

Uỳnh! ! !

Tầng sáng ngoài chiến thuyền phình to lên. Lực đánh vào cũng càng thêm lớn. Đạo binh yêu quái do 'Chân Bảo đạo nhân' dẫn đầu hoàn toàn đủ thực lực đề chèn ép được Tán tiên, Địa tiên. Nhưng lúc này đối mặt với chiến thuyền trong trạng thái điên cuồng thì lại không thể cản nổi. Chiến thuyền không ngừng lao tới.

"Ngăn nó lại, ngăn lại, Chân Bảo, ngăn lại." Đa Hòa tiên nhân truyền âm tới.

"Sư tôn yên tâm, cứ giao cho ta!" Chân Bảo đạo nhân cũng điên cuồng.

Chỉ thấy cả cơn sóng mãnh liệt lên, trong nháy mắt tỏa ra ánh sáng, điên cuồng cản chiến thuyền lại.

"Mau, mau, mau." Thiếu Viêm Nông nghiến răng nghiến lợi.

"Nguy hiểm, nguy hiểm, nguy hiểm quá." Mộc Tử Sóc nhìn trân trối tới mức mí mắt sắp long ra ngoài. Hắn vội vàng truyền âm cho đám người Kỷ Ninh. "Sư huynh sư tỷ cẩn thân. Thiếu Viêm Nông kia điên thật rồi. Chiến thuyền khôi lỗi thiên giai vốn không thể nào chịu nổi. Bây giờ hắn lại còn điên khùng đốt Hoang Chi Tâm, làm uy lực của Hoang Chi Tâm nhanh chóng bùng nổ trong thời gian ngắn. Trận đồ của chiến thuyền thiên giai này có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Một khi vỡ vụn là cả chiến thuyền đi tong. Khi đó, chúng ta sẽ phải đối mặt với hơn vạn đạo binh yêu quái tấn công."

Đám người Kỷ Ninh, Dư Vi, Thương Giang chân nhân đều căng thẳng.

"Lao lên, xông lên nào, xông lên nào." Mặt Thiếu Viêm Nông đỏ sựng lên, trong mắt lóe lên sự điên cuồng.

"Điên rồi, điện thật rồi." Tuyết Hồng Y nhìn tới phát hãi. Ở bên ngoài chiến thuyền là cơn sóng yêu binh đáng sợ. Mỗi lần cơn sóng đập tới là có thể làm cho Thần Ma Tương Liễu Phương bị da tróc thịt bong hộc máu. Nếu chiến thuyền này bị hỏng, cơn sóng kia đập thẳng vào bọn hắn thì e là cả đám sẽ bị đập cho nát vụn.

"Két. . .rắc. . rắc. . .két. . ." Bỗng nhiên cả con thuyền xuất hiện tiếng gãy.

Lực lao đi của chiến thuyền đã giảm đi. Quầng sáng ở mặt ngoài chiến thuyền cũng bắt đầu phai nhạt dần. Cả tầng sáng bắt đầu chấn động.

"Sắp vỡ rồi, sắp vỡ rồi." Mộc Tử Sóc hô lên. "Thiếu Viêm công tử!"

'Chân Bảo đạo nhân' dẫn đầu hơn vạn đạo binh yêu quái đương nhiên cũng nhận ra lực lao đi của chiến thuyền mà hắn muốn ngăn lại đã bắt đầu giảm xuống. Quầng sáng vàng ở bên ngoài cũng bắt đầu phai nhạt. Điều này làm hắn mừng rỡ. Hắn lập tức gào lên: "Giết, giết bọn chúng, cướp lấy chìa khóa Tiên phủ." Lập tức có một cơn sóng mãnh liệt mãnh liệt hung hăng đổ ập xuống chiến thuyền!




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 17
Nháy mắt vạn năm
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Cả đám Kỷ Ninh, Thương Giang chân nhân, Dư Vi, Cửu Liên, Mộc Tử Sóc, Tuyết Hồng Y trở nên căng thẳng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Ấn đường của Dư Vi còn lóe lên một điểm sáng.

Nguyên lực của Kỷ Ninh cũng đã thẩm thấu vào pháp bảo trữ vật. Trong pháp bảo trữ vật có một lá cây xanh biếc, mặt ngoài lá cây này có phù văn màu xám làm cho cả chiếc lá trở nên cực kỳ huyền diệu. Đây cũng là một trong hai bảo vật chuyên dùng để giữ mạng mà Kỷ Ninh lấy được từ Thủy Phủ.

"Sao?" Cửu Liên cũng nắm chặt tay lại. Trên mu bàn tay hiện ra một đóa hoa sen màu trắng.

Tất cả mọi người đều sẵn sàng kịch hoạt bảo vật hộ thân. Từng người căng thẳng nhìn ra ngoài chiến thuyền. Quầng sáng vàng ở ngoài cũng đã bắt đầu biến đổi.

"Uỳnh!" Đầu sóng khổng lồ hung mãnh nên thẳng vào quầng hòa quang bên ngoài chiến thuyền.

Chiến thuyền quay cuồng một cái thật mạnh nhưng vẫn lao về phía trước.

Trong chiến thuyền quay vòng, đám người Kỷ Ninh vẫn như dán chân xuống ván thuyền. Đôi mắt của từng người trợn trừng như thể không kìm lòng nổi. Cả đám đều căng thẳng nhìn con thuyền.

"Rắc rắc rắc. . ." Trong thuyền vang lên từng tiếng đứt gãy. Thậm chí quầng sáng ở bên ngoài bắt đầu tối dần đi.

"A a a! Đáng chết đáng chết đáng chết!" Thiếu Viêm Nông gào lên, trong tay lại xuất hiện một cuốn tranh. Cuốn tranh nhìn cũng bình thường. Giấy của nó nếu ở Kỷ tộc thì có thể là hiếm nhưng nếu tới thành An Thiền thì cũng rất đỗi bình thường.

Nhưng trên cuốn tranh nhìn như bình thường ấy lại có một chữ rất to:

Định!

"Định!" Ánh mắt của đám người Kỷ Ninh cùng bị chữ trên tranh này thu hút. Một chữ vô cùng đơn giản nhưng lại tỏa ra khí thế Đạo vô cùng. Thậm chí còn khổng lồ hơn Vũ Thủy Chi Đạo, Liệt Hỏa Chi Đạo mà Kỷ Ninh biết rất nhiều. Tới mức mà làm cho đám người Kỷ Ninh có một loại cảm giác như muốn thần phục khấn vái.

"Oang!"

Chữ 'Định' trên cuốn tranh bỗng nhiên lóe sáng, tỏa ra ánh sáng mờ mờ chiếu ra xung quanh. Mà tới cả cơn sóng yêu binh ở bên cũng nằm trong phạm vi chiếu sáng.

Lúc này, gió ngừng thổi, nước cũng ngừng trôi.

Trời đất như bị giữ chặt lại

Nhưng đám người Kỷ Ninh lại không bị ảnh hưởng chút nào. Cả đám không khỏi kinh ngạc không thôi.

"Việc này, việc này sao lại có thể?"

"Không đúng, cơn sóng yêu binh kia vẫn chuyển động, nhưng chuyển động vô cùng chậm." Đám Kỷ Ninh lập tức phát hiện ra. Cơn sóng ở bên cạnh không phải ngừng mà chỉ là đang di chuyển với một tốc độ vô cùng chậm.

"Vèo."

Không bị cơn sóng yêu binh ngăn cản, chiến thuyền bay vèo một cái là đã vượt qua khoảng cách hơn mười dặm.

"Mở." Thiếu Viêm Nông tái mét mặt cầm chìa khóa Tiên phủ trong tay. Ở không gian phía trước lập tức xuất hiện một cái cửa điện. Chiến thuyền lập tức bay vèo một cái qua cửa điện. Tiếp theo cửa điện đóng lại.

"Vù. . ."

Ngay khoảng khắc khi đám người Thiếu Viêm Nông vừa vượt qua cửa điện thì cơn sóng bị như bị chặn lại kia lập tức mãnh liệt đổ ập xuống.

"Sao lại như vậy? Sao lại có thể như vậy?" Thủ lĩnh 'Chân Bảo đạo nhân' dẫn dầu cơn sóng yêu binh khó tin nhìn về phía cánh cửa ở xa xa đang dần đóng lại. "Vừa rồi, vừa rồi. . ."

Hắn vĩnh viễn không thể quên được cảm giác vừa rồi.

Rõ ràng là hắn đã dùng hết khả năng điều khiển cơn sóng yêu binh, hơn nữa tốc độ tấn công rất nhanh. Nhưng không hiểu vì sao trong nháy mắt, chiến thuyền kia như tăng tốc lên vạn lần, chục vạn lần. Chính vì tốc độ của đối phương tăng quá nhanh nên bản thân hắn không tài nào kịp điều khiển để tấn công theo được. Mà đối phương còn xuyên qua đám yêu binh bên này trong nháy mắt, sau đó mở cánh cửa giữa không trung.

"Sư tôn, bọn chúng, làm sao mà bọn chúng lại tăng tốc nhanh tới vậy? Ta căn bản không kịp theo nổi." Chân Bảo đạo nhân truyền âm nói.

Ở chỗ xa xa, 'Đa Hòa tiên nhân' đang đối đầu với Thần Ma Tương Liễu Phương nhưng vẫn chú ý tới bên này. Dù sao đám người trong chiến thuyền mới là quan trọng nhất.

Vừa rồi hắn cũng cảm thấy như mơ.

"Không phải bọn chúng nhanh mà là ngươi chậm." Đa Hòa tiên nhân nói. "Trong khoảng khắc ấy, toàn bộ yêu binh các ngươi di chuyển còn chậm hơn cả con rùa con."

"Làm sao lại vậy. Ta không hề có cảm giác chậm lại tí nào. Đạo binh dưới trướng cũng không hề có ai có cảm giác giảm tốc cả." Chân Bảo chân nhân vội vàng nói.

"Đó là bởi vì. . .thời gian của các ngươi trôi đi chậm hơn. Hẳn là ngươi đã nghe nói qua 'một ngày trên trời bằng một năm dưới đất'. Điều đó chính là do thời gian trên trời trôi đi trôi đi không giống với ở đây. Ngươi cảm thấy ở trên trời trôi qua một ngày thì ở dưới thế gian đã qua một năm rồi. Vừa rồi ngươi cảm giác chỉ trong nháy mắt nhưng trên thực tế lại khác xa. Chính vì thế nên đối phương có thể đi ra ngoài hơn mười dặm." Trong mắt của Đa Hòa tiên nhân có chút tuyệt vọng. "Không ngờ loài người kia lại có được bảo bối như thế. Chẳng lẽ ông trời muốn diệt chúng sinh trong thế giới Tiên phủ này sao?"

Chân Bảo đạo nhân cũng hiểu ra.

Hóa ra là thời gian.

Thời gian thay đổi.

Với cảm giác của bản thân chỉ là nháy mắt. Nhưng trên thực tế thì người khác đã sống tới cả ngàn năm. Tốc độ trôi đi của thời gian không giống nhau mới tạo thành việc vừa rồi.

"Không ngờ lại có bảo vật như vậy." Chân Bảo đạo nhân thì thào tự nói.

"Ha ha ha. . .Các ngươi không cản nổi công tử nhà ta. Ngăn không nổi." Ở xa xa, Thần Ma Tương Liễu Phương bắt đầu chạy về xa xa, đồng thời tiếng cười lại vang vọng khắp gầm trời.

Cơn sóng yêu binh không đuổi bắt nữa.

Nếu Thần Ma Tương Liễu Phương đã muốn chạy thì bọn chúng cũng chẳng có cách nào đuổi kịp được.

"Đi qua bên kia, chúng ta qua bên kia mau." Trên khuôn mặt trung niên của Đa Hòa tiên nhân đã già đi không ít trong nháy mắt.

"Uỳnh. . ."

Hai cơn sóng yêu binh hợp lại cùng một chỗ tạo thành một cơn sóng lớn hơn, nhanh chóng bay về phía xa xa.

Không bao lâu.

Cơn sóng yêu binh đã hợp lại với đạo binh dạ xoa.

"Các ngươi đã đánh bại rồi à? Hay là thua?" Vu Tùy tiên nhân truyền âm nói. Những yêu quái ở bộ tộc Vu Giang khác cũng nhìn qua. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Bị thua rồi." Đa Hòa tiên nhân nói giọng khàn khàn. "Không ngờ đám loài người kia lại có thể lấy ra một món bảo vật không thể tưởng tượng nổi." Vừa rồi do hai bên cách nhau hơn ngàn dặm nên bộ tộc Vu Giang không thể thấy rõ trận chiến.

"Bảo vật gì có thể vượt qua cách trở do các ngươi tạo ra?" Vu Tùy tiên nhân gặng hỏi.

"Là một bảo vật có thể ảnh hưởng tới thời gian." Đa Hòa tiên nhân lắc đầu.

"Thời gian?" Vu Tùy tiên nhân hơi kinh ngạc. Dù sao hắn cũng thuộc bộ tộc Vu Giang nên cũng biết được chút ít bí mật. Thông thường những bảo vật ảnh hưởng tới thời gian sẽ thường gặp ở những trận chiến của Thiên Tiên. Đối với Thiên Tiên thì nó cũng rất đỗi bình thường. Nhưng phải biết rằng, hơn vạn Tán tiên Địa tiên cũng chưa chắc đã có một Thiên Tiên. . .

Loại bảo vật có thể thay đổi tốc độ trôi đi của thời gian với Tán tiên Địa tiên cũng không phải cái gì xa vời lắm. Nếu ở bên ngoài thì Tán tiên, Địa tiên có thể tận mắt thấy qua. Nhưng ở trong thế giới Tiên phủ thì hai tên Tán tiên cũng chỉ mới nghe nói qua mà thôi.

"Không phải lo." Vu Tùy tiên nhân truyền âm nói. "Đám người kia cùng lắm cũng chỉ có một cái như thế thôi. Ta không tin chúng lại có tới cái thứ hai."

Đa Hòa tiên nhân cũng gật đầu.

"Đa Hòa, hiện giờ chúng ta đã không còn đường lùi nữa. Đây là phân điện cuối cùng. Chúng ta nhất định phải bảo vệ nó! Đây cũng là cơ hội lấy chiếc chìa khóa Tiên phủ cuối cùng." Vu Tùy tiên nhân nói. "Với khát vọng của đông đảo yêu quái qua vô số năm tháng. Đây chính là cơ hội cuối cùng."

"Không đơn giản chỉ là cơ hội cuối cùng đâu." Đa Hòa tiên nhân nói giọng khàn khàn. "Đây cũng chính là cơ hội sống duy nhất đó."

"Sống?" Vu Tùy tiên nhân hơi ngẩn ra nhưng rồi sau đó lập tức tái mặt.

"Có thể sử dụng bảo vật như thế. Có thể ép Thần Ma làm hộ vệ. . .thì chắc chắn đám người tới đây không hề tầm thường."Âm thanh của Đa Hòa tiên nhân vang vọng xung quanh, tới bên tai của từng yêu quái. Hắn từ từ nhắc tới việc mà yêu quái nào cũng sợ hãi. "Một khi phân điện cuối cùng bị bọn chúng luyện hóa. Cả Tiên phủ sẽ bị bọn chúng điều khiển. Tới lúc đó, bọn chúng muốn giải quyết chúng ta thế nào cũng được. Tất cả đều nằm trong tay bọn chúng. Bọn chúng có thể điều đại quân ở bên ngoài tới. Cũng có thể phá hỏng thế giới Tiên phủ làm cho đời sau của chúng ta muốn ăn muốn uống cũng không có mà ăn uống. Rồi dần dần đời sau của chúng ta sẽ cứ thế mà chết đói. Tóm lại, chỉ cần luyện hóa được Tiên phủ là bọn chúng sẽ có rất nhiều cách."

Toàn bộ yêu quái đều hoảng sợ.

Đúng.

Đối phương chỉ cần nắm Tiên phủ trong tay là hoàn toàn có thể tới đánh bất cứ chỗ nào trong Tiên phủ. Chỉ cần ném một vài chất độc đáng sợ. . .là có thể dễ dàng hủy diệt mấy vạn dặm. Những chất độc đáng sợ ấy có thể làm cho mấy vạn năm không có một ngọn cỏ mọc nổi.

Xây dưng khó khăn nhưng phá đi thì lại dễ dàng.

Phá hủy thế giới này rồi chờ thêm vài vạn năm nữa là cả thế giới Tiên phủ này cũng chẳng còn kẻ nào sống.

"Đây là hi vọng cuối cùng của chúng ta."

"Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta."

"Trận chiến quyết định."

"Nhất định phải cướp lấy chìa khóa Tiên phủ!"

"Cho dù chúng ta có chết hết thì cũng không thể để chúng luyện hóa được phân điện cuối cùng này! ! !" Âm thanh của Đa Hòa tiên nhân vang vọng khắp gầm trời.

"Chiến!"

"Chiến!"

"Chiến!"

Toàn bộ yêu quái gầm lên. Toàn bộ yêu quái đều mang ý chí chiến đấu ngập trời.

Đây đã không còn là cuộc chiến tự do nữa mà thật sự là cuộc chiến sinh tồn!

. . .

Điển sảnh cổ xưa.

Một con thuyền nháy mắt tiến vào. Quầng sáng vàng bên ngoài chiến thuyền đã gần như biến mất. Cả chiến thuyền không còn vẻ mạnh mẽ huyền diệu nữa, giống như một vật chết.

"Trận đồ đã hoàn toàn vỡ vụn." Mộc Tử Sóc lắc đầu nói. "Thời khắc cuối cùng, cơ bản là chiến thuyền theo quán tính mà bay vào. Một chiến thuyền khôi lỗi thiên giai cứ thế mà bị hủy diệt rồi."

"Chiến thuyền khôi lỗi thiên giai đã không còn quan trọng nữa." Thương Giang chân nhân lắc đầu. Ánh mắt của hắn mang đầy hàm ý. "Các ngươi nhìn Thiếu Viêm công tử kìa."

Đám người Kỷ Ninh phát hiện ra.

Thiếu Viêm công tử đang cầm cuốn tranh, nhìn chằm chằm vào chữ 'Định' trên đó.

Đáng tiếc, hiện tại. . .chữ 'Định' kia đã không còn cái gì đặc biệt, chỉ giống như chữ bình thường mà thôi.

"Nháy mắt ngàn năm." Dư Vi khẽ nói. "Đây là bảo vật nháy mắt ngàn năm. Chỉ cần dùng bảo vật này ra là có thể gần như chắc chắn giết chết một tên Tán tiên. Tuy rằng bảo vật này không phải pháp bảo tiên giai nhưng cũng không kém mấy."

Kỷ Ninh hơi khó hiểu.

Cửu Liên ở bên cảnh thấy vẻ mặt của Kỷ Ninh thì lập tức truyền âm nói. "Nhát mắt ngàn năm là bảo vật có khả năng thay đổi tốc độ của thời gian trong một lần. Ngươi cảm giác thời gian trôi đi trong nháy mắt nhưng đối phương lại cảm nhận như trôi qua ngàn năm. Đương nhiên đây chỉ là cách miêu tả phóng đại lên. Tóm lại là tốc độ thời gian trôi đi khác nhau rất nhiều. Nguyên Thần đạo nhân dùng bảo vật này có thể giết chết Tán tiên. Từ đó có thể thấy được mức độ trân quý của bảo vật này."

Kỷ Ninh đã hiểu ra.

Khi mình nhận truyền thừa thần thông 'Trích Tinh Thủ' đã được chuyển tới một không gian khác. Ở trong không gian đó, dù mình có ở vài tháng thì thời gian bên ngoài cũng không nhúc nhích. Nơi đó còn phóng đại hơn cả cuốn tranh kia.

"Đáng hận, đáng hận." Thiếu Viêm công tử nhìn cuốn tranh, nghiến răng nghiến lợi.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:56 pm

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 18
Kho tàng truyền thừa cho Kỷ tộc.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Nhìn bộ dạng của Thiếu Viêm công tử thì chắc hẳn đang đau lòng tới phát điên." Mộc Tử Sóc truyền âm với vẻ vui sướng khi người gặp nạn. Vị Thiếu Viêm công tử bỏ ra bảo vật mạnh mẽ như thế nhưng lại không hề làm cho đám người Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Tuyết Hồng Y cảm thấy bất đắc dĩ. Bọn hắn đều hiểu được rằng bọn hắn mới chỉ tính là thiên tài ở trong quận An Thiền mà thôi.

Còn với người có khả năng kế nhiệm Vũ Thần Công! Thì hắn có địa vị còn tôn quý hơn cả An Thiền Hầu.

Cho dù chỉ là người kế nhiệm nhưng bảo vật trong tay cũng làm cho đám Kỷ Ninh chỉ còn biết thổn thức than thở.

"Ta sẽ không tha cho bất kỳ con yêu quái nào trong thế giới Tiên phủ này." Thiếu Viêm công tử nghiến răng nghiến lợi. Để xông vào được phân điện thứ tư này, hắn đã phải mất chiến thuyền khôi lỗi thiên giai, Hoang Chi Tâm, cuốn tranh chữ Định. Việc này đã hoàn toàn vượt xa khỏi tâm lý chuẩn bị lúc đầu của Thiếu Viêm công tử. Mà đây mới chỉ là phân điện thứ tư, hiên tại e là đám yêu binh cơn sóng và yêu binh dạ xoa đã tề tụ hết ở bên ngoài phân điện thứ năm rồi. Nếu muốn xông vào phân điện thứ năm thì chắc chắn phải bỏ ra cái giá còn kinh người hơn nữa. Việc này sẽ càng làm cho Thiếu Viêm công tử đau lòng thêm.

"Nhất định phải cho toàn bộ bọn chúng làm nô dịch, bán cho bộ tộc, đời đời kiếp kiếp đều phải làm nô dịch." Thiếu Viêm công tử căm hận nói.

"Thiếu Viêm công tử." Tuyết Hồng Y nói nhỏ.

"Sao?" Thiếu Viêm công tử nhìn về phía hắn. "Có chuyện gì?"

Tuyết Hồng Y cười nói. "Công tử có phải đang lo lắng về việc tiến vào phân điện thứ năm phải không? Theo Hồng Y thấy, thật ra không cần phải lấy cứng đối cứng với chúng. Không phải đám yêu quái kia muốn rời khỏi thế giới Tiên phủ này hay sao? Công tử hoàn toàn có thể đáp ứng cho bọn chúng. Nếu làm vậy chắc chắn đám yêu quái đó sẽ rất vui. Tới lúc đó hai bên cùng lập lời thề Thiên Đạo. Bọn chúng sẽ không dám làm trái. Như vậy thì công tử sẽ không cần phải tốn bảo vật nữa mà vẫn có thể đi vào phân điện thứ năm. Công tử thấy thế nào?"

Tuyết Hồng Y cảm thấy ý tưởng của mình cực kỳ sáng suốt.

Thiếu Viêm công tử lạnh lùng lườm hắn một cái. Trong hàm răng thé ra hai chữ: "Đồ ngu!"

"Công. . ." Bộ mặt của Tuyết Hồng Y lập tức đỏ quạch lên.

Là một thiên tài tu luyện, ở thế giới mà trí tuệ không phát triển mạnh, nhưng Tuyết Hồng Y vẫn có chút đầu óc. Bị Thiếu Viêm công tử chửi cho là 'đồ ngu', làm cho hắn cảm thấy cực kỳ nhục nhã. Nhưng lập tức hiểu ngay ra suy nghĩ của Thiếu Viêm công tử.

Cửu Liên đứng bên cạnh Kỷ Ninh truyền âm cười nói: "Tên Tuyết Hồng Y kia thật ngu xuẩn. Nếu Thiếu Viêm công tử đã xông vào Tiên phủ thì chắc chắn phải chuẩn bị mọi loại tình huống. Với Thiếu Viêm công tử mà nói, chỉ cần luyện hóa được Tiên phủ này là toàn bộ yêu quái đều nằm trong tay hắn. Trốn cũng không cách nào trốn. Đây chính là mấy vạn yêu quái nô lệ. Hơn nữa, không phải là nô lệ bình thường. Nô lệ đạo binh yêu quái đó! Với cả trong đó còn có cả đạo binh dạ xoa trân quý. Chỉ có Thiên Tiên mới có khả năng xa xỉ tới vậy. Chỉ cần hiến đạo binh đó cho bộ tộc là hắn có thể được đền bù lại những bảo vật đã tổn thất, thậm chí còn có thể kiếm nhiều ấy chứ! Mà nếu đàm phán với đám yêu quái kia, để yêu quái rời đi hết thì không phải là đám của cải ấy mọc cách bay hết à?"

Kỷ Ninh gật đầu.

Chỉ riêng lượng lớn 'Đạo Binh Giáp Khải cơn sóng yêu binh' 'Đạo Binh Giáp Khải Dạ Xoa' là đã có giá trị vô tận rồi.

"Sao điện sảnh này lại không có một con khôi lỗi hay trận pháp nào tấn công chúng ta vậy?" Thiếu Viêm Nông không nghĩ ngợi nhiều. Hắn nhìn kỹ cả tòa điện sảnh.

"Hừ."

Thiếu Viêm Nông bỗng vung tay lên. Chỉ thấy nguyên lực màu đen mênh mông bay thẳng tới bốn phương tám hướng, đập thẳng vào vách tường của điện sảnh. Uỳnh uỳnh uỳnh. . .Vách tường điện sảnh cũng không hề chắc chắn quá. Khi bị nguyên lực đập vào, vách tường phía trên xuất hiện ba chữ to: Đạo Tàng Điện!

"Đạo Tàng Điện?" Ánh mắt của cả đám Kỷ Ninh cùng sáng lên.

Bất kể thế lực nào cũng có xây dựng Đạo Tàng Điện.

Cho dù là Tây Phủ Thành Kỷ tộc thì cũng vẫn có một lầu Tàng Kinh để cho đệ tử chọn lựa. Ở Hắc Bạch Học cung có Đạo Tàng Điện. Vu Giang tiên nhân cũng là xây dựng cho mình một thế lực, mặc dù không sâu xa, lịch sử lâu đời như Hắc Bạch Học cung, nhưng chắc chắn vẫn hơn xa những thế lực như Tuyết Long Sơn.

Vèo! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo!

Không đợi Thiếu Viêm Nông lên tiếng. Cả đám người Kỷ Ninh đã hóa thành đường sáng bay về hành lang có ba chữ 'Đạo Tàng Điện' kia. Sở dĩ đều vọt tới hành lang này là bởi vì ở dưới ba chữ kia chỉ có duy nhất một cái, không đi vào đây thì đi đâu?

"Đám người các ngươi." Thiếu Viêm Nông cũng lao vèo tới.

Vừa tiến vào hành lang, đập vào mắt là một điện sảnh lớn. Trong điện sảnh có bầy vô số sách. Chỉ cần nhìn qua là đã thấy mức độ phong phú cùng quy mô không hề thua kém Đạo Tàng Điện của Hắc Bạch Học cung bao nhiêu.

"Lấy mau."

"Mau."

Mỗi người như phát rồ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Bất kỳ thế lực nào đều rất coi trọng pháp môn, bí thuật. Chỉ cần tìm được một môn pháp môn bí thuật nào mà Hắc Bạch Học cung không có, hiến cho Hắc Bạch Học cung là có thể đổi được lượng lớn Hắc Bạch Đan.

"Vù." Kỷ Ninh vung tay lên. Lượng lớn sách ở trước mặt lập tức bay thẳng vào trong pháp bảo trữ vật.

Không Thanh Xà cũng loáng cái bay ra xa reo hò: "Toàn bộ tới chỗ ta nào." Lập tức có một đám sách ở dưới biến mất.

"Tới đây đi." Bạch Thủy Trạch cũng cố gắng thu sách với cách nhanh nhất có thể.

"Giành lấy."

"Là của ta."

Tuyết Hồng Y cũng như điên. Người vào cuối cùng là Thiếu Viêm Nông cũng bắt đầu thu lấy.

Tuy nói rằng điện sảnh lớn này chứa số lượng sách kinh người. Nhưng chỉ một lát sau, cả điện sảnh đá trống không. Thậm chí tới cả giá sách cũng chẳng còn.

"Nhìn cái bộ dạng tranh giành của các ngươi kìa." Thiếu Viêm Nông lắc đầu nói. "Hi vọng rằng đó không phải bản tóm lược. Nếu không các ngươi lại chỉ biết trợn tròn mắt ra mà nhìn."

Đám người Kỷ Ninh đương nhiên biết rằng đa phần sách ở trong điện sảnh này là bản tóm lược. Nhưng không ai dám liều. Dù sao nếu muốn biết một quyển pháp môn có phải bản tóm lược hay không thì cũng phải cần chút thời gian. Mà với chút ít thời gian đấy, e là người khác đã thu hết sách ở điện sảnh này mất rồi.

"Nhìn xem nào." Đám người Kỷ Ninh bắt đầu bỏ từng quyển ra xem xét.

Sau một lúc quan sát. . .

"Bản tóm lược."

"Đây là bản tóm lược, ở trên cũng chỉ có một phần nhỏ của pháp môn."

"Là bản tóm lược."

"Đây cũng là bản tóm lược."

"Đây không phải là bản tóm lược. Là toàn bộ. Nhưng không ngờ lại chỉ là một trận thuật bình thường." Sau khi xem xong, cả đám lập tức thất vọng. Gần như đa phần sách đều là bản tóm lược, còn bản đầy đủ thì cũng chỉ là thứ thông thường. Chẳng thể nào đổi mấy cái đó cho Hắc Bạch Học cung kiếm Hắc Bạch Đan được. Gần như môn phái hơi lớn một chút là đều có. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Còn những pháp môn, thuật pháp, thần thông trân quý thì lại đều chỉ là bản tóm lược.

"Gần như toàn bộ sách ở đây đều là bản tóm lược." Kỷ Ninh thầm nghĩ. "Nhưng chắc chắn sẽ có nơi cất giấu bản đầy đủ. Nơi đó nhất định sẽ an toàn và bít mật hơn. Ta cũng không tin, Vu Giang tiên nhân lại mang theo toàn bộ các bản đầy đủ. Nếu hắn cứ ở bên ngoài thì những kẻ cùng tộc hắn phải ngừng tu luyện sao?"

Vèo!

Kỷ Ninh lập tức đi tới một trong bốn hành lang ở điện sảnh.

Chẳng những mình Kỷ Ninh nghĩ tới vấn đề này. Mà những người khác đều cũng nghĩ tới. . .Chắc hẳn có nơi để bản đầy đủ! Mà thông thường nơi để bản đầy đủ phải là chỗ bí mật.

"Vèo." Thiếu Viêm Nông dùng chìa khóa Tiên phủ cảm ứng, đi men theo một cái hành lang. Rất nhanh sau đó, hắn đã phát hiện ra một gian phòng.

"Là nơi này."

Thiếu Viêm Nông tiến vào gian phòng, vừa liếc mắt một cái là đã thấy một bộ thi hài trong phòng.

Thật ra thi hai này chính là của kẻ đứng đầu Đạo Tàng Điện!

"Thu." Thiếu Viêm Nông thu bộ thi hài vào, ánh mắt của hắn lập tức dừng lại ở một bộ sách bằng đá. Chìa khóa Tiên phủ nói cho hắn biết rằng. . .bộ sách đá này chính là trung tâm của cả Đạo Tàng Điện. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Luyện hóa." Thiếu Viêm Nông vừa luyện hóa một chút là đã ngừng lại.

Chỉ cần luyện hóa một chút là toàn bộ trận pháp, cấm chế ở Đạo Tàng Điện đã gần như không thể bị kích hoạt nữa rồi.

Tiếp theo sau, Thiếu Viêm Nông nhanh chóng rời khỏi gian phòng, bắt đầu tìm kiếm. Nếu như có thể kiếm được một thần thông, bí thuật mạnh mẽ cho 'Thiếu Viêm tộc' thì hắn sẽ lập công lớn. Có điều, Thiếu Viêm tộc là bộ tộc lớn mạnh từ xa xưa. . .nên việc tìm được thần thông, bí thuật mà Thiếu Viêm tộc không có thật quá khó khăn.

Thần thức của Kỷ Ninh đã sớm được tỏa ra, bao phủ toàn bộ hành lang. Nhưng vách tường Tiên phủ hoàn toàn ngăn cản thần thức nên không thể tra xét được bên trong.

"Ninh nhi, mau tới đây, mau."

Bỗng nhiên Bạch thúc dùng tâm linh truyền âm.

Kỷ Ninh đang định đẩy cửa đá ra tìm kiếm thì lập tức ngừng lại, cả người hóa thành đường sáng bay về phía Bạch thúc. Chỉ lát sau, Kỷ Ninh đã xông vào gian phòng.

Chỉ thấy giữa gian phong có bày từng bộ sách. Nhưng bộ sách đầy đủ này vốn có cấm chế bảo vệ. Nhưng lúc này những trận pháp cấm chế đều đã bị vô hiệu hóa. Chỉ thấy Bạch Thủy Trạch, Thương Giang chân nhân, Tuyết Hồng Y đang tranh cướp lấy.

"Mau."

Kỷ Ninh cũng bắt đầu.

Điên cuồng thu những bộ sách lại. Thật ra, vừa nhìn thấy những bộ sách trong gian phòng này là Kỷ Ninh đã có nhận định rằng. . .Hẳn là bản đầy đủ. Bởi vì thông thường một bộ pháp môn sẽ được ghi lại ở hơn mười quyền. Nếu như là bản tóm lược thì chỉ tầm một quyển là cùng.

"Thu, thu mau." Kỷ Ninh bắt đầu nhanh chóng thu lấy.

Chỉ một láy sau.

Cả gian phòng đã trống trơn. Thiếu Viêm công tử tới sau nên chỉ thu được có một ít.

"Đúng là bản đầy đủ." Đám người Kỷ Ninh bắt đầu xem xét từng bộ sách pháp môn.

"Sao? Là pháp môn địa giai cơ à?"

"Đây là pháp môn nhân giai sao?"

"Bí thuật này quá bình thường." Đám người Kỷ Ninh vừa xem vừa nhíu mày. Bọn họ đều là những nhân vật thiên tài được chọn pháp môn luyện khí tiên giai ở Hắc Bạch Học cung. Mà lần tranh giành ở gian phòng này lại chỉ đem tới cho họ một vài pháp môn, bí thuật nhân giai, địa giai. Tuy rằng số lượng rất lớn nhưng lại với họ hiện tại thì đã chẳng có tác dụng gì rồi.

"Đây toàn là đồ bỏ đi. Thiếu Viêm tộc ta có đầy. Một quyển cũng chẳng đáng để cầm về." Thiếu Viêm Nông nhíu mày.

Nhưng Kỷ Ninh thì lại nở nụ cười.

Những sách này vô dụng với mình nhưng lại rất tốt cho Kỷ tộc. Hiện tại Kỷ tộc còn có quá ít pháp môn bí thuật, chỉ có một vài bộ là mình mua được ở Thiên Bảo Sơn. Nhưng nếu chỉ dựa vào mình mình đi mua thì tới bao giờ mới nhiều được đây? Muốn có được lượng lớn bí thuật pháp môn, thông thường đều phải tìm cách đi diệt môn phái khác để cướp lấy.

"Vốn pháp môn bí thuật qua trăm năm đã trở nên kém đi nhiều. Nhưng nếu cho Tiên Thiên sinh linh, Tử Phủ tu sĩ thì vẫn khá tốt." Kỷ Ninh thầm nghĩ. "Tới sau này, ta sẽ tìm thêm một vài pháp môn luyện khí nữa là gần như Kỷ tộc ta sẽ có đủ Đạo Tàng để truyền thừa cho đời sau."

Đạo Tàng vốn là phần cốt lõi để bộ tộc, môn phái truyền thừa cho đời sau.

Đời sau đều phải dựa vào Đạo Tàng để mạnh mẽ lên.

"Vu Giang tiên nhân là Thiên Tiên thật sư. Vì thế nên chắc chắn phải có pháp môn, thần thông mạnh mẽ. Rốt cuộc thì hắn giấu ở cái xó nào?" Thiếu Viêm Nông nhíu mày.

"Chắc chắn những pháp môn thần thông sẽ được giấu ở nơi cực kỳ bí mật, thậm chí không nhất định phải ở trong Đạo Tàng Điện."

Đám người Kỷ Ninh vừa suy nghĩ một chút là đã lập tức Vèo! Vèo! Vèo! bay đi bốn phía, tiếp tục tìm kiếm. Tuy nói rằng trong Đạo Tàng Điện này không nhất định phải có pháp môn, thần thông, bí thuật cao cấp. Nhưng biết đâu có thì sao?

Vèo.

Thiếu Viêm Nông lại quay lại gian phòng cũ, ngồi thẳng xuống trước bộ sách đá, bắt đầu luyện hóa trung tâm Đạo Tàng Điện.

"Chỉ cần luyện hóa được là mọi nơi trong Đạo Tàng Điện đều nằm trong tầm khống chế của ta. Mặc kệ giấu ở nơi bí mật nào, ta đều sẽ biết hết." Thiếu Viêm Nông thầm nghĩ. "Ta luyện hóa đại khái mất khoảng một canh giờ. Nơi giấu pháp môn, thần thông chắc chắn phải rất bí mạt. Trong một canh giờ, đám kia chưa chắc đã có thể tìm ra."




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 17
Nháy mắt vạn năm
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Cả đám Kỷ Ninh, Thương Giang chân nhân, Dư Vi, Cửu Liên, Mộc Tử Sóc, Tuyết Hồng Y trở nên căng thẳng.

Ấn đường của Dư Vi còn lóe lên một điểm sáng.

Nguyên lực của Kỷ Ninh cũng đã thẩm thấu vào pháp bảo trữ vật. Trong pháp bảo trữ vật có một lá cây xanh biếc, mặt ngoài lá cây này có phù văn màu xám làm cho cả chiếc lá trở nên cực kỳ huyền diệu. Đây cũng là một trong hai bảo vật chuyên dùng để giữ mạng mà Kỷ Ninh lấy được từ Thủy Phủ.

"Sao?" Cửu Liên cũng nắm chặt tay lại. Trên mu bàn tay hiện ra một đóa hoa sen màu trắng.

Tất cả mọi người đều sẵn sàng kịch hoạt bảo vật hộ thân. Từng người căng thẳng nhìn ra ngoài chiến thuyền. Quầng sáng vàng ở ngoài cũng đã bắt đầu biến đổi.

"Uỳnh!" Đầu sóng khổng lồ hung mãnh nên thẳng vào quầng hòa quang bên ngoài chiến thuyền.

Chiến thuyền quay cuồng một cái thật mạnh nhưng vẫn lao về phía trước.

Trong chiến thuyền quay vòng, đám người Kỷ Ninh vẫn như dán chân xuống ván thuyền. Đôi mắt của từng người trợn trừng như thể không kìm lòng nổi. Cả đám đều căng thẳng nhìn con thuyền.

"Rắc rắc rắc. . ." Trong thuyền vang lên từng tiếng đứt gãy. Thậm chí quầng sáng ở bên ngoài bắt đầu tối dần đi.

"A a a! Đáng chết đáng chết đáng chết!" Thiếu Viêm Nông gào lên, trong tay lại xuất hiện một cuốn tranh. Cuốn tranh nhìn cũng bình thường. Giấy của nó nếu ở Kỷ tộc thì có thể là hiếm nhưng nếu tới thành An Thiền thì cũng rất đỗi bình thường.

Nhưng trên cuốn tranh nhìn như bình thường ấy lại có một chữ rất to:

Định!

"Định!" Ánh mắt của đám người Kỷ Ninh cùng bị chữ trên tranh này thu hút. Một chữ vô cùng đơn giản nhưng lại tỏa ra khí thế Đạo vô cùng. Thậm chí còn khổng lồ hơn Vũ Thủy Chi Đạo, Liệt Hỏa Chi Đạo mà Kỷ Ninh biết rất nhiều. Tới mức mà làm cho đám người Kỷ Ninh có một loại cảm giác như muốn thần phục khấn vái. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Oang!"

Chữ 'Định' trên cuốn tranh bỗng nhiên lóe sáng, tỏa ra ánh sáng mờ mờ chiếu ra xung quanh. Mà tới cả cơn sóng yêu binh ở bên cũng nằm trong phạm vi chiếu sáng.

Lúc này, gió ngừng thổi, nước cũng ngừng trôi.

Trời đất như bị giữ chặt lại

Nhưng đám người Kỷ Ninh lại không bị ảnh hưởng chút nào. Cả đám không khỏi kinh ngạc không thôi.

"Việc này, việc này sao lại có thể?"

"Không đúng, cơn sóng yêu binh kia vẫn chuyển động, nhưng chuyển động vô cùng chậm." Đám Kỷ Ninh lập tức phát hiện ra. Cơn sóng ở bên cạnh không phải ngừng mà chỉ là đang di chuyển với một tốc độ vô cùng chậm.

"Vèo."

Không bị cơn sóng yêu binh ngăn cản, chiến thuyền bay vèo một cái là đã vượt qua khoảng cách hơn mười dặm.

"Mở." Thiếu Viêm Nông tái mét mặt cầm chìa khóa Tiên phủ trong tay. Ở không gian phía trước lập tức xuất hiện một cái cửa điện. Chiến thuyền lập tức bay vèo một cái qua cửa điện. Tiếp theo cửa điện đóng lại.

"Vù. . ."

Ngay khoảng khắc khi đám người Thiếu Viêm Nông vừa vượt qua cửa điện thì cơn sóng bị như bị chặn lại kia lập tức mãnh liệt đổ ập xuống.

"Sao lại như vậy? Sao lại có thể như vậy?" Thủ lĩnh 'Chân Bảo đạo nhân' dẫn dầu cơn sóng yêu binh khó tin nhìn về phía cánh cửa ở xa xa đang dần đóng lại. "Vừa rồi, vừa rồi. . ."

Hắn vĩnh viễn không thể quên được cảm giác vừa rồi.

Rõ ràng là hắn đã dùng hết khả năng điều khiển cơn sóng yêu binh, hơn nữa tốc độ tấn công rất nhanh. Nhưng không hiểu vì sao trong nháy mắt, chiến thuyền kia như tăng tốc lên vạn lần, chục vạn lần. Chính vì tốc độ của đối phương tăng quá nhanh nên bản thân hắn không tài nào kịp điều khiển để tấn công theo được. Mà đối phương còn xuyên qua đám yêu binh bên này trong nháy mắt, sau đó mở cánh cửa giữa không trung.

"Sư tôn, bọn chúng, làm sao mà bọn chúng lại tăng tốc nhanh tới vậy? Ta căn bản không kịp theo nổi." Chân Bảo đạo nhân truyền âm nói.

Ở chỗ xa xa, 'Đa Hòa tiên nhân' đang đối đầu với Thần Ma Tương Liễu Phương nhưng vẫn chú ý tới bên này. Dù sao đám người trong chiến thuyền mới là quan trọng nhất.

Vừa rồi hắn cũng cảm thấy như mơ.

"Không phải bọn chúng nhanh mà là ngươi chậm." Đa Hòa tiên nhân nói. "Trong khoảng khắc ấy, toàn bộ yêu binh các ngươi di chuyển còn chậm hơn cả con rùa con."

"Làm sao lại vậy. Ta không hề có cảm giác chậm lại tí nào. Đạo binh dưới trướng cũng không hề có ai có cảm giác giảm tốc cả." Chân Bảo chân nhân vội vàng nói.

"Đó là bởi vì. . .thời gian của các ngươi trôi đi chậm hơn. Hẳn là ngươi đã nghe nói qua 'một ngày trên trời bằng một năm dưới đất'. Điều đó chính là do thời gian trên trời trôi đi trôi đi không giống với ở đây. Ngươi cảm thấy ở trên trời trôi qua một ngày thì ở dưới thế gian đã qua một năm rồi. Vừa rồi ngươi cảm giác chỉ trong nháy mắt nhưng trên thực tế lại khác xa. Chính vì thế nên đối phương có thể đi ra ngoài hơn mười dặm." Trong mắt của Đa Hòa tiên nhân có chút tuyệt vọng. "Không ngờ loài người kia lại có được bảo bối như thế. Chẳng lẽ ông trời muốn diệt chúng sinh trong thế giới Tiên phủ này sao?" Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Chân Bảo đạo nhân cũng hiểu ra.

Hóa ra là thời gian.

Thời gian thay đổi.

Với cảm giác của bản thân chỉ là nháy mắt. Nhưng trên thực tế thì người khác đã sống tới cả ngàn năm. Tốc độ trôi đi của thời gian không giống nhau mới tạo thành việc vừa rồi.

"Không ngờ lại có bảo vật như vậy." Chân Bảo đạo nhân thì thào tự nói.

"Ha ha ha. . .Các ngươi không cản nổi công tử nhà ta. Ngăn không nổi." Ở xa xa, Thần Ma Tương Liễu Phương bắt đầu chạy về xa xa, đồng thời tiếng cười lại vang vọng khắp gầm trời.

Cơn sóng yêu binh không đuổi bắt nữa.

Nếu Thần Ma Tương Liễu Phương đã muốn chạy thì bọn chúng cũng chẳng có cách nào đuổi kịp được.

"Đi qua bên kia, chúng ta qua bên kia mau." Trên khuôn mặt trung niên của Đa Hòa tiên nhân đã già đi không ít trong nháy mắt.

"Uỳnh. . ."

Hai cơn sóng yêu binh hợp lại cùng một chỗ tạo thành một cơn sóng lớn hơn, nhanh chóng bay về phía xa xa.

Không bao lâu.

Cơn sóng yêu binh đã hợp lại với đạo binh dạ xoa.

"Các ngươi đã đánh bại rồi à? Hay là thua?" Vu Tùy tiên nhân truyền âm nói. Những yêu quái ở bộ tộc Vu Giang khác cũng nhìn qua.

"Bị thua rồi." Đa Hòa tiên nhân nói giọng khàn khàn. "Không ngờ đám loài người kia lại có thể lấy ra một món bảo vật không thể tưởng tượng nổi." Vừa rồi do hai bên cách nhau hơn ngàn dặm nên bộ tộc Vu Giang không thể thấy rõ trận chiến.

"Bảo vật gì có thể vượt qua cách trở do các ngươi tạo ra?" Vu Tùy tiên nhân gặng hỏi.

"Là một bảo vật có thể ảnh hưởng tới thời gian." Đa Hòa tiên nhân lắc đầu.

"Thời gian?" Vu Tùy tiên nhân hơi kinh ngạc. Dù sao hắn cũng thuộc bộ tộc Vu Giang nên cũng biết được chút ít bí mật. Thông thường những bảo vật ảnh hưởng tới thời gian sẽ thường gặp ở những trận chiến của Thiên Tiên. Đối với Thiên Tiên thì nó cũng rất đỗi bình thường. Nhưng phải biết rằng, hơn vạn Tán tiên Địa tiên cũng chưa chắc đã có một Thiên Tiên. . . Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Loại bảo vật có thể thay đổi tốc độ trôi đi của thời gian với Tán tiên Địa tiên cũng không phải cái gì xa vời lắm. Nếu ở bên ngoài thì Tán tiên, Địa tiên có thể tận mắt thấy qua. Nhưng ở trong thế giới Tiên phủ thì hai tên Tán tiên cũng chỉ mới nghe nói qua mà thôi.

"Không phải lo." Vu Tùy tiên nhân truyền âm nói. "Đám người kia cùng lắm cũng chỉ có một cái như thế thôi. Ta không tin chúng lại có tới cái thứ hai."

Đa Hòa tiên nhân cũng gật đầu.

"Đa Hòa, hiện giờ chúng ta đã không còn đường lùi nữa. Đây là phân điện cuối cùng. Chúng ta nhất định phải bảo vệ nó! Đây cũng là cơ hội lấy chiếc chìa khóa Tiên phủ cuối cùng." Vu Tùy tiên nhân nói. "Với khát vọng của đông đảo yêu quái qua vô số năm tháng. Đây chính là cơ hội cuối cùng."

"Không đơn giản chỉ là cơ hội cuối cùng đâu." Đa Hòa tiên nhân nói giọng khàn khàn. "Đây cũng chính là cơ hội sống duy nhất đó."

"Sống?" Vu Tùy tiên nhân hơi ngẩn ra nhưng rồi sau đó lập tức tái mặt.

"Có thể sử dụng bảo vật như thế. Có thể ép Thần Ma làm hộ vệ. . .thì chắc chắn đám người tới đây không hề tầm thường."Âm thanh của Đa Hòa tiên nhân vang vọng xung quanh, tới bên tai của từng yêu quái. Hắn từ từ nhắc tới việc mà yêu quái nào cũng sợ hãi. "Một khi phân điện cuối cùng bị bọn chúng luyện hóa. Cả Tiên phủ sẽ bị bọn chúng điều khiển. Tới lúc đó, bọn chúng muốn giải quyết chúng ta thế nào cũng được. Tất cả đều nằm trong tay bọn chúng. Bọn chúng có thể điều đại quân ở bên ngoài tới. Cũng có thể phá hỏng thế giới Tiên phủ làm cho đời sau của chúng ta muốn ăn muốn uống cũng không có mà ăn uống. Rồi dần dần đời sau của chúng ta sẽ cứ thế mà chết đói. Tóm lại, chỉ cần luyện hóa được Tiên phủ là bọn chúng sẽ có rất nhiều cách."

Toàn bộ yêu quái đều hoảng sợ.

Đúng.

Đối phương chỉ cần nắm Tiên phủ trong tay là hoàn toàn có thể tới đánh bất cứ chỗ nào trong Tiên phủ. Chỉ cần ném một vài chất độc đáng sợ. . .là có thể dễ dàng hủy diệt mấy vạn dặm. Những chất độc đáng sợ ấy có thể làm cho mấy vạn năm không có một ngọn cỏ mọc nổi.

Xây dưng khó khăn nhưng phá đi thì lại dễ dàng.

Phá hủy thế giới này rồi chờ thêm vài vạn năm nữa là cả thế giới Tiên phủ này cũng chẳng còn kẻ nào sống.

"Đây là hi vọng cuối cùng của chúng ta."

"Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta."

"Trận chiến quyết định."

"Nhất định phải cướp lấy chìa khóa Tiên phủ!"

"Cho dù chúng ta có chết hết thì cũng không thể để chúng luyện hóa được phân điện cuối cùng này! ! !" Âm thanh của Đa Hòa tiên nhân vang vọng khắp gầm trời.

"Chiến!"

"Chiến!"

"Chiến!"

Toàn bộ yêu quái gầm lên. Toàn bộ yêu quái đều mang ý chí chiến đấu ngập trời.

Đây đã không còn là cuộc chiến tự do nữa mà thật sự là cuộc chiến sinh tồn!

. . .

Điển sảnh cổ xưa.

Một con thuyền nháy mắt tiến vào. Quầng sáng vàng bên ngoài chiến thuyền đã gần như biến mất. Cả chiến thuyền không còn vẻ mạnh mẽ huyền diệu nữa, giống như một vật chết.

"Trận đồ đã hoàn toàn vỡ vụn." Mộc Tử Sóc lắc đầu nói. "Thời khắc cuối cùng, cơ bản là chiến thuyền theo quán tính mà bay vào. Một chiến thuyền khôi lỗi thiên giai cứ thế mà bị hủy diệt rồi."

"Chiến thuyền khôi lỗi thiên giai đã không còn quan trọng nữa." Thương Giang chân nhân lắc đầu. Ánh mắt của hắn mang đầy hàm ý. "Các ngươi nhìn Thiếu Viêm công tử kìa."

Đám người Kỷ Ninh phát hiện ra.

Thiếu Viêm công tử đang cầm cuốn tranh, nhìn chằm chằm vào chữ 'Định' trên đó.

Đáng tiếc, hiện tại. . .chữ 'Định' kia đã không còn cái gì đặc biệt, chỉ giống như chữ bình thường mà thôi.

"Nháy mắt ngàn năm." Dư Vi khẽ nói. "Đây là bảo vật nháy mắt ngàn năm. Chỉ cần dùng bảo vật này ra là có thể gần như chắc chắn giết chết một tên Tán tiên. Tuy rằng bảo vật này không phải pháp bảo tiên giai nhưng cũng không kém mấy."

Kỷ Ninh hơi khó hiểu.

Cửu Liên ở bên cảnh thấy vẻ mặt của Kỷ Ninh thì lập tức truyền âm nói. "Nhát mắt ngàn năm là bảo vật có khả năng thay đổi tốc độ của thời gian trong một lần. Ngươi cảm giác thời gian trôi đi trong nháy mắt nhưng đối phương lại cảm nhận như trôi qua ngàn năm. Đương nhiên đây chỉ là cách miêu tả phóng đại lên. Tóm lại là tốc độ thời gian trôi đi khác nhau rất nhiều. Nguyên Thần đạo nhân dùng bảo vật này có thể giết chết Tán tiên. Từ đó có thể thấy được mức độ trân quý của bảo vật này."

Kỷ Ninh đã hiểu ra.

Khi mình nhận truyền thừa thần thông 'Trích Tinh Thủ' đã được chuyển tới một không gian khác. Ở trong không gian đó, dù mình có ở vài tháng thì thời gian bên ngoài cũng không nhúc nhích. Nơi đó còn phóng đại hơn cả cuốn tranh kia.

"Đáng hận, đáng hận." Thiếu Viêm công tử nhìn cuốn tranh, nghiến răng nghiến lợi.

. . .




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 18
Ngũ Lôi Kim Cương, Nhất Niệm Thành Binh
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Những pháp môn, thần thông, bí thuật đỉnh cao kia đều là của ta, đều là của ta!" Tuyết Hồng Y đang nhanh chóng lân lượt dò xét từng gian phòng. Trong mắt của hắn hiện lên sự cuồng nhiệt vô cùng. Hắn xuất thân từ Tuyết Long Sơn. Mà ở Tuyết Long Sơn không có nổi một Tán tiên, Địa tiên. Cho dù là lịch sử thì cũng thỉnh thoảng mới có Tán tiên, Địa tiên mà thôi. Tất cả đều không thể nào so sánh với Thiên Tiên 'Vu Giang tiên nhân' được.

Thần thông, bí thuật mà Thiên Tiên để lại thì chắc chắn không hề tầm thường chút nào.

Càng là thiên tài, thực lực càng không kém bao nhiêu thì lại càng xem trọng thần thông, bí thuật của bản thân. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

. . .

"Kỳ ngộ, kỳ ngộ lớn, nhất định phải tìm được. Có bí thuật mạnh mẽ thì nhất định kiếp này ta sẽ vượt qua được Thiên kiếp." Thương Giang chân nhân cũng có khát vọng vô tận.

. . .

Tất cả mọi người đều tìm kiếm. Kỷ Ninh, Bạch Thủy Trạch, tiểu Thanh cũng chia nhau ra tìm.

"Ở chỗ nào? Rốt cuộc thì ở đâu đây?" Một con rắn màu xanh hóa thành đường sáng bay đi. Nó chốc chốc lại lóe lên một cái biến mất rồi xuất hiện ở một chỗ xa xa. Chỉ cần lóe lên một cái là chui vào trong phòng chứ không cần phải mở cửa đá ra.

"Ta gặp kỳ ngộ như cơm bữa. Vậy mà ở Tiên phủ này, ta lại không kiếm được nhiều bảo vật như Bạch thúc." Không Thanh Xà liên tục xuyên qua hư không. Thậm chí xuyên từ hành lang này sang hành lang khác, xuyên từ gian phòng này sang gian phòng khác. Cứ như vậy mà thoải mái xuyên qua.

Lần lượt xuyên qua, lần lượt tìm kiếm.

Vù.

Lại một lần xuyên qua hư không nữa, Không Thanh Xà xuất hiện ở giữa một gian phòng khác.

"Nơi này cũng không có. . ." Không Thanh Xà bỗng ngừng lại.

"Hả?"

Không Thanh Xà kinh ngạc nhìn gian phòng. Gian phòng này cũng bình thường chứ không lớn chút nào. Trong phòng có hai giá sách cùng một cái bàn dài. Trên giá sách và bàn sách có bày số lượng sách ít tới thương cảm.

Dù có cộng lại toàn bộ sách ở gian phòng này thì cũng ít tới thảm thương.

"Sao lại ít như vậy?"

Phải biết rằng sách ghi pháp môn đều cực kỳ nhiều bản. Mỗi một bộ tầm hơn mười quyển là chuyện bình thường. Như thần thông 'Trích Tinh Thủ', phải truyền vào thần hồn của Kỷ Ninh trong vài tháng mới xong. Qua đó có thể thấy được lượng thông tin lớn tới mức nào.

Không Thanh Xà kìm lòng không được đã biến thành thiếu nữ áo xanh. Nàng cúi đầu xuống, vừa nhìn thấy thì không khỏi làm cho con ngươi của nàng co lại.

"Chủ nhân, chủ nhân, mau, mau tới đây! ! !" Tiểu Thanh dùng tâm linh hô lên.

"Cái gì thế? Ta tới đây!"

Kỷ Ninh đang ở một chỗ khác dùng thần thức tràn ngập dọc theo hành lang, ngay khi cảm ứng được vị trí của tiểu Thanh là hắn lập tức xác định được đường tới. Điều này không khỏi làm cho Kỷ Ninh cảm thấy cực kỳ kinh ngạc: "Sao tiểu Thanh đã tới chỗ đấy vậy. Đúng là không thể chớp mắt mà tới được chỗ đấy . Hơn nữa còn phải tìm một đống phòng khác nên phải rất lâu mới có thể tới đó?"

Vèo!

Kỷ Ninh lập tức hóa thành một làn khói mờ nhanh chóng bay đi. Rất nhanh đã tới gian phòng, đẩy cửa đá đi vào.

"Có chuyện gì vậy?" Kỷ Ninh vừa vào phòng thì phát hiện cả gian phòng trống trơn, không hề có cái gì, chỉ có mình tiểu Thanh đứng đó.

"Tất cả đều bị ta thu lại hết rồi." Tiểu Thanh hưng phấn nói. "Ta không dám đặt ở đây, sợ bị người khác giành mất."

"Ngươi phát hiện được pháp môn gì mà phải cẩn thận như vậy?" Kỷ Ninh cũng mong chờ.

Tiểu Thanh hạ thấp giọng, nói: "Có sáu loại pháp môn luyện khí tiên giai viết trong hơn ba trăm quyển sách và ba loại thần thông viết trong hơn trăm quyển sách. Ngoài ra còn có sáu bộ sách là bí thuật thần niệm. Tất cả đều là bản đầy đủ!"

Đôi mắt của Kỷ Ninh được một phen trợn tròn xoe.

Pháp môn luyện khí tiên giai?

Thần thông?

Bí thuật thần niệm?

Tất cả đều là những thứ cực kỳ trân quý. Nếu đặt ở Hắc Bạch Học cung thì đều thuộc vào hàng đỉnh cao.

"Không ngờ gian phòng này lại là nơi cất chứa pháp môn luyện khí tiên giai, thần thông, bí thuật thần niệm." Kỷ Ninh nhanh chóng hiểu ra. "Khi trước đã tìm ra được nơi để lượng lớn pháp môn bí thuật nhân giai, địa giai ...Có lẽ sẽ vẫn có chỗ để pháp môn bí thuật thiên giai."

Nhân giai, địa giai, tiên giai, thiên giai.

Càng lên cao càng trân quý.

Hiện tại đã có được pháp môn luyện khí tiên giai, thần thông, bí thuật thần niêm nên Kỷ Ninh cũng không quá khát vọng vào pháp môn bí thuật thiên giai. Có là chuyện tốt nhưng không có cũng không sao!

"Chủ nhân, tất cả đều ở đây." Tiểu Thanh vung tay lên, trước mặt lập tức xuất hiện một đống sách.

Kỷ Ninh sợ tới mức vội vàng vung tay lên thu vào pháp bảo trữ vật, sợ tới mức toát cả mồ hôi lạnh. "Sao lại cho ta hết?"

"Để cho chủ nhân hết đó. Ta không phải Thần Ma luyện thể nên thần thông với ta vô dụng. . .mà ta cũng có pháp môn luyện khí hàng đầu rồi. À đúng rồi, trả lại cho ta mấy cái bí thuật thần niệm kia để ta còn tu luyện với." Tiểu Thanh đáp lại.

"Được." Kỷ Ninh gật đầu.

Lúc này, thần thức đã thẩm thấu vào trong pháp bảo trữ vật để xem xét.

Tổng cộng có vài trăm quyển sách. Tính theo bộ thì có tổng cộng mười bộ! Pháp môn luyện khí tiên giai sáu bộ! Thần thông ba bộ! Bí thuật thần niêm một bộ!

"Pháp môn luyện khí tiên giai đã vô dụng với ta rồi. Còn thần thông thì sao?" Kỷ Ninh dùng thần thức xem xét. "Theo thứ tự là 'Pháp Thiên Tượng Địa' 'Ba Đầu Sáu Tay' 'Ngũ Lôi Kim Cương'."

Điều này làm cho Kỷ Ninh cảm thấy vui vẻ.

Pháp Thiên Tượng Địa xem như bình thường. Gần như các môn phái hơi mạnh là đều có môn thần thông này.

Ba Đầu Sáu Tay ở Hắc Bạch Học cung cũng có. Nhưng Ba Đầu Sáu Tay đã được coi là một môn thần thông trân quý rồi. Hiện giờ Kỷ Ninh vẫn còn chưa học, chủ yếu là do lúc trước không đủ Hắc Bạch Đan để đổi. Mà hiện giờ lại có được ngay một bộ thần thông này thì quá tốt rồi!

"Một khi thi triển ra thần thông Ba Đầu Sáu Tay là có thể sinh ra bốn cánh tay giống y hệt cánh tay thật." Kỷ Ninh cực kỳ kích động. Thật ra đối với Thần Ma luyện thể mà nói, tới giai đoạn Phản Hư là có thể nhổ một sợi tóc ra tạo thành một phân thân, thân thể cũng hoàn toàn có thể biến ra bộ dạng bất kỳ.

Việc mọc ra mười tám cánh tay cũng cực kỳ dễ dàng. Nhưng đó là biến hóa mà ra chứ không phải cánh tay thật sự.

Sở dĩ Ba Đầu Sáu Tay lợi hại.

Là vì nó tạo thành đầu và cánh tay thật sự. Chiến lực theo đó mà tăng lên rất nhiều! Như Kỷ Ninh có thể dùng hai tay thi triển thần thông 'Trích Tinh Thủ', một khi thi triển Ba Đầu Sáu Tay là sẽ có thể dùng sáu tay thi triển Trích Tinh Thủ. . .Cho nên Kỷ Ninh vẫn có khát vọng rất lớn với Ba Đầu Sáu Tay.

"Không lấy ở Hắc Bạch Học cung được nhưng lại có thể lấy được ở đây." Kỷ Ninh cực kỳ vui mừng. "Ba Đầu Sáu Tay phối hợp với Trích Tinh Thủ thì chắc chắn thực lực của ta sẽ tăng rất nhiều."

"Ngũ Lôi Kim Cương?"

Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu là trên tay Kỷ Ninh lập tức xuất hiện một quyển sách. Đúng là quyển một 'Ngũ Lôi Kim Cương'.

Vừa mở ra xem. . .

Phải là Thần Ma hoặc là Thần Ma luyện thể ngang với Thần Ma thì mới có thể tu luyện thần thông Ngũ Lôi Kim Cương.

"May là ta tu luyện 'Xích Minh Cửu Thiên Đồ'." Kỷ Ninh thầm thở dài nhẹ nhĩm. Khi trước ở chi nhánh Ứng Long Vệ, Kỷ Ninh đã thấy một vài thần thông hàng đầu đều có yêu cầu cực cao với Thần Ma luyện thể. Thậm chí nhất định phải là người tu luyện 'Xích Minh Cửu Thiên Đồ' hoặc Thần Ma chân chính thì mới có thể tu luyện.

Mà khi đó vị tiên nhân Ứng Long Vệ cũng từng nói cho Kỷ Ninh. . .Đợi sau khi vượt qua Ngục Sơn Đại Hoang Trạch là sẽ biết ngay sự mạnh mẽ của 'Xích Minh Cửu Thiên Đồ'. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Điểm mạnh mẽ của Xích Minh Cửu Thiên Đồ thể hiện ngay ở cánh cửa tu luyện pháp môn. Tu luyện được nó là có thể tu luyện được những thần thông đỉnh cao. Thậm chí còn có thể học cả những thần thông mà chỉ Thần Ma mới có thể thi triển ra.

"Ngũ Lôi Kim Cương. Tắm gột trong sấm sét, tạo thành thân thể kim cương. Cần phải vượt qua năm lần năm loại sấm sét gột rửa thì mới có thể đại thành. Nhất định phải tới Thiên Thần thì mới có thể tu luyện tầng thứ năm?" Kỷ Ninh thầm hãi mà than.

Như Trích Tinh Thủ chia ra làm sáu chuyển.

Ngũ Lôi Kim Cương cũng chia làm năm tầng. Tầng cao nhất phải tới Thiên Thần mới có thể tu luyện. Khi đó môn thần thông này mới đạt tới mức hoàn mỹ tận cùng.

"Đây là bản đơn giản hóa của thần thông 'Trượng Lục Kim Thân' trong truyền thuyết sao?" Kỷ Ninh vừa xem qua thì lập tức gật đầu hiểu ra. Quyển đầu của thần thông này đã nói ra. Người sáng tạo ra thần thông này căn cứ vào thần thông 'Trượng Lục Kim Thân', tiến hành đơn giản hóa để truyền cho đời sau.

Trượng Lục Kim Thân. . .

Chính là thần thông trong truyền thuyết, một trong những thần thông đỉnh cao trong tam giới. Ít nhất, theo những gì ghi ở quyển sách này thì 'Trượng Lục Kim Thân chính là thần thổng cực kỳ đỉnh cao trong tam giới. Kỷ Ninh suy đoán, chắc là Trượng Lục Kim Thân này ngang hàng với Trích Tinh Thủ của mình.

"Không biết vị bản lĩnh lớn nào có thể căn cứ 'Trượng Lục Kim Thân' mà đơn giản hóa thành 'Ngũ Lôi Kim Cương' đây." Kỷ Ninh cảm khái. "Có thể đơn giản hóa được thì chắc hẳn người bản lĩnh lớn kia cũng coi như tột cùng rồi."

. . .

Kỷ Ninh lật tay thu quyển sách thần thông lại, lật tay lấy bí thuật thần niệm ra.

Chỉ có một bí thuật thần niệm tên là 'Nhất Niệm Thành Binh'.

"Nhất Niệm Thành Binh?" Kỷ Ninh vừa lật tay chuẩn bị xem thì bỗng nhiên mí mắt động đậy, lập tức dùng tâm linh trao đổi. "Tiểu Thanh, ngươi đi mau." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Xoẹt.

Tiểu Thanh lóe lên một cái biến mất.

Kỷ Ninh quay người nhìn ra bên ngoài.

"Uỳnh." Cửa đá bên ngoài bị đẩy ra. Tuyết Hồng Y vọt vào bên trong.

"Ngươi à?" Tuyết Hồng Y kinh ngạc nhìn Kỷ Ninh.

"Thật trùng hợp." Kỷ Ninh nhìn qua Tuyết Hồng Y. Hắn lập tức chẳng thèm để ý đi thẳng ra khỏi gian phòng.

Tuyết Hồng Y nhíu mày nhìn gian phòng. Gian phòng trống không chẳng có gì.

"Chắc không trùng hợp tới vậy chứ." Tuyết Hồng Y xoay người, tiếp tục đi tìm kiếm.

. ..

Những gian phòng ở Đạo Tàng Điện đều rất bí ẩn. Kỷ Ninh vẫn mang dáng vẻ cực kỳ khát vọng tiếp tục điên cuồng tìm kiếm. Hắn cũng không muốn để người khác biết được mình chiếm được pháp môn, thần thông, bí thuật đỉnh cao. Phải biết rằng vì môn thần thông 'Phong Dực độn pháp' mà Uất Trì tộc đã rơi vào cảnh diệt tộc.

Cho nên tốt nhất là không nên để lộ ra ngoài.

"Phù."

Thiếu Viêm Nông nhìn lại bộ sách đá. Hắn đã hoàn toàn luyện hóa được trung tâm của Đạo Tàng Điện này. Tất cả Đạo Tàng Điện đều nằm trong lòng bàn tay hắn.

"Hả?" Thiếu Viêm Nông nhắm mắt lại, cẩn thận cảm ứng. "Không có? Vậy mà không có sao?"

Dưới cảm ứng của hắn, toàn bộ gian phòng trong Đạo Tàng Điện đều không có quyển sách nào. Tất cả đều trống không.

. . .

Lại qua nửa canh giờ nữa.

Cả đám Kỷ Ninh và Thiếu Viên Nông lại tụ tập trong gian điện sảnh ngoài cùng.

"Đã tập hợp đông đủ rồi. Các ngươi có tìm thấy thần thông bí thuật gì không?" Thiếu Viêm Nông mỉm cười nhìn về phía cả đám.

"Không có."

"Không có." Cả đám lắc đầu.

Kỷ Ninh cũng lắc đầu: "Không có."

"Hỏa Hồng tiên tử và Thương Giang chân nhân rất may mắn. Đã tìm ra pháp môn bí thuật thiên giai." Tuyết Hồng Y mở miệng nói. "Nhưng. . .chắc hẳn vẫn có pháp môn luyện khí tiên giai, thần thông, bí thuật. Nhưng lại không thể tìm ra."

"Chẳng lẽ bởi vì pháp môn luyện khí tiên giai, thần thông, bí thuật quá trân quý cho nên không đặt ở Đạo Tàng Điện. Mà giấu ở một chỗ bí mật khác?" Mộc Tử Sóc nói.

"Ừ, cũng có thể." Kỷ Ninh gật đầu nói.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 19
Kho tàng truyền thừa cho Kỷ tộc
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Nhìn bộ dạng của Thiếu Viêm công tử thì chắc hẳn đang đau lòng tới phát điên." Mộc Tử Sóc truyền âm với vẻ vui sướng khi người gặp nạn. Vị Thiếu Viêm công tử bỏ ra bảo vật mạnh mẽ như thế nhưng lại không hề làm cho đám người Kỷ Ninh, Mộc Tử Sóc, Tuyết Hồng Y cảm thấy bất đắc dĩ. Bọn hắn đều hiểu được rằng bọn hắn mới chỉ tính là thiên tài ở trong quận An Thiền mà thôi.

Còn với người có khả năng kế nhiệm Vũ Thần Công! Thì hắn có địa vị còn tôn quý hơn cả An Thiền Hầu.

Cho dù chỉ là người kế nhiệm nhưng bảo vật trong tay cũng làm cho đám Kỷ Ninh chỉ còn biết thổn thức than thở.

"Ta sẽ không tha cho bất kỳ con yêu quái nào trong thế giới Tiên phủ này." Thiếu Viêm công tử nghiến răng nghiến lợi. Để xông vào được phân điện thứ tư này, hắn đã phải mất chiến thuyền khôi lỗi thiên giai, Hoang Chi Tâm, cuốn tranh chữ Định. Việc này đã hoàn toàn vượt xa khỏi tâm lý chuẩn bị lúc đầu của Thiếu Viêm công tử. Mà đây mới chỉ là phân điện thứ tư, hiên tại e là đám yêu binh cơn sóng và yêu binh dạ xoa đã tề tụ hết ở bên ngoài phân điện thứ năm rồi. Nếu muốn xông vào phân điện thứ năm thì chắc chắn phải bỏ ra cái giá còn kinh người hơn nữa. Việc này sẽ càng làm cho Thiếu Viêm công tử đau lòng thêm.

"Nhất định phải cho toàn bộ bọn chúng làm nô dịch, bán cho bộ tộc, đời đời kiếp kiếp đều phải làm nô dịch." Thiếu Viêm công tử căm hận nói.

"Thiếu Viêm công tử." Tuyết Hồng Y nói nhỏ.

"Sao?" Thiếu Viêm công tử nhìn về phía hắn. "Có chuyện gì?"

Tuyết Hồng Y cười nói. "Công tử có phải đang lo lắng về việc tiến vào phân điện thứ năm phải không? Theo Hồng Y thấy, thật ra không cần phải lấy cứng đối cứng với chúng. Không phải đám yêu quái kia muốn rời khỏi thế giới Tiên phủ này hay sao? Công tử hoàn toàn có thể đáp ứng cho bọn chúng. Nếu làm vậy chắc chắn đám yêu quái đó sẽ rất vui. Tới lúc đó hai bên cùng lập lời thề Thiên Đạo. Bọn chúng sẽ không dám làm trái. Như vậy thì công tử sẽ không cần phải tốn bảo vật nữa mà vẫn có thể đi vào phân điện thứ năm. Công tử thấy thế nào?"

Tuyết Hồng Y cảm thấy ý tưởng của mình cực kỳ sáng suốt.

Thiếu Viêm công tử lạnh lùng lườm hắn một cái. Trong hàm răng thé ra hai chữ: "Đồ ngu!"

"Công. . ." Bộ mặt của Tuyết Hồng Y lập tức đỏ quạch lên. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Là một thiên tài tu luyện, ở thế giới mà trí tuệ không phát triển mạnh, nhưng Tuyết Hồng Y vẫn có chút đầu óc. Bị Thiếu Viêm công tử chửi cho là 'đồ ngu', làm cho hắn cảm thấy cực kỳ nhục nhã. Nhưng lập tức hiểu ngay ra suy nghĩ của Thiếu Viêm công tử.

Cửu Liên đứng bên cạnh Kỷ Ninh truyền âm cười nói: "Tên Tuyết Hồng Y kia thật ngu xuẩn. Nếu Thiếu Viêm công tử đã xông vào Tiên phủ thì chắc chắn phải chuẩn bị mọi loại tình huống. Với Thiếu Viêm công tử mà nói, chỉ cần luyện hóa được Tiên phủ này là toàn bộ yêu quái đều nằm trong tay hắn. Trốn cũng không cách nào trốn. Đây chính là mấy vạn yêu quái nô lệ. Hơn nữa, không phải là nô lệ bình thường. Nô lệ đạo binh yêu quái đó! Với cả trong đó còn có cả đạo binh dạ xoa trân quý. Chỉ có Thiên Tiên mới có khả năng xa xỉ tới vậy. Chỉ cần hiến đạo binh đó cho bộ tộc là hắn có thể được đền bù lại những bảo vật đã tổn thất, thậm chí còn có thể kiếm nhiều ấy chứ! Mà nếu đàm phán với đám yêu quái kia, để yêu quái rời đi hết thì không phải là đám của cải ấy mọc cách bay hết à?"

Kỷ Ninh gật đầu.

Chỉ riêng lượng lớn 'Đạo Binh Giáp Khải cơn sóng yêu binh' 'Đạo Binh Giáp Khải Dạ Xoa' là đã có giá trị vô tận rồi.

"Sao điện sảnh này lại không có một con khôi lỗi hay trận pháp nào tấn công chúng ta vậy?" Thiếu Viêm Nông không nghĩ ngợi nhiều. Hắn nhìn kỹ cả tòa điện sảnh.

"Hừ."

Thiếu Viêm Nông bỗng vung tay lên. Chỉ thấy nguyên lực màu đen mênh mông bay thẳng tới bốn phương tám hướng, đập thẳng vào vách tường của điện sảnh. Uỳnh uỳnh uỳnh. . .Vách tường điện sảnh cũng không hề chắc chắn quá. Khi bị nguyên lực đập vào, vách tường phía trên xuất hiện ba chữ to: Đạo Tàng Điện!

"Đạo Tàng Điện?" Ánh mắt của cả đám Kỷ Ninh cùng sáng lên.

Bất kể thế lực nào cũng có xây dựng Đạo Tàng Điện.

Cho dù là Tây Phủ Thành Kỷ tộc thì cũng vẫn có một lầu Tàng Kinh để cho đệ tử chọn lựa. Ở Hắc Bạch Học cung có Đạo Tàng Điện. Vu Giang tiên nhân cũng là xây dựng cho mình một thế lực, mặc dù không sâu xa, lịch sử lâu đời như Hắc Bạch Học cung, nhưng chắc chắn vẫn hơn xa những thế lực như Tuyết Long Sơn.

Vèo! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo!

Không đợi Thiếu Viêm Nông lên tiếng. Cả đám người Kỷ Ninh đã hóa thành đường sáng bay về hành lang có ba chữ 'Đạo Tàng Điện' kia. Sở dĩ đều vọt tới hành lang này là bởi vì ở dưới ba chữ kia chỉ có duy nhất một cái, không đi vào đây thì đi đâu?

"Đám người các ngươi." Thiếu Viêm Nông cũng lao vèo tới.

Vừa tiến vào hành lang, đập vào mắt là một điện sảnh lớn. Trong điện sảnh có bầy vô số sách. Chỉ cần nhìn qua là đã thấy mức độ phong phú cùng quy mô không hề thua kém Đạo Tàng Điện của Hắc Bạch Học cung bao nhiêu.

"Lấy mau."

"Mau."

Mỗi người như phát rồ.

Bất kỳ thế lực nào đều rất coi trọng pháp môn, bí thuật. Chỉ cần tìm được một môn pháp môn bí thuật nào mà Hắc Bạch Học cung không có, hiến cho Hắc Bạch Học cung là có thể đổi được lượng lớn Hắc Bạch Đan.

"Vù." Kỷ Ninh vung tay lên. Lượng lớn sách ở trước mặt lập tức bay thẳng vào trong pháp bảo trữ vật.

Không Thanh Xà cũng loáng cái bay ra xa reo hò: "Toàn bộ tới chỗ ta nào." Lập tức có một đám sách ở dưới biến mất. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Tới đây đi." Bạch Thủy Trạch cũng cố gắng thu sách với cách nhanh nhất có thể.

"Giành lấy."

"Là của ta."

Tuyết Hồng Y cũng như điên. Người vào cuối cùng là Thiếu Viêm Nông cũng bắt đầu thu lấy. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Tuy nói rằng điện sảnh lớn này chứa số lượng sách kinh người. Nhưng chỉ một lát sau, cả điện sảnh đá trống không. Thậm chí tới cả giá sách cũng chẳng còn.

"Nhìn cái bộ dạng tranh giành của các ngươi kìa." Thiếu Viêm Nông lắc đầu nói. "Hi vọng rằng đó không phải bản tóm lược. Nếu không các ngươi lại chỉ biết trợn tròn mắt ra mà nhìn."

Đám người Kỷ Ninh đương nhiên biết rằng đa phần sách ở trong điện sảnh này là bản tóm lược. Nhưng không ai dám liều. Dù sao nếu muốn biết một quyển pháp môn có phải bản tóm lược hay không thì cũng phải cần chút thời gian. Mà với chút ít thời gian đấy, e là người khác đã thu hết sách ở điện sảnh này mất rồi.

"Nhìn xem nào." Đám người Kỷ Ninh bắt đầu bỏ từng quyển ra xem xét.

Sau một lúc quan sát. . .

"Bản tóm lược."

"Đây là bản tóm lược, ở trên cũng chỉ có một phần nhỏ của pháp môn."

"Là bản tóm lược."

"Đây cũng là bản tóm lược."

"Đây không phải là bản tóm lược. Là toàn bộ. Nhưng không ngờ lại chỉ là một trận thuật bình thường." Sau khi xem xong, cả đám lập tức thất vọng. Gần như đa phần sách đều là bản tóm lược, còn bản đầy đủ thì cũng chỉ là thứ thông thường. Chẳng thể nào đổi mấy cái đó cho Hắc Bạch Học cung kiếm Hắc Bạch Đan được. Gần như môn phái hơi lớn một chút là đều có.

Còn những pháp môn, thuật pháp, thần thông trân quý thì lại đều chỉ là bản tóm lược.

"Gần như toàn bộ sách ở đây đều là bản tóm lược." Kỷ Ninh thầm nghĩ. "Nhưng chắc chắn sẽ có nơi cất giấu bản đầy đủ. Nơi đó nhất định sẽ an toàn và bít mật hơn. Ta cũng không tin, Vu Giang tiên nhân lại mang theo toàn bộ các bản đầy đủ. Nếu hắn cứ ở bên ngoài thì những kẻ cùng tộc hắn phải ngừng tu luyện sao?"

Vèo!

Kỷ Ninh lập tức đi tới một trong bốn hành lang ở điện sảnh.

Chẳng những mình Kỷ Ninh nghĩ tới vấn đề này. Mà những người khác đều cũng nghĩ tới. . .Chắc hẳn có nơi để bản đầy đủ! Mà thông thường nơi để bản đầy đủ phải là chỗ bí mật.

"Vèo." Thiếu Viêm Nông dùng chìa khóa Tiên phủ cảm ứng, đi men theo một cái hành lang. Rất nhanh sau đó, hắn đã phát hiện ra một gian phòng.

"Là nơi này."

Thiếu Viêm Nông tiến vào gian phòng, vừa liếc mắt một cái là đã thấy một bộ thi hài trong phòng.

Thật ra thi hai này chính là của kẻ đứng đầu Đạo Tàng Điện!

"Thu." Thiếu Viêm Nông thu bộ thi hài vào, ánh mắt của hắn lập tức dừng lại ở một bộ sách bằng đá. Chìa khóa Tiên phủ nói cho hắn biết rằng. . .bộ sách đá này chính là trung tâm của cả Đạo Tàng Điện.

"Luyện hóa." Thiếu Viêm Nông vừa luyện hóa một chút là đã ngừng lại.

Chỉ cần luyện hóa một chút là toàn bộ trận pháp, cấm chế ở Đạo Tàng Điện đã gần như không thể bị kích hoạt nữa rồi.

Tiếp theo sau, Thiếu Viêm Nông nhanh chóng rời khỏi gian phòng, bắt đầu tìm kiếm. Nếu như có thể kiếm được một thần thông, bí thuật mạnh mẽ cho 'Thiếu Viêm tộc' thì hắn sẽ lập công lớn. Có điều, Thiếu Viêm tộc là bộ tộc lớn mạnh từ xa xưa. . .nên việc tìm được thần thông, bí thuật mà Thiếu Viêm tộc không có thật quá khó khăn.

Thần thức của Kỷ Ninh đã sớm được tỏa ra, bao phủ toàn bộ hành lang. Nhưng vách tường Tiên phủ hoàn toàn ngăn cản thần thức nên không thể tra xét được bên trong.

"Ninh nhi, mau tới đây, mau."

Bỗng nhiên Bạch thúc dùng tâm linh truyền âm.

Kỷ Ninh đang định đẩy cửa đá ra tìm kiếm thì lập tức ngừng lại, cả người hóa thành đường sáng bay về phía Bạch thúc. Chỉ lát sau, Kỷ Ninh đã xông vào gian phòng.

Chỉ thấy giữa gian phong có bày từng bộ sách. Nhưng bộ sách đầy đủ này vốn có cấm chế bảo vệ. Nhưng lúc này những trận pháp cấm chế đều đã bị vô hiệu hóa. Chỉ thấy Bạch Thủy Trạch, Thương Giang chân nhân, Tuyết Hồng Y đang tranh cướp lấy.

"Mau."

Kỷ Ninh cũng bắt đầu.

Điên cuồng thu những bộ sách lại. Thật ra, vừa nhìn thấy những bộ sách trong gian phòng này là Kỷ Ninh đã có nhận định rằng. . .Hẳn là bản đầy đủ. Bởi vì thông thường một bộ pháp môn sẽ được ghi lại ở hơn mười quyền. Nếu như là bản tóm lược thì chỉ tầm một quyển là cùng.

"Thu, thu mau." Kỷ Ninh bắt đầu nhanh chóng thu lấy.

Chỉ một láy sau.

Cả gian phòng đã trống trơn. Thiếu Viêm công tử tới sau nên chỉ thu được có một ít.

"Đúng là bản đầy đủ." Đám người Kỷ Ninh bắt đầu xem xét từng bộ sách pháp môn.

"Sao? Là pháp môn địa giai cơ à?"

"Đây là pháp môn nhân giai sao?"

"Bí thuật này quá bình thường." Đám người Kỷ Ninh vừa xem vừa nhíu mày. Bọn họ đều là những nhân vật thiên tài được chọn pháp môn luyện khí tiên giai ở Hắc Bạch Học cung. Mà lần tranh giành ở gian phòng này lại chỉ đem tới cho họ một vài pháp môn, bí thuật nhân giai, địa giai. Tuy rằng số lượng rất lớn nhưng lại với họ hiện tại thì đã chẳng có tác dụng gì rồi.

"Đây toàn là đồ bỏ đi. Thiếu Viêm tộc ta có đầy. Một quyển cũng chẳng đáng để cầm về." Thiếu Viêm Nông nhíu mày.

Nhưng Kỷ Ninh thì lại nở nụ cười.

Những sách này vô dụng với mình nhưng lại rất tốt cho Kỷ tộc. Hiện tại Kỷ tộc còn có quá ít pháp môn bí thuật, chỉ có một vài bộ là mình mua được ở Thiên Bảo Sơn. Nhưng nếu chỉ dựa vào mình mình đi mua thì tới bao giờ mới nhiều được đây? Muốn có được lượng lớn bí thuật pháp môn, thông thường đều phải tìm cách đi diệt môn phái khác để cướp lấy.

"Vốn pháp môn bí thuật qua trăm năm đã trở nên kém đi nhiều. Nhưng nếu cho Tiên Thiên sinh linh, Tử Phủ tu sĩ thì vẫn khá tốt." Kỷ Ninh thầm nghĩ. "Tới sau này, ta sẽ tìm thêm một vài pháp môn luyện khí nữa là gần như Kỷ tộc ta sẽ có đủ Đạo Tàng để truyền thừa cho đời sau."

Đạo Tàng vốn là phần cốt lõi để bộ tộc, môn phái truyền thừa cho đời sau.

Đời sau đều phải dựa vào Đạo Tàng để mạnh mẽ lên.

"Vu Giang tiên nhân là Thiên Tiên thật sư. Vì thế nên chắc chắn phải có pháp môn, thần thông mạnh mẽ. Rốt cuộc thì hắn giấu ở cái xó nào?" Thiếu Viêm Nông nhíu mày.

"Chắc chắn những pháp môn thần thông sẽ được giấu ở nơi cực kỳ bí mật, thậm chí không nhất định phải ở trong Đạo Tàng Điện."

Đám người Kỷ Ninh vừa suy nghĩ một chút là đã lập tức Vèo! Vèo! Vèo! bay đi bốn phía, tiếp tục tìm kiếm. Tuy nói rằng trong Đạo Tàng Điện này không nhất định phải có pháp môn, thần thông, bí thuật cao cấp. Nhưng biết đâu có thì sao?

Vèo.

Thiếu Viêm Nông lại quay lại gian phòng cũ, ngồi thẳng xuống trước bộ sách đá, bắt đầu luyện hóa trung tâm Đạo Tàng Điện.

"Chỉ cần luyện hóa được là mọi nơi trong Đạo Tàng Điện đều nằm trong tầm khống chế của ta. Mặc kệ giấu ở nơi bí mật nào, ta đều sẽ biết hết." Thiếu Viêm Nông thầm nghĩ. "Ta luyện hóa đại khái mất khoảng một canh giờ. Nơi giấu pháp môn, thần thông chắc chắn phải rất bí mạt. Trong một canh giờ, đám kia chưa chắc đã có thể tìm ra."

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:57 pm

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 20
Phân điện cuối cùng.
Dịch: culinu
Biên: culinu Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Thiếu Viêm Nông nhìn nhóm Vạn Tượng chân nhân trước mặt, thầm nghĩ: "Có thể thật sự không có ở Đạo Tàng Điện. Nhưng cũng có thể bị một người trong đám này chiếm lấy. Nhưng dù sao Vu Giang tiên nhân cũng chỉ là một yêu tiên, không có nhiều gia sản lắm. Cho dù có pháp môn thần thông thì e là Thiếu Viêm tộc ta cũng có. Hơn nữa, đám người này vẫn còn rất quan trọng với ta. . ."

"Các vị, nếu đã tra xét xong thì chúng ta sẽ tới phân điện cuối cùng thôi." Thiếu Viêm Nông nói.

"Được."

Từng người trong nhóm Kỷ Ninh đều căng thẳng.

"Đi!"

Thiếu Viêm Nông lấy ra một pháp bảo hình thoi. Thoi có chiều dài hơn mười trượng, chiều rộng ba trượng. Đám người Kỷ Ninh chui vào trong vẫn có thể thoải mái.

Rầm rầm!

Pháp bảo hình thoi bay thẳng ra ngoài Đạo Tàng Điện.

Vừa ra ngoài thì gặp ngay Thần Ma Tương Liễu Phương đã sớm chờ.

"Công tử." Tương Liễu Phương hóa thành đường sáng chui thẳng vào trong thoi.

Thiếu Viêm Nông mỉm cười gật đầu với Tương Liễu Phương với vẻ tương đối nhẹ nhàng. Hắn lập tức quay đầu nhìn về cây trụ trời sáng vàng bên ngoài có tụ tập lượng lớn đạo binh yêu quái ở xa xa, , hừ lạnh nói: "Đám đạo binh yêu quái ngăn cản ta hết lần này tới lần khác. Đợi tới lúc ta luyện hóa được tòa Tiên phủ này thì nhất định phải mang hết bọn chúng trở về!"

"Đám yêu quái trong một thế giới Tiên phủ nho nhỏ làm sao có thể ngăn cản được Thiếu Viêm tộc." Tương Liễu Phương cười.

Thiếu Viêm Nông cũng gật đầu.

Đám người Kỷ Ninh thầm kinh ngạc.

Làm sao mà Thiếu Viêm Nông kia dường như chẳng có chút lo lắng căng thẳng nào vậy?

"Đạo binh yêu quái nhiều như thế cơ mà." Kỷ Ninh thầm nghĩ. "Đạo binh sóng lớn với đạo binh dạ xoa đã hơn xa Tán tiên thông thường. Tới cả Tương Liễu Phương mà còn bị chà đạp. Không biết rốt cuộc thì Thiếu Viêm Nông có bảo vật gì đây?"

"Sư huynh, thoạt nhìn thì có vẻ hắn đã dự tính trước rồi." Mộc Tử Sóc cười nhạo.

"Chờ xem đi." Kỷ Ninh truyền âm nói.

Pháp bảo hình thoi cứ thế bay đi, ngay khi còn cách trụ trời xa xa thì đã gặp hơn hai vạn đạo binh yêu quái 'yêu binh sóng lớn' và 'đạo binh dạ xoa' do bộ tộc Vu Giang tạo thành.

"Loài người!" Một âm thanh hùng hồn vang vọng khắp trời đất.

Trên cây thoi, Thiếu Viêm Nông cười lạnh, Tương Liễu Phương ở bên cạnh còn mở miệng thay mặt: "Chuyện gì thế?"

"Thật ra vốn dĩ bọn ngươi không cần phải chiến đấu với yêu quái ở thế giới Tiên phủ này. Chỉ cần các ngươi nguyện ý dùng chìa khóa Tiên phủ mở ra đường đi cho yêu quái chúng ta tới thế giới vương triều Đại Hạ. Là chúng ta sẽ nguyện ý cho các ngươi tiến vào phân điện cuối cùng kia." Âm thanh hùng hồn vang lên. Đa Hòa tiên nhân và Vu Tùy tiên nhân đều cho rằng khi đám người kia phải đối mặt với đạo binh yêu quái đông như thế này thì sẽ không dám xông vào. Chỉ có thể đàm phán. Cho nên Đa Hòa tiên nhân và Vu Tùy tiên nhân đã nhanh chóng hội bàn với nhau đưa ra cách đàm phán với loài người.

"Dù chỉ đưa các ngươi ra ngoài cũng không thể được." Thiếu Viêm Nông lộ ra vẻ tươi cười nói. "Nhưng ta có một cái điều kiện."

"Sao? Nói đi, điều kiện gì." Âm thanh hùng hồn tiếp tục vang lên.

"Rất đơn giản. Các ngưoi giao toàn bộ Đạo Binh Giáp Khải cho ta là ta sẽ tha cho các ngươi ra ngoài." Giọng nói của Thiếu Viêm Nông cũng vang vọng khắp đất trời.

"Toàn bộ Đạo Binh Giáo Khải?"

"Không thể nào."

"Giết lũ người kia."

"Mơ tưởng hão huyền."

Đủ loại âm thanh phẫn nộ vang lên.

Đạo Binh Giáp Khải là chỗ dựa lớn nhất mà Vu Giang tiên nhân để lại cho đám yêu quái ở đây.

"Không có Đạo Binh Giáp Khải thì yêu quái chúng ta chẳng phải như năm bè bảy mảng sao? Tới việc giết tên Thần Ma bên cạnh ngươi còn không thể giết. E là ngược lại còn bị Thần Ma kia giết chết từng tên ấy." Âm thanh hùng hồn mang theo tức giận vang lên.

"Ta có thể thề Thiên Đạo. Chỉ cần các ngươi giao toàn bộ Đạo Binh Giáp Khải ra là ta sẽ cho các ngươi rời đi, không bao giờ đuổi giết." Thiếu Viêm Nông nói.

Thứ của đám đạo binh yêu quái kia hấp dẫn Thiếu Viêm Nông nhất chính là Đạo Binh Giáp Khải.

Nếu có thể dễ dàng mang về tay thì hắn sẽ không để ý tới việc thả bọn chúng đi.

"Không thể nào!" Âm thanh hùng hồn tức giận nói.

"Vậy đừng trách ta." Thiếu Viêm Nông lắc đầu.

"Ngươi ép chúng ta đấy à." Âm thanh hùng hồn thét lên.

"Đúng vậy, ta ép các ngươi thì đã sao nào?" Thiếu Viêm Nông giễu cợt.

Những yêu quái mạnh mẽ kia cũng có sĩ diện của bản thân. Thiếu Viêm Nông lại chọc vào như thế thì lập tức làm cho bọn chúng giận dữ.

"Giết."

"Giết."

"Giết."

Chỉ thấy cơn sóng che trời ngập đất kia bay thẳng tới chỗ pháp bảo hình thoi mà Thiếu Viêm Nông và Kỷ Ninh đang đứng trong. Nhưng pháp bảo thoi lại cực kỳ linh hoạt, nhanh chóng bay thẳng tới chỗ cơn sóng.

"Đúng là lúc này." Trong tay Thiếu Viêm Nông đã sớm xuất hiện một cái vòng kỳ dị. Vòng tròn này có hai màu trắng đen.

"Di Tinh Hoán Đẩu!"

Thiếu Viêm Nông đột nhiên gầm lên.

Oang. . .

Vòng tròn trắng đen lập tức tỏa ra một vệt đen bao phủ quanh thoi dài, một vệt trắng bay tới bao phủ một phần nhỏ đạo binh dạ xoa

"Vù!"

Không gian nhát mắt biến đổi.

Một phần trong đạo binh dạ xoa ở xa xa nháy mắt biến mất rồi lập tức xuất hiện ở chỗ của cây thoi dài khi trước. Mà cây thoi dài kia thì lại biến tới chỗ mà vốn dĩ phần đạo binh dạ xoa kia vừa đứng.

"Mở." Cây thoi vừa xuất hiện là lập tức có một cảnh cửa lối đi được mở ra.

Vèo.

Thoi dài bay thằng vào trong lối đi vừa mở ra, sau đó lối đi đóng lại.

"Đây. . ."

Đa Hòa tiên nhân và Vu Tùy tiên nhân hoàn toàn ngây ra. Toàn bộ đạo binh yêu quái cũng hoàn toàn ngây ngẩn. Bọn chúng ngơ ngác nhìn vòng tròn trắng đen dần tiêu hao uy lực tới cạn kiến. Mọi vật xung quanh hoàn toàn bị vẻ yên tĩnh nghiền nát.

"Đi vào rồi sao?"

"Bọn chúng đi vào như thế sao?" Đa Hòa tiên nhân, Vu Tùy tiên nhân cũng từng tên yêu quái đều hiện lên vẻ khó tin, tức giận, tuyệt vọng trong ánh mắt.

"Không thể nào, không thể." Trong mắt Đa Hòa tiên nhân hiện lên sự tức giận tột cùng. Hắn ngửa đầu gầm lên một tiếng uất hận.

Vu Tùy tiên nhân thì lại lặng lẽ rơi lệ.

Thất bại.

Thất bại thảm hại.

Trong trận chiến sống chết, đối phương dời một phần đạo binh yêu quái đi cũng chỉ là chuyện nhỏ. Thế nhưng còn chưa đánh nhau sống còn, đối phương chỉ cần dời một phần đạo binh dạ xoa đi là đã có thể tiến vào phân điện cuối cùng rồi.

"Từ nay về sau, Tiên phủ đã bị luyện hóa. Từ nay về sau, chúng ta sẽ bị bọn chúng khống chế." Vu Tùy tiên nhân nói thầm.

Giờ khắc này, vô số đạo binh yêu quái gầm lên giận dữ, cảm thấy cực kỳ bi thương. . .

Vèo.

Trong điện sảnh xuất hiện một cây thoi dài, sau đó cả đám người Thiếu Viêm Nông, Tương Liễu Phương, Kỷ Ninh cùng xuất hiện.

"Ha ha ha." Thiếu Viêm Nông vừa tiến vào đã lập tức cười vui sướng. "Cuối cùng thì cũng tới phân điện cuối cùng này. Ồ! Điện sảnh này thật lộng lẫy. Lộng lẫy hơn cả bốn phân điện kia."

Đám người Kỷ Ninh vẫn đang cảm thấy chấn động với vòng tròn hai màu trắng đen kia.

Không ngờ nó lại có thể trao đổi vị trí với đám đạo binh yêu quái kia.

Đó là bảo vật gì vậy?

Ít nhất thì Kỷ Ninh cũng chưa từng nghe nói tới bao giờ.

"Đúng là lộng lấy hơn. Mỗi một cái cột trong điện sảnh đều được điêu khắc tỉ mỉ." Tuyết Hồng Y đứng bên nói.

"Đợi tới khi ta luyện hóa được tòa phân điện cuối cùng này là cả Tiên phủ nằm trong tay ta. Thử thách của bộ tộc cũng vượt qua. Mà ta lại còn có thêm một tòa Tiên phủ." Thiếu Viêm Nông cực kỳ vui sướng, nhưng rồi lại lập tức thở dài một tiếng. "Đáng tiếc là lần vào Tiên phủ này đã làm cho ta tổn thất mất hai trên ba kiện bảo vật mạnh nhất."

"Nhưng dùng bảo vật đó thì mới có thể nắm Tiên phủ trong tay. Sau này nhất định công tử sẽ có bảo vật tốt hơn." Tương Liễu Phương đứng bên nói.

"Chỉ mong là vậy." Thiếu Viêm Nông vẫn cảm thấy thật sự đau lòng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Cuốn tranh chữ Định, pháp bàn Di Tinh Hoàn Đẩu là hai bảo vật cực mạnh bên người hắn. Đây là bảo vật mà rất nhiều Tán tiên không có nổi. Thậm chí dù có nguyên dịch cũng không đổi được. Vì dù sao nó cũng là thứ cực hiếm. Thiếu Viêm Nông phải tích góp từng tí một qua nhiều năm, nhưng vì vị trí 'Vũ Thần Công', hắn cũng đành phải làm vậy. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Được Tiên phủ này cũng coi như hòa vốn. Có khi còn thêm chút lời. Lũ yêu quái kia, hừ, chuẩn bị đời đời kiếp kiếp làm nô lệ đi." Trong mắt Thiếu Viêm Nông lóe lên tia sáng lạnh. "Còn cả tên Tuyết Hồng Y nữa. Kiện pháp bảo tiên giai của hắn cũng phải về tay ta."

Vì đã tới phân điện thứ năm nên tâm tư vốn bị đè nặng của hắn đã bắt đầu nới lỏng ra.

Pháp bảo tiên giai của Tuyết Hồng Y. . .

Dư Vi tiên tử rung động lòng người kia. . .

Tất cả đều là mong đợi của hắn.

"Uỳnh." Bỗng nhiên Tương Liễu Phương chỉ về phía xa xa, lập tức có một đường thần lực màu đen đập thẳng lên vách tường điện sảnh. Trên vách tường hiện lên ba chứ: Vu Giang Điện.

"Vu Giang Điện?" Đám người Kỷ Ninh đều hơi kinh ngạc. "Không ngờ lại lấy đạo hiệu của Vu Giang tiên nhân đặt tên cho phân điện này. Xem ra phân điện này là phân điện quan trọng nhất."

Thiếu Viêm Nông cũng nở nụ cười ha hả: "Các vị, một tòa Tiên phủ nhất định phải có một chủ điện. Xem ra trong năm phân điện lớn thì chủ điện. . .chính là Vu Giang Điện này. Các vị phải cẩn thận. Nếu đây là chủ điện thì chính là nơi ở của Vu Giang tiên nhân, nhất định sẽ có nguy hiểm lớn. Cho nên tốt nhất mọi người không nên rời xa ta. Ở cạnh ta là ở gần Phương thúc. Nếu đi xa. . .Phương thúc sẽ không thể cứu các ngươi được đâu."

"Vù." Thiếu Viêm Nông lấy ra một cái túi, hắn hé miệng túi ra.

Vù vù vù. . .

Một đám Tử Phủ tu sĩ bay ra. Những người này đều là Tử Phủ tu sĩ mà lúc trước hắn thu vào trong túi. Lúc đó Thiếu Viêm Nông phán định rằng đám Tử Phủ tu sĩ này vô dụng với đám yêu quái trong thế giới Tiên phủ nên tạm thời thu lại. May là đám Tử Phủ tu sĩ không cần thở nên vẫn có thể sống trong túi được.

"Các ngươi nghe kỹ đây. Đây là phân điện cuối cùng. E là nguy hiểm lớn nhất. Mỗi ngươi các ngươi đều phải cẩn thận xem xét." Thiếu Viêm Nông căn dặn.

"Dạ." Toàn bộ Tử Phủ tu sĩ cung kính tuân lệnh.

"Đi."

Thiếu Viêm Nông và Tương Liễu Phương đi tới trước.

Đám người Kỷ Ninh nhìn nhau.

"Ta có cảm giác như thái độ của Thiếu Viêm Nông bắt đầu thay đổi." Thương Giang chân nhân truyền âm nói. "Khi trước hắn còn rất khách khí với chúng ta. Lúc cũng thấy khó hiểu, một tên công tử Thiếu Viêm tộc cao vời, kẻ có thể kế nhiệm Vũ Thần Công. . .Làm sao lại khách khí khiêm tốn với chúng ta như vậy. Xem ra từ trước tới giờ đều là giả tạo. Hiện tại đã tới phân điện thứ năm. Sự bá đạo của hắn đã dần thể hiện ra."

Đám người Kỷ Ninh gật đầu.

Cả đám vẫn đi theo Thiếu Viêm Nông và Tương Liễu Phương. Còn đám Tử Phủ tu sĩ thì lại chia ra bốn phía dò đường. Ở phía trước cũng là đám Tử Phủ tu sĩ này mà ở phía sau cũng là bọn chúng.

Đi dọc theo một hành lang.

Thiếu Viêm Nông đi với vẻ nhàn nhã thoải mái vô cùng.

"Sao?" Bỗng nhiên Thiếu Viêm Nông dừng lại, nhìn khúc ngoặt ở phía trước, lộ ra vẻ tươi cười. "Ta cảm ứng được trung tâm của phân điện thứ năm này ở ngay phía trước."




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 21
Mở tiệc mừng.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Cả đám người từ từ đi qua khúc ngoặt tới một đại điện rộng lớn.

Trong đại điện có bày bàn dài san sát, bên rìa đại điện có bày từng dãy nhạc cụ.

"Đây chắc chắn là nơi mà Vu Giang tiên nhân và yêu quái dưới trướng hắn tụ họp mua vui khi hắn còn sống." Thiếu Viêm Nông cười ha ha. "Những chiếc bàn, cột ở điện này được điêu khắc thật đẹp đẽ, từng thứ đều không phải vật thường."

Đám người Kỷ Ninh cũng đều gật đầu. Bọn họ hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đám đại yêu ngồi quanh bàn dài uống rượu mua vui cách đây vô số năm tháng.

"Mà kia chính là chỗ ngồi của Vu Giang tiên nhân." Thiếu Viêm Nông chỉ lên phía trên.

Trên cùng đại điện có một cái bài tinh xảo, bức bình phong treo phía sau cũng rất tinh tế. Ở hai bên bức bình phong có đèn bằng đồng xanh. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Cái đèn đồng kia chính là trung tâm của Vu Giang Điện." Thiếu Viêm Nông chỉ vào một tên Tử Phủ tu sĩ. "Ngươi đi qua đó, tới chỗ cái đèn đồng kia kìa."

"Dạ."

Những Tử Phủ tu sĩ này đều là tử sĩ nên đã sớm được huấn luyện tâm trí chỉ biết nghe lệnh chủ nhân. Chủ nhân bắt bọn họ chết là bọn họ sẽ đi chết không do dự. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Khi Tử Phủ tu sĩ vừa đi tới phía trên đại điện. . .

"Oang!"

Cảnh tượng ở cả đại điện lập tức biến đổi. Đám người Kỷ Ninh phát hiện ra xung quanh đã biến thành một vườn đào tươi đẹp. Từng gốc đào mọc bên cạnh, trên đấy cũng đầy cánh hoa.

"Cẩn thận, là cảnh ảo." Tương Liễu Phương quát.

"TaicũnglbiếtirằnglVuiGiang Điệnlnày làichủ điện. . .nênlkhông dễidàngltới tay như thế." Thiếu ViêmiNônglcườiinhạt. Dolđãisớm chuẩn bịltâm lýinên hắn không hềlhoảng hốt.iMột trậnlphápiđãlqua vôisốlnăm tháng,ilại không cólchủ nhâniđiềulkhiển thì uyilực phátlraiđượclmột phầniđãllàikhông tồi rồi.

"Kếtltrận."

Năm người KỷiNinh, Mộc TửlSóc,iCửu Liên, DưlVi, ThươngiGiang chânlnhânilập tức kết thành trậnlphápiNăm Hướng Ngũ Hành.

Từng người đều cẩn thậnlcảnhigiác.

"Huyễn trậnlnày rất lợi hại.iTới cảlthầnithứclcũngikhông thể tra xét nổi." ThươnglGiang châninhânlnói.i"Hơnlnữa,italcóimột cảm giáclmơihồllàihuyễn trậnlnày còn mạnhihơn cảlhuyễn trậniở TànglBảo Điện."

"Hình như huyễn trậninày cólthể ngưng tụiralThanh Mộc ThầniLôi." KỷlNinhinhíulmày nói.

"Xemiralngươi cũngibiếtlchútiítlvềitrậnlpháp."iTương LiễulPhươngiđứnglbên cạnhiThiếu ViêmlNôngidõi mắt ralnhìniKỷlNinh, hờihữnglnói.i"Đạiltrậninày dẫn lực TháilDương,idùnglmộc làm dẫn,isinhlraiThanh Mộc ThầnlLôi.i. .Mặcldùiđại trậnlnày không cóingười điềulkhiển nhưng cũngikhông thể khinh thườngluyilực của Thanh Mộc ThầnlLôi.iMuốnlphá trậninày thì talphảiicần chútlthờiigian. Trong khoảnglthờiigianlnày,icác ngươi tựlloilấy cho mìnhlđi."

Năm người KỷiNinhldựa vào nhau, chuẩn bịisẵn sànglđối phó với Thanh Mộc ThầniLôi.lBọn họicũnglkhông dám chạyiloạn, vìlnếu chạyiloạnltrong cảnhiảolthì đúngilàlđâm đầu vào chỗ chết.

"Tailàm thế nào bây giờ?" Tuyết HồnglY thầmihoảng,lnhưng vẫn cốicắn rănglmàichờ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Từ nơi cao vợi giáng xuống baltia sét màu xanh. Tia sét đánhithẳng vềlphíaiThiếu ViêmlNông.

"Cóingười điềulkhiển trậnipháplà?" Tương LiễuiPhươnglkinhihãi.

"Saollại cóingười điềulkhiển trậnipháplđược?"iỞ bên,lThiếu ViêmiNônglcũngiluống cuống.

Vù!

Bànltay khổng lồicủa Tương LiễulPhươngigiơ thẳng lên như thể che trời, đỡlthẳng lấy baitia sét.lRầm rầm rầm.i. .Sấmlétiđánhlthẳng lên lòngibàn tay.lTuy rằngibàn tay cólhơi hạixuống,llàn daicũnglnút toáciralnhưng toànibộlsấm sét đánhixuống đều đãlbịiđỡllại.

"Ha haiha, côngltửiyên tâm." Tương LiễulPhươngivừa đỡlxongitia sét thì đãlcườiilớn."Vu Giang tiênlnhânikia đãlchếtivài ứclnăm rồi.iTrong VulGiang Điệninày nhấtlđịnhilàlkhông còn sinhilinhlnào sốnginổi.lVật sốngicòn lại chắclchỉ cóikhôillỗi.iMàlkhôiilỗi bìnhlthườngicũnglchỉ cóitrí tuệ đơn giản. Cùngllắm thì kíchihoạtlđượcitrậnlpháp, cơibản làlkhông cóikhả nănglthaoitác.lDùisao đại trậnlnhư này cũngilàlmột loạiirất phứcltạp.iHơn nữa không cólVuiGiang tiênlnhânitruyềnlthụ thì chúng cũngichẳng thể nào làm nổi."

"Nếu talđoánikhông lầm thì trong VulGiang Điệninày cólmột con khôiilỗi khá mạnh. Vảllại,itrong cơlthể con khôiilỗi ấylcóihồn phách của sinhllinh, cho nên khôiilỗi cóltrí tuệ cực cao,icũnglbiếtithaoltác trậnipháp. Thậmlchí VuiGiang tiênlnhânicòn cực kỳltin tưởng nó, truyềnithụ cho phươnglphápithaoltác." Tương LiễuiPhươnglcườiinói.l"Đáng tiếcirằnglnóichỉ làlmột con khôiilỗi,lnguyênilực trong cơlthể cũngichẳng cólbao nhiêu.iCùngllắm cũngichỉ phátlhuy đượcihai balphầniuyllực của đại trậnithôi."

Ngaylkhi Tương LiễuiPhươnglnói xongithì từltrênibầu trờillại cóitừnglđường sấm sét đánhixuống.

Một mìnhlTương LiễuiPhươnglvẫn đỡiđược.

ĐámlKỷiNinhlthở một hơi thả lỏng. Chắcilàlđúnginhư dựlđoánicủa Tương LiễulPhương. Muốnithaoltác trậnipháplnày thì phảiicólnguyênilực.lNếu một vịitiênlnhânithaoltác trậnipháplthì trậnipháplsẽimạnhlhơn nhiều.iNhưng khôillỗi lại không cóimấy nguyênllực.iCho dùlcóithể điềulkhiển trậnipháplthì cũngichỉ làm cho trậnlphápităngluyilực thêmlchútiítlmàithôi.

"Loàilngười kia,icác ngươi không phảiltruyềninhânlcủa tiêninhân, tựltiệnixônglvào VuiGiang Điệnllàitội chết."lMột tiếng thétiphẫnlnộivanglvọngikhắplvườniđào .

"Tộilchết? Ngươi cơià?lNếu taiđoánlkhông lầm thì ngươi cùngilắm cũnglchỉ cóithựcllực gần với Tán tiên."iTương LiễulPhươngicườillạnh. "Vớiithựcllực cỡinhư ngươi thì còn lâu mới làlđối thủ của ta."

Vừa dứt lời.

Tương LiễuiPhươnglđột nhiên gầm lên:i"Phálcho ta!"

Lập tức một bàn tay khổng lồicủa Tương LiễulPhươngirít gió bay đi. Từnglngónitay biếnlthành từngicon rắn lớn.lChỉ thấyitrong nháylmắt,imườilcon rắn lớn túm vào một khoảngikhông,lgiậtimạnh. Cảlhuyễn trậninhư bịl'bọpinghẹt'. Lập tức cảlvườniđào biếnlđổi rồi sau đóibiếnlmất.

"Khôngithể nào!" Một tiếng thétlkinhihãi vangllên.

Cảivườnlđào biếnimất,lđám người KỷiNinhllại thấyiđượclđại điệnicóltừngichiếc bàn dài.

"Tốtlrồi tốt rồi,isốnglrồi.iMay làlcon khôiilỗi kia cóltrí tuệ cực cao nên biếtirằnglnhấtiđịnhlphảiigiếtlchếti Thiếu ViêmlNông, dùngihết sức đilđánhiThiếu ViêmlNông. Chứ nếu màimấy tia sét kia màlđánhinăm người Hắc BạchlHọc cungithì e làlcũngichẳng đỡlnổi,imàltaithì chắclchắnilàlnguyihiểmlto."iTuyết HồnglY cảm giácinhư kiểulvận may ấmicảlvào thânimìnhlrồi.

Trước đây,ihắn vàlBộiDulchâninhânlđối mặt với đám khôiilỗi.lBộiDulchâninhânlchếtimàlhắn thì lại sống.

Hắnilại còn phátlhiệniralphápibảo tiênlgiai.

Vừairồi lại thoạt đượclmột kiếpinạn.

Liênltục thoát như thế,imàllại còn cóithêmlmột món phápibảo tiênlgiaiithì không phảilquá may còn gì?

"Trậnipháplđãibịlphá." Tương LiễuiPhươnglquétimắt nhìnlkhắpiđại điện, lạnhlnhạtinói.l"Cácivịlkhông phảiihoảng sợ. Dùlsao VuiGiang tiênlnhânicũnglchỉ làimột Thiên Tiên, hơn nữa cũnglchẳng phảiigiàulcóigì. Cólthể cóiđượclmột con khôiilỗi cólthựcilực gần với Tán tiênllàiđãltột cùngirồi.lCon khôiilỗi kia không xuấtlhiệnithì thôi, nólmàithò đầu rallàitalsẽitúm ngay."

Thiếu ViêmlNôngicũnglmỉm cườiigật đầu,lcăn dặn:i"Conlkhôiilỗi này đanglẩnináu trong VulGiang Điện. Mọi người đừngicólđiibừa,lnhỡ gặp phảiikhôillỗi ấyithì Phươnglthúcicũnglkhông cứu nổi các ngươi đâu."

"Chúng taisao dám chạylloạn, như thế chẳng khácigìlđâu đầu vào chỗ chết."iTuyết HồnglY lập tức nói.

Đám người KỷiNinhlnhìninhau. . .

TronglVuiGiang Điệnlcóikhôillỗi mạnhimẽlẩnináu thì bọn họlcũngichẳng dại gìlmàiđilbừa.

Tương LiễuiPhươnglvàiThiếu ViêmlNôngiđiltới phíaitrênlđại điện, bắt đầu luyện hóa một vài cái đèn đồng.

"Haihalha, iđây làlphầnitrung tâm của phânlđiệnicuốilcùng."iThiếu ViêmlNôngicực kỳlvui sướng.i"Chỉlcần luyện hóa đượcitrung tâm của phânlđiệnicuốilcùnginày làlcảiTiênlphủ sẽinằm trong tay ta. Chắclchắnirằngltrong VuiGiang Điệnlnày vẫn còn nhiều nguyihiểmlkhác. Nhưng dùisao chúng talcũngichẳng cần phảilliềuimình. Chỉ cần luyện hóa đượclTiêniphủ làlcon khôiilỗi kia phảilthua."

Đám người KỷiNinhlgật đầu.

"Cácingươi cũnglphảiicẩn thận. Con khôillỗi kia cũngisẽlkhông trơ mắt rainhìnltailuyện hóa thành cônglđâu.iE làlnóisẽltới đánhilén đấy." Thiếu ViêmlNônginói.

Cóltám con khôiilỗi CùnglKỳihungláciđanglnhìnivềlphíaimột nam tửlmặc áoigiáplđen.iNam tửláoigiáplđen nói giọng trầmithấp: "Kẻ vừa phá trậnlphápihẳn làlmột ThầniMa. Chỉ cólThầniMalmới cóikhả nănglphóng toibàn tay , ngónltay cóithể biếnlthành từngicon rắn lớn như vậy.lTheoibiểulhiệnicủa hắn thì xem ralhắn cóithựcllực mạnhihơn cảlta."

"Thủilĩnh, bây giờ chúng talnên làm gìibây giờ?"

"Bọn chúng đanglđịnhiluyện hóa VulGiang Điện."

Cảiđám khôillỗi CùngiKỳlđều loilắng.

"Xem ralbọn chúng phảiicần tới một canhlgiờ thì mới cóithể luyện hóa đượcltoànibộlVuiGiang Điện."lNam tửigiáplđen nói giọng trầmithấp: "Chúngltaiphảilnghĩicách. . .nhất địnhlphảiimột đòn giếtlchếtiluônlcon ThầniMalbảo vệilũlngười kia.iTheollời nói của bọn chúng thì khi trước chúng đãiluyện hóa đượclbốn phâniđiện, đây làlphâniđiệnlcuốiicùng."
"Chuẩn bị nghe ta bố trí đây." Trong đôi mắt âm u của nam tử giáp đen lóe lên sự lạnh lẽo.

Cả đám Tử Phủ tu sĩ chia ra bốn phía. Kỷ Ninh, Cửu Liên, Thương Giang chân nhân, Tuyết Hồng Y cùng mọi người cảnh giác chờ đợi. Tất cả đều lo sợ khôi lỗi đột nhiên tấn công.

Mà ở chỗ cao nhất của đại điện, Thiếu Viêm Nông đang luyện hóa đèn đồng thấy không khí khẩn trương như thế thì không khỏi nhíu mày quát: "Không cần phải khẩn trương như thế. Không phải toàn là khôi lỗi sao? Tới một con, Phương thúc bắt một con. Nhất định bọn chúng sẽ phải thua."

Đám người Kỷ Ninh, kể cả Tuyết Hồng Y cũng phải thầm lè lưỡi.

Đúng vậy, Tương Liễu Phương có thể tới một giết một.

Nhưng con khôi lỗi mạnh nhất kia có chiến lực ngang với Tán tiên bình thường. Với chiến lực như thế, nếu đột nhiên tấn công thì không cần phải nghĩ nhiều, e là chắc chắn bọn hắn sẽ phải chết. Dù sao bọn hắn cũng không được Tương Liễu Phương bảo vệ bên người.

"Người đâu." Thiếu Viêm Nông thấy đám người Kỷ Ninh vẫn mang bộ dạng đầy cảnh giác kia thì không khỏi nhíu mày quát. "Chuẩn bị tiệc mừng."

Rất nhanh đã có hai tên nữ Tử Phủ tu sĩ hầu hạ bên Thiếu Viêm Nông lấy rượu ngọn, món ngon, bắt đầu bày ra. Thật ra, trong mấy ngày trên thuyền từ hồ Dực Xà Yên Sơn tới Tiên phủ, cả đám người đều thường xuyên uống rượu mua vui. Cho nên rượu ngon món ngon đều đã được chuẩn bị tốt.

Rất nhanh, trên một đám bàn dài đã có bày đầy rượu ngon, linh quả.

Thiếu Viêm Nông khoanh chân ngồi, cười ha ha, bưng chén rượu lên. Hắn chỉ cần để ý tới việc luyện hóa chút ít thôi là đã đủ rồi: "Các vị, không phải căng thẳng. Những Tử Phủ tử sĩ ở bên ngoài đã kết thành trận pháp, cho dù khôi lỗi kia có tới thì với trận pháp đó cũng đủ cho các ngươi có thời gian mà ngăn cản."

"Ngồi, tất cả đều ngồi xuống đi." Thiếu Viêm Nông hô lên. Thấy đám người Kỷ Ninh chần chừ, hắn không khỏi quát: "Ta bảo các ngươi ngồi cơ mà!"

Đám người Kỷ Ninh nhìn nhau rồi cũng đành phải ngồi xuống.

"Thế mới đúng chứ."

Thiếu Viêm Nông cười nói. "Lần này, các ngươi theo ta tiến vào Vu Giang tiên phủ. Mấy lần trải qua nguy hiểm, công lao không nhỏ. Nhưng hiện tại đã tới thời khắc cuối cùng. Chỉ cần ta luyện hóa được đèn đồng này là mọi việc xong xuôi. Hiện tại tuy vẫn có thể bị khôi lỗi quấy phá, nhưng con khôi lỗi kia cũng chẳng đáng gì. Cho nên chúng ta cứ vì vô số bảo vật, vì luyện hóa được Tiên phủ, cùng nhau uống chén này nào." Nói xong, hắn giơ tay lên, trong tay có cầm một chén rượu bằng đồng vẽ hình ngọn lửa.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 22
Bộ mặt thật của Thiếu Viêm Nông
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Uống chén này nào." Tuyết Hồng Y hô lên. Hắn muốn dùng tất cả biện pháp để đi nịnh nọt Thiếu Viêm Nông. Bởi vì hắn đang thầm tính. . .Xem có thể mang pháp bảo tiên giai rời khỏi Vu Giang tiên phủ mà vẫn còn sống!

"Các vị sư đệ sư muội phải để ý đề phòng người đấy. Đừng uống rượu này." Thương Giang chân nhân truyền âm.

"Khi trước chúng ta còn có ích với hắn. Nhưng hiện tại đã vô dụng. Không biết hắn sẽ làm gì đâu." Mộc Tử Sóc cũng truyền âm.

Cửu Liên lại truyền âm nói: "Nói vật thì hắn như kiểu sắp điên rồi à."

Cả đám truyền âm lẫn nhau, đồng thời cũng cùng nâng chén uống.

"Ực." Rượu vừa vào miệng một cái là nguyên lực đã cuốn quanh chỗ rượu, tiếp theo bị địa hỏa thiêu hủy gần hết. Sau đó Kỷ Ninh mới đặt chén rượu xuống.

"Xuân Cơ, hai người các ngươi múa một đoạn giúp vui nào." Lúc này tâm tình của Thiếu Viêm Nông đã khá tốt. Hắn ra lệnh.

Hai nữ Tử Phủ tu sĩ ở sau lập tức đi ra, pháp bào biến thành bộ áo nghê thường. Nụ cười của những hầu gái này tỏa ra sức mê hoặc kinh người.

Hai nàng bay tới giữa đại điện, múa lên.

"Keng." "Keng." Ở bên có ba gã Tử Phủ tu sĩ làm nhạc công đánh vào những nhạc cụ cổ xưa. Mặc dù đã qua vô số năm tháng nhưng những nhạc cụ này đều là pháp bảo nên không hề bị tổn hại gì.

Từng bài nhạc vang lên.

Người đẹp múa.

Thiếu Viêm Nông cực kỳ thích ý uống từng ngụm rượu rồi tiếp rượu với từng người trong đám Kỷ Ninh.

Tới khi uống thỏa thê, ánh mắt của Thiếu Viêm Nông bắt đầu nhìn thẳng vào tiên tử tuyệt sắc 'Dư Vi'. Bất kể là về dung mạo hay khí chất, cho dù hắn đã gặp không ít tiên nhân chuyển thế ở vương đô Đại Hạ, nhưng nàng vẫn làm cho Thiếu Viêm Nông cảm thấy kinh ngạc. Điều này làm cổ họng của hắn phát khô, trong lòng hơi nóng lên. Dục vọng bị áp bức lâu nay bắt đầu bốc lên.

Nhưng hắn cũng hiểu rằng e là Dư Vi tiên tử đã nằm ngoài tầm với. Hắn lập tức nhìn về phía Cửu Liên, cười nói: "Cửu Liên muội muội, hiên giờ mọi việc đã xong xuôi. Đang lúc mừng vui vẻ, sao Cửu Liên muội muội không lên múa một khúc giúp chúng ta vui thêm?"

"Hả?"

Kỷ Ninh nhíu mày, sắc mặt của hắn có chút khó coi.

Cửu Liên muội muội? Thiếu Viêm Nông có thể xưng hô như thế sao? Lại còn bảo Cửu Liên lên múa một khúc. Điều này làm cho Kỷ Ninh không thể không giận.

"Thiếu Viêm Nông kia quá đáng." Tiểu Thanh ở bên dùng tâm linh trao đổi nói. "Chủ nhân, tên Thiếu Viêm Nông không thèm để người vào mắt. Biết rõ Cửu Liên là đạo lữ của ngươi mà vẫn còn làm vậy."

Những người khác ở đại điện cũng ngẩn ra.

CửuiLiênlcũngitưởng nghelnhầm. NànginhìnlKỷiNinhlmột cái rồi lập tức nói:i"ThiếulViêmicôngltử, taikhông giỏilmúa.iNếu solsánhivới vũlnữibên người ngươi thì talvẫn còn kém xa, nên cũngikhông dám tựlbêu xấu mình."

"Cácinànglấyihálcóithể solsánhivới Cửu Liênlmuộiimuộilsao?" Thiếu ViêmiNônglcườiinói.l"Làmisao vậy,lchẳng lẽiThiếu ViêmlNôngitalkhông cóichútlmặt mũi nào à?"

CửuiLiênlchầnichờ nhưng rồi nhoẻn miệng cười: "Ta lên múa một khúclvậy." Đồngithờilnàngiliếclmắt sangiKỷlNinhimột cái.

KỷlNinhimanglvẻimặt khó coi ngồilđó.

Lênimúa như thế trước mặt sưlhuynh sưitỷlthế này thậtisựllàm cho KỷiNinhltức giận.

"Ninhinhi,lcẩn thậniđấy." BạchlThủyiTrạch dùngltâm linhitruyềnlâm. "Tiệc mừngimời người múa giúplvui cũngichỉ làlchuyệninhỏ.lNhưng Thiếu ViêmiNônglbiếtirõlCửu Liênilàlđạo lữicủa ngươi màlvẫn bắt Cửu Liênimúa,llại còn không thèminhìnlsangingươi.lMột câu cũngikhông thèmlnói.iHiểnlnhiên làikhông thèmlđểiý tới ngươi.lNếu đãinhư vậy thì nhấtlđịnhingươi phảilcẩn thận."

KỷiNinhllập tức tỉnhitáo lại.

"Bạch thúclyên tâm,iNinhlnhi hiểuirồi." KỷlNinhitruyềnlâmirồi lập tức dõi mắt nhìnltiếng nhạcivangllên,iCửu Liênlđiilên múa.

Vừa nhìnllàiKỷlNinhiđãlhiểuira. . .

Thật ralCửu Liênirất giỏilmúa.

ThậtiraldoiKỷlNinhicólhiểuibiếtlquá ítivới những bộltộc lớn như ĐôngiDuyên tộc.lMột thủ lĩnhikếlnhiệm như Cửu Liênibìnhlthườngisẽlphảiikết giaolvới cảinhững nhânlvật rất lợi hại ở vương triều Đại Hạ. Cho nên mọi thứ đều đượcihọc một ít, biếtlmột ít. Nhờ đóimàlvào mọi trườngihợp đều cólbiểuihiệnlcực kỳitốt.

"Hay, hay hay." Thiếu ViêmlNôngivừa cườilvừa uống, chốcichốcllại vỗitay khen.

CửulLiêninhư một đóa sen bay giữalđại điện.

Khiitới nàngltới gần Thiếu ViêmiNông, bỗnglnhiên Thiếu ViêmiNônglvungitay lên.lChỉ thấyimột cái roi đen túm lấy cánhltay Cửu Liên, kéo một cái làm cho Cửu Liênivốn không đềlphòng bịikéo vềlphíaiThiếu ViêmlNông. Dùisau Cửu LiênlcũngilàlVạn Tượng châninhânlnên nguyênilực lập tức đượclkhởiiđộng, khi tới gần Thiếu ViêmlNôngithì đãlcóithể đứnglvữngilại.

Nhưng Thiếu ViêmlNôngilại tiếpltục thânimật nắm lấy tay nàng. Vốn dĩlmuốniômleoicủa Cửu liênlnhưng rồi hắn mỉm cười, kéo cánhitay làm Cửu Liênlđến gần hơn,iđồnglthờiinói:l"CửuiLiênlmuộiimu� ��i, chúng taluốngimột chén."

Một màn này làm mọi người trong đại điệnlsợitới ngâylngười.

"Cáiigì!"lCảiđám Mộc TửlSóc,iDưlViicùnglkinhihãi.

Tuyết HồnglY liếcimặt sanglnhìnilKỷiNinh, lộlraimột nụlcườiilạnhllùngirồi lại uốnglrượuitiếp.

Kỷ Ninhlbắt đầu cảm thấyingơ ngẩn. Khi trước Cửu Liênlmúa còn cóithể gọi làlgiúpivui cho mọi người.lNhưng hiệnigiờ.l. .

"Uỳnh!"

KỷiNinhlđứngiphắtldậy.iMột chưởnglđánhirầm vào cái bàn trước mặt.lChiếc bàn này vốn dĩilàlphápibảo nhânlgiai, màidùlsao đây cũngilàlbàn bày đồiănlcho mìnhichứ không phảilngười khácicho.lHuống hồibây giờ KỷlNinhiđãlđầy chiến ý.iHai mắt đỏlsựngilên,lcái tát này vào mặt hắn còn đau hơn cảicái tát lúc đánhlnhauisốnglchết.

Mộtichưởnglnày tạo railuồng khí nén làm cho bát đĩa trênlbàn vỡivụn,lthậmichí rượulthịtihóa hết thành tro tàn.lUỳnh! ! ! Tiếpitheollàicảlcái bàn dài vỡivụn,lgỗivụn bắn tungltóe.iMột mảnhlnhỏ trong đóibay tới một tên TửlPhủ bên ngoài làm thânithể hắn tóe máu.

"Sao?"lThiếu ViêmiNôngllập tức lạnhilùnglnhìnilại.l"Làmisao thế.lTaikhông thể uốnglmột chénirượulvới Cửu Liênimuộilmuộiisao?" Nói xonglthì vẻimặt của Thiếu ViêmlNôngicũngltrở nên đây tức giận. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Nếuilàlngười thườngithì e làlvừa thấyicôngltửiThiếu Viêmltức giậnilàlđãisợltới run mật rồi.

Nhưng lúc này KỷiNinhlđãithậtlsựitức giậnlnên không thèmiđểlý,iquát. "ThiếulViêmiNông!"

"Kỷ Ninh."lCửu Liêniphátlhiệniraltrong mắt của Thiếu ViêmiNônglcóisát ý,lvội vàngilên tiếng.

KỷlNinhinhìnlvềiphíalCửu Liên, lạnhilùnglnói:i"CửulLiên, không cần phảiiquảnltên côngitửlbộitộc Thiếu Viêmlkia.iHừ. Còn chưallàm VũiThầnlCôngiđâu.lLúc trước hắn mời chúng taitheolhắn vào Tiêniphủ còn khiêm tốn.lNhưng hiệnitại chúng talđãivôldụngivới hắn nên hắn mới trở mặt như thế!"

"Ngươi muốnlchết."iThiếu ViêmlNôngitức giận

Lúc trước hắn còn coi KỷlNinhilàltrợ giúpilớn,lnhưng hiệnitại KỷlNinhiđãlvôidụng. Đối với Thiếu ViêmlNông, thiên tài thế này cũngichẳng tínhllàigì.

Kỷ Ninhltức giậninói:l"Lúcitrước ngươi đãlnói thế nào!iNgươi lấy cảlbộitộc Thiếu Viêmltộc raihứa với chúng ta. Vậy màlTiêniphủ vừa tới tay làlngươi đãimuốnlraitay với chúng talsao?iCólphảiingươi thấyllúc trước chúng tailấy đượclbảo vật ở Tiêniphủ này,llúc trước thầmichịulđựnginhưng giờ muốnlcướpilấy phảilkhông?" Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Imimiệng." Cửu Liênlquát.

"Cửu Liên."iKỷlNinhicảm thấylkhó thở.

"Ngươiingồilxuống." Cửu Liêniquát, đồnglthờiinàngltruyềniâmlđểilàm yên lònglKỷiNinh. "Kỷ Ninh, ngươi quá lỗlmãngirồi.lThiếu ViêmiNônglcóithânlphậnicực kỳltôn quý.iBìnhlthườngiở vương đôlĐại Hạ, đaiphầnlnhững tên côngitửlbộitộc lớn,lđám hoàng tửiĐại Hạlđều làm những trò phóng đãngikhông hềlkiếmichế.lHiệnitại talchỉ bịiđòi hỏi bồi rượulcho hắn vài chén. Chuyệninày cólthể bỏiqua.lNếu ngươi cứinónglđầu như thế thì sẽirắc rối tolđấy."

Kỷ Ninhitruyềnlâminói:l"Có một sốiviệclcóithể nhịn, nhưng cólmột sốiviệclkhông thể nhẫninhịnlđược. Cửu Liên. . ." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Ngươiithậtlsựimuốnlđánhinhaulsốngich� ��tlvới hắn à!" Cửu Liênitức giậnltruyềniâmlnói.i"Đừng cólấuitrĩ."

Kỷ Ninhlngẩnira.

Ấu trĩ?

Thiếu ViêmlNôngiở bên đương nhiên nhìnlraiCửu Liênlđangitruyềnlâmitranh luậnlvới KỷiNinh.

"Xem raltên KỷiNinhlthành danhitừlnhỏ này cũngikhông đánglnhắcitới." Thiếu ViêmlNôngicũngltruyềniâmlcho Tương LiễuiPhươnglở bên.i"Mớilcóilàm như thế màlhắn đãitức điênllên rồi.iXem ralđối phó với hắn cũngidễlthôi. Hiệnigiờ taltạm không giảiiquyết hắn.lNếu giếtihắn ở thế giớilTiêniphủ,ltin tức sẽibịlĐôngiDuyên tộc truyềnlra. Tới lúc đóinhững bộltộc lớn lại tưởng Thiếu ViêmiNôngltailàlkẻilòngldạihẹp hòi."

"Đúng."lTương LiễuiPhươnglđáp.

Những lời nói của Cửu Liênilàm cho KỷlNinhithậtlsựinổi giận.

CửulLiênicólthâniphậnlnhư thế nào?

Nàngilàlthủ lĩnhikếlnhiệm của ĐôngiDuyên tộc.lVềicơlbản làikhông phảilnhâninhượnglđiềuigìlcả. Màinếu không phảilnhâninhượnglgìithì tạo sao vẫn nhẫnlnhịninhư thế?

"ThiếulViêmicôngltử, KỷiNinhlcòn trẻ người non dạinên monglngười tha thứ." Cửu Liênivẫn tươilcườiivới Thiếu ViêmlNông.

ThiếuiViêmlNôngicũnglkhông dám quá mức nữa.iHắn đãlnhìnira, nếu cứlđôi coivới thì e làlKỷiNinhlkia sẽidám tửlchiến với hắn mất.iHắn dám giếtlKỷiNinhlnhưng còn Cửu Liênithì sao?lCửu Liênilàlthủ lĩnhikếlnhiệm của ĐôngiDuyên tộc nên sẽlrất phiền phức.

Rấtinhanh,lCửu Liêniđãlvềivịltrị của mìnhirồi ngồilxuống.

KỷiNinhlvẫn ngồiixuống chỗ của mình. Đám TửlPhủ tuisĩlhầu hạiở bên đãldọn hết những mảnhivụn ở xunglquanh,iđưa một cái bàn khácltới.

"Kỷ Ninh."iCửu Liênlvừa vềichỗ của mìnhlthì đãilập tức truyềnlâmicho KỷlNinh. "Xiningươi bớt giậnlđi."
"Ngươi cũng biết ta tức giận à?" Kỷ Ninh nhìn về phía Cửu Liên.

"Đây thật sự cũng không có gì. Chỉ là chuyện nhỏ thôi. Nếu như sau này ngươi tới những lần đám công tử bộ tộc lớn tụ họp thì sẽ biết. Đây chỉ là trò đùa đơn giản. . .Có thể coi là thú vui nhỏ. Bình thường đều có. Thỉnh thoảng vui vẻ tí cũng không coi là gì cả." Cửu Liên truyền âm nói. "Kiến thức của ngươi cũng quá kém nên mới dễ dàng nổi giận như vậy. Ngươi xem, sau một chén rượu là Thiếu Viêm Nông cũng không còn thèm để ý nữa."

"Ta thiếu kiến thức?" Kỷ Ninh truyền âm quát. "Trò đùa? Cửu Liên, ngươi là đạo lữ của ta. Cái ngươi gọi là vui đùa, cùng nam nhân khác ôm ôm ấp ấp, vui đùa uống rượu là đã vượt qua sức chịu đựng của ta rồi. Ngươi không hiểu sao?"

"Ngươi làm sao phải khó khăn vậy." Cửu Liên khó thở.

"Ta như vậy đấy. Chẳng lẽ ngươi còn không biết?" Kỷ Ninh nhìn về phía nàng.

Ánh mắt của Cửu Liên và Kỷ Ninh đập vào nhau.

Nàng cảm giác được trong ánh mắt kia có quyết tâm của Kỷ Ninh.

"Được rồi, vậy thì từ sau ta sẽ không thế nữa." Cửu Liên cúi đầu.

Kỷ Ninh lại cúi đầu xuống uống rượu.

Tuy rằng Cửu Liên cúi đầu nhưng Kỷ Ninh vẫn cảm thấy như bị đâm một nhát vào tim. Vừa rồi hắn đã rất hi vọng Cửu Liên từ chối Thiếu Viêm Nông thẳng thừng. Cho dù có phải hắt rượu vào mặt Thiếu Viêm Nông thì cũng phải tìm cách mà bỏ đi.

Khi trước, Kỷ Ninh đã có hai lần có cách xử sự mâu thuẫn với Cửu Liên. Nhưng lúc này, cách đối nhân xử thế của hai người lại thật sự hoàn toàn khác hẳn nhau.

"Hừm, hừ." Trên đại điện, Thiếu Viêm Nông có thể phát hiện ra mâu thuẫn của Kỷ Ninh và Cửu Liên. Nhưng hắn lại nở nụ cười, ánh mắt nhìn về phía Hỏa Hồng tiên tử Dư Vi ở dưới. Lửa trong lòng lại càng nóng lên. Khát vọng của hắn với Dư Vi còn mãnh liệt hơn Cửu Liên nhiều
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:57 pm

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 23
Phong Dực độn pháp.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Khi Thiếu Viêm Nông còn đang chất chứa đủ ý nghĩ trong đầu thì những đệ tử Hắc Bạch Học cung khác cùng quay sang an ủi Kỷ Ninh.

"Sư đệ cố nhịn một chút đi." Thương Giang chân nhân truyền âm cho Kỷ Ninh. "Đợi sau khi chúng ta rời khỏi Vu Giang tiên phủ là sẽ chẳng phải để ý tới cái mặt tên Thiếu Viêm Nông kia nữa."

"Kỷ Ninh sư đệ." Dư Vi cũng lo lắng truyền âm. "Hiện tại chúng ta đấu không lại tên Thiếu Viêm Nông kia. Có điều, người tu tiên thật sự mạnh mẽ đều phải dựa vào bản thân mình. Thiếu Viêm Nông vẫn chỉ mới là kẻ có khả năng lớn trở thành Vũ Thần Công. Nhưng cho dù hắn có trở thành Vũ Thần Công đi chăng nữa thì người thật sự đứng đầu Thiếu Viêm tộc. . .vẫn là mấy lão già sống trăm triệu năm cơ. Đợi sau này ngươi tu luyện thành Thiên Tiên thì Thiếu Viêm tộc sẽ phải khách khí với ngươi. Còn tên Vũ Thần Công kia cũng chẳng là cái gì cả. Đó cũng chỉ là thủ lĩnh trên danh nghĩa mà thôi."

Kỷ Ninh nhìn về phía Dư Vi sư tỷ một cái.

Mình đã từng gặp Thôi Phủ Quân, gặp qua Mạnh bà, lài còn thấy cả thế lực mạnh mẽ tới mức tấn công lục đạo luân hồi! Hơn nữa, sư tôn của mình là 'Tam Thọ đạo nhân' còn là người bản lĩnh cực lớn ở tam giới. . .Nhưng vẫn đúng như lời của sư tỷ, bản thân phải mạnh mẽ mới là cái cốt lõi. Nếu như có thể trở thành người bản lĩnh lớn ở tam giới. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Thì một cái bộ tộc Thiếu Viêm tộc thuộc vương triều Đại Hạ - một trong ba ngàn thế giới lớn có tính là gì?

Chỉ cần đạt tới Thiên Tiên là Thiếu Viêm tộc đã phải nhún nhường rồi.

Dù sao hơn vạn Tán tiên, Địa tiên cũng không có nổi một Thiên Tiên. Thiên Tiên chính là tiên nhân có thể tự do tự tại nhảy ra ngoài tam giới.

"Sư huynh." Mộc Tử Sóc cũng truyền âm nói. "Nếu như huynh cảm thấy ở với Cửu Liên không thoải mái thì theo ta, tốt nhất là chia tay đi. Đương nhiên đây cũng chỉ là lời của ta mà thôi. Tất cả đều theo trái tim của huynh. Nhưng huynh cứ thử ngẫm lại xem, có phải thật sự muốn Cửu Liên sư tỷ làm đạo lữ của mình không?"

Kỷ Ninh nhìn Mộc Tử Sóc: "Sư đệ không cần phải nhiều lời."

Trong lòng. . .

Kỷ Ninh đúng là thích Cửu Liên. Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, Kỷ Ninh đều chưa bao giờ yêu. Hắn cũng không biết mình với Cửu Liên là thế nào. Nhưng đúng là có cảm giác yêu mến mơ hồ nào đó. NHưng vài lần tranh cãi gần đây đã làm Kỷ Ninh phải thật sự uất nghẹn!

"Ực ực ực." Kỷ Ninh cầm chén rượu lên uống ừng ực. Tuy rằng hắn liều mạng uống rượu nhưng thật ra rượu đã bị Địa Hỏa thiêu hủy hết sạch.

Cửu Liên khoanh chân ngồi đó, nhìn tháng qua Kỷ Ninh đang uống rượu.

"Xem ra Kỷ Ninh đã tức giận thật rồi." Cửu Liên cũng cảm thấy phiền não. "Sao Kỷ Ninh lại như vậy. Ta đã cúi đầu rồi. Hơn nữa chuyện này cũng là chuyện thường thấy. Những việc như thế này cơ bản cũng chỉ là đối phó cho qua mà thôi. Làm sao mà hắn phải tức giận tới vậy. Nếu cái này còn tức, cái kia cũng tức, thì chẳng lẽ sau này ta trở thành thủ lĩnh của Đông Duyên tộc là cứ phải giải quyết mọi việc quan trọng theo hắn hay sao?" Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Trước tiên cứ để hắn tỉnh táo hẳn đã. Chắc hắn cũng hiểu ra."

Một người từ nhỏ đã được bồi dưỡng, ăn trên ngồi trước, được đặt làm người kế nhiệm thủ lĩnh của một bộ tộc lớn.

Một người kiếp trước sống ở thế giới hòa bình, kiếp sau làm thiên tài có xuất thân bộ tộc bản xứ.

Tuy rằng hai ngươi bọn họ thu hút lẫn nhau khi ở chốn thế ngoại đào nguyên như hồ Dực Xà. Nhưng khi bên nhau một thời gian, mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh và càng ngày càng gay gắt hơn.

Khi hai người Cửu Liên và Kỷ Ninh đang thầm cảm thấy vướng mắc.

Bỗng nhiên.

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Từng bóng người mang theo uy thế cực kỳ đáng sợ tiến vào. Đám Tử Phủ tu sĩ ở bên ngoài cùng lập tức bị nát vụn cả người. Trong khoảng khắc, máu tươi bắn tung tóe. Cả đại điện như biến thành địa ngục. Trên mặt đất tràn đầy máu tươi thịt nát.

"Là khôi lỗi." Thiếu Viêm Nông ngồi phía trên kinh hãi nhưng rồi lập tức chuyển thành vẻ kích động mong chờ.

Chỉ thấy cả đám khôi lỗi tiến vào trong. Mà đám người Kỷ Ninh đang chia nhau ngồi khoanh chân ở từng bàn nên không kịp kết trận.

"Cái tên *** chó Thiếu Viêm nông kia nói là đám Tử Phủ tu sĩ tử sĩ kia có thể chống đỡ được một lát, nhưng bây giờ lại chẳng cản lại được tí nào." Trong tay Kỷ Ninh xuất hiện hai thanh Bắc Minh kiếm để đỡ lại con khôi lỗi Cùng Kỳ đang lao tới.

Uỳnh!

Một đường kiếm quang của Kỷ Ninh đánh bay con khôi lỗi Cùng Kỳ ra đằng sau.

"Kỷ Ninh sư đệ, cố bảo vệ cho cả sư đệ Mộc Tử Sóc nữa." Thương Giang chân nhân truyền âm

"Ta biết, yên tâm đi." Kỷ Ninh nói ngay.

Trong đại điện, đám người Kỷ Ninh chia làm hai hàng ngồi đối diện nhau. Trong đó, Cửu Liên Thương Giang, Dư Vi ngồi phía đối diện với Kỷ Ninh, khoảng cách hai bên hơi xa một chút. Còn lại là Kỷ Ninh và Mộc Tử Sóc, Tuyết Hồng Y ngồi cùng bên. Mà hiện tại, sáu con khôi lỗi Cùng Kỳ lại chia nhau ra đánh sáu Vạn Tượng chân nhân nhóm Kỷ Ninh.

Những khôi lỗi còn lại đánh thẳng tới Thiếu Viêm Nông!

Kỷ Ninh có thể dễ dàng giải quyết một con khôi lỗi Cùng Kỳ, nhưng Mộc Tử Sóc thì lại hơi nguy hiểm. Bởi vì Mộc Tử Sóc chỉ am hiểu điều khiển khôi lỗi chứ không biết cận chiến.

"Vèo." Sau lưng Kỷ Ninh xuất hiện cánh chim màu đen. Cánh chim màu đen chấn động, thi triển ra Phong Dực độn pháp, rít gió bay tới bên cạnh Mộc Tử Sóc. Kiếm quang lóe lên, lập tức có một con khôi lỗi Cùng Kỳ bị đánh bay.

"Cảm tạ sư huynh." Mộc Tử Sóc phát lạnh cả người nhưng ngay lập tức điều khiển khôi lỗi rắn đi nghênh địch.

"Chuyện nhỏ." Kỷ Ninh cười. Hắn cầm hai thanh kiếm trên tay, xung quanh còn có từng đóa hoa sen nở rộ, nhẹ nhàng chặn hai con khôi lỗi Cùng Kỳ lại.

Tuyết Hồng Y cũng ngăn cản được một con. Thật ra, đám khôi lỗi Cùng Kỳ này chia ra không phải để giết bọn hắn mà là để giữ chân từng người. Mười hai con khôi lỗi Cùng Kỳ khác và nam tử giáp đen - thủ lĩnh của bọn chúng đang gào thét lao lên giết Thiếu Viêm Nông.

"Ha ha ha. . ." Thiếu Viêm Nông cười lớn. "Bắt bọn chúng lại."

Tương Liễu Phương duỗi tay ra. Hai cánh tay khổng lồ che trời ngập đất phủ tới. Từng ngón tay hóa thành từng con rắn lớn. Mỗi một cỏn rắn như một sợi dây thòng lọng quấn chặt lấy một con khôi lỗi Cùng Kỳ. Thậm chí có con rắn còn quấn được hai con khôi lỗi liền. Trong khoảng khắc, mười hai con khôi lỗi Cùng Kỳ bị hai bàn tay kia túm chặt. Nhưng nam tử giáp đen ở bên lại rút thanh kiếm ra, chém thẳng vào lòng bàn tay Tương Liễu Phương.

Uỳnh!

Xung quanh nổ vang. Thật ra chỉ riêng việc dùng hai tay túm chặt mười hai con khôi lỗi Cùng Kỳ đã là hết sức rồi, chứ khỏi nói là đối mặt thêm với một kiếm có uy lực kinh người kia. Hai bàn tay to bị đánh bay ra sau, toàn bộ đám khôi lỗi Cùng Kỳ được giải thoát.

"Hả?" Tương Liễu Phương chấn động. "Kiếm này của ngươi. . ."

"Chém." Nam tử giáp đen hóa thành đường sáng lao lên, chém thẳng về phía Tương Liễu Phương.

Mà lúc này, mười hai con khôi lỗi Cùng Kỳ cũng gào thét bay về phía Thiếu Viêm Nông. Thiếu Viêm Nông nhíu mày, một con Xích Lân Cầu Long lập tức xuất hiện bên ngoài người hắn. Hơn nữa trong tay hắn cũng xuất hiện một phiến lá cây như đạo phù.

"Thật là khó chơi." Thiếu Viêm Nông nói thầm. Nhưng hắn vẫn rất tự tin. Hắn có Phương thúc và Xích Lân Cầu Long cùng bảo vật hộ thân nên hoàn toàn có thể thắng.

"Gào. . ."

Xích Lân Cầu Long gào lên, lao vào ẩu đả với một con khôi lỗi Cùng Kỳ. Nhưng đột nhiên có một con khôi lỗi Cùng Kỳ túm lấy một cái đèn đồng rồi bắt đầu bỏ chạy.

"Đèn đồng!" Thiếu Viêm Nông kinh hãi

Hắn hiểu rõ.

Thật ra đám khôi lỗi kia không phải tới giết hắn. Vì đám khôi lỗi biết thừa không đủ sức nên đã chuyển mục tiêu sang đèn đồng. Muốn luyện hóa một bảo vật thì nhất định phải để nó ở bên người, nếu để khoảng cách quá xa, hoặc là bị rơi vào tay người khác thì nguyên lực của bản thân sẽ không thể nào tiến vào trong vật đó để luyện hóa được nữa. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Theo đó mà hắn sẽ không thể nắm được Tiên phủ trong tay. Rồi sau đó đám khôi lỗi sẽ chơi trò bịt mắt bắt dê với mình ở Vu Giang Điện. Đám khôi lỗi này hoàn toàn có thể hoạt động qua hơn ngàn vạn năm. Nhưng bản thân hắn thì lại không sống nổi.

"Mau giật đèn đồng lại." Thiếu Viêm Nông đột nhiên gầm lên.

Tương Liễu Phương cũng lập tức gầm lên một tiếng làm người khác phải sợ hãi. Chỉ thấy tay phải của hắn bị gãy lìa ra. Ở chỗ bị gãy lìa tỏa ra thần lực màu đen ngập trời. Thần lực được khởi động làm cánh tay kia lập tức biến thành một Tương Liễu Phương. Mà Tương Liễu Phương cụt tay cũng lập tức mọc ra tay khác.

Trong nháy mắt, ở đại điện xuất hiện hai Tương Liễu Phương. Nhưng trong cùng một thời điểm, con khôi lỗi Cùng Kỳ kia cũng đã sắp bay ra ngoài đại điện . Dù sao với cấp độ Nguyên Thần, con khôi lỗi thật sự có thể bay đi như tia chớp.

Một tên Tương Liễu Phương chiến đấu với nam tử giáp đen.

Một tên nhanh chóng đuổi theo con khôi lỗi đang ôm cái đèn đồng chạy trốn. Vèo một cái, hắn đã nhảy vào hành lang đuổi theo.

"Hai tên Tương Liễu Phương? Phân thân?" Đám người Kỷ Ninh thầm hãi.

"Đèn đồng, đèn đồng, thật tức chết, tức chết." Thiếu Viêm Nông rít lên tức giận.

Đúng lúc này, ở hành lang đi vào đại điện xa xa, Tương Liễu Phương đã cầm một cái túi và một cái đèn đồng đi vào.

"Ha ha." Thiếu Viêm Nông lập tức nở nụ cười.

Nam tử giáp đen kia lập tức thầm thất vọng. Hắn biết phe hắn có thực lực kém đám người tới xâm lấn quá nhiều nên mới đưa ra ý tưởng 'xuất kỳ bất ý đoạt đèn đồng'. Nhưng đáng tiếc, tên Thần Ma kia quá mạnh mẽ. Không ngờ hắn lại có thể phân thân ra, vừa chiến đấu với hắn vừa đi đuổi con khôi lỗi lấy lại đèn đồng.

"Toàn cuộc đã được định." Thiếu Viêm Nông lập tức thoải mái. Lúc này hắn mới nhàn nhã quan sát cả đại điện.

Nhưng khi vừa xem thấy thì sắc mặt của hắn lập tức biến đổi.

Hắn nhìn về phía hai người Kỷ Ninh và Mộc Tử Sóc ở xa xa. Kỷ Ninh nắm trong tay hai thanh Bắc Minh Kiếm, phía sau có cánh chim màu đen, dễ dàng ngăn cản hai con khôi lỗi Cùng Kỳ.

"Cánh chim?" Thiếu Viêm Nông cẩn thân quan sát thân pháp của Kỷ Ninh, truyền âm cho Tương Liễu Phương ở bên. "Phương thúc. . .ngươi xem tên Kỷ Ninh kia xem."

Hai cái phân thân đã hợp lại làm một thể. Tương Liễu Phương tập trung giải quyết nam tử kia, nhét hắn vào trong túi. Nghe thấy Thiếu Viêm Nông truyền âm, hắn quay sang nhìn. Nhưng vừa nhìn thấy thì sắc mặt cũng thay đổi theo.

"Phương thúc, đó là Phong Dực độn pháp. Ta không nhìn lầm đấy chứu?" Thiếu Viêm Nông dò hỏi.

Phong Dực độn pháp.

Bản thân Thiếu Viêm Nông đã từng tu luyện qua. Thậm chí còn cho cả tộc nhân của mình tu luyện. Chính vì mỗi ngày đều xem, hơn nữa hắn còn thấy toàn bộ nội dung 'Phong Dực độn pháp' nên có thể nhìn ra một ít manh mối từ thân pháp của Kỷ Ninh.

"Đúng là Phong Dực độn pháp. Ta cũng đã tu luyện Phong Dực độn pháp này. Tuy rằng tên Kỷ Ninh dùng cánh chim để che dấu nhưng chắc chắn là Phong Dực độn pháp." Tương Liễu Phương truyền âm nói. "Năm xưa, đệ tử Uất Trì tộc cũng dùng cánh chim để che dấu. Tên Kỷ Ninh kia cùng dùng cách đó. Tuy rằng phương pháp kia thật sư ngu ngốc. Nhưng với những kẻ không thật sự nghiên cứu Phong Dực độn pháp thì căn bản không thể nhận ra được."

Thiếu Viêm Nông truyền âm nói: "Phương thúc, làm sao mà tên Kỷ Ninh kia lại có Phong Dực độn pháp?"

"Chắc chắn là dư nghiệt của Uất Trì tộc!" Tương Liễu Phương truyền âm nói.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 24
Thù diệt tộc.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Dư nghiệt của Uất Trì tộc?" Sát ý trong lòng Thiếu Viêm Nông trỗi dậy. "Không thể để bất kỳ tộc nhân Uất Trì tộc nào còn sống được. Mà tộc nhân Uất Trì tộc học được Phong Dực độn pháp thì lại càng đáng chết. Chỉ có Thiếu Viêm tộc ta mới có Phong Dực độn pháp, tuyết đối không thể có người ngoài có được!"

Thứ độc chiếm của những bộ tộc lớn là bí thuật, thần thông. Vì thế nên tuyệt đối cấm truyền ra ngoài.

Người ngoài nào mà học là sẽ bị cả bộ tộc đuổi giết!

"Phương thúc, trước tiên phải giải quyết đám khôi lỗi kia." Thiếu Viêm Nông không còn tâm sự mà xem đánh nhau nữa. Đây là lần đầu tiên hắn nổi lên ý định muốn giết Kỷ Ninh.

Vù! Vù!

Hai bàn tay khổng lồ của Tương Liễu Phương rít gió bay đi, dễ dàng túm lấy đám khôi lỗi Cùng Kỳ, đồng thời quát: "Các vị ngăn đám khôi lỗi Cùng Kỳ lại. Đừng đẻ chúng chạy trốn. Để chạy là chỉ có thêm họa mà thôi." Vừa nói hắn vừa cầm một đám khôi lỗi nhét vào trong túi.

Mọi người cùng cố gắng trợ giúp cho Tương Liễu Phương bắt hết đám khôi lỗi vào.

"Thật đúng là tự tìm đường chết." Kỷ Ninh thu hồi cánh chim đằng sau lại, nhìn thoáng qua đám thi thể máu me vương vãi trên mặt đất. Mặc dù đám Tử Phủ kia là tử sĩ có thể kết trận. . .nhưng dù sao vẫn chênh lệch thực lực quá xa với khôi lỗi Nguyên Thần. Đám khôi lỗi Cùng Kỳ vừa tấn công là một đám Tử Phủ tu sĩ chết gần hết, chỉ còn lại có hơn mười tên còn sống.

"Thật thảm. Dù gì cũng là Tử Phủ tu sĩ. Mà lấy đám Tử Phủ tu sĩ này đi đối đầu với khôi lỗi kia thì đúng là vô dụng. Vậy mà Thiếu Viêm Nông vẫn để đám Tử Phủ tu sĩ ở bốn phía canh gác. Hiển nhiên là để mặc cho đám Tử Phủ tu sĩ chết." Mộc Tử Sóc cảm thán truyền âm. "Tên Thiếu Viêm Nông kia quả nhiên là kẻ máu lạnh."

Những tử sĩ này đều do Bắc Sơn Dận chủ động đưa tới.

Với Thiếu Viêm Nông mà nói thì những tử sĩ do người khác bồi dưỡng cũng sẽ chẳng được Thiếu Viêm tộc tín nhiệm. Như vậy có mang về cũng vô dụng! Mà cũng không thể trả lại cho đám người Bắc Sơn Dận được. Một khi đã như vậy thì cứ cho chết sạch cho gọn. Nếu như may mắn sống sót thì chỉ có thể nói là may mắn ấm thân rồi, loại này hoàn toàn có thể mang về bồi dưỡng.

Đám Tử Phủ tu sĩ may mắn sống sót nhanh chóng quét dọn sạch toàn bộ thi thể trong đại điện.

Thiếu Viêm Nông ngồi trên cao, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Kỷ Ninh, quát: "Kỷ Ninh!"

Toàn bộ người trong đại điện hơi kinh ngạc.

Mộc Tử Sóc, Dư Vi, Cửu Liên, Thương Giang chân nhân, Tuyết Hồng Y đều kinh ngạc. Bọn họ đều cảm giác dược ánh mắt của Thiếu Viêm Nông đang rất đáng sợ. Thậm chí còn có thể cảm nhận được cả sự 'lạnh lùng bá đạo' trong tiếng quát kia. Cho dù khi trước Kỷ Ninh có đập nát cái bàn thì Thiếu Viêm Nông cũng chưa từng thế này.

"Thiếu Viêm công tử." Kỷ Ninh nhìn Thiếu Viêm Nông. "Có việc gì cứ nói."

"Thiếu Viêm Nông." Ở đối diện, Cửu Liên cũng nổi giận quát. "Kỷ Ninh là đạo lữ của ta. Khi trước hắn có lỗi với ngươi nhưng cũng chỉ là việc nhỏ. Hiện tại ngươi làm khó dễ như thế thì có vẻ như lòng dạ quá hẹp hòi rồi đấy."

Hai người bọn họ đều là công tử hoàng tộc ở bộ tộc lớn nên có thể thoải mái nói với nhau. Nhưng nếu động vào một số thứ quan trọng thì lại không thể bỏ qua được. Dù sao Kỷ Ninh cũng là đạo lữ của Cửu Liên. Vả lại Kỷ ninh đã trợ giúp Thiếu Viêm Nông rất nhiều. Mà lúc trưới hai người cũng chỉ có chút mâu thân va chạm nhỏ, hiện tại trở mặt thật sự là đã quá mức.

"Cửu Liên, ngươi nghe xong rồi sẽ hiểu." Thiếu Viêm Nông lạnh lùng nói.

"Ta nghe đây." Cửu Liên cũng hơi tức giận.

"Kỷ Ninh, ta hỏi ngươi." Thiếu Viêm Nông nhìn Kỷ Ninh. "Vừa rồi ngươi thi triển thân thông Phong Dực độn pháp đúng không?"

Kỷ Ninh hơi kinh ngạc.

Phong Dực độn pháp.

Làm sao mà tên Thiếu Viêm Nông kia lại biết được Phong Dực độn pháp? Gần như toàn bộ bộ tộc 'Uất Trì tộc' của mẫu thân đã chết hết. E là chỉ còn lại có mình con gái của bác trai. Hơn nữa, hiện giờ cô ấy còn sống hay không cũng khó nói. Mình cũng coi như là một nửa hậu duệ của Uất Trì tộc. Ngoài ra, Uất Trì tộc rất cẩn thận giữ 'Phong Dực độn pháp' bí mật.

"Không cần phải phủ nhận. Ngươi thi triển đúng là Phong Dực độn pháp." Thiếu Viêm Nông cười lạnh, nói. "Phương thúc, ngươi thi triển cho hắn nhìn đi."

Vù.

Tương Liễu Phương đột nhiên biến mất khỏi vị trí cạnh người Thiếu Viêm Nông. Cả người như một con chim đại bàng đi ra khỏi đại điện trong nháy mắt. Sau đó lại quay trở lại bên cạnh Thiếu Viêm Nông.

Kỷ Ninh thấy cảnh này thì cảm thấy hơi run.

Những sư huynh đệ, sư tỷ khác không nhận ra. Nhưng bản thân là người tu luyện Phong Dực độn pháp nên hắn có thể nhận ra! Vừa rồi, đúng là Tương Liễu Phương đã thi triển ra Phong Dực độn pháp. Hơn nữa còn tuyệt diệu cao thâm hơn mình. Điều này cũng bình thường, vì dù sao Thần Ma luyện thể của hắn vẫn còn kém Tương Liễu Phương xa.

"Hung thủ!"

"Hung thủ diệt tộc!"

Trong đầu Kỷ Ninh lập tức nhảy lên ý nghĩ này. "Chẳng lẽ chính là Thiếu Viêm tộc tiêu diệt Uất Trì tộc của mẫu thân ta? Chẳng lẽ đám người giết họ ngoại của ta mà ta chưa từng đoán ra kia lại chính là Thiếu Viêm tộc?"

"Thế nào?" Thiếu Viêm Nông nhìn Kỷ Ninh. "Giống ngươi không?"

"Đúng là ta tu luyện Phong Dực độn pháp." Kỷ Ninh biết phủ nhận không được, nhíu mày nói."Nhưng thế thì đã sao?"

Cửu Liên, Dư Vi, Thương Giang chân nhân, Mộc Tử Sóc đều ở bên lo lắng nhìn. Tuy nhiên cũng không vội vã mở miệng.

Thiếu Viêm Nông cười ha ha nói: "Phong Dực độn pháp vốn thuộc về 'Uất Trì tộc' quận Đông Tự, vương triều Đại Hạ ta."

Kỷ Ninh run lên.

"Uất Trì tộc đã có môn thần thông này rất lâu rồi. Nhưng bọn chúng vẫn luôn dùng cánh chim để giả tạo. Có điều Thiếu Viêm tộc ta đã sớm phát hiện ra bí mật này. Vì thế qua một thời gian dài chuẩn bị. Cuối cùng đã tiêu diệt toàn bộ Uất Trì tộc. Nhưng Thiếu Viêm tộc ta chưa bao giờ tìm ra nguyên bản 'Phong Dực độn pháp'! Một vài tiên nhân mạnh mẽ ở Thiếu Viêm tộc ta đã tự mình thi triển sưu hồn, rà soát lại toàn bộ trí nhớ trong hồn phách của tộc nhân Uất Trì tộc. Cuối cùng mới ghép lại thành bản 'Phong Dực độn pháp' hoàn chỉnh." Thiếu Viêm Nông nhìn Kỷ Ninh. "Hiện giờ, 'Phong Dực độn pháp' đã được Thiếu Viêm tộc ta độc chiếm, cấm truyền ra ngoài. Chỉ riêng việc chưa được sự cho phép của Thiếu Viêm tộc, học Phong Dực độn pháp đã là tội chết rồi. Hơn nữa ta còn nghi ngờ ngươi là dư nghiệt Uất Trì tộc!"

"Nói mau, ngươi có phải dư nghiệt của Uất Trì tộc không!" Thiếu Viêm Nông nhìn chằm chằm về phía Kỷ Ninh.

Những người khác đều nghe rõ.

Hóa ra việc lại như vậy. Khó có thể nói được bên nào đúng bên nào sai khi bộ tộc chiến tranh với nhau! Nếu Thiếu Viêm tộc tiêu diệt Uất Trì tộc thì toàn bộ Phong Dực độn pháp thuộc về Uất Trì tộc sẽ được Thiếu Viêm tộc độc chiếm.

Nhìn từ góc độ của Thiếu Viêm tộc. . .thì nhất định phải giết chết dư nghiệt Uất Trì tộc.

Dù sao hai bên đã có thù diệt tộc rồi.

"Kỷ Ninh." Cửu Liên lập tức truyền âm cho Kỷ Ninh, lo lắng nói. "Ngươi ngàn vạn lần đừng có thừa nhận là con cháu Uất Trì tộc. Nếu ngươi thừa nhân thì với thù diệt ông cha, Thiếu Viêm tộc chắc chắn sẽ không cho ngươi được sống nữa đâu. Ngươi chỉ cần nói là ngươi may mắn kiếm được nguyên bản 'Phong Dực độn pháp'. Ngươi lại không biết tình hình thế nào, lại gặp kỳ ngộ kiếm được nguyên bản Phong Dực độn pháp. Bởi vậy mới tu luyện. Cái này gọi là không biết không có tội. Rồi sau đó Đông Duyên tộc ta sẽ tiến hành trao đổi với Thiếu Viêm tộc thì việc này có thể dễ dàng bỏ qua."

Kỷ Ninh nhìn về phía Thiếu Viêm Nông và Tương Liễu Phương.

Trong lòng hắn đang nổi lên uất hận vô tận. Các tiên nhân Thiếu Viêm tộc thi triển sưu hồn lục soát vô số hồn phách tộc nhân Uất Trì tộc để ghép lại Phong Dực độn pháp hoàn chỉnh.

Thông thường, một khi bị sưu hồn là sẽ bị hồn phi phách tán. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Dáng chết, lũ đáng chết, đáng chết." Kỷ Ninh rất muốn báo thù cho mẫu thân.

"Ngươi là dư nghiệt của Uất Trì tộc phải không?" Thiếu Viêm Nông nhìn chằm chằm vào Kỷ Ninh với sát ý ngập trời. Tiệc mừng vừa rồi, hắn chỉ trêu ghẹo Cửu Liên một chút chứ không thật sự muốn giết Kỷ Ninh, bởi vì hắn vẫn còn muốn giữ thể diện cho Thiếu Viêm tộc. Nhưng hiện tại, nếu thật sự là dư nghiệt của Uất Trì tộc, dù có là lão tổ Thiếu Viêm tộc ở đây thì cũng vấn sẽ giết ngay.

Lúc này, hắn đại biểu cho cả Thiếu Viêm tộc!

"Không phải." Kỷ Ninh nhìn Thiếu Viêm Nông, Tương Liễu Phương, cố nén giọng xuống. "Thiếu Viêm Nông, nếu ngươi muốn giết ta thì không cần phải làm bộ làm tịch tìm lý do đâu."

"Sư huynh của ta đã nói rồi đấy. Hắn không có quan hệ với Uất Trì tộc." Mộc Tử Sóc tức giận nói. "Thiếu Viêm công tử. Chúng ta tới giúp ngươi mà ngươi lại đối đãi với chúng ta như vậy sao?"

"Thiếu Viêm công tử? Nếu Kỷ Ninh sư đệ đã nói không phải là con cháu Uất Trì tộc thì chắc là may mắn học được môn thần thông kia. Chẳng qua, chỉ cần đàm phán với Thiếu Viêm tộc, lấy lễ vật bồi thường, phát ra lời thề Thiên Đạo không truyền môn thần thông kia ra ngoài là được." Thương Giang chân nhân cũng nói.

Dư Vi nói: "Thiếu Viêm công tử. Bây giờ ngươi nói Kỷ Ninh là dư nghiệt của Uất Trì tộc. Chỉ sợ một khi tin này truyền ra. . .ngược lại sẽ làm người ngoài tưởng rằng ngươi cố ý kiếm cớ giải quyết Kỷ Ninh sư đệ."

"Thiếu Viêm Nông." Cửu Liên cũng nhìn chằm chằm vào Thiếu Viêm Nông, tức giận nói. "Kỷ Ninh là đạo lữ của ta!"

Cả đám tạo áp lực.

Nhưng Thiếu Viêm Nông vẫn nở nụ cười.

"Ha ha ha, yên tâm đi." Thiếu Viêm Nông cười. "Dù sao Kỷ Ninh kia cũng đã đi theo ta tới Tiên phủ. Ta vẫn cho hắn một con đường sống." Nói xong, trên tay hắn xuất hiện một cái xích màu đen, trên xích có phù văn màu vàng cổ xưa. Hắn ném thẳng cái xích về phía Kỷ Ninh. Loảng xoảng, loảng xoảng. Xích rơi thẳng xuống nền đất trước mặt Kỷ Ninh.

"Đây là Tỏa Thần Liên." Thiếu Viêm Nông nhìn Kỷ Ninh. "Một khi bị khóa lại là sẽ như người thường. Cho dù là Thần Ma cũng sẽ không thể phản kháng được. Ngươi tự lấy Tỏa Thần Liên khóa mình lại chờ xử lý sau. Ta có thể phát ra lời thề Thiên Đạo. Chỉ cần ngươi không phải dư nghiệt Uất Trì tộc. Ta tuyệt đối không giết ngươ, cũng không hề động mảy may tới thực lực của ngươi. Ta sẽ ra ngoài điều tra cặn kẽ. Một khi xác nhận, nếu ngươi đúng là dư nghiệt của Uất Trì tộc thì ta sẽ giết ngươi luôn. Còn nếu không phải thì ta sẽ thả tự do cho ngươi." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh nhíu mày.

Dư Vi mở miệng nói lớn tiếng: "Thiếu Viêm công tử. Thiếu Viêm tộc ngươi lớn tới cỡ nào mà sao làm việc lại chắp nhặt như thế? Ngươi hoàn toàn có thể thả Kỷ Ninh đi, về sau tiếp tục điều tra. Một khi xác nhận được rồi thì giải quyết Kỷ Ninh sư đệ cũng không muộn. Chẳng lẽ với thực lực Thiếu Viêm tộc ngươi, sư đệ Kỷ Ninh có thể chạy thoát sao?"

"Kỷ Ninh, ngươi đồng ý hay không." Thiếu Viêm Nông nhìn Kỷ Nih. "Ta đã cho ngươi một con đường sống."

Kỷ Ninh nhìn chằm chằm vào Thiếu Viêm Nông. "Ta tự trói hai tay vào rồi thì sống chết đều thuộc về ngươi. Ngươi cảm thấy như thế được sao?"

Sắc mặt của Thiếu Viêm Nông lập tức trở nên lạnh lùng hơn.

Thật khó có thể ép được Kỷ Ninh tự dùng Tỏa Thần Liên khóa mình lại.

Đúng lúc này. . .

"Thiếu Viêm công tử!" Ở bên, bỗng nhiên Tuyết Hồng Y cười lạnh chỉ vào Kỷ Ninh. "Đừng nghe hắn ngụy biện. Phụ thân Kỷ Ninh tên là Kỷ Ninh Xuyên. Còn mẫu thân hắn tên là Uất Trì Tuyết!" Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Học Phong Dực độn pháp mà mẫu thân lại tên là Uất Trì Tuyết?" Thiếu Viêm Nông lập tức lộ ra vẻ dữ tợn, âm thanh lạnh lẽo vô cùng. "Quả đúng là dư nghiệt của Uất Trì tộc. Giết! Giết Kỷ Ninh, ai cản ta là cản Thiếu Viêm tộc, đều giết không tha hết!"




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 25 Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Đại Đạo Vực Cảnh
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Mộc Tử Sóc, Cửu Liên có quan hệ thân thuộc với Kỷ Ninh nên đều biết rằng mẫu thân của Kỷ Ninh tên là Uất Trì Tuyết. Nhưng trước mắt bọn hắn muốn kéo dài thời gian, tốt xấu gì thì cũng phải rời khỏi thế giới này đã. Tới lúc đó Đông Duyên tộc, Hắc Bạch Học cung có thể hỗ trợ đưa Kỷ Ninh trốn tới một thế giới nhỏ hoặc thế giới lớn khác.

Đáng tiếc…

Tuyết Hồng Y đã sớm điều tra về Kỷ Ninh, thậm chí đã mua tin tức về Kỷ Ninh ở trên Thiên Bảo Sơn, đương nhiên hắn biết rõ thân phận của mẫu thân Kỷ Ninh.

“Thiếu Viên Nông!” Cửu Liên phẫn nộ.

“Dừng ta.” Mi tâm Dư Vi bỗng nhiên sáng lên, hơi thở tỏa ra từ người đáng sợ thêm, miệng phát ra tiếng hét.

Thương Giang chân nhân, Mộc Tử Sóc đều thét lên theo.

“Vù vù.”

Bỗng nhiên bàn tay của Tương Liễu Phương biến lớn ra, đồng thời năm ngón tay của hắn hóa thành năm con rắn lớn, mỗi con đều dài trăm trượng, chia nhau tới trước mặt bốn người Cửu Liên, Dư Vi, Mộc Tử Sóc, Thương Giang chân nhân. Mỗi con rắn lớn đều phát ra khí tức đáng sợ làm cho đám người Cửu Liên hoảng sợ

“Cửu Liên, ta sẽ không giết ngươi.” Thiếu Viêm Nông chỉ vào Cửu Liên, “Thế nhưng ba vị đồng môn bên cạnh ngươi, Phương thúc, nếu như bọn hắn dám nhúng tay vào chuyện này, lập tức giết.”

Mặc dù Thiếu Viêm Nông thích có được Dư Vi.

Thế nhưng đối với Thiếu Viêm Nông mà nói, nữ nhân chẳng qua chỉ là đồ chơi. Thích giết là giết.

“Ngươi…”

“Thiếu Viêm Nông…”

Bốn người Cửu Liên, Mộc Tử Sóc, Dư Vi, Thương Giang chân nhân đều tức giận, nhưng rõ ràng thực lực của Tương Liễu Phương hơn bọn hắn rất rất xa. Với thực lực ấy, hắn hoàn toàn có thể đè chết mấy người bọn họ.

Tuy rằng bọn họ cũng có một ít bảo vật hộ thân, nhưng đều là bảo vệ tính mạng trong thời gian ngắn, nên căn bản không thể nào lật ngược tình thế được.

“Sư huynh, sư tỷ, sư đệ, Cửu Liên.” Kỷ Ninh nhìn về phía Thiếu Viêm Nông đang đứng trên đại điện, lạnh nhạt nói, “Các ngươi không nên nhúng tay vào, đây là chuyện riêng của ta với Thiếu Viêm Nông.”

“Kỷ Ninh.” Cửu Liên lo lắng hét.

Kỷ Ninh nhìn về Cửu Liên: “Sư tỷ đừng lo cho ta.”

“Thiếu Viêm Nông!” Cửu Liên phẫn nộ, “Đây là ngươi muốn khiêu khích Đông Duyên tộc ta!”

“Nếu như là vị lão tổ của Đông Duyên tộc ngươi nói lời này với ta, ta còn ba phần suy nghĩ. Còn ngươi ư?” Thiếu Viêm Nông lắc đầu cười. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Bỗng nhiên trong tay Cửu Liên xuất hiện một đóa hoa sen màu đen, nó nhanh chóng biến lớn ra, lập tức Tương Liễu Phương lạnh lùng quát: “Muốn chết!” Lập tức ngón tay hắn hóa thành một con rắn lớn, phẫn nộ cuốn vào đóa hoa sen màu đen. Bông hoa chấn động, trên cánh sen xuất hiện vết rách, nhưng bông hoa sen màu đen vẫn bay về phía con rắn lớn kia.

Uỳnh!

Chỉ thấy con rắn kia nhanh chóng biến thành một bức tượng bằng băng, tiếp theo vỡ ra, thậm chí cánh tay của Tương Liễu Phương cũng bị đông lại tới khuỷu tay rồi vỡ theo. Nhưng rồi cánh tay của Tương Liễu Phương lại mọc ra bình thường. Bộp, ngón tay của hắn một lần nữa hóa thành con rắn lớn bay tới quật lên người Cửu Liên làm nàng thổ huyết bay ngược về sau.

“Vật đó chỉ có thể gây thương tích cho Phương thúc mà thôi, thật đáng tiếc.” Thiếu Viêm Nông lắc đầu, “Ngay cả ta cũng không có bảo vật để đánh chết Phương thúc, huống chi ngươi?”

Tương Liễu Phương là Thần Ma viễn cổ thuộc tộc Tương Liễu, có sức sống rất mạnh, chiến lực có thể so với Tán Tiên hàng đầu.

Muốn giết Tương Liễu Phương?

Đây là chuyện khó khăn nhường nào?

“Tuyết Hồng Y, ta cho ngươi một cơ hội để lập công.” Thiếu Viêm Nông nhìn về Tuyết Hồng Y, “Ngươi, đi giết Kỷ Ninh cho ta.”

“Bảo ta giết Kỷ Ninh?” Tuyết Hồng Y hơi giật mình.

“Ngươi giết hay không?” Trong mắt Thiếu Viêm Nông lóe lên vẻ lạnh lẽo

Tuyết Hồng Y thầm mắng Thiếu Viêm Nông không thôi, hắn một mực nịnh nọt gã, thậm chí ngay cả tên mẫu thân của Kỷ Ninh là 'Uất Trì Tuyết' cũng do hắn nói. Tất cả đều vì hy vọng có thể làm cho Thiếu Viêm Nông vui, thế nhưng không ngờ gã này lại có tâm địa hung ác tới vậy. Tuyết Hồng Y không có nắm được nổi một phần giết được Kỷ Ninh.

“Giết, ta đi giết hắn đây.” Tuyết Hồng Y gật đầu lia lịa, trong lòng thầm nghĩ, “Tuy ta không giết được Kỷ Ninh, nhưng cũng có thể bảo vệ tính mạng mình trước hắn.”

“Kỷ Ninh, nhận lấy cái chết đi.” Tuyết Hồng Y gầm lên một tiếng, lập tức có mấy đường phi châm bay về phía Kỷ Ninh.

Thiếu Viêm Nông cùng Tương Liễu Phương đều đứng trên đại điện xem màn này, mắt của Thiếu Viêm Nông sáng lên, có chút chờ mong: “Thực lực của Tuyết Hồng Y chỉ chênh lệch chút ít so với Kỷ Ninh, nếu muốn giết chết Tuyết Hồng Y thì Kỷ Ninh phải liều mạng… Đến lúc đó, khi Tuyết Hồng Y chết đi thì pháp bảo tiên giai sẽ là của ta.”

“Phương thúc, người đợi sau khi Tuyết Hồng Y chết liền ra tay giết chết Kỷ Ninh.” Thiếu Viêm Nông truyền âm, “Đến lúc đó pháp bảo tiên giai sẽ là của ta.”

“Vâng, thưa công tử.” Tương Liễu Phương nói.

Khi nghe Thiếu Viêm Nông nói “Kẻ nào ngăn Thiếu Viêm tộc ta giết Kỷ Ninh, đều giết không tha” thì trong lòng Kỷ Ninh ngay lập tức đã có quyết tâm giết Thiếu Viêm Nông.

Mặc dù Tương Liễu Phương thật sự quá mạnh mẽ, Kỷ Ninh không dám chắc giết chết được Thiếu Viêm Nông, nhưng giờ phút này đành phải vậy thôi.

“Giết.” Tuyết Hồng Y vọt tới.

“Trước hết ta giết ngươi, sau đó giết luôn Thiếu Viêm Nông.” Kỷ Ninh cầm trong tay hai thanh Bắc Minh kiếm, giờ phút này cũng không cần che dấu đôi cánh chim nữa.

Vù! Vù! Vù!

“Giết!” Kỷ Ninh gầm lên một tiếng, giờ phút này Kiếm Tâm của Kỷ Ninh vô cùng vững chắc,

Hắn hiểu được.

Giờ phút này hắn đã bước lên một con đường khác, hắn đang ở trong Tiên Phủ, không thể nào thoát ra được, nếu như không giết chết Thiếu Viêm Nông thì người chết chính là Kỷ Ninh hắn! Nếu như giết chết Thiếu Viêm Nông, một kẻ có hi vọng trở thành người kế nhiệm Vũ Thần Công, nhất định Thiếu Viêm tộc sẽ điên cuồng đuổi giết mình, đây là một thế lực còn đáng sợ hơn cả An Thiền Bắc Sơn tộc


Hai con đường.

Một cái là tử lộ.

Một cái là bị Thiếu Viêm tộc đuổi giết.

Mặc dù bị ép đến nước này, nhưng Kỷ Ninh lại vô cùng kiên định.

“Uỳnh!”

Tâm linh trước nay chưa từng sáng chói như vậy. Kỷ Ninh bỗng nhiên cảm thấy thời gian chậm lại. Mình một mực cố gắng chạm đến Đại Đạo, nhưng không cách nào đặt chân vào được. Cuối cùng thì hôm nay mình đã tiến vào Đại Đạo “Kiếm Đạo”! Đây là một Đại Đạo mông lung. Lúc này, Kỷ Ninh như biến thành một thanh kiếm ngao du trong Đại Đạo.

Giờ khắc này Kỷ Ninh đã hoàn toàn tiến vào “Đại Đạo vực cảnh”.

Bình thường người tu tiên ngộ đạo sẽ có 'Đạo chi vực cảnh' vừa nói, đó là Đạo bình thường. Mà 'Kiếm Đạo' là một trong những Đại Đạo. Nhưng muốn đạt tới 'Đại Đạo vực cảnh' thì còn khó hơn ngộ ra một Đạo hoàn chỉnh mấy lần. Tuy rằng Kỷ Ninh đã sớm ngộ ra chiêu thứ năm Tam Xích Kiếm, nhưng nếu như không phải lần này hắn bị bức tới đường cùng nội tâm bỗng nhiên sáng tỏ vượt qua được cửa ải thì rất khó để ngộ ra.

Trong thức hải.

Thần hồn Kỷ Ninh biến thành một thanh kiếm, một thanh kiếm vô cùng chói mắt. Kiếm tiên chính thức bước vào 'Đại Đạo vực cảnh' sẽ có được 'Kiếm hồn'. Về bản chất thì đây là một lần lột xác của thần hồn.

Vù vù. Thanh kiếm này lập tức biến thành bộ dáng Kỷ Ninh, thần hồn Kỷ Ninh hiện lên kiếm quang mờ mờ.

“Cái gì gọi là sống?”
Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
"Mong muốn lớn nhất chính là được vui sướng."

"Giết, giết, giết."

"Giết hết mọi chuyện bất bình!"

"Giết hết mọi kẻ có thể giết mình!"

"Thì ta mới vui vui sướng sướng được."

"Thân là Tán tiên nên ta không còn mong muốn trường sinh."

"Nhưng. . ."

"Sống vui một ngày còn hơn chịu nhục trăm năm."

"Thanh kiếm của ta chính là thanh kiếm vui sướng, thanh kiếm ngay thẳng, thanh kiếm dẹp hết mọi chuyện ưu phiền. Kiếm pháp này chính là 'Tam Xích Kiếm'."

Kỷ Ninh nở nụ cười thật thoải mái khi nghênh chiến với Tuyết Hồng Y: “Giết! Giết! Giết! Giết hết mọi chuyện bất bình. Sống thống khoái một ngày còn hơn sống buồn tẻ trăm năm.” Theo tiếng cười to của Kỷ Ninh, Bắc Minh kiếm trong tay hắn bỗng nhiên trở nên vô cùng chói mắt, bóng kiếm trùng trùng điệp điệp.

Xoạt!

Kiếm khí đáng sợ lập tức tràn ngập toàn bộ đại điện, một đường kiếm quang chói mắt xẹt qua làm đám pháp bảo phi châm bị đánh bay tán loạn, sau đó kiếm quang xoẹt qua thân hình Tuyết Hồng Y.

“Ta, ta, ta,…” Tuyết Hồng Y trợn mắt lên kinh ngạc, hắn không nghĩ tới kiết cục của mình lại như vậy. Ở đằng kia kiếm khí tràn ngập khắp nơi, thậm chí tấn công thẳng vào linh hồn. Hồn phách của hắn đã bắt đầu phân tán.

Sau đó, thân thể Tuyết Hồng Y bị phân thành đôi, ngã nhào trên đất.

Chiêu thứ sáu Tam Xích Kiếm – Đại Đạo Vực Cảnh!

'Tam Xích Kiếm' là kiếm thuật cao nhất của Hắc Bạch Học cung, sáu chiêu đầu truyền thừa qua sách vở, nhưng ba chiêu sau lại chỉ có thể truyền thụ cho Kiếm Tiên

Chiêu thứ nhất “Kiếm Tâm Thông Minh”.

Chiêu thứ hai “Kinh Cức Mật Bố”.

Chiêu thứ ba “Kiếm Mang Sa Hiện”.

Chiêu thứ tư “Như Nhật Trung Thiên”.

Chiêu thứ năm “Nguyệt Quang Tàng Kiếm”.

Chiêu thứ sáu “Đại Đạo Vực Cảnh”.

Những thức kiếm pháp này tuyệt đối không có bản mẫu, ví dụ như chiêu thứ nhất “Kiếm Tâm Thông Minh”, ngộ ra dạng gì thì chính là dạng đó. 'Tam Xích Kiếm' chủ yếu là một thứ để dẫn đường cho Kiếm Tiên tìm thấy con đường phù hợp với mình. Mỗi người tu luyện 'Tam Xích Kiếm' đều có cái riêng thuộc về mình.

Mà Kỷ Ninh trong lúc đường cùng, tâm hợp Đại Đạo, đạt tới 'Đại Đạo Vực Cảnh', ngộ ra một kiếm uy lực thật đáng sợ.

“Đây là ‘Đại Đạo vực cảnh’?” Toàn bộ mọi người có mặt trong đại điện đều hồi hộp nhìn Kiếm khí. Một kẻ luôn bình chân như vại như Thiếu Viêm Nông mà lúc này cũng phải biến đổi sắc mặt. Hắn đã tận mắt thấy tên Kỷ Ninh 'thiếu niên áo da thú thổ dân' một chiêu chém chết Tuyết Hồng Y. Hắn mới bao nhiêu tuổi mà đã đạt tới 'Đại Đạo vực cảnh', hơn nữa còn am hiểu nhất là Kiếm Đạo?

Thiếu Viêm Nông giờ khắc này cũng sinh ra lòng ghen tỵ, tại sao mình không có tư chất như Kỷ Ninh? Tại sao một kẻ yêu nghiệt như thế này lại là một tên thiếu niên thổ dân?

“Đại Đạo vực cảnh?’

“Kiếm này…”

Trong lòng Dư Vi, Thương Giang chân nhân, Cửu Liên đều sợ hãi lẫn thán phục. Kiếm khí tràn ngập làm cho mọi người có cảm giác nó rất sắc bén dứt khoát, không gì đỡ nổi.

Kiếm, chính là vũ khí sắc bén.

Tâm của Kiếm Tiên phải sắc bén dứt khoát thì lúc đó mới chính thức cảm nhận được tinh túy của Kiếm Đạo.

Một kiếm chém ra, không hối hận.

Một kiếm chém ra, không gì cản nổi.

Đây chính là Kiếm tiên!

“Giết.”

Hai tay Kỷ Ninh cầm song kiếm, thân thể nhanh chóng hóa thành một người khổng lồ cao mười trượng, đồng thời thi triển ra thần thông 'Trích Tinh Thủ'. Lúc này kiếm quang trong tay Kỷ Ninh càng làm cho người ta sợ hãi hơn. Đằng kia, Tương Liễu Phương rống lên một tiếng tức giận, bàn tay hóa thành mấy con rắn lớn lao đến như muốn nuốt tươi Kỷ Ninh.

Uỳnh!

Một tiếng vang thật lớn, bàn tay của Tương Liễu Phương lập tức da tróc thịt bong, máu tươi tung tóe, thần lực thoát ra.

Kỷ Ninh cũng bay ngược lại, máu tươi trong miệng phun ra, giờ phút này Kỷ Ninh đã rõ. Mặc dù thực lực mình tăng lên mạnh mẽ nhưng không thể so sánh với Tương Liễu Phương có chiến lực ngang với Tán Tiên hàng đầu được. Đối phương chỉ dùng bàn tay đã đánh bại mình, chệnh lệch thật sự quá xa.

“Kỷ Ninh.”

“Sư huynh.”

Đám người Mộc Tử Sóc, Dư Vi, Cửu Liên lo lắng hô lên.

Trong mắt Kỷ Ninh hiện lên vẻ điên cuồng, một vòng tròn màu đen bỗng nhiên xuất hiện trên tay hắn, đây chính là bảo vật do Tam Thọ đạo nhân tự tay làm ra, cũng là bảo vật hộ thân duy nhất của Kỷ Ninh, ngoài ra chỉ có bảo vật tấn công, Kỷ Ninh đã không còn cách gì khác.

“Đi!” Kỷ Ninh chém vòng tròn màu đen trong tay.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:58 pm

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 26
Giết chết Thiếu Viêm Nông
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Cái vòng màu đen nhìn không có tí gì đặc biệt. Thế nhưng, khi cái cánh tay to lớn tựa mây đen với những ngón tay đã biến thành những còn rắn lớn dài ngoằng của Tương Liễu Phương đánh đến. Cái vòng màu đen cứ thế xuyên qua nó mà không gặp bất cứ trở ngại gì. Bên trên cánh tay Thần Ma to lớn không hề có chút vết thương nào. Cái vòng màu đen cứ như được tạo từ một loại sức mạnh nào đó, giống như không khí xuyên qua vậy.

“Đây là cái gì?” Tương Liễu Phương cực kỳ kinh ngạc.

“Giết hắn đi.” Hiện tại, trong mắt Thiếu Viêm Nông đã tràn đầy sát khí. Ấy vậy mà hắn cũng bị kinh ngạc khi nhìn chiếc vòng màu đen xuất hiện.

Cái vòng màu đen nhìn có vẻ bình thường nhưng lại làm cho Thiếu Viêm Nông và Tương Liễu Phương hết sức dè chừng. Bởi vì, bọn họ không biết đây là bảo vật gì.

Trong hai người bọn họ, một kẻ là Thần Ma tồn tại từ xa xưa với kiến thức cực rộng. Một kẻ, là người gần như chắc chắn sẽ đảm nhiệm vị trí Vũ Thần Công đời tiếp theo, cũng là một kẻ có hiểu biết kinh người, đã xem qua không biết bao nhiêu báu vật. Thế nhưng, căn bản là hai người bọn chúng vẫn không nhận ra nó là bảo vật gì. Thậm chí còn không thể phân biệt được thuộc loại gì..

“Cái vòng màu đen này làm thế nào mà có thể xuyên qua cánh tay Thần Ma của Tương Liễu Phương một cách dễ dàng như vậy được. Thêm nữa, nó còn không để lại bất cứ vết thương nào?” Mộc Tử Sóc cũng rất kinh ngạc.

Nó giống như sự va chạm giữa người phàm và quỷ hồn. Lúc đó, quỷ hồn sẽ đi xuyên qua người phàm mà chẳng để lại dấu vết gì.

Tương Liễu Phương va chạm với cái vòng cũng thế. Nó cứ như con thoi, không chịu bất cứ ảnh hưởng nào, cứ thế mà xuyên qua.

Thế nhưng, thần lực của Thần Ma Tương Liễu Phương cực kỳ cường đại. Nếu như là quỷ hồn thì chỉ sợ đã lập tức tan thành mây khói rồi

“Đây là kỳ vật gì vậy?” Cửu Liên kinh ngạc, nàng đến từ tộc Đông Duyên. Trong tộc cũng chưa từng nghe nói qua vật như thế này.

“Hả?” Thương Giang chân nhân đã thức tỉnh một mảnh trí nhớ từ sớm, hắn cũng đang cảm thấy nghi hoặc.

Dư Vi vốn đang nghi ngờ nó, bỗng nhiên nàng có biểu hiện vô cùng khiếp sợ: “Chẳng lẽ nó là … Làm sao có thể …”

Cái vòng màu đen bay về phía Thiếu Viêm Nông và Tương Liễu Phương đang ở phía trên. Bỗng nhiên, từ nó xuất hiện ánh sáng mờ ảo. Thứ ánh sáng đó làm cho cái vòng màu đen càng hiện lên vẻ huyền diệu.

“Gào.” Tương Liễu Phương gào lên. Trong tay hắn xuất hiện một cây thoi dài. Thoi dài tỏa ra sát khí vô tận, hung hăng đâm về phía cái vòng màu đen trên không trung.

“Coi chừng.”

Thiếu Viêm Nông cũng cảm thấy cái vòng màu đen trông rất kỳ lạ. Từ lúc bị con khôi lỗi nam mặc giáp màu đen đánh lén, hắn đã cẩn thận hơn. Vì thế hắn lập tức bóp nát một đạo phù giống hình lá cây. Ngay sau đó, một đám ánh sáng màu vàng mờ mịt bao phủ lấy hắn, bảo vệ hắn cực kỳ chắc, cho dù có Tán tiên dùng hết sức tấn công thì cũng có thể kiên trì trong một lát. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Phù.

Tương Liễu Phương hung hãn đâm một phát, thế nhưng vẫn như đâm vào khoảng không. Dường như cái vòng màu đen không hề tồn tại, hoặc giống như nó tồn tại trong một không gian khác.

Cái vòng màu đen bỗng phát ra ánh sáng, nhìn có chút mịt mờ. Ngay lập tức, một lực hút vô hình được sinh ra.

“Đây là …”

Thiếu Viêm Nông và Tương Liễu Phương bỗng dưng biến đổi sắc mặt.

Hai người bọn hắn đều cảm giác được một lực hút vô hình, mà lực hút này còn chuyên môn nhắm vào thần hồn của bọn hắn.

“Á, không …” Vẻ mặt dữ tợn của Thiếu Viêm Nông chuyển thành cực kỳ hoảng sợ. Miệng hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết. Sau đó, thần hồn của hắn trực tiếp bay ra khỏi thân thể, vặn vẹo xoắn tròn. Vèo … cuối cùng bị hút về phía cái vòng màu đen. Thiếu Viêm Nông với tư cách là Vạn Tượng chân nhân viên mãn. Từ nhỏ, lại có phương pháp quan tưởng cao cấp, thần hồn cũng sắp sánh ngang với Nguyên Thần đạo nhân, nhìn đã khá thực chất. Kỷ Ninh cùng những người khác đều tận mát nhìn thấy thần hồn vặn vẹo của hắn tru lên, rồi bị hút vào vòng tròn đen.

“Đây là bảo vật gì? Nó dùng cách gì mà có thể hút thần hồn của ta ra được? Dùng cách gì? Ta tại sao lại có kết cục thế này? Ta làm sao có thể chết trong tay tên Kỷ Ninh được? Chẳng lẽ ta sẽ bị hồn phi phách tán sao? Kỷ Ninh, Kỷ Ninh, tha cho ta, tha cho ta.” Thần hồn của Thiếu Viêm Nông rít lên nhưng tiếng kêu gào vô thanh trong linh hồn, sau đó vặn vẹo một lúc rồi bị hút vào.

“Ta, ta …” Tương Liễu Phương cũng điên cuồng giãy dụa.

Thế nhưng, hắn cũng không thay đổi được gì, một thần hồn cường đại cứ thế bị tách ra khỏi thân thể Thần Ma. Với tư cách Thần Ma cấp độ Nguyên Thần, hắn đã có thể phân tách ra một phân thân rồi. Hiển nhiên, thần hồn của hắn đã sớm dung hợp hoàn toàn với thân thể Thần Ma làm một thể. Nhưng dù thần thể, thần hồn dung hợp làm một, giờ phút này vẫn không chống cự được, bị kéo ra. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Thần hồn khổng lồ phát ra từng hồi tru réo, gào thét vang vọng cả đại điện. Nhưng cuối cùng vẫn bị cái vòng đen hút vào.

Cứ như vậy …

Thiếu Viêm Nông, Tương Liễu Phương, mặc kệ cho thân thể bọn hắn có mạnh mẽ thế nào đi nữa, có bảo vật hộ thân ghê gớm gì. Cuối cùng, đứng trước bảo vật kỳ lạ và đáng sợ này, vẫn không thoát khỏi số phận bị hút mất thần hồn.

“Rắc!” Bỗng dưng cái vòng đen phát ra một tiếng vang thanh thúy. Nó giống như một khối băng, ngay lập tức vỡ nát rồi tan biến trong không trung, không hề để lại cái gì. Ngay sau đó, thần hồn của Thiếu Viêm Nông và Tương Liễu Phương cũng hoàn toàn biến mất.

Uỳnh!

Thiếu Viêm Nông vẫn đứng ở đó như trước, nhưng đôi mắt đã trở nên vô hồn. Cả người hắn sau đó mềm oặt, ngã ra trên đất. Còn tên Tương Liễu Phương mạnh mẽ kia cũng ngã lăn trên đất không khác gì, . Mọi thứ trở nên yên tĩnh. Một tên Thần Ma sống từ thời đại Thần Ma, bị Thiếu Viêm tộc biến thành một tên nô bộc, cuối cùng đã chết vào ngày hôm nay.

“Thiếu Viêm Nông và Tương Liễu Phương, cứ , cứ , cứ thế mà chết sao?” Mắt Mộc Tử Sóc mở to, cổ họng như nghẹn lại, kinh ngạc vô cùng.

“Chết rồi, điều này, điều này …” Thương Giang chân thân cũng hết sức kinh ngạc.

Cửu Liên, Dư Vi nhìn hai tên chủ tớ ngã lăn trên đất, không còn phát ra bất cứ tiếng động nào mà cảm thấy như mơ ngủ.

Tương Liễu Phương mạnh mẽ cỡ nào! Là Thần Ma từ xa xưa đó!

Thiếu Viêm Nông có gia thế cực kỳ lớn! Lúc trước, khi đối đầu với đạo binh yêu tộc, hắn đã bỏ cuốn tranh chữ Định và cái mâm tròn Di Tinh Hoán Đẩu ra. Việc đó hoàn toàn khiến cho bọn họ cảm thấy, cái tên kế nhiệm Vũ Thần Công này hết sức bất phàm. Vật bảo vệ tính mạng rất nhiều. Thế nhưng kết quả cuối cùng, hai người chủ tớ bọn chúng vẫn không thoát khỏi cái chết.



Kẻ bị đánh đến mức thổ huyết, mình mẩy quay cuồng rớt xuống đất như Kỷ Ninh cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Hắn không ngờ được cái vòng đen lại mạnh đến vậy.

Lúc trước, khi mình nhận cái vòng màu đen, con gấu lớn tóc vàng từng nói: “Kỷ Ninh, lúc đầu ta vốn không muốn cho ngươi bảo vật này. Thế nhưng, đợi lúc thực lực ngươi mạnh hơn nữa, bảo vật này cũng không công dụng lớn với ngươi nữa. Mà tới lúc ngươi trở thành Nguyên Thần thì lại có thể p mang Thủy Phủ này theo rồi. Giai đoạn Vạn Tượng chân nhân là lúc người dễ chết nhất. Bảo vật này là do chủ nhân ta năm đó tự tay luyện chế. Có thể dùng để phòng thân, nhưng như thế cũng đủ rồi. Nó đủ để bảo vệ ngươi một mạng. Nhưng nó chỉ bảo vệ người được một lần thôi.”

“Tam Thọ đạo nhân tự mình luyện chế. Cho dù là tiện tay luyện chế, nhưng lại có thể dễ dàng tiêu diệt một tên Thần Ma cấp Nguyên Thần và một tên công tử đại quý tộc cấp độ Vạn Tượng vẫn.” Trong nội tâm Kỷ Ninh không tránh khỏi dâng lên ý nghĩ thán phục.

Hắn chỉ biết, cái vòng màu đen này chuyên thu và diệt sát thần hồn. Thế nhưng, uy lực đến cùng là như thế nào, hắn chưa từng dùng qua nên cũng không rõ.

Đôi mắt Kỷ Ninh nhấp nháy liên tục với vẻ kinh ngạc. Bây giờ thì hắn đã rõ, mình đã đặt chân lên một con đường không thể nào quay đầu lại được nữa rồi.

Kỳ thật, ngay khi Thiếu Viêm Nông cho rằng hắn là hậu nhân của Uất Trì tộc, muốn giết hắn, hắn đã không còn đường lui nữa rồi. Hoặc hắn bị Thiếu Viêm Nông giết chết, hoặc ngược lại, hắn giết chết Thiếu Viêm Nông. Chỉ có hai con đường đó! Mà giết chết Thiếu Viêm Nông, một tên đã gần như chắc chắn trở thành Vũ Thần Công đời kế tiếp, thế lực phía sau hắn chắc chắn sẽ cực kỳ khủng bố.

Cũng giống hắn lúc còn ở trong Tây Phủ Thành, phía sau hắn có phủ chủ, có người mạnh nhất Tây Phủ Thành là cha hắn.

Thiếu Viêm Nông chết đi, vì cảm tình của người trong cùng một tộc, những tồn tại cực mạnh sẽ ra tay báo thù! Vì thể diện của Thiếu Viêm tộc, chắc chắn chúng cũng sẽ báo thù!

“Ha ha ha …” Kỷ Ninh trái lại vẫn cười lớn. Hắn phất tay, một ngọn Địa Hỏa bay đến thiêu hủy hoàn toàn Tuyết Hồng Y, thu hồi tất cả pháp bảo còn sót lại của Tuyết Hồng Y. Tên Tuyết Hồng Y này không ngờ được lại có pháp bảo Tiên giai. Đã có dự định chạy trốn đến bất cứ nơi đâu, dĩ nhiên có thêm nhiều bảo vật sẽ càng tốt.

Vù vù.

Kỷ Ninh tiếp tục đi đến cạnh Thiếu Viêm Nông và Thần Ma Tương Liễu Phương, vẫn dùng một ngọn Địa Hỏa đốt Thiếu Viêm Nông thành tro tàn. Thế nhưng thân thể Thần Ma Tương Liễu Phương lại không bị Địa Hỏa làm hư tổn chút nào, việc này làm Kỷ Ninh phải nhíu mày.

“Thu.” Hắn dứt khoát đem thân thể Thần Ma cùng với vô số bảo vật thu vào hết.

Kỷ Ninh khẽ lật bàn tay, một cái chìa khóa Tiên phủ liền xuất hiện.

Kỷ Ninh nhanh chóng bắt đầu luyện hóa. Chìa khóa tiên phủ là một tín vật, nên việc luyện hóa dễ dàng hơn nhiều.

Ở một bên, Mộc Tử Sóc, Cửu Liên, Dư Vi, Thương Giang chân thân quan sát Kỷ Ninh đốt cháy xác Tuyết Hồng Y và Thiếu Viêm Nông, đem bảo vật quét sạch. Trong lòng họ cực kỳ rung động.

“Sư huynh, ngươi, ngươi giết Thiếu Viêm Nông?” Mộc Tử Sóc ngập ngừng nói, vẫn như trước, có chút không rõ ràng.

Mà quanh đó, mười tên Tử Phủ tu sĩ còn sống vẫn nhìn chằm chằm vào Kỷ Ninh. Đặc biệt là hai hầu gái Tử Phủ trước giờ vẫn đi theo sau Thiếu Viêm Nông.

“Xíu … uu!!”

Ánh mắt Kỷ Ninh lướt qua, đột nhiên hắn bay lên không, kiếm khí gào thét, xuất hiện đầy trời.

Những tên tử sĩ đó chết ngay lập tức.

“Tử sĩ còn sống sẽ làm chuyện này lộ ra.” Kỷ Ninh rất hiểu, những tử sĩ này trung thành tuyệt đối với Thiếu Viêm Nông. Mắt bọn hắn thấy hết mọi việc, một khi người Thiếu Viêm tộc tìm ra những tử sĩ này, mọi việc sẽ bị bại lộ.

“Kỷ Ninh.”Trên mặt Cửu Liên lộ rõ vẻ căng thẳng, thậm chí còn có cả nước mắt. “Tại sao ngươi lại giết Thiếu Viêm Nông, việc này, việc này … Thiếu Viêm tộc nhất định sẽ đuổi giết ngươi. Không còn cách nào, thật sự không còn cách nào có thể ngăn cản Thiếu Viêm tộc.”

“Đó là một trong bốn công tử ở vương đô Đại Hạ, rất có danh tiếng ở bên ngoài. Thiếu Viêm tộc dù chỉ vì thanh danh của bản thân, cũng sẽ không tiếc bỏ ra một cái giá lớn để đuổi giết ngươi.”

Kỷ Ninh nhìn về phía Cửu Liên: “Ta không còn cách nào khác. Ta chỉ có hai con đường để lựa chọn. Một là, ta sẽ bị Thiếu Viêm Nông giết chết. Hai là, ta giết hắn. Không phải hắn chết thì chính là ta chết. Nàng nói đi, ta nên làm thế nào ? “

Cửu Liên cũng đau lòng đến rơi lệ.

Trước đó, nàng không hề muốn Kỷ Ninh và Thiếu Viêm Nông kết thù với nhau. Nhưng kết quả so với những gì nàng nghĩ còn tồi tệ hơn. Đường đường là Thiếu Viêm Nông, kẻ được cho là sẽ thừa kế chức Vũ Thần Công của Thiếu Viêm tộc lại chết ở đây.

“Không cần phải sợ.” Kỷ Ninh lãnh đạm nói. “Ta giết Thiếu Viêm Nông, nhưng ta tin tưởng mọi người sẽ không chủ động tố giác ta. Như vậy, Thiếu Viêm tộc trong thời gian ngắn sẽ không biết ai giết Thiếu Viêm Nông. Bọn hắn cần thời gian điều tra. Ta sẽ lập tức đưa các ngươi rời khỏi Tiên phủ này. Khi đó, các ngươi nên trở về Đông Duyên tộc và Hắc Bạch Học cung trong thành An Thiền. Mọi việc ở đây không có quan hệ gì với các ngươi, hung thủ là ta. Thiếu Viêm tộc sẽ không ra tay với các ngươi. Sau khi Thiếu Viêm tộc điều tra rõ mọi việc, ta đã sớm bố trí xong mọi việc và bỏ trốn mất dạng rồi. “

“Kỷ Ninh sư đệ, ngươi sai rồi. “ Dư Vi cũng rất lo lắng và bất an, nàng nói ngay : “ Trong truyền thuyết, có một ít tồn tại đỉnh cao như Thiên Tiên. Họ hoàn toàn có thể xoay ngược thời gian. Mọi việc xảy ra trước đó đều sẽ được tái hiện một lần nữa. Nhớ đó, họ có thể phát hiện ra ngươi là hung thủ. “ Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh ngay lập tức cảm thấy căng thẳng.




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 27
Một mình độc hành
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Thời gian quay ngược trở lại sao?" Trước đó Kỷ Ninh cũng chưa cảm thấy tình huống lại tồi tệ như thế! Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Lúc trước khi giết chết Thiếu Viêm Nông, hắn còn tưởng rằng tạm thời Thiếu Viêm tộc không thể tra ra được, mình và Kỷ tộc có thể có đủ thời gian tìm ra một đường lui, nhưng bây giờ thì thời gian đã quá mức gấp gáp rồi.

"Các vị, nếu còn chần chừ sẽ không kịp nữa, hiện giờ ta sẽ đưa các ngươi tới một nơi an toàn. Lần này ta đã làm liên lụy tới các ngươi rồi." Để tiết kiệm thời gian nên thậm chí Kỷ Ninh chỉ dùng truyền âm để nói chuyện với nhau.

"Kỷ Ninh sư đệ." Dư Vi ngay lập tức truyền âm nói "Ngươi đừng lo cho sự an toàn của chúng ta. Vương triều Đại Hạ có quy củ của vương triều Đại Hạ, Thiếu Viêm tộc không thể xằng bậy được. Chúng ta chỉ cần quay về Hắc Bạch học cung, pháp quy của vương triều Đại Hạ cấm đánh nhau trong bất cứ thành thị Đại Hạ nào. Thứ hai chúng ta cũng không giết Thiếu Viêm Nông nên Thiếu Viêm tộc không có lý do gì để đối phó với chúng ta cả. Hiện tại người ngươi cần lo lắng chính là mình."

"Bây giờ ngươi chỉ có hai con đường."

"Con đường thứ nhất là chạy trốn tới nơi nào mà Thiếu Viêm tộc không có cách nào giải quyết ngươi được. Ví dụ như những thế giới nhỏ khác hoặc là thế giới lớn. Hoặc là trực tiếp chạy trốn tới đầu não Ứng Long Vệ. Ứng Long Vệ chính là vũ lực mạnh nhất trực thuộc vương triều Đại Hạ. Cho dù Thiếu Viêm tộc có lá gan lớn hơn nữa cũng không dám trực tiếp ra tay với ngươi trong Ứng Long Vệ."

"Con đường thứ hai chính là chống đối. Ngươi có thể đi tới vương đô Đại Hạ, nơi đó là thành trung tâm của toàn bộ Vương triều Đại Hạ. Chỗ đó tập trung tất cả bộ tộc, môn phái cao cấp nhất vương triều Đại Hạ. Ngươi chỉ cần đến đó là có thể vào được trung tâm Ứng Long Vệ, nơi đó tuyệt đối an toàn. Về sau ngươi có thể tham gia đại hội Tiên Duyên, ngươi cũng đã ngộ ra ‘Đại Đạo vực cảnh’ nên nhất định có thể tỏa sáng ở Tiên Duyên đại hội. Với thiên tư của ngươi thì khẳng định sẽ có rất nhiều thế lực muốn lôi kéo, đến lúc đó ngươi hoàn toàn có thể gia nhập một thế lực đối địch với Thiếu Viêm tộc."

"Tuy Thiếu Viêm tộc rất cường đại, nhưng phóng mắt toàn bộ Vương triều Đại Hạ còn có bộ tộc cường đại hơn. Hơn nữa còn có thù hận vô tận với Thiếu Viêm tộc, thậm chí có vài thế lực còn được gọi là ‘tử thù’. Dù sao Hoàng tộc Đại Hạ thống lĩnh một thế giới lớn như vậy nên dưới trướng đương nhiên có rất nhiều bộ tộc lớn, giáo phái, tông môn cao cấp nhất, trong số đó cũng có không ít cừu hận.

Ví dụ như Khỏa Thủy tộc, bộ tộc này còn mạnh hơn Thiếu Viêm tộc, hơn nữa hai bộ tộc này còn kết làm tử thù từ thời đại Thần Ma. Trải qua nhiều đời, Thiên Tiên chém giết lẫn nhau không chỉ một lần lần, nhiều đời thủ lĩnh bị ám sát, trong những vô tận năm tháng thì chuyện đó hết sức bình thường. Ngươi đã giết chết Thiếu Viêm Nông, thế lực Khỏa Thủy tộc này nhất định sẽ rất muốn lôi kéo ngươi. Dựa vào những bộ tộc lớn mạnh này, ngươi hoàn toàn có thể tiếp tục đối đầu với Thiếu Viêm tộc."

"Hai con đường, một cái chạy trốn, một cái chống đối. Trong thời gian ngắn ta chỉ có thể nghĩ ra hai cách này thôi." Dư Vi truyền âm nói.

Vừa rồi Kỷ Ninh còn muốn chạy trốn.

Không ngờ chỉ thoáng cái mà Dư Vi sư tỷ đã chỉ ra cho hắn một con đường sáng.

Đúng vậy.

Thiếu Viêm tộc có thể là thế lực đứng trong mười thứ hạng đầu ở vương triều Đại Hạ, nhưng còn có những thế lực khác trong mười thứ hạng đầu nữa! Càng là thế lực cao cấp thì lại tranh đấu càng ác liệt vì tài nguyên của mình.

"Về phần bộ tộc Kỷ tộc của ngươi." Dư Vi truyền âm nói tiếp.

"Trước hết ngươi có thể cho tộc nhân Kỷ tộc của ngươi chia ra ẩn náu, cũng nên đưa một bộ phận tinh anh đến thành An Thiền, thành trì của Vương đô Đại Hạ. Phải biết răng thành thị Đại Hạ cấm chém giết, nếu vi phạm nhất định sẽ bị Vương triều Đại Hạ đuổi giết. Tuy rằng Thiếu Viêm tộc có thể bố trí một vài tội phạm quan trọng bị truy nã đi chịu chết, nhưng bọn chúng có thể mạnh bao nhiêu chứ? Mỗi tên trọng phạm bị truy nã này đều coi trời bằng vung. Nếu càng mạnh mẽ, ví dụ như một ít Thần Ma, Tán Tiên, bọn chúng càng không để ý tới ai cả. Thiếu Viêm tộc rất khó có khả năng mời được những tên trọng phạm đáng sợ kia."

"Trừ phi Thiếu Viêm tộc trực tiếp cho Tán Tiên trong tộc đi xóa sổ Kỷ tộc của ngươi. Mặc dù bọn hắn nói đó là do Tán Tiên tự ý làm, nhưng kiểu gì thì vị Tán Tiên kia cũng chắc chắn phải chết!" Dư Vi truyền âm nói.

"Mặc kệ như thế nào, bộ tộc ngươi chỉ cần lưu lại tinh anh thì tương lai vẫn còn có thể tiếp tục hưng thịnh. Ngươi mới chính là Thiên tài của Kỷ tộc trong vô tận năm tháng sau này, phải bảo vệ tốt bản thân."

"Cám ơn sư tỷ." Kỷ Ninh có chút cảm động.

Kỷ Ninh vừa nghe sư tỷ Dư Vi nói, tầm mắt của hắn lập tức rộng lớn hơn nhiều, ngoài ra hắn cũng có một vài ý tưởng khác.

Hơn nữa Kỷ Ninh cảm giác... ... ,

Dường như sư tỷ Dư Vi hiểu rất rõ các thế lực cao cấp nhất trong toàn bộ Vương triều Đại Hạ.

"Kỷ Ninh." Cửu Liên truyền âm liền nói.

"Ngươi theo ta đi, ta sẽ dẫn ngươi đi gặp lão tổ. Lão tổ nhất định sẽ giúp ngươi ly khai thế giới Vương triều Đại Hạ này, đi tới một thế giới khác. Về phần Kỷ tộc, ta sẽ nghĩ biện pháp giữ lại một ít tinh anh. Sau này, đợi đến lúc ngươi mạnh mẽ trở về, Kỷ tộc sẽ lại hưng thịnh một lần nữa."

"Sư huynh, ngươi chuẩn bị chạy trốn sao? Ta cũng đi theo huynh. Vì đại nạn sắp tới nên sư tôn của ta muốn bế quan sinh tử, bà đã truyền thụ hết sở học cho ta rồi. Ta cũng không có gánh nặng trên người, thời gian chạy trốn cùng huynh nhất định sẽ rất ngoạn mục." Mộc Tử Sóc truyền âm nói.

"Sư đệ Kỷ Ninh, hãy tự bảo vệ tốt bản thân, tương lai mới có cơ hội quật khởi." Thương Giang chân nhân nhìn Kỷ Ninh.

Kỷ Ninh nở nụ cười.

Bỗng nhiên ánh mắt Kỷ Ninh rơi trên người Cửu Liên, hắn truyền âm nói: "Cửu Liên."

"Ừm." Cửu Liên nhìn Kỷ Ninh.

"Ta đã giết Thiếu Viêm Nông, bất luận ta lựa chọn chạy trốn tới tiểu thế giới khác, hay thậm chí là Đại Thế Giới thì ta vẫn sẽ gia nhập một vài thế lực đỉnh cấp. Ta sẽ không thể ở lại quận An Thiền nữa. Ta sẽ đi phiêu bạt ngoài kia, ngươi sẽ cùng đi giúp ta chứ?" Kỷ Ninh chăm chú nhìn Cửu Liên, trong mắt có chút khát vọng.

"Ta, ta..." Cửu Liên do dự.

Nàng có thể tưởng tượng con đường kế tiếp Kỷ Ninh phải đi vô cùng nguy hiểm. Mình muốn cùng Kỷ Ninh đi phiêu bạt không?

Nàng có xúc động nhất thời kia.

Nàng có ý muốn đi cùng Kỷ Ninh tới cùng trời cuối đất, muốn cùng sống cùng chết.

Nhưng lúc này nàng lại nghĩ tới bộ tộc, nàng là thủ lĩnh kế nhiệm của Đông Duyên tộc, nàng không thể nào cùng Kỷ Ninh đi tới cùng trời cuối đất được. Ai mà biết được chuyến đi này sẽ kéo dài trong thời gian bao lâu.

"Cửu Liên." Kỷ Ninh cảm thấy Cửu Liên do dự, trong lòng hắn bỗng nhiên đau nhói.

Hắn biết rõ yêu cầu của hắn có chút quá đáng.

Thế nhưng…

Giờ khắc này, Kỷ Ninh rất khát vọng có người làm bạn đi cùng mình trên con đường tu tiên khó khăn phía trước, có người cùng nhau chia sẻ với mình, Kỷ Ninh hi vọng người này chính là Cửu Liên.

"Thực xin lỗi." Cửu Liên rơm rớm nước mắt nhìn Kỷ Ninh.

"Kỷ Ninh, ta bỗng nhiên hiểu rõ ta không cách nào cùng ngươi đi tới cùng trời cuối đất được, không cách nào cùng ngươi cùng sống cùng chết. Lão tổ đã từng nói đạo lữ chính là người mà mình có thể chết vì họ. Đạo lữ là người cho dù có bị tiên phật cản trở thì cũng sẵn sàng tru tiên diệt phật để tìm về với đạo lữ của mình. Ta làm không được! Ta thật sự không làm được, ta có con đường của mình, ta không muốn vì ngươi mà buông bỏ con đường của mình."

"Ta thực xin lỗi ngươi." Nước mắt Cửu Liên chảy dài.

"Không cần nói nữa."

Trong mắt Kỷ Ninh mơ hồ có nước mắt : "Là ta đã quá hi vọng. Con đường ta sắp đi nhất định sẽ rất nguy hiểm, ta nhất định sẽ tranh đấu vô số năm tháng với Thiếu Viêm tộc. Là ta đã quá đáng, ta không nên lôi ngươi vào."

"Từ nay về sau, ngươi là ngươi."

"Ta là ta."

"Trên con đường tu tiên, một mình ta độc hành là đã đủ rồi." Kỷ Ninh chỉ về phía xa.

Xoạt!

Không gian lập tức rung động, một lối đi xuất hiện, ngoài lối đi kia chính là dãy núi Thiên Du của thế giới Vương triều Đại Hạ. Sau đó Kỷ Ninh nói thẳng: "Sư tỷ Dư Vi, sư huynh Thương Giang, Sóc sư đệ, còn có Cửu Liên, các ngươi đi đi."

"Sư huynh, ta đã nói sẽ cùng ngươi tung hoành thiên hạ. Ta không có gánh nặng trên người thì sợ cái rắm gì." Mộc Tử Sóc vội vàng nói.

"Con đường này rất nguy hiểm, Sóc sư đệ..."

"Ngươi cho rằng thực lực ta yếu sao?" Mộc Tử Sóc cắn răng.

"Đúng, thực lực ngươi yếu. Không những không giúp được ta mà ngược lại sẽ liên lụy đến ta." Kỷ Ninh cắn răng nói.

Sư tỷ Dư Vi bên cạnh khuyên: "Sóc sư đệ, không cần bướng bỉnh, đây không phải là lúc tỏ ra nghĩa khí. Thực lực của ngươi đúng có chút yếu nhược."

Mộc Tử Sóc nhìn Kỷ Ninh, hai mắt đỏ lên: "Sư huynh, từ khi mẫu thân của ta mất đi ta đã không còn ai thân thích. Sau khi nhập môn thì huynh là người thân cận nhất với ta. Ta đã coi huynh là anh trai của ta từ lâu rồi. Ta cũng biết huynh nói lời này không phải vì ta sẽ liên lụy đến huynh. Những thứ khác không nói, sau khi trở về sư đệ chắc chắn sẽ tu luyện thật chăm chỉ, nếu như huynh chết, ta sẽ báo thù cho huynh." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Tròng mắt Kỷ Ninh đỏ hoe.

Không ngờ...

Thật không ngờ trong lòng Sóc sư đệ lại coi mình là anh trai.

"Hặc hặc ha ha, đệ yên tâm, ta sẽ không chết dễ dàng như vậy đâu." Hai mắt Kỷ Ninh rưng rưng hặc hặc cười.

"Đừng chậm trễ nữa, đi nhanh lên đi."

Giờ phút này, Cửu Liên lại càng thêm thống khổ.

Ngay cả Mộc Tử Sóc cũng có thể liều mạng, còn nàng thì sao? Nàng không thể vứt bỏ hết thảy, vứt bỏ bộ tộc, đi cùng Kỷ Ninh đến cùng trời cuối đất. Nàng vẫn do dự, nàng không cách nào vứt bỏ được.

"Thực xin lỗi." Nước mắt Cửu Liên chảy dài.

"Ngươi phải sống thật tốt, nhất định phải còn sống."

Nàng nói xong liền quay đầu bay vào trong lối đi, bay tới dãy núi Thiên Du.

Ba người Mộc Tử Sóc, Dư Vi, Thương Giang chân nhân đều đã hiểu rõ hai từ “đạo lữ”, như thế nào mới là đạo lữ? Chính là trong thời khắc gian nan nhất không rời nửa bước mới có thể gọi là đạo lữ. Giờ phút này, Cửu Liên rời đi cùng lời nói kia đã khiến bọn họ hiểu rõ, chỉ sợ từ nay về sau Kỷ Ninh và Cửu Liên thật sự là không thể đi cùng nhau trên con đường tu tiên nữa.

"Bảo trọng." Mộc Tử Sóc nói.

"Phải sống thật tốt." Dư Vi cũng nhìn Kỷ Ninh.

"Nhất định phải còn sống." Thương Giang chân nhân cũng nhắc nhở.

Sau khi ba người bay vào trong lối đi đã tới một nơi khác của dãy núi Thiên Du. Lối đi lập tức đóng lại.

Bên trong dãy núi Thiên Du.

Về tới thế giới Vương triều Đại Hạ, bốn người Cửu Liên, Dư Vi, Mộc Tử Sóc, Thương Giang chân nhân đều quay đầu lại nhìn lối đi kia một lần nữa. Xuyên qua lối đi ấy có thể mơ hồ thấy được một đại sảnh cung điện và một bóng người cô đơn.

Từ nay về sau.

Kỷ Ninh phải một mình liều mạng.

Cửu Liên quay đầu lại nhìn lối đi kia, không cách nào cầm được nước mắt.

Lựa chọn lúc này quả thực là lựa chọn vô cùng đau khổ. Nàng không bỏ qua được bộ tộc của mình, nàng đương nhiên cũng có khát vọng của mình, nàng không cách nào vứt bỏ tất cả vì Kỷ Ninh.

Ba người Dư Vi, Mộc Tử Sóc, Thương Giang chân nhân đều không nói gì. Bởi vì bọn họ cũng biết, Đạo lữ chính thức có thể cùng sống cùng chết, không rời nửa bước, sinh mệnh gắn liền với nhau trong thế giới tu tiên hết sức hiếm thấy. Còn có một vài kẻ gọi là đạo lữ còn trở mặt thành thù, vì bảo vật mà tự giết lẫn nhau.

Đạo lữ đến chết cũng không thay đổi quá hiếm thấy. Cửu Liên còn rất nhiều vướng bận, nàng không thể vứt bỏ được.

"Vù vù."

Lối đi đã đóng lại, rốt cuộc đã không nhìn thấy phía bên kia nữa.

"Đi thôi." Mộc Tử Sóc cắn răng một cái.

"Đi."

"Ta quay về bộ tộc." Cửu Liên một thân một mình quay về Đông Duyên tộc. Mà Mộc Tử Sóc, Thương Giang chân nhân, Dư Vi đều trở về Hắc Bạch học cung.

Trong đại điện.

"Từ nay về sau trên đường tu tiên một mình ta độc hành, cũng tốt cũng tốt, một người lại càng tiêu sái tiêu dao vô cùng." Kỷ Ninh cười ha hả.

"Chủ nhân, còn có chúng ta nữa." Tiểu Thanh ngẩng đầu rắn lên kêu.

Kỷ Ninh nhìn về phía Không Thanh Xà và Bạch thúc một mực yên lặng đi theo bên cạnh mình, trong lòng ấm áp hẳn: "Đúng, ta còn các ngươi nữa. Tiểu Thanh, Bạch thúc, đi, chúng ta cùng đi gặp yêu tộc trong thế giới Tiên phủ này."




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 28
Ước định ngàn năm
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Thế giới Tiên phủ.

Vu Tùy tiên nhân dẫn đầu bộ tộc Vu Giang cùng Đa Hòa tiên nhân dẫn đầu lượng lớn đạo binh sóng lớn vẫn đang tụ tập bên ngoài phân điện thứ năm. Tuy rằng bọn hắn tuyệt vọng, tức giận nhưng khát vọng vẫn còn đó. . .Khát vọng xuất hiện kỳ tích.

"Yêu tộc." Bỗng nhiên có một âm thanh vang lên, đồng thời thần niệm cuồn cuộn tràn qua, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ đạo binh yêu tộc.

"Sao?" Toàn bộ yêu quái đều quay lại nhìn. Vu Tùy tiên nhân và Đa Hòa tiên nhân cũng hơi kinh ngạc.

Chỉ thấy ở ngoài trăm dặm đang có một thiếu niên, trên cánh tay có quấn một con rắn nhỏ, ở bên cạnh là một con chó trắng tuyết. Đồng thời ở không gian xung quanh có từng cây côn gỗ đang lơ lửng, đúng là Phục Hi côn. Phạm vi trăm dặm xung quanh người kia đều bị phong tỏa không thể biến thân vào được.

"Là ngươi?" Vu Tùy tiên nhân và Đa Hòa tiên nhân lập tức nhận ra.

Trong đám người lúc trước đúng là có một thiếu niên mặc da thú có con chó trắng tuyết đi theo.

"Hiện tại chìa khóa Tiên phủ đã ở trong tay ta." Âm thanh của Kỷ Ninh vang vọng bên tai từng yêu quái. Thần thức của Kỷ Ninh đủ để bao phủ ngàn dặm nên dĩ nhiên là có thể truyền âm tới từng tên yêu quái.

"Mở."

Kỷ Ninh cầm chìa khóa Tiên phủ trong tay, ý nghĩ vừa xẹt qua, lập tức ở bên cạnh đã xuất hiện một lối đi. Đúng là lối đi thông với dãy núi Thiên Du ở thế giới bên ngoài.Thật ra vừa rồi Kỷ Ninh đã dùng chìa khóa Tiên phủ để ra dãy núi Thiên Du rồi mới tiến vào lại. Sau đó Tiểu Thanh dẫn Kỷ Ninh và Bạch Thủy Trạch biến về chỗ này. Hiện tại thực lực của tiểu Thanh đã mạnh hơn khi còn ở Ngục Sơn Đại Hoang Trạch khá nhiều, trong cự ly ngắn hoàn toàn có thể kéo cả người khác biến theo. Chủ yếu là do Kỷ Ninh vẫn chưa luyện hóa phân điện. Nếu không thì vừa ra khỏi 'Vu Giang Điện' là đã nằm trong vòng vây của yêu tộc rồi.

"Đúng là chìa khóa Tiên phủ."

"Thứ trong tay hắn đúng là chìa khóa Tiên phủ."

"Đó là thế giới bên ngoài, đó là không khí ở thế giới bên ngoài." Thần thức của Vu Tùy tiên nhân và Đa Hòa tiên nhân lập tức tràn qua. Thậm chí còn xuyên qua cả lối đi ra thế giới bên ngoài. "Đúng là một thế giới khác!"

Lúc này, Vu Tùy tiên nhân, Đa Hòa tiên nhân cùng một đám yêu quái đều nhìn về phía Kỷ Ninh với ánh mắt cháy bỏng. Tuy bọn chúng vẫn nghi hoặc vì sao khi trước chìa khóa Tiên phủ ở tay một người khác, mà hiện tại lại rơi vào trong tay kẻ kia. Nhưng bọn chúng cũng chẳng buồn nghĩ nhiều vì nếu đã thấy thiếu niên này xuất hiện thì nhất định có chuyện muốn nói với bọn chúng.

Thậm chí Vu Tùy tiên nhân và Đa Hòa tiên nhân còn nghĩ. Có nên xông lên cướp lấy chìa khóa Tiên phủ kia không? Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Nhưng do bị nhiều lần thất bại nên bọn hắn cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

"Các ngươi không phải nghĩ nhiều. Hiện tại ta đã thi triển ra trận pháp. Hơn nữa lối đi đã mở ra. Lúc nào ta cũng có thể ra ngoài. Huống chi cho dù thật sự đánh nhau. Các ngươi cũng chẳng thể nào giết được ta." Kỷ Ninh nói. Hắn đã chiếm được kha khá bảo vật hộ thân mà Thiếu Viêm Nông để lại. Hắn dám nói lời kia thì chắc chắn đã nắm chắc trong tay.

Vu Tùy tiên nhân, Đa Hòa tiên nhân và đám yêu quái đều tỉnh táo lại.

Bọn chúng không dám liều nữa.

"Ngươi muốn gì?" Vu Tùy tiên nhân hỏi.

"Ta đã đắc tội với một bộ tộc 'Thiếu Viêm' mạnh mẽ. Bộ tộc kia nhất định sẽ giải quyết ta. Thậm chí là diệt cả bộ tộc ta." Thần thức của KỶ Ninh truyền âm tới từng yêu quái. "Bộ tộc của ta là một tòa thành của Đại Hạ tên là 'Vạn Kiếm Thành'. Ta muốn toàn bộ yêu quái ở thế giới Tiên phủ này tới Vạn Kiếm Thành bảo vệ cho bộ tộc ta trong ngàn mă. Sau ngàn năm các ngươi sẽ được tự do. Thậm chí chìa khóa Tiên phủ này cũng sẽ được ta đưa tặng cho các ngươi."

Đối với Kỷ Ninh, chìa khóa Tiên phủ cũng không có tác dụng lắm.

Kỷ Ninh không có cách nào mang Tiên phủ của Vu Giang tiên nhân theo người thì còn giữ làm gì? Cái mà hắn muốn mang theo là Thủy Phủ mà Tam Thọ đạo nhân để lại. Với lại, những bảo vật, đạo tàng trong Vu Giang tiên phủ đều đã bị thu hết rồi.

"Bảo vệ ngàn năm?" Vu Tùy tiên nhân, Đa Hòa tiên nhân cùng mấy vạn yêu quái vừa mừng vừa kinh.

Tuy rằng thời gian ngàn năm cũng lâu, nhưng yêu quái vốn sống rất dài. Bảo vệ một bộ tộc ngàn năm. . .mà bọn chúng có thể tới thế giới rộng lớn giàu có hơn. Thậm chí còn có cả chìa khóa Tiên phủ. Tất cả đều là những ý nghĩ mà từ trước tới giờ bọn chúng chưa hề nghĩ tới. Bọn chúng đều đang chuẩn bị xông lên 'Giết'. Thậm chí còn tính tới cả nước hiến Đạo Binh Giáp Khải ra.

Nhưng Kỷ Ninh lại không hề yêu cầu Đạo Binh Giáp Khải. Những yêu quái có Đạo Binh Giáp Khải sẽ có thực lực tăng lên gấp mấy chục lần. Mà mình lại cần bọn chúng phải mạnh!

"Bộ tộc của ngươi ở trong thành thị Đại Hạ tên là 'Vạn Kiếm Thành' sao? Theo ta được biết, vương triều Đại Hạ có luật pháp nghiêm khắc. Cấm chiến đấu trong thành thị Đại Hạ. Nếu một kẻ nào dám đánh nhau là sẽ bị vương triều Đại Hạ truy nã. Thế nên chắc là 'Thiếu Viêm tộc' muốn giải quyết bộ tộc ngươi thì sẽ không tới Vạn Kiếm Thành đúng không?" Đa Hòa tiên nhân hỏi.

Tuy rằng hắn chưa bao giờ ra ngoài, nhưng theo những ghi chép lưu truyền lại về thế giới vương triều Đại Hạ thì hắn vẫn biết một vài điều cơ bản.

"Đúng. Bọn chúng thật sự không dám tấn công. Nhưng có thể bọn chúng sẽ cử một vài tên tội phạm bị truy nã, hoặc một vài tử sĩ tới tấn công bộ tộc ta." Kỷ Ninh truyền âm nói. "Đám tội phạm bị truy nã và tử sĩ kia rất có thể là Vạn Tượng chân nhân, Nguyên Thần đạo nhân. Còn Tán tiên ư? Khả năng này quá thấp. Thiên Tiên thì không thể nào."

Vào thành thị Đại Hạ giết chóc chính là khiêu khích cả vương triều Đại Hạ, tất cả đều giết không tha.

Vì một tên công tử Thiếu Viêm đã chết đi, vì trút giận bằng cách diệt cả một bộ tộc nhỏ bé mà hi sinh một cái Tán tiên sao? Khả năng này rất thấp. Còn hi sinh Thiên Tiên? Lại càng không có khả năng.

Phải biết rằng, mỗi Thiên Tiên chính là phần cốt lõi của cả một bộ tộc. Một câu nói của Thiên Tiên có thể thay đổi cả thủ lĩnh của bộ tộc.

Nếu Kỷ Ninh có thể trở thành Thiên Tiên thì có thể trở thành nhân vật quan trọng ở cả vương triều Đại Hạ. Tới cả Thiếu Viêm tộc cũng phải nhún nhường đối đãi. Nhưng nếu như là Thiên Tiên giết Thiếu Viêm Nông thì Thiếu Viêm tộc chỉ còn cách trao đổi chứ không dám đuổi giết. Cho nên Thiếu Viêm tộc sẽ không ngu xuẩn tới mức để một Thiên Tiên vào thành thị Đại Hạ giết chóc.

"Ta cũng nắm khá rõ về vương triều Đại Hạ. Những bộ tộc đỉnh cao có một hai Thiên Tiên là đã giỏi lắm rồi. Họ không thể nào để Thiên Tiên của họ trở thành tội phạm truy nã được." Đa Hòa tiên nhân và Vu Tùy tiên nhân nhìn nhau rồi lập tức quyết định. "Ta quyết định đáp ứng yêu cầu của ngươi. Trong ngàn năm, chúng ta sẽ trú đóng tại thành thị Đại Hạ tên là "Vạn Kiếm Thành' để bảo vệ cho bộ tộc ngươi. Với thực lực của chúng ta, cho dù có Tán tiên tới thì chúng ta vẫn có thể dễ dàng đánh lui. Chẳng qua, nếu thật sự có Thiên Tiên thì chúng ta cũng không có cách nào cả." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Nếu Thiên Tiên tới giết thì ta cũng chấp nhận." Kỷ Ninh truyền âm nói. "Yêu tộc, các ngươi phát ra một lời thề Thiên Đạo. Ta cũng phát ra lời thề Thiên Đạo."

"Được."

"Nên như thế."

Đám yêu quái thật sự rất sợ Kỷ Ninh đổi ý, nên lập tức đồng ý phát ra lời thề Thiên Đạo cho đúng khuôn phép.

Rất nhanh, lời thề do Kỷ Ninh đặt ra đều được hai bên đồng ý. Cả hai bên lập tức phát ra lời thề.

Mấy vạn yêu quái phát ra lời thề Thiên Đạo làm cho dao động của Thiên Dạo buông xuống. Kỷ Ninh còn dùng thần thức chia ra tới mỗi một tên để xác định rõ lời thề. Hơn ba vạn yêu quái này là toàn bộ tinh hoa của thế giới Tiên phủ này, gần như là chín mươi chín phần trăm yêu quái tu tiên đều đã ở đây.

Lời thề Thiên Đạo vô dụng với người thường, với yêu quái bình thường cũng vô dụng. Chỉ có những kẻ bước trên con đường tu tiên thì lời thề Thiên Đạo mới thật sự hữu dụng! Kẻ yếu nhất trong đám đạo binh yêu quái này cũng có cấp độ Tử Phủ. Hơn ba vạn đạo binh yêu quái, kể cả hai tên Tán tiên đều cùng lập lời thề Thiền Đạo. Kỷ Ninh không hề lo lắng về đám con cháu của bọn chúng.

Kỷ Ninh cũng theo đó lập ra lời thề Thiên Đạo.

"Việc này không nên chậm trễ." Kỷ Ninh truyền âm nói. "Ở bộ tộc Thiếu Viêm kia có rất nhiều kẻ mạnh, thậm chí có thể sẽ có Thiên Tiên nhanh chóng vào Vu Giang tiên phủ này. Một khi hắn tới, không chừng lại có thể giết toàn bộ yêu tộc các ngươi. Vì thế nên chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây."

"Cái gì!" Vu Tùy tiên nhân, Đa Hòa tiên nhân và toàn bộ yêu quái đều kinh hãi.

Nhưng Vu Tùy tiên nhân và Đa Hòa tiên nhân cũng khá quyết đoán. Vào thời khắc chuyển đổi vận mệnh của cả thế giới yêu tộc ở Tiên phủ, cả hai lập tức bàn bạc thỏa đáng rồi hạ lệnh: "Chân Bảo đạo nhân, Vu Kha đạo nhân. Hai người các ngươi chia ra mang theo một ngàn đạo binh. Nhanh chóng tập hợp toàn bộ yêu quái ở thế giới Tiên phủ này lại. Về sau chia ra từng nhóm tới Vạn Kiếm Thành.

"Đây là bản đồ quận An Thiền thuộc vương triều Đại Hạ. Vạn Kiếm Thành cũng được đánh dấu trên đó." Kỷ Ninh bay tới. Đã cùng lập lời thề Thiên Đạo thì dĩ nhiên là trở thành người cùng hội cùng thuyền với nhau.

"Ta sẽ mang lượng lớn yêu quái mau chóng rời đi ngay." Vu Tùy tiên nhân và Đa Hòa tiên nhân nói.

"Tất cả vào đi."

Vu Tùy tiên nhân và Đa Hòa tiên nhân cùng lấy túi ra.

Ào ào ào. . . Không có bất kỳ đạo binh yêu quái nào phản kháng. Toàn bộ bay thẳng vào trong túi. Ở giữa không trung chỉ còn lại Chân Bảo đạo nhân và Vu Kha đạo nhân cùng hai ngàn đạo binh yêu quái đi theo. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Đi."

Vù.

Lối đi mở ra thống tới dãy núi Thiên Du.

Kỷ Ninh, Vu Tùy tiên nhân, Đa Hòa tiên nhân cùng với Vu Kha đạo nhân đi ra ngoài.

Trong một khe núi thuộc dãy núi Thiên Du. Không khí khác hoàn toàn với thế giới Tiên phủ. Đó là không khí của một thế giới bận tận xa xưa, đó là một không khí của một thế giới khổng lồ.

"Thật sự khác."

"Thật sự khác lạ."

"Đây là thế giới vương triều Đại Hạ." Vu Tùy tiên nhân và Đa Hòa tiên nhân cùng cảm thấy khiếp sợ và kích động.

"Đây là chìa khóa Tiên phủ." Kỷ Ninh đưa chìa khóa cho Vu Kha đạo nhân. "Hiện tại ta giao cho ngươi. Ngươi lập tức dẫn những yêu quái còn lại mau chóng rời khỏi thế giới Tiên phủ. Chậm là sẽ xảy ra biến cố đấy."

"Rõ." Vu Kha đạo nhân vừa nhận lấy chìa khóa Tiên phủ là lập tức bay thẳng vào lối đi trở về, sau đó lối đi đóng lại.

"Chúng ta đi."

Kỷ Ninh nói. "Vạn Kiếm Thành ở hương Bắc, cách đây khoảng sáu mươi vạn dặm."

"Đi."

Lão già Đa Hòa tiên nhân tự mình thi triển phép biến, đưa Vu Tùy tiên nhân, Kỷ Ninh, tiểu Thanh, Bạch thúc biến đi với cự ly xa.

. . .

Vù.

Đợi tới khi Kỷ Ninh phát hiện ra cảnh tượng xung quanh biến đổi, cẩn thận nhìn lại thì phát hiện ra: "Hơi lệch chút. Vạn Kiếm Thành ở phía Đông Nam đại khái khoảng hai vạn sáu ngàn dặm nữa."

"Tiếp tục biến một lần nữa là được." Khoảng cách càng ngắn thì lại càng dễ, nên Đa Hòa tiên nhân có thể dễ dàng thi triển phép biến lần thứ hai.

Ở một nơi cách Vạn Kiếm Thành gần trăm dặm, không gian trên không trung giữa vùng mây mù gợn sóng. Tiếp theo đó, Đa Hòa tiên nhân, Vu Tùy tiên nhân cùng một thiếu niên, một con rắn nhỏ, một con chó trắng xuất hiện.

"Tới rồi." Kỷ Ninh nhìn về phía xa xa,. Với thị lực của Thần Ma thì có thể dễ dàng thấy được tào thành cách đó trăm dặm. Điều này làm Kỷ Ninh thả lỏng được chút ít. Lúc trước, hắn đã dùng thần thức để truyền âm với đám yêu quái trong thế giới Tiên phủ rằng phải dùng tốc độ nhanh nhất. Chính là vì sợ để thời gian quá lâu sẽ xảy ra biến cố.

Kỷ Ninh chỉ tay về phía tòa thành ở xa xa. "Tòa thành kia chính là Vạn Kiếm Thành. Chính là nơi mà yêu tộc Tiên phủ các ngươi phải bảo vệ trong ngàn năm."




21.05.2013

Quyển 10: Vào Tiên Phủ
Chương 29
Huyền Cơ lão tổ.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Bên trong Vạn Kiếm Thành, ở một đại điện vắng vẻ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Cái gì, bộ tộc còn mạnh hơn cả An Thiền Bắc Sơn tộc?" Kỷ Cửu Hỏa, Kỷ Lưu Chân, Ảnh bà bà đều sợ tới ngây người.

"Vị này chính là Đa Hòa tiên nhân, còn vị này là Vu Tùy tiên nhân. Cả hai đều là Tán tiên có thực lực mạnh mẽ." Sau khi nói ra nguy cơ của bộ tộc, Kỷ Ninh giới thiệu hai người bên cạnh.

"Tán tiên?"

Đám người Kỷ Cửu Hỏa cảm thấy như đang mơ ngủ. Tán tiên cao cao tại thượng, thậm chí lại còn tới hai vị đang ngồi trước mặt mình đây sao?

"Bọn họ sẽ dần dắt ba vạn đạo binh yêu quái trấn thủ Vạn Kiếm Thành ta." Kỷ Ninh nói. "Tất cả bọn họ đều có Đạo Binh Giáp Khải. Hai vị Tán tiên dẫn đầu ba vạn đạo binh yêu quái. . .Cho dù có tới hơn mười Tán tiên thì vẫn có thể đỡ nổi. Bọn họ sẽ bảo vệ Vạn Kiếm Thành ngàn năm. Trừ khi là Thiên Tiên, hoặc tồn tại có chiến lực ngang cỡ Thiên Tiên tới tấn công. Còn không thì Vạn Kiếm Thành ta sẽ chắc chắn tuyệt đối."

Dù sao Kỷ Cửu Hỏa, Kỷ Lưu Chân, Ảnh bà bà đều là người tu tiên. Tuy rằng vẫn cảm thấy rung đọng nhưng cũng nhanh chóng chấp nhận.

"Bộ tộc sắp xếp thế nào đều do mọi người quyết định." Kỷ Ninh nói. "Việc này mọi người làm tốt hơn ta."

"Yên tâm." Kỷ Lưu Chân gật đầu. "Đã có đạo binh yêu quái này đóng quân ở đây. Hơn nữa chúng ta lại là thành thị Đại Hạ, được Ứng Long Vệ bảo hộ lãnh địa. Nên chỉ cần kẻ nào tới tấn công là sẽ bị cả vương triều Đại Hạ truy nã! Dù Thiếu Viêm tộc có mạnh tới mấy thì cũng không thể đưa một tên Thiên Tiên trong truyền thuyết ra làm kẻ bị truy nã được."

Mỗi Thiên Tiên đều là một truyền thuyết.

An Thiền Bắc Sơn tộc còn chưa chắc có Thiên Tiên. Mà Hắc Bạch Học cung qua vô số năm tháng, tạo ra không biết bao nhiêu Tán tiên, nhưng mới chỉ có một vị Thiên Tiên.

"Tiểu Thanh, Bạch thúc, hai người tạm thời ở lại đây. Đây là tín phù." Kỷ Ninh đưa cho Bạch thúc đã hóa thành hình người ở bên một quả tín phù. "Một khi phát hiện ra tín phù bị vỡ vụn, hai người lập tức phải dùng phép biến tới hồ Dực Xà gặp ta. Nếu tín phù chưa vỡ thì không nhất thiết phải qua."

"Được." Tiểu Thanh, Bạch thúc cùng gật đầu. Vào thời khắc quan trọng này, bọn họ cũng không cản trở gì.

"Ninh nhi, phải cẩn thận chút đấy." Bạch thúc nhắc nhở.

Kỷ Ninh gật đầu mỉm cười.

"Ta đi trước đây. Lần này rời đi, e là phải rất lâu nữa ta mới trở về." Kỷ Ninh nhìn về phía Kỷ Cửu Hỏa, Kỷ Lưu Chân, Ảnh bà bà. "Sau này ta sẽ bù lại lần gây tai vạ cho bộ tộc này."

"Đừng nói như vậy!" Kỷ Cửu Hỏa nói thấp giọng. "Nhớ kỹ. Ngươi nhất định phải bảo vệ tốt cho bản thân. Ngươi còn sống là Kỷ tộc ta còn hi vọng hưng thịnh."

Một bộ tộc phải có một thiên tài như thế chính là may mắn của cả bộ tộc.

"Ta đi đây." Kỷ Ninh dùng một Tiểu Na Di đạo phù. Vèo một tiếng liền biến mất.

. . .

Trên không trung đảo Minh Tâm hồ Dực Xà xuất hiện một không gian gợn sóng. Tiếp theo đó Kỷ Ninh xuất hiện.

"Thu Diệp."

Kỷ Ninh đáp xuống,. truyền âm gọi Thu Diệp. Rất nhanh Thu Diệp mặc pháp bào màu xám đã xuất hiện. Nàng vui mừng nhìn Kỷ Ninh: "Công tử."

"Không thể ở lại đảo Minh Tâm được nữa. Ngươi mau mau di dời mọi người trên đảo Minh Tâm đi. Chia ra từng nhóm tiến về Vạn Kiếm Thành. Cả ngươi cũng phải qua đó." Kỷ Ninh căn dặn.

Thu Diệp hơi kinh ngạc:"Làm sao vậy. Đã xảy ra chuyện gì?"

Từ lâu đảo Minh Tâm đã trở thành nhà của nàng. Tất cả mọi thứ ở nơi này đều có tâm huyết của nàng.

"Không cần hỏi nhiều. Ta không có thời gian nói tỉ mỉ. Ngươi mau mau bố trí người lập tức dời đi. Đây là Tiểu Na Di đạo phù. Dùng nó có thể biến tới một chỗ trong phạm vi ngàn dặm ngay lập tức. Ngươi lập tức dời tới Vạn Kiếm Thành ngay." Kỷ Ninh đưa cho nàng một quả Tiểu Na Di đạo phù.

Thu Diệp lập tức hiểu ra tình hình đã trở nên nghiêm trọng.

Thật ra, cho dù Thiên Tiên của Thiếu Viêm tộc tự thân đi thì cũng phải vào trong Vu Giang tiên phủ, tìm được chỗ Thiếu Viêm Nông chết là 'Chủ điện Vu Giang Điện', sau đó thi triển 'Thì Quang Hồi Sóc' (quay ngược thời gian). . .Cho dù có thi triển Thì Quang Hồi Sóc, biết hung thủ chính là Kỷ Ninh. . . e là cũng phải cần kha khá thời gian thì mới có thể tra ra Kỷ Ninh ở đâu.

Tất cả đều tốn thời gian. Nên thật ra vị Thiên Tiên kia cũng phải mất khá lâu thì mới có thể đuổi tới Yên Sơn được.

Mà cho dù có tới đây thì vị Thiên Tiên cũng chẳng biết Thu Diệp, chẳng biết nổi Thu Diệp có quan hệ với Kỷ Ninh. Cho nên về cơ bản cũng không cần phải đưa Tiểu Na Di đạo phù cho Thu Diệp. Nhưng Kỷ Ninh lo đẻ thời gian dài sẽ xảy ra biến cố nên mới bắt Thu Diệp sử dụng Tiểu Na Di đạo phù.

"Vèo."

Sau khi sắp xếp cho những quản sự, Thu Diệp theo yêu cầu của Kỷ Ninh, sử dụng Tiểu Na Di đạo phù.

"Phù." Kỷ Ninh thở dài nhẹ nhõm.

"Tốt lắm."

Kỷ Ninh đẩy cửa tiến vào gian phòng của mình. Sau khi đóng cửa lại, ý nghĩ hiện lên, trong phòng lập tức xuất hiện một cái bóng con gấu lớn. Cái đầu gấu nuốt thẳng Kỷ ninh vào. Kỷ Ninh biến mất khỏi hồ Dực Xà, tiến vào trong không gian Thủy Phủ.

. . .

Vương đô Đại Hạ là nơi trung tâm thống trị toàn bộ thế giới này.

Nơi này hội tụ lượng lớn Tán tiên, Nguyên Thần đạo nhân. Các mộn phái, bộ tộc, giáo phái lớn đều sẽ đặt chi nhánh ở đây! Thậm chí một số thế lực siêu cường còn bố trí cả trinh thám, người nằm vùng ở đây để điều tra. Nơi này ngư long hỗn tạp, tiên nhân như nhiều như mây, sâu không lường được! Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Phủ đệ của Thiếu Viêm tộc chiếm diện tích tầm ngàn dặm, cực kỳ xa hoa.

Trong một gian phòng vắng vẻ ở đó.

Một nam tử đầu đội mũ cao quan, mặc áo dài màu vàng đang ngồi đọc tình báo trên bàn. Hắn chính là tộc trưởng Thiếu Viêm tộc, Vũ Thân Công đương nhiệm!

"Đám Chuyên Thủy tộc kia càng ngày càng quá quắt!" Nam tử áo vàng thì thào tự nói.

"Tộc trưởng, tộc trưởng." Bỗng nhiên một âm thanh hoảng hốt truyền tới.

Sắc mặt của nam tử áo vàng lập tức trầm xuống. Hắn không thích kiểu bộ dạng vội vàng thất thố của đám bộ hạ như thế bao giờ. Có điều đây là người hầu bên người hắn nên chắc cũng phải biết quy tắc của hắn. Cửa thư phòng mở ra, chỉ thấy một người trung niên mặc đồ đen lao vào, quỳ sát đất, nghẹn ngào nói: "Tộc trưởng, Thiếu Viêm công tử, hắn, hắn. . ."

"Thiếu Viêm Nông? Hắn làm sao cơ?" Nam tử áo vàng nhíu mày.

"Hắn đã chết!' Người hầu trung niên mặc đồ đen sợ hãi nói.

"Cái gì!" Nam tử áo vàng đứng phắt dậy, mặt lộ ra vẻ khiếp sợ. "Chết như thế nào? Làm sao ngươi biết hắn chết? Loại chuyện này không thể nói lung tung được."

"Mệnh giản của hắn trong từ đượng bị vỡ nát." Gã người hầu trung niên đồ đen hô lên.

Nam tử áo vàng đứng trầm mặc trong thư phòng một lát rồi nói thấp giọng: "Tra xét. Mau truyền lệnh xuống. Trong thời gian một chén trà nhỏ phải mau chóng điều tra rõ hành tung của Thiếu Viêm Nông."

"Dạ." Gã người hầu đồ đen nói.

"Sao Thiếu Viêm Nông có thể chết được? Hẳn là hắn đi Vu Giang tiên phủ. Làm sao mà lại chết được. Cho dù không thể luyện hóa được Vu Giang tiên phủ thì trên người hắn vẫn có Đại Na Di đạo phù. . .Có thể biến thẳng từ Tiên phủ quay về vương đô Đại Hạ. Huống chi bên cạnh hắn còn có một tên Thần Ma là Tương Liễu Phương." Nam tử áo vàng suy ngẫm.

Thiếu Viêm Nông là vãn bối của hắn. Cũng không thân cận với hắn lắm, thậm chí hắn còn chẳng ưa tên Thiếu Viêm Nông này.

Nhưng sau lưng Thiếu Viêm Nông có vị Thiên Tiên ủng hộ!

Tuy rằng nhìn vào vẻ bề ngoài thì thủ lĩnh, tộc trưởng của một bộ tộc có quyền lực rất lớn. Nhưng một khi lão tổ Thiên Tiên trong bộ tộc ra mặt thì bọn họ còn kém xa. Những lão tổ Thiên Tiên sống cả ức năm kia mới chính là gốc rễ của bộ tộc. Mỗi khi sinh ra được một Thiên Tiên là cả bộ tộc phải chúc mừng. Mà một khi có lão tổ Thiên Tiên nào ngã xuống là cả bộ tộc phải cố gắng giấu diếm. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Cho nên không thể xác định được một bộ tộc có mấy Thiên Tiên.

Như An Thiền Bắc Sơn tộc, rốt cuộc có lão tổ Thiên Tiên còn sống không là một vấn đề không ai biết.

Thiếu Viêm tộc có mấy lão tổ Thiên Tiên còn sống cũng là một điều khó biết.

Cho dù là bản thân Vũ Thần Công thì hắn cũng chỉ biết trong bộ tộc có ba lão tổ Thiên Tiên ẩn cư. Thiếu Viêm Nông biết được một lão tổ Thiên Tiên tồn tại! Nhưng rốt cuộc có bao nhiêu vị lão tổ Thiên Tiên thì Vũ Thần Công cũng không dám xác định.

"Tộc trưởng." Gã người hầu đồ đen đã trở lại, cung kính nói. "Ba ngày trước, Thiều Viêm công tử có dùng Truyền Tống Trận tới quận An Thiền. Sau đó đi về phía Vu Giang tiên phủ. Còn vị trí của Vu Giang tiên phủ thì đã nằm ngoài khả năng của thuộc hạ."

"Ừ." Nam tử áo vàng gật đầu. "Ta ra ngoài một chuyến. Tạm thời tin tức Thiếu Viêm Nông chết không được truyền ra ngoài."

"Dạ."

Rất nhanh đã có chín con giao long màu vàng kéo tiên liễn (xe tiên) bay thẳng ra ngoài phủ đệ Thiếu Viêm tộc, gào thét một tiếng là lạp tức rời khỏi vương đô Đại Hạ tiến vào một vùng hư không tối tăm.

. . .

Ở một ngọn núi lửa cao vút tới tận mây mù, chín con giao long kéo tiên liễn từ hư không vào thẳng trong núi lửa. Lần phun trào gần đây nhất của ngọn núi lửa này đã là hơn mười vạn năm trước.

Phi dọc theo miệng núi lửa xuống.

Ở giữa dòng nham thạch nóng chảy sâu phía dưới có một người khổng lồ tóc đỏ đang nằm đó như thể đang tắm. Đầu của hắn dựa vào vách đá, chân của hắn đặt ở một góc. Đôi mắt của hắn còn lớn hơn cả tiên liễn.

"Tam Hỏa tiền bối." Nam tử áo vàng đứng trên tiên liễn hô.

"Sao?" Gã khổng lồ tóc đỏ lập tức mở mắt ra, vừa thấy nam tử áo vàng thì thoáng suy ngẫm rồi nói. "Ngươi là Thiếu Viêm Phục Quân mới nhận chức tộc trưởng Thiếu Viêm tộc hả?"

"Đúng là ta." Nam tử áo vàng vẫn rất khiêm tốn.

Bởi vì hắn biết vị ở trước mặt hắn có thân phận Thần Ma. Thần Ma kia có họ 'Tam Hỏa', là một chiến binh cực kỳ mạnh mẽ thuộc một bộ tộc cực kỳ lớn ở thời đại Thần Ma. Hắn là một Thần Ma cấp độ Phản Hư! Nhưng mặc dù là cấp độ Phản Hư nhưng thực lực chân chính của hắn lại không hề kém Thiên Tiên chút nào. Lúc trước, nhờ có một vị lão tổ cực kỳ đỉnh cao nên Thiếu Viêm tộc mới có thể thu phục được vị Thần Ma này. Đáng tiếc là vị lão tổ kia đã ngã xuống từ vô số năm tháng trước.

"Chuyện gì?" Gã khổng lồ tóc đỏ mở miệng.

"Ba vị lão tổ có ở thế giới này không vậy?" Nam tử áo vàng hỏi.

Gã khổng lồ tóc đỏ từ từ nói: "Si Tâm lão tổ đã rời khỏi thế giới này hơn vạn năm rồi. Đi đâu, khi nào trở về ta đều không biết. Cảnh Ngư lão tổ thì mới rời thế giới này tới Thiên giới kết bạn cách đây vài chục năm. Bình thường Cảnh Ngư lão tổ đi Thiên giới kết bạn cũng phải trăm năm mới trở về. Chỉ có duy nhất Huyền Cơ lão tổ là đang bế quan."

"Thiếu Viêm Nông vừa mới chết. Việc này không hề nhỏ chút nào. Thỉnh cầu Tam Hỏa tiền bối thông báo cho Huyền Cơ lão tổ." Nam tử áo vàng vội nói.

"Thiếu Viêm Nông? Đó là tộc trưởng kế nhiệm của bộ tộc ngươi phải không?" Gã khổng lồ tóc đỏ nở nụ cười: "Vậy mà tộc trưởng kế nhiệm của các ngươi lại chết à? Thật đúng là chuyện cười. Ta sẽ đi thông báo giúp ngươi."

Gã khổng lồ tóc đỏ lập tức nhắm hai mắt lại, rồi mở mắt ra ngay. "Huyền Cơ lão tổ sẽ tới ngay."

Huyền Cơ lão tổ bế quan ở đâu cũng là một bí mật. Chỉ có vài người thân tín của Huyền Cơ lão tổ biết. Tới cả Vũ Thần Công cũng không biết.

"Vù. . ."

Trên khoảng không của đám nham thạch bỗng nhiên xuất hiện từng ngôi sao, những ngôi sao phối hợp với nhau như một đại trận huyền điệu. Chỉ thấy một lão già có đôi mắt hẹp dài bước chân ra từ vô số ánh sao đó. Giờ phút này, dường như toàn bộ trời đất xung quanh đều cúi đầu trước lão già này như thể lão già là chủ nhân của trời đất này.

"Huyền Cơ lão tổ." Nam tử áo vàng cung kính hành lễ.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:59 pm

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 1
Hung thủ là Kỷ Ninh.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Lão già nhìn nam tử áo vàng, nói giọng hơi chói tai, trong ánh còn có chút đau khổ: "Nông nhi đã chết?" Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Lễ Thủy, vi sư xin lỗi ngươi." Huyền Cơ lão tổ nhắm mắt lại, khóe mắt có chút nước. Lễ Thủy tiên nhân là nữ đệ tử được Huyền Cơ lão tổ yêu quý nhất. Hai người tính nết hợp nhau tới mức Huyền Cơ lão tổ gần như coi Lễ Thủy tiên nhân là con gái mình. Đáng tiếc do Lễ Thủy tiên nhân khi độ kiếp đã quá điên cuồng nên mới thành ra hồn phi phách tán!

Thiên kiếp là một kiếp nạn lớn từ trước tới nay chưa có kiếp nạn nào khó hơn. Vượt qua nó thì có thể trở thành Thiên Tiên tự do tự tại. Thất bại nhưng còn chút may mắn thì có thể trở thành Tán tiên, nếu thiếu may mắn thì sẽ bị hồn phi phách tán.

Lễ Thủy tiên nhân kia kiêu ngạo quá mức, tới thời điểm cuối cùng không chịu bỏ qua, cứ cứng đối cứng tiếp! Cho nên mới chết!

Huyền Cơ lão tổ phải đau khổ rất lâu, may mà Lễ Thủy tiên nhân có một đứa con, tên là Thiếu Viêm Nông. Nên Huyền Cơ lão tổ đã bao bọc hắn từ nhỏ, bù đắp thiệt thòi của Lễ Thủy tiên nhân lên người Thiếu Viêm Nông. Thậm chí còn ủng hộ , đưa Thiếu Viêm Nông lên cái ghế Vũ Thần Công.

Đáng tiếc rằng Thiếu Viêm Nông đã chết! Ở giai đoạn Vạn Tưởng đã chết!

"Ta bố trí một Thần Ma bảo vệ hắn. Cho dù có Tán tiên hàng đầu thì tên Thần Ma kia vẫn đỡ được. Làm sao mà hắn có thể chết được? Ai giết hắn?" Trong mắt Huyền Cơ lão tổ tỏa ra một vẻ cực kỳ đáng sợ. "Trên người hắn còn có Đại Na Di đạo phù ta ban cho. Cho dù ở nơi nào cũng vẫn có thể trốn về được cơ mà."

Nam tử áo vàng nói: "Lão tổ, chắc là Thiếu Viêm Nông chết ở Vu Giang tiên phủ."

"Vu Giang tiên phủ?" Huyền Cơ lão tổ lập tức phẫn nộ. "Thử thách, thủ thách, chính là thử thách cho những kẻ muốn làm Vũ Thần Công."

Tuy rằng tức giận nhưng Huyền Cơ lão tổ cũng biết rằng đây là pháp quy của bộ tộc, không thể dễ dàng sửa đổi.

"Vu Giang tiên phủ ở đâu?" Huyền Cơ lão tổ hỏi.

"Ở trong quận An Thiền. Ta sẽ dẫn đường cho lão tổ." Nam tử áo vàng cung kính nói.

"Được, đi." Huyền Cơ lão tổ ra lệnh.

Rất nhanh, trên cỗ xe chín con giao long đã kéo tiên liễn bay đi, Huyền Cơ lão tổ ngồi xuống, còn nam tử áo vàng ngồi ở phía trước. Đó là chỗ ngồi của đám người hầu, đánh xe, hộ vệ ngồi.

Vèo!

Tiên liễn xé gió bay đi, rời khỏi ngọn núi lửa này.

Phủ đệ của Thiên Tiên được giấu ở một không gian nhỏ, chỉ có duy nhất một điểm nối tiếp với thế giới vương triều Đại Hạ. Nếu không biết điểm nối tiếp này thì cho dù có Thiên Tiên tới cũng không tìm chuẩn xác được vị trí để mà đi vào không gian nhỏ này.

Mà Nếu Thiếu Viêm tộc đã đưa ra thử thách với 'Thiếu Viêm Nông' thì dĩ nhiên là bộ tộc đã cử bề trên đi tới dùng chìa khóa Tiên phủ điều tra qua. Bọn họ điều tra sơ bộ. nhận định rằng 'Vu Giang tiên phủ' có thể gây khó khăn cho Thiếu Viêm Nông nhưng chắc chắn không nguy hiểm tới tính mạng. Vì thế mới đưa chìa khóa Tiên phủ cho Thiếu Viêm Nông, để Thiếu Viêm Nông tới đó.

Cho nên trong Thiếu Viêm tộc cũng có địa chỉ chuẩn xác của Vu Giang tiên phủ.

"Vù."

Trên không trung dãy núi Thiên Du xuất hiện chín con giao long kéo tiên liễn

Trên tiên liễn, nam tử áo vàng cầm một cuốn tranh mở ra, đồng thời mở miệng nói: "Trên cuốn tranh này có vẽ toàn bộ dãy núi Thiên Du cùng điểm nối tiếp giữa Vu Giang tiên phủ và dãy núi Thiên Du. Ở ngay phía trước."

Sau khi cẩn thận đối chiếu.

Rất nhanh, tiên liễn đã đi tới một khe núi.

"Ở vách đá trong khe núi này." Nam tử áo vàng nói.

Huyền Cơ lão tổ ngồi trên tiên liễn, vẻ mặt âm trầm quát: "Vách núi chỗ này lớn như thế, chỗ nào mới là chỗ nối tiếp đây? Vu Giang tiên phủ nằm ở vùng trời đất khác. Không tìm thấy chỗ ấy thì vào kiểu gì."

"Xin lão tổ đợi chút." Nam tử áo vàng thi triển bí thuật, từ lòng bàn tay hắn xuất hiện một phù văn sáng vàng.

Oang.

Ở trên vách đá có một chỗ cũng xuất hiện phù văn sáng vàng.

"Đó chính là chỗ nối tiếp giữa Vu Giang tiên phủ và thế giới vương triều Đại Hạ ta." Nam tử áo vàng chủ vào. "Các tiền bối ở bộ tộc đã sớm để lại ký hiệu nhằm xác định vị trí chỗ đó rồi."

"Mở cho ta." Ánh mắt của Huyền Cơ lão tổ trở nên sắc bén hơn rất nhiều. Lão điều động pháp lực, trong lúc nhất thời đã dùng toàn bộ sức lực ra vì phá vỡ rào cản của một Tiên phủ là một chuyện không hề đơn giản. Chỉ thấy xung quanh bắt đầu xuất hiện từng điểm sáng, vô số ánh sao như mộng như ảo, đồng thời hai cánh tay được tạo ra từ ánh sao vươn ra về một chỗ, hướng về hai phía xé ra.

Vù.

Không gian bị xé toạc làm lộ ra một lối đí, có thể thấy được lờ mờ qua lối đi đó ở bên kia là thế giới Tiên phủ

Nếu nơi này không phải là điểm nối tiếp thì thông thường xé rách không gian ra cũng chỉ thấy hư không.

"Vu Giang tiên phủ quả nhiên ở đây." Huyền Cơ lão tổ lạnh nhạt nói. "Ngươi cứ ở đây."

"Dạ." Nam tử áo vàng cung kính đáp.

Vù, Huyền Cơ lão tổ đứng dậy rồi cất bước đi dọc theo lối đi vào thế giới Tiên phủ.

Thế giới Tiên phủ hoàn toàn trống không.

Ý nghĩ vừa xẹt qua, lập tức cả thế giới đều nằm trong tầm quan sát của Huyền Cơ lão tổ, tất cả hiện lên rõ ràng rành mạch.

"Không hề có bất kỳ sinh linh nào?" Huyền Cơ lão tổ ngẩn ra.

Hắn nào đâu biết rằng, bởi vì trước khi chạy trốn Kỷ Ninh đã nói với yêu tộc rằng rất có thể có Thiên Tiên tới đây, thậm chí phát sinh biến cố. Cho nên đám yên quái điên cuồng đi túm những yêu quái còn lại lên chiến thuyền bay đi với cách thức cực kỳ bạo lực. Cả đám dùng những phương pháp của kẻ tu tiên giải quyết nhanh chóng, đưa toàn bộ yêu quái ra ngoài chỉ trong thời gian uống một chén trà.

"Những phủ đệ trên núi yêu quái vẫn còn để lại một ít dụng cụ. . .thậm chí rượu, hoa quả vẫn còn bầy ở đó. Hiển nhiên là vừa mới rời đi." Ánh mắt của Huyền Cơ lão tổ hướng về một cây trụ trời sáng vàng. "Vu Giang tiên phủ chia ra làm năm phân điện. Chắc chắn Nông nhi sẽ phải vào năm phân điện này. E là nó chết ở một trong năm phân điện đó!"

Vừa cất bước.

Huyền Cơ lão tổ đã đi tới Đạo Tàng Điện, tiếp theo hắn vươn tay ra chỉ: "Thì Quang Hồi Sóc!"

Thì Quang Hồi Sóc thuật là một môn pháp thuật cực kỳ mạnh. Thông thường, Tán tiên, Địa tiên phải hiểu được 'Đạo Thời Gian' cực cao thì mới có thể thi triển. Nếu không hiểu đủ tầm thì nhất định phải nhảy ra khỏi tam giới trở thành Thiên Tiên, mới có thể thi triển môn pháp thuật này.

"Vù. . ." Chỉ thấy cảnh tượng ở xung quanh biến đổi, thời gian nhanh chóng quay ngược.

Quay ngược qua đoạn Thiếu Viêm Nông dùng Hoang Chi Tâm, cuốn tranh chữ Định thì mới có thể gian nan vượt qua đạo binh yêu quái tiến vào Đạo Tàng Điện. Về sau cảnh tượng bắt đầu biến đổi nhanh chóng. Thiếu Viêm dẫn đám người Kỷ Ninh đi tìm Đạo Tàng Điện."

"Nông nhi đã vào phân điện này, nhưng rồi lại ra khỏi chứ không phải chết ở đây." Huyền Cơ lão tổ theo sao chiến thuyền của Thiếu Viêm Nông.

Thì Quang Hồi Sóc lại được tiếp tục.

Đám người Thiếu Viêm Nông, Tuyết Hồng Y, Kỷ Ninh cưỡi chiến thuyền bay về phía tòa phân điện thứ năm là 'Vu Giang Điện'. Yêu tộc kia cũng đang chuẩn bị trận địa sẵn sàng đón địch.

Lão già Huyền Cơ bay theo sau.

Tiếp theo, Thiếu Viêm Nông dùng vòng tròn hai màu trắng đen bay thẳng vào trong phân điện thứ năm

"Toàn bộ yêu quái tụ tập không ít, mà lại không hề chia nhau ra ở những phân điện khác. Mà Nông nhi cũng không tiếc giá nào, đã thật sự tiến vào phân điện kia. Xem ra Nông nhi đã tiến vào phân điện cuối kia." Bóng dáng của Huyền Cơ lão tổ mờ dần đi, sau đó đã biến vào trong phân điện Vu Giang Điện. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Trong Vu Giang Điện.

Huyền Cơ lão tổ lại thi triển Thì Quang Hồi Sóc thuật. Tái diễn lại toàn bộ cảnh tượng khi đám người Thiếu Viêm Nông vào trong Vu Giang Điện. . .

Phá huyễn trận, vào chủ điện, mở tiệc mừng, thậm chí ép Cửu Liên múa làm Kỷ Ninh phẫn nộ. Nhóm lớn khôi lỗi đột kích, Kỷ Ninh thi triển Phong Dực độn pháp. . .từng cảnh tượng, màn đối thoại được tái diễn. . .

"Hả?" Bỗng nhiên Huyền Cơ lão tổ nhíu mày. "Phong Dực độn pháp!"

Lúc trước, vì ghép lại bộ thần thông này mà Huyền Cơ lão tổ đã tự mình sư hồn từng tộc nhân Uất Trì tộc nên dĩ nhiên là nắm cực rõ về Phong Dực độn pháp. Chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhận ra Kỷ Ninh thi triển đúng là Phong Dực độn pháp.

Rất nhanh, cảnh tượng tiếp tục tiếp diễn.

Thiếu Viêm Nông ép Kỷ Ninh phải dùng Tỏa Thần Liên tự khóa mình lại. Tuyết Hồng Y đột nhiên hô lên mẫu thân của Kỷ Ninh là 'Uất Trì Tuyết'. Lập tức bắt đầu một trận đại chiến!

Một mình Tương Liễu Phương ngăn cản bốn người Mộc Tử Sóc, Cửu Liên, Dư Vi, Thương Giang chân nhân.

Tuyết Hồng Y đi giải quyết Kỷ Ninh.

Nhưng. . .thực lực của Kỷ Ninh bùng nổ trong nháy mắt. Cả đại điện bắt đầu tràn ngập kiếm khí vô tận. Kiếm quang chói mắt kia chém chết Tuyết Hồng Y.

"Đại Đạo Vực Cảnh?" Huyền Cơ lão tổ tiếp tục xem, pháp lực của hắn đã tiêu hao nhanh chóng. Dù sao Thì Quang Hồi Sóc này cũng không phải pháp thuạt bình thường. "Tên nhãi Kỷ Ninh thi triển Phong Dực độn pháp này mới cảnh giới Vạn Tượng. Cho dù có ngộ ra Đại Đạo Vực Cảnh thì cũng còn lâu mới là đối thủ của Thần Ma hộ vệ cho Nông nhi."

Đúng là Kỷ Ninh bị một bàn tay của Tương Liễu Phương đánh bại.

Nhưng đúng lúc này, một cái vòng tròn bay ra.

Hồn phách Thiếu Viêm Nông, Tương Liễu Phương, Xích Lân Cầu Long đều bị nuốt vào rồi nghiền nát.

"Đây, đây, đây là. . ." Trong mắt Huyền Cơ lão tổ hiện lên vừa lo vừa uất. "Diện Thần Khuyên? Làm sao bảo vật này lại có trong tay tên nhãi kia? Chẳng lẽ có kẻ nào đó chết từ thời đại Thần Ma để lại Diệt Thần Khuyên? Rồi sau đó tên nhãi này kiếm được?"

Vận số là một thứ rất khó nói.

Dù là một kẻ nhỏ bé ở bộ tộc bản xứ, nhưng không chừng có vận may lại có thể có được bảo vật nghịch thiên! Thậm chí rót một chén nước cho một lão già, nhưng lão già đó lại là người bản lĩnh lớn trong tam giới thì cũng rất có thể.

"Số mệnh của Nông nhi không tồi. không ngờ lại chết trong tay tên Kỷ Ninh đệ tử Hắc Bạch Học cung. Tên Kỷ Ninh có bảo vật như thế thì e là hắn có vận may cực lớn. . .Nhưng dù có may tới mấy thì cũng không thể đánh lại pháp thuật, thần thông được." Trong mắt Huyền Cơ lão tổ hiện lên sự lạnh lẽo. "Trong những kẻ còn sống có Dư Vi, Mộc Tử Sóc, Thương Giang chân nhân, Cửu Liên, đều là đệ tửu Hắc Bạch Học cung."

"Hắc Bạch Học cung."

Lúc này, Huyền Cơ lão tổ xoay người rời đi, quay lại lối đi xuyên qua không gian, trở về với thế giới vương triều Đại Hạ.

Vèo!

Trên dãy núi Thiên Du, nam tử áo vàng vẫn đứng chờ. Huyền Cơ lão tổ đi thẳng ra khỏi không gian bị xé rách.

"Lão tổ." Nam tử áo dài nói.

"Hung thủ là Kỷ Ninh, đệ tử Hắc Bạch Học cung." Huyền Cơ lão tổ nhìn về phía hắn. "Ngươi có biết tên Kỷ Ninh kia không?"

Nam tử áo vàng chỉ là Vũ Thần Công, làm sao biết nổi tên một thiên tài ở quận An Thiền xa xôi. Hắn lập tức lắc đầu. "Không biết." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Vậy thì lập tức tới thành An Thiền, trước tiên tới Thiên Bảo Sơn điều tra tình báo về tên Kỷ Ninh, sau đó tới Hắc Hạch Học cung! E là mấy tên đệ tử kia đều đang ở ngay tại Hắc Bạch Học cung." Huyền Cơ lão tổ lạnh lùng nói.

"Dạ." Nam tử áo vàng điều khiển tiên liễn.

Chín con giao long kéo tiên liễn nhanh chóng rời khỏi dãy núi Thiên Dư, xuyên thẳng qua hư không tiến về thành An Thiền.




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 2
Tám Tán tiên của Hắc Bạch Học cung.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Trên không trung thành An Thiền, chín con giao long kéo tiên liễn bay tới Thiên Bảo Sơn.

"Lão tổ đợi ta chút, ta đi điều tra rõ thân thế của tên Kỷ Ninh." Vũ Thần Công cung kính nói.

"Còn nữa, mẫu thân của Kỷ Ninh tên là Uất Trì Tuyết nên cũng phải mua tình báo về Uất Trì Tuyết luôn." Huyền Cơ lão tổ ngồi trên tiên liễn, hờ hững dặn.

"Dạ."

Lúc này, Vũ Thần Công bay xuống Thiên Bảo Sơn. Chỉ một lát sau, Vũ Thần Công đã ra khỏi Thiên Bảo Sơn, cả người mờ đi rồi lập tức bay thẳng lên trời, tới bên cạnh Huyền Cơ lão tổ, cung kính đưa một quyển sách có hai chữ : Kỷ Ninh.

"Chỉ có Kỷ Ninh thôi sao?" Huyền Cơ lão tổ nhíu mày.

"Uất Trì Tuyết - mẫu thân Kỷ Ninh, chỉ là một Tiên Thiên sinh linh nhỏ bé, lại không hề làm vào việc gì lớn, tin tức đáng giá nhất là có đứa con tên là Kỷ Ninh. Ở bên Thiên Bảo Sơn nói rằng tình báo về Uất Trì Tuyết rất ít ỏi, tất cả đều được ghi chép trong quyển sách này." Vũ Thần Công giải thích.

Huyền Cơ lão tổ gật đầu nhẹ.

Mặc dù Thiên Bảo Sơn làm tình báo năm rộng tháng dài nhưng cũng không thể nào như ông trời cái gì cũng biết được. Bọn họ đều phải cẩn thận điều tra từng cái một. Mà việc Uất Trì Tuyết trốn chạy cùng người nhà là việc cực kỳ bí ẩn. Tới cả 'Thiếu Viêm tộc' cũng không biết có bao nhiêu kẻ lọt lưới thì Thiên Bảo Sơn không điều tra được cũng là việc không lạ lắm.

"Kỷ Ninh? Vậy mà còn trẻ như vậy sao?" Huyền Cơ lão tổ vừa nhìn thấy thì hơi kinh ngạc.

Tên Thiếu Viêm Nông được hắn yêu quý cũng đã tu luyện hơn trăm năm mà vẫn ở Vạn Tượng chân nhân. Một trăm tuổi là cực kỳ trẻ. Bởi vì Vạn Tượng chân nhân sống tới tám trăm tuổi. Thật không ngờ tới rằng kẻ giết chết Thiếu Viêm Nông, Thần Ma Tương Liễu Phương, lại còn ngộ ra cả Vực Cảnh Đại Đạo 'Kiếm Đạo' lại trẻ như vậy!

"Càng có tiềm lực cao thì càng đáng chết!" Trong mắt Huyền Cơ lão tổ lóe lên sự lạnh lẽo. Hắn nhanh chóng lật ra xem, rất nhanh sau đó đã xem hết.

"Yên Sơn? Hồ Dực Xà?" Huyền Cơ lão tổ thì thào tự nói, lập tức ra lệnh. "Đi, tới Hắc Bạch Học cung."

. . .

Hắc Bạch Học cung đã sớm đề phòng nghiêm ngặt. Ba người Mộc Tử Sóc, Dư Vi, Thương Giang chân nhân tới Truyền Tống Trận gần nhất để bay về dãy núi Xích Long. Sau đó đi từ dãy núi Xích Long tới thành An Thiền với tốc độ cực kỳ nhanh. Bọn họ vừa về tới Hắc Bạch Học cung là đã lập tức báo cáo lên trên.

Lúc này, trong đại điện trưởng giáo ở Hắc Bạch Học cung. đang có từng người ngồi đó. Một bên là Điện Tìa tiên nhân tóc đen áo đen, Ngũ Phong tiên nhân và một đám tiên nhân khác, tổng cộng có tới tám vị liền. Ở phía sau bọn họ là chưởng giáo Bích Hải đạo nhân và ba đệ tử đời thứ ba là Hỏa Hồng tiên tử Dư Vi, Thương Giang chân nhân, Mộc Tử Sóc.

Ngồi đối diện họ là Huyền Cơ lão tổ và Vũ Thần Công.

"Chắc các ngươi đều biết ta tới đây vì việc gì." Huyền Cơ lão tổ ngồi đó nói, ánh mắt của hắn đảo qua đám tiên nhân ngồi đối diện.

Tám vị Tán tiên Địa tiên.

Gần như là toàn bộ những Tán tiên bế quan trong Hắc Bạch Học cung, ẩn cư, xông pha bên ngoài đều đã tới. Trừ một Tán tiên đang ở quá xa không về kịp, còn đấu tám vị đều quay lại. Những người tu tiên ở Hắc Bạch Học cung đều là những thiên tài tinh anh. Bọn họ nhất định phải nắm giữ một Đạo hoàn chỉnh thì mới được đột phá tới Nguyên Thần đạo nhân. Nhất định phải nắm giữ hai Đạo hoàn chỉnh thì mới được đột phá Địa tiên!

Cho nên nhóm Nguyên Thần đạo nhân ở Hắc Bạch Học cung có chiến lực ngang tầm với Tán tiên ở bên ngoài.

Còn nhóm Tán tiên ở Hắc Bạch Học cung. Mỗi người đều được xếp vào hàng mười Tán tiên hàng đầu ở bên ngoài. Từng người đều là những Tán tiên có thực lực hàng đầu.

"Đương nhiên ta biết." Lão già lùn Ngũ Phong tiên nhân cười hì hì nói. "Thiếu Viêm Nông của Thiếu Viêm tộc ngươi bọ đệ tử Kỷ Ninh ta giết chết có đúng không?"

"Đúng." Huyền Cơ lão tổ lạnh nhạt nói.

"Giết thì cũng đã giết rồi. Người trẻ tuổi mạo hiểm xông pha bên ngoài, giết chóc sống còn, tài nghệ không bằng người bị giết lại là chuyện thường." Lão già lùn nói. "Việc này chỉ có thể đổ cho tài không bằng người, thông thường môn phái bộ tộc đều sẽ không nhúng tay vào."

Như ở Ngục Sơn Đại Hoang Trạch, đám người Kỷ Ninh báo thù, đã giết không ít, nhưng không hề có môn phái nào nói là không phục cả.

Ánh mắt của Huyền Cơ lão tổ lập tức trở nên sắc bén.

"Mà nếu Huyền Cơ tiền bối yêu quý tên Thiếu Viêm Nông, tự hạ thấp thân phận của mình để ra tay giải quyết Kỷ Ninh thì Hắc Bạch Học cung ta cũng không có cách nào ngăn cản." Lão già lùn thở dài. "Chỉ là ta không rõ Huyền Cơ tiền bối tới Hắc Bạch Học cung ta có chuyện gì?"

"Giao Kỷ Ninh ra. . ." Huyền Cơ lão tổ lạnh lùng nói. "Thì việc này sẽ không còn quan hệ tới Hắc Bạch Học cung ngươi nữa. Nếu không. . .Hừ!"

Lập tức cả đám tiên nhân Hắc Bạch Học cung đều biến đổi sắc mặt.

Giao Kỷ Ninh ra?

"Mơ tưởng hão huyền!" Điện Tài tiên nhân tóc đen áo choàng đen ở bên, lạnh lùng quát. "Kỷ Ninh là đệ tử Hắc Bạch Học cung ta. Nếu hắn mạo hiểu xông pha bên ngoài bị chết thì chúng ta cũng không trách người. Nhưng ngươi ép Hắc Bạch Học cung chúng ta giao Kỷ Ninh ra sao? Nằm mơ đi! Hơn nữa ta cho ngươi biết, chỉ cần Kỷ Ninh trở lại Hắc Bạch Học cung, Thiếu Viêm tộc ngươi đừng hòng động vào một sợi lông của hắn."

"Huyền Cơ tiền bối, chúng ta coi trọng một vị Thiên Tiên như ngươi. Nhưng Hắc Bạch Học cung của chúng ta truyền tới bây giờ cũng không phải muốn ép là ép được đâu." Lão già lùn Ngũ Phong tiên nhân cũng lạnh lùng nói.

"Hắc Bạch Học cung có quy củ của Hắc Bạch Học cung. Đệ tử xông pha bên ngoài bị chết thì chẳng thể trách ngươi. Nhưng một khi đã trở về thì nhất định sẽ được Hắc Bạch Học cung bảo vệ." Gã cao lớn quấn xích đầy ngươi nói giọng ầm ầm, trong mắt còn hiện lên cả tia sét.

Sắc mặt của Huyền Cơ lão tổ trầm xuống.

"Sao hả, Hắc Bạch Học cung các ngươi muốn làm kẻ địch của Thiếu Viêm tộc ta sao?" Đôi mắt của Huyền Cơ lão tổ đảo qua đám tiên nhân ngồi đối diện.

Đúng là Thiếu Viêm tộc rất mạnh.

Thậm chí mạnh hơn cả An Thiền Bắc Sơn tộc. Chỉ riêng Tán tiên Địa tiên đã có hơn ngàn. Từ đó có thể dễ dàng tưởng tượng ra thực lực mạnh tới cỡ nào! Có điều, thực lực mạnh thì cũng không dễ dàng chèn ép thế lực khác. Hắc Bạch Học cung là môn phái ở trong thành An Thiền nên ai có tay đủ to để dám ra tay trong thành An Thiền đây? Nếu ra tay thì chắc chắn sẽ bị vương triều Đại Hạ truy nã!

Còn về phần chiến đấu ở bên ngoài.

Mỗi Tán tiên ở Hắc Bạch Học cung đều là những con người hàng đầu. Một người ngang với mười Tán tiên bình thường! Nếu chỉ chạy trốn thì cũng chẳng mấy ai làm khó được.

"Không phải chúng ta muốn làm kẻ địch với ngươi. Đó là Thiếu Viêm tộc ngươi ép bức Hắc Bạch Học cung. Ngay cả đệ tử của mình mà Hắc Bạch Học cung ta còn không che trở được thì còn cái gì là Học cung nữa." Điện Tài tiên nhân lạnh lùng nói.

"Một khi đã như vậy!"

Huyền Cơ lão tổ lạnh lùng đứng phắt dậy: "Thì đừng trách Thiếu Viêm tộc ta. Đi!" Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Vâng thưa lão tổ." Vũ Thần Công đứng ở bên nói.

Ngay khi Huyền Cơ lão tổ đang định dẫn Vũ Thần Công rời đi, bỗng nhiên có một âm thanh vang lên: "Huyền Cơ huynh."

Chỉ thấy một lão già lưng còng đi tới. Cả đầu lão bạc phếch, lông mì dài rủ xuống, chống cây quải trượng gỗ đi tới.

Huyền Cơ lão tổ hơi kinh ngạc, nhưng rồi lập tức cười lạnh: "Đà Sơn? Ngươi còn sống sao?"

"Ngươi còn chưa chết thì ta sao chết được?" Lão già lưng còng cười.

"Đà Sơn tiền bối."

Tám vị Tán tiên của Hắc Bạch Học cung cùng đứng lên cung kính hành lễ. Thiên Tiên Đà Sơn. . .chính là một vị lão tổ Thiên Tiên có danh tiếng cực lớn trong lịch sử An Thiền Bắc Sơn tộc. Chỉ là tuổi thọ của hắn đã rất lớn, lớn tới mức đa phần các môn phái đều cho rằng hắn đã chết. Dù sao những lão tổ Thiên Tiên thỉnh thoảng cũng sẽ ngã xuống vì tranh đấu báo vật, chiến đấu.

"Hắc Bạch Học cung là Hắc Bạch Học cung của quận An Thiền ta." Lão già lưng còng chống quải trượng. "Huyền Cơ, ngươi muốn giải quyết đệ tử của bọn họ thì bọn họ cũng không cản được. Nhưng ngươi làm sao phải ép bức Hắc Bạch Học cung giao Kỷ Ninh ra? Ngươi có khả năng thì cứ việt giải quyết Kỷ Ninh. Bắc Sơn tộc ta cũng sẽ không nhúng tay vào. Nhưng nếu ngươi giải quyết cả Hắc Bạch Học cung thì đó đã là quá đáng rồi! Quận An Thiền là quận An Thiền của Bắc Sơn tộc ta!"

Sắc mặt của Huyền Cơ lão tổ trầm xuống.

Tuy rằng Thiếu Viêm tộc mạnh hơn Bắc Sơn tộc, nhưng mạnh hơn cũng có hạn. Dù sao Bắc Sơn tộc cũng là chư hầu một phương, truyền thừa từ thời đại Thần Ma tới giờ. Qua thời gian lâu như thế, ai biết được An Thiền Bắc Sơn tộc có con bài nào chưa lật đây? Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Được, nếu Đà Sơn ngươi đã mở miệng." Huyền Cơ lão tổ hờ hững gật đầu. "Ta sẽ không tính toán với Hắc Bạch Học cung nữa. Nhưng, tên Kỷ Ninh. . .thì ta nhất định phải giết! Kẻ nào cản ta, ta giết kẻ đó! Phục Quân, đi."

Huyền Cơ lão tổ dấn Vũ Thần Công đi thẳng ra ngoài đại điện chưởng giáo.

Sau đó cưỡi tiên liễn nhanh chóng xé gió bay đi.

"Đà Sơn tiền bối." Ngũ Phong tiên nhân đi tới, ngó qua Huyền Cơ lão tổ cưỡi tiên liễn đi. "Vị Huyền Cơ lão tổ kia không khỏi quá càn rỡ rồi."

"Tính của hắn vốn như thằng điên mà lại." Lão già lưng còng cười nói. "Không cần phải để ý tới hắn. Nhưng về Kỷ Ninh. . .các ngươi cũng đừng nhúng tay vào quá. Huyền Cơ lão tổ kia đã có sát tâm nặng như thế thì các ngươi có muốn cản cũng không được. Tốt rồi, ta trở về đây. Đáng tiếc, Kỷ Ninh kia đúng là một hạt giống tốt. Thật sự đáng tiếc." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Nói xong lão già lưng còng liền rời đi.

. . .

Ở một không gian khác. Trong Thủy Phủ.

Kỷ Ninh hiện đang ở trong đại điện, vừa liếc mắt một cái đã thấy con gấu lớn lông vàng và lão ngưu đen.

"Tiền bối." Kỷ Ninh mở miệng.

"Ngươi vừa gây đại họa ở bên ngoài đúng không?" Con gấu lớn lông vàng nói. "Làm sao mà phải vội vội vàng vàng ra lệnh di dời toàn bộ người trên đảo Minh Tâm đi thế?"

"Đúng là đã chọc vào đại họa." Kỷ Ninh liền nói. "Ta có. . ."

Con gấu lớn lông vàng chặn cứng Kỷ Ninh lại: "Ta hỏi ngươi, chuyện ở bên ngoài đã được sắp xếp ổn thỏa chưa?"

"Sắp xếp ổn thỏa rồi." Kỷ Ninh gật đầu.

"Ừ." Con gấu lớn lông vàng gật đầu. "Ta có thể cảm giác được lòng ngươi đang tràn ngập lo lắng. Lúc này tâm thần ngươi đang rối loạn. Trước tiên tới Tinh Thần Điện, đọc Tinh Thần quyển đi, đọc xong tĩnh tâm thì tới tìm ta nói chuyện."

Kỷ Ninh ngẩn ra: "Đọc sách ở Tinh Thần Điện?"

"Đi mau." Con gấu lớn lông vàng lại nhắc.

"Vâng thưa tiền bối." Kỷ Ninh không dám làm trái, nhanh chóng tới Tinh Thần Điện.

Trong Tinh Thần ĐIện.

Kỷ Ninh ôm bộ sách trong gian nhà tranh ra cái bàn đá ở bên ngoài, ngồi trên ghế đá, bắt đầu nén lo lắng trong lòng lại để đọc. Sau khi giết Thiếu Viêm Nông, chia tay Cửu Liên, bố trí yêu tộc Tiên phủ đóng quân bảo vệ cho bộ tộc của mình. Nghĩ tới Thiếu Viêm tộc, trong lòng Kỷ Ninh lại thêm ngàn vạn ý niệm, cực kỳ mạnh mẽ.

"Hôm nay, Xương Lai tới bái kiến ta. . ." Tiếng đọc của Kỷ Ninh quanh quẩn khắp nơi. Những dòng chữ nhìn như bình thường kia vang lên lại ẩn chứa sự lôi cuốn tới kỳ lạ. Cứ thế làm cho lòng Kỷ Ninh yên tĩnh trở lại, thậm chí còn dần dần rơi vào tình trạng ngộ đạo trầm tĩnh.

Yên lặng,

Xa xôi.

Làm lòng Kỷ Ninh xóa hết mọi thứ. Kỷ Ninh ngẩng đầu lên nhìn ngôi sao trên trời.

Bỗng nhiên. . .trời đổ mưa, dòng nước như sợi tơ bay lả tả khắp nơi, rơi xuống cả người Kỷ Ninh.




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 3
Nắm Đạo hoàn chỉnh đầu tiên
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Mưa càng ngày càng nặng hạt, trong vùng trời đất này mưa bắt đầu trút xuống từng cơn. Kỷ Ninh không hề né tránh, cũng không dùng nguyên lực ngăn cản, mà cứ thể để mặc cho mưa rơi xuống người. Hắn cảm nhận được một điều gì đó cực kỳ thân thiết mà trước tới nay chưa từng cảm nhận được. Loại cảm giác thân thiết này làm cho hắn say sưa.

Bỗng nhiên. . .

Một luồng không khí khó tả bắt đầu bao phủ Kỷ Ninh. Đó chính là không khí của Đạo!

Cả người Kỷ Ninh như thực thể tồn tại của Đạo.

"Vũ Thủy Chi Đạo?" Con gấu lớn lông vàng cùng lão ngưu đen cực kỳ kinh ngạc.

"Vậy mà có thể hiểu ra. Tuy rằng trong mười năm ở hồ Dực Xà, Kỷ Ninh đã có tiến bộ rất lớn. Vũ Thủy Chi Đạo cũng đã hiểu sâu hơn. Nhưng tới bước cuối cùng thì vẫn còn kém một chút. Mà bình thường ngộ Đạo càng tới cuối thì càng gian nhan. Không biết Kỷ Ninh đã trải qua chuyện gì, mà làm cho cả người như được gột rửa. Vậy mà có thể lập tức hiểu ra Vũ Thủy Chi Đạo!" Con gấu lớn lông vàng sợ hãi than.

Lão ngưu đen gật đầu: "Đúng là hắn đã trải qua việc gì đó có ảnh hưởng rất lớn."

Mưa biến mất, Kỷ Ninh nhìn lên ngôi sao trên trời. Liệt Hỏa Chi Đạo, Tật Phong Cho Đạo, Kiếm Đạo đều có chỗ bổ ích. Đặc biệt là Kiếm Đạo, sau khi đạt tới 'Đại Đạo Vực Cảnh', rồi lại ngộ ở Tinh Thần Điện làm cho cảnh giới tiếp tục thêm vững chắc.

Rốt cuộc tất cả đều ngừng lại.

"Ta đã ngộ trong bao lâu?" Kỷ Ninh mở miệng nói.

"Không lâu lắm, mới nửa canh giờ." Con gấu lớn lông vàng cười nói. "Nhưng trong nửa canh giờ này, ngươi đã tiến bộ rất lớn, đúng là đi liền một mạch."

Kỷ Ninh lộ ra vẻ mặt bình tĩnh vốn có, tươi cười. "Ta cũng cảm thấy mình đã tiến bộ. Ta đã hiểu được Vũ Thủy Chi Đạo. Thậm những Đạo về Thủy khác cũng được ta hiểu thêm chút ít."

"Cái này gọi là từ một thứ mà suy ra nhiều thứ." Con gấu lớn lông vàng nói. "Hiện tại ngươi đã hiểu toàn bộ Vũ Thủy Chi Đạo. Ở phương diện Thủy không ngừng đi lên như thế thì từ một thứ suy ra nhiều thứ cũng là bình thường. Đáng tiếc rằng Liệt Hỏa Chi Đạo và Tật Phong Chi Đạo của ngươi, tuy đã có tiến bộ nhưng vẫn còn cách bước nắm giữ hoàn toàn không ít."

Kỷ Ninh gật đầu.

Trong ba Đạo thì Vũ Thủy Chi Đạo được mình hiểu ra đầu tiên và cũng có cảnh giới cao nhất. Mức độ hiểu về Liệt Hỏa Chi Đạo cũng không kém Vũ Thủy Chi Đạo bao nhiêu. Nhưng lần này vẫn không thể hiểu được. Tật Phong Chi Đạo thì vẫn kém hơn hai Đạo kia.

"Không ngờ ngươi đã nắm giữ được 'Vực Cảnh Đại Đạo'." Con gấu lớn lông vàng nhìn Kỷ Ninh. "Kiếm Tiên đều giỏi tấn công. Đạt tới Vực Cảnh Đại Đạo là thực lực của ngươi tăng lên không ít tí nào. Hiện tại, ngươi đã nắm giữ thêm Vũ Thủy Chi Đạo hoàn chỉnh. Ngươi hoàn toàn có thể dung nhập toàn bộ Vũ Thủy Chi Đạo vào trong Kiếm Đạo."

Kiếm Đạo vốn là một loại Đạo về việc vận dụng.

Người hiểu được nó có thể dùng tất cả mọi thứ thông qua Kiếm Đạo để thi triển ra!

"Ta thử xem sao." Kỷ Ninh mỉm cười, ngón trỏ và ngón giữa cùng tạo thành kiếm chỉ.

Không gian xung quanh bỗng nhiên đổ mưa phất phơ ở mọi chỗ. Mỗi một giọt mưa ẩn chứa uy lực cực kỳ đáng sợ. Cả trời đất xung quanh như ngưng đọng lại. Nếu như có một tên Vạn Tượng chân nhân ở đây thì e là kẻ đó sẽ bị áp lực đè xuống làm cho không thể động đậy nổi. Đây chính là do sau khi nắm giữ một Đạo hoàn chỉnh, có thể thuyên chuyển uy lực của 'Đạo' làm không gian xung quanh bị mình khống chế.

Chiêu này gọi là 'Tự Thành Thiên Địa'

"Mở." Kỷ Ninh bỗng nhiên vung kiếm chỉ lên.

Rầm rầm!

Một đường kiếm quang màu nước xẹt qua trời cau, để lại dấu vết trên không trung, rất lâu vẫn không biến mất.

"Kiếm pháp tốt, thật sự là kiếm pháp tốt." Con gấu lớn lông vàng khen.

"Hơn cả tốt ấy chứ. Cho dù là Tán tiên e là cũng không hơn thế này được. Hơn nữa rất nhiều Tán tiên còn không thể bằng được Kỷ Ninh ấy chứ." Lão ngưu đen kinh ngạc hô lên.

Kỷ Ninh nở nụ cười.

Thông thường, Nguyên Thần đạo nhân đều ở mức Đạo Chi Vực Cảnh.

Tán tiên thông thường nắm giữ một Đạo hoàn chỉnh.

Như Kỷ Ninh, chẳng những nắm giữ một Đạo, hơn nữa còn ở Đại Đại 'Kiếm Đạo' đạt tới 'Đại Đạo Vực Cảnh'. Chỉ riêng Đại Đạo Vực Cảnh là đã khó hơn cả nắm giữ một Đạo hoàn chỉnh rồi. Hai điều đó cộng lại. . .đúng là làm cho rất nhiều Tán tiên không có cảnh giới bằng Kỷ Ninh. Nhưng đó cũng chỉ là tính với Tán tiên bình thường chứ không phải Tán tiên của Hắc Bạch Học cung. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Hiện tại ta đã nắm giữ một Đạo hoàn chỉnh. Dựa theo quy củ của môn phát thì ta đã có thể đột phá trở thành Nguyên Thần đạo nhân." Kỷ Ninh nói. "Hơn nữa, lần này ta giết một công tử của một bộ tộc cực lớn. Có thu hoạch cực lớn, nên chắc cũng đủ nguyên dịch để đột phá tới Nguyên Thần đạo nhân. Nhưng ta vẫn do dự, hiện tại có nên tới Nguyên Thần hay không? Xin hai vị tiền bối suy nghĩ xem rốt cuộc ta nên làm gì tiếp theo?"

Lão ngưu đen đi theo Thư Hoan tiên nhân cả trăm vạn năm, trải qua rất nhiều nên tầm mắt cũng nhìn xa hơn.

Con gấu lớn lông vàng lại còn đi theo Tam Thọ đạo nhân, cũng sâu không lường được. Kỷ Ninh cảm thấy nên hỏi hai bọn họ một chút.

"Nói đi." Con gấu lớn lông vàng nói.

"Ngươi giết công tử của một bộ tộc lớn ư? Mau mau nói ra xem nào." Lão ngưu màu đen rất nôn nóng.

Kỷ Ninh gật đầu. "Vốn ta đang tu luyện ở đảo Minh Tâm hồ Dực Xà. Nhưng hai ngày trước có một con thuyền tới hồ Dực Xà. . ." Kỷ Ninh bắt đầu kể lại tới cuối cùng. Thậm chí cả gia thế của Thiếu Viêm Nông và Cửu Liên cũng được hắn nói ra để hai vị tiền bối xem xét.

Cả đề nghị của Dư Vi bảo hắn tới đại hội Tiên Duyên cũng được nói ra.

"Thiếu Viêm tộc chắc chắn sẽ truy sát ta. Bây giờ ta nên làm gì?" Kỷ Ninh nhìn lão ngưu đen và con gấu lớn lông vàng.

"Có thể trở thành một bộ tộc đừng hàng mười trong một thế giới lớn giữa ba ngàn thế giới lớn thì chắc chắn bộ tộc ấy có Thiên Tiên." Con gấu lớn lông vàng nói. "Hơn nữa, chắc chắn không chỉ có một Thiên Tiên. Một thế lực như thế với ngươi mà nói thì đúng là quá mạnh. May là có luật lệ của vương triều Đại Hạ nên chúng không có cơ hội giải quyết."

"Thiếu Viêm tộc? Ta biết bộ tộc này." Lão ngưu đen nói. "Năm xưa, Thư Hoa tiên nhân cũng có liên hệ với bộ tộc này. Thiếu Viêm tộc đúng là một bộ tộc đứng trong hàng mười bộ tộc lớn nhất thế giới vương triều Đại Hạ. Có điều, khi mới dựng nghiệp, vương triều Đại Hạ còn lôi kéo những bộ tộc này. Nhưng về sau, thiên hạ đã về tay thì ngược lại những bộ tộc đó lại trở thành mối uy hiếp."

Kỷ Ninh ngẩn ra.

"Trên thực tế, hoàng tộc Đại Hạ luôn nỗ lực làm suy yêu thực lực của các bộ tộc khác." Lão ngưu đe nói. "Bọn chúng xây dựng thành thị Đại Hạ, làm cho thành thị của Đại Hạ trải dài khắp vùng đất, gia tăng khả năng không chế của bọn chúng. Lại còn xây dựng thêm Ứng Long Vệ tỏa ra khắp thiên hạ! Rồi còn âm thầm châm ngòi làm các bộ tộc, môn phái, giáo phái tranh đấu lẫn nhau."

"Chẳng lẽ những bộ tộc kia đều ngu ngốc đâm đầu vào giết nhau hay sao?" Kỷ Ninh tò mò.

"Ngươi không hiểu rõ rồi. Đây không phải là âm mưu mà là dương mưu(âm mưu là mưu đồ ngầm còn dương mưu là mưu mà ai cũng biết). Thế giới này lớn như thế, bảo vật nhiều như thế. Nhưng có bao nhiêu bộ tộc? Làm thế nào? Hoàng tộc Đại Hạ có thể chiếm lấy. Nhưng ngoài bọn chúng ra, những thế lực khác kiếm đâu? Ngươi mà không tranh lấy thì bộ tộc của ngươi sẽ chẳng có nổi. Cho nên không thể không tranh đấu, mà tranh đấu nhiều ắt sẽ sinh ra thù oán."

Kỷ Ninh gật đầu.

"Nhưng hoàng tộc Đại Hạ cũng không dám ra tay thẳng thừng với đông đảo chư hầu dưới trướng. Bởi vì chỉ cần động tới một chư hầu là sẽ làm toàn bộ những chư hầu khác cảm thấy bị uy hiếp. Thậm chí còn có thể làm cho những chư hầu ấy liên kết làm phản!" Lão ngưu đen nói. "Cho nên hoang tộc Đại Hạ mới ra một ít gọi là luật lệ công khai."

"Chỉ cần ngươi không làm trái luật lệ là hoàng tộc Đại Hạ sẽ không động tới ngươi."

"Nhưng nếu làm trái thì sao? Khi đó, hoàng tộc Đại Hạ sẽ như con cá mập điên cuồng nuốt sạch ngươi." Lão ngưu đen cười nói. "Chỉ cần trốn ở thành thị Đại Hạ là Thiên Tiên Thiếu Viêm tộc sẽ không bao giờ dám động tới ngươi. Bởi vì một khi giải quyết ngươi thì sớm muộn gì với mục đích làm suy yếu chư hầu vốn có, lại có danh chính ngôn thuận, hoàng tộc Đại Hạ sẽ lấy lý do đó để nhanh chóng phái ra một đội ngũ giết chết Thiên Tiên kia!" Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Bây giờ ngươi đã hiểu ra một vài quy tắc ngầm của thế giới vương triều Đại Hạ chưa?" Lão ngưu đen nhìn Kỷ Ninh.

Kỷ Ninh gật đầu.

Trong những chư hầu dưới hoàng tộc Đại Hạ.

Có rất nhiều chư hầu có thù oán với nhau. Thảo nào mà Dư Vi sư tỷ lại bảo mình gia nhập một chư hầu khác.

"Dư Vi sư tỷ của ngươi bảo ngươi đi tham gia đại hội Tiên Duyên là cực kỳ sáng suốt." Con gấu lớn lông vàng mở miệng nói. "Ngươi phải trở thành Thiên Tiên, thậm chí là cả Thiên Thần. . ."

"Tiền bối, thế nào gọi là Thiên Thần?" Kỷ Ninh hòi tiếp.

Kỷ Ninh vẫn chưa hiểu rõ lắm về Thiên Thần.

"Phản Hư địa tiên vượt qua Thiên kiếp sẽ trở thành Thiên Tiên tự do tự tại."

"Phản Hư thần ma vượt qua Thiên kiếp sẽ trở thành Thiên Thần!" Con gấu lớn lông vàng nói. "Trở thành Thiên Thần còn khó hơn Thiên Tiên gấp mười, gấp trăm lần."

Kỷ Ninh kinh ngạc: "Khó khăn gấp mười gấp trăm lần?"

Hơn vạn Phản Hư địa tiên cũng khó có một người thành Thiên Tiên, Thên Thần lại còn khó hơn sao?

"Bởi vì thực lực hoàn toàn khác nhau." Con gấu lớn lông vàng giải thích. "Vừa rồi ngươi cũng nói tới một tên Thần Ma tên là Tương Liễu Phương, chỉ ở cấp độ Nguyên Thần mà đã ngang với Tán tiên."

"Đúng." Kỷ Ninh gật đầu.

"Thần Ma cấp độ Phản Hư hoàn toàn có thể so sánh với Thiên Tiên."

"Mà Thiên Thần thì hoàn toàn có thể sánh với Chân Tiên!" Con gấu lớn lông vàng nhìn Kỷ Ninh. "Bây giờ ngươi đã hiểu chưa? Nếu trở thành Thiên Thần. . .thì ngươi sẽ trở thành cường giả một phương. Thậm chí nếu ngươi lên Thiên giới, xin vào Thiên Đình thì Thiên đế ở Thiên Đình cũng nhiệt tình tiếp đãi ngươi. Thậm chí còn cho ngươi thống lĩnh vài chục vạn thiên binh thiên tướng."

Kỷ Ninh nháy nháy mí mắt.

Thiến đế ở Thiên Đình tiếp đãi mình? Cho mình dẫn đầu mấy chục vạn thiên binh thiên tướng?

"Sư tôn nói, phải đợi tới lúc trở thành Thiên Thần thì mới chính thức trở thành đệ tử của ông ấy." Kỷ Ninh nhịn không được nói. "Yêu cầu này với ta thật sự là quá cao."

"Chủ nhân có địa vị cao tới mức nào? Ra đời cùng với Bàn Cổ, Nữ Oa. . .Là người bản lĩnh lớn trong tam giới. Ngươi trở thành Thiên Thần thì mới không làm chủ nhân mất mặt." Con gấu lớn lông vàng nói. "Đừng chuyển chủ đề, vừa rồi ta đã nói, Dư Vi sư tỷ ngươi nói ngươi đi tới đại hội Tiên Duyên là một ý tưởng cực kỳ sáng suốt. Bởi vì đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường. Đi ngàn đặm dường không bằng một lần đi tới giữa sống chết."

"Đại hội Tiên Duyên có tụ tập toàn bộ thiên tài ở thế giới này. Thậm chí còn có cả thiên tài ở thế giới khác tới cùng tham gia đại hội Tiên Duyên."

"Việc này cũng giống như luyện sâu độc."

"Vứt hơn vạn con sâu độc vào cùng một chỗ, để chúng cắn nuốt giết chóc lẫn nhau, cuối cũng sẽ chỉ còn những con độc trùng cực kỳ lợi hại là còn sống. Đây là một cái đạo lý. Những kẻ vượt qua được lần rèn luyện ở đại hội Tiên Duyên này thì chắc chắn sẽ không lường được. Đây cũng là cơ hội cọ xát cho bản thân ngươi. Là một cơ hội rất khó tìm thấy." Con gấu lớn lông vàng lại nói. "Đúng rồi, ngươi nói rằng đã giết chết Thiếu Viêm Nông rồi lấy toàn bộ bảo vật của hắn phải không? Lấy ra, lấy toàn bộ ra cho ta xem xét kỹ lưỡng xem nào. Xem có cái nào trợ giúp ngươi được không." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh lật tay lên: "Hắn có rất nhiều bảo vật. Ta cũng vừa mới luyện hóa được pháp bảo trữ vật cách đây không lâu."

Có vài pháp bảo được giấu trong Tử Phủ, còn lại đều được cất trong pháp bảo trữ vật.

"Vù."

Trên mặt đất lập tức xuất hiện một núi đồ, tất cả đều là bảo vật, pháp bảo.

"Đây chính là toàn bộ bảo vật, pháp bảo của Thiếu Viêm Nông." Kỷ Ninh chỉ vào đó nói.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 4:59 pm

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 4
Nguyên Thần thứ hai
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Kỷ Ninh lại vung tay lên, bên cạnh xuất hiện thêm một đống bảo vật, chất cao như núi và một vài cái túi: "Đây là bảo vật Thần Ma kia để lại sau khi chết." Thần Ma Tương Liễu Phương kia cũng từng cố gắng tu luyện 'pháp môn luyện khí'. Ngược lại với tư chất trời sinh về luyện thể, Thần Ma thật sự rất kém về luyện khí. Nhiều năm tu luyện cũng chỉ tới Tử Phủ, về sau Tương Liễu Phương cũng chẳng muốn tu luyện tiếp.

Vì dù gì đạt tới Tử Phủ là đã có thể sử dụng pháp bảo trữ vật. Chỉ riêng việc đó là đã làm cho Tương Liễu Phương thỏa mãn rồi! Ở thời đại Thần Ma, có rất nhiều Thần Ma không thể luyện khí nên phải vác bảo vật trên lưng.

"Thật quá nhiều." Lão ngưu đen sợ hãi than.

"Ta xem cái nào." Ánh mắt của con gấu lớn lông vàng đặt trên đống bảo vật, bỗng nhiên, toàn bộ hai núi bảo vật đều bay tới. Tất cả đều lơ lửng trên không trung.

Vù vù vù. . .

Những bảo vật này nhanh chóng được phân loại, bình bình lọ lọ được xếp vào một góc. Đạo phù, khay ngọc cùng một vài kỳ vật được gom vào một chỗ. Lượng lớn pháp bảo cũng được gom vào một chỗ.

Kỷ Ninh nhìn những bảo vật lơ lửng trên không trung đang được tiến hành phân loại: "Ta không hề cảm thấy chút dao động của pháp lực nào. Vậy mà những bảo vật đó cứ lơ lửng như thế. Thật sư linh hồn Thủy Phủ sâu không lường được."

"Linh đan này, khi bị gãy tay, gãy chân có thể ăn vào để hồi phục. Ngươi là Thần Ma luyện thể. Thứ này vô dụng với ngươi. Về sau bán đi hoặc là cho bạn bè." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Đây là phấn độc. . .độc tính khó nhận ra, cũng không tệ."

"Trên chai này có viết tiên đan? Sao? Tính mê rất mạnh. E là địa tiên ăn vào cũng phải say đứ đừ. Tổng cộng có ba viên."

Con gấu lớn lông vàng nhanh chóng nhìn lên từng cái bình lọ.

Rất nhanh sau đó, nó lấy ra hai cái bình ngọc: "Hai bình ngọc này đều là nguyên dịch. Mỗi cái năm vạn cân, tổng cộng mười vạn cân nguyên dịch. Tên Thiếu Viêm Nông kia mang mười vạn cân nguyên dịch bên mình. Thật không ít chút nào." Trong tình huống không gấp gáp lắm, thông thường người tu tiên cũng sẽ không mang quá nhiều nguyên dịch bên mình.

Bình thường họ đều sẽ dùng để mua pháp bảo hết. Nhưng mười vạn cân nguyên dịch đối với Thiếu Viêm Nông mà nói thì cũng chẳng tính là gì.

"Chắc là hắn thu xếp cho lúc nào đột nhiên ngộ ra Đạo, đột phá tới Nguyên Thần đạo nhân." Kỷ Ninh cười nói. Mười vạn cân nguyên dịch là đã đủ để đột phá tới Nguyên Thần đạo nhân.

"Ngươi không dùng được." Con gấu lớn lông vàng lắc đầu. "Ngươi phải tham gia đại hội Tiên Duyên nên không thể đột phá tới Nguyên Thần đạo nhân được."

Kỷ Ninh gật đầu.

Hắn cũng biết đạo lý này. Đại hội Tiên Duyên tổ chức ba trăm năm một lần. Mình lại không thể nào ngồi chờ thêm ba trăm năm nữa được. Cho nên lúc này, đại hội Tiên Duyên đúng là cơ hội có một không hai với mình. Có thể được giao đấu với những thiên tài cùng cấp nhiều như thế thì sẽ ảnh hưởng rất lớn tới mình. Không có tầm nhìn chiến lược, chỉ nhắm mắt nhắm mũi mà đi thì sau này sẽ phải chịu hậu quả.

"Kỳ vật này không tệ."

"Sao? Đại Na Di đạo phù? Thiếu Viêm Nông này cũng có Đại Na Di đạo phù sao?" Con gấu lớn lông vàng kinh ngạc nói, đồng thời ngón tay của nó chuyển động, lập tức có một phù văn hình lá cây bay tới.

Đôi mắt của Kỷ Ninh sáng lên:"Đại Na Di đạo phù?"

Hai kiện bảo vật hộ thân khi trước mà mình lấy được ở Thủy Phủ là một cái vòng tròn màu đen và một cái kia chính là Đại Na Di đạo phù.

Một cái dùng để tấn công, một cái dùng để chạy trốn giữ mạng.

Chỉ cần thi triển Đại Na Di đạo phù là uy lực ẩn chứa trong đạo phù sẽ lập tức trong nháy mắt bao phủ bản thân mình, cho dù có Tán tiên tấn công cũng không thể phá vỡ được, sau đó đưa bản thân mình rời đi. . .Cho dù không gian bị phong tỏa, bị vây trong đường cùng thì vẫn có thể dùng Đại Na Di rời đi! Thậm chí có thể di dời từ một không gian khác tới không gian thuộc vương triều Đại Hạ!

"Vậy là ngươi có hai Đại Na Di đạo phù." Con gấu lớn lông vàng phẩy tay qua. Lá cây bay thẳng tới chỗ Kỷ Ninh, Kỷ Ninh lập tức thu lấy.

"Tên Thiếu Viêm Nông kia cũng quá đen, gặp ngay phải ngươi, thần hồn bị túm thẳng đi mất nên dù có Đại Na Di đạo phù này thì vẫn không kịp thi triển." Con gấu lớn lông vàng tiếp tục xem xét. "Cũng có không ít bảo vật hộ thân, Kim Cương Hộ Thể Thiên Châu, Thiên Hỏa Kim phù, Độn Thiên Toa. . .Có điều những thứ này vẫn kém Đại Na Di đạo phù."

Thật ra Thiếu Viêm Nông có ba kiện bảo vật hộ thân lớn. Theo thứ tự là cuốn tranh chữ Định, vòng tròn hai màu trắng đen, Đại Na Di đạo phù.

Sau khi dùng xong hai kiện.

Hắn vốn muốn sau khi luyện hóa được Tiên phủ thì sẽ bắt rồi bán toàn bộ những đạo binh yêu tộc trong Tiên phủ để đổi lại những bảo vật hàng đầu khác. Nhưng đáng tiếc là hắn không có cơ hội.

"Đại ca, huynh xem này, đây có phải Nguyên Thủy Châu không?" Lão ngưu đen bỗng nhiên chỉ vào một viên trân châu có màu lờ lờ xanh nước giữa lượng lớn kỳ vật. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Nguyên Thủy Châu?" Con gấu lớn lông vàng nhìn tới, ánh mắt sáng rực lên, cười ha ha nói. "Nhỏ Kỷ Ninh, xem ra ngươi đúng là có duyên với Nguyên Thần đạo nhân rồi. Có Nguyên Thủy Châu này thì ngươi sẽ có thể tu luyện Nguyên Thần thứ hai."

Kỷ Ninh kinh ngạc: "Nguyên Thần thứ hai?"

Kỷ Ninh đương nhiên hiểu được cái gì là Nguyên Thần thứ hai. Đây là thứ mà gần như người tu tiên nào cũng biết! Gần như đệ tử nào cũng có thể học bí thuật tu luyện Nguyên Thần thứ hai ở Hắc Bạch Học cung, không cần Hắc Bạch Đan cũng vẫn có thể học được. Nó gần như là bí thuật thuộc loại phổ thông, đáng tiếc là trong hơn một ngàn Nguyên Thần đạo nhân còn chưa chắc có nổi một người luyện được Nguyên Thần thứ hai!

Bởi vì rất khó kiếm được bảo vật trung gian!

Người tu tiên đột phá từ Vạn Tượng tới Nguyên Thần thì muôn vàn ngôi sao, biển nguyên lực trong không gian trong Tử Phủ hội tụ tinh hoa, sinh ra Quy xà, đồng thời thần hồn cũng lắng từ 'thức hải' xuống, rơi vào trong Quy xà.

Dung hợp tất cả làm một sẽ tạo ra Nguyên Thần quy xà!

Quy Xà làm vật trung gian, thần hồn làm gốc, hợp hai cái làm một sẽ tạo ra một Nguyên Thần!

Nhưng muốn có Nguyên Thần thứ hai thì nhất định phải tìm một vật trung gian khác. Sau khi có vật trung gian, phải dùng bí thuật thi triển thần hồn tách ra làm hai, một nửa thần hồn tiếp tục được lưu giữ tại bản thể. Một nửa thần hồn sẽ tiến vào trong vật trung gian, tu luyện thành Nguyên Thần thứ hai.

"Đúng vậy, Nguyên Thủy Châu này như một không gian Tử Phủ thiên nhiên." Con gấu lớn lông vàng cười. "Ngươi chỉ cần tách một phần thần hồn tiến vào trong đó là sẽ có thể tu luyện tạo ra Nguyên Thần thứ hai! Thậm chí sau này, Nguyên Thần thứ hai của ngươi có thể sẽ trở thành Địa tiên, thậm chí độ kiếp thành Thiên Tiên."

Kỷ Ninh chưa từng nghe qua về Nhất Khí Nguyên Thủy Châu này. Trong những sách vở ghi chép ở Hắc Bạch Học cung thì vật làm trung gian có danh tiếng lớn nhất là 'Huyền Tẫn Châu'.

"Nếu so sánh với Huyền Tẫn Châu thì nó thế nào?" Kỷ Ninh hỏi.

"Huyền Tẫn Châu quá đỗi bình thường." Con gấu lớn lông vàng nói. "Nhất Khí Nguyên Thủy Châu này có ẩn chứa tinh hoa của Nguyên thủy. Thần hồn ngươi vào trong đó tu luyện Nguyên Thần thứ hai là sẽ có thân thể được ngưng tụ ra từ tinh hoa Nguyên Thủy. Tới lúc đó ngươi sẽ có thể dễ dàng hiểu được những Đạo thuộc tính Thủy hơn rất nhiều. Xem ra, ngươi nhất định sẽ tiến xa hơn trên những Đạo thuộc tính Thủy."

Vũ Thủy Chi Đạo chỉ là một Đạo tầm thường trong những Đạo thuộc tính Thủy.

"Thần hồn của ngươi thế nào? Có thể thi triển được bí thuật Nguyên Thần thứ hai không?" Con gấu lớn lông vàng hỏi.

Việc chia thần hồn ra làm hai rất nguy hiểm. Thần hồn nhất định phải đủ mạnh. Nếu yếu mà còn phân ra làm hai. . .thì ngược lại là tự sát! Cho nên bình thường phải đạt Nguyên Thần đạo nhân khá lâu, hoặc tới Phản Hư địa tiên thì mới có thể tạo ra Nguyên Thần thứ hai!

"Thần thức của ta có thể phủ xuống ngàn dặm." Kỷ Ninh nói.

"Ừ, rất ít Nguyên Thần đạo nhân có thể so sánh thần hồn với ngươi. Phải cỡ Tán tiên thì may ra mới có thể." Con gấu lớn lông vàng gật đầu. "Ngươi hoàn toàn có thể chia thần hồn ra làm hai."

Kỷ Ninh như bị đốt lửa trong lòng.

Rất hiếm người có thể tạo ra Nguyên Thần thứ hai ở cấp độ Vạn Tượng. Yêu cầu đầu tiên là thần hồn phải cực mạnh, tiếp theo là phải có được vật trung gian như 'Nhất Khí Nguyên Thủy Châu' 'Huyền Tẫn Châu'. Cho nên e là dù có một ngàn tiên nhân chuyển thế thì cũng không có một người nào có thể có Nguyên Thần thứ hai ở cấp độ Vạn Tượng.

Mà ở đại hội Tiên Duyên lại yêu cầu nhất định là 'dưới Nguyên Thần' thì mới có thể tỷ thí.

Chính là để công bằng!

Cho dù Kỷ Ninh có luyện ra Nguyên Thần thứ hai thì bản thể của hắn vẫn chỉ là Vạn Tượng. Chỉ cần là bản thể đi tỷ thí, Nguyên Thần thứ hai không can dự vào. . .thì vẫn hoàn toàn hợp lệ! Trong lần trao đổi trước đó với Dư Vi, Kỷ Ninh cũng đã biết một vài quy tắc của đại hội. Ở Vạn Tượng tạo ra được Nguyên Thần thứ hai thì chính là thiên tài trong thiên tài nên dĩ nhiên sẽ không thể để ngăn ra bên ngoài 'đại hội Tiên Duyên' được.

Nhưng, trong lúc giao đấu, Nguyên Thần thứ hai cũng không được phép vào tham chiến!

"Sao?" Con gấu lớn lông vàng nhíu mày.

"Sao vậy?" Kỷ Ninh hỏi.

"Một tên Thiên Tiên đã đi tới hồ Dực Xà." Con gấu lớn lông vàng nói.

"Thiên Tiên?" Kỷ Ninh hơi kinh ngạc. "Chắc chắn là Thiếu Viêm tộc!"

"Yên tâm, ta có thể phát hiện hắn nhưng hắn thì không thể nào phát hiện được ra." Con gấu lớn lông vàng lạnh nhạt nói. "Ta được chủ nhân hao phí không biết bao nhiêu tâm huyết mới luyện chế được nên cả vương triều Đại Hạ này cũng chưa chắc có ai phát hiện được ta."

Trên không trung hồ Dực Xà.

Trời đã nhá nhem tối, chín con giao long vẫn đang lôi một tiên liễn ở giữa không trung. Trên tiên liễn có Huyền Cơ lão tổ và Vũ Thần Công hầu hạ ở bên.

"Đây là chỗ cư trú lâu dài của Kỷ Ninh sao?" Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu Huyền Cơ lão tổ, xung quanh lập tức hiện ra rõ ràng. Trên đảo Minh Tâm đã không còn một bóng người, chỉ có vài người đang đi thuyền trên hồ Dực Xà, nhưng họ đều là người thường. Hồ Dực Xà rất lớn nên phương tiên di chuyển chủ yếu ở đó là thuyền.

"Trốn rồi sao?" Trong mắt Huyền Cơ lão tổ hiện lên sát khí. "Giết chết lũ người rẻ rách kia đi."

"Giết bọn chúng sao?" Vũ Thần Công hơi chần chừ.

Thiên Đạo bảo vệ người thường nên nếu người tu tiên giết người thường thì sẽ bị tội nghiệt rất lớn. Cho dù Huyền Cơ lão tổ đã nổi sát tâm rất lớn thì cũng không muốn tự tay giết những người thường kia. Dù sao nếu bị tội nghiệt quấn thân, cho dù là Thiên Tiên thì cũng sẽ bị giảm số mệnh. Số mệnh thấp. . .là sẽ trở nên thật sự tối tăm. Nếu đen quá có thể sẽ phải ngã xuống trong khi giao chiến.

"Còn chưa ra tay sao?" Huyền Cơ lão tổ lừ mắt về phía Vũ Thần Công.

"Dạ." Vũ Thần Công cắn răng một cái rồi nhìn thẳng về phía chín con giao long kéo tiên liễn, dùng tâm linh trao đổi. "Giết lũ người kia."

Tuy chín con giao long không muốn nhưng vẫn phải há mồm ra.

Vù. . .

Chín đường lửa buông xuống, trong nháy mắt phủ khắp mặt hồ. Từng người thường trên mặt hồ đều hoảng sợ nhưng rồi lập tức biến thành tro bụi. Tội nghiệt lập tức giáng xuống, chia làm chín phần quấn quanh chín con giao long, sau đó có một phần quấn lấy người Vũ Thần Công. Cuối cùng là một phần cực nhỏ tột nghiệt quấn lấy Huyền Cơ lão tổ.

"Đi, tới Vạn Kiếm Thành." Huyền Cơ lão tổ ra lệnh. Chín con giao long kéo tiên liễn nhanh chóng bay tới Vạn Kiếm Thành ở cách đó ngàn dặm.

Vạn Kiếm Thành vẫn y nguyên như trước.

Sau khi điều tra một chút, Huyền Cơ lão tổ lập tức biến đổi sắc mặt: "Không ngờ lại có nhiều đạo binh yêu quái tới vậy? Sao? Sư phụ của Kỷ Ninh là tên Điện Tài kiếm tiên cũng ở đây sao?"

"Hừ." Huyền Cơ lão tổ cực kỳ tức giận nhưng biết không thể làm gì được Vạn Kiếm Thành nên lạnh lùng ra lệnh. "Phục Quân, điều người tới Vạn Kiếm Thành, Tây Phủ Thành, hồ Dực Xà để giám thị! Đây là bộ tộc quê nhà của Kỷ Ninh nên ta không tin rằng tên Kỷ Ninh này vĩnh viễn không trở lại. Ngoài ra cũng nhờ Thiên Bảo Sơn chú ý mọi nơi mọi lúc với tên Kỷ Ninh này. Một khi phát hiện ra thì phải lập tức báo cho Thiếu Viêm tộc ta. Mặc kệ nó trốn chỗ nào, chỉ cần ta phát hiện ra là sẽ lập tức phái người tới giết." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Dạ." Vũ Thần Công cung kính tuân lệnh.




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 5
Điện Tài tiên nhân và Kỷ Ninh.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Đi, quay về vương đô!" Huyền Cơ lão tổ ra lệnh.

Lúc này chín con giao long kéo tiên liễn bay đi khuất trên trời cao.

Huyền Cơ lão tổ cũng là một kẻ quyết đoán. Hắn biết rõ rằng không thể một sớm một chiều mà tìm ra Kỷ Ninh. Hắn đã xác định rằng muốn bắt Kỷ Ninh. . .thì chắc chắn phải tốn kha khá thời gina. Cho dù hắn là Thiên Tiên lão tổ thì cũng không phải tới mức không gì không biết, vẫn phải dựa vào lực lượng của bộ tộc và Thiên Bảo Sơn trợ giúp tìm Kỷ Ninh.

Bên trong Vạn Kiếm Thành.

Điện Tài tiên nhân ngẩng đầu nhìn về phía Huyền Cơ lão tổ rời đi ở xa xa. Đứng bên cạnh ông ta có đám người Kỷ Lưu Chân, Kỷ Cửu Hỏa và hai Tán tiên yêu tộc. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Kỷ tộc trưởng." Điện Tài tiên nhân mở miệng nói. "Huyền Cơ lão tổ đã đi. Hắn không tìm thấy đồ nhi của ta thì chắc chắn sẽ không nán lại lâu. Dù sao hắn cũng có thân phận Thiên Tiên tôn quý! Nhưng ta đoán rằng hắn sẽ bố trí một vài người giám sát vùng Yên Sơn. Đây là quê hương của đồ nhi nên bọn chúng nhất định sẽ phải giám sát. Hiện tại Kỷ tộc các ngươi đã có lượng lớn đạo binh yêu quái. . .nên sẽ không nguy hiểm gì nữa. Ta cũng không phải nán lại thêm nữa."

"Cảm tạ tiên trưởng." Đám người Kỷ Lưu Chân lập tức nói.

Ngay lúc quan trọng, Điện Tài tiên nhân tới đây. Việc này thật sự làm cho bọn họ cảm kích vị tiên nhân của Hắc Bạch Học cung này. Tuy nói vị này là sư phụ của Kỷ Ninh. Nhưng vào lúc nguy hiểm thật sự, vẫn có những kẻ làm sư phụ chạy còn nhanh hơn cả đồ đệ nữa là.

Điện Tài tiên nhân cũng không nói nhiều, cả ngươi bay vèo lên trời. Cả Vạn Kiếm Thành đã được bày ra đại trận phong cấm nên không thề dùng phép biến được.

"Vèo." Sau khi bay lên trời cao, Điện Tài tiên nhân lập tức biến mất.

"Vị Điện Tài tiên nhân này quả thật là người có nghĩa khí." Đa Hòa tiên nhân cảm thán nói.

"Bội phục, bội phục." Vu Tùy tiên nhân cũng nói.

"Đúng vậy, Ninh nhi có được sư phụ như vậy thì đúng là niềm may mắn của nó." Kỷ Cửu Hỏa cũng cảm thán.

Hắc Bạch Học cung thành An Thiền.

Điện Tài tiên nhân áo choàng đen tóc đen đang ngồi đối diện với lão già lùn. Chỉ có tiên tửu được đặt trước mặt hai người.

"Ngũ Phong sư huynh." Điện Tài tiên nhân khẽ nói. "Lần Huyền Cơ lão tổ tới này làm cho ta cảm thấy thật sự bất lực. Kỷ Ninh là đồ đệ của ta, là đồ đệ duy nhất của ta. Nhưng Thiếu Viêm tộc muốn giết Kỷ Ninh thì ta lại không thể làm gì được! Ta không thể nào cứu được đồ đệ của ta!" Nói xong, thân thể Điện Tài tiên nhân hơi run lên.

"Điện Tài sư đệ." Lão già lùn nói. "Không cần phải quá cố chấp làm gì. Dù sao kẻ đó cũng là Thiên Tiên."

"Thiên Tiên thì đã sao? Năm xưa, không phải Bắc Hành tiền bối với tư cách là một Tán tiên mà có thể so sánh với Thiên Tiên sao?" Điện Tài tiên nhân nói thấp giọng. "Ta quyết định rồi, hôm nay ta sẽ xuất phát, bắt đầu rời khỏi phương trời này, đi ra ngoài rèn luyện bản thân. Tuy nói rằng ta đã sớm tới Phản Hư viên mãn, lúc nào cũng có thể độ kiếp. Nhưng là luôn dằn lại bởi vì ta vẫn còn cảm thấy không chắc lắm. Tư chất của ta còn kém hơn cả đệ tử của ta. Nếu không chuyên chú vào thì e là sẽ độ kiếp thất bại trở thành Tán tiên mất. Mà sau khi trở thành Tán tiên, cho dù có sống bao nhiêu lâu đi chăng nữa thì liệu rằng có thể đạt tới thành tựu như Bắc Hành tiền bối không? Hay là rồi cuối cùng vẫn sẽ chỉ ngã xuống dưới tam tai cửu kiếp."

Lão già lùn trầm mặc, từ tốn nói: "Xem ra đệ tử của ngươi đã kích thích ngươi rất nhiều."

"Đúng vậy, sư phụ như ta phải xin lỗi nó, làm sư phụ mà vô dụng!" Điện Tài tiên nhân đứng phắt dậy. "Sư đệ đi trước đây."

"Cẩn thận đấy!" Lão già lùn nghiêm mặt nói.

Nếu muốn rèn luyện bản thân thì dĩ nhiên là bản thân sẽ phải rơi vào một số hoàn cảnh nguy hiểm. Nhưng sau khi đi qua lằn sống chết mọt lần thì hiểu biết của bản thân sẽ tăng lên rất nhiều. Cách rèn luyện này cực kỳ nguy hiểm, thường xuyên phải đi tới đi lui giữa sự sống và cái chết, không chừng lại có thể chết thật.

Điện Tài tiên nhân mỉm cười phóng lên cao, rất nhanh đã biến mất không thấy.

Xoẹt, xoẹt, xoẹt, xoẹt, xoẹt.

Năm bóng người hiện ra bên cạnh lão già lùn. Tất cả đều là những tiên nhân khác ở Hắc Bạch Học cung.

"Thật đúng là quyết đoán." Đứa trẻ cảm thán nói.

"Nếu so sánh với hắn." Nam tử cao lớn quấn xích sắt toàn thân nói giọng trầm thấp. "Mặc dù ta là tiên nhân chuyển thế thì cũng không có đạo tâm vững chắc như hắn. Xem ra tục ngữ nói khong sai, một đời không thành Thiên Tiên được thì dù có mười lần, trăm lần chuyển thế thì vẫn không thể nào thành Thiên Tiên được."

"Vẫn có tiên nhân chuyển thế có thể thành Thiên Tiên cơ mà." Lão già lùn nói.

"Nhưng hiếm tới cỡ nào?" Đứa trẻ cảm thán. "Lần này, Điện Tài sư đệ đã có nghị lực và quyết tâm lớn như thế. Theo tay thấy, khả năng thành Thiên Tiên của hắn đã tăng thêm vài phần. Điện Tài sư đệ thật sự là có hi vọng trở thành Thiên Tiên thứ hai trong lịch sử vô số năm tháng của Hắc Bạch Học cung."

"Đúng là có hi vọng lớn nhất." Thanh niên cao gầy mặc áo dài gật đầu. "Nhưng thiên kiếp cũng rất khó khăn đí!"

Tất cả mọi người đều trầm mặc.

Thiên kiếp?

Chính là một cơn ác mộng với toàn bộ Địa tiên, Tán tiên. Điểm trí mạng nhất là uy lực của mỗi thiên kiếp lại khác nhau. Vì thế nên chưa chắc rằng có thực lực mạnh mẽ thì đã vượt qua được.

"Mong rằng Điện Tài sư đệ có thể bình yên trở về. Nếu không thì cũng khỏi phải nói tới Thiên kiếp." Trong mắt lão già lùn có vẻ mong chờ. "Không biết trước khi lão điên ta chết có được gặp Điên Tài sư đệ một lần nữa không đây."

Ở một nơi khác, trong Thủy Phủ.

Với những việc ở bên ngoài, Kỷ Ninh hoàn toàn không hay biết. Toàn bộ đầu óc của hắn đều đang đặt ở 'bí thuật Nguyên Thần thứ hai'. Việc này chính là cắt thần hồn của mình thành hai phần. . .nên nhất định phải cẩn thận.

Kỷ Ninh ngồi khoanh chân trên bồ đoàn.

Cách đó không xa, con gấu lớn lông vàng và lão ngưu đen vẫn đang nhìn chằm chằm vào Kỷ Ninh.

"Sẽ không thất bại chứ?" Lão ngưu đen khẽ nói. Xung quanh hai người bọn họ đã được che chắn lại nên âm thanh sẽ không truyền tới làm ảnh hưởng Kỷ Ninh.

"Phương pháp quan tưởng của Kỷ Ninh cực tốt nên cho dù có thất bại thì cũng chỉ mất một nửa thần hồn chứ không hề nguy hiểm tới tính mạng." Con gấu lớn lông vàng nói.

"Mất một nửa thần hồn. . ." Lão ngưu đen cũng khẽ nói.

Như vậy cũng đã là nghiêm trọng rồi.

Nếu thành công dùng bí thuật Nguyên Thần thứ hai, nếu có thể chia thần hồn làm hai phần yên ổn. Tuy rằng Kỷ Ninh sẽ bị suy yếu trong một thời gian nhưng cũng chỉ là chuyện nhỏ, không lâu sau sẽ khôi phục lại. Nhưng nếu một trong hai phần thần hồn bị chôn vùi thì e là tới cả tính cách của Kỷ Ninh cũng sẽ bị biến đổi. Trở nên thần kinh, u ám, thậm chí là phát điên.

Nếu mất một nửa thần hồn thì đúng là tính cách sẽ biến đổi cực lớn.

"Phù, hít."

Kỷ Ninh thở từng hơi dài. Cả người trở nên cực kỳ bình tĩnh. Hắn đã nhẩm đi nhẩm lại bí thuật Nguyên Thần thứ hai. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Bắt đầu đi."

Kỷ Ninh nhắm mắt lại.

Trong thức hải.

Thần hồn Kỷ Ninh đang đứng đó. Toàn thân bao quanh bởi chi chít kiếm khí. Đây chính là kiếm hồn sau khi đã được biến đổi! Kiếm hồn càng vững chắc thì khả năng chia cắt cũng càng khó khăn.

"Vù vù vù. . ." Ấn đường của thần hồn Kỷ Ninh bắt đầu lóe sáng. Một đường sáng thẳng tắp chiếu ra.

Kỷ Ninh dùng toàn bộ sức lực thi triển bí thuật này. Thần niệm của hắn không ngừng hội tụ lại thành hình một thanh đao, rồi bắt đầu chém từ trên xuống dưới.

Đường sáng thẳng tắp bắt đầu kéo dài xuống.

"A!" Cơn đau sinh ra từ việc xé rách thần hồn làm cho cả đạo tâm vững chắc của Kỷ Ninh cũng phải phát run. Có điều những người dám thi triển bí thuật Nguyên Thần này đều là những người không hề bình thường nên vẫn có thể chịu được loại đau đớn này.

Đường sáng thẳng tắp bắt đầu kéo dài xuống, đi qua cổ, ngực, bụng. . .

Chỉ thấy đường sáng thẳng đã xuyên qua toàn bộ thân thể thần hồn của Kỷ Ninh, giống như thể đường sáng này cắt xuyên qua thần hồn của Kỷ Ninh. Có điều phần này cũng không hề nguy hiểm, phần tiếp theo mới là thứ nguy hiểm nhất.

"Chia!" Thần hồn Kỷ Ninh đột nhiên chia lìa.

Theo đường sáng chia ra, thần hồn đột nhiên tách một thành hai, sau đó một nửa thần hồn bay vèo như tia chớp vào trong thân thể Kỷ Ninh. Ngay khoảng khắc thần hồn bị chia lìa, Kỷ Ninh cảm thấy đầu óc có chút mê muội. Đạo tâm của Kỷ Ninh vững chắc nên tuy bị rơi vào trạng thái mê muội mệt mỏi vô cùng thì vẫn có thể chịu qua. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Bước này nhất định phải nhanh và phải chịu đựng vượt qua.

Nếu một nửa thần hồn không tiến vào được 'Nhất Khí Nguyên Thủy Châu' thì sẽ bị chôn vùi. Một khi thần hồn bị tách ra thì sẽ không có cách nào dung hợp lại được nữa.

"Tiến vào."

Một nửa thần hồn hóa thành đường sáng bay thẳng vào trong Nhất Khí Nguyên Thủy Châu.

Ngay khoảng khắc tiến vào Nhất Khí Nguyên Thủy Châu, phần thần hồn này như đứa con chui vào trong lòng mẹ, con thuyền nhỏ trôi dạt bên ngoài đã về tới bến. Một loại cảm giác yên bình ấm áp tràn ngập thần hồn. Thần hồn có vật chứa nên dĩ nhiên đã trở nên an toàn.

"Phù." Lúc này Kỷ Ninh mới thở dài một hơi nhẹ nhõm.

"Quan tưởng!"

Lúc này, Kỷ Ninh không để ý tới việc tu luyện Nguyên Thần thứ hai, trong nháy mắt cả hai thần hồn bắt đầu thi triển thuật quan tưởng.

Trong thức hải.

Thần hồn thứ nhất của Kỷ Ninh đang khoanh chân ngồi. Ở vùng thức hải ngay phía trước đã xuất hiện một bức tượng thần Nữ Oa. Tượng thần Nữ Oa như trấn áp toàn bộ vùng hư không đó, bất diệt vĩnh hằng, làm cho thần hồn của Kỷ Ninh dần ổn định lại.

Ánh thần quang ấm áp chiếu rọi lên thân thể thần hồn của Kỷ Ninh, làm cho thần hồn vừa bị tổn thương lớn đã bắt đầu khôi phục.

Ở trong Nhất Khí Nguyên Thủy Châu.

Cũng có một thần hồn nhỏ đang ở trong đó quan tưởng Nữ Oa. Tượng thần Nữ Oa hiện ra, lóe lên những tia sáng khổng lồ.

Hai phần thần hồn đều ở trạng thái bị tổn thương đang dần khôi phục lại. Sau khoảng ba ngày khôi phục, hai thần hồn đã bắt đầu lớn lên không ít.

"Phù." Kỷ Ninh mở mắt ra.

Nhất Khí Nguyên Thủy Châu ở trước mặt cũng bay tới tay Kỷ Ninh.

"Thế nào?" Con gấu lớn lông vàng hỏi. "Hiên giờ thần hồn của ngươi thế nào rồi?"

"Đều đã khôi phục được bảy phần rồi." Kỷ Ninh nói.

"Khôi phục tới bảy phần như trước?" Con gấu lớn lông vàng khiếp sợ. "xem ra ngươi có một môn thuật quan tưởng rất lợi hại đấy."

Thần hồn bị chia làm hai thì hai thần hồn sẽ có đại khái năm phần khi trước. Nếu như thuật quan tưởng thông thường có thể làm thần hồn ổn định là đã không tệ rồi, chứ đừng nói là làm thần hồn phát triển ra. Vậy mà Kỷ Ninh chẳng những ổn định củng cố lại mà lại còn hồi phục bảy thành so với khi trước.

"Có điều đây mới chỉ là sơ bộ, dù sao thì cũng mới bị tổn thương nên cũng chỉ có thể khôi phục phần nào thôi. Về sau sẽ chậm hơn. Sợ rằng ta sẽ còn phải tốn khá lâu nữa thì mới có thể khôi phục thần hồn tới mức thần thức tỏa ra được ngàn dặm như trước." Kỷ Ninh cảm thán.

"Đừng tham quá, dù sao ngươi cũng đã luyện hóa ra Nguyên Thần thứ hai. Cái này có thể coi như là ngươi có thêm một mạng nữa đó." Con gấu lớn lông vàng cảm khái. "Nguyên Thần thứ hai này có thể thành Địa tiên, Thiên Tiên. Thậm chí khi bản thể chét đi, Nguyên Thần thứ hai này vẫn có thể sống."

Kỷ Ninh mỉm cười gật đầu.

Bản thể và Nguyên Thần thứ hai có ký ức giống nhau, nhưng những phương diện khác thì lại gần như hoàn toàn độc lập. Đúng là có thể coi là một mạng thứ hai.

"Mau chóng tu luyện đi. Luyện hóa toàn bộ tinh hoa trong Nhất Khí Nguyên Thủy Châu này mau." Con gấu lớn lông vàng cười nói.

"Rõ."

Kỷ Ninh gật đầu. Lúc ngày Nguyên thần thứ hai trong 'Nhất Khí Nguyên Thủy Châu' bắt đầu tu luyện.




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 6
Đột phá Nguyên Thần
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Nhất Khí Nguyên Thủy Châu vốn là vật thiêng trời đất, là một vật trung gian rất tốt cho thần hồn.

Có một vài người tu tiên, vì Tử Phủ bị tổn thương nên đi đoạt xá. Đoạt được thân thể của người khác nhưng. . .có một vấn đề rất lớn khi đoạt xá, đó là thần hồn không phù hợp với thân thể, hơn nữa tư chất thiên phủ của thân thể cũng sẽ trở nên bình thường. Có vài kẻ coi rằng đoạt xá người tu tiên kiếm được một khối thịt ngon lành, mức độ phù hợp tới nhất định là đã cực kỳ vui mừng rồi.

Mà Huyền Tẫn Châu, Nhất Khí Nguyên Thủy Châu là những vật trung gian cực kỳ hoàn mỹ. Bởi vì không hề có thần hồn trước đó nên thần hồn vừa tiến vào là đã thích nghi tới mức hoàn mỹ. Bản thân tư chất lại là 'vật thiêng đất trời' nên dĩ nhiên là cực kỳ tốt.

"May là kiếm được từ tay tên Thiếu Viêm Nông kia chứ nếu để mình tự tìm thì không biết kiếm đâu ra đây?" Kỷ Ninh vừa tu luyện qua là đã cảm nhận được sự tốt đẹp của Nhất Khí Nguyên Thủy Châu, việc này làm hắn cảm thán không thôi. "Chắc là Thiếu Viêm Nông cũng chuẩn bị cho bản thân hắn. Có điều, tất cả đều đã rơi vào tay ta."

Trong Nhất Khí Nguyên Thủy Châu là những tinh hoa được hội tụ nên không cần phải từ từ hấp thu nguyên khí trời đất ở bên ngoài, chỉ cần luyện hóa những tinh hóa đó là cảnh giới của Kỷ Ninh đã tăng lên ào ào rồi.

Uỳnh!

Trong Nhất Khí Nguyên Thủy Châu như khai thiên tích địa, tạo ra một không gian Tử Phủ. Lượng lớn tinh hoa Nguyên Thủy không ngừng được chuyển hóa, hồ Tử Phủ cũng nhanh chóng mở rộng ra. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Ngôi sao, Minh Nguyệt, Kim Ô.

Ba hiện tượng đều hiện lên. . .đột phá một mạch tới cấp độ Vạn Tượng.

. . .

"Tu luyện đơn giản thật đấy." Lão ngưu đen ở bên cạnh nhìn thì không khỏi sợ hãi than. "Tốc độ này thật là quá nhanh."

"Cũng giống như tiên nhân chuyển thế nhớ được ký ức cũ. Cảnh giới đã đủ, đạo tâm cũng đủ, hơn nữa Nhất Khí Nguyên Thủy Châu vốn hội tụ lượng lớn tinh hòa, thì việc một mạch tu luyện tới Nguyên Thần cũng không có gì lạ." Con gấu lớn lông vàng nói. Với những bảo vật ẩn chứa tinh hoa như Nhất Khí Nguyên Thủy Châu, Huyền Tẫn Châu, bình thường có thể tu luyện tới Nguyên Thần. Điều này cũng làm người phải cảm thán về sự huyền diệu của đất trời.

"Sắp đột phá rồi." Lão ngưu đen bỗng nhiên nói.

Chỉ nửa canh giờ, Nhất Khí Nguyên Thủy Châu đã từ cấp độ Tiên Thiên lên tới Vạn Tượng viên mãn, lúc này đang tiến tới cấp độ Nguyên Thần.

Bên trong Nhất Khí Nguyên Thủy Châu.

Trong không gian bao la rộng lớn, hồ Tử Phủ cuồn cuộn vô tận, ngàn vạn ngôi sao, Nguyệt Thố, Kim Ô bay trên cao. Thậm chí hơi thở còn mạnh hơn cả hơi thở của bản thể Kỷ Ninh. Bởi vì thân thể kia đã dồn nén tới bước cuối cùng của Vạn Tượng viên mãn!

"Lên!"

Giữa không gian Tử Phủ, ngàn vạn ngôi sao đang treo cao.

Ý nghĩ vừa xuất hiện.

Lập tức nước biển nguyên lực trong Tử Phủ điên cuồng ngưng tụ ra hàng tỉ điểm sáng tinh hoa, điên cuồng vượt nước bay lên cao, bay vào những ngôi sao, Nguyệt Thố, Kim Ô, đang di chuyển theo quỹ đạo huyền diệu ở thế giới bên ngoài. Trong khoảng khắc khi tất cả cùng dung nhập vào, những ngôi sao, Nguyệt Thố, Kim Ô đã sớm tới cực hạn, bây giờ lập tức được ngưng tụ tới mức tận cùng, hóa thành từng cột sáng chiếu xuống phía dưới.

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Ngàn vạn cột sóng, có to có nhỏ, có rất nhiều cột sáng của những ngôi sao rất nhỏ. Cột sáng của Kim Ô và Nguyệt Thố thì to lớn và rõ ràng hơn rất nhiều.

Vô số cột sáng đều hội tụ ở trung tâm không gian Tử Phủ rồi bắt đầu tạo ra một con vật kềnh càng.

Chỉ thấy dưới ánh sáng hội tụ của Kim Ô, vật khổng lồ này bắt đầu hiện hình là một con rùa. Còn cột sáng của Nguyệt Thố chiếu xuống làm hiện dần ra một cái đầu rắn, vô số ánh sáng sao chiếu xuống tạo thành thân thể khổng lồ. Con vật khổng lồ này bắt đầu hiện rõ ra. Đúng là một con quái thú Quy Xà.

Đó vốn là tồn tại trong truyền thuyết: Quy Xà!

Bất kể sinh linh nào đột phá tới giai đoạn Nguyên Thần đều sẽ tạo ra Nguyên Thần Quy Xà.

"Uỳnh. . ."

Trong khoảng khắc, con Quy Xà khổng lồ như sống dậy, chủ động bò đi trên không trung tới giữa biển.

Trong biển nguyên lực rông lớn, một con Quy Xà như hòn đảo đang từ từ bơi đi.

"Quy Xà thành, thần hồng giáng!"

Thần hồn của Kỷ Ninh vốn đang ở hư không lập tức buông xuống giữa con Quy Xà kia. Ngay khi thần hồn vừa tiến vào trong, một cảm giác vô cùng thoải mái tràn tới. Dường như thân thể Quy Xà kia trời sinh đã có công hiệu nuôi dưỡng 'thần hồn'. Thậm chí Kỷ Ninh cảm nhận được rõ ràng thần hồn đang vù vù tăng lên mạnh mẽ.

"Tốc độ thật kinh người. Quả thật còn nhanh hơn cả tốc độ khôi phục khi quan tưởng Nữ Oa đồ." Kỷ Ninh cực kỳ sợ hãi mà than. Cuối cùng thì hắn cũng hiểu ra tại sao nhiều người ở cấp độ Vạn Tượng có thần hồn yếu nhược như thế, nhưng khi tới cấp độ Nguyên Thần đạo nhân thì lại lập tức có thần thức.

Đó chính là vì Nguyên Thần Quy Xà, thần hồn tiến bộ đúng là cực kỳ kinh người! Giống như cắm cỏ xuống bùn đất, nhanh chóng sinh trưởng lên.

"Uỳnh. . ."

Quy Xà được tạo ra, âm dương giao hội. Ngay trên lưng Quy Xà, cũng là phía trên mai rùa bỗng nhiên xuất hiện một ngọn lửa màu vàng. Ngọn lửa cháy sáng vô cùng nhưng không hề làm tổn thương Nguyên Thần Quy Xà chút nào. Đúng là 'Nguyên Hỏa' mà mỗi Nguyên Thần đạo nhân đều có.

"Vù vù vù. . ."Con Quy Xà khổng lồ thích ý bơi lội khắp biển. Đôi mắt của nó có vẻ cực kỳ tự nhiên, hiển nhiên là do có thần hồn nên nó tựa như là có sinh mệnh.

Ở trên không trung, ngàn vạn ngôi sao, Kim Ô, Nguyệt Thố vẫn hội tụ xuống như trước.

Quy Xà dần dần lớn lên.

Qua hồi lâu sau, ngôi sao, Kim Ô, Nguyệt Thố đã ngừng truyền tinh hoa xuống. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Nguyên Thần tiền kỳ!" Nguyên Thần Quy Xà khổng lồ nói tiếng người. "Tinh hoa ẩn chứa trong Nhất Khí Nguyên Thủy Châu này thật tuyệt vời. Nhưng sau khi ta tu luyện tới Nguyên Thần tiền kỳ, củng cố thêm chút là tinh hoa đã bị tiêu hao gần như hết rồi."

. . .

Trong quá trình đột phá Nguyên Thần đạo nhân, ở gian đại điện Thủy Phủ cũng phát sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Thậm chí còn có cả hơi thở cổ xưa tỏa xuống.

"Đột phá rồi." Con gấu lớn lông vàng và lão ngưu đen cùng nở nụ cười.

Rất nhanh.

Nhất Khí Nguyên Thủy Châu lơ lửng giữa không trung bỗng nhiên tỏa ra sương mù, sau đó hiện ra một Kỷ Ninh mặc đạo bào màu đen.

"Bái kiến hai vị tiền bối." Kỷ Ninh mặc đạo bào đen cười nói.

"Nhìn bản thể của ngươi xem." Con gấu lớn lông vàng cười khì khì.

Kỷ Ninh mặc đạo bào đen quay đầu, bản thể Kỷ Ninh cũng quay đầu. Hai người nhìn nhau.

"Ha ha ha. . ." Hai người cùng nở nụ cười.

Thật ra trí tuệ của hai người vẫn có mỗi liên hệ, giống như một người là tay trái, một người là tay phải, vừa nhìn nhau là ý tưởng đã hoàn toàn giống nhau. Loại cảm giác này thật sự rất kỳ diệu.

"Gặp qua đạo hữu." Kỷ Ninh mặc đạo bào đen nói.

"Gặp qua đạo hữu." Kỷ Ninh cũng nói.

Cả hai lập tức nở nụ cười. Ký ức giống nhau, suy nghĩ giống nhau, 'gặp qua đạo hữu' cũng giống nhau, như thể đang tự nói một mình. Cơ bản chỉ là trò đùa mà thôi.

"Cảm giác thế nào?" Con gấu lớn lông vàng nói.

"Cực tốt." Kỷ Ninh mặc đạo bào đen gật đầu. "Cảm giác khi đột phá tới Nguyên Thần thật sự khác lạ. Thần hồn như đã dung nhập vào Nguyên Thần, trở nên thoải mái và tiến bộ rất nhanh."

"Ừ, thông thường đột phá tới Nguyên Thần. Lúc bắt đầu thì thần hồn sẽ tiến bộ rất lớn, sau khi hiểu rõ ra thì tiến bộ sẽ dần chậm đi. Thậm chí qua mấy trăm năm sau, thần hồn có thể chẳng tiến bộ được tí nào." Con gấu lớn lông vàng nói.

Kỷ Ninh mặc đạo bào đen gật đầu: "Đúng là mặc dù Nguyên Thần Quy Xà có trợ giúp cho thần hồn ta rát lớn. Nhưng dù sao nó cũng có mức độ của nó. Chứ nếu cứ lên mãi như thế thì bao giờ mới ngừng được!"

"Trước tiên ta thỉ xem Nguyên Thần thứ hai thi triển Tiểu Thiên kiếm trận ra sao." Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu Kỷ Ninh mặc đạo bào đen, lập tức xung quanh xuất hiện chi chít hơn bảy trăm lưỡi phi kiếm. Trong đó có chín thanh Hàn Minh kiếm, ba trăm sáu mươi thanh phi kiếm địa giai thượng phẩm thuộc tính Hỏa, ba trăm sáu mươi phi kiếm địa giai thượng phẩm thuộc tính Thủy.

Ba trăm sáu mươi thanh phi kiếm địa giai thượng phẩm thuộc tính Thủy, và Hỏa đều là thứ được chọn ra từ vô số pháp bảo mà Kỷ Ninh kiếm được ở Vu Giang tiên phủ. Lúc đó, Kỷ Ninh có kiếm được ước chừng một vạn sáu ngàn kiện bảo vật, mà phi kiếm lại là pháp bảo thường dùng nhất nên việc tìm lấy món thích hợp với mình cũng không mấy khó khăn.

"Tiểu Thiên kiếm trận!"

Kỷ Ninh mặc đạo bào đen vừa suy nghĩ là lập tức điều khiển.

Khi trước Kỷ Ninh thi triển Tiểu Thiên kiếm trận với Hàn Minh kiếm cùng bảy trăm hai mươi phi kiếm nhân giai!

Nhưng hiện tại toàn bộ phi kiếm nhân giai đã được đổi thành phi kiếm địa giai. Mức độ khó khăn khi thao tác cũng tăng lên ít nhất trăm lần. Dù sao số lượng phi kiếm được đổi là rất nhiều.

"Sao?" Kỷ Ninh mặc đạo bào đen nhíu mày.

"Làm sao vậy?" Con gấu lớn lông vàng cười nói.

"Không thể nào thi triển nổi tầng thứ chín Tiểu Thiên kiếm trận." Kỷ Ninh mặc đạo bào đen lắc đầu rồi bắt đầu giảm bớt số lượng phi kiếm đi. Tiểu Thiên kiếm trận tầng tám? Tiểu Thiên kiếm trận tầng bảy?

Vù!

Cuối cùng thì cũng điều khiển được những phi kiếm bắt đầu quay quanh, lên lên xuống xuống. Kỷ Ninh sử dụng nguyên lực cấp độ Nguyên Thần vào trong đó, thần hồn điều khiển làm ngưng tụ ra một thanh phi kiếm cực kỳ chói mắt ở trước ngực. Trên phi kiếm đó có chảy dài một tầng màu trắng tỏa ánh đỏ.

"Tầng thứ bảy Tiểu Tiên kiếm trận." Kỷ Ninh mặc đạo bào đen lắc đầu. "Ta đã đột phá tới Nguyên Thần, nguyên lực tăng lên rất nhiều. Có điều thần hồn lại hơi yếu một chút so với khi trước. Nhưng ở phương diện 'Đạo' thì lại tăng lên rất nhiều rồi. Vậy mà cũng chỉ có thể thi triển tầng thứ bảy."

"Dù sao tất cả đều là pháp bảo địa giai, với lại phi kiếm yếu nhất cũng là phi kiếm địa giai thượng phẩm. Cho dù là tầng thứ bảy. . .thì vẫn mạnh hơn phi Tiểu Thiên kiếm trận được thi triển ra từ pháp bảo nhân giai." Con gấu lớn lông vàng nói.

Kỷ Ninh mặc đạo bào đen gật đầu đồng ý.

"Đúng rồi, ta vừa mới xem qua tất cả những bảo vật của ngươi." Con gấu lớn lông vàng chỉ vào đống bảo vật đã được sắp xếp phân loại ra. "Trong đó có một vài cái túi, cất giấu không ít khôi lỗi."

Kỷ Ninh mặc đạo bào đen gật đầu: "Đó là những khôi lỗi phát hiện được ở Vu Giang tiên phủ do tên Thần Ma kia thu vào."

"Ta sẽ giúp ngươi cải tạo lại những khôi lỗi này. Nếu không chúng sẽ không thể nào nghe mệnh lệnh của ngươi được." Con gấu lớn lông vàng nói. "Đúng rồi, không phải ngươi còn mười vạn cân nguyên dịch sao? Mau mau luyện hóa đi, hiện tại ngươi mới chỉ có Nguyên Thần tiền kỳ phải không? Nếu thực lực tăng lên, nguyên lực của ngươi càng thêm tinh khiết thì việc điều khiển pháp bảo cũng dễ dàng hơn. Có lẽ có thể thao tác cả tầng thứ tám, thậm chí tầng thứ chín Tiểu Thiên kiếm trận ấy chứ."

Kỷ Ninh mặc đạo bào đen gật đầu: "Rõ."

Không dùng thì cũng không sao nhưng chỗ nguyên dịch này hoàn toàn rất có ích với thực lực của bản thân. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Mười vạn cân nguyên dịch?

Chỗ đó đủ cho Nguyên Thần thứ hai tiến một bước dài.

"Sau khi nghiên cứu thật kỹ lưỡng Tiểu Thiên kiếm trận." Kỷ Ninh mặc đạo bào đen thầm suy nghĩ. Tuy rằng đã xem qua rất nhiều bí tịch, nhưng nếu tính về đại trận pháp bảo trong dòng luyện khí thì 'Tiểu Thiên kiếm trận' vẫn là loại mạnh mẽ và thích hợp nhất với mình. Nguyên Thần thứ hai chỉ có thể theo dòng luyện khí, không có cách nào có thể tu luyện được thần thông, nên dĩ nhiên sẽ để chuyên tâm nghiên cứu Tiểu Thiên kiếm trận.

Nguyên Thần thứ hai nhất định phải trở thành một Kiếm Tiên cực mạnh dòng luyện khí!

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 5:00 pm

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 7
Luyện hóa Thủy Phủ
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Đại điện vẫn yên tĩnh như ngày nào.

Kỷ Ninh mặc đạo bào đen ngồi khoanh chân, nguyên dịch trong bình ngọc đặt trước mặt bay thẳng vào trong miệng Kỷ Ninh.

"Chà chà." Lão ngưu đen ngồi bên hưng phần nhìn. Dù sao thì lão cũng đã chịu cảm giác vắng lặng này quá lâu rồi.

Còn con gấu lớn lông vàng vung bộ vuốt lên, hai cái túi lớn tự động mở ra, lập tức có một đám khôi lỗi Cùng Kỳ bay ra từ đó, tổng cộng có ba mưới sáu con khôi lỗi Cùng Kỳ và một tên nam tử khôi lỗi mặc giáp đen. Nhưng khôi lỗi này vừa ra ngoài là lập tức giãy dụa điên cuồng, gắng sức phản kháng.

"Ngoan ngoãn nghe lời nào." Con gấu lớn lông vàng cười híp cả mắt. Ba mươi sáu khôi lỗi Cùng Kỳ và nam tử giáp đen đều đang lơ lửng giữa không trung. Tuy rằng đám khôi lỗi đã cố gắng giãy dụa nhưng không cách nào động đậy được. Việc đó làm cả đám khôi lỗi lộ ra vẻ hoảng sợ.

"Ngươi là ai?" Nam tử giáp đen nhìn con gấu lớn lông vàng. "Vì sao lại dùng trò này để giam giữ ta?"

"Hả, lại còn có cả hồn phách cấy vào cơ à?" Con gấu lớn lông vàng gật gù đắc ý. "Không biết con khôi lỗi này được ai chế tạo mà lại đơn giản như thế này nhỉ."

Bùm bùm. . .

Ba mươi sáu con khôi lỗi Cùng Kỳ và nam tử giáp đen trên không trung đều bị tách ra thành từng bộ phận riêng.

"Trước tiên cứ từ từ mà thu lại." Trong mắt con gấu lớn lông vàng có chút chờ mong, nó khẽ vẩy ngón tay lên, vèo, mấy vạn bộ phận cùng biến mất.

"Nhóc Kỷ Ninh." Con gấu lớn lông vàng mở miệng nói. "Trước tiên phải nghiên cứu đám khôi lỗi này một phen, phá hủy những vết tích của người luyện chế đoạt lại, chuẩn bị cho ngươi thêm vào."

"Không cần vội đâu." Kỷ Ninh cười nói.

Kỷ Ninh không tu luyện, lúc này người tu luyện chính là Nguyên Thần thứ hai 'Kỷ Ninh mặc đạo bào đen'.

. . .

Thời gian trôi qua.

Rốt cuộc mười vạn cân nguyên dịch chứa trong bình ngọc đã bị dùng hết. Kỷ Ninh mặc đạo bào đen cũng mở mắt ra, vẻ mặt đầy vui mừng.

"Kỷ Ninh, sao rồi?" Lão ngưu đen mong chờ nói.

"Cuối cùng sau khi dùng hết nguyên dịch thì đã đạt tới Nguyên Thần hậu kỳ." Kỷ Ninh mặc đạo bào đen nói. "Trước tiên để ta thử Tiểu Thiên kiếm trận xem sao."

Xoẹt.

Ở xung quanh lại xuất hiện hơn bảy trăm lưỡi phi kiếm. Với Hàn Minh kiếm trận là trung tâm, các phi kiếm địa giai khác bắt đầu chuyển động quanh. Kỷ Ninh cố gắng hồi lâu nhưng rồi vẫn không cách nào thao tác cho tốt được. Cuối cùng cũng chỉ có thể thi triển ra tầng thứ tam Tiểu Thiên kiếm trận: "Nguyên lực của ta đã tinh khiết hơn trước rất nhiều, vậy mà cũng chỉ có tầng thứ tám thôi sao?"

"Kỷ NInh, ngươi đã luyện được Nguyên Thần thứ hai, với Nguyên Thần này, ngươi hoàn toàn có thể luyện hóa được Thủy Phủ." Con gấu lớn lông vàng mở miệng nói.

"Luyện hóa Thủy Phủ?" Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu, Nguyên Thần thứ hia lập tức hóa thành một viên trân châu bay vào trong lòng Kỷ Ninh.

"Đi theo ta." Con gấu lớn lông vàng đi tới trước.

Kỷ Ninh mang theo niềm mong chờ tột độ. Hắn đã chờ giây phút này rất lâu rồi. Lúc trước, đạt tới Tử Phủ, hắn đã luyện hóa được một quả tín phù. Hiện tại cuối cùng thì Nguyên Thần thứ hai cũng có thể luyện hóa được Thủy Phủ. Tới lúc đó thì hắn có thể mang Thủy Phủ theo mình như Thư Hoa tiên nhân.

Đi dọc theo một hành lang rộng lớn khác, Kỷ Ninh cứ thế tiến vào.

"Từ hôm nay trở đi, ngươi có thể đi vào chín phần mười chỗ ở Thủy Phủ này." Con gấu lớn lông vàng nói. "Đợi lát nữa ngươi luyện hóa được Thủy Phủ thì sẽ có thể mang theo bên người được."

"Chín phần mười chỗ? Tiền bối, ý của người là vẫn còn nhiều chỗ mà ta không thể nào vào được sao?" Kỷ Ninh hỏi.

"Đúng vậy, ví dụ như Thần Thông Điện, ngươi sẽ không thể nào vào đó thêm lần nữa được, ngoài ra còn vài chỗ nữa." Con gấu lớn lông vàng nhìn qua Kỷ Ninh. "Nói vậy chắc ngươi cũng đoán được. . .Ngươi đạt tới Nguyên Thần đạo nhân thì có thể đơn giản luyện hóa mang theo bên người mà thôi. Nếu muốn thật sự nắm toàn bộ những huyền bí trong Tiên phủ này thì phải đợi tới lúc ngươi trở thành Thiên Thần thì mới tới cái ngày chính thức trở thành đệ tử của chủ nhân."

Kỷ Ninh gật đầu.

Hắn cũng đã sớm nghĩ ra. Vừa rồi khi chứng kiến con gấu lớn lông vàng dễ dàng làm cho 'nam tử khôi lỗi giáp đen' có thực lực ngang với Tán tiên bị lơ lửng giữa không trung không thể giãy dụa, hơn nữa Kỷ Ninh có thể cảm nhận từ hơi thở của con gấu lớn lông vàng một loại vĩnh hằng cổ xưa như con Thần Ma hắn gặp ở Ngục Sơn Đại Hoang Trạch thì lại càng làm hắn cảm thấy kính nể. Nguyên Thần đạo nhân nắm giữ toàn bộ Thủy Phủ sao? Đó là điều mà Kỷ Ninh cảm thấy thật sự viển vông.

"Thiên thần?" Kỷ Ninh thầm nhủ. "Rốt cuộc thì Tam Thọ đạo nhân có đẻ lại những thứ gì mà nhất định phải trở thành Thiên Thần thì mới có thể kế thừa hoàn toàn?"

Dọc theo hành lang, tới một khúc ngoặt.

Rất nhanh đã tới một tĩnh phòng có phong cách cổ kính. Kỷ Ninh vừa tiến vào thì đã cảm thấy một cảm giác yên tĩnh mà trước nay chưa bao giờ thấy.

"Đây là tĩnh phòng, năm xưa chủ nhân đã tự mình bố trí 'Bồ Đề Tĩnh Tâm đại trận' Phật gia ở đây. Trong những trận pháp có hiệu quả tĩnh tâm thì Bồ Đề Tĩnh Tâm trận được xếp hàng đầu. Tuy tên bình thường nhưng uy lực thì lại phi phàm." Con gấu lớn lông vàng chỉ vào một tĩnh phòng lớn, từ bộ móng vuốt của nó chỉ ra, một trận pháp màu vàng cực kỳ phức tạp lập tức hiện lên trên vách tường. Chỉ riêng nhìn nó thôi mà Kỷ ninh đã cảm thấy hoa mắt chóng đầu. "Ngươi không có khả năng tìm hiểu đại trận này đâu. Chỉ nhìn một lần là đủ rồi chứ đừng có chăm chú quá."

Trận pháp màu vàng phức tạp trải rộng trên vách tường lại biến mất. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Nhìn đây." Con gấu lớn lông vàng chỉ vào một chỗ ở tĩnh phòng, ở đó có một bậc tam cấp, trên bậc tam cấp có một cái giường ngọc màu den mực tỏa ra khí lạnh như băng. "Đây là 'U Minh Thủy Ngọc' vô cùng lạnh lấy từ chỗ sâu trong Cửu U. Mới nhìn thì ngươi còn cảm thấy cực kỳ lạnh nhưng rồi sẽ nhanh chóng cảm thấy rất thoải mái, hơn nữa nó còn có công hiệu tĩnh tâm. Chỉ riêng giường ngọc này đã có giá trị ngang với một pháp bảo Thuần Dương rồi."

Kỷ Ninh giật nảy cả người.

Pháp bảo Thuần Dương?

Vật của Tam Thọ đạo nhân thật là quá khủng.

"Nhưng ngươi cũng đừng hòng bán thứ này đi. Nó đã liền một thể với cả Thủy Phủ nên không thể dời đi được." Con gấu lớn lông vàng nhếch miệng lên với vẻ đắc ý cười cười. "Ha ha, thôi không đùa nữa. Gian tĩnh phòng này chính là phần trung tâm của Thủy Phủ. Ngươi chỉ cần luyện hóa tĩnh phòng này là có thể nắm giữ những phần cơ bản nhất của Thủy Phủ này. Mau luyện hóa đi."

Kỷ Ninh gật đầu đi thẳng tới chiếc giường ngọc màu mực đen.

Vừa ngồi xuống là hắn đã cảm nhận thấy khí lạnh trong nháy mắt bao phủ toàn thân, tới cả thần hồn cũng cảm thấy rét lạnh, nhưng sau đó lại cảm thấy được một cảm giác vặng lặng chưa từng có bao giờ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Một cảm giác kỳ diệu không nói lên lời!

Thần hồn có một loại cảm giác cực kỳ siêu nhiên. Mọi việc xảy ra trong khoảng thời gian này đều được hiện lên, Kỷ Ninh có thể rõ ràng nhớ lại và phân tích lại toàn bộ. Trong quá trình nhớ lại này, đạo tâm của Kỷ Ninh dần dần vững chắc hơn.

"Đây là tĩnh phòng, đại trận Phật gia 'Bồ Đề Tĩnh Tâm trận' và 'U Minh Thủy Ngọc' sao? Quả nhiên không tầm thường." Kỷ Ninh không hề do dự chút nào. Ý nghĩ vừa mới xẹt qua, ở bên cạnh lập tức xuất hiện Kỷ Ninh mặc áo đạo bào đen. Kỷ Ninh mặc đạo bào đen cũng ngồi trong giường ngọc màu mực đen, sau đó dùng nguyên lực thẩm thấu trục tiếp vào trong tĩnh phòng để bắt đầu luyện hóa.

Gian phòng dần dần được luyện hóa.

Thời gian trôi qua. . .

Thời gian để luyện hóa gian tĩnh phòng mất khoảng sáu ngày! Mà lần này cũng chỉ là một lần luyện hóa Thủy Phủ đơn giản mà thôi.

"Cảm giác này là thật hay ảo đây." Dường như mọi chỗ ở Thủy Phủ đều nằm trong tầm khống chế của Kỷ Ninh. Nhưng thứ làm Kỷ Ninh thấy khó hiểu chính là hắn có cảm giác như mỗi nơi đều như nằm trong lòng bàn tay của hắn, nhưng nếu cảm ứng Thần Thông Điện thì lại giống như biến mất, căn bản là nằm ngoài tầm cảm ứng.

"Kỳ quái" Kỷ Ninh về chỗ đại điện cũ.

Trong đại điện.

Con gấu lông vàng và lão ngưu đen vẫn ở đây.

"Tiền bối, người có quên việc gì không?" Kỷ Ninh hỏi.

"Chuyện gì?" Con gấu lớn lông vàng nhìn Kỷ Ninh.

"Bảo vật mà Thư Hoa tiên nhân để lại đó." Kỷ Ninh nhịn không được nói. "Ta đã luyện hóa được Thủy Phủ rồi nhưng bảo vật mà Thư Hoa tiên nhân để lại thì sao?" Tuy rằng Kỷ Ninh có thể cảm ứng được cả Thủy Phủ nhưng bất kể là bảo vật của Thư Hoa tiên nhân hay là đám khôi lỗi khi trước bị tách ra thì hắn lại không hề thấy chút dấu vết nào. Hơn nữa, hiện giờ Kỷ Ninh vẫn chẳng có chút nào gọi là cảm giác khống chế được 'con gấu lớn lông vàng' kia. . . Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"À, tí nữa thì quên mất." Con gấu lớn lông vàng vung tay lên.

Vù!

Trong đại điện lập tức xuất hiện một núi bảo vật, thật sự là một ngọn núi bảo vật lớn, cao tới mấy trăm trượng. Kỷ Ninh vừa nhìn thấy thì ánh mắt sáng quắc lên.

"Sống qua trăm vạn năm nên bảo vật có được cũng cực kỳ nhiều." Con gấu lớn lông vàng lắc đầu. "Tổng cộng Thư Hoa tiên nhân có để lại ba kiện pháp bảo tiên giai, vả lại mỗi pháp bảo tiên giai đều là loại thượng phẩm."

Đôi mắt của Kỷ Ninh sáng lên.

Ba kiện?

Mà lại còn là thượng phẩm?

Không hổ là Tán tiên sống qua trăm vạn năm, không hổ là tồn tại còn mạnh hơn cả Bắc Hành tiên nhân. E là tới Thiên Tiên cũng chưa chắc có pháp bảo tiên giai như ông ý mất.

"Nhưng hiện tại chỉ còn lại một món." Con gấu lớn lông vàng nói rồi lập tức chỉ vào lão ngưu đen. "Chính là nó."

"Chỉ còn lại một món sao?" Kỷ Ninh kinh ngạc. "Sao không phải là ba kiện? Không phải Thư Hoa tiên nhân để lại ba kiện sao. . Chủ nhân thứ tư của Thủy Phủ này đã chết ở cấp độ Vạn Tượng nên hắn sẽ không có khả năng mang được pháp bảo tiên giai. Vậy thì hai kiện pháp bảo tiên giai còn lại đâu?"

Nói đùa à? Tất cả đều là tiên giai thượng phẩm, làm sao lại thiếu tới hai kiện?

"Đừng nôn nóng thế. Thiếu hai kiện với ngươi là chuyện tốt đấy." Lão ngưu đen đắc ý nói. "Không phải còn có ta sao? Nhóc Kỷ Ninh, lão ngưu ta sau này sẽ là của ngươi. Với ngươi mà nói thì có ta chính là vận may cực lớn đấy."

Kỷ Ninh vẫn đầy nghi hoặc. Còn hai kiện pháp bảo tiên giai kia đi đâu mất rồi? Chẳng lẽ linh hồn Thủy Phủ này tham ô mất chắc.

Con gấu lớn lông vàng nói: "Ba kiện pháp bảo tiên giai của Thư Hoa tiên nhân là 'Thiên Ngưu Kiếm', 'Túc Hà Họa Quyển', 'Cửu Giới Ấn'."

"Túc Hà Họa Quyển là thứ mà Thư Hoa tiên nhân lấy được sau khi vượt qua tầng thứ bảy Chiến Thần Điện. Trong đó có giữ một khúc sông 'Túc' được trời sinh ra từ thời thượng cổ trước khi ba ngàn thế giới lớn được tạo ra. Chỉ cần kẻ địch bị thu vào trong đó là đã tiến vào địa bàn của ngươi. Ở trong bức tranh sông Túc này, kẻ địch sẽ bị giảm thực lực cực nhiều, mà chủ nhân của bức tranh lại có thể điều khiển uy lực của sông Hà trong bức tranh. Thư Hoa tiên nhân có uy danh lớn như thế cũng một phần là nhờ pháp bảo bức tranh này." Con gấu lớn lông vàng nói.

Kỷ Ninh nghe thấy thế thì thầm líu lưỡi.

Bảo bối, đúng là bảo bối.

Nếu so sánh với bức tranh này thì Thanh Ti Thần Hỏa Trản còn kém rất xa. Đó không phải là sông Túc được sinh ra trước khi ba ngàn thế giới được sinh ra sao?

"Cửu Giới Ấn là thứ sau khi Thư Hoan tiên nhân đi khắp chín thế giới lớn, thu thập được lượng lớn tài liệu tinh hoa mới hội tụ thành cái ấn này. Dĩ nhiên cái ấn này dùng để đánh đập. Vì hao tốn vô số tài liệu nên con ấn này cũng được xếp vào hàng tiên giai thượng phẩm. Mà thời đại của Thư Hoa tiên nhân thì lại rất ưa thích dùng con ấn đi đè kẻ khác nên pháp bảo đó mới có hình là cái ấn."

"Thiên Ngưu Kiếm là thứ mà khi Thư Hoa tiên nhân kiếm được sau khi gặp Thiên Kiếm tiên nhân. Hai người là kỳ phùng địch thủ với nhau, sau khi giết chết Thiên Kiếm tiên nhân, Thư Hoa tiên nhân lấy được mấy trăm phi kiếm trân quý, rồi đổi chúng thành tài liệu trân quý, công với bảo vật tích cóp được của bản thân, cuối cùng tạo ra một thanh phi kiếm đó. Thư Hoa tiên nhân cũng là một Kiếm Tiên. Thứ quan trọng nhất với Kiếm Tiên chính là phi kiếm. Thanh Thiên Ngưu Kiếm đó cũng chính là thứ mà Thư Hoa tiên nhân dựa vào khi đi tung hoành thiên hạ."

Kỷ Ninh nghe tới hoa mắt váng đầu, nhịn không được nói. "Vậy thì Túc Hà Họa Quyển và Cửu Giới Ấn đâu rồi?"




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 8
Mang Tiên phủ đi tung hoành thiên hạ.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Nghe ta nói đã." Con gấu lớn lông vàng nói tiếp. "Ta còn chưa đến nỗi phải giành lấy hai kiện pháp bảo tiên giai ấy. Ta đi theo chủ nhân xem qua rất nhiều bảo vật rồi."

Kỷ Ninh máy máy mí mắt.

"Sau khi chết đi, Thư Hoa tiên nhân có để lại ba pháp bảo tiên giai. Hắn chết thì thời đại Thần Ma mới chấm dứt. Cho tới bây giờ, ta đã phải sống qua trăm triệu năm tháng cực kỳ nhàm chán. Mà pháp bảo chủ nhân để lại thì lại không được tùy tiện động vào. Nhưng pháp bảo Thư Hoa tiên nhân để lại thì ta lại có thể lấy ra để luyện chế cải tạo lại."

"Luyện hóa cải tạo?" Kỷ Ninh kinh ngạc.

"Thiêu Ngưu Kiếm, Túc Hà Họa Quyển, Cửu Giới Ấn đều không tệ. Tuy nhiên đều không thể coi là cực phẩm được nên cũng không phải là mạnh lắm." Con gấu lớn lông vàng nói. "Đặc biệt là Cửu Giới Ấn, là pháp bảo được luyện chế nát bét nhất, thật sự là gần như lãng phí vô số tài liệu trân quý làm ra con ấn này. Cho nên ta mới nấu chảy hoàn toàn Cửu Giới Ấn này, lấy ra những tinh hoa trong đó, từ từ qua ba triệu sáu trăm ngàn năm mới hoàn toàn sát nhập chỗ đó vào Thiên Ngưu Kiếm. Loại bào mòn như nước chảy đá mòn này làm cho Thiêu Ngưu kiếm biến đổi về chất mà lại không hề làm tổn hại uy lực vốn có của Thiên Ngưu Kiếm."

Kỷ Ninh chớp chớp mắt.

Ba triệu sáu trăm ngàn năm? Nếu đổi vào là một Thiên Tiên thì chắc chắn không dám làm trò này.

"Ta còn phát hiện ra Túc Hà Họa Quyển cũng rất rối." Con gấu lớn lông vàng gật gù đắc ý. "Một khúc sông Túc từ thời thượng cổ tốt như thế mà chỉ luyện chế được một vùng trời. Cứ phải thu kẻ địch vào vùng trời đất này thì mới tiến hành giao chiến thì đúng là một suy nghĩ quá kiém. Thế nên ta đã trực tiếp hủy Túc Hà Họa Quyển, đưa khúc sông Túc kia ra luyện chế thành một Kiếm Đồ rồi sau đó dung nhập vào trong Thiên Ngưu Kiếm."

Con gấu lớn gật gù đầy đắc ý. "Đây mới thật sự là bảo bối chân chính!"

"Thiên Ngưu Kiếm vốn là kiếm khí nên cực kỳ sắc bén. Sau khi gộp cả tinh hoa của Cửu Giới Ấn vào thì uy lực của Thiên Ngưu Kiếm đã tăng lên rất nhiều, chắc chắn không thua kém gì pháp bảo tiên giai cực phẩm."

"Tiếp tục dung nhập 'Túc Hà Kiếm Đồ' vào Thiên Ngưu Kiếm làm cho kiếm vừa xuất ra là ngàn dặm xung quanh lập tức xuất hiện một sông Túc từ thời thượng cổ. Có sông Túc thêm vào, thực lực của Thiên Ngưu Kiếm tăng vọt! Khi trước nếu để riêng ra thì sẽ phải thu kẻ địch vào trong Túc Hà Họa Quyển, nhưng hiện giờ Thiên Ngưu Kiếm không cần phải thu kẻ địch vào trong bức tranh nữa, chỉ cần kiếm vừa ra là sông Túc ngàn dặm đã hiện ra rồi." Con gấu lớn lông vàng đắc ý nói. "Chà chà, một đám tồn tại lợi hại ở tam giới đều dùng tiên kiếm, mà tiên kiếm nào lại không có kiếm đồ? Không có tiên kiếm kiếm đồ thì kiếm được gọi là tiên kiếm sao?"

Kỷ Ninh sững sờ.

"Ba pháp bảo tiên giai được hợp làm một. Hiện giờ Thiên Ngưu Kiếm xuất ra là Túc Hà kiếm đồ hiện. . .Kiếm khí tung hoành ngàn dặm không thể địch nổi." Con gấu lớn lông vàng cực kỳ tự đắc. "Quả nhiên là pháp bải tiên giai cực phẩm với phẩm chất tận cùng. Công luyện hóa cải tạo gộp lại ba kiện pháp bảo tiên giai cũng phải có quá nửa là của ta. Tổng cộng ta phải tốn tới mấy ức năm mới có thể làm như vậy nhưng cũng sẽ không hề tính toán với ngươi."

"Thiên Ngưu kiếm!" Con gấu lớn lông vàng kêu lên.

"Tới đây." Lão ngưu đen đáp. Lập tức có một thanh phi kiếm màu đen bay ra từ ngọn núi bảo vật cao trăm trượng, không gian xung quanh xuất hiện tiếng nước chảy ào ào giống như có một con sông từ thời xa xưa đang chảy xuống. Tiếp theo cả không gian hiện lên mờ mờ cảnh một con sông đang chảy.

Khung cảnh con sông vừa hiện ra là toàn bộ không gian như đông cứng lại làm Kỷ Ninh cảm thấy được áp lực nặng nề.

Phi kiếm màu đen nhìn như đơn giản nhưng lại làm toàn bộ núi bảo vật ở bên cạnh trở nên u ám.

"Vèo." Lão ngưu đen lập tức hóa thành đường sáng chui thẳng vào trong thanh phi kiếm.

"Kỷ Ninh, ngươi thấy thế nào? Có lợi hại hay không?" Phi kiếm màu đen bay trên không trung, đồng thời âm thanh của lão ngưu vang vọng khắp đại điện.

Kỷ Ninh lập tức kinh ngạc hô lên: "Ngươi, làm sao ngươi lại có thể di động được? Pháp bảo làm sao có thể tự di động được?"

Pháp bảo chỉ là một vật chết, không có chủ nhân điều khiển thì làm sao có thể di động được?

Cho dù là pháp bảo tiên giai có thể sinh ra 'linh hồn pháp bảo' thì theo lý thuyết vẫn không cách nào có thể tự di động được. Giống như 'Thanh Ti Thần Hỏa Trản' khi trước cũng không cách nào di động được, chỉ có thể điều động ngọn lửa ra cản Tuyết Hồng Y. Nhưng rồi cuối cùng vẫn bị Tuyết Hồng Y giật lấy.

"Ai nói pháp bảo không thể di động?" Con gấu lớn lông vàng ở bên nói. "Tới tầm cỡ pháp bảo Thuần Dương thì hoàn toàn có thể lên trời xuống đất được."

Pháp bảo Thuần Dương?

Đó là một tầng cấp pháp bảo cao hơn pháp bảo tiên giai rất nhiều, thật sự quá mức xa xôi.

"Theo ta được biết thì pháp bảo tiên giai hoàn toàn không có cách nào tự di động được." Kỷ Ninh nói. "Ta cũng đã từng xem qua sách vở. Hơn nữa lúc trước ta cũng có một món pháp bảo tiên giai lấy được sau khi giết Tuyết Hồng Y ở Vu Giang tiên phủ."

"Ngươi nói là Thanh Ti Thần Hỏa Trản?" Con gấu lớn lông vàng lắc đầu khinh thường. "Đó chỉ là tiên giai hạ phẩm! Đúng là gần như toàn bộ các pháp bảo tiên giai đều không thể tự mình di động. Cho dù là pháp bảo cực phẩm thì cũng cực kỳ hiếm thấy. Nhưng Thiên Ngưu Kiếm là tiên giai cực phẩm với phẩm chất cực cao. Linh tính và uy lực có thể yếu hơn pháp bảo thuần dương chút ít. Nhưng linh tĩnh và mức độ hoàn thiện cao tới vậy thì hoàn toàn có thể tự di động. Có điều không có chủ nhân điều khiển thì uy lực cũng rất yếu. Nguyên Thần thứ hai của ngươi dùng hết sức là đã có thể chặn được nó rồi." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh thầm líu lưỡi.

Nguyên Thần thứ hai chính là 'Nguyên Thần hậu kỳ', thi triển ra Tiểu Thiên kiếm trận, kết hợp với 'Vực Cảnh Đại Đạo' và 'Vũ Thủy Chi Đạo' thì hoàn toàn có thể ngang tầm với Tán tiên! Vậy mà toàn bộ uy lực tầm cỡ Tán tiên đó mới chỉ có thể chèn ép được một thanh phi kiếm tiên giai không có chủ. Khi trước, chỉ với thực lực của mình mà Tuyết Hồng Y cũng đã có thể giật lấy Thanh Ti Thần Hỏa Trản rồi.

"Kỷ Ninh, phải tu luyện cho tốt đấy. Đợi tới lúc ngươi trở thành Địa tiên là ta sẽ có thể ra ngoài đạt sát tứ phương.Ha ha ha. . .Thiên Ngưu ta lại sắp được tung hoành thiên hạ rồi!" Phi kiếm màu đen bay xuống. Lão ngưu đen đi ra từ thân kiếm với vẻ mặt cực kỳ hưng phấn, nhưng theo đó là một vẻ mất mát. "Đáng tiếc là Thư Hoa đã chết."

Pháp bảo có cảm tình rất đặc biệt với chủ nhân đời đầu. Chủ nhân đời đầu giống như cha mẹ anh em của nó.

"Có thể Thư Hoa tiền bối chuyển thế thì sao." Kỷ Ninh cảm giác được nỗi mất mát trong lòng lão ngưu đen.

"Đừng an ủi ta, Thư Hoa đã chết trăm triệu năm. Cho dù có chuyển sang kiếp khác thì cũng không biết bao nhiêu lần rồi." Lão ngưu đen thở dài.

Kỷ Ninh cũng không vội vã quay lại quận An Thiền, dù sao đại hội Tiên Duyên cũng phải ba năm nữa mới tổ chức, vì thế nên hắn quyết định dốc lòng tu luyện trong Thủy Phủ.

Dù sao Kỷ Ninh cũng đã đạt tới 'Vực Cảnh Đại Đạo' và nắm giữ một Đạo hoàn chỉnh là 'Vũ Thủy Chi Đạo' nên hắn muốn nhanh chóng chuyển hóa toàn bộ thành thực lực của bản thân làm thực lực của chính mình mạnh mẽ hơn.

Thời gian trôi qua, đảo mắt đã qua hơn một năm.

Mùa đông.

Trong không gian riêng biệt vô cùng rộng lớn của Tinh Thần Điện trong Thủy Phủ.

Chỉ thấy Kỷ Ninh đang đi lại giữa không trung. Vù, biến mất, rồi ở một chỗ ngoài ngàn dặm xuất hiện không gian gợn sóng, Kỷ Ninh lại xuất hiện.

Xoẹt, xoẹt, xoẹt.

Chỉ thấy Kỷ Ninh cứ lóe lên rồi biến mất rồi lại lóe lên biến mất như thế.

"Hoàn thành, đạt được rồi." Ở bên ngoài gian nhà tranh, lão ngưu đen đang nằm úp người hiện ra vẻ mặt vui mừng, đứng phắt đật gọi. "Kỷ Ninh, cuối cùng thì ngươi đã ngộ ra pháp môn Na Di(phép biến) rồi."

"Phải mất hơn một năm mới ngộ ra." Ở xa xa, Kỷ Ninh lóe lên rồi hiện ra trước cửa gian nhà tranh, nói tiếp. "Thật hổ thẹn."

Hư Không Na Di là một loại 'Đại Đạo Càn Khôn' cơ bản trong cơ bản.

Đại Đạo Càn Khôn có tên gọi khác là 'Đại Đạo Không Gian'.

Như Không Thanh Xà có thiên phú nên ngay ở giai đoạn Tiên Thiên sinh linh là đã có thể 'xuyên qua hư không'. Trên thực tế thì xuyên qua hư không đó chính là Na Di hư không! Có điều một người tu tiên bình thường sẽ rất khó ngộ ra 'Hư Không Na Di'. Vì dù sao đây cũng là cánh cửa đầu tiên tiến vào một cái Đại Đạo, vì thế nên đa số Vạn Tượng chân nhân đều phải mang theo một 'Tiểu Na Di đạo phù' bên người.

Có điều, bình thường những Địa tiên, Tán tiên đều có thể tiến hành na di hư không.

Đó là bởi vì, thông thường những Địa tiên, Tán tiên đều đã nắm giữ một Đạo hoàn chỉnh. Mà chỉ cần nắm giữ một Đạo hoàn chỉnh là đã có thể nắm giữ một khoảng trời đất riêng biệt trong tay rồi.

Ý nghĩ vừa xẹt qua.

Là uy lực của Đạo lập tức buông xuống làm toàn bộ một khoảng trời đất nằm trong tầm tay. Khi nắm được một khoảng trời đất riêng biệt trong tay, người tu tiên sẽ cảm nhận rõ ràng được 'Đại Đạo Càn Khôn'. Hiểu biết với không gian sẽ càng thêm rõ hơn, cứ tự nhiên như thế thì lâu ngày cũng sẽ ngộ ra na di không gian. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Cho nên mặc kệ là nắm trong tay Đạo hoàn chỉnh nào, gần như cứ ở cấp độ Tán tiên, Địa tiên là có thể ngộ ra 'Hư Không Na Di', chỉ là thời gian dài ngắn khác nhau mà thôi.

"Vù." Con gấu lớn lông vàng đột nhiên xuất hiện bên cạnh.

"Kỷ Ninh." Con gấu lớn lông vàng nói.

"Tiền bối." Kỷ Ninh đáp.

Con gấu lớn lông vàng vừa lòng gật đầu. Trong một năm rèn luyện này, áp lực vô hình từ Thiếu Viêm tộc đè tới làm cho Kỷ Ninh tiến bộ rất nhiều.

"Ngươi đã dung nhập hoàn toàn Vũ Thủy Chi Đạo vào trong Kiếm Đạo. Kiếm thuật của ngươi ở giai đoạn này đã tới mức gần như hoàn mỹ rồi." Con gấu lớn lông vàng cừoi nói. "Nhưng người tu tiên cứ mải miết ngồi lì một chỗ mà tu luyện thì sẽ không thể nào thành Thiên Tiên được. Liệt Hỏa Chi Đạo, Tật Phong Chi Đạo của ngươi vẫn không thể nào đột phá qua được bước cuối cùng, không thể nào hoàn toàn hiểu được cũng là do ngươi mải miết tu luyện chứ không đi ra ngoài rèn luyện. Hiện giờ đã tới lúc ngươi phải ra ngoài rồi."

Kỷ Ninh gật đầu nhẹ.

Gần đây hắn cũng có khát vọng trong lòng. Khát vọng với thế giới bên ngoài, khát vọng chiến đấu, khát vọng rèn luyện.

Đúng giữa trưa ngày đông giá rét, bầu trời âm u, từng bông tuyết như lông ngỗng bay phất phơ.

Vù.

Trên đảo Minh Tâm xuất hiện một thiếu niên mặc da thú. Hắn quay đầu nhìn bốn phía. Quang cảnh xung quanh là một vùng hoang tàn. Dù sao nơi này cũng đã bị Thiếu Viêm tộc phái ngươi tới giám thị, thậm chí phụ thân của Thiếu Viêm Nông còn tự thân tới đây, bởi vì không thể tấn công Vạn Kiếm Thành, nên hắn tức giận phá hủy toàn bộ các kiến trúc tren đảo Minh Tâm hồ Dực Xà.

"Rồi sau này ta nhất định sẽ xây dựng lại đảo Minh Tâm." Kỷ Ninh khẽ nói.

"Kỷ Ninh, phải mau đi ngay, sắp có người tu tiên của Thiếu Viêm tộc tới tuần tra đấy." Một âm thanh vang lên trong đầu Kỷ Ninh. Đúng là giọng của linh hồ Thủy Phủ. Hiện giờ Kỷ ninh đã mang Thủy Phủ theo bên mình.

"Ừ." Kỷ Ninh gật đầu.

Hắn nhìn thoáng qua bầu trời.

Trên không trung, từng bông tuyết đang bay.

"Còn nhớ khi xưa khi ta rời Yên Sơn tới quận An Thiền cũng là một ngày trời đông giá rét. Mà lúc này cũng lại là trời đông giá rét." Kỷ Ninh lắc đầu cười rồi lập tức cất bước, biến mất khỏi đảo Minh Tâm.

Chỉ một lát sau.

Vù. . .

Trên không trung xuất hiện một con thuyền chiến đang đè khí bay tới. Trên chiến thuyền có một đám binh lính người tu tiên mặc áo giáp. Hàng ngày đều có Nguyên Thần đạo nhân dùng thần thức quét qua, để xem xét xem những trận pháp cấm chế ở dưới có bị kẻ nào động tới không, đồng thời đám Nguyên Thần còn thay bọn lính tự mình quan sát làm cho không có bất kỳ thứ gì thoát được.




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 9
Nền móng đã có
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Tuyết cũng rơi ngập tràn Vạn Kiếm Thành. Hiện giờ Vạn Kiếm Thành đã là trung tâm của cả vùng Yên Sơn nên dĩ nhiên trở nên phồn hoa. Còn thù hận của Thiếu Viêm tộc và Kỷ tộc? Những người buôn bán tới lui ở thành thị này đều là người thường. Mặc dù Thiếu Viêm tộc có đóng quân ở đây thì cũng không dám ra tay với người thường khắp nơi vì làm thế thì sẽ có quá nhiều tội nghiệt.

Trong một con đường nhỏ ở Vạn Kiếm Thành.

Không gian gợn sóng, tiếp theo Kỷ Ninh xuất hiện. Tuy trên con đường nhỏ có vài người thường nhưng bọn họ không thể nào cảm nhận được Kỷ Ninh.

"Thủ thuật che mắt đơn giản là đã có tác dụng với người thường rồi." Kỷ Ninh vừa cảm ứng một chút là đã không khỏi hơi kinh ngạc. "Vạn Kiếm Thành này quả thật. . ."

"Đạo hữu Kỷ Ninh." Một dao động thần thức truyền tới.

"Đa Hòa tiên nhân." Kỷ Ninh vừa cất bước là đã hóa thành một cơn gió biến mất.

Phủ thành chủ là trung tâm của Vạn Kiếm Thành, đồng thời cũng là nội thành.

Trong một cái sân.

Đa Hòa tiên nhân đang ngồi cùng với Vu Tùy tiên nhân. Một trận gió thổi qua, Kỷ Ninh xuất hiện.

"Chủ nhân."

"Ninh nhi." Hai bóng người khác cũng tới. Đó là Bạch Thủy Trạch và tiểu Thanh. Ngay khoảng khắc khi Kỷ Ninh biến tới Vạn Kiếm Thành thì Bạch thúc cùng tiểu Thanh đều cảm ứng được.

"Chủ nhân, đã hơn một năm rồi." Tiểu Thanh hóa thành một con rắn nhỏ quấy lấy cánh tay Kỷ Ninh. Nó ngẩng cái đầu rắn lên, miệng nói tiếng người. "Trong hơn một năm này, ta lo lắng tới chết mất. Quân đội Thiếu Viêm tộc kia thường xuyên tuần tra ở bên ngoài. May là vẫn còn cảm ứng được chủ nhân còn sống. Nếu không chỉ sợ là ngủ ta cũng không ngủ được."

Bạch Thủy Trạch nhìn Kỷ Ninh với một cảm giác lo lắng thường trực.

"Bạch thúc, tiểu Thanh." Kỷ Ninh cười. "Thiếu Viêm tộc kia còn chưa làm gì được ta đâu."

"Đa Hòa tiên nhân, Vu Tùy tiên nhân." Kỷ Ninh quay đầu nhìn về phía hai vị tiên nhân yêu tộc vừa đứng dậy, cười nói. "Không ngờ có hơn một năm không tới mà Vạn Kiếm Thành đã bị các ngươi biến thành tường đồng vách sắt rồi. Chỉ riêng số lượng trận pháp đã có mấy trăm tầng rồi. Thậm chí ta còn không cách nào dùng Na Di biến vào trong thành được. Hơn nữa, vừa vào là đã bị các ngươi phát hiện. Nơi này hiện giờ quả thật đã kín đáo còn ngang với một trung tâm của môn phái rồi."

Đa Hòa tiên nhân gật đầu nói. "Đây là nơi trung tâm của Kỷ tộc, cũng là nơi tụ tập của yêu quái Tiên phủ ta nên dĩ nhiên không thể xem nhẹ được. Yêu tộc Tiên phủ chúng ta dùng toàn lực bày ra toàn bộ các trận pháp. Chỉ cần có một người tu tiên tiến vào là chúng ta có thể phát hiện ra ngay."

"Đây là nhà của Kỷ tộc ngươi nhưng cũng là nhà của yêu quái chúng ta trong ngàn năm đó." Vu Tùy tiên nhân mỉm cười.

Kỷ Ninh thở phào một hơi.

Mình thật sáng suốt khi mời yêu tộc tới đây.

"Không chỉ như thế." Đa Hòa tiên nhân cười nói. "Yêu quái tiên phủ ta còn có rất nhiều Tiên Thiên sinh linh. Ta có điều vài vạn đại yêu Tiên Thiên sinh linh đi trải rộng khắp Yên Sơn nên có thể nắm rõ toàn bộ dân chúng ở Yên Sơn trong lòng bàn tay. Làm như vậy, dù Thiếu Viêm tộc có muốn tàn sát dân chúng thì cũng khó mà làm được."

Kỷ Ninh gật đầu.

Tàn sát người thường là tội nghiệt cực lớn. Nhưng Tiên Thiên sinh linh thì vẫn chỉ mới tính là chập choạng bước vào con đường tu tiên nên giết Tiên Thiên sinh linh sẽ có tột nghiệt nhỏ hơn nhiều.

"Đây chính là kết quả sau cuộc trao đổi giữa lão tộc trưởng Kỷ Cửu Hỏa và chúng ta. Lão tộc trưởng lo lắng Thiếu Viêm tộc giết hại dân chúng." Đa Hòa tiên nhân nói. "Thật ra ta thấy lão tộc trưởng đã lo quá xa rồi. Dù sao Thiếu Viêm tộc đã truyền thừa qua vô số năm tahngs, một bộ tộc lớn như vậy sẽ rất coi trọng số mệnh của mình. Cho dù bọn chúng có điều Tiên Thiên sinh linh tới giết chóc phàm nhân bốn phía thì cả bộ tộc Thiếu Viêm tộc vẫn sẽ bị tột nghiệt quấn lấy, làm cho số mệnh của cả bộ tộc bị ảnh hưởng. Cho dù với bộ tộc lớn như thế thì cũng không ảnh hưởng lớn lắm, nhưng bộ tộc cổ xưa thế này đều cực kỳ coi trọng số mệnh nên chắc chắn sẽ không vì một vài chuyện căm tức nhỏ nhặt mà làm ảnh hưởng tới số mệnh của cả bộ tộc."

Kỷ Ninh gật đầu.

Số mệnh là thứ nhìn không thấy, sờ không được nhưng luôn tồn tại.

Người có số mệnh lớn thì sẽ được trời đất yêu mến, dĩ nhiên là sẽ hoàn toàn khác. Như vương triều Đại Hạ xây dựng Ứng Long Vệ cũng vậy. Nhóm Ứng Long Vệ chủ yếu là không ngừng đuổi giết những kẻ có tội nghiệt quấn thân quá nhiều. Nhờ những việc đó, số mệnh của vương triều Đại Hạ được tăng lên rất nhiều!

"Việc Kỷ tộc ta đành làm phiền các vị." Kỷ Ninh mở miệng. "Ta phải đi gặp tộc trưởng cái đã. Lát nữa ta sẽ rời khỏi Vạn Kiếm Thành. E là nhiều năm sau cũng sẽ chưa chắc gặp lại được."

"Kỷ Ninh đạo hữu phải cẩn thận đấy." Vu Tùy tiên nhân và Đa Hòa tiên nhân đều nói.

"Được." Kỷ Ninh gật đầu.

Lúc này hắn dẫn Bạch thúc và tiểu Thanh tới gặp tộc trưởng.

Nhóm Kỷ Cửu Hỏa vẫn không biết Kỷ Ninh đã tới nên Kỷ Ninh nhanh chóng dùng thần thức truyền âm cho Kỷ Cửu Hỏa, Ảnh bà bà, Kỷ Lưu Chân cùng hội tụ trong một gian phòng yên tĩnh.

"Ầm ầm ầm. . ." Cửa điện đóng lại.

Ba người Kỷ Cửu Hỏa, Ảnh bà bà, Kỷ Lưu Chân cùng nhìn về phía Kỷ Ninh. Nếu đã đóng cửa để nói chuyện thì chắc chắn là có chuyện gì quan trọng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Thần thức của Kỷ Ninh được phóng ra, trải rộng khắp nơi xung quanh với tâm lý cảnh giác cao độ.

"Ta sắp rời khỏi Vạn Kiếm Thành. Lần này đi không biết bao lâu, cũng không biết là có thể trở về nữa hay không." Kỷ Ninh nói.

"Kỷ Ninh, đừng nói những lời ấy. Ngươi nhất định sẽ trở về được." Kỷ Cửu Hỏa liền nói. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh cười nói. "Được, nhất định sẽ trở về. Trước khi đi có nhiều thứ muốn để lại cho mọi người."

"Sao?" Đám người Kỷ Cửu Hỏa nghi hoặc.

Kỷ Ninh vung tay lên, trên mặt đất lập tức xuất hiện vô số pháp bảo quần áo, kiếm, thương, thoi, châm, côn, con dấu, đai lưng, phất trần ...lỉnh kỉnh đủ chủng loại.

"Đây là?" Đám người Kỷ Cửu Hỏa phải nín cả thở.

Kỷ Ninh lại vung tay lên, trên mặt đất lại xuất hiện gần ngàn bảo vật.

Rồi lại vung tay lên, trên mặt đất lại tiếp tục xuất hiện hơn mười bảo vật nữa.

"Chỗ này có hơn một vạn kiện pháp bảo nhân giai, hơn chín trăm kiện pháp bảo địa giai, mười hai kiện pháp bảo thiên giai." Kỷ Ninh nói. "Cho dù Kỷ tộc ta có xuất hiện vài Nguyên Thần đạo nhân và một đám Vạn Tượng chân nhân thì chỗ pháp bảo này cũng đủ dùng."

"Quá đủ ấy chứ. Phần lớn pháp bảo của người tu tiên đều là thứ kiếm được khi xông pha bên ngoài."iKỷlCửu Hỏa liềninói.l"Bộ tộc cũngichỉ làlgiúpisức phầnlnào thôi. Ninhinhi,llàm sao ngươi kiếmiđượclnhiều phápibảo như thế vậy?"

Kỷ Ninhlchưainói vội,llại vungitay lên.

Bên cạnhlxuấtihiệnllượng lớn linhiđan,llinhitài cùnglvới một đốngibảo vật khác.

"Những thứ này đều làllinhiđan,ltài liệuitrânlquý." KỷiNinhlmởimiệng nói.l"Mộtivài thứ linhlđan tiênigia.lTộc trưởng, mọi ngừoi cóithể xem qua sáchlthì sẽibiết. Còn vài linhlđan,ilinhltài quý hiếmikháclthì taicũnglđãiđặc biệtlbiênisoạnlraimột quyển sáchlđểigiớilthiệu.iDùlsao một vài thứ này cóichứalđộc tínhinên không thể dùnglbừa được."

Tất cảilàm cho đám người KỷlCửu Hỏa phảiinín lặng.

"Những bảo vật này đều làlvật bên ngoài." KỷiNinhltrịnh trọng vungitay lên.lLập tức trong đại điệnixuấtlhiệnivôlsốibộlsách, thậmichí chồng chấtltới hơn nửa điệnisảnh, cao hơn mườiltrượng.

"Đây đều làiđạo tạng."lKỷiNinhlmởimiệng.l"Baoigồm đủlcác thứ.iSốllượng còn nhiều hơn cảiTuyết LonglSơn."

BảnithânlgiếtiTuyết HồnglY vàiThiếu ViêmlNônginên gần như làltoànibộlđạo tạngiở VulGiang tiêuiphủ đều vềltay.

"Quan trọng nhấtilàlmườiitám bộlnày." KỷiNinhllại vungitay lên.

"Chỗlnày cóipháplmôn luyện khí tiênigiai, pháplmôn Thầnima, vàlthầnithông,lbíithuật thầnlniệm."iKỷlNinhimởlmiệng nói.i"Nhữnglthứ này đều làipháplmôn trâniquý của người cấp độlThiên Tiên. Thậmichí cólvài phápimôn màlHắc BạchiHọc cunglcũngikhông có."

KỷlCửu Hỏa,iKỷlLưu Chân, Ảnh bàibàlsợitới ngâylngười.

Thầnithông?

Bílthuật thầniniệm?

Đó chính làlnhững đạo tạngitrânlquý trong truyềnithuyết. Thậtlrainhững đạo tạnglnày đến từiVulGiang tiêniphủ vàlphầniThư Hoa tiênlnhâniđểllại.iDùlsao Thư Hoa tiêninhânlcũngisốnglqua trămivạn năm,lchiến lực chắcichắnlở cấp độiThiên Tiênlnên cũngicólkhông ítiđạo tạng. Toànlbộiđạo tạngltừiVulGiang tiêninhânlvàiThư Hoa tiênlnhânigộp lại chính làlchỗ đạo tạnginày!

Thư Hoa tiênlnhâniđộc hànhlnên đạo tạngidolhắn đểilại cũnglđều làitinhlphẩm, dùikém cỏi nhấtlthì cũngicólcấp độithiên giai.

"Cuốilcùngitalđểilại cho mọi người mườiltám bộinày." KỷlNinhinghiêmlmặt nói.i"Tuyệtlđối không thể dễidàngltruyền. Đóichính làlgốc rễitrung tâm của Kỷltộc,ilàlhiivọnglcường tịnhicủa Kỷltộc ta. Khi nào truyềnithụ?lTruyềnithụ cho ai? Talđều đãighi lại trong sách."lKỷiNinhlđưa trựcitiếplbộisáchlcho KỷiLưu Chân.

Kỷ Lưu Chânlrun rẩy tiếpinhận.

Hắnlthậtisựlbịirunglđộng. Những thứ này cóithể kém với phầnltíchilũy qua vôlsốinăm tháng của Hắc BạchliHọc cunglnhưng chắcichắnlhơn xaiTuyết lLongiSơn.lĐủiđểlxếp trong mườiithứ hạnglđầu ở quậniAnlThiền.iĐặc biệtltrong đóicólvài thầnithông bílthuật màithế lực kháclcòn không có.

"Vù."iKỷlNinhilại vungltay lên,ibên cạnhllập tức xuấtihiệnltừngipho tượng.

Cólchínikhôillỗi,itất cảlđều làikhôillỗi CùngiKỳ.

"Chủ nhân."lChínikhôillỗi cùnginhìnlvềiphíalKỷiNinh, cunglkínhinói.

Ban đầu cóllấy đượcibalmươiisáu khôillỗi CùngiKỳlvàimột nam tửlgiápiđen ở VulGiang tiêniphủ.l. .Tấticảlđều bịicon gấu lớn lônglvàngitháoldỡiralrồi cấu tạo lại.iCuốilcùngitạo ralmườiitám khôillỗi CùngiKỳ. Còn nam tửlgiápiđen khi trước thì sao?lLần này hắn đãithậtlsựiđiltong, không hềitồn tại nữa rồi.

Sau quá trình cải tạo,lmườiitám khôillỗi đều cóichiến lực như Tán tiên. Chínlcon cóithể tạo thành 'CửulThiên đại trận'.iThậmlchí NguyêniThầnlthứ hai của KỷiNinhlcóidùnglhết sức thì cũngibịlđám khôiilỗi này cuốnllấy hồi lâu,ibất phânlthắng bại.

"Nhữngikhôillỗi này đều cóichiến lực gần ngang với Tán tiên. Một mìnhlgiếtimột NguyênlThầniđạo nhânlthì hơi khó." KỷiNinhlmởimiệng nói.l"Nhưngichínlcon phốiihợp với nhaultạo thành đại trậnikhôillỗi.i. . thì giếtlNguyêniThầnlđạo nhâninhư giếtlgà. Đây sẽilàlcon bài cuốiicùnglcủa Kỷitộc.lTrong bọn chúng cóitrậnlphápihội tụlnguyênikhí trờilđất hóa thành nguyênidịchlnên không cần phảiicunglcấp nguyênidịch. Nhưng phảilnhớ kỹ. . .khôngithể dùnglbọn chúng thườngixuyên được. Nguyênldịchibịltiêuihao hết làlchúng sẽikhông thể chiến đấu được. Mọi người cólthể hỏi trựcitiếplđám khôiilỗi này xem nguyênldịchicòn đủlchiến đấu trong bao lâu."

"Giết Nguyên Thần đạo nhân như giết gà?" Kỷ Cửu Hỏa , Kỷ Lưu Chân, Ảnh bà bà nhìn nhau, mỗi người đều bị niềm vui mừng vô tận tràn ngập vào.

"Kỷ Ninh." Kỷ Cửu Hỏa liền nói. "Ta cũng biết chút ít về khôi lỗi. Một khôi lỗi mạnh mẽ tới thế này thì giá trị phải vô cùng vô tận. Tốt nhất là nên để chúng đi theo ngươi. Ngươi ở bên ngoài nên sẽ nguy hiểm hơn. Những khôi lỗi này sẽ có thể giúp ích cho ngươi rất nhiều."

"Ta cũng có thể giết Nguyên Thần đạo nhân như giết gà." Kỷ Ninh mở miệng nói.

Đám người Kỷ Cửu Hỏa ngạc nhiên.

Lời này thật quá bá đạo. Nếu dám nói như thế thì chẳng phải Kỷ Ninh có chiến lực ngang với Tán tiên sao! Thật ra bản thể của Kỷ Ninh không mạnh tới vậy, nhưng Nguyên Thần thứ hai thì chắc chắn có thực lực tầm đó.

"Mau chóng cất kỹ những thứ này đi." Kỷ Ninh nói.

"Đúng đúng, Lưu Chân, mau chóng cất kỹ đi." Kỷ Cửu Hỏa liền nói.

Kỷ Lưu Chân cũng gật đầu. "Những bảo vật này không thể mang ra ngoài Vạn Kiếm Thành, thậm chí không được mang ra ngoài Phủ thành chủ được. Tất cả đều để chín con khôi lỗi Tán tiên này bảo vệ."

Toàn bộ đều được sắp xếp ổn thỏa.

Cửa điện mở ra.

Kỷ Ninh dẫn Bach thúc, tiểu Thanh, hóa thành một trận gió bay lên cao rồi biến mất.

Kỷ Lưu Chân, Kỷ Cửu Hỏa, Ảnh bà bà ngửa đầu nhìn lên không trung.

"Nền móng của Kỷ tộc ta đã đủ thật rồi. Chỉ cần cho Kỷ tộc ta đủ thời gian thì nhất định sẽ trở thành bá chủ một phương trong quận An Thiền." Kỷ Cửu Hỏa thầm nói trong lòng. "Tuy rằng đại nạn đã sắp giáng xuống, nhưng như thế này là đã quá đủ rồi. Cho dù ta có chết ngay bây giờ thì cũng thỏa mãn lắm rồi. Nhất Xuyên. . .Ta biết con trai ngươi lợi hại nhưng cũng không ngờ rằng nó lại lợi hại tới vậy! Ngươi đã nuôi dạy được một đứa con trai thật tốt đó!"

Kỷ Lưu Chân, Ảnh bà bà cũng đều bị kích động.

Bọn họ đều hiểu được. . .Từ những thứ mà Kỷ Nịnh để lại hôm nay, nền móng để Kỷ tộc cường thịnh đã có, giống như hạt giống đã được gieo xuống đất, chỉ cần đợi tới ngày nẩy mầm và trưởng thành. Hiện tại cái cần nhất chính là thời gian!




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 10
Vương đô Đại Hạ
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Ở chi nhánh Ứng Long Vệ tại dãy núi Xích Long đang có một lão già áo trắng ngồi khoanh chân yên lặng bên cạnh Truyền Tống Trận.

"Xem ra Thiếu Viêm tộc thật sự hận thù Kỷ Ninh tới tận xương. Đã sớm nhắc ta chú ý tới một khi thấy Kỷ Ninh là phải thông báo cho bọn họ." Mười gã người hầu trông coi Truyền Tống Trận khẽ bàn tán. "Vậy mà vẫn còn cử một tên Thiếu Viêm tộc ở Ứng Long Vệ trông coi trường kỳ."

"Đã hơn một năm rồi. Chắc chắn là Kỷ Ninh đã sớm đi khỏi quận An Thiền. Vậy mà Ứng Long Vệ thuộc Thiếu Viêm tộc vẫn còn ngồi chờ ở đây."

"Nghe nói Kỷ Ninh giết chết công tử Thiếu Viêm tộc tên là 'Thiếu Viêm Nông. Vậy thì sao Thiếu Viêm tộc lại không phát điên đây? Quận An Thiền chúng ta là quê nhà của Kỷ Ninh. Mà Truyền Tống Trạn này là cái lớn nhất ở quận An Thiền. Có thể chở người tới cả vương triều Đại Hạ. Vì thế nên nơi này chắc chắn phải có người ngồi canh giữ lâu dài."

Ngay khi mười tên tôi tớ đang bàn tán thì bỗng nhiên Truyền Tống Trận sáng lên.

"Có người tới." Mừoi tên tôi tớ quay đầu lại nhìn.

Lão già áo bào trắng đang khoanh chân ngồi cũng mở mắt ra. Hắn đã ngồi canh giữ ở đây quá lâu rồi, mỗi lần Truyền Tống Trận sáng lên hoặc có người dùng Truyền Tống Trận là đều bị hắn để ý tới. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Oang!

Trong Truyền Tống Trận xuất hiện một thiếu niên mặc da thú, trên tay có một con rắn nhỏ và một con chó trắng tuyết ở bên cạnh.

"Kỷ Ninh!" Cả mười tên tôi tớ phụ trách trông coi Truyền Tống Trận và lão già áo bào trắng đều phải kinh ngạc hô lên.

Thiếu niên mặc da thú? Con rắn xanh? Con chó trắng tuyết?

Đây là những tiêu chuẩn để nhận ra Kỷ Ninh.

"Hắn, hắn là Kỷ Ninh à?" Lão già áo bào trắng nhịn không được phải quay sang hỏi mười tên canh giữ đại trận. Dựa theo suy nghĩ của hắn, dù Kỷ Ninh có dùng Truyền Tống Trận thì cũng phải rất bí mật mới đúng! Ví dụ như thay đổi dung mạo, thu linh thú lại để người khác không nhìn thấy, quần áo cũng phải hoàn toàn đổi khác. Vậy mà Kỷ Ninh. . .lại không hề che dấu chút nào, cứ thế xuất hiện, điều này làm cho hắn cảm thấy có chút thật sự ngỡ nàng.

"Không phải giả đấy chứ?" Trong đầu lão già hiện lên ý nghĩ này.

"Đúng là hắn, hắn chính là Kỷ Ninh." Mười tên canh giữ Truyền Tống Trận đều mở miệng. "Chúng ta đã gặp qua hắn vài lần nên không thể sai được."

"Đúng vậy, ta chính là Kỷ Ninh."

Thiếu niên mặc da thú đứng trong Truyền Tống Trận, ánh mắt quét qua mười tên tôi tớ.

Mười tên tôi tớ sợ tới mức phải lùi lại vài bước. Nơi này chính là chi nhánh Ứng Long Vệ nên chỉ cần Kỷ Ninh giết người là sẽ bị truy nã đuổi giết! Biết rõ khả năng Kỷ Ninh ra tay là rất nhỏ nhưng vừa nghĩ tới hiện tại Kỷ Ninh đang bị cả Thiếu Viêm tộc đuổi giết thì e là cái gì cũng dám làm, vì thế nên mười tên tôi tớ này lập tức có chút hoảng sợ.

"Các vị." Kỷ Ninh mở miệng. "Ta muốn tới vương đô Đại Hạ. Xin các người mở Truyền Tống Trận ra."

"Đi tới vương đô Đại Hạ?" Mười tên tôi tớ kinh ngạc.

Không trốn tới nơi hẻo lánh mà lại còn đi tới trung tâm vương triều Đại Hạ ư?

"Còn không mở Truyền Tống Trận ra?" Kỷ Ninh quát.

"Được." Mười tên tôi tớ hơi sững sờ một chút nhưng rồi đáp lại ngay. Mặc kệ thế nào, thù hận của Thiếu Viêm tộc và Kỷ Ninh thuộc loại hận thù cá nhân. Ở bên ngoài Kỷ Ninh vẫn là thành viên của Ứng Long Vệ, nếu hắn đã muốn tới vương đô Đại Hạ thì bọn chúng cũng chẳng cản nổi.

Lúc này mười tôi tớ bắt đầu tiến hành khởi động Truyền Tống Trận.

"Để đó, ta cũng tới vương đô Đại Hạ." Lão già áo bào trắng cũng đi vào trong Truyền Tống Trận.

Trong trận.

Kỷ Ninh và lão già áo bào trắng liếc nhìn nhau một cái.

"Ngươi đúng là kẻ can đảm." Lão già áo bào trắng nói thấp giọng. "Bây giờ mới có hơn một năm mà ngươi đã dám trở lại quận An Thiền rồi.

"Đây là quê của ta, làm sao ta lại không dám quay về?" Kỷ Ninh liếc mắt một cái. "Chẳng lẽ ngươi đã ngồi canh ở đây hơn một năm rồi sao? Thật là đáng thương quá." Người này có thực lực rất thông thường, Kỷ Ninh vừa mới dùng thần thức xẹt qua lão già áo bào trắng là đã đoán ra lão già này là một tên Vạn Tượng chân nhân. Hoặc hắn là một tồn tại đáng sợ vượt xa Kỷ Ninh làm Kỷ Ninh không thể nào phát hiện ra được.

Hiện giờ thần thức của Kỷ Ninh đã có cảm ứng với Đạo, nên nếu muốn hắn không thể phát hiện ra thì ít nhất đối phương cũng phải là cấp độ Thiên Tiên.

Hiển nhiên kẻ canh giữ đại trận ở trước mặt này không thể nào là Thiên Tiên được.

"Ngươi quay về quận An Thiền. Hiện giờ mặc dù hành tung đã bị lộ mà vẫn còn tới vương đô Đại Hạ sao? Hừ hừ, Kỷ Ninh, ngươi trốn không thoát được đâu. Thiếu Viêm tộc ta muốn giết người nào thì chắc chắn người đó sẽ phải chết." Lão già áo bào trắng nói.

"Sao, thật không vậy? Cứ tới mà giết ta đi." Kỷ Ninh chế nhạo.

"Hai vị, Truyền Tống Trận đã được khởi động đầy đủ, chuẩn bị đưa hai vị tới vương đô Đại Hạ." Mười tên tôi tớ nói xong là đồng thời lùi khỏi Truyền Tống Trận.

Rất nhanh sau đó, Truyền Tống Trận sáng lên.

Vù.

Trong Truyền Tống Trận trông không, tất cả đều biến mất.

Vương đô Đại Hạ là nơi trung tâm của cả thế giới này. Quả thật đúng là ngư long hỗn tạp, kẻ mạnh nhiều như mây. Nếu so sánh giữa quạn An Thiền với thành thị vương đô Đại Hạ, bất kể là quy mô, số lượng người mạnh thì quận An Thiền. . .đúng là như một tòa thành nhỏ bé hẻo lánh.

Ở trong vương đô Đại Hạ có một ngọn núi cao ngàn dặm, đó cũng là dãy núi cao nhất ở vương đô, tên là :Ứng Long Thần Sơn! Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Ứng Long Thần Sơn là kiến trúc cao nhất, tới cả Thiên Mang Điện nguy nga nhất Hoàng thành cũng còn kém hơn một bậc.

Ứng Long Thần Sơn cao vạn dặm, Thiên Mang Điện trong Hoàng thành cao chín ngàn chín trăm chín mươi chín dặm! Đó là hai kiến trúc đứng đầu và đứng thứ hai ở vương đô Đại Hạ. . .Thậm chí nhìn ra cả toàn bộ vương triều Đại Hạ cũng không có kiến trúc nào cao bằng. Đúng vậy, kiến trúc, bởi vì tuy là một ngọn núi nhưng trên thực tế, Ứng Long Thần Sơn chính là một kiến trúc được tạo nên từ một pháp bảo khổng lồ!

Ở lưng chừng núi Ứng Long Thần Sơn có từng tòa Truyền Tống Trận, nơi này là đầu mối của cả thế giớ này. Thậm chí là điểm đến đầu tiên của những thế giới lớn khác.

Vù.

Trong đông đảo Truyền Tống Trận giữa sườn núi có một cái xuất hiện một đoàn người. Đoàn người gồm có lão già mặc áo bào trắng, một thiếu niên mặc da thú, một con rắn nhỏ màu xanh, một con chó trắng tuyết.

"Hắn chính là Kỷ Ninh, nhanh chóng đi bẩm báo ngay." Lão già áo bào trắng vừa xuất hiện là ánh mắt đã dừng lại ở chỗ hai tên giáp sĩ đứng bên sườn núi. Lão lập tức truyền âm nói. Hai tên giáp sĩ này. . .chính là người được Thiếu Viêm tộc bố trí ở đây hàng năm phụ trách việc tiếp đón khách của Thiếu Viêm tộc.

"Kỷ Ninh?"

Hai tên giáp sĩ này hơi kinh ngạc, liếc nhìn nhau một cái rồi lập tức có một tên bay xuống dưới sườn núi.

Kỷ Ninh thản nhiên dẫn tiểu Thanh và Bạch thúc ra chỗ vách đá. Từ đây hoàn toàn có thể quan sát đô thành vô tận ở dưới. Từ trên cao nhìn xuống. . .đều không hề thấy bất kỳ đám mây mù nào. Tuy rằng giữa sườn núi cao cũng phải ba ngàn dặm nhưng ở bên dưới không hề có mây mù nên có thể thấy vô cùng rõ ràng.

Thậm chí không có chút. . .tro bụi nào, tất cả đều rõ ràng rành mạch.

Nhìn xuống dưới là có thể thấy rõ tòa thành đồ sộ không thấy tận cùng. Chỉ có thể mơ hồ thấy một toàn đại điện tiên gia nguy nga khổng lồ. Đó chính là chỗ thường ngày của hoàng đế Đại Hạ: Thiên Mang Điện. Thiên Mang Điện cao chín ngàn chín trăm chín mươi chín dặm. Chỉnh thể là một pháp bảo tỏa ra ánh sáng chói mắt, có ánh sáng vàng, bạc, đỏ, xanh, tím. . .

Những tia sáng chiếu sáng cả vương đô.

Đồng thời ở trên Thiên Mang Điện, đại khái khoảng sáu ngàn dặm thì bắt đầu xuất hiện mây mù, đó là một tầng mây đỏ cực kỳ xinh đẹp.

"Nghe đồn ở vương đô Đại Hạ có Thiên Mang Điện cao chín ngàn chín trăm chín mươi chín dặm. Trên cao sáu ngàn dặm nữa là mây đổ, lên cao thêm nữa là những tầng mây khác. Tổng cộng có chín tầng mây! Nếu tính về uy thế. . .thì hoàn toàn có thể so sánh với Vân Tiêu Bảo Điện ở Thiên giới. Hôm nay được tận mắt nhìn thấy, quả nhiên là bất phàm." Kỷ Ninh sợ hãi than.

"Thật quá cao, nghe nói Thiên Mang Điện và Ứng Long Thần Sơn đều là pháp bảo." Tiểu Thanh kinh ngạc hô lên. "Ngươi nhìn xem, Thiêu Mang Điện phát sáng như thế, uy thế khủng khiếp như thế. Nếu như Thiên Mang Điện là pháp bảo thì đó là loại pháp bảo gì đây."

"Ít nhất cũng phải là tiên giai, nhưng chắc là pháp bảo thuần dương." Kỷ Ninh nói khẽ.

"Đi, chúng ta xuống."

Kỷ Ninh dẫn tiểu Thanh và Bạch thúc bay ra khỏi sườn núi.

Phù!

Trong khi cưỡi gió bay đi, nhìn thấy vương đô vô tận quả thật làm rung động không thôi.

Thành thị chốn nhân gian này thạt sự chỉ có thể tồn tại ở Thiên giới mà thôi.

"Đông Du tiên nhân 'Đổng Du' trong truyền thuyết từng dẫn đầu đông đảo tiên nhân, Thần Ma xông lên Thiên giới chém giết, làm cho thế lực Thiên giới phải cúi đầu để hắn sum họp với người yêu." Kỷ Ninh than thở. "Nhìn thấy khí thế của vương đô Đại Hạ thế này thì ta cũng phải tin rằng một hoàng đế của thế giới lớn cũng sẽ có thực lực như vậy." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh cũng nhận thấy.

Dường như những ghi chép về Thiên giới, Địa phủ cũng không phải thật sự tôn trọng Thiên đế.

Giống như kiểu đế vương ở một thế giới lớn hoàn toàn có thể nói chuyện ngang hàng với Thiên đế. Đây chính là cảm nhận của Kỷ Ninh sau khi đã xem qua không ít sách vở.

Khi bay xuống dưới Ứng Long Thần Sơn, từng dãy dài mây mù nối tiếp nhau tạo thành những con đường hiện ra.

Chỉ thấy ở trên những con đường mây mù đó có người phi hành bằng pháp bảo, cưỡi xe, cưới linh thú. Tóm lại vừa nhìn không thấy bất kỳ người thường nào.

Kỷ Ninh quay đầu nhìn lại phía sau, sau đó liếc mắt tới Ứng Long Thần Sơn nhìn không thấy cuối kia: "Vậy mà Ứng Long Thần Sơn lại cao hơn Thiên Mang Điện một chút. Dù sao Thiên Mang Điện cũng là chỗ của hoàng đế Đại Hạ. Mà Ứng Long Thần Sơn chỉ là trung tâm của Ứng Long Vệ. Tại sao địa vị của nó lại cao tới vậy?"

Kỷ Ninh thầm khó hiểu. Những độ cao của kiến trúc đều phải có yêu cầu nghiêm kắc. Thiên Mang Điện cao chín ngàn chín trăm chín mươi chín dặm. Bất kỳ một quận thành nào trong thiên hạ đều sẽ không có ai dám xây dựng kiến trúc cao tầm đấy. Nhưng Ứng Long Thần Sơn thì lại cao hơn một chút.

"Không hổ là vương đô." Kỷ Ninh nói. "Đi, trước tiên tới xem Hoàng thành."

Kỷ Ninh không nghĩ thêm nữa.

Hắn lấy ra một cỗ xe khôi lỗi. Cả cỗ xe tỏa ra sương mù, ở phía trước có một con khôi lỗi rồng đen kéo. . .Xe này chính là thứ Thiếu Viêm Nông để lại! Tuy rằng Thư Hoa tiên nhân để lại nhiều bảo vật hơn Thiếu Viêm Nông, tiên liễn tốt hơn cũng có, nhưng Kỷ Ninh cảm thấy tốt nhất nên khiêm tốn chút thì vẫn hơn.

"Vù." Xe rồng đen bay đi, Kỷ Ninh ngồi trên xe, ở bên cạnh là con rắn xanh và Bạch Thủy Trạch.

Rất nhanh xe đã bay tới dưới chân Hoàng thành.

Tường Hoàng thành cao hơn vạn trượng, có một cổng thành khổng lồ, ở cạnh cửa có bốn gã Thần Ma cao vạn trượng canh gác.Trong bốn gã Thần Ma này, một gã có làn da màu lửa đỏ, lỗ mũi xì ra lửa. Một tên toàn thân xanh lét, xung quanh có hơi nước phủ quanh. Một gã toàn thân màu vàng mờ, hai tròng mắt có ánh vàng sắc xảo. Còn một tên cuối cùng là một gã cực đen, trên người có một con rắn lớn cuốn quanh.

Bốn Thần Ma trông coi cửa thành, bất kể là vào hay ra Hoàng thành đều phải được sự chấp thuận của bọn hắn.

"Ôi trời ơi." Kỷ Ninh nhìn thấy bốn Thần Ma cao vạn trượng canh cổng thành thì không khỏi kinh hãi.

"Chủ nhân, ta cảm giác hình như bốn Thần Ma này, mỗi tên đều hơn xa tên mà chúng ta gặp được ở Ngục Sơn Đại Hoang Trạch." Tiểu Thanh, Bạch thúc cũng sợ hãi than.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 5:01 pm

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 11
Buôn bán lớn.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Trong phủ đệ Thiếu Viêm tộc thuộc vương đô Đại Hạ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Tộc trưởng." Một người trung niên mặc đồ đen bay vào trong thư phòng rồi quỳ xuống, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng hiếm thất. "Tìm được Kỷ Ninh rồi."

Vũ Thần Công đang ngồi trước bàn xem sách cũng ngẩn ra rồi lập tức vui mừng nói: "Tìm được Kỷ Ninh rồi sao?"

Đã hơn một năm.

Vũ ThầniCônglđương nhiệm nhậnilệnhlcủa Huyền Cơilão tổlcốigắngltruyitìm tungltíchicủa KỷlNinh. Nhưng một chútitungltíchicủa KỷlNinhicũnglkhông tìm ra. Thậmichí VũlThầniCônglcòn đanginghĩlrằngicólphảiiKỷlninhiđãltrố nisanglmột thế giớiinào đólkhông.iVìlthế nên hắn cho rằngicólthêmimườilnăm,ihai mươilnăm nữa cũngikhông tìm thấylKỷiNinh. KỷlNinhigiếtlngười thừaikếlThiếu Viêmitộc màlvẫn cóithể tựldoitựltại thậtisựllàm cho Thiếu Viêmitộc cảm thấylsỉinhục. Nhưng Thiếu Viêmltộc tìm không thấyiKỷlNinhithì biếtllàm thế nào đây?

Vậy màihiệnltại lại đãitìm thấy!

"Ở đâu?" VũlThầniCônglliềninói.

"Kỷ Ninhlđãitới vương đôlĐại Hạ. Người của chúng taiđangltheoidõi sát." Người trung niênlmặc đồiđen nói.

"VươnglđôiĐại Hạ? Điltới vương đôisao?" VũlThầniCônglnhíuimày.

Vương đôlcanhigác nghiêmlngặt, quyền lực tuyệt đối ở vương đôichính làl'hoàngitộc Đại Hạ'.lKỷiNinhltới vương đôiĐại Hạlthì ngược lại khó càngithêmlkhó.

"Vậyimàllại tới vương đô. Vương đôicấm chiến đấu thì làm thế nào đểlgiảiiquyết tên KỷlNinhiđây?" VũlThầniCônglmặt coimày cáu.lỞ một quậnithành kháclthì Thiếu Viêmitộc cólthể dùngitầm ảnh hưởng lớn mạnhlcủa mìnhiđược. Nhưng ở vương đôlĐại Hạithì còn cólvài thế lực khácilớn hơn cảlThiếu Viêmitộc,lthậmichí còn cảl'Hạ Mangitộc'l- hoàng tộc Đại Hạithống trị tuyệt đối.

CảlThiếu Viêmitộc,lChuyêniThủyltộc,iThiêu Nôngltộc cùngimột đám bộltộc lớn mạnhikháclđều phảiicẩn thậnltrước mặt hoàng tộc 'Hạ Mangitộc'.

"Nhấtlđịnhiphảiltheoidõi KỷlNinhithậtlkỹ. Xác địnhirõlhànhitunglcủa KỷiNinh."lVũiThầnlCôngirallệnh. "Chuyện khácitạm thờilkhông cần làm,itất cảlđều phảiichờ lệnhlcủa ta."

"Dạ." Người trung niêniđồlđen đáp.

Tuy rằnginăm trước Huyền Cơllão tổicólrailệnh, một khi phátlhiệniKỷlNinhithì phảillập tức giếtichết.

Nhưnglđây làivương đôlĐại Hạ. Ở trong vương đôigiếtlngười.i. . chính làlkhiêu khích hoàng tộc Đại Hạ! Trừ khi pháiiraltửisĩlcóibịltra tấn cũngikhông khail'ThiếuiViêmltộc'ira.

"Cảlvương đôiđềlphòng nghiêmingặt, một khi chiến đấu thì chỉ ngắnlngủiimột cái hôlhấp,ie làl'cấmiquânlĐại Hạ' đãitới rồi." VũlThầniCônglsuy ngẫm. "Phải trong một hôihấp ngắnlngủiigiếtlchếtiKỷlNinh, vảilại còn làltửisĩ. . .làmlsao tìm đượcitửlsĩinhư thế đây?lTên KỷiNinhlkia còn chiếm đượcikhông ítlbảo vật của Thiếu ViêmiNông."

Bản thânlKỷiNinhlđãimạnhlrồi,ihơn nữa lại cólmột vài bảo vật hộithân, cho dùllàiTán tiênlthì cũngikhó đánhlđượcihắn trong khoảnglthờiigianlngắn.

Tử sĩiđạt tới tầm như thế thậtlkhó màikiếmlra.

"Điigặp lão tổ."lVũiThầnlCôngikhông hềlchầnichừ.

Rất nhanh,lchínicon giaollongikéo tiênlliễnibay đi. VũlThầniCônglngồiitrênltiêniliễn, gào thétlrời khỏiivương đôlĐại Hạitiếnlvào không gianitối tăm kia.

KỷlNinhimanglđầy bụngihiếulkỳiđilxem xét 'Hoàngithành', cũnglnhìnithấylThiên MangiĐiệnlở xaixa. Nhưng đángltiếcilàlThầniMalcanhigiữ cổnglthành,ivới thânlphậnicủa KỷlNinhithì làm sao cólthể vào Hoàng thành đây?iHắn lập tức cưỡilxeirồnglđen rời đi.

Ởiphíalsau cóimột cái thoildài,itrênlcái thoiidài đólcóibalngười đám lão già áoitrắng.lKhi trước chỉ cóimìnhllão già áoitrắng bám theolnhưng hiệnitại đãlcóitới balngười.

"Trongiđólcóimột NguyênlThầniđạo nhân."lKỷiNinhldùngithầnlthứcicảm ứng dòlxét.iLúc này hắn lập tức điềulkhiển thầnithứclcủa mìnhiđổlậpitới đó.

Uỳnh.

Hám ThầnlThuật!iThầnlthứcivừa valchạmivào làlnam tửicao gầy mặc đồlđen lập tức phảiibiếnlđổi sắc mặt điikhông ít: "Khônglngờ thầnithứclcủa tên KỷiNinhllại mạnhimẽltới vậy."

Sauimột phanlvaichạmlthầnithức, balkẻibám đuôilđãitrở nên khônlkhéoihơn,lkhông dám khiêu khích KỷiNinhlnữa.

"Ninh nhi,ibây giờ chúng talđiiđâu?" BạchlThủyiTrạch dùngltâm linhitraolđổi hỏi.

"TớiiThiên Bảo Sơn." KỷlNinhicũngldùngitâm linhltraoiđổi.l"Khiitrước talkiếmiđượcllượng lớn bảo vật.iChỉ riêng pháplbảo thôiiđãlnhiều kinhingười rồi.lĐãicólnhiều phápibảo như thế.l. .thìitốt nhấtlnên tới Thiên Bảo Sơi đổi lấy ítinguyênldịchivàlmột vài bảo vật cần dùng."

Thứ KỷiNinhlcần nhấtibây giờ chính làlbảo vật ẩnichứaltinhihoa ngũ hànhlđểitulluyện tầngithứ hai Trích TinhlThủ.

Vù.

Xe rồngiđen bay đilvới tốc độikinhlngười dọc theoiđường phố.

Đường phố ở vương đôlĐại Hạicực kỳlrộngilớn.lỞ mấy con đường quanitrọng.l. .nhữngicửa hànglbầy quanh đều đặt trênitầnglmây,icực kỳlhoa lệ. Còn như một vài đường phố bìnhithườnglthì cũngitoànlcửa hàngiđượclxây dựngibằnglđáiquý.

"Thật không hổ là cơ quan trung ương của Thiên Bảo Sơn." Kỷ Ninh sáng mắt lên nhìn về phía xa xa. Thiên Bảo Sơn ở những quận thành khác đều chỉ là chi nhánh. Thiên Bảo Sơn ở vương đô mới chính là chỗ trung tâm. Rát nhiều đồ hiếm thấy, quý báu đều đặt ở chỗ này. Có rất nhiều tiên nhân tới vương đô Đại Hạ là để tới trung tâm Thiên Bảo Sơn mua một vài bảo vật mà ở nơi khác không mua được.

"Thật lớn quá." Trong mắt Tiểu Thanh hiện lên đầy hưng phấn.

Bạch Thủy Trạch cũng ngẩng đầu nhìn. Hắn chưa từng thấy một nơi nào hoa lệ tới vậy.

Thiên Bảo Sơn ở trước mặt như một con Kỳ Lân khổng lồ đang chúc đầu xuống. Cả con Kỳ Lân dàu tới vạn dặm. Nói cách khác, trung tâm Thiên Bảo Sơn lớn ngang với cả 'thành An Thiền'.

"Vù."

Xe rông đen bay thẳng vào bên trong Thiên Bảo Sơn.

"Trước tiên chúng ta ăn một bữa đã rồi đi bán bảo vật." Tâm tình của Kỷ Ninh đang rất khoan khoái nên cũng chẳng thèm buồn để ý tới mấy tên bám đuôi. Xe bay thẳng vào trong rồi có người tiếp đón.

Ở trung tâm Thiên Bảo Sơn có từng cái gương lớn được tạo ra bởi Thủy Kính thuật treo lơ lửng ở khắp nơi, gần như là che hết bầu trời trong hơn mười dặm.

Dưới gương có rất nhiều người tu tiên đứng đó.

"Xoẹt."

Ngay khoảng khắc Kỷ Ninh, Bạch Thủy Trạch, tiểu Thanh cưỡi xe rồng đen tiến vào trung tâm Thiên Bảo Sơn thì một tấm gương nhanh chóng tập trung vào.

"Xe Hắc Thủy vốn là xe của công tử 'Thiếu Viêm Nông' thuộc Thiếu Viêm tộc. Công tử Thiếu Viêm Nông đã bị Kỷ Ninh giết chết."

"Nhìn theo quần áo người cưỡi xe thì y hệt như Kỷ Ninh."

"Bên cạnh còn có thần thú Không Thanh Xà và thần thú Bạch Thủy Trạch."

"Chín mươi chín phần thiếu niên kia là Kỷ Ninh rồi."

Một đường tình báo được làm ra rồi bay đi theo những tin tình báo khác. Nơi này chính là nơi giám thị của trung ương Thiên Bảo Sơn. Mỗi ngày có đủ loại nhân vật tiến vào trung ương Thiên Bảo Sơn, thậm chí còn có cả sinh linh ở thế giới lớn khác, thậm chí là cả Thiên giới, Địa phủ.

Đủ lại tình báo nặng nhẹ khác nhau được phát hiện. Tin tức về Kỷ Ninh. . .không hề có chút khó hiểu nào, rất bình thường.

"Kỷ Ninh đã xuất hiện, ngay ở trung ương Thiêu Bảo Sơn. Có năm nhà mua tin tức lâu dài về Kỷ Ninh. Hiện tại phải lập tức thông báo cho họ." Một nữ tử mặc áo choàng đen hờ hững ra lệnh, rất nhanh sau đó đã có năm tên thuộc hạ chia ra phát tin ở năm nơi thuộc vương đô Đại Hạ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Chỉ cần phát hiện ra Kỷ Ninh là phải lập tức thông báo! Có năm nhà mua tin tình báo này lâu dài.

"Đó là xe Hắc Thủy?" Ở trung ương Thiên Bảo Sơn, một tên nam tử áo tím nhìn về chiếc xe mà Kỷ Ninh cưỡi để tiến vào sân nhỏ. Xe Hắc Long được đặt trong sân đó còn Kỷ Ninh thì lại tiến lên tầng hai một lầu ở bên cạnh, cùng nhau hưởng thụ trân vị ở vương triều Đại Hạ, thậm chí là ở thế giới khác.

"Thiếu niên mặc da thú? Không Thanh Xà? Bạch Thủy Trạch?" Nam tử áo tím thì thào tự nói. "Chẳng lẽ hắn chính là Kỷ Ninh đã giết chết Thiếu Viêm Nông đó sao? Thật đúng là ngu dốt. Lại dám đi hung hăng càn quấy thế kia. Chỉ sợ rằng tình báo bên kia đã phát hiện ra hắn rồi. E là Thiếu Viêm tộc sẽ nhanh chóng phát hiện ra. Có điều chuyện này cũng chẳng liên quan tới ta."

"Thiếu Viêm Nông chính là một kẻ giàu có. Kỷ ninh kia giết xong thì nhất định sẽ chiếm được lượng lớn bảo vật của Thiếu Viêm Nông."

"Xem ra cơ hội của ta tới rồi."

Nam tử áo tím sáng rực cả mắt lên. Hắn lập tức thản nhiên đi tới. Một lát sau đã đứng ở bên ngoài sân nhỏ. Hắn đứng ở ngoài sân chờ chứ không hề đi vào.

Hồi lâu. . .

"Ngoài sân là ai thế?" Âm thanh của Kỷ Ninh truyền tới.

"Thiên Bảo Sơn Ngu Kỳ." Nam tử áo tím cười nói.

"Tiến vào đi." Kỷ Ninh nói.

Lúc này nam tử áo tím mới biết điều đi vào, rất nhanh đã leo lên lầu, dọc theo hành lang tới lầu hai. Kỷ Ninh, thiếu nữ áo xanh, nam tử áo trắng đều đang ngồi đó, không hề khác với dự đoán của y.

"Ngươi đã đứng ở bên ngoài sân khá lâu rồi. Không biết định làm gì?" Kỷ Ninh nhàn nhã cầm chén rượu lên, đôi mắt xem xét kỹ lưỡng nam tử tên Ngu Kỳ kia. Thực lực của Ngu Kỳ. . .theo phán đoán của Kỷ Ninh thì hẳn là cấp độ Vạn Tượng.

"Tại hạ phụ trách mua bán bảo vật ở trung ương Thiên Bảo Sơn." Ngu Kỳ cực kỳ khiêm tốn. "Nói ví dụ như nếu có ngươi muốn mua hoặc bán bảo vật gì thì ta có thể hỗ trợ. Đương nhiên vì việc mua bán này qua tay ta nên trung ương Thiên Bảo Sơn cũng sẽ thưởng cho ta đôi chút."

Kỷ Ninh gật đầu nhẹ: "Ngươi nhận ra ta sao?"

Ngu Kỳ cười nói: "Ta liếc mắt một cái là đã nhận ra đạo hữu Kỷ Ninh ngươi cưỡi xe tên là 'Hắc Thủy Xa Liễn', cái đó vốn là xe của Thiếu Viêm Nông năm xưa. Hắn thường xuyên cưỡi xe Hắc Thủy tới trung ương Thiên Bảo Sơn. Cho nên không ít người biết chuyện vừa nhìn thấy xe kia. . .lại thấy bên cạnh ngươi có Không Thanh Xà, Bạch Thủy Trạch, hơn nữa quần áo ngươi mặc thì đều sẽ đoán ra ngươi là Kỷ Ninh trong truyền thuyết."

"Xem ra danh tiếng của ta khá lớn, tới cả vương đô Đại Hạ cũng biết." Kỷ Ninh không khỏi nở nụ cười.

"Đạo hữu Kỷ Ninh không biết thôi. Hiện tại danh tiếng của ngươi thật sự rất lớn." Ngu Kỳ cười nói. "Thiếu Viêm Nông là một trong bốn công tử ở vương đô Đại Hạ. Bọn họ không phải người lợi hại nhất trong thế hệ trẻ mà chỉ vì địa vị của bọn họ đủ cao, đồng thời cũng đủ mức xa xỉ, cực kỳ ham vui. Mà Thiếu Viêm Nông lại chết ngoài ý muốn, nên đương nhiên sẽ có nhiều người chú ý tới tin tức này. Tuy rằng Thiếu Viêm tộc không hề nói ra bên ngoài, nhưng chỉ cần điều tra chút ít là có thể biết được hung thủ là Kỷ Ninh. Có linh thú Bạch Thủy Trạch, Không Thanh Xà, thích mặc pháp bào da thú, tu luyện ra sao, cực kỳ am hiểu sử dụng kiếm, hơn nữa có bộ dáng thiếu niên thanh tú. . ." Ngu Kỳ mở mồm nói ra một tràng.

Kỷ ninh cùng tiều Thanh và Bạch thúc nhìn hắn.

Chỉ giết Thiếu Viêm Nông mà mình đã có chút tiếng tăm ở vương đô Đại Hạ rồi cơ à?

"Hơn nữa ta suy đoán đạo hữu Kỷ Ninh chắc là tới đây để bán đi một ít bảo vật." Ngu Kỳ cười nói. "Mà ta lại chuyên làm việc này ở Thiên Bảo Sơn."




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 12
Nước mắt.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Đúng lúc này, bỗng nhiên tiếng gõ cửa vang lên. "Đạo hữu Kỷ Ninh, chúng ta có thể vào trong được không?"

"Hả?" Ngu Kỳ nhíu mày, giọng nói này rất quen với hắn.

Cửa mở ra.

Một lão già ục ịch cũng mặc áo tím tiến vào. Lão già áo tím hành lễ với Kỷ Ninh: "Ưng Hoa gặp qua đạo hữu Kỷ Ninh." Rồi lão già lập tức cười về phía Ngu Kỳ. "Ngu Kỳ, ngươi tới nhanh thật đấy."

"Ưng đạo hữu cũng phát hiện ra đạo hữu Kỷ Ninh nhanh thật đấy. Làm ta phải giật cả mình." Ngu Kỳ hừ lạnh một tiếng. Bọn họ đều là người phụ trách mua bán bảo vật. Có điều bảo vật? Ai lại không thích? Đặc biệt là một vài thứ hiếm thấy, thậm chí được xưng tựng là độc nhất vô nhị thì sẽ được trung ương Thiên Bảo Sơn thu thẳng vào cất giấu, rồi hiến cho hoàng tộc Đại Hạ chứ không bán ra bên ngoài. Cho nên ít nhiều bảo vật trân quý của bộ tộc, môn phái lớn đều bị hoàng tộc Đại Hạ lũng đoạn thu mua lấy.

Như An Thiền Bắc Sơn tộc có 'Động Vô Ưu' ở bên ngoài để âm thầm thu mua.

Cho nên Thiên Bảo Sơn cũng có một đám người chuyên đi kết giao với người khắp nơi, giao hảo với nhau rồi tìm cách đưa bảo vật về.

"Ta không hề phát hiện ra đạo hữu Kỷ Ninh mà là do đạo hữu Kỷ Ninh muốn bán bảo vật nên ta mới biết mà tới." Lão già áo tím nói.

Ngu Kỳ ngẩn ra.

Kỷ Ninh ngồi đó lạnh nhạt nói: "Lần này ta tới Thiên Bảo Sơn là để bán bảo vật. Cho nên lúc trước có căn dặn tên bồi bàn. . .Chắc hẳn là Ưng Họa đạo hữu được tên bồi bàn thông báo lại."

Ngu Kỳ hiểu ra. Lão già ục ịch lại chủ động nói. "Đạo hữu Kỷ Ninh cứ bán bảo vật cho ta. Ta chắc chắn sẽ cho đạo hữu một cái giá thỏa mãn."

"Bán cho ai cũng chỉ là chuyện nhỏ với ta mà thôi." Kỷ Ninh nhìn hai người này. Sau khi trở thành thế đối đầu với Thiếu Viêm tộc, đạo tâm của Kỷ Ninh đã tiến bộ không nhỏ. Hai người trước mặt này căn bản không thể làm lung lay được Kỷ Ninh. "Ta thấy, một vài bảo vật thường thấy thì Thiên Bảo Sơn các ngươi sẽ niêm yết giá thu mua bằng sáu phần giá bán ra."

Ngu Kỳ và lão già ục ịch đều gật đầu.

"Đi, chúng ta tới một chỗ nào lớn hơn nào." Kỷ Ninh đứng dậy. "Còn rốt cuộc bán cho ai thì đợi lát nữa nói sau."

"Mời."

"Mời." Ngu Kỳ và lão già ục ịch cùng nồng nhiệt nói.

Một lát sau, cả đám người đã tiến vào một vườn hoa giữa phủ đệ, trong vườn hoa này có vài hầu gái đứng chờ.

"Lùi hết đi." Ngu Kỳ và lão già ục ịch mặc áo tìm vừa đi vào là những hầu gái lập tức ngoan ngoãn rời đi.

"Đạo hữu Kỷ ninh, vườn hoa này thế nào? Có đủ lớn chưa?" Ngu Kỳ chỉ vào xung quanh. "Thông thường Tán tiên, Địa tiên cũng tiến hành giao dịch ở những chỗ thế này."

Ánh mắt của Kỷ Ninh đảo qua. Trong vườn hoa có một cái đình, bên cạnh cái đình được lát đá gần trặm trượng, ngoài trặm trượng đó là các loại hoa cỏ quý hiếm.

"Tạm được." Kỷ Ninh gật đầu, vung tay lên, trên mặt đất lập tức dần xuất hiện một đống lớn pháp bảo. Pháp bảo nhân giai có hơn mười vạn kiện, pháp bảo địa giai có một vạn kiện, pháp bảo thiên gia có hơn một trăm kiện. "Trước tiên các ngươi thử tính toán xem đại khái giá chỗ pháp bảo này được bao nhiêu."

"Phù."

Ngu Kỳ và lão già ục ịch đều phải hít sâu một hơi.

Nhiều pháp bảo tới vậy sao?

"Đây chỉ là một phần." Kỷ Ninh hờ hững nói. "Ai ra giá cao hơn thì ta sẽ bán cho. Đúng rồi, ta nhớ rằng chỉ cần bán ra tổng số đạt tới năm mươi vạn cân nguyên dịch là đã có thể có lệnh bài chữ 'Hạ' đúng không?"

"Đúng." Ngu Kỳ và lão già ục ịch đều không chút do dự đáp. "Đạo hữu Kỷ Ninh cứ yên tâm, nhất định ta sẽ đưa lệnh bài chữ Hạ cho ngươi."

Hai người bọn họ vừa nhìn qua đã nhận định rằng chắc chắn chỗ bảo vật này không dưới năm mươi vạn cân nguyên dịch.

Kỷ Ninh, Bạch Thủy Trạch, tiểu Thanh đều ngồi trong đình nhàn nhã uống rượu nói chuyện.

"Vù vù vù."

Pháp bảo nhanh chóng được phân loại.

Ngu Kỳ và lão già ục ịch đều xem xét kỹ từng kiện pháp bảo. Bọn họ có thể là ngươi chuyên phụ trách mua bán bảo vật thì dĩ nhiên không phải Vạn Tượng chân nhân bình thường. Trong đầu mỗi người đều nhớ số lượng giá cả bảo vật tới đơn vị 'Ức' rồi đủ các loại đặc tính của bảo vật. Trí nhớ của bọn hắn đều lớn hơn người thường không biết bao nhiêu lần.

Nhưng cũng phải qua gần nửa canh giờ thì bọn hắn mới một trước một sau ngừng lại.

"Pháp bảo nhân giai, bỏ qua số lẻ, tổng số có tám vạn một ngàn hai trăm cân nguyên dịch. Pháp bảo địa giai, tổng số khoảng tầm năm mươi vạn năm ngàn cân nguyên dịch. Pháp bảo thiên giai có giá trị lớn nhất, tầm một trăm lẻ hai vạn cân nguyên dịch." Ngu Kỳ mở miệng nói. "Tổng giá trị toàn bộ là một trăm sáu mươi vạn năm ngàn hai trăm cân nguyên dịch."

Ta có thể cho giá tới một trăm sáu mươi mốt vạn cân nguyên dịch." Lão già ục ịch nói.

"Ta cũng có thể." Ngu Kỳ liền nói.

Kỷ Ninh cười: "Có thể nhiều hơn được không?"

Ngu Kỳ và lão già ục ịch đều nhìn nhau, thầm mắng không thôi. Kỷ Ninh thì lại nở nụ cười. Thật ra rất nhiều pháp bảo trong đống kia đều là pháp bảo được chế tạo theo kiểu cách giống nhau, nên giá trị mua bán hoàn toàn được xác lập sẵn. Chỉ có vài món trong hơn một trăm kiện pháp bảo thiên giai là được tiên nhân luyện chế nên giá cả có chút xê dịch.

Nhưng tổng thể thì cũng sẽ không lên xuống quá nhiều.

"Vậy pháp bảo sẽ có giá như vậy." Kỷ Ninh lại vung tay lên. "Ta cũng không thiếu bảo vật. Các ngươi tính xem, ai ra giá cao hơn thì toàn bộ pháp bảo và kỳ vật đó đều sẽ thuộc về người đó."

Trên mặt đất lập tức xuất hiện lượng lớn tiên thảo, linh đan, các loại vật hộ thân.

Những bảo vật hộ thân này có ích với Thiếu Viêm Nông nhưng với Kỷ Ninh hiện giờ đã có Nguyên Thần thứ hai, thực lực bản thân ngang tầm với Địa tiên, Tán tiên thì những bảo vật đó lại vô dụng.

"Sao?" Ngu Kỳ và lão già ục ích sáng cả mắt lên.

Tiên thảo, linh đan, kỳ vật giữ mạng?

Giá cả của bảo vật càng có khả năng xê dịch nhiều thì bọn hắn lại càng có thể kiếm chác thêm. Tuy rằng đám pháp bảo khi trước có giá rất cao nhưng ưu đãi mà bọn hắn kiếm được lại rất ít.

"Hay lắm, thật đúng là đã lấy ra hết bảo vật của Thiếu Viêm Nông rồi." Ngu Kỳ thì thào tự nói.

"Đã lâu rồi chưa thấy nhiều thứ tốt thế này." Đôi mắt của lão già ục ịch sáng lên.

Hai người nhanh chóng tính toán, trong đầu lại không ngừng lo lắng.

"Tổng cộng toàn bộ chỗ pháp bảo và bảo vật này, ta có thể ra giá hai trăm sáu mươi vạn cân nguyên dịch!" Ngu Kỳ cắn răng quát. "Chỉ cần lão già này ra giá cao hơn ta, ta sẽ lập tức đi luôn." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Lão già ục ịch ngẩn ra, kinh ngạc nhìn về phía Ngu Kỳ: "Ngươi điên rồi."

Kỷ Ninh cũng cực kỳ kinh ngạc.

Trong đầu Kỷ Ninh thì những bảo vật, linh thảo tiên phảm và nhiều thứ khác nữa lấy từ Vu Giang tiên phủ đều là những thứ đơn giản.

"Ngươi dám ra giá cao hơn sao?" Ngu Kỳ nhìn lão già ục ịch, trong mắt hiện lên vẻ điên cuồng.

"Già rồi nên lú thật." Lão già ục ịch lắc đầu thổn thức. "Ta không dám điên với ngươi. Đạo hữu Kỷ Ninh, ta xin cáo từ. Ngu Kỳ, đại nạn của ta sắp tới nên ta xin khuyên ngươi một câu. Đừng điên quá. Đánh cuộc quá lớn thì cẩn thận phải vác cả người vào bù đó." Lão già ục ịch quay đầu rời đi.

Kỷ Ninh nhìn về phía Ngu Kỳ: "Hai trăm sáu mươi vạn cân nguyên dịch sao?"

"Đúng." Ngu Kỳ gật đầu.

"Được." Kỷ Ninh nở nụ cười.

Kỷ Ninh chẳng thèm để ý tới chuyện khác, nguyên dịch tới tay mới là quan trọng.

Một lát sau, hai người tiến hành giao dịch.

Bảy vật thuộc về Ngu Kỳ. Kỷ Ninh có được hai trăm sáu mươi vạn cân nguyên dịch cùng với một lệnh bài chữ 'Hạ'. Thứ này đại biểu cho Kỷ Ninh sau này sẽ mua bảo vật với giá sáu phần giống như Tán tiên, Địa tiên.

"Kỷ Ninh đạo hữu." Sau khi giao dịch xong, vẻ mặt hưng phấn của Ngu Kỳ hơi đỏ lên, hắn mở miệng nói. "Trời đã sắp tối, đợi tới giờ Tý đêm nay là sẽ diễn ra hội tranh bảo hàng tháng."

"Hội tranh bảo?" Kỷ Ninh gật đầu nhưng cũng không có biểu hiện gì.

"Đây chính là lần tranh bảo tổ chức ở trung ương Thiên Bảo Sơn. Lúc đó sẽ có đông đảo thế lực lớn, thậm chí một vài Tán tiên Địa tiên độc hành tới đưa bảo vật để tiến hành hội Tranh Bảo." Ngu Kỳ nói khẽ. "Thậm chí còn có thể xuất hiện cả pháp bảo tiên giai, còn có rất nhiều thứ khó có thể mua được nhưng lại xuất hiện ở hội Tranh Bảo."

Kỷ Ninh hơi động lòng. Thật sự nên đi xem một lần. Ở đó rất có thể sẽ có xuất hiện tinh hoa ngũ hành. Lúc này hắn mở miệng nói: "Có người của Thiếu Viêm tộc tham gia không?"

"Thiếu Viêm tộc ư? Đây chính là một bộ tộc cực lớn. Mỗi tháng đều có người của họ tới tham gia hội Tranh Bảo." Ngu Kỳ nói.

"Được, tối nay ta sẽ tới xem sao." Kỷ Ninh gật đầu.

. . .

Diên vương phủ thuộc vương đô Đại Hạ.

Người được phong vương thì nhất định là người có địa vị cực cao trong 'Hạ Mang tộc' hoàng tộc Đại Hạ. Dù sao Hạ Mang tộc cũng truyền thừa vô số năm tháng, là chúa tể của cả thế giới này nên đệ tử của Hạ Mang tộc sẽ đông tới nhường nào? Vì thế nên người được phong vương sẽ ít càng thêm ít. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Quận chúa, quận chúa." Mọt nữ tử mặc áo giáp bay về phía ngoài một gian lầu.

"Lên đây đi."

Tầng lầu hai đang có một nữ tử áo xanh vịn tay ngồi nhìn cả vườn rộng. Bên trong vườn có một vài tảng đá, bờ cát và một cái hồ rộng như một bãi biễn.

"Quận chúa." Nữ binh quỳ một gối xuống.

Nữ tử áo xanh nhìn có vẻ yếu đuối nhưng ánh mắt của nàng thì lại làm nữ binh kia hoảng sợ. Nàng lập tức lạnh nhạt nói: "Nói đi, có chuyện gì."

"Thiên Bảo Sơn đưa tới tin tình báo." Nữ binh liền nói.

"Thiên Bảo Sơn?" Nữ tử áo xanh ngẩn ra rồi lập tức nói. "Lấy tới đây."

"Dạ." Nữ binh mặc giáo liền đưa tình báo tới.
Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Sau khi mở ra nhìn, thấy nội dung ghi trong quyển trục thì nữ tử áo xanh không khỏi run lên, thì thào tự nói. "Kỷ Ninh? Tới vương đô Đại Hạ rồi sao? Ngay ở Thiên Bảo Sơn vương đô Đại Hạ?"

"Tách."

Một giọt nước mắt bỗng nhiên rơi vào quyển trục.

Nữ tử áo xanh mới dường như tỉnh táo lại.

"Ha ha ha ha ha. . ." Bỗng nhiên nữ tử áo xanh nở nụ cười. Lúc này nàng đứng lên quát: "Truyền lệnh của ta, chuẩn bị Kim Giáp cấm quân cho ta, theo ta tới Thiên Bảo Sơn."

"Điều động Kim Giáp cấm quân sao?" Nữ binh mặc giáp ngẩn ra.

"Còn không đi mau." Nữ tử áo xanh quát.

"Dạ." Nữ binh mặc giáp không dám chần chờ, vội vàng lui đi.

Nữ tử áo xanh kích động đi tới đi lui trên lầu, thân thể hơi run lên, thì thào tự nói: "Dòng máu còn lại duy nhất của cô cô, đệ đệ của ta, đệ đệ duy nhất của ta. Rốt cuộc thì ngươi đã tới. Tỷ tỷ muốn tới gặp ngươi, muốn tới gặp ngươi. Ta sẽ không bao giờ để Thiếu Viêm tộc làm tổn thương ngươi mảy may, tuyệt đối không!"

"Quận chúa." Ở xa xa có nữ binh hô lên.

Nữ tử áo xanh quay đầu, lập tức cả người biến mất rồi bay về phía xa xa.

Rất nhanh.

Một chiếc xe bao quanh bởi lửa vàng có hai con Thanh Loan kéo đằng trước cùng với một đám Kim Giáp cấm quân theo sau xuất hiện. Mỗi người có hơi thở mạnh mẽ giống như một thể. Xung quanh bọn họ xuất hiện mây mù, toàn bộ cấm quân đều đứng lên mây mù.

"Thoanh Loan, tới Thiên Bảo Sơn." Nữ tử áo xanh ngồi trên xe.

"Vâng thưa quận chúa." Một con Thanh Loan trong đó nói tiếng người rồi tiếp theo cả hai con Thanh Loan kéo xe đi. Đám Kim Giáp cấm quân vây quanh bay thẳng tới trung ương Thiên Bảo Sơn.




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 13
Pháp chỉ.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Được một đám Kim Giáp cấm quân bao quanh, Thanh Loan kéo tiên liễn tới trung ương Thiên Bảo Sơn thì đã có người chủ động ra nghênh đón. Dù sau đây cũng là Tích Nguyệt quận chúa tiếng tăm lẫy lừng của Diên vương phủ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Tích Nguyệt muội muội." Một nữ tử áo trắng có khí chất lỗi lạc như tiên nữ đi ra nghênh đón.

"Thanh Liễu tỷ tỷ." Tích Nguyệt quận chúa cũng xuống xe, lộ ra vẻ tươi cười.

"Sao Tích Nguyệt muội muội lại tới Thiên Bảo Sơn vậy? Với tính cách của muội thì rất ít khi tới đây. Ta còn đang tính mấy hôm nữa tới chỗ mươi cơ đấy." Nữ tử áo trắng Thanh Liễu cười nói. Thanh Liễu tiên tử. . .chính là một tiên nhân nữ chuyển thế. Kiếp trước là một Tán tiên của Thiên Nông tộc. Sau khi chuyển sang kiếp khác cũng vẫn đầu thai vào Thiên Nông tộc!

Ở trung ương Thiên Bảo Sơn, vị Thanh Liễu tiên tử cấp độ Nguyên Thần đạo nhân này cũng có địa vị cực cao, là bạn thân chốn khuê phòng với Tích Nguyệt quận chúa.

"Muốn tới xem thì tới thôi." Tích Nguyệt quận chúa cắp tay với Thanh Liễu tiên tử. Dưới chân hai người xuất hiện đám mây, cả hai bay dọc theo hành lang đi vào. Những người bình thường như Kỷ Ninh thì đều sẽ phải tiến vào lối đi bình thường.

"Muội nên sớm ra ngoài hơn mới đúng. Cả ngày buốn chán ở vương phủ như thế. Muội không thấy buốn nhưng ta thấy buồn thay cho cả muội đó." Thanh Liễu tiên tử nói. Nàng Tích Nguyệt quận chúa đều tốt mọi mặt, nhưng lại quá mức quái gở. Những người tuổi trẻ thuộc hoàng tộc và những bộ tộc lớn khi tụ họp đều nhắc tới Tích Nguyệt quận chúa này.

Bởi vì hoàng tộc có rất nhiều đệ tử nên thật ra địa vị hoàng tử công chúa cũng không quá cao. Mà Diên Vương lại chỉ có Tích Nguyệt quận chúa là người thân nên rất yêu quý Tích Nguyệt quận chúa, cho nên địa vị của Tích Nguyệt quận chúa lại rất cao.

Rất nhiều người cho rằng. . .Tính khí quái gở như vậy là có quan hệ với tuổi thơ của Tích Nguyệt quận chúa.

Bởi vì không ai biết thời thơ ấu của Tích Nguyệt quận chúa ra sao. Khi Diên Vương đưa Tích Nguyệt quận chúa về thì đã là một cô nương duyên dáng yêu kiều rồi.

"Đúng rồi, tỷ giúp ta điều tra xem." Tích Nguyệt quận chúa mở miệng nói. "Hôm nay chắc là có một người tên Kỷ ninh tới Thiên Bảo Sơn. Tỷ điều tra xem Kỷ Ninh kia hiện đang ở đâu? Hắn vẫn đang ở trong Thiên Bảo Sơn."

"Được." Thanh Liễu tiên tử mỉm cười rồi lập tức truyền âm cho một tên tay chân ở ngoài trăm dặm. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Xem ra Tích Nguyệt muội tới lần này chính là vì Kỷ ninh kia. Kỷ Ninh, tên này. . .ta nhớ hình như chính là đệ tử Hắc Bạch Học cung ở quận An Thiền đã giết chết Thiếu Viêm Nông." Thanh Liễu tiên tử nói.

"Chính là hắn." Tích Nguyệt quận chúa lộ ra vẻ tươi cười. "Ta cũng rất hiếu kỳ với hắn. Vậy mà dám giết cả Thiếu Viêm Nông."

"Ta cũng cực kỳ tò mò." Thanh Liễu tiên tử nói.

Chỉ một lát sau.

"Đã điều tra ra." Thanh Liễu tiên tử nói. "Hiện tại Kỷ Ninh đang ở "Đa Bảo Phong'."

Trung ương Thiên Bảo Sơn chiếm diện tích cực lớn. Bên trong có từng ngọn núi. Những đỉnh núi kia. . .như những miếng vảy khổng lồ của con Kỳ Lân. Trong đó có chín ngọn núi liền nhau gọi là 'Đa Bảo Phong'. Xung quanh mỗi ngọn núi đều có lơ lửng vài trăm chỗ ngồi. Những chỗ ngồi này đều được ngưng tụ ra từ đám mây hình tròn. Đám mây hình tròn có diện tích khoảng mười trượng, phía trên có đặt bàn dày, ghế ngồi và hầu gái ở bên.

Kỷ Ninh khoanh chân ngồi trên một đám mây hình tròn ở đó, ăn mỹ thực. Bạch Thủy Trạch và tiểu Thanh cũng chia ra ngồi bên. Ở bên cạnh còn có một hầu gái đợi lệnh.

"Vù."

Trên ngọn núi xuất hiện gợn sóng. Thanh Liễu tiên tử và Tích Nguyệt quân chúa bay ra, đáp xuống đám mây mỳ. Hai người bọn họ cùng ngồi xuống. Lập tức ở bên có hầu gái đưa thức ăn tới.

"Nhìn đi, bên kia chính là Kỷ Ninh." Thanh Liễu tiên tử nhìn thoáng qua phía Kỷ Ninh.

Tích Nguyệt quận chúa theo ánh mắt của Thanh Liễu tiên tử, nhanh chóng phát hiện ra phương hướng. Ở hướng đó có rất nhiều đám mây hình tròn. Những đám mây hình tròn kia cao thấp khác nhau, ngồi trên đó có đủ loại khách. Thậm chí có vài người có quyền thế cực lớn ở vương đô Đại Hạ. Những người đó còn chủ động mỉm cười vể phía Thanh Liễu tiên tử và Tích Nguyệt quận chúa.

"Sao?" Tích Nguyệt quận chúa nhanh chóng phát hiện ra một thiếu niên mặc da thú nhìn rất đỗi bình thường ở giữa đám khách kia.

Tuy rằng mặc da thú nhưng thiếu niên kia vẫn mải miết ăn uống, bên cạnh có một con chó màu trắng tuyết và con rắn nhỏ cũng đang ăn và bàn tán. "Nơi này thật không tệ." "Không hổ là vương đô Đại Hạ. Quận An Thiền chưa bao giờ thấy được. Chủ nhân, chúng ta tới đây thật là đúng."

"Kỷ NInh. . ."

Tích Nguyệt quận chúa nhìn về phía Kỷ Ninh ở xa xa, trong lòng cảm thấy ấm áp.

"Giống như."

"Giống như phụ thân!"

Tích Nguyệt quận chúa thầm nói.

Dung mạo của Kỷ Ninh khá giống với mẫu thân Uất Trì Tuyết. Mà Uất Trì Tuyết lại là anh em ruột với Uất Trì Sơn. . .Người ta thường nói cháu trai giống bác trai. Kỷ Ninh đúng là có rất nhiều điểm giống với Uất Trì Sơn. Nhưng do Kỷ Ninh đột phá Tiên Thiên rất sớm nên bộ dáng luôn là thiếu niên. Nếu hắn đột phá Tiên Thiên chậm thêm vài năm. . ,Với chiều cao mười một tuổi đã như vậy thì mười sáu tuổi chắc chắn sẽ rất khôi ngô.

"Đệ đệ." Tích Nguyệt quận chúa cảm thấy ấm áp trong lòng. Nước mắt kìm không được phải rơi ra.

Quá lâu rồi.

Nàng vẫn luôn cảm thấy cô độc. Cho dù ông ngoại có tìm thấy nàng rồi đưa nàng tới vương đô Đại Hạ thì nàng vẫn luôn cảm thấy cô độc. Nàng lại càng nhớ tới mẫu thân và sau đó là phụ thân đã chết của nàng. . .Ngày ngày trong giấc mơ, nàng luôn nhớ về những ngày tháng ấm áp khi ở cùng cha mẹ trên hải đảo.

Nàng luôn muốn được về hải đảo kia làm cô gái ngư dân. Nhưng đáng tiếc, quá khứ đã đi thì không thể nào trở lại.

Mệnh giản của phụ thân đã nát vụn nên nàng luôn cho rằng nàng không còn thân nhân nào nữa. . .Nhưng cái chết của Thiếu Viêm Nông lại liên lụy tới một thiếu niên có mẫu thân tên là 'Uất Trì Tuyết'. Mà nghe nói người đó là 'dư nghiệt của Uất Trì tộc'. Tuy rằng nàng chưa bao giờ gặp Uất Trì Tuyết nhưng cũng từng nghe phụ thân nhắc tới. Đó là muội muội còn sống duy nhất của phụ thân.

"Đệ đệ." Khi trước Tích Nguyệt quận chúa rất vội vàng nhưng khi nhìn thấy thiếu niên ở xa xa ngồi ăn uống với hai con linh thú Bạch Thủy Trạch và Không Thanh Xà thì nàng lại không vội nữa.

"Tích Nguyệt, tối nay có hội Tranh Bảo tổ chức một tháng một lần." Thanh Liễu tiên tử cười nói. "Hơn nữa ta nghe nói một tin tức có quan hệ với Kỷ Ninh kia."

"Tin gì vậy?" Tích Nguyệt quận chúa vừa nghe thấy hai chữ Kỷ Ninh thì lập tức có hứng thú.

Thanh Liễu tiên tử nói: "Kỷ Ninh kia vốn không có hứng thú với hội Tranh Bảo nhưng sau khi nghe nói 'Thiếu Viêm tộc' có người tới thì hắn lại tới."

"A." Tích Nguyệt quận chúa kinh ngạc. "Hắn tới đây làm gì?" Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Lần này, Kỷ Ninh không hề thay đổi dung mạo, lại còn mang theo cả linh thú, cưỡi xe của Thiếu Viêm Nông tới Thiên Bảo Sơn. Quả thật là không e ngại Thiếu Viêm tộc phát hiện ra." Thanh Liễu tiên tử cảm khái. "Thậm chí nghe thấy Thiếu Viêm tộc cử người tới thì lập tức tới đây ngay. Ta cảm giác thấy hắn đang thật sự chống lại cả Thiếu Viêm tộc. Không thể không nói, hắn thật sự quá lớn mật đấy."

"Vậy không phải hắn sẽ gặp nguy hiểm rất lớn sao?" Tích Nguyệt quận chúa liền nói.

"Kỷ Ninh kia có bảo vật của Thiếu Viêm Nông nên chắc chắc bảo vật hộ thân sẽ có không ít." Thanh Liễu tiên tử nói. "Hơn nữa, nếu đã có thể giết chết Thiếu Viêm Nông thì khẳng định bản thân Kỷ ninh cũng rất bất phàm. . .Với thực lực của hắn, lại ở vương đô Đại Hạ thì Thiếu Viêm tộc thật sự rất khó để giết được."

Tích Nguyệt quận chúa cũng tỉnh táo lại, gật đầu. "Đúng vậy, cấm quân vương đô Đại Hạ giám sát cả vương đô. Một khi có chiến đấu là sẽ nhanh chóng na di tới ngay."

"Đúng, cho nên Thiếu Viêm tộc muốn giết Kỷ Ninh thì sẽ phải phái tử sĩ ra. Hơn nữa tử sĩ phải giết chết Kỷ Ninh trong một cái hô hấp. Mà tử sĩ như thế. . ." Thanh Liễu tiên tử lắc đầu. "Thật sự khó, thật sự rất khó tìm. Ít nhất cũng phải là Tán tiên hàng đầu. Hơn nữa cho dù có là Tán tiên thì e là cũng không chắc chắn giết chết được Kỷ Ninh trong một hô hấp. Dù sao khi trước Kỷ ninh đã có chiến tích giết chết cả Thiếu Viêm Nông và một Thần Ma cấp độ Nguyên Thần."

Tích Nguyệt quận chúa cũng cười.

Nàng chợt cảm thấy tự hào vì có đệ đệ như vậy. Đệ đệ của mình đúng là rất lợi hại.

. . .

Trời đã tối. Giữa trời đêm xuất hiên từng ngôi sao sáng, từng ánh sao liên hệ với nhau tạo thành một lối đi giữa ánh sao. Một lão già cao cao gầy gầy có đôi mắt hẹp dài bước ra từ ánh sao. Đúng là Huyền Cơ lão tổ.

Phía dưới là một ngọn núi yên tĩnh.

"Phù Vân." Huyền Cơ lão tổ hờ hững mở miệng. Giọng nói lập tức xuyên qua tầng tầng núi, truyền xuống phái dưới

Rất nhanh đã có một bóng người rời khỏi dãy núi. Đó là một lão già hói đầu. Lão già hói đầu vừa thấy Huyền Cơ lão tổ thì lập tức cung kính hành lễ. "Phù Vân bái kiến lão tổ."

"Ừ, ngươi tu luyện tới nay đã bao nhiêu năm rồi." Huyền Cơ lão tổ lạnh nhạt nói.

"Tới nay đã là mười hai vạn tám ngàn một trăm mười ba năm rồi." Lão già hói đầu cung kính nói.

"Coi như không tệ. Mười vạn năm sẽ có một cửa ải lướn. Bình thường Tán tiên đều không thể vượt qua nổi mười vạn năm." Huyền Cơ lão tổ nói.

Lão già hói đầu liền nói. "Năm xưa Phù Vân độ kiếp thất bại làm nền móng Nguyên Thần bị tổn thương. Cũng may là có bộ tộc trợ giúp thì mới có thể khôi phục lại, nhờ đó mới có thể sống tới bây giờ. Nhưng. . tới bây giờ đã gần như là cực hạn của ta. Mỗi một lầm tam tai cửu kiếp là một hồi kiếp nạn khó khăn với ta. Ta muốn chuyển sang kiếm khác. . .nhưng lại sợ chuyển thế thất bại."

Không phải người nào chuyển thế cũng thành công. Có người may mắn sẽ thành công nhưng có người lại đi đời.

Am tào Địa phủ không phải nơi dễ dàng.

"Ta sẽ ban cho ngươi một phần pháp chỉ để chuyển thế." Huyền Cơ lão tổ mở miệng.

"Pháp chỉ chuyển thế?" Lão già hói đầu lập tức lộ ra vẻ sợ hãi pha lẫn vui mừng.

Pháp chỉ chính là thứ truyền đạt mệnh lệnh của người bản lĩnh lớn trong tam giới.

Với pháp chỉ của những người bản lĩnh lớn này thì tới cả Âm tào Địa phủ cũng phải nể. Cho dù là Thiếu Viêm tộc thì pháp chỉ này cũng không đơn giản chỉ là trân quý. Dù sao thì cũng có rất nhiều Tán tiên. Chỉ riêng Thiếu Viêm tộc đã có hơn ngàn Tán tiên rồi.

"Ta cần ngươi làm một chuyện," Huyền Cơ lão tổ mở miệng.

"Xin lão tổ ra lệnh." Lão già hói đầu nói. Khi trước lão ta đã xin bộ tộc vài lần nhưng bộ tộc chưa bao giờ ban cho một phần pháp chỉ chuyển thế. Hiện tại lão tổ lại tự mình đến, lại còn định ban cho một phần pháp chỉ chuyển thế thì việc này gần như chắc chắn rồi.

"Ngươi có biết việc Kỷ Ninh giết chết Nông nhi không?" Huyền Cơ lão tổ lạnh nhạt nói.

"Có biết." Lão già hói đầu liên fnói.

Việc này sao lại không biết đươc. Thiếu Viêm Nông gần như là ván đã đóng thuyền với chức Vũ Thần Công rồi, bên người còn có Thần Ma bảo vệ. Trong lòng của lão tổ thì hắn ta còn có địa vị hơn xa với Tán tiên sắp chết như thế này.

"Hiện tại Kỷ Ninh ở ngay vương đô Đại Hạ." Huyền Cơ lão tổ ra lệnh. "Ngươi đi tới vương đô Đại Hạ, giết chết Kỷ Ninh, sau đó lập tức đầu thai."

"Vương đô Đại Hạ?" Lão già hói đầu biến đổi sắc mặt.

Giết người ở vương đô Đại Hạ?

Trong khoảng khắc giết chết Kỷ Ninh?

Đây không phải việc đơn giản. Dù sao Kỷ Ninh chính là kẻ đã giết chết Thiếu Viêm Nông và một Thần Ma cấp độ Nguyên Thần. Vì thế việc giết Kỷ Ninh đã rất khó rồi, lại thêm việc giết người ở vương đô Đại Hạ thì lại càng thêm phiền toái. Không cẩn thận là thần hồn của hắn cũng không trốn thoát nổi, bị cấm quân bắt đi thì kết cục của hắn chắc chắn là hồn phi phách tán.

"Ta cho ngươi thời gian để chuẩn bị. Muốn mua bảo vật nào cứ mua, muốn đổi bảo vật nào cứ đổi. Ta muốn hôm nay ngươi phải giết chết Kỷ Ninh." Huyền Cơ lão tổ lạnh lùng nói, đồng thời trong tay xuất hiện cuốn tranh màu vàng. "Đây là pháp chỉ chuyển thế. Ngươi lập lời thề Thiên Đạo thì ta sẽ ban ngay cho ngươi."

Lão gòa hói đầu hơi chần chờ khi nhìn thấy pháp chỉ màu vàng. Nghĩ tới bản thân cũng có không ít bảo vật, nếu hết đi đổi lấy vài món có uy lực đáng sợ thì vẫn có thể.

Hơn nữa Huyền Cơ lão tổ đã tự mình tới thì e là mình không thể nào không đồng ý được.

"Thiên Đạo làm gương! Phù Vân ta thề phải giết Kỷ Ninh trong vòng ba ngày, không tiết lộ chút tin tức nào ra khỏi Thiếu Viêm tộc. Nếu ta làm trái lời thề thì sẽ bị hồn phi phách tán." Lão già hói đầu cắn răng nói.

"Tốt lắm." Huyền Cơ lão tổ gật đầu rồi lập tức vung tay lên. Cuốn tranh màu vang bay thẳng qua.

Lão già hói đầu nhận cuốn tranh.

"Cho ngươi ba ngày, nhưng càng sớm thì càng tốt." Huyền Cơ lão tổ nói xong lập tức cất bước biến mất giữa vô sô ngôi sao.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 5:02 pm

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 14
Lần đầu nhìn thấy Mộc Truyền chân nhân.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Trong Thiên Bảo Sơn, trên chín ngọn Đa Bảo Phong có lơ lửng từng đám mây bay. Trên mây có đủ loại nhân vật lợi hại. Quả thật là ngư long hỗn tạp.

"Đạo hữu Kỷ Ninh." Ngu Kỳ mặc áo tím đi tới chỗ Kỷ Ninh.

"Sao?" Kỷ Ninh nhìn về phía Ngu Kỳ. Lần đổi đống bảo vật lấy hai trăm sáu mươi vạn cân nguyên dịch vẫn làm Kỷ Ninh cảm thấy hài lòng, cười nói. "Đạo hữu Ngu Kỳ. Chúng ta uống vài chén rượu nào."

"Không cần phải uống rượu đâu." Ngu Kỳ cười, khẽ nói: "Ta tới đây là để báo cho đạo hữu Kỷ Ninh ngươi biết, người Thiếu Viêm tộc đã tới."

"Người Thiếu Viêm tộc đã tới sao?" Đôi mắt của Kỷ Ninh sáng quắc lên. "Ở đâu?"

"Đúng vậy, ở đâu thế?" Hai tròng mắt của tiểu Thanh cũng sáng cả lên.

Ngu Kỳ ngạc nhiên.

Một người một rắn ở trước mặt này sao vừa nghe thấy Thiếu Viêm tộc là đã như nhìn thấy con mồi vậy?

"Đang ở kia." Ánh mắt của Ngu Kỳ nhìn về một ngọn núi phía xa xa. "Thấy không? Đám người vừa đi ra từ ngọn núi đó là chín hầu gái."

Kỷ Ninh nhìn theo ánh mắt của Ngu Kỳ là lập tức nhìn thấy một đám người ở đằng kia. Người cầm đầu là một trung niên tóc tai rối bù, khí độ bất phàm. Bên cạnh còn có hai thiếu niên còn những người khác đều là hộ vệ, tôi tớ, hầu gái.

"Thiếu Viêm Tú Thủy?" Con ngươi Kỷ Ninh rụt lại.

Khi trước, sau khi bán đi bảo vật, Kỷ Ninh đã mua không ít tình báo về những thế lực như 'Thiếu Viêm tộc' ở vương đô Đại Hạ. Tóm lại, những tin tức về những nhân vật lợi hại của Thiếu Viêm tộc đều được ghi chép lại. Tất cả đều được Kỷ Ninh khắc sâu trong đầu.

Thiếu Viêm Tú Thủy chính là một Phản Hư địa tiên! Được Thiếu Viêm tộc bồi dưỡng, là người có hi vọng trở thành 'Thiên Tiên'. Tuy địa vị của hắn không bằng Vũ Thần Công. Nhưng vì là người thật sự có hi vọng trở thành 'Thiên Tiên' nên thông thường sẽ không phải xử lý những việc vặt.

Nếu làm Vũ Thần Công thì sẽ phải xử lý rất nhiều việc, nên đầu óc luôn bị phân tâm.

"Nhận ra người đó sao?" Ngu Kỳ mỉm cười nói khẽ. "Hiện tại Thiếu Viêm Tú Thủy dẫn con trai hắn là Thiếu Viêm Tuấn tới mở tiệc chiêu đãi 'Mộc Truyền chân nhân' đến từ Nam Hải."

"Mở tiệc chiêu đãi Mộc Truyền chân nhân?" Kỷ Ninh hơi nghi ngờ nói. "Thiếu Viêm Tú Thủy có địa vị bất phàm. Vậy mà hắn lại đặc biệt mở tiệc chiêu đãi một tên Vạn Tượng chân nhân, lại còn đến từ Nam Hải sao?"

Ngu Kỳ cười nói. "Đạo hữu Kỷ Ninh còn chưa biết thôi. Nam Hải rộng lớn vô cùng nên rất khó quản nổi. Ở đó tu sĩ giết chóc nhau cực kỳ hỗn loạn. Nhưng vùng đất hỗn loạn đó sẽ sinh ra những thiên tài thật sự tuyệt thế. Mộc Truyền chân nhân chính là một Vạn Tượng chân nhân được xưng tụng là đỉnh cao ở đó.

"Đỉnh cao?" Kỷ Ninh hơi kinh ngạc. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Nam Hải. . .

Có vô số hòn đảo trên đại dương mênh mông. Người tu tiên cũng cực nhiều. Nhưng nếu xưng là Vạn Tượng chân nhân ở rất nhiều quận thì có phải quá kiêu ngạo không đây?

"Mộc Truyền chân nhân chính là một người có hi vọng rất lớn trở thành kẻ đứng đầu ở đại hội Tiên Duyên lần này." Ngu Kỳ khẽ nói. "Trong ba trăm năm, Mộc Truyền chân nhân cũng đã từng giết chết cả Nguyên Thần đạo nhân." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Ba trăm năm giết chết Nguyên Thần đạo nhân?" Kỷ Ninh kinh hãi.

"Mộc Truyền kia. . .Vì đại hội Tiên Duyên mà cứ đứng ở giai đoạn Vạn Tượng chân nhân tới ba trăm năm sao?" Tiểu Thanh bên cạnh kinh ngạc hô lên. "Ta nghe nói có kẻ biến thái như thế, không ngờ lại đúng là có."

May là mỗi tầng mây đều có trận pháp che chắn xung quanh nên âm thanh sẽ không truyền ra ngoài.

Kỷ Ninh cũng cảm thấy căng thẳng. Trong ba trăm năm có thể giết chết cả Nguyên Thần đạo nhân sao? Vậy thì bây giờ mạnh tới mức nào đây?

"Mộc Truyền chân nhân này có tiếng tăm rất lớn." Ngu Kỳ liền nói. "Vào hai trăm năm trước, Mộc Truyền chân nhân đã luyện được Nguyên Thần thứ hai."

"Nguyên Thần thứ hai. . ." Kỷ Ninh thần nhắc lại.

"Mấy chục năm trước, Nguyên Thần thứ hai của hắn đã tu luyện tới Phản Hư địa tiên!" Ngu Kỳ nói. "Hắn đã chiếm được một hòn đảo lớn ở Nam Hải, thường xuyên giảng đạo. Bất kể là yêu quái hay loài người đều tới nghe. . .Hắn giảng đạo lâu ngày cũng làm cho danh tiếng của hắn truyền đi thêm xa. Đồng thời ở bên ngoài cũng biết được Tán tiên, Địa tiên chết trong tay hắn đã hơn sáu vị."

Kỷ Ninh, Bạch thúc, tiểu Thanh nghe được thì thấy cực kỳ khiếp sợ.

"Đồ điên! Bản thể của hắn mới chỉ ở cảnh giới Vạn Tượng chân nhân. Vậy mà Nguyên Thần thứ hai dám tu luyện tới Phản Hư địa tiên sao?" Tiểu Thanh kinh ngạc hô lên. "Ba trăm năm nữa, hắn không sợ tam tai cửu kiếp sao?"

"Kẻ dám điên cuồng như vậy thì không phải là đồ điên mà chính là yêu nghiệt tuyệt thế." Kỷ Ninh nói.

Thật ra bản thể là Vạn Tượng chân nhân, mà Nguyên Thần thứ hai lại tu luyện tới Phản Hư địa tiên là một việc cực kỳ nguy hiểm.

Bởi vì một khi tam tai cửu kiếp giáng xuống thì uy lực sẽ có quan hệ với thực lực. 'Tam Tai Cửu Kiếp' của một tên Phản Hư địa tiên đáng sợ tới mức nào? Một khi tam tai cửu kiếp đó buông xuống thì sẽ giáng xuống cả bản thể và Nguyên Thần thứ hai. Nguyên Thần thứ hai có thể đỡ nổi, nhưng bản thể lại có thực lực quá yếu nên e là cũng chẳng có cách nào đỡ nổi.

"Nguyên Thần thứ hai của Mộc Truyền chân nhân cũng chỉ mới đột phá Phản Hư địa tiên ở mấy chục năm trước. Nhưng rồi cũng sẽ phải vượt qua tam tai cửu kiếp thôi." Ngu Kỳ cười. "Ta cũng không tin bản thể Vạn Tượng chân nhân của hắn đỡ nổi tam tai cửu kiếp của Phản Hư địa tiên."

"Ừ." Kỷ Ninh gật đầu.

Chắc là như vậy.

"Có điều vị Mộc Truyền chân nhân này có cảnh giới đúng là rất cao. Dám giảng đạo công khai, người ngoài biết được sáu vị Tán tiên, Địa tiên chết trong tay hắn. . .thì vương đô Đại Hạ đã sớm công nhận Mộc Truyền chân nhân là một trong những người có hi vọng đứng đầu nhất." Ngu Kỳ cảm khái. "Hiện tại đã lợi hại như thế. Nếu bản thể của hắn bái được làm môn hạ của một vị bản lĩnh lớn ở tam giới, sau đó tu luyện pháp môn đỉnh cao hơn, thần thông bí thuật mạnh hơn. Thì sau này chắc chắn bản thể của hắn sẽ mạnh hơn Nguyên Thần thứ hai rất nhiều."

"Đạo hữu Ngu Kỳ." Kỷ Ninh liền nói. "Về phần đại hôi Tiên Duyên lần này. Không biết có tình báo về những nhân vật lợi hại được công nhận không vậy?"

"Có chứ." Ngu Kỳ gật đầu. "Có điều đó cũng chỉ là những người có danh tiếng thôi. Dù sao vương triều Đại Hạ cũng quá lớn. Không ai có thể biết còn có bao nhiêu thiên tài yêu nghiệt đang ẩn dấu. Giống như khi trước đạo hữu Kỷ Ninh giết chết Thiếu Viêm Nông thì cả vương đô Đại Hạ mới nghe thấy tên của ngươi."

"Vương triều Đại Hạ có không ít nhân tài ẩn dật. Mộc Truyền chân nhân chính là một trong những người có hi vọng nhất. Nhưng chưa ai có thể đoán ra được liệu rằng đột nhiên có một thiên tài đáng sợ nào đó tới thêm nữa không." Ngu Kỳ cảm khái.

Kỷ Ninh cũng gật đầu. "Ta cần toàn bộ tình báo về những Vạn Tượng chân nhân lợi hại trong lần đại hội Tiên Duyên này."

"Ta sẽ nhờ người đưa tới." Ngu Kỳ cười nói rồi lập tức lui đi.

Sau khi Ngu Kỳ đi.

Trên đám mây, Kỷ Ninh, Bạch thúc, tiểu Thanh cũng cảm thấy 'đại hội Tiên Duyên' không hề đơn giản chút nào.

"Nguyên Thần thứ hai đã tới Phản Hư địa tiên, vậy mà bản thể lại mặt dày mày dạn đứng ơ cảnh giới Vạn Tượng chân nhân." Tiểu Thanh oán hận nói.

"Tất cả cũng chỉ vì muốn bái một vài nhân vật lợi hại ở tam giới làm sư phụ mà thôi." Kỷ Ninh cười nói. "Thật bình thường."

Đó gọi là sư phụ dẫn vào cửa, tu hành dựa vào bản thân.

Tu hành đúng là dựa vào cá nhân. Nhưng tối thiểu cũng phải có 'sư phụ' chỉ bảo dẫn dắt đi vào cửa. Mỗi sư phụ sẽ có mức độ tốt khác nhau. Tuy rằng Kỷ Ninh chưa thật sự gặp Tam Thọ đạo nhân. Nhưng Tam Thọ đạo nhân đã bố trí cho hắn 'Thần Thông Điện' 'Chiến Thần Điện' 'Tinh Thần Điện' là đã giống như dẫn đường cho rồi.

Ở một chỗ khác.

"Lần trước tạm biết ở Nam Hải đã qua trăm năm rồi. Lần này đạo hữu tiến về vương đô Đại Hạ. Ha ha ha. . ." Thiếu Viêm Tú Thủy, tóc tai rối bời, cảm khái cười. "Vừa nghĩ tới việc đạo hữu đại phát thần uy ở đại hội Tiên Duyện, lại còn làm cho một vài người bản lĩnh lớn trong tam giới phát hiện ra đạo hữu, nhận đạo hữu làm môn hạ là ta đã không ghen tị không thôi rồi. Nếu sớm biết thế này thì ta cứ cắm dùi ở Vạn Tượng chân nhân từng đó năm rồi."

Mộc Truyền chân nhân có bộ dáng thiếu niên, vẻ mặt thật thà phúc hậu.

Nhưng vị thiếu niên thật thà phúc hậu này lại có tiếng tăm vang khắp Nam Hải. Một thân một mình lưu lạc tạo ra uy danh lớn tới vậy. Thậm chí còn giảng đạo công khai làm vô số người tu tiên, yêu quái tôn sùng.

"Tú Thủy đạo hữu còn không biết đó thôi. Nhịn ở cạnh giới Vạn Tượng chân nhân cũng cực kỳ khó chịu." Mộc Truyền chân nhân cảm khái. "Nền móng của bản thể ta còn mạnh hơn Nguyên Thần thứ hai nhiều. Dù sao Nguyên Thần thứ hai cũng chỉ có theo dòng luyện khí, mà bản thể của ta chủ tu là Thần Ma luyện thể. Nhưng ta lại vẫn không chịu đột phá. Để lâu. . .tạo thành Tâm ma của ta. Lần tam tai cửu kiếp gần đây nhất, khi đó Nguyên Thần thứ hai cảu ta là 'Nguyên Thần viên mãn', tâm ma mạnh cực kỳ. Lúc đó tâm ma hấp dẫn làm ta tí nữa đã mất mạng rồi."

Thiếu Viêm Tú Thủy gật đầu: "Người khác chỉ thấy được vẻ ngoài của ngươi, chỉ mong chờ nhìn thấy ngươi tỏa sáng ở đại hội Tiên Duyên chứ nào đâu có biết trong ba trăm năm nhẫn nhịn đã làm cho Tâm ma của ngươi đáng sợ đến đâu."

"Phụ thân" Một thiếu niên tuấn mỹ khác ở bên hô lên.

Thiếu Viêm Tú Thủy nhìn về phía con trai mình.

"Ta có nên nhẫn nhịn ba trăm năm không?" Thiếu niên tuấn mỹ này hỏi.

"Ngươi ấy à? Ngươi có nhẫn nhịn ba trăm năm nữa thì cũng chẳng có tí hi vọng nào. Cứ cắm đầu vào tu luyện đi, có thể trở thành Phản Hư địa tiên là đã phải cảm ơn ông trời rồi." Thiếu Viêm Tú Thủy bất đắc dĩ lắc đầu. Những kẻ có tiêu chuẩn như con trai hắn đều được hắn loại bỏ thẳng khỏi 'đại hội Tiên Duyên' lần này. Bởi vì đại hội Tiên Duyên có không biết bao nhiêu thiên tài nhẫn nhịn đợi tới ngày một nhát lên trời kia.

Thiếu niên tuấn mỹ bĩu môi.

Phụ thân nói chuyện với MộcTruyện chân nhân. Tuy hắn đã tới cảnh giới Vạn Tượng nhưng có thể hiểu rõ rằng không chỉ là hàng dưới. . .Hắn chán nản nhìn ra xung quanh. Bỗng nhiên ánh mắt đặt vào một đám mây ở xa xa. Trên đám mây đó đang có một thiếu niên mặc da thú, một con chó trắng tuyết, một thiếu nữ áo xanh. Thậm chí thiếu niên kia còn đang đọc một quyển sách. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Hắn là?" Thiếu niên tuấn mỹ trợn tròn mắt. "Kỷ Ninh?"

"Phụ thân, phụ thân mau nhìn kìa." Thiếu niên tuấn mỹ vội hô lên.

Thiếu Viêm Tú Thủy nhìn về phía con trai mình. Hiển nhiên con trai cắt lừoi của mình đã làm hắn có chút không vui.

"Người mau nhìn xem. Kỷ Ninh. Là tên Kỷ Ninh giết Thiếu Viêm Nông." Thiếu niên tuấn mỹ chỉ về phía kia.

Hai người Thiếu Viêm Tú Thủy và Mộc Truyền chân nhân cùng nhìn qua.

Vừa liếc mắt một cái là đã thấy thiếu niên mặc da thú ở xa xa kia.

"Hình dạng của hắn, mặc. . .bên cạnh lại còn là Bạch Thủy Trạch và một thiếu nữ áo xanh. Chẳng lẽ đúng là Kỷ Ninh?" Thiếu Viêm Tú Thủy nhíu mày. Thiếu Viêm tộc vẫn luôn đuổi giết Kỷ Ninh, nhưng loại chuyện này cũng không hề làm phiền 'Thiếu Viêm Tú Thủy'. Nhưng trong lòng hắn thì vẫn cảm thấy kiêu ngạo vì bộ tộc nên dĩ nhiên không thể chấp nhận loại khiêu khích với bộ tộc thế này được.

"Chẳng lẽ đúng là hắn?" Thiếu Viêm Tú Thủy nói khẽ. "Dám tới vương đô Đại Hại. Rốt cuộc thì Kỷ Ninh kia muốn làm gì? Khiêu khích Thiếu Viêm tộc sao?"

Ở bên cạnh, Mộc Truyền chân nhân cũng nhìn về phía đó, cười nói: "Nghe nói Kỷ Ninh rất lợi hại. Chẳng lẽ cũng tới tham gia đại hội Tiên Duyên giống ta sao?"




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chương 15
Muốn nổi danh ở hội Tranh Bảo
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Hắn ấy à?" Thiếu Viêm Tú Thủy lắc đầu. "Tu luyện mới có ba mươi năm ngắn ngủi, chưa thể nào đủ tích cóp mà nổi tiếng ở đại hội Tiên Duyên được. Cơ bản là nằm mơ." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Con trai của hắn ở bên cắn răng nói: "Phụ thân, tên Kỷ Ninh này chà đạp lên thanh danh của Thiếu Viêm tộc ta. Vì thể diện Thiếu Viêm tộc, phải giết chết hắn."

"Không cần ngươi quan tâm." Thiếu Viêm Tú Thủy nhìn về phía con trai.

. . .

Ngay lúc Thiếu Viêm Tú Thủy, Mộc Truyền chân nhân, Tích Nguyệt quận chúa, Thanh Liễu tiên tử đều đang chú ý tới Kỷ Ninh thì khách tới Đa Bảo Phong cũng tăng lên nhiều. Những người này đều tới để tham gia 'hội Tranh Bảo'. Trong đó có một lão già hói đầu, hắn đi một mình tới một đám mây, khoanh chân ngồi xuống.

"Kỷ Ninh?" Lão già hói đầu liếc mắt một cái là đã thấy Kỷ Ninh đang ngồi trên một đám mây ở một ngọn núi.

"Giết Kỷ Ninh sau đó chuyển thế."

"Không giết được Kỷ Ninh thì ta sẽ hồn phi phách tán." Khi trước lão già hói đầu 'Phù Vân tiên nhân' đã nhận lệnh của Huyền Cơ lão tổ. Tuy rằng hắn đã rời vương đô Đại Hạ hơn vạn năm, người ở vương đô nhận ra hắn cũng rất ít, nhưng Phù Vân tiên nhân vẫn biến đổi vẻ mặt, giảm bớt hơi thở.

Phù Vân tiên nhân ngồi ở đó, tuy rằng đang uống rượu đơn giản nhưng vị trí do hắn chọn lại cực kỳ tốt, tầm nhìn hoàn toàn bao quát được chỗ của Kỷ Ninh.

"Trung ương Thiên Bảo Sơn có trùng trùng điệp điệp trận pháp cấm chế cùng đông đảo tiên nhân trấn thủ. Muốn giết Kỷ Ninh ở Thiên Bảo Sơn. . .Thật là khó!" Phù Vân tiên nhân suy ngẫm. Thật ra hắn chỉ cần đi tới chỗ Kỷ Ninh, sau đó nhanh chóng giết chết Kỷ Ninh, về sau hắn tự bạo chuyển thế đầu thai. Nhưng hắn rất hiểu. . .

Một khi hắn ra tay e là trong nháy mắt, trận pháp cấm chế ở trung ương Thiên Bảo Sơn sẽ được khởi động. Gần như là hắn không có cách nào giết chết Kỷ Ninh.

"Đợi hắn ra ngoài Thiên Bảo Sơn, chỉ cần vừa bước chân ra ngoài đường là được." Phù Vân tiên nhân suy ngẫm. "Nơi đó không có trận pháp cấm chế gì thì ta sẽ lập tức ra tay! Cấm quân có phát hiện ra mà tới ngay, mặc dù rất nhanh thì vẫn phải thêm chút thời gian nữa."

"Để ngươi sống thêm chút nữa vậy." Đạo tâm của Phù Vân tiên nhân bây giờ đã vững chắc tới mức kinh người.

Hắn không hề có một ý nghĩ nào khác.

Chỉ có duy nhất một ý nghĩ trong đầu. Đó là giết Kỷ Ninh, sau đó chuyển thế đầu thai!

. . .

Kỷ Ninh cẩn thân xem xét tình báo mà Ngu Kỳ đưa tới. Trong tình báo có ghi lại những 'Vạn Tượng chân nhân' có danh tiếng ở vương đô Đại Hạ. Về phần đại hội Tiên Duyên lần này cũng có vài kẻ có được công chúng công nhận là có hi vọng cao. Ví dụ như hoàng tộc Đại Hạ 'Hạ Mang Tử Sơn'. Thương Ngô tộc 'Thương Ngô Thứu', Hướng Viên tộc 'Hướng Thiên Tiếu', Thiếu Viêm tộc 'Thiếu Viêm Hiên'. Nam Hải Mộc Truyền chân nhân, Đông Hải Đan Trúc chân nhân. . .

Những người này đều đã có uy danh to lớn, được công nhận là Vạn Tượng chân nhân đỉnh cao.

Còn như Lạp Tháp chân nhân ở Hắc Bạch Học cung, tuy rằng cũng được ghi lại nhưng rõ ràng là xếp ở phía sau. Lạp Tháp chân nhân chỉ được coi là đỉnh cao ở quận An Thiền.

Còn Mộc Truyền chân nhân, Thương Ngô Thứu và những người kia thì đã được coi là đỉnh cao ở cả thế giới này.

"Vậy mà ta cũng có tên." Kỷ Ninh lật xem, lộ ra vẻ tươi cười. "Chủ yếu là do chiến tích giết Thiếu Viêm Nông và một Thần Ma cấp độ Nguyên Thần." Nếu không phải giết chết chủ tớ Thiếu Viêm Nông thì với thời gian tu luyện ngắn ngủi của Kỷ Ninh, theo lý thuyết cũng sẽ không thể nào được viết trong tình báo.

Bỗng nhiên cô hầu gái vẫn đứng đằng sau tiến lên.

Kỷ Ninh quay đầu lại nhìn.

Hầu gái cười nói: "Chân nhân, bây giờ đã sắp tiến hành hội Tranh Bảo rồi. Không biết chân nhân có muốn tham gia không? Nếu tham gia thì xin nộp một vạn cân nguyên dịch làm phần đặt cọc. Nếu không tham gia thì chân nhân sẽ phải rời khỏi nơi này."

"Hội Tranh Bảo mà còn phải nộp đặt cọc sao?" Kỷ Ninh kinh ngạc nói. "Hơn nữa lại còn một vạn cân nguyên dịch?"

"Đây là quy định ở trung ương Thiên Bảo Sơn." Hầu gái giải thích. "Tranh Bảo bình thường thì cũng sẽ không cần đặt cọc. Nhưng đây là hội Tranh Bảo được trung ương Thiên Bảo Sơn tổ chức mỗi tháng một lần, tụ tập bảo vật ở khắp vương triều Đại Hạ thậm chí là cả thế giới khác. Thông thường đều có vài thứ kỳ vật lớn, cực kỳ hiếm thấy, trân quý vô cùng. Vì đề phòng khách phát giá lung tung rồi xong lại không mua, nên mới phải đặt cọc một vạn cân nguyên dịch. Nếu ai ra giá mà không mua thì chúng ta sẽ lấy một vạn cân nguyên dịch để phạt." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh gật đầu.

"Một vạn cân nguyên dịch này sẽ vẫn là của ngài." Hầu gái nói. "Chân nhân có thể thoải mái mua bảo vật ở hội Tranh Bảo. Cuối cùng sau khi trả thì có thể trừ một vạn cân nguyên dịch này."

"Xem ra mỗi người tham gia hội Tranh Bảo, bất kể là ai thì cũng phải nộp một vạn cân nguyên dịch. . ." Ánh mắt của Kỷ Ninh đảo qua. "Khách ở xung quanh có hơn ngàn. Chỉ riêng đặt cọc thôi là đã hơn ngàn vạn cân rồi."

"Chúng ta cũng chuẩn bị khá nhiều bảo vật." Hầu gái nói.

"Ừ." Kỷ Ninh gật đầu rồi lấy ra thẻ nguyên dịch đưa tới. Đây là thẻ nguyên dịch mà hắn lấy được từ lần giao dịch bảo vật khi trước.

Sau khi tiếp nhận thẻ nguyên dịch, cô hầu gái liền lui ra đứng một bên.

Chỉ thấy trên đỉnh Đa Bảo Phong, từng đám mây đều có hầu gái đang nói chuyện với khách. Có vài vị khách rời đi nhưng cũng có điều ở lại cũng không ít. Thậm chí có một vài vị khách mới tới, hiển nhiên chính là vi tham gia 'hội Tranh Bảo'.

"Thiếu Viêm tộc." Kỷ Ninh nhìn về phía đám người Thiếu Viêm Tú Thủy. "Xem ra bọn chúng cũng đã phát hiện ra ta. Hừ. Lần này ta tới vương đô chính là vì để nhiều người biết tới ta. Càng nhiều người biết càng tốt."

Sở dĩ Kỷ Ninh khua chiêng gióng trống như vậy.

Chính là vì muốn nổi tiếng!

Thiếu Viêm tộc luôn luôn điều tra bản thân mình, đã sớm biết hành tung của mình. Nhưng những bộ tộc cực mạnh tầm cỡ như Thiếu Viêm tộc, ví dụ như 'Chuyên Thủy tộc' thì e là hiện tại còn chưa biết mình tới vương đô ấy chứ. Nếu thế thì mình phải nổi tiếng lên! Để đám đông khách khứa ở hội Tranh Bảo này truyền ra ngoài giúp.

"Tới lúc đó, đông đảo thế lực ở vương đô Đại Hạ sẽ biết tới sự tồn tại của ta. Nếu có ý muốn mượn sức ta thì e là sẽ tới nhờ ngay." Kỷ Ninh hiểu rất rõ. Một mình đối kháng lại cả Thiếu Viêm tộc thì sẽ cực khó. Vì thế nên mình sẽ phải nhờ cậy vào các thế lực bên ngoài khác!

Cho nên nhất định phải nổi tiếng!

Danh tiếng truyền khắp vương đô Đại Hạ thì mới tốt!

. . .

Một lát sau.

Chỉ thấy một đám tường vân (mây lành) màu sắc rực rỡ bay từ phía dưới lên. Một cô gái tóc đen dài đứng trên đó điều khiển đám mây bay tới giữa chín ngọn núi.

"Các vị." Cô gái tóc đen dài mỉm cười xoay người hành lễ tứ phương. "Hội Tranh Bảo một tháng một lần lại bắt đầu. Hội Tranh Bảo lần này sẽ do Vũ Không ta chủ trì. Lần này Thiên Bảo Sơn ta chuẩn bị một ngàn ba trăm sáu mươi bảo vật. Từng kiện đều không tầm thường, đều có chỗ đặc sắc riêng. Rất nhiều món được lấy về từ những nơi bí ẩn, thậm chí là cả Thiên giới và ngoài tam giới."

"Vẫn theo quy định cũ. Ngoại trừ những bảo vật mà Thiên Bảo Sơn chuẩn bị sẵn ra. Toàn bộ khách ở đây, nếu muốn bán bảo vật thì sau khi qua kiểm nghiệm của Thiên Bảo Sơn, sẽ có thể tham gia hội Tranh Bảo lần này. Hội Tranh Bảo chúng ta sẽ chỉ thu phí một nửa phần, phần phí tổn đó sẽ được trừ trực tiếp vào một vạn cân nguyên dịch."

"Tốt lắm, nói nhiều cũng vô nghĩa. Bắt đầu hội Tranh Bảo lần này bằng một bảo vật."

Cô gái tóc đen dài vung tay lên. Ở phía trước nàng lập tức có một món pháp bảo hình chiên trống kỳ dị màu vàng lơ lửng, tỏa ra từng đợt dao động.

"Chiến Hồn Cổ, pháp bảo thiên giai, có thể dùng để tấn công đối thủ, ngoài ra còn có thể giúp ngàn vạn đạo binh bên ta bộc phát ra chiến lực vượt xa lúc bình thường. Giá niêm yết là một vạn cân nguyên dịch! Mỗi lần báo giá cần tăng lên ít nhất một ngàn cân nguyên dịch." Co gái tóc đen dài cười nói.

"Một vạn một ngàn cân."

"Một vạn hai ngàn cân."

. . .

Các nhân vật lợi hại ở hội Tranh Bảo đã bắt đầu báo giá mua đi từng bảo vật. Có thể đặt ra một vạn cân nguyên dịch làm đặt cọc thì mỗi người cũng không phải người tu tiên bình thường. Dù cho là một Nguyên Thần đạo nhân thì cũng phải e dè khi đặt cọc tới một vạn cân nguyên dịch.

Kỷ Ninh ngồi bên uống rượu, nhàn nhã xem.

"Chủ nhân còn chưa ra tay sao?" Tiểu Thanh bị cảnh tượng náo nhiệt ở hội Tranh Bảo này kích động, trở nên cực kỳ hưng phấn.

"Đừng nóng vội." Kỷ Ninh nói. "Thiếu Viêm tộc còn chưa ra tay thì ta vội làm gì? Huống chi còn chưa thấy có bảo vật gì để ta muốn lắm cả."

Khi trước, chỗ bảo vật được Kỷ Ninh bán đi gần như đều là thứ lấy được ở trên người Thiếu Viêm Nông và Vu Giang tiên phủ. Còn những thứ thật sự là tốt nhất của Thư Hoa tiên nhân thì Kỷ Ninh đều giữ lại chứ chưa vội bán! Sau khi nhìn qua những bảo vật của Thiếu Viêm Nông, Vu Giang tiên nhân, Thư Hoa tiên nhân, Thủy Phủ, tầm mắt của Kỷ Ninh cũng cao lên nhiều.

"Bảo vật kế tiếp chính là một phần trận đồ! Trận đồ này chính là 'Quy Giải Nhị Tiên', một món đồ chơi của hai vị Thiên Tiên lão yêu. Nói vậy chắc các vị cũng biết đến. Quy Giải nhị tiên được truyền thừa từ người bản lĩnh lớn trong tam giới, cực kỳ am hiểu về trận pháp. Tuy rằng đây chỉ là đồ chơi của hai vị Thiên Tiên nhưng cũng cực kỳ phi phàm. Trong đó ẩn chứa sự huyền bí của rất nhiều trận pháp. Hai vị Quy Giải đã từng nói. . .chỉ cần hoàn toàn hiểu được trận đồ này thì đã có thể được coi là trận pháp tông sư rồi." Cô gái tóc đen dài cười nói. "Phần trận đồ này có giá niêm yết là năm vạn cân nguyên dịch, các vị, xin mời ra giá."

"Quy Giải nhị tiên?" Các nơi lập tức bàn tán xôn xao.

Kỷ Ninh và Bạch Thủy Trạch đều sáng mắt lên.

Bạch Thủy Trạch hoàn toàn đi theo con đường trận pháp. Mà Kỷ Ninh thì cũng có chút hiểu biết với trận pháp nên đương nhiên biết tới danh tiếng 'Quy Giải nhị tiên'. Quy Giải nhị tiên này là tồn tại trong truyền thuyết, là hai Thiên Tiên yêu tộc. . . Với lại, họ gần như là những kẻ có thành tựu về trận pháp cao nhất ở thế giới vương triều Đại Hạ này. Nghe đồn rằng họ đã được bái làm môn hạ của người bản lĩnh lớn trong tam giới.

"Chỉ là một món đồ chơi, nhưng nếu đã là tâm đắc của hai vị Thiên Tiên thì giá cả chắc chắn không dưới năm vạn cân nguyên dịch." Kỷ Ninh nhìn về phía Bạch thúc ở bên. Hiển nhiên là Bạch thúc rất kích động mong chờ.

Dĩ nhiên với những người đi theo con đường trận pháp thì sẽ rất khát vọng với 'trận đồ' của Quy Giải nhị tiên.

"Năm vạn một ngàn cân."

"Sáu vạn cân."

Giá của trận đồ nhanh chóng tăng lên. Tuy nói con đường trận pháp rất gian nan, những thiên tài tuyệt thế chẳng buồn sờ tới, nhưng vẫn có những người dù biết khó trở thành Thiên Tiên mà vẫn vùi đầu vào nghiên cứu trận pháp. Nhưng những người đạt tới cấp tông sư của trận pháp đều là cực kỳ đáng sợ. Thậm chí vẫn có người đi theo trận pháp lên tới tận Thiên Tiên.

Có điều, con đường trận pháp quá mù mờ, mà đây chỉ lại là một trận đồ nên giá cả cũng không thể nào quá cao được.

"Tám vạn cân nguyên dịch." Cuối cùng Thiếu Viêm Tú Thủy mở miệng. Cái giá này đã khá cao. Mà những người tới tranh bảo vật cũng rất có lý trí nên cũng không làm bừa.

"Còn có ai ra giá cao hơn không?" Cô gái tóc đen dài nhìn xung quanh.

Bỗng nhiên. . .

Kỷ Ninh từ trước tới giờ chưa ra giá lần nào bỗng mở miệng: "Tám vạn năm ngàn cân nguyên dịch!" Một lần tăng giá lên năm ngàn cân nguyên dich là có phần hơi nhiều.

Cô gái tóc đen dài nhìn qua lộ ra vẻ tươi cười. "Tám vạn năm ngàn cân nguyên dịch, còn ai ra giá cao hơn không?"

Vù! Vù! Vù!

Trên từng ngọn núi, khách trên từng đám mây đều nhìn qua người vừa ra giá.

"Hả? Thiếu niên mặc da thú? Bạch Thủy Trạch? Không Thanh Xà?" Vì muốn nổi tiếng mà Kỷ Ninh còn bảo tiểu Thanh khôi phục lại hình hài Không Thanh Xà.

"Thiếu niên mặc da thú kia. . .chẳng lẽ chính là Kỷ Ninh trong truyền thuyết đã giết chết Thiếu Viêm Nông?"

"Kỷ Ninh là ai?"

"Việc 'Thiếu Viêm Nông' vương đô Đại Hạ, kẻ kế nhiệm chức Vũ Thần Công bị giết ở quận An Thiền mà ngươi không biết sao? Kẻ giết hắn chính là Kỷ Ninh! Chính là kẻ vừa rồi ra giá đó! Ngươi nhìn hai con linh thú bên cạnh, nhìn quần áo hắn mặc thì có thể chắc chắn đúng là hắn."

"Giết chết Thiếu Viêm Nông?"

"Kỷ Ninh?"

"Người ra giá trước chính là 'Thiếu Viêm Tú Thủy' của Thiếu Viêm tộc. Còn Kỷ Ninh thì lại tranh với Thiếu Viêm Tú Thủy!"

Rất nhiều khách khứa trên Đa Bảo Phòng cùng chú ý tới Kỷ Ninh rồi bàn tán không thôi.

Sắc mặt của Thiếu Viêm Tú Thủy lập tức trở nên khó coi. Thiếu Viêm Tuấn ở bên cũng đỏ sựng mặt lên, nghiến răng nghiến lợi, hai đôi mắt của y như sắp phụt lửa, hô cao giọng: "Chín vạn cân nguyên dịch!"




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 16
Lông Khổng Tước.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Chín vạn cân nguyên dịch."

Giọng nói ẩn chứa sự tức giận vang vọng khắp Đa Bảo Phong. Thậm chí hồi âm ra từ những vách núi. Điều này làm cho các vị khách ở đây cùng nhìn qua người vừa tức giận ra giá kia. . .Ai cũng đoán ra, nhất định là Thiếu Viêm tộc đã tức giận rồi.

"Ngu xuẩn." Trên đám mây, Thiếu Viêm Tú Thủy nghe con trai ra giá thì không khỏi trừng mắt nhìn về phía con trai hắn, truyền âm quát. "Chẳng lẽ ngươi còn không nhìn ra à. Tên Kỷ Ninh này đang muốn nổi tiếng. Lúc hắn tới đây gióng trống khua chiêng, không hề che dấu, cứ thế đi thẳng tới vương đô Đại Hạ, rồi tới cả trung ương Thiên Bảo Sơn tham gia hội Tranh Bảo, lại còn phá giá với Thiếu Viêm tộc ta. Tất cả đều là vì muốn nổi tiếng!"

"Ở quận An Thiền thì An Thiền Bắc Sơn tộc còn nể mặt Thiếu Viêm tộc ta. Nhưng ở đây không phải là quận An Thiền, là vương đô Đại Hạ! Ở vương đô Đại Hạ này vẫn chưa tới lượt Thiếu Viêm tộc ta xưng bá. Thứ hắn cần bây giờ chính là nổi tiếng, làm cho cả vương đô Đại Hạ đều biết tới tồn tại Kỷ Ninh là hắn! Tới lúc đó, hắn mà gia nhập một thế lực nào đó thì Thiếu Viêm tộc ta sẽ rất khó giải quyết hắn." Thiếu Viêm Tú Thủy nhìn con trai mình. "Vừa rồi chúng ta có thể hoàn toàn coi thường hắn. Nhưng hiện giờ ngươi lại ra giá với hắn. . .thì lại càng làm cho nhiều người biết tới hắn hơn."

"Nhưng con đã ra giá rồi, nếu không chẳng lẽ lại không làm gì sao?" Thiếu Viêm Tuấn thấp thỏm lo âu.

"Nếu đã ra giá rồi thì không được cúi đầu." Thiếu Viêm Tú Thủy truyền âm nói. "Càng nhiều người chú ý tới thì ta càng phải chú trọng tới thể diện của Thiếu Viêm tộc. Tiếp theo ngươi không phải mở miệng, cứ để ta ra giá." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Dạ." Thiếu Viêm Tuấn không dám nhiều lời.

Kỷ Ninh nghe được âm thanh 'chín vạn cân nguyên dịch' truyền tới thì lập tức nở nụ cười. Thật là buồn ngủ gặp chiếu manh đây mà. Mình còn dang muốn nổi tiếng cơ chứ lại!

"Chín vạn cân nguyên dịch, có ai ra giá cao hơn không?" Trên đám tường vân, cô gái tóc dài đen hô lên.

"Nếu người khác ra giá thì thôi. Nhưng nếu Thiếu Viêm tộc ra giá thì Kỷ Ninh ta sẽ không bao giờ cho qua. Chín vạn năm ngàn cân nguyên dịch!" Âm thanh của Kỷ Ninh vang lên từng nơi trên dãy núi.

"Thật đúng là Kỷ Ninh!"

"Kỷ Ninh là ai?"

"Kỷ Ninh giết chết Thiếu Viêm Nông đang ở hội Tranh Bảo sao?"

Khi trước, mặc dù cũng có vài vị khách chú ý tới Kỷ Ninh nhưng cũng chỉ là một bộ phận. Nhưng hiện tại Kỷ Ninh chủ động khiêu khích. . .lại làm cho càng nhiều người chú ý tới.

"Ta chỉ biết hắn làm như vậy là để nổi tiếng." Thiếu Viêm Tú Thủy mang vẻ mặt lạnh lùng. Còn Thiếu Viêm Tuấn thì lại không dám lên tiếng sau khi biết rằng vừa rồi mình ra giá là đã cho Kỷ Ninh cơ hội.

"Tên nhãi ở quận An Thiền kia, cỡ như ngươi mà cũng dám tranh với Thiếu Viêm tộc sao?" Thiếu Viêm Tú Thủy lạnh nhạt nói: "Mười vạn cân nguyên dịch."

"Hừ hừ, Thiếu Viêm tộc ngươi muốn có được trận đồ này thì phải lấy thêm nguyên dịch đi. Mười hai vạn cân nguyên dịch!" Kỷ Ninh lại mở miệng.

Sắc mặt của Thiếu Viêm Tú Thủy trầm xuống.

Trận đồ có giá tám vạn cân nguyên dịch tới mười vạn cân nguyên dịch là cùng lắm rồi. Vậy mà vẫn còn bị đội giá lên. Nếu cứ ra giá thế này, mặc kệ là cuối cùng có trận đồ này hay không thì cứ một lần ra giá là Thiếu Viêm tộc đã thua đối phương một lần rồi. Bởi vì cho dù có lấy được. . .thì cũng phải trả một cái giá quá cao. Mà nếu không có được thì lại chính thức thua Kỷ Ninh một lần.

"Mười hai vạn năm ngàn cân nguyên dịch." Thiếu Viêm Tú Thủy nói thấp giọng.

"Mười hai vạn tám ngàn cân nguyên dịch." Lần này Kỷ Ninh ra giá với mức tăng lên không nhiều.

"Trận đồ thế này thì Thiếu Viêm tộc ta còn đầy. Thôi để cho ngươi đấy." Thiếu Viêm Tú Thủy cảm thấy không ổn cho lắm nên dừng không ra giá nữa. "Ngươi chỉ là một tên không am hiểu trận pháp, vì tranh hơn thua mà mua một trận đồ. Thật thú vị đấy."

"Ha ha ha, mười hai vạn tám ngàn cân nguyên dịch đã thấm vào đâu. Thật không đáng nhắc tới với Thiếu Viên tộc các ngươi. Tới cả Thiếu Viêm Nông mà còn cho ta vài trăm vạn cân nguyên dịch cơ mà!" Kỷ Ninh cười vang lên.

Sắc mặt của Thiếu Viêm Tú Thủy lập tức trầm xuống.

Thật ra hắn biết rõ ràng con trai hắn hô 'chín vạn cân nguyên dịch' là đã làm bọn hắn chịu thua thiệt rồi. Bởi vì mục đích của Kỷ Ninh chính là nổi tiếng! Bất kể thế nào thì mục đích của Kỷ Ninh đã đạt được rồi.

Trận đồ do Quy Giải nhị tiên để lại đã về tới tay Kỷ Ninh với giá mười hai vạn tám ngàn cân nguyên dịch.

Mà Kỷ Ninh cũng đã khiến cho đa số khách tới đây chú ý tới.

Đặc biệt là câu nói cuối cùng của Kỷ Ninh: "Thiếu Viêm Nông mà còn cho ta vài trăm vạn cân nguyên dịch cơ mà' đầy hung tàn. Làm cho toàn bộ khách ở đây phải bàn tán xôn xao.

"Mấy trăm vạn cân nguyên dịch?"

"Thiếu Viêm Nông chính là một trong bốn công tử ở vương đô Đại Hạ. Bảo vật trên người rất nhiều, hiện tại lại đều bị Kỷ Ninh này đổi sạch đi. E là mấy trăm vạn cân nguyên dịch là thật đấy."

"Ta cũng muốn giết Thiếu Viêm Nông."

"Mấy trăm vạn cân nguyên dịch là đủ mua một món pháp bảo tiên giai đấy."

Thật ra đúng là Thiếu Viêm Nông có bảo vật kinh người. Có điều ba thứ trân quý nhất trên người hắn thì 'cuốn tranh chữ Định' 'vòng tròn hai màu trắng đen' lại đã dùng rồi, chỉ còn lại 'Đại Na Di đạo phù'. Mà 'Đại Na Di đạo phù' dù có nguyên dịch thì cũng không có chỗ nào bán nên Kỷ Ninh cũng không bỏ ra bán.

Trong đám đông khách khứa.

Tích Nguyệt quận chúa nhìn về phía Kỷ Ninh ở xa xa, với ánh mắt mang theo vẻ hiền hòa nhìn người thân.

"Tích Nguyệt, muội có vẻ khá có cảm tình với Kỷ Ninh à?" Thanh Liễu tiên tử cười nói.

"Ừ." Tích Nguyệt quân chúa gật đầu.

"Chẳng lẽ muội định chọn hắn làm chồng sao?" Thanh Liễu tiên tử trêu ghẹo.

"Đừng nói bừa." Tích Nguyệt quận chúa nhíu mày, quát khẽ. Nàng là thân nhân với Kỷ Ninh, tình cảm là tỷ đệ, làm gì có chồng con gì ở đây.

"Có điều Kỷ Ninh này thật là can đảm. Không ngờ lại dám đứng lên chống đối lại Thiếu Viêm tộc." Thanh Liễu tiên tử cảm khái. "Hắn nói Thiếu Viêm Nông tặng hắn tới mấy trăm vạn cân nguyên dịch. E là bên Thiếu Viêm tộc mà nghe xong thì không biết tức giận tới thế nào đây."

Thời gian trôi qua, từng bảo vật được mua dần đi.

Gần một canh giờ sau.

"Các vị." Cô gái tóc dài đen bỗng nhiên hô cao giọng. "Xin ngừng nói chuyện lại, vì bảo vật tiếp theo đây chính là thứ quý nhất trong hội Tranh Bảo lần này. Đây thật sự là vật mà bình thường có muốn cũng không mua được. Bỏ lỡ lần này e là không biết tới bao giờ mọi người mới gặp được."

Đông đảo khách lập tức tò mò nhìn lại.

Kỷ Ninh cũng tò mò nhìn xem.

Món trân quý nhất ư? Khi trước, món có giá cao nhất cũng đã tới ba mươi vạn cân nguyên dịch rồi.

"Đây là pháp bảo bản mệnh của thần thú Khổng Tước trên Thiên giới để lại." Âm thanh của cô gái tóc đen dài cao vút lên. "Mà dòng máu của thần thú Khổng Tước này cực kỳ tinh khiết. Nên dù đã đạt tới cấp độ Phản Hư thì nó vẫn không thể hóa hình."

"Cái gì."

Kỷ Ninh nghe xong thì hơi kinh ngạc. Cấp độ Phản Hư mà chưa hóa hình được? Chẳng lẽ phải tới Thiên Tiên thì mới hóa hình được chắcÚ? Thật sự chưa bao giờ nghe thấy ở vương triều Đại Hạ có thần thú như thế.

"Pháp bảo bản mệnh của con Khổng Tước đại yêu để lại là năm cái lông chim." Cô gái tóc đen dài vung tay lên. Trên không trung lập tức xuất hiên năm cái lông chim. Năm cái lông chim kia lơ lửng trên không trung, tỏa ra uy lực tự nhiên. Một cây lông có lửa xoay quanh, một cây có nước cuốn quanh, một cây có vẻ cực kỳ nặng, một cây phát ra tiếng kim loại, một cây tỏa ra ánh sáng xanh mờ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Năm cái lông chim vừa xuất hiện là không gian xung quanh đã như đông cứng lại.

"Đây là!"

Lập tức cả hội Tranh Bảo cùng hô lên một tiếng kinh ngạc.

Khổng Tước vốn được sinh ra từ Ngũ hành. Vốn là đứa con được ngũ hành trong trời đất sinh ra. Nghe nói dòng máu thần thú Khổng Tước càng tinh khiết thì lại có càng nhiều lông đuôi được ngưng tụ ra từ Ngũ hành. Có con ngưng tụ ra hai cây, có con ba cây. Mà con Khổng Tước nào có dòng máu tinh khiết nhất thì có thể ngưng tụ ra đủ năm cái lông!

Khổng Tước có dòng máu như thế thì chắc chắn không kém gì Thần Ma. Khổng Tước cấp độ Phản Hư e là đã có thể so sánh với Thiên Tiên rồi!

"Năm cái lông của nó chính là Ngũ hành trời sinh." Con gái tóc đen dài cười nói. "Đáng tiếc nó chỉ là đại yêu cấp độ Phản Hư. Nếu như là đại yêu cấp độ Thiên Tiên. . .thì năm cái lông này sẽ có giá trị cao tới mức mà e là tới cả Thiên Tiên cũng phải điên cuồng tranh lấy. Đương nhiên là đại yêu Khổng Tước này vẫn chưa tới Thiên Tiên. Chứ nếu mà tới Thiên Tiên thì cũng chẳng có chỗ lông này, thậm chí là không thể nào có ai lấy ra bán được."

Mọi người đều gật đầu.

Năm cái lông trước mặt này đã cực kỳ trân quý rồi. Nếu như con Khổng Tước kia có thể vượt qua Thiên kiếp trở thành Thiên Tiên thì e là giá trị của mấy cái lông này phải tăng lên ngàn vạn lần. Tới lúc đó thì cả hoàng để thế giới này cũng phải thèm. Có điều ở cấp độ Thiên Tiên, lại có dòng máu cao quý nhất là Khổng Tước thì e là sống lâu phải ngang với Chân tiên, chứ không dễ dàng chết như thế này.

"Mặc dù là Phản Hư địa tiên nhưng con Khổng Tước này có dòng máu cao quý, năm cái lông lại chia ra làm Ngũ hành, một khi dùng để tạo ra pháp bảo, kết hợp với tài liệu khác thì hoàn toàn có thể tạo ra pháp bảo tiên giai. Bình thường có thể tạo ra pháp bảo tiên giai thượng phẩm, nếu may mắn không biết chừng lại có thể có pháp bảo tiên giai cực phẩm." Cô gái tóc đen dài nói.

Năm cái lông chim là pháp bảo bản mệnh của Khổng Tước.

Nhưng với loài người thì năm cái lông chim này chỉ là tài liệu luyện khí. Còn về việc tạo ra pháp bảo tiên giai cực phẩm ư? Cơ bản là lừa gạt mà thôi. Việc đó còn cần rất nhiều tài liệu khác gần như là có thể bỏ qua khả năng này. Có điều phần nắm chắc luyện chế ra tiên giai tượng phẩm cũng có rất nhiều.

"Giá niêm yết là hai trăm vạn cân nguyên dịch! Mỗi lần ra giá là phải tăng ít nhất mười vạn cân nguyên dịch!" Cô gái tóc đen nói.

"Hai trăm mười vạn cân nguyên dịch. Ta muốn lông Khổng Tước này." Một giọng nói già nua vang lên. Người vừa nói chính là một lão già mặc áo bào dài, trên áo có vẽ hình rồng. Vừa nhìn thấy trang phục này là mọi người đã biết đây chính là hoàng tộc Đại Hạ.

Có điều.

Đã tranh bảo rồi thì ai còn thèm để ý tới có phải hoàng tộc hay không!

"Sư tôn của ta đang muốn luyện chế ra một pháp bảo tiên giai Ngũ hành. Đúng lúc đang thiếu tài liệu chủ chốt. Hai trăm hai mươi vạn cân nguyên dịch." Một tên thanh niên mặt trắng không râu cười nói.

"Hai trăm ba mươi vạn cân nguyên dịch." Ở một chỗ khác, nam tử có thân phát ra ánh sáng xanh như kiểu được đúc ra từ thép nói tiếng ồm ồm.

"Hai trăm bốn mươi vạn cân nguyên dịch. Ta độ kiếp nên rất cần pháp bảo tiên giai Ngũ hành." Người vừa nói chính là Thiếu Viêm Tú Thủy. Lúc này Thiếu Viêm Tú Thủy chẳng buồn để ý tới Kỷ Ninh. Hắn đang nhìn chằm chằm vào năm cái lông chim kia, hiển nhiên là rất muốn có.

"Hai trăm năm mươi vạn cân nguyên dịch. Ứng Long Thần Sơn ta muốn có." Một nữ tử thở ra hơi thể yêu quái cuồn cuộn lạnh nhạt nói.

Từng người đều có lai lịch không đơn giản.

Nhưng vương đô Đại Hạ có pháp luật nên không ai có thể cướp được. Mỗi người đều phải dựa vào bản lĩnh thật sự: ai nhiều nguyên dịch thì thuộc về người đó! Tài liệu trân quý đủ Ngũ hành như thế này đúng thật là cực kỳ hiếm thấy. Phải được xét vào loại cả đời chỉ gặp một lần, muốn gặp lần nữa sẽ phải đợi không biết bao lâi. Dù có nguyên dịch thì cũng khó mua nổi.

Rất nhiều người muốn có. Kỷ Ninh cũng đã dự đoán ra trước.

"Ngũ hành trời sinh?" Đôi mắt của Kỷ Ninh sáng lên. "Ta tu luyện 'Lục Chuyển Trích Tinh' nên rất cần tinh hoa Ngũ hành. Năm cái lông chim này chính là tinh hoa Ngũ hành. . .Dựa theo ghi chép về những bảo vật phụ trợ 'Trích Tinh Thủ' thì nó đúng là thứu có phẩm chất cực tốt. Đây chính là năm cái lông chim mà chỉ có Khổng Tước có dòng màu đỉnh cao thì mới có thể tạo ra. E là tinh hoa Ngũ hành trong đó đủ cho ta luyện Trích Tinh Thủ tới chuyển thứ ba ấy chứ." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Hai trăm sáu mươi vạn cân nguyên dịch!" Kỷ Ninh cao giọng hô.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 5:02 pm

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 17
Tình thế bắt buộc.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Vù!

Trong khoảng khắc, hơn ngàn khách ở Đa Bảo Phong đều phải nhìn qua. Phải biết rằng tuy bọn họ tham gia 'hội Tranh Bảo' nhưng thật ra đa phần cũng chỉ mua bảo vật có giá mười vạn cân nguyên dịch là cùng. Số người có thể bỏ ra giá trăm vạn cân nguyên dịch. . .là cực kỳ ít! Rất nhiều Tán tiên có vét cả gia sản ra thì cũng không có nhiều như vậy. Với lại đa phần của cải của những Tán tiên đều là những pháp bảo mà họ đang dùng!

Chỉ có một phần nhỏ những khách tới Đa Bảo Phong là có đủ khả năng hô cái giá hơn hai trăm sáu mươi vạn cân nguyên dịch.

"Đúng là Kỷ Ninh."

"Một tên nhãi nhép ở cảnh giới Vạn Tượng thôi sao?"

"Hắn mà cũng dám mua lông đuôi Ngũ hành Khổng Tước?'

"Hắn có nhiều nguyên dịch như vậy sao?"

"Hắn đã giết cả Thiếu Viêm Nông cùng với một Thần Ma cấp độ Nguyên Thần. Bảo vật của Thiếu Viêm Nông đã rất nhiều rồi, mà e là Thần Ma cấp độ Nguyên Thần kia cũng chẳng ít."

Mọi người bàn tán sôi nổi vì cái giá mà Kỷ Ninh đưa ra thật sự làm bọn họ kinh ngạc.

Dù sau khi trước cũng có năm người ra giá, mà mỗi người đều có tiếng tăm không nhỏ, tất cả đều là tiên nhân!

Còn Kỷ Ninh thì sao? Mới chỉ là một Vạn Tượng chân nhân.

"Hai trăm bảy mươi vạn cân nguyên dịch. Tên nhãi Hắc Bạch Học cung kia. Đây chỉ là tài liệu luyện khí, chứ không phải pháp bảo đâu. Cho dù ngươi có mua được thì cũng chẳng dùng nổi rồi cũng lại phải kiếm thêm tài liệu khác và nhờ cao thủ luyện khí luyện chế hộ pháp bảo tiên giai."

"Hai trăm tám mươi vạn cân nguyên dịch. Ai ra giá cao hơn thì để lại cho người đó. Đừng nói là một tên Vạn Tượng chân nhân như Kỷ Ninh, cho dù là người thường mà ra được giá cao hơn thì ta cũng chẳng thèm để ý tới họ mua về làm gì."

"Ba trăm vạn cân nguyên dịch. Xin các vị đừng cố nữa, sư tôn ta cần tài liệu Ngũ hành trân quý thế này đã rất lâu rồi."

Giá cả tăng lên vù vù.

Kỷ Ninh cũng cảm nhận được áp lực. Dù sao lúc trước bán được bảo vật thì cũng chỉ có hai trăm sáu mươi vạn cân nguyên dịch. Có điều việc này cũng đã được hắn nhìn ra trước rồi. Dù sao lông Khổng Tước này đúng là có thể luyện chế ra pháp bảo tiên giai thượng phẩm. Đây là thứ mà Thanh Ti Thần Hỏa Trản của mình không thể nào so sánh được. Vì Thanh Ti Thần Hỏa Trản cũng chỉ là tiên giai hạ phẩm!

"Kỷ Ninh, ra giá chèn ép bọn chúng mau." Bỗng nhiên giọng con gấu lớn lông vàng vang lên trong đầu Kỷ Ninh. "Nếu cứ để từ từ thế này thì giá sẽ lên cao ngất cho mà coi. Báo thẳng giá bốn trăm vạn cân đi."

Kỷ Ninh hơi chần chừ.

Bản thân mình mang Thủy Phủ bên người nên linh hồn Thủy Phủ hoàn toàn có thể nắm rõ mọi việc trong lòng bàn tay.

"Bốn trăm vạn cân nguyên dịch!" Kỷ Ninh hô lên.

Lập tức cả Đa Bảo Phong yên lặng.

Vừa rồi gần như toàn tăng lên mười vạn cân một lần. Vậy mà tên nhãi nhép này lại tăng một nhát lên một trăm vạn cân nguyên dịch. Thật là quá cao. Dù sao đây cũng không phải pháp bảo tiên giai thành phẩm mà mới chỉ là 'tài liệu' cho pháp bảo tiên giai mà thôi.

"Hắn có nhiều nguyên dịch tới vậy sao?" Tích Nguyệt quận chúa thầm lo. Thấy Kỷ Ninh ra giá như thế thì nàng cũng muốn giúp Kỷ Ninh. Nhưng nàng quanh năm ở trong vương phủ, rất ít ra ngoài, thỉnh thoảng mới tới Thiên Bảo Sơn nên cơ bản cũng chẳng tới chỗ nào tiêu sài. Cho nên trên người cũng chỉ toàn là bảo vật giữ mạng, với lại hiện tại nàng cũng chỉ là Vạn Tượng chân nhân nên cũng chẳng có bảo vật tiên giai nào.

Mà nàng cũng chẳng ra ngoài mạo hiểm, luôn sống ở vương đô Đại Hạ nên dù có lấy bảo vật ra bán thì cũng chỉ được tầm một hai trăm vạn cân nguyên dịch là cùng.

Bốn trăm vạn cân nguyên dịch. . .Cho dù là hoàng tử công chúa cũng không có mấy người bỏ ra nổi.

"Nếu ông ngoại ở đây thì may quá." Tích Nguyệt quận chúa thầm nghĩ. Ông ngoại rất yêu quí nàng nên việc mua lông Khổng Tước cũng chỉ là chuyện nhỏ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Rốt cuộc thì sau khi giết Thiếu Viêm Nông, Kỷ Ninh kia có được bao nhiêu bảo vật đây?" Thanh Liễu tiên tử ở bên cực kỳ cảm khái. "Tới cả bảo vật như lông Khổng Tước mà cũng dám ra giá. Bốn trăm vạn cân nguyên dịch đó. Chỗ đó thừa đủ để mua một pháp bảo tiên giai thành phẩm."

"Không phải tên Kỷ Ninh kia chỉ giết một Thiếu Viêm Nông thôi à. Mà toàn bộ gia sản của Thiếu Viêm Nông được tới cỡ nào đây. Hắn lấy đâu ra nhiều tới mức kêu được bốn trăm vạn cân nguyên dịch vậy?" Thanh niên mặt trắng không râu nhíu mày.

"Bốn trăm vạn cân nguyên dịch?" Nam tử tỏa ánh sáng xanh toàn thân như luyện từ sắt thép cũng phải nhíu mày. Cái giá này đúng là quá cao. Muốn luyện chế pháp bảo tiên giai mạnh mẽ thì sẽ phải cần phối hợp với những tài liệu khác. Với cả nhờ một vị Thiên Tiên lão tổ am hiểu luyện khí ra tay cũng không phải cái giá nhỏ. Tới cuối cùng mới có thể có được một món pháp bảo tiên giai thành phẩm.

"Khá thật." Vẫn đang ở bên xem trò vui từ này tới giờ, Mộc Truyền chân nhân cũng phải sợ hãi than. Hắn không khỏi nhìn một cái thật sâu về phía Kỷ Ninh.

Bốn trăm vạn cân nguyên dịch. Tên Kỷ Ninh kia thật quá giàu.

Cái này gọi là ngựa chạy xuyên đêm cỏ không mọc. Dù có mải miết tu luyện tìm kiếm bảo vật thì cũng chẳng thể nào bằng Kỷ Ninh một lần giết Thiếu Viêm Nông. Vừa giết Thiếu Viêm Nông là hắn đã giàu to rồi!

"Tú Thủy đạo hữu, còn muốn tranh nữa không?" Mộc Truyền chân nhân cười nói. "Ta còn đại khái khoảng trăm vạn cân nguyên dịch, có thể cho đạo hữu."

"Cảm tạ Mộc Truyền đạo hữu." Thiếu Viêm Tú Thủy nhìn về phía tên người hầu ở đằng sau. Tên người hầu vội đi tới.

"Khi trước không phải ngươi đã nói Kỷ Ninh giao dịch với Thiên Bảo Sơn chỉ có hai trăm sáu mươi vạn cân nguyên dịch sao?" Thiếu Viêm Tú Thủy tức giận nói. "Chỉ có hai trăm sáu mươi vạn cân nguyên dịch mà hắn lại ra được giá tới bốn trăm vạn cân nguyên dịch à?"

Tên người hầu mặc đồ đen nói: "Chủ nhân, tín tức này chắc chắn là thật. Chủ nhân yên tâm. Trung ương Thiêu Bảo Sơn cũng biết việc bọn họ giao dịch hơn hai trăm vạn cân nguyên dịch với Kỷ Ninh. Hiện tại hắn lại ra giá tới bốn trăm vạn cân nguyên dịch. . .thì Thiên Bảo Sơn cũng sẽ lo lắng Kỷ Ninh phá rối lần tranh bảo này. Cho nên nhất định sẽ thăm dò hắn xem sao."

"Đúng." Thiếu Viêm Tú Thủy gật đầu, đôi mắt của hắn lập tức sáng ngời lên khi nhìn thấy ở đám mây xa xa chỗ Kỷ Ninh có một nam một nữ đang bay tới.

Kỷ Ninh cũng phát hiện ra đằng sau có hai người bay tới, đó là nam tử áo tím Ngu Kỳ và nữ tử đầu trọc áo trắng. Hai người vừa bay vào đám mây là đám mây đã tỏa ra sương mù màu đen che dấu toàn bộ với bên ngoài, làm cho bên ngoài không biết bên trong nói những gì.

Nữ tử đầu trọc mỉm cười nói: "Kỷ Ninh đạo hữu, ta là Nhất Trần ở Thiên Bảo Sơn. Ta được biết rằng khi trước đạo hữu có giao dịch được hai trăm sáu mươi van cân nguyên dịch. Nhưng hiện tại đạo hữu đã ra giá bốn trăm vạn cân nguyên dịch. Nên Thiên Bảo Sơn chúng ta cảm thấy giao dịch này có thể thất bại."

Kỷ Ninh gật đầu.

Bình thường Tranh Bảo mà không hoàn thành được thì một vạn cân nguyên dịch để phạt là đã đủ.

Nhưng 'Lông Khổng Tước' có giá quá cao. Nếu Kỷ Ninh báo giá lung tung rồi cuối cùng không mua thì một vạn cân nguyên dịch để phạt cũng chẳng thấm vào đâu.

"Rất mong đạo hữu Kỷ Ninh giải thích." Nữ tử đầu trọc áo trắng rất khách khí.

"Ta hiểu được." Kỷ Ninh cười nói. "Khi trước ta có nghe nói, trong hội Tranh Bảo lần này, nếu ta có bảo vạt thì có thể giao cho các ngươi đấu giá đúng không?"

"Đúng vậy." Nữ tử đầu trọc áo trắng gật đầu.

"Ta có một thứ." Kỷ Ninh vừa lật tay ra, trong tay lập tức xuất hiện một cây đèn cổ. Trên cây đèn có môt ngọn lửa màu xanh. Một bộ mặt trẻ con nhô ra từ ngọn lửa, nhìn xung quanh rồi cảm thán nói. "Nhốt ta trong pháp bảo trữ vật lâu như thế để ta chết ngạt à. A, đây là chỗ nào thế."

"Pháp bảo tiên giai?" Nữ tử đầu trọc áo bào trắng hơi kinh ngạc. "Thanh Ti Thần Hỏa Trản?"

Thanh Ti Thần Hỏa Trản thuộc lại pháp bảo tiên giai bình thường.

Đơn giản mà nói thì chính là một cây đèn chứa 'Thanh Ti Thần Hỏa', có thể điều khiển Thanh Ti Thần Hỏa tấn công địch, cũng có thể dùng Thanh Ti Thần Hỏa để nuôi dưỡng 'Thần Hỏa'. Tuy rằng thuộc loại bình thường nhưng cũng làm kẻ mạnh khắp chốn phải tranh nhau mua. Dù sao thứ này cũng có khả năng làm cho Thiên Hỏa trong người tăng lên tới cấp một.

"Ý của đạo hữu Kỷ Ninh là muốn bán Thanh Ti Thần Hỏa Trản này đi à? Ở ngay trong hội Tranh Bảo này sao?" Nữ tử trọc đầu áo trắng hỏi.

"Đúng." Kỷ Ninh gật đầu.

"Thiên Bảo Sơn ta có thể ra giá là ba trăm vạn cân nguyên dịch để mua nó." Nữ tử trọc đầu áo bào trắng Nhất Trần nhịn không được nói. Thanh Ti Thần Hỏa Trản này cũng khá hiếm thấy, gần như là có cái nào là bán được cái đó, nên Thiên Bảo Sơn cũng rất muốn mua.

"Không, tham gia luôn trong hội Tranh Bảo lần này trước đã. Giá niêm yết là ba trăm vạn cân nguyên dịch. Nếu không ai mua thì ta sẽ bán cho các ngươi." Kỷ Ninh nói. "Nhất Trần đạo hữu có ý kiến gì không?"

Nữ tử đầu trọc áo bàn trắng hơi run mặt.

Giá niêm yết là ba trăm vạn cân nguyên dịch? Không ai mua thì bán cho Thiên Bảo Sơn?

"Không ý kiến, không ý kiến." Lúc này nữ tử đầu trọc áo bào trắng cầm Thanh Ti Thần Hỏa Trản quay đầu rời đi.

Kỷ Ninh cũng không hề lo lắng. Đây là trung ương Thiên Bảo Sơn nên cũng không phải sợ họ tham ô cả một món 'Thanh Ti Thần Hỏa Trản' pháp bảo tiên giai hạ phẩm thế này.

Ở trên đám tường vân, cô gái tóc đen chủ trì hội Tranh Bảo lần này cũng đang đợi người tới kiểm tra thật giả. Sau khi biết được Kỷ Ninh đúng là đủ khả năng mua được thì mở miệng nói. "Bốn trăm vạn cân nguyên dịch. Có ai ra giá cao hơn không?"

"Xem ra Kỷ Ninh kia thật sự có thể mua với cái giá ấy." Thanh niên mặt trắng không râu lắc đầu thở dài. "Quá cao, giá quá cao."

"Quá cao."

Lập tức đã có vài người bỏ qua. Dù sao thì cái giá tăng lên là một trăm vạn cân nguyên dịch của Kỷ Ninh đã hoàn toàn quá mức với một số người.

Nhưng vẫn còn có những người có khát vọng phi thường với lông Khổng Tước.

"Bốn trăm mười vạn cân nguyên dịch!" Nam tử có thân tỏa ra ánh sáng xanh như được luyện từ sắt thép nói giọng trầm thấp. "Đây là vật ta cần để độ kiếp. Mong rằng các vị nể mặt 'Đông Sửu' ta."

"Hừ, Đông Sửu, ngươi cần độ kiếp nhưng ta cũng cần độ kiếp! Bốn trăm hai mươi vạn cân nguyên dịch." Thiếu Viêm Tú Thủy cũng nói với giọng trầm thấp.

Đông Sửu tiên nhân chỉ là một người độc hành, tuy rằng có thực lực cực kỳ lợi hại nhưng dù sao Thiếu Viêm Tú Thủy cũng có xuất thân từ Thiếu Viêm tộc.

"Bốn trăm ba mươi vạn cân!" Đông Sửu tiên nhân nói giọng trầm thấp.

"Bốn trăm bốn mươi vạn cân!" Thiếu Viêm Tú Thủy nghiến răng nghiến lợi.

"Bốn trăm sáu mươi vạn cân!" Trong mắt Đông Sửu tiên nhân hiện lên sát ý.

"Bốn trăm bảy mươi vạn cân!" Thiếu Viêm Tú Thủy lạnh lùng lườm y một cái.

Độ kiếp chính là một trong những cửa ải quan trọng nhất trên con đường tu tiên.

Nếu vượt qua thì sẽ thoái ra ngoài tam giới, được trường sinh! Nếu thất bại mà còn may thì thành Tán tiên là cùng. Vì thế nên làm sao bọn hắn không tranh giành bảo vật để độ kiếp đây?

"Năm trăm vạn cân nguyên dịch!" Kỷ Ninh quát.

Thiếu Viêm Tú Thủy và Đông Sửu tiên nhân đồng thời nhìn qua.

Toàn bộ khách ở đây cùng nhìn qua, thậm chí còn nhịn không được phải bàn tán về Kỷ Ninh kia thật quá điên cuồng. Năm trăm vạn cân nguyên dịch ư?

"Thiếu Viêm Tú Thủy, ngươi còn ra giá nữa không?" Kỷ Ninh nhìn về phía Thiếu Viêm Tú Thủy.

Nếu như nói hai vị Địa tiên kia cực kỳ muốn có được thì khát vọng của Kỷ Ninh cũng không hề thấp!

Bảo vật có chứa tinh hoa Ngũ hành dùng tu luyện tới Trích Tinh Thủ chuyển thứ hai đã khó tìm rồi. Mà tới chuyển thứ ba thì lại càng khó tìm hơn.

Mà 'Lông Khổng Tước' lại hoàn toàn thừa đủ để mình luyện Trích Tinh Thủ tới chuyển hai và chuyển ba. Trong rất nhiều pháp môn thần thông mà mình tu luyện thì có thể nói đòn mạnh nhất chính là 'Trích Tinh Thủ'. Đây chính là thần thông được xếp hàng trong mười thần thông đứng đầu ở tam giới từ thời khai thiên lập địa tới bây giờ.

Bất kỳ pháp bảo kỳ vật gì với mình cũng chỉ là thứ yếu, thần thông 'Trích Tinh Thủ' mới là thứ có thể giúp thực lực của bản thân mình tăng lên nhiều nhất!

Nhất định phải có được lông Khổng Tước kia!

"Năm trăm vạn cân nguyên dịch. Còn có ai ra giá cao hơn không? Còn có ai ra giá cao hơn không?" Cô gái tóc đen đứng trên tường vân hô lớn. Các nơi trên Đa Bảo Phong đều bàn tán không ngớt nhưng không có một người nào ra giá nữa. Tới cả Thiếu Viêm Tú Thủy cũng phải mang vẻ mặt khó coi, chần chừ tiếp. Còn tên Đông Sửu tiên nhân thì chỉ biết cắn răng mà nhìn.

"Nếu không ai ra giá cao hơn thì lông Khổng Tước này sẽ thuộc về đạo hữu Kỷ Ninh!" Cô gái tóc đen hô to lần nhắc cuối.




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 18
Quận chúa muốn gặp ta?
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Sau một thoáng chờ đợi, cô gái tóc đen dài nhìn kỹ về phía hai người Đông Sửu tiên nhân và Thiếu Viêm Tú Thủy, trịnh trọng hô lên: "Được, năm trăm vạn cân nguyên dịch, lông Khổng Tước đã thuộc về đạo hữu Kỷ Ninh!"

Theo tiếng tuyên bố này, cuối cùng lông Khổng Tước đã được định đoạt.

"Phù." Thiếu Viêm Tú Thủy thở hắt ra một hơi thật dài.

Vừa rồi hắn thật sự cảm thấy do dự, nên mới để lý trí nhẫn nhịn lại.

Mộc Truyền chân nhân ở bên nhìn thoáng qua Thiếu Viêm Tú Thủy rồi cầm chén rượu lên uống một ngụm.

"Phụ thân, tại sao lại không mua lấy?" Thiếu Viêm Tuấn nhịn không được phải nói. "Lông Khổng Tước kia rất quan trọng với phụ thân khi độ kiếp. Hơn nữa tên Kỷ Ninh kia còn đang tranh với chúng ta. Bất kể là vì trút giận hay là vì độ kiếp thì đều phải mua đi chứ."

"Ngươi biết cái gì. Năm trăm vạn cân nguyên dịch. Ngươi có biết năm trăm vạn cân nguyên dịch là bao nhiêu không?" Thiếu Viêm Tú Thủy nhìn con trai mình.

Thiếu Viêm Tuấn ngẩn ra.

Hắn có địa vị trong bộ tộc phải gần như 'Thiếu Viêm Nông'. Bất kể là hai trăm vạn cân nguyên dịch hay là năm trăm vạn cân nguyên dịch đối với hắn cũng chỉ là con số nào cao con số nào thấp mà thôi.

"Với từng đó nguyên dịch thì ta thừa đủ mua một món pháp bảo tiên giai không tệ rồi!" Thiếu Viêm Tú Thủy nói. "Độ kiếp cần dùng pháp bảo tiên giai. Có rất nhiều loại chứ đâu chỉ có mỗi lông Khổng Tước? Nếu có giá quá năm trăm vạn cân nguyên dịch thì sẽ không hề đáng với con số bỏ ra nữa. Đây là cái giá đủ để làm ảnh hưởng tới gia sản của ta trên con đường tu tiên. Ta không thể nào vì hơn thua mà báo giá loạn lên được."

Thiếu Viêm Tuấn ngoan ngoãn gật đầu.

"Tên Kỷ Ninh kia cũng là kẻ ngu." Thiếu Viêm Tú Thủy lạnh lùng nhìn về phía đằng kia một cái. "Hắn chỉ là một Vạn Tượng chân nhân, dù có lông Khổng Tước thì dùng làm cái gì đây?"

"Giết Kỷ Ninh thì lông Khổng Tước sẽ thuộc về chúng ta." Trong mắt Thiếu Viêm Tuấn hiện lên khát vọng.

"Ai đi giết đây?" Thiếu Viêm Tú Thủy lắc đầu. "Đây không phải chuyện của ngươi."

. . .

"Năm trăm vạn cân nguyên dịch." Đông Sửu tiên nhân cũng phải lắc đầu. "Tên nhãi Vạn Tượng kia thật quá điên cuồng."

. . .

"Năm trăm vạn cân nguyên dịch. Đệ đệ của ta thật lợi hại quá đi. . lợi hại quá." Tích Nguyệt quận chúa nhìn về phía Kỷ Ninh ở xa xa, trên mặt hiện lên vẻ tươi cười.

. . .

"Hừ, có lông Khổng Tước thì ngươi cũng chẳng có tí trợ giúp nào cho thực lực cả. Đợi ngươi ra ngoài Thiên Bảo Sơn thì chính là lúc ngươi phải chết." Phù Vân tiên nhân lặng yên uống rượu nhìn về phía xa.

. . .

Kỷ Ninh lại cực kỳ vui sướng.

Lấy được!

Lông Khổng Tước đã tới tay thì pháp bảo tiên giai, kỳ vật các loại đều là đồ vứt đi. Nguyên Thần thứ hai của mình cần lượng lớn phi kiếm, bản thể của mình lại đi theo dòng Thần Ma luyện thể nên thứ quan trọng nhất chính là thần thông!

"Có nó thì ta không phải lo nghĩ về chuyển thứ hai và ba của thần thông Trích Tinh Thủ rồi." Kỷ Ninh cực kỳ vui sướng.

Thời gian trôi qua.

Bởi vì có tầm hơn một ngàn bảo vật nên hội Tranh Bảo kéo dài suốt một ngày. Có điều Kỷ Ninh chỉ ở lại hội Tranh Bảo có hơn ba giờ là đã rời đi. Bởi vì sau ba canh giờ, hội Tranh Bảo đã đưa 'Thanh Ti Thần Hỏa Trản' ra rồi.

Thanh Ti Thần Hỏa Trản là pháp bảo tiên giai.

Với cả là pháp bảo thành phẩm!

Nên lập tức khiến cho cả đám xôn xao. Thanh Ti Thần Hỏa Trản này khác hẳn với lông Khổng Tước. Có rất ít người có nhu cầu với lông Khổng Tước. Nhưng người có nhu cầu với Thanh Ti Thần Hỏa Trản lại rất nhiều. . .Bởi vì Thanh Ti Thần Hỏa Trản có thể nuôi dưỡng 'Thiên Hỏa' lên tới cấp một. Tuy rằng mỗi lần sử dụng sẽ hao tổn rất nhiều, phải cần thời gian đằng đẵng mới khôi phục lại được. Nhưng sau khi khôi phục rồi thì lại có thể dùng tiếp.

Liên tục không ngừng được sử dụng!

Do mỗi lần hấp thu lực lượng trời đất là 'Thanh Ti Thần Hỏa Trản' lại cần kha khá thời gian, cho nên bất kỳ một bộ tộc lớn nào đều sẽ không ngại kiếm thêm 'Thanh Ti Thần Hỏa Trản'.

Giá niêm yết là ba trăm vạn cân nguyên dịch nhưng ngay lập tức tăng lên rất nhiều! Cuối cùng lên tới bốn trăm chín mươi vạn cân nguyên dịch thì mới ngừng.

Dù sao Thanh Ti Thần Hỏa Trản cũng là pháp bảo thông thường nên giá cả cũng chỉ xê dịch trong khoảng nhất định chứ không thể nào vượt quá xa được.

. . .

"Hắn chuẩn bị đi rồi sao?" Phù Vân tiên nhân liếc mắt một cái thấy Kỷ Ninh chuẩn bị rời đi thì nhíu mày rồi lập tức đi ra ngoài.

Rất nhanh.

Phù Vân tiên nhân đã ở ngoài trung ương Thiên Bảo Sơn. Lúc này đã là sáng sớm, mặt trời mọc lên tỏa sáng khắp chốn.

"Tiền bối." Phù Vân tiên nhân vừa ra ngoài thì đã có người của Thiếu Viêm tộc đợi ở đó chạy tới.

"Kỷ Ninh vừa mới ra ngoài xong. Vào trong Thiên Bảo Sơn điều tra sau đó báo lại." Phù Vân tiên nhân ra lệnh rồi lập tức lặng yên chờ đợi. Hắn đang đợi trận chiến cuối cùng của kiếp này! Tới lúc đó, hắn phải dùng hết toàn bộ sức lực để giết chết một tên Vạn Tượng chân nhân thiên tài tuyệt thế ở vương đô Đại Hạ.

. . .

"Đi rồi sao?" Tích Nguyệt quân chúa nhìn thấy Kỷ Ninh rời khỏi bàn tiệc thì cũng đứng lên, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng. Nàng cảm thấy tim mình đang đập mạnh lên, nói với Thanh Liễu tiên tử ở bên. "Thanh Liễu, tỷ giúp ta bố trí. Ta muốn gặp một mình với Kỷ Ninh."

"Gặp Kỷ Ninh?" Thanh Liễu tiên tử ngẩn ra nhưng lập tức gật đầu. "Để ta bố trí."

"Cảm ơn nhiều." Khi trước nhìn Kỷ Ninh thì Tích Nguyệt quận chúa lại không thấy căng thẳng gì. Nhưng hiện tại vừa nghĩ tới gặp mặt với Kỷ Ninh thì nàng lại cảm thấy vô cùng khẩn trương.

"Phù."

Tích Nguyệt quận chúa thở một hơi thật dài. "Đệ đệ, chúng ta sắp gặp mặt ngay bây giờ đây."

Tích Nguyệt quận chúa cũng rời khỏi bàn tiệc.

Thật ra, do hội Tranh Bảo diễn ra trong hơn một ngày, cho nên trong quá trình này sẽ có không ít người rời bàn tiệc.

Kỷ Ninh giao nguyên dịch ra và nhận lấy trận đồ cùng lông Khổng Tước.

"Kỷ Ninh đạo hưuũ, sau này có bảo vật gì thì cứ đưa tới Thiên Bảo Sơn nhé. Bất kể là bán thẳng cho Thiên Bảo Sơn hay là bán trong hội Tranh Bảo." Nữ tử đầu trọc áo trắng Nhất Trần cười nói.

"Bảo vật chứ có phải bánh nướng từ trên trời rơi xuống đâu." Kỷ Ninh thổn thức. "Tới cả Thanh Ti Thần Hỏa Trản ta cũng bán cho các ngươi rồi còn gì."

Nhất Trần cười cười rồi lập tức lui ra.

Kỷ Ninh, Bạch Thủy Trạch, tiểu Thanh cùng nhìn về phái Ngu Kỳ ở bên.

"Ngu Kỳ đạo hữu, ta muốn mua phi kiếm." Kỷ Ninh nói.

"Phi kiếm à?" Ngu Kỳ lập tức vui vẻ. Hắn biết rõ rằng trên người Kỷ Ninh có hơn hai trăm vạn cân nguyên dịch. Đây chính là một khách hàng lớn nên vội vàng nói. "Muốn phi kiếm thế nào vạy? Cứ việc nói, phi kiếm do Thiên Tiên lão tổ luyện chế, thậm chí phi kiếm ẩn chứa trận pháp đều có cả."

Kỷ Ninh lắc đầu: "Chỉ cần phi kiếm chế thức (loại có khuôn mẫu sẵn)."

"Chế thức. . ." Sắc mặt của Ngu Kỳ như cứng đơ lại. Phi kiếm chế thức là loại có lợi nhuận cực thấp. Dù sao thì Kỷ Ninh có thể mua chỉ với giá sáu phần mười.

"Ta cần bảy trăm hai mươi thanh phi kiếm thiên giai thượng phẩm." Kỷ Ninh mở miệng.

Ngu Kỳ giật đánh thót một cái. Ôi trời ơi, phi kiếm thiên giai á? Bảy trăm hai mươi thanh lận? Nói đùa à? Phải biết rằng thông thường Tán tiên Địa tiên cũng chỉ dùng vài món pháp bảo thiên giai là cùng. Cho dù có đánh theo số lượng thì cùng lắm cũng chỉ chơi tới vài chục pháp bảo thiên giai là cùng.

Thế mà đây lại cần tới bảy trăm hai mươi pháp bảo thiên giai sao?

Chỉ riêng số lượng thôi là đã đủ phát hãi rồi. Thậm chí những thứ này đều có giá cả cực kỳ cao.

"Kỷ Ninh đạo hữu, ngươi chắc chắn muốn mua bảy trăm hai mươi thanh? Ngươi có mua nổi không?" Ngu Kỳ nhịn không được phải nói. "Bình thường phi kiếm thiên giai thượng phẩm cũng phải một vạn cân nguyên dịch một phi kiếm. Hơn bảy trăm thanh thì cũng phải tới bảy trăm vạn cân nguyên dịch đó." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh nhíu mày.

Haizz

Vừa mới thấy mình giàu có xong, thế mà nghĩ tới mua bảy trăm thanh phi kiếm thiên giai thì lại thấy đau lòng rồi.

"Vậy đưa toàn bộ sách ghi chép về các loại phi kiếm chế thức cho ta xem cái." Kỷ Ninh nói.

"Được, mời." Ngu Kỳ lập tức nói. Thiên Bảo Sơn cũng chỉ mua pháp bảo chế thức cho Kỷ Ninh với giá sáu phần, bán ra cũng giá sáu phần. Nhìn qua thì tưởng là chẳng kiếm được gì. Nhưng thực tế thì những pháp bảo chế thức mà Thiên Bảo Sơn bán ra này đều được hoàng tộc Đại Hạ sau lưng tiến hành luyện chế ra với số lượng rất lớn. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Mà phí tổn hoàng tộc Đại Hạ luyện chế những pháp bảo đó lại chưa tới sáu phần. Cùng lắm cũng chỉ ba bốn phần mà thôi.

Tuyên bố bên ngoài là mua vào sáu phần bán ra sáu phần cũng chỉ là hình thức chào mời khách hàng tới mua mà thôi. Dù sao thì người tu tiên cũng chỉ mua pháp bảo để giữ mạng cho mình nên rất ít khi bán đi.

Cho nên hơn bảy trăm pháp bảo thiên giai, cho dù có là pháp bảo chế thức đi chăng nữa thì Ngu Kỳ cũng vẫn có phần không nhỏ.

. . .

Kỷ Ninh ngồi trong một cái đình, nhìn mặt trời vừa lên cao với tâm tình cực tốt. Hắn vẫn còn chưa biết rằng ở ngoài đường kia đang có một Tán tiên là 'Phù Vân tiên nhân' đang đau khổ chờ đợi mình.

"Đây là bản tổng hợp những phi kiếm chế thức thiên giai." Ngu Kỳ đưa cho Kỷ Ninh một bộ sách bằng da thú khá dày.

Kỷ Ninh mở ra xem.

Bạch Thủy Trạch và tiểu Thanh ở bên cũng ngó vào xem cùng.

Phi kiếm chế thức có giá tương đối thấp. Bởi vì phi kiếm chế thức chỉ dựa vào mức độ sắc bén và cứng rắn để gán cho cấp độ. Còn những mặt khác thì rất kém. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Phi kiếm thiên giai hạ phẩm, một ngàn cân nguyên dịch một thanh? Sáu phần là sáu trăm cân." Kỷ Ninh vừa xem vừa tình nhẩm. "Trung phẩm quý hơn, ba ngàn cân nguyên dịch một thanh."

Thiên giai hạ phẩm có gần trăm loại.

Thiên giai trung phẩm có gần hai trăm loại

Thiên giai thượng phẩm thì ít hơn nhiều, có mười tám loại.

Còn thiên giai cực phẩm ư? Phi kiếm chế thức không có cực phẩm. Thiên giai thượng phẩm đã là loại phi kiếm chế thức cao cấp nhất rồi.

"Thiên giai thượng phẩm cũng có giá tầm một vạn cân nguyên dịch." Kỷ Ninh xem tới nhíu cả mày. Làm sao bây giờ?

Lần mua phi kiếm thiên giai này chính là cho Nguyên Thần thứ hai. 'Tiểu Thiên kiếm trận' phụ thuộc vào số lượng, số lượng càng nhiều thì uy lực càng lớn! Có điều thao tác nhiều phi kiếm thì gánh nặng với thần hồn cũng nhiều thêm. Mà trong một năm tu luyện trong Thủy Phủ, đặc biệt là Nguyên Thần thứ hai có Nguyên Thần nuôi dưỡng thần hồn, hơn nữa còn có cả phương pháp quan tưởng Nữ Oa đồ nên thần hồn tiến bộ cực lớn.

Hiện giờ đã có thể điều khiển tới bảy trăm hai mươi chín thanh phi kiếm địa giai.

Nếu đổi thành phi kiếm thiên giai thì sao?

Chắc rằng trong thời gian ngắn cũng không thể nào điều khiển được quá nhiều.

"Một trăm chín mươi tám chuôi Xích Dương Kiếm!" Kỷ Ninh chỉ vào sách. "Thêm một trăm chín mươi tám chuôi Thanh Minh Kiếm nữa!"

"Xích Dương Kiếm có giá một vạn một ngàn cân nguyên dịch một thanh. Thanh Minh Kiếm có giá chìn ngàn cân nguyên dịch một thanh." Ngu Kỳ ở bên cạnh cười nói. "Tính tổng toàn bộ là ba trăm chín mươi sáu vạn cân nguyên dịch. Sáu phần là hai trăm ba mươi bảy vạn sáu ngàn cân nguyên dịch."

Kỷ Ninh đành chịu.

Nếu tính toàn bộ chi phí cho vụ này thì hai trăm sáu mươi vạn cân nguyên dịch của mình đã gần như tiêu tốn hết. Hơn nữa Nguyên Thần thứ hai của mình cũng vẫn cần nguyên dịch để tu luyện.

"Được!" Kỷ Ninh vung tay lên, lập tức xe Hắc Long bay ra trên đất.

"Ta bán cái xe này cho Thiên Bảo Sơn ngươi."

Kỷ Ninh nói đơn giản một câu.

. . .

Con khôi lỗi rồng đen này có chiến lực cấp độ Nguyên Thần. Thiếu Viêm Nông thường xuyên cưỡi nó đi khắp nơi trong vương đô Đại Hạ nên giá trị không bình thường chút nào. Nhờ đó, cuối cùng Kỷ Ninh có được ba trăm chín mươi sáu thanh phi kiếm thiên giai cùng với mười hai vạn cân nguyên dịch.

"Kỷ Ninh đạo hữu, còn một việc nữa." Sau khi giao dịch xong, Ngu Kỳ vác vẻ mặt mày hớn hở nói. "Tích Nguyệt quận chúa muốn gặp ngươi một lần."

"Quận chúa muốn gặp ta sao?" Kỷ Ninh kinh ngạc.




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 19
Nguyên Thần viên mãn.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Chủ nhân, nhất định là người đã nổi tiếng từ hội Tranh Bảo rồi!" Ở bên cạnh, tiểu Thanh nói. "Thậm chí làm cho cả Tích Nguyệt quận chúa cũng phải muốn gặp."

Kỷ Ninh cũng cười.

Trong hội Tranh Bảo, chính mình dùng 'năm trăm vạn cân nguyên dịch' để mua lông Khổng Tước. Tới cả Thiếu Viêm Tú Thủy cũng phải cúi đầu. Nhất định tin tức này sẽ nhanh chóng truyền ra ngoài. Tới lúc đó sẽ có vài bộ tộc lớn tới gặp và nhờ mượn sức mình. Đó cũng chính là dự tính của mình. Nhưng hiện tại, dù hội Tranh Bảo vẫn diễn ra mà Tích Nguyệt quận chúa lại mời gặp mình. . .Có vẻ như hiệu ứng 'nổi tiếng' này hơi ghê quá.

"Không biết vị Tích Nguyệt quân chúa kia là ai?" Kỷ Ninh hỏi.

"Tích Nguyệt quận chúa thuộc Diên vương phủ." Ngu Kỳ giải thích.

"Diên Vương?" Đôi mắt của Kỷ Ninh sáng lên.

Kỷ Ninh cũng đã mua tình báo của Thiên Bảo Sơn về các thế lực, nhân vật lớn ở vương đô Đại Hạ. Trong đó, 'Diên Vương' chính là một nhân vật khá lớn.

Diên Vương vốn vừa mới vượt qua Thiên kiếp thành Thiên Tiên xong!

Đây chính là Thiên Tiên. Mà muốn trở thành Thiên Tiên thì cực kỳ khó khăn. Chỉ cần nhìn vào Hắc Bạch Học cung là đã có thể thấy mức độ thế nào rồi. Lịch sử truyền thừa của Hắc Bạch Học cung phải lấy đơn vị trăm triệu năm ra để tính, mỗi vạn năm sẽ sinh ra một Địa tiên, Tán tiên. Qua vô số năm tháng tới giờ, số lượng Địa tiên, Tán tiên được sinh ra nhiều tới mức nào? Thế mà mới chỉ có một Thiên Tiên.

Qua đó có thể thấy được cửa ải 'Thiên kiếp' đáng sợ tới mức nào. Vô số thiên tài như Bắc Hành tiên nhân, Thư Hoa tiên nhân ở Thủy Phủ đều thất bại.

Thiên Tiên cực kỳ hiếm!

Trong trăm vạn năm, cả vương triều Đại Hạ cũng khó kiếm ra được một Thiên Tiên!

Nhưng trong trăm vạn năm ấy, vương triều Đại Hạ có thêm không biết bao nhiêu Tán tiên Địa tiên? Cho nên Tán tiên, Địa tiên thật sự rất nhiều. Như Thiếu Viêm tộc không thôi là đã có ngàn tên Tán tiên, Địa tiên. Những lớp Tán tiên Địa tiên này cứ qua mấy vạn, chục vạn năm là lại được thay bằng một lớp Tán tiên Địa tiên khác. Cho nên qua nhiều đời, cuối cùng chắt bóp ra được số lương 'Thiêu Tiên lão tổ' vẫn ít tới thảm thương.

Bất kỳ một Thiên Tiên lão tổ nào đều là gốc rễ của cả một bộ tộc!

Cho dù với hoàng tộc Đại Hạ 'Hạ Mang tộc' thì một Thiên Tiên lão tổ vẫn là cực kỳ quý báu. Hoàng tộc Đại Hạ thống lĩnh toàn bộ các bộ tộc ở thế giới này nên số lượng Tán tiên, Địa tiên quả thật nhiều tới phát hãi. Thế nên Tán tiên, Địa tiên đều rất bình thường, nhưng nếu có thể đột phá trở thành 'Thiên Tiên' thì hoàng tộc Đại Hạ sẽ lập tức phong vương, ban thưởng phủ đệ, ban thưởng tiên bảo, ban thường. . .

Tóm lại ở hoàng tộc Đại Hạ nếu trở thành Thiên Tiên thì địa vị sẽ tăng vọt!

Trăm vạn năm khó gặp. . .

Diên Vương chính là Thiên Tiên mới nhất!

"Diên vương phủ. . ." Kỷ Ninh thầm gật đầu.

"Tích Nguyệt quận chúa là thân nhân duy nhất của Diên Vương." Ngu Kỳ nói khẽ. "Diên Vương cực kỳ yêu quý Tích Nguyệt quận chúa, thậm chí cả Kim Giáp cấm quân do hoàng đế bệ hạ ban cho cũng để cho Tích Nguyệt quận chúa sai bảo. Tới hai con thần thú Thanh Loan cũng ban cho Tích Nguyệt quận chúa, để làm kéo xe cho quận chúa. Hai con Thanh Loan kia có dòng màu vô cùng cao quý. Tuy mới chỉ cấp độ Nguyên Thần nhưng đã có chiến lực ngang tầm với Tán tiên hàng đầu rồi. Mà Kim Giáp cấm quân thì lại là tinh nhuệ trong cấm quân của Đại Hạ, kẻ yếu nhất cũng là Nguyên Thần đạo nhân!"

Kỷ Ninh nghe mà thầm líu cả lưỡi.

Thanh Loan? Kim Giáp cấm quân?

"Tích Nguyệt quận chúa thường ở trong vương phủ, rất ít ra ngoài, cũng chẳng mấy khi tham gia hội họp gì." Ngu Kỳ nói khẽ. "Cho nên tuy danh tiếng của Tích Nguyệt quận chúa không quá lớn, nhưng Diên Vương yêu quý nàng nên nàng cực kỳ ngang ngược kiêu ngạo. E là tới cả Thiếu Viêm Nông cũng không bằng nàng ta được."

"Vậy vì sao nàng phải gặp ta?" Kỷ Ninh hỏi.

"Ta cũng chả biết." Ngu Kỳ lắc đầu. "Nghe nói hôm nay nàng ấy tới Thiên Bảo Sơn chúng ta rồi đi cùng Thanh Liễu tiên tử tới hội Tranh Bảo. Có thể nhìn thấy ngươi cảm thấy tò mò nên mới muốn gặp một lần."

Kỷ Ninh hơi chần chừ, gật đầu. "Được, vậy mời dẫn đường."

Ngu Kỳ cười: "Đi theo ta."

Trong không gian Tử Phủ của Kỷ Ninh có một tòa Thủy Phủ.

Bình thường thì pháp bảo trữ vật không thể nào chứa người được. Nhưng động phủ thì lại có thể chứa được người. Nguyên Thần thứ hai của Kỷ ninh đang ở trong Thủy Phủ. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Bên trong Thủy Phủ, trên đại điện đang có một Kỷ Ninh mặc đạo bào đen khoanh chân ngồi, trước mặt có đặt một bình ngọc. Trong bình ngọc có tầm hơn mười hai vạn cân nguyên dịch. Đó là chỗ lấy được trong lần giao dịch vừa rồi.

"Vù."

Kỷ Ninh mặc đạo bào đen há mồm hít vào, nguyên dịch lạp tức ào ào đổ vào trong miệng Kỷ Ninh. Thực lực cũng theo đó mà nhanh chóng tăng lên. Chỉ một lát sau là đã đột phá tới giai đoạn 'Nguyên Thần viên mãn'.

"Tốt." Sau khi củng cố lại một chút, Kỷ Ninh mặc đạo bào đen ngừng lại.

"Chà." Kỷ Ninh mặc đạo bào đen nhìn bình ngọc. "Còn thừa lại hơn ba vạn cân nguyên dịch. Nguyên Thần thứ hai của ta coi như là đã đột phá tới Nguyên Thần viên mãn rồi."

Sau hơn một năm luyện được Nguyên Thần thứ hai.

'Thần hồn' của Nguyên Thần thứ hai tiến bộ cực kỳ kinh người. Bởi vì có Nguyên Thần nuôi dưỡng nên thần hồn của Nguyên Thần thứ hai tiến bộ còn nhanh hơn cả bản thể! Thần thức của thần hồn thứ hai đã có thể bao trùm phạm vi một ngàn sáu trăm dặm. Mà thần thức của bản thể thì mới chỉ khôi phục tới một nửa trạng thái khi trước, cùng lắm mới chỉ bao phủ được một ngàn dặm.

Thần hồn manh! Cảnh giới cũng cao! Đạo tâm cũng chắc!

Nên sau khi tới Nguyên Thần viên mãn, gần như Nguyên Thần thứ hai đã có thể trong nháy mắt nắm toàn bộ nguyên lực trong tay. Tất cả đều điều khiên như trở bàn tay, không hề có chút nào không thích nghi được.

"Phi kiếm." Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu Kỷ Ninh mặc đạo bào đen.

Vù!

Lập tức xung quanh xoẹt xoẹt xoẹt xuất hiện bốn trăm lẻ năm lưỡi phi kiếm. Mỗi một phi kiếm đều tỏa ra dao động mạnh mẽ. Đặc biệt chín thanh trong đó có dao động vượt hơn hẳn! Tất cả bốn trăm lẻ năm phi kiếm này đều là phi kiếm thiên giai. Trong đó có ba trăm chín mươi sáu thanh được mua ở Thiên Bảo Sơn khi trước.

Còn chín thanh phi kiếm thiên giai kia. . .chính là pháp bảo thiên giai mà trong một năm, Kỷ Ninh dựa vào Nguyên Thần thứ hai vượt qua tầng thứ năm Chiến Thần Điện Thủy Phủ, về sau nhận được ở Trân Bảo Điện.

Chín thanh kiếm này có tên là 'Tịch Thủy Thần Sa Kiếm', được luyện chế thành từ chín con thần sa (cá mập thần) sống từ thời thượng cổ trước khi ba ngàn thế giới sinh ra. Chín phi kiếm có ẩn chứa trí tuệ. Dựa theo mức độ phân chia ở Thủy Phủ thì cả chín thanh đều là 'Thiên giai thượng phẩm'. Nhưng nếu như theo mức độ phân chia ở thế giới vương triều Đại Hạ thì đây chắc chắn là cực phẩm. E là mỗi một thanh cũng phải có giá hai ba mươi vạn cân nguyên dịch! Chín thanh có cùng nguồn gốc thì giá phải lên tới hai trăm vạn cân nguyên dịch. Tức là ngang với giá trị của một pháp bảo 'tiên giai hạ phẩm'.

Năm xưa Thư Hoa tiên nhân cũng nhận được pháp bảo thiên giai cực phẩm ở Thủy Phủ. Với pháp bảo lấy được từ Thủy Phủ. . .thì hoàn toàn có thẻ mang đi đổi lấy pháp bảo tiên giai.

Đáng tiếc.

Cũng chỉ có thể đổi một vài pháp bảo tiên giai hạ phẩm, tiên giai trung phẩm mà thôi.

Mà cần độ Thiên kiếp thì sao?

Nhất định phải có thượng phẩm, thậm chí là pháp bảo tiên giai cực phẩm thì mới nắm chắc được. Càng có pháp bảo tốt thì khả năng thành công khi độ Thiên kiếp càng cao. Mà pháp bảo tiên giai trong 'Thủy Phủ' tối thiểu cũng là thượng phẩm, còn hơn nữa là cực phẩm. Đáng tiếc là năm xưa Thư Hoa tiên nhân không có cơ hội chọn, tới sau khi trở thành Tán tiên thì mới vượt qua được tầng thứ bảy Chiến Thần Điện để lấy được một món.

"Tiểu Thiên kiếm trận." Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu Kỷ Ninh mặc đạo bào đen.

Chín thanh Tịch Thủy Thần Sa Kiếm làm trung tâm điều động những phi kiếm khác, nguyên lực tinh khiết cảnh giới Nguyên Thần viên mãn truyền vào trong, thần hồn mạnh mẽ dẫn dắt, toàn bộ phi kiếm bắt đầu chuyển động. Kỷ Ninh thử hết lần này tới lần khác.

"Không được."

"Hạ thấp xuống một tầng. Tầng thứ tư Tiểu Thiên kiếm trận!" Kỷ Ninh mặc đạo bào đen cố gắng thủ. Nhưng pháp bảo thiên giai và pháp bảo địa giai hoàn toàn là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Điều khiển một thanh pháp bảo thiên giai còn khó hơn mười thanh địa giai! Cho dù Kỷ Ninh có dùng trận pháp để dẫn dắt thì vẫn phải rất khó khăn mà không thi triển nổi tầng thứ tư Tiểu Thiên kiếm trận.

"Tầng thứ ba Tiểu Thiên kiếm trận!"

Vù!

Lập tức hơn hai trăm thanh pháp bảo thiên giai cùng bay múa, phát ra dao động cực kỳ mạnh, sau đó trước ngưng tụ ra trước ngực Kỷ Ninh một thanh phi kiếm. Thanh phi kiếm mới được ngưng tụ ra này có từng quầng sáng vào bao quanh. Vốn đã là binh khí sắc ben, sau khi tạo ra quầng sáng vàng thì mức độ lợi hại mới hiện ra thêm.

Uy lực của thanh phi kiếm tỏa sáng vàng này làm Kỷ Ninh cảm thấy kinh hãi. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Thật mạnh mẽ."

Cho dù có là gần hai trăm thanh pháp bảo thiên giai thì vẫn mạnh hơn xa bảy trăm thanh pháp bảo địa giai. Mà không phải chỉ tăng có một tầng.

Bình thường, Nguyên Thần đạo nhân đều chỉ có thể điều khiển hơn mười thanh phi kiếm là đã giỏi lắm ròi. Nhưng Kỷ Ninh lại có thể điều khiển tới hơn hai trăm thanh, và lại còn có cả 'Tịch Thủy Thần Sa Kiếm' trân quý như thế ở trong. . .Có thể nói, nhờ thần hồn đạt tới cấp độ Địa tiên, nắm giữ được Vực Cảnh Đại Đạo, có chút am hiểu trận pháp cùng với điểm đặc biệt của Tiểu Thiên kiếm trận đã làm cho Kỷ Ninh có thể điều khiển được hơn hai trăm pháp bảo thiên giai.

"Với kiếm trận này, Nguyên Thần thứ hai của ta có thể so sánh với cả Tán tiên hàng đầu rồi!" Lúc này Kỷ Ninh cảm thấy thật khí khái.

. . .

Một gian lầu yên tĩnh, tất cả cửa sổ đều được đóng lại, tới cả người hầu cũng lùi đi hết. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Trong lầu chỉ có mình Tích Nguyệt quận chúa, ngoài cửa có một vài người hầu và Kim Giáp cấm vệ đang đứng bảo vệ quanh.

"Kỷ Ninh." Tích Nguyệt quận chúa cầm lấy chén rượu ấm bằng hai tay với vẻ mặt khó nén nổi kích động.

"Cuối cùng thì đã gặp được."

"Đệ đệ, đệ đệ duy nhất của ta."

Trong lòng Tích Nguyệt quận chúa đang rất khẩn trương, không yên, kích động.

Bỗng nhiên bên ngoài truyền tới âm thanh: "Đi thông báo cho quận chúa, Kỷ Ninh đã tới."

"Các ngươi chờ ở đây. Ta sẽ đi thông báo." Người hầu đáp.

"Vào đi!" Tích Nguyệt quận chúa thở một hơi thật sâu. Đây là thời khắc quan trọng nhất trong mười mấy năm qua của nàng, nàng còn cảm thấy hồi hộp hơn cả lúc gặp ông ngoại mình.

Kỷ Ninh và Ngu Kỳ đều đứng ở ngoài cổng chờ.

Kỷ Ninh đã đi lại trong Thiên Bảo Sơn một lúc khá lâu. Trong thời gian này, Nguyên Thần thứ hai cũng đã tu luyện trong Thủy Phủ tới Nguyên Thần viên mãn, sau đó thử Tiểu Thiên kiếm trận xong thì hắn mới đi tới đây.

"Quận chúa mời Kỷ Ninh đi vào." Nữ binh mặc giáo nói.

"Kỷ Ninh đạo hữu, ta đây đi trước đay. Có việc gì thì cứ phái người tới Thiên Bảo Sơn chuyển lời cho ta là ta sẽ tới." Ngu Kỳ cười nói.

"Lần này cảm tạ Ngu Kỳ đạo hữu, sau này có việc gì chắc chắn ta sẽ tới tìm." Kỷ Ninh nói.

Nói xong thì Ngu Kỳ rời đi.

Kỷ Ninh nói với tiểu Thanh và Bạch Thủy Trạch đứng bên: "Tiểu Thanh, Bạch thúc cứ chờ ta ở chỗ này một lát."

"Được." Bạch thúc cũng rất yên tâm vì đang ở trong Thiên Bảo Sơn nên nhất định sẽ không có nguy hiểm gì.

Lúc này, Kỷ Ninh một thân một mình bước vào trong sân. Kim Giáp cấm quân trong sân chăm chú nhìn và Kỷ Ninh làm hắn cảm nhận được một áp lực đè lên. Rồi sau đó, nữ binh dẫn hắn tới một tòa lầu, đẩy cửa ra: "Quận chúa đang ở bên trong.

Cửa vừa mở ra.

Kỷ Ninh lập tức thấy được một nữ tử áo xanh đang ngồi trong. Nữ tử áo xanh cũng quay đầu lại nhìn hắn.

Ánh mắt của hai người gặp nhau.




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 20
Tỷ đệ gặp nhau
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Kỷ Ninh hiểu được, cô gái trước mặt này hẳn chính là Tích Nguyệt quận chúa. Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt của Tích Nguyệt quận chúa . . .thì Kỷ Ninh lại có một cảm giác thân thuộc gì đó.

"Bái kiến quận chúa." Kỷ Ninh nói. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Ngồi xuống đi." Tích Nguyệt quận chúa mở miệng.

Lúc này Kỷ Ninh ngồi xuống.

Tích Nguyệt quận chúa đứng lên vung tay. Từng cây trận kỳ bay lên, tổng cộng có chín cây trận kỳ màu xám tỏa ra dao động được cắm xuống đất. Chỉ thấy từng đợt dao động bắt đầu dọc theo trận kỳ tỏa ra cả lầu. Cả lầu như bắt đầu hiện ra từng đường phù văn, trong nháy mắt hoàn toàn biệt lập với bên ngoài.

"Hiện tại chúng ta nói gì bên ngoài đều không hay biết." Tích Nguyệt quận chúa nói. "Đây là pháp bảo ông ngoại ban cho ta. Một khi trốn trong này, hơi thở sẽ được che dấu, tới cả Thiên Tiên cũng khó phát hiện ra."

"Quận chúa, người làm vậy là có ý gì?" Kỷ Ninh nghi hoặc. Thiên Bảo Sơn đã công bố với bên ngoài là không bao giờ dòm ngó tới bất kỳ lời nào của khách khi nói chuyện với nhau. Thứ mà Thiên Bảo Sơn chú ý chính là danh dự, mà bọn họ cũng chẳng đủ khả năng để dò xét từng người nói những câu gì.

Danh dự được tích cóp từ vô số năm tháng như thế đâu dễ gì để Thiên Bảo Sơn dám phá.

"Ta không thể không cẩn thận." Tích Nguyệt quận chúa nhìn Kỷ Ninh.

Kỷ Ninh căng thẳng, xem ra, Tích Nguyệt quận chúa tìm mình nói chuyện không hề đơn giản chút nào.

"Kỷ Ninh, ta hỏi ngươi." Tích Nguyệt quận chúa nhìn Kỷ Ninh. "Mẹ ngươi là Uất Trì Tuyết phải không? Ngươi có đúng là con cháu Uất Trì tộc không?"

Kỷ Ninh nhíu mày, hắn không hề muốn người ngoài nói về mẹ của mình.

"Quận chúa, Thiếu Viêm tộc kia truy sát ta, cho rằng ta là dư nghiệt của Uất Trì tộc. Tuy rằng tin tức này khá bí mật nhưng có phải là quận chúa biết được nhờ mua tình báo đúng không?" Kỷ Ninh hơi khó chịu.

Tích Nguyện quận chúa lại lộ ra vẻ mặt vui mừng. Từ phản ứng của Kỷ Ninh, nàng đã có thể nhận ra ngay: "Thật ra ta đã sớm điều tra rồi. Thậm chí còn cho người tới Tây Phủ Thành Yên Sơn để điều tra. Chỉ là ta vẫn chưa chắc chắn lắm cho nên mới hỏi lại ngươi một lần."

"Hả?" Kỷ Ninh giật mình, khó hiểu hỏi. "Quận chúa phái người tới Yên Sơn điều tra làm gì? Xin hỏi rốt cuộc quận chúa tìm ta có việc gì đây?"

Nói những lời cẩn thận như thế thì dù có nói ra cũng không ai đoán được ý định gì.

Rốt cuộc thì vị quận chúa ở trước mặt này muốn làm gì đây?

"Kỷ Ninh." Tích Nguyệt quận chúa cũng hơi hồi hộp, nàng nhìn Kỷ Ninh. "Thật ra, thật ra là ta, ta. . ."

Kỷ Ninh nhìn nàng.

"Thật ra ngươi là đệ đệ của ta." Cuối cùng thì Tích Nguyệt quận chúa nói ra.

"Đệ đệ? Mẹ ta chỉ có mình ta là đứa con duy nhất." Kỷ Ninh lập tức lắc đầu bác bỏ. Nhưng rồi lập tức Kỷ Ninh lại nghĩ lại. . .đệ đệ? Chẳng lẽ Tích Nguyệt quận chúa chính là dòng máu duy nhất còn lại của Uất Trì tộc mà cha mẹ mình luôn đau đáu nghĩ tới kia sao? Chẳng lẽ cô ta chính là biểu tỷ mình?

"Ngươi là đệ đệ của ta, ta là biểu tỷ ngươi." Tích Nguyệt quận chúa nói. "Cha ta là Uất Trì Sơn!"

Kỷ Ninh ngây người ra.

Vừa rồi tuy rằng hắn cũng có ý nghĩ này trong đầu nhưng những lời của Tích Nguyệt quận chúa vẫn làm cho hắn cảm thấy như nghe lầm.

"Nhưng ngươi là quận chúa, là quận chúa hoàng tộc Đại Hạ cơ mà." Kỷ Ninh nói.

"Diên Vương chỉ là ông ngoại ta, mẹ ta coi như là người Hạ Mang tộc, nhưng ta thì thật sự là đệ tử Uất Trì tộc. Tên thật của ta là 'Uất Trì Tích Nguyệt'." Tích Nguyệt quận chúa nhìn Kỷ Ninh.

Đầu óc Kỷ Ninh rối loạn.

Khi trước, bác trai Uất Trì Sơn vì dẫn theo em gái nên đã liều mạng ngăn cản đám người Tuyết Long Sơn có thực lực mạnh hơn. Lúc đó bác trai đã chết, cha mình là Kỷ Nhất Xuyên cùng mẹ mình là Uất Trì Tuyết trốn thaots. Nhưng năm đó để lại mầm bênh. . .cũng làm cho mẹ của mình không thể sống quá lâu. Nhưng cha mẹ vẫn luôn cảm thấy như mắc nợ bác trai, lại càng cảm thấy như mắc nợ với con gái của bác trai chưa từng gặp mặt kia.

Nghiêm khắc mà nói, tuy rằng trên người mình có mang dòng máu của Uất Trì tộc, nhưng lại được coi là đệ tử Kỷ tộc!

Chỉ có biểu tỷ mình mới thật sự là tộc nhân Uất Trì tộc!

"Cô tên là Uất Trì Tích Nguyệt? Cha cô là Uất Trì Sơn?" Kỷ Ninh không thể tin nổi.

"Đúng." Tích Nguyệt quận chúa gật đầu lia lịa.

"Quận chúa, không phải ta không tin, nhưng việc này không hề đơn giản, tốt nhất là chúng ta nên kiểm tra dòng máu." Kỷ Ninh cũng rất kích động. Thật ra Tích Nguyệt quận chúa nói nàng là con gái của bác trai, Kỷ Ninh cũng đã tin tưởng hơn nửa rồi. . .Vì người biết bác trai có con gái cũng rất ít. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Việc bác trai có con gái, ở Kỷ tộc chỉ có cha mẹ và mình là biết. Cha mẹ đã qua đời nên ngoài mình ra thì gần như là không có ai biết tới.

Mà chính mình lại chưa bao giờ nói cho ai, nên gần như chắc chắn vị Tích Nguyệt quận chúa ở trước mặt này chính là biểu tỷ mà mình chưa từng gặp mặt.

"Được, chúng ta kiểm tra máu xem." Lúc này, Tích Nguyệt quận chúa đưa ngón tay lên như cây đao cứa qua cổ tay mình.

Xịt xịt.

Máu tươi lập tức phụt ra.

Kỷ Ninh cũng cứa cổ tay, ngón tay cắt xẹt qua, làm cho máu tươi phụt ra từ cổ tay, sau đó da nhanh chóng liền lại.

Chỉ thấy giữa không trung có hai dòng màu ngưng tụ thành 'quả cầu máu'. Hai viên huyết cầu quay quanh nhau. Kỷ Ninh thi triển ra pháp thuật công hưởng huyết mạch, lập tức hai quả cầu máu hiện lên phù văn. Vù vù vù . . .dần dần, hai viên cầu máu cùng xuất hiện chảy ra một dòng máu màu vàng.

Hai dòng máu màu vàng nhanh chóng quấn lấy nhau, tan ra làm một thể, tuy hai mà một.

"Đúng rồi!" Kỷ Ninh ngẩn ra.

"Đúng rồi, đúng rồi." Tích Nguyệt quận chúa cũng lộ ra vẻ vui mừng kích động. Khi trước, mặc dù đã có điều tra nhưng vẫn không thể nào bằng được việc kiểm chứng huyết mạch thế này.

"Biểu tỷ. . ." Kỷ Ninh nhìn Tích Nguyệt quận chúa với vẻ rung động vốn có từ đầu. Tin này đến quá đột ngột nên hắn thật sự bất ngờ.

"Đệ đệ, đệ đệ." Tích Nguyệt quận chúa cũng cực kỳ kích động, đưa tay nắm chặt lấy tay của Kỷ Ninh. Từ hơn một năm nay, nàng đã chuẩn bị tâm lý, khát vọng gặp mặt cùng Kỷ Ninh, nhưng lại vẫn mãi không tìm ra hắn.

"Biểu tỷ ta là Tích Nguyệt quận chúa sao? Quận chúa hoàng tộc Đại Hạ?" Kỷ Ninh vẫn thật sự không tưởng tượng nổi.

Tích Nguyệt quận chúa thở dài nói. "Quận chúa thì có ích lợi gì. Quá muộn, ông ngoại ta tới quá muộn. Nếu như tới sớm hơn một chút thì cha ta, mẹ ta, thậm chí là cả cô ta cũng sẽ không gặp phải bi kịch."

"Sao lại thế? Đường đường là Diên Vương mà con rể chết lại không phản ứng gì sao?" Kỷ Ninh nhịn không được phải hỏi.

"Ngươi vẫn còn chưa rõ tình hình khi đó." Tích Nguyệt quận chúa từ tốn nói. "Ông ngoại ta chính là một con cháu xa của hoàng tộc Đại Hạ. Cho dù có cố gắng luyện tới Phản Hư địa tiên thì cũng chỉ có được một vài bảo vật theo quy định của hoàng tộc Đại Hạ ban cho, mà người nào đạt tới địa tiên cũng được ban như thế. Mà cũng chỉ có từng đó, sau khi ban cho bảo vật, họ sẽ để mặc ông ngoại tự sinh tự diệt. Mặc dù là ở trong hoàng tộc Đại Hạ nhưng địa vị cũng không cao."

Kỷ Ninh gật đầu, hắn có thể hiểu được.

Cứ nhìn vào Kỷ tộc là sẽ hiểu ra. Kỷ tộc cắm rễ ở Yên Sơn bao lâu? Tộc nhân cũng đã nhiều tới mức kinh người.

Mà hoàng tộc Đại Hạ đã cắm rễ từ lúc thế giới lớn này được sinh ra, truyền thừa tới nay đã qua không biết bao nhiêu trăm triệu năm tháng rồi. Vô số năm tháng đó làm cho con cháu của hoàng tộc Đại Hạ nhiều tới mức quá kinh người. Chỉ riêng kẻ mạng họ Hạ Mang đã nhiều vô số kể rồi.

Còn về Địa tiên Tán tiên? Nếu đặt ở Hắc Bạch Học cung thì có thể coi là nhân vật lớn.

Đặt ở Thiếu Viêm tộc thì được coi là nhân vật lợi hại.

Nhưng ở hoàng tộc Đại Hạ thì sao? Cùng lắm cũng chỉ được ban chút bảo vật, để mặc tự sinh tự diệt. Nếu độ kiếp thất bại, hoàng tộc Đại Hạ coi như là bỏ mặc! Chỉ có độ kiếp thành công. . .thì mới có thể một bước lên trời, hoàng tộc Đại Hạ sẽ lập tức ban cho đủ loại bảo vật, hộ vệ. . .vô cùng coi trọng.

"Ông ngoại ta có tư chất bình thường, tu luyện rất chậm." Tích Nguyệt quận chúa nói chậm rãi. "Trụ cột hoàng tộc Đại Hạ nào có mấy người, đó đều là những người được cực kỳ coi trọng, nhưng ông ngoại ta thì lại không nằm trong số đó. Vì thế ông ngoại phải xông pha bên ngoài, rèn luyện giữa sống chết. Tìm ra kỳ ngộ giữa sự sống và cái chết. Thậm chí ông còn tu luyện một ít bí thuật tà ma ngoại đạo."

"Bí thuật tà ma ngoại đạo?" Kỷ Ninh kinh ngạc.

"Đúng vậy, ông ngoại độ tam tai cửu kiếp được là nhờ thuật tà ma. Chủ động mê hoặc 'Tâm ma' làm cho uy lực của Tâm ma mạnh thêm." Tích Nguyệt quận chúa nói. "Uy lực của Tâm ma càng lớn thì đạo tâm càng được hun đúc."

"Thật là quá điên." Kỷ Ninh cực kỳ kinh ngạc.

Mỗi người tu tiên đều rất sợ tam tai cửu kiếp, luôn phải nghĩ cách làm nó yếu đi. Vậy mà vị Diên Vương kia lại còn nghĩ cách làm cho 'Tâm ma' kiếp mạnh lên để rèn luyện bản thân sao? Đúng là làm như thế có hiệu quả, thậm chí là hiệu quả kinh người. Nhưng nếu một khi thất bại thì chỉ có toi đời.

"Có một lần ông ngoại bị tâm ma mê hoặc, cực kỳ nguy hiểm." Tích Nguyệt quận chúa nói. "Thậm chí ông ngoại đã hoàn toàn nhập ma. Sau khi nhập ma, ông ngoại bắt tù binh bốn phương, gian dâm với nữ tử." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh thầm lĩu lưỡi.

Nhập ma vào lúc tam tai cửu kiếp? Đây thật sự đúng là thời khắc thập tử nhất sinh trong cả cuộc đời. Rất nhiều đại ma đầu được sinh ra chính là do nhập ma. Bọn chúng sẽ trở nên điên cuồng rồi chết đi. Trừ khi có kỳ tích phát sinh thì mới có thể từ nhập ma tỉnh táo lại.

"Sau đó, ông ngoại gặp được kỳ ngộ, tỉnh táo lại. Lần thoát khỏi nhập ma này đã giúp ích rất lớn cho ông ngoại. Về sau vượt qua được rất nhiều kiếp nạn và rồi độ kiếp thành công, trở thành Thiên Tiên." Tích Nguyệt quận chúa cảm khái. "Sau khi ông ngoại trở thành Thiên Tiên, ông mới nhớ tới dòng máu của mình, ông cảm ứng được mẹ ta còn sống cho nên cố gắng tìm, sau đó mới tìm ra ta."

"Bà ngoại ta chính là nữ tử bị ông gian dâm năm đó. Sau khi bị hiếp dâm xong, bà ngoại sinh ra mẹ ta. Bởi vì chửa hoang nên chúng ta phải sống ngoài hải đảo, bị kẻ khác xem thường, xa lánh. Chính vì thế nên bà ngoại ta chết trẻ."

"Cha ta đi tới hải đảo của chúng ta, ông đã quá mệt mỏi với trốn chạy nên ở lại đảo lâu dài, cưới vợ sinh con để kiếm người nối dõi cho Uất Trì tộc. Cha mẹ ta gặp nhau nên mới có ta."

"Đó chính là mấy năm hạnh phúc nhất đời ta."

"Cha ta là người tu tiên, thường xuyên bay từ đảo này sang đảo khác. Nhưng rồi cũng nhanh chóng trở về. Có một ngày, cha nói muội muội của ông cùng em rể muốn rời khỏi biển Bắc Minh trở về lục địa. Cha nói muội muội của ông mang thai nên ông lo lắng muốn đích thân hộ tống một chuyến."

"Nhưng cha không trở về, mệnh giản trong nhà bị nát vụn. Mẹ không chịu nổi đau thương nên cũng chết trẻ."

"Ta một thân một mình ở lại trên đảo, về sau, ông ngoại tới đón."

"Ông ngoại ta đã trở thành Thiên Tiên, nhưng lại không có thân nhân, những người bên ông đều đã chết cả. Ta chính là thân nhân duy nhất của ông ấy, là đứa cháu ngoại duy nhất." Tích Nguyệt quận chúa nói từng câu từng chữ.

Kỷ Ninh trầm mặc.

Đã là người tu tiên thì phải trải qua cảm giác cô đơn lạnh lẽo. Tuy nói Diên Vương là một thành phần của hoàng tộc Đại Hạ, nhưng qua sáu đời đã không còn được coi là thân nhân nữa. Cha mẹ huynh đệ của Diên Vương đã sớm mất, thân nhân còn lại duy nhất chính là đứa cháu ngoại.

"Sau khi theo ông ngoại về vương đô Đại Hạ, ta mới tra được Uất Trì tộc ta bị Thiếu Viêm tộc tiêu diệt." Trong mắt Tích Nguyệt quận chúa hiện lên vẻ uất hận."Ta thề, rồi sẽ có một ngày, Uất Trì Tích Nguyệt ta sẽ báo thù, nhất định sẽ tiêu diệt Thiếu Viêm tộc! Ta còn muốn xây dựng lại Uất Trì tộc, hoàn thành nguyện vọng của cha ta! Đây là khát vọng cháy bỏng của cha ta. Ta nhất định phải làm được!"

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 5:03 pm

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 21
Kẻ thù của hai tỷ đệ.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Chẳng lẽ nhất định phải tiêu diệt Thiếu Viêm tộc sao?" Kỷ Ninh thật sự bị kinh ngạc. Cho dù Thiếu Viêm tộc có là kẻ thù lớn thế nào thì sâu thẳm trong nội tâm của Kỷ Ninh vẫn có khát vọng. . .Khát vọng sau này có thể tiêu diệt Thiếu Viêm tộc an ủi vong hồn của mẫu thân!

Mẫu thân của tỷ tỷ, phụ thân cùng rất nhiều thân nhân khác trong Uất Trì tộc đều chết dưới tay Thiếu Viêm tộc.

Mẫu thân nhất định rất muốn tiêu diệt Thiếu Viêm tộc. Nhưng do Thiếu Viêm tộc quá lớn mạnh, mạnh tới mức mà tới cả bác trai Uất Trì Sơn cũng không dám nói cho Tích Nguyệt quận chúa biết kẻ thù chính là Uất Trì tộc. Uất Trì Tuyết cũng chưa bao giờ nói với Kỷ Ninh. Đó là một bộ tộc đứng trong mười bộ tộc hàng đầu ở vương triều Đại Hạ từ xa xưa, một bộ tộc đã đi từ thời đại Thần Ma tới tận bây giờ. Ai dám chắc diệt được bộ tộc đó đây?

Mặc dù trong lòng có khát vọng nhưng ngoài miệng thì Kỷ Ninh vẫn không dám nói.

Nhưng Tích Nguyệt quận chúa lại dám!

Từ lời nói của biểu tỷ, Kỷ Ninh có thể cảm giác được thù hận đã biến biểu tỷ trở thành con người không tiếc bất cứ giá nào cũng phải trả được thù!

"Đây là khát vọng của phụ thân, phụ thân đã chết thì ta sẽ làm thay phụ thân." Tích Nguyệt quận chúa cắn răng nói. "Cho dù có mất đi tính mạng, cho dù có thất bại thì ta cũng muốn lao tới cắn Thiếu Viêm tộc một nhát."

"Biểu tỷ." Kỷ Ninh nhịn không được nói. "Việc diệt Thiếu Viêm tộc không thể nóng vội được."

"Dĩ nhiên là ta biết." Tích Nguyệt quận chúa lắc đầu. "Ý này ta giữ bí mật, tới cả ông ngoại còn chưa hay. Bởi vì ta biết, may ra chỉ có hoàng tộc Đại Hạ - Hạ Mang tộc mới có đủ thực lực diệt Thiếu Viêm tộc, nhưng hoàng tộc Đại Hạ cũng không dám làm vì e sợ làm cho những bộ tộc dưới trướng lo sợ sinh ra tạo phản." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh gật đầu.

Hoàng tộc Đại Hạ muốn tiêu diệt được một bộ tộc thì phải có đầy đủ lý do! Không thể tùy tiên lấy cớ vì những chư hầu ở thiên hạ kia đâu có phải kẻ ngu. Với một bộ tộc như Thiếu Viêm tộc thì nhất định phải có một cái cớ đủ lớn thì hoàng tộc Đại Hạ mới có thể diệt được. Chứ nếu không, hoàng tộc Đại Hạ muốn diệt ai là kẻ đó chết thì liệu các chư hầu có thể an tâm không?

E là tới lúc đó thì tất cả sẽ cùng vùng dậy, làm cho cả vùng đất này sẽ lại trở về 'thời đại Thần Ma' với những trận chiến hỗn loạn quy mô khổng lồ.

Khi trước hoàng tộc Đại Hạ có thể thống nhất vùng trời này chính là do có rất nhiều bộ tộc về dưới tay. Nếu những bộ tộc đó đều phản kháng thì e là kết cục của hoàng tộc Đại Hạ sẽ cực thảm.

"Cho nên ta phải nhẫn. Ở vương đô Đại Hạ cũng không có mấy người biết tên ta là Uất Trì Tích Nguyệt. Ta cũng bảo ông ngoại đừng nói ra ngoài." Tích Nguyệt quận chúa nói. "Ta không muốn Thiếu Viêm tộc biết được rồi đề phòng, ta muốn tìm cơ hội, sau đó ra tay bất ngờ, vừa ra tay là phải tiêu diệt được Thiếu Viêm tộc. Cho dù không diệt được nó thì cũng phải gây tổn thất lớn."

"Biểu tỷ, tỷ tính làm thế nào?" Kỷ Ninh vẫn rất nghi hoặc. Thực lực của biểu tỷ có vẻ khá bình thường. Vậy mà muốn tiêu diệt Thiếu Viêm tộc sao? Cho dù có là Thiên Tiên lão tổ thì cũng chẳng dám nói tới.

"Nếu ta có thiên tư như đệ thì nhất định sẽ cố gắng tu luyện tới tận Thiên Tiên. Một khi trở thành Thiên Tiên là sẽ có rất nhiều thời gian trong tay để gây sức ép." Tích Nguyệt quận chúa lắc đầu. "Nhưng ta lại không có thiên tư đó, cho nên ta phải mượn lực, ta muốn mượn lực của hoàng tộc Đại Hạ."

"Mượn lực?" Kỷ Ninh ngẩn ra.

"Hoàng tộc Đại Hạ đang không có lý do. Ta sẽ nghĩ cách để hoàng tộc Đại Hạ có đủ lý do." Tích Nguyệt quận chúa nói. "Thậm chí có phải dùng cả tính mạng của ta thì ta cũng bất chấp. Nhưng ta biết, cho dù ta không tiếc tính mạng thì vẫn rất khó. Nhưng dù khó khăn tới mấy, ta vẫn sẽ cố gắng, ta sẽ từ từ chờ đợi, yên lặng đợi chờ."

Tích Nguyệt quận chúa giống như một con rắn độc báo thù. Yên lặng chờ đợi rồi lao ra cắn trong khoảng khắc.

"Cho dù có dùng hết thời gian ở kiếp này để tìm cách tiêu diệt Thiếu Viêm tộc thì vẫn rất khó." Trong khóe mắt Tích Nguyệt quận chúa lóe ra sự kiên quyết. "Cho nên ta sẽ cưới chồng. Ta sẽ không gả ra ngoài. Con của ta được sinh ra sẽ cùng với ông ngoại mở ra dòng họ 'Trì tộc'. Con của ta sẽ tiếp tục sinh con cháu, đời đời con cháu vô cùng vô tận, mục đích của con cháu ta chính là Thiếu Viêm tộc!"

"Sau lưng ta có ông ngoại. Ta là thân nhân duy nhất của ông ngoại, cho dù ta chết thì ta cũng sẽ nhờ ông ngoại giúp đỡ Trì tộc." Tích Nguyệt quận chúa nói. "Ông ngoại chính là Thiên Tiên lão tổ của hoàng tộc Đại Hạ. Có ông bảo vệ thì nhất định Trì tộc sẽ có thể lớn mạnh. Tới khi Trì tộc sinh ra được Thiên Tiên lão tổ thì ngày đó sẽ là ngày Thiếu Viêm tộc bị tiêu diệt, Trì tộc sẽ có thể thật sự khôi phục lại thành 'Uất Trì tộc."

Kỷ Ninh hít sâu một hơi.

Trong từng câu từng chữ của biểu tỷ đều ẩn chứa thù hận sâu sắc. Kỷ Ninh cũng không khỏi vì đó mà run sợ.

Đúng vậy.

Biểu tỷ khác với mình.

Mình là đệ tử Kỷ tộc, cho nên mẫu thân Uất Trì Tuyết không nói ra kẻ thù thì thù hận của mình với Thiếu Viêm tộc cũng chưa tới mức khắc sâu vào trong lòng. Nhưng biểu tỷ là đệ tử Uất Trì tộc, bác trai Uất Trì Sơn đã bồi dưỡng tỷ từ nhỏ, để biểu tỷ tu luyện, kể cho biểu tỷ về những ngày tháng huy hoàng của Uất Trì tộc năm xưa.

Tuy Uất Trì Sơn không nói kẻ thù là ai. Nhưng Uất Trì Sơn vẫn luôn cố gắng tu luyện, vừa muốn xây dựng lại bộ tộc, vừa nuôi khát vọng mạnh mẽ lên rồi báo thù.

Uất Trì Tích Nguyệt lặng lẽ ở bên, nhìn thấy phụ thân như thế thì dĩ nhiên nàng hiểu. Khát vọng của phụ thân chính là xây dựng lại Uất Trì tộc và báo thù! Cho dù có chôn dấu thù hận dưới đáy lòng thì con gái vẫn có thể cảm nhận được thù hằn và áp lực tạo ra cho phụ thân. Cho nên tỷ mới muốn hoàn thành tâm nguyện của phụ thân: xây dựng lại bộ tộc. Báo thù!

"Đúng vậy." Kỷ Ninh bỗng nhiên hơi kích động.

"Bác trai là nam nhân duy nhất còn sống của Uất Trì tộc nên chắc chắn thù hận của bác cực kỳ mãnh liệt. Biểu tỷ cũng theo đó mà thù hận Thiếu Viêm tộc. Nhưng mẫu thân của ta thì sao?"

"Chẳng lẽ bậc cha chú trong nhà bị giết như thế mà mẫu thân của đệ không có thù hận sao?"

"Bà được gả cho phụ thân ta. Sau khi được gả vào Kỷ tộc thì không hề đề cập tới chuyện này, chưa bao giờ nói với ta việc này. Nhưng có lẽ sâu thẳm trong lòng, bà vẫn đau khổ thù hận vì cha, vì thân nhân của bà." Kỷ Ninh bỗng cảm thấy đau nhói trong lòng. Mẫu thân chưa bao giờ muốn để lại thù hận này cho mình đúng là do không muốn mình đi báo thù.

Bà lo rằng con mình sẽ đi lấy trứng chọi đá!

"Mẫu thân, người lo lắng cho con. Nhưng bây giờ con vẫn trở thành thế đối lập với Thiếu Viêm tộc rồi."

"Đây là số mệnh."

"Mẫu thân, nếu con chỉ là một kẻ thiên tài tuyệt thế thì cũng khó có thể báo thù. Nhưng bây giờ con không phải như thế! Con được truyền thừa của Thần Ma Hỗn Độn Tam Thọ đạo nhân, sau này có thể có cả pháp bảo tiên giai, thậm chí là thuần dương. Thần thông của con được xếp hạng trước mười. Con hoàn toàn có thể có hi vọng trở thành người mạnh mẽ tung hoành tam giới. Con hoàn toàn có thể tiêu diệt Thiếu Viêm tộc, hoàn toàn có thể!"

Trong mắt Kỷ Ninh lóe ra sự kiên quyết.

"Biểu tỷ." Kỷ Ninh nhìn biểu tỷ.

"Đệ đệ." Uất Trì Tích Nguyệt nhìn đệ đệ của mình, nói nhỏ. "Những lời này ta chưa bao giờ nói ra với ai. Nhưng gặp lại đệ thì ta lại nói toàn bộ ra. Ngoại trừ ông ngoại ra thì đệ là thân nhân duy nhất của ta."

Kỷ Ninh gật đầu: "Biểu tỷ yên tâm. Việc trở thành Phản Hư địa tiên với ta cũng sẽ không quá khó, mọi thứ đều yên ả! Cho dù độ kiếp thành Thiên Tiên rất khó, nhưng nhất định ta sẽ làm được, nhất định vậy. Giải quyết Thiếu Viêm tộc không chỉ là việc của riêng tỷ mà cũng là việc của ta. Ta và Thiếu Viêm tộc đã như nước với lửa, không phải hắn diệt ta thì chính là ta diệt hắn!"

"Đệ đệ." Uất Trì Tích Nguyệt cảm thấy ấm áp.

Tuy hai người bọn họ đều hiểu độ kiếp thành Thiên Tiên khó khăn tới mức nào. Nhưng hiện tại, hai tỷ đệ họ cũng sẽ không nói tới việc quá xa này.

Ít nhất hai tỷ đệ họ đều có quyết tâm.

"Hai tỷ đệ chúng ta phối hợp tiêu diệt Thiếu Viêm tộc." Kỷ Ninh nắm tay biểu tỷ.

"Đúng, cùng nhau phối hợp tiêu diệt Thiếu Viêm tộc." Uất Trì Tích Nguyệt cũng kích động gật đầu. "Tỷ đệ chúng ta đồng lòng, tát biển đông cũng cạn!"

"Tỷ đệ đồng lòng tát biển đông cũng cạn." Kỷ Ninh gật đầu lia lịa.

Trong lúc này.

Hội Tranh Bảo vẫn còn đang diễn ra. Phù Vân tiên nhân vẫn đứng ngoài đường đợi tới lúc ám sát Kỷ Ninh. Hai tỷ đệ Uất Trì Tích Nguyệt và Kỷ Ninh cùng đặt chung một kẻ địch : Thiếu Viêm tộc!

Một cỗ xe do hai con Thanh Loan kéo bay quanh Thiên Bảo Sơn. Quanh xe có tôi tới và một đội cấm quân bảo vệ.

Hai người Tích Nguyệt quận chúa và Kỷ Ninh cùng ngồi trên xe. Bạch Thủy Trạch nằm bên còn tiểu Thanh thì quấn trên tay Kỷ Ninh.

Khi trước, Tích Nguyệt quận chúa định đưa Kỷ Ninh lên xe thì đám người hầu mở miệng bảo không ổn, lo rằng Kỷ Ninh ám sát quận chúa. Nhưng quận chúa vẫn cố chấp. . .nên bọn chúng cũng chẳng còn cách nào.

"Ở vương đô, việc đi cùng xe với những thiên tài mà mình muốn nhờ vả cũng là chuyện thường thấy." Tích Nguyệt quận chúa truyền âm. "Chẳng lẽ mời thiên tài mà ta ngồi trên xe cho kẻ đó bay theo sau sao? Làm việc đây có quá thiếu tôn trọng thiên tài tuyệt thế không?"

Kỷ Ninh bất đắc dĩ cười.

"Đệ cũng đừng ở chỗ trung tâm Ứng Long Vệ. Tuy rằng nơi đó an toàn, nhưng nơi đó tai vách mạch rừng, người của Thiếu Viêm tộc ở Ứng Long Vệ nhất định sẽ giám thị đệ. Nhất cử nhất động của đệ đều sẽ bị bọn chúng phát hiện. Tốt nhất là cử ở lại Diên vương phủ, chắc chắn sẽ không có ai gây rối. "Tích Nguyệt quận chúa truyền âm.

"Vâng." Kỷ Ninh gật đầu.

Tuy rằng kế hoạch lúc trước của hắn là tới vương đô Đại Hạ trú trong trung tâm Ứng Long Vệ - 'Ứng Long Thần Sơn'. Nơi đó chắc chắn là chỗ an toàn. Dù sao Ứng Long Thần Sơn còn cao hơn cả Thiên Mang Điện nên chắc chắn trong Ứng Long Thần Sơn có ẩn dấu vũ lực vô tận làm cho tất cả kẻ khác đều phải dè chừng, tới cả Thiên Tiên lão tổ cũng không dám làm càn.

Nhưng kế hoạch gì thì cũng sẽ biến đổi theo tình hình. Không ngờ mình lại gặp biểu tỷ, tới một vương phủ của hoàng tộc Đại Hạ thì dĩ nhiên sẽ an toàn hơn nhiều.

"Trong Kim Giáp cấm quân này có hai người là tiên nhân à?" Kỷ Ninh truyền âm nói.

"Đúng là vậy đó. Trong một trăm Kim Giáp cấm quân này có chín mươi tám Nguyên Thần đạo nhân và hai Tán tiên. Đây chính là cấm quân tinh nhuệ của hoàng tộc Đại Hạ vốn được ban cho ông ngoại. Nhưng ông ngoại lại ra lệnh cho ta chỉ huy. Lần này ra ngoài ta có mang theo hai tiểu đội. Mỗi tiểu đội có một Tán tiên và bốn mươi chín Nguyên Thần đạo nhân có thể tạo thành đại trận đạo binh. Nếu hai tiểu đội phối hợp với nhau thì dù có hơn chục Tán tiên cũng khó có thể công phá nổi." Tích Nguyệt quận chúa truyền âm nói.

Kỷ Ninh thật sự phát hãi.

Hoàng tộc Đại Hạ quả nhiên phi phàm.

"Sau này, ta chỉ cần phái ra một tiểu đội là có thể tiêu diệt Tuyết Long Sơn mà đệ nhắc tới kia." Tích Nguyệt quận chúa nói xong là trong mắt hiện lên một nét lạnh lùng. "Trước tiên ta sẽ bảo ông ngoại tới An Thiền Bắc Sơn tộc nói một tiếng là họ sẽ không dám nhiều lời. Cứ thế, một môn phái tới một Địa tiên, Tán tiên còn không có sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn."

Kỷ Ninh gật đầu. Lúc trước khi trên lầu, hắn cũng đã nói tới việc bác trai Uất Trì Sơn bị người của Tuyết Long Sơn giết chết. Ngu Động và Thủy Dị đã bị mình giết chết. Chỉ còn lại một tên duy nhất là Đông Thất đang ở Tuyết Long Sơn. Khi trước, chính do mình bị Thiếu Viêm tộc đuổi giết nên không dám đánh nhau với Tuyết Long Sơn. Một khi bị vây bắt thì mình sẽ nguy ngay. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Chính vì lẽ đó nên việc diệt Tuyết Long Sơn với Kỷ Ninh cũng là một chuyện khá phiền phức.

Nhưng với Tích Nguyệt quận chúa thì lại đơn giản rất nhiều.

"Thế nào mà mãi chưa ra vậy?" Ở ngoài đường, Phù Vân tiên nhân nhíu mày lại. Hắn đã đứng chờ ở đây khá lâu rồi.

Vèo

Bỗng nhiên có một tên người hầu mặc đồ đen đi ra từ Thiên Bảo Sơn. Y lập tức truyền âm nói: "Tiền bối, Kỷ Ninh đã ra rồi. Có điều hắn đang đi với Tích Nguyệt quận chúa."

"Tích Nguyệt quận chúa?" Phù Vân tiên nhân kinh ngạc.

Gần như chỉ vài cái hô hấp sau là hắn đã thấy hai con thần thú Thanh Loan xinh đẹp cao quý kéo một cỗ xe ra ngoài. Một nữ tử áo xanh đang ngồi nói chuyện với Kỷ Ninh ở bên trong, bên cạnh có Bạch Thủy Trạch đang nằm bò ra. Đằng sau cỗ xe là một đám Kim Giáp cấm quân tỏa ra hơi thở cực kỳ khủng bố.

"Đây, đây. . ." Phù Vân tiên nhân hoàn toàn ngây người ra. "Hai con thần thú Thanh Loan? Một trăm Kim Giáp cấm quân? Ta, ta ám sát thế nào đây?"




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 22
Diên Vương 'Diêm Vương'.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Hai con thần thú Thanh Loan đều có thực lực ngang tầm với Tán tiên. Mà hai tiểu đội Kim Giáp cấm quân thì lại càng mạnh hơn. Cho dù có mười Phù Vân tiên nhân thì cũng chẳng có cách nào.

"Bây giờ phải làm sao đây? Hắn đang ở cùng một chỗ với Tích Nguyệt quận chúa. Ta làm thế nào giết được đây?" Trong lúc nhất thời, Phù Vân tiên nhân cũng rối loạn. Nhưng rồi hắn cũng nhanh chóng tỉnh táo lại. "Tích Nguyệt quận chúa là nữ, mà lúc trước cũng không hề quen biết Kỷ Ninh. Lần này mới là lần đầu gặp mặt để mượn sức Kỷ Ninh nên mới cho hắn ngồi cùng xe. . .Như vậy khả năng rằng bọn chúng cũng sẽ tách nhau ra thôi. Rồi Kỷ Ninh sẽ phải về chỗ ở của mình, Tích Nguyệt quận chúa cũng phải về vương phủ."

"Bám theo."

"Một khi bọn chúng tách ra, ta sẽ giết Kỷ Ninh." Phù Vân tiên nhân lập tức truyền âm ra lệnh cho những tên thủ hạ theo dõi, còn hắn thì theo xa xa đằng sau để tránh bị phát hiện.

Trinh thám của Thiếu Viêm tộc lặng yên theo dõi nhưng rồi lại phát hiện ra Kỷ Ninh và Tích Nguyệt quận chúa đi thẳng chứ không hề tách ra.

Cỗ xe do Thanh Loan kéo bay thẳng tới Diên vương phủ.

"Đi." Uất Trì Tích Nguyệt rời xe.

Kỷ Ninh cũng dẫn Bạch Thủy Trạch rời xe, đi cùng với Uất Trì Tích Nguyệt vào trong vương phủ.

"Tiền bối, Kỷ Ninh và Tích Nguyệt quận chúa đã vào Diên vương phủ." Trinh thám lập tức đi bẩm báo.

"Cái gì? Vào vương phủ? Kỷ Ninh vào Diên vương phủ sao?" Phù Vân tiên nhân không thể tin nổi. "Tiếp tục theo dõi sát. Ta không tin hắn cứ ở đó mãi không ra. Khi nào hắn ra phải lập tức báo cho ta."

"Dạ." Trinh thám lập tức tiếp tục theo dõi.

Diên vương phủ chiếm diện tích không lớn, lại tương đối vắng vẻ.

Hai cô hầu gái đi bên cạnh cũng rất kinh ngạc. Quận chúa nhà các nàng có tính tình cực kỳ quái gở, rất ít bạn bè. Cho dù thỉnh thoảng có mấy người tới nói chuyện thì cũng đều là nữ. Chứ hai cô cũng chưa bao giờ thấy quận chúa nói chuyện vui vẻ với một nam tử cùng tuổi thế này.

"Tích Nguyệt, dẫn Kỷ Ninh tới đây." Một âm thanh vang lên trong đầu Tích Nguyệt quận chúa.

"Đi." Tích Nguyệt quận chúa nói. "Ông ngoại muốn gặp ngươi."

"Diên Vương muốn gặp ta?" Kỷ Ninh cảm thấy chút căng thẳng. Mặc dù biết rằng Diên Vương là bạn chứ không phải địch nhưng dù sao đối phương cũng là Thiên Tiên! Cho tới tận bây giờ, Kỷ Ninh cũng chưa bao giờ gặp Thiên Tiên lão tổ.

Có thể khi trước, Kỷ Ninh cũng đã gặp Thôi Phủ Quân ở Địa phủ, là tồn tại thậm chí còn mạnh hơn cả Thiên Tiên. Nhưng khi đó, Kỷ Ninh chỉ là hồn phách của một người thường, trong khi Thôi Phủ Quân lại hoàn toàn ẩn dấu uy thế nên Kỷ Ninh cũng chẳng thể nào biết Thôi Phủ Quân mạnh tới mức nào.

Nhưng hiện giờ đã khác.

Hiện tại, Kỷ Ninh là người tu tiên, thần hồn ngang tầm với Địa tiên, Tán tiên nên có thể hiểu được phần nào mức độ lớn mạnh của Thiên Tiên.

"Đi thôi." Tích Nguyệt quận chúa mỉm cười kéo tay Kỷ Ninh.

"Cầm tay?" Hai cô hầu gái ở phía sau trợn tròn mắt lên. "Chẳng lẽ quận chúa yêu Kỷ Ninh rồi sao?"

Hai người bọn họ chính là hầu gái bên người quận chúa, tuy rằng có khiếp sợ nhưng sẽ không bao giờ nói ra. Vì một người hầu muốn trở thành người hầu bên người như thế thì nhất định phải phát ra lời thề Thiên đạo rồi.

Rất nhanh.

Tích Nguyệt quận chúa đã dẫn Kỷ Ninh tới một ngọn núi tao nhã. Diên vương phủ chiếm diện tích ngàn dặm, bên trong cũng có một vài dãy núi liên miên, thậm chí còn có cả ao hồ, sông ngòi.

"Quan Thiên Sơn này chính là nơi ông ngoại thích tới nhất." Tích Nguyệt quận chúa nói. "Đồng thời cũng là ngọn núi cấm người hầu bén mảng tới. Bình thường cũng chỉ có ta mới có thể lên núi."

"Ồ!" Kỷ Ninh gật đầu.

Tiểu Thanh và Bạch thúc đều phải ở dưới chân núi chứ không lên, vì dù sao Diên Vương cũng chỉ muốn gặp có mình Kỷ Ninh.

Trên đỉnh núi có một gốc cây già uốn lượn chắn ngang, bên cạnh có một cái đình, trong đình có một bàn một ghế một người! Ở đó là một nam tử khôi ngô cao lớn, mặc trường bào màu đen đang yên lặng một thân một mình uống rượu, nhìn cảnh vật xung quanh. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Lúc này, người và trời như liền một khối.

"Ông ngoại." Tích Nguỵet quận chúa hô lên phá vỡ bầu không khí yên lặng.

Lúc này nam tử đó mới đứng dậy, quay đầu lại nhìn.

Hắn cao ước chừng tám thước, lông mì đen rậm, thậm chí còn hơi dài quá mức bình thường. Ở dưới hai hàng lông mi là một đôi mắt đang nhìn thẳng vào Kỷ Ninh.

Kỷ Ninh cũng nhìn về phía vị Diên Vương kia.

Vù!

Tất cả mọi thứ xung quanh hoàn toàn biến mất. Kỷ Ninh cảm thấy chỉ còn lại một thứ duy nhất chính là sát khi che trời ngập đát. Thậm chí sát khí mãnh liệt này làm cho tim Kỷ Ninh đập thình thịch. Nhưng với thần hồn mạnh mẽ, đạo tâm vững chắc, kiếm hồn nhanh chóng ổn định lại bản thân giúp cho Kỷ Ninh nhanh chóng thoát ra khỏi trạng thái này. Kỷ Ninh nhìn nam tử trước mắt. "Hay cho một Diên Vương. Lão chưa cần tấn công ta, chỉ cần dùng sát khí ẩn chứa vốn có do mình tu luyện được bộc lộ ra là đã làm ta tí nữa bị mê man rồi."

"Biểu tỷ nói ông ngoại của tỷ có tư chất bình thường. Thậm chí còn không được hoàng tộc Đại Hạ coi trọng tí nào. Nhưng ông ngoại của tỷ lại dùng thuật tà ma làm Tâm ma đáng sợ hơn để rèn luyện chính mình. . .Đây thật sự là một tên điên đáng sợ. Nhưng chính vì cái điên đó mà ông ta mới có thể từ một người có tư chất bình thường trở thành Thiên Tiên." Kỷ Ninh hiểu rất rõ. Cả vương triều Đại Hạ trong trăm vạn năm cũng khó sinh ra được một Thiên Tiên.

Diên Vương cũng chỉ là người có tư chất bình thường trong hàng ngũ Địa tiên nhưng lại có thể trở thành Thiên Tiên.

Chắc chắn ông ta có chỗ đáng sợ.

Chưa cần để ý tới cái khác, chỉ riêng sát khí ẩn chứa trong ánh mắt. . .là đã làm Kỷ Ninh hiểu ra. Người trước mặt này chắc chắn đã vượt qua những thứ cực kỳ đáng sợ, chứ nếu không thì sát khí không mạnh tới vậy được.

"Kỷ Ninh bái kiến Diên Vương." Kỷ Ninh cung kính hành đại lễ.

"Không tệ, ngươi tu luyện mới ba mươi năm, vậy mà chỉ trong nháy mắt đã có thể thoát khỏi mê hoặc của sát khí do ta điều khiển." Diên Vương gật đầu nhẹ, hờ hững cười nói. "Lợi hại, lợi hại."

Tích Nguyệt quận chúa kinh ngạc. "Ông ngoại, người khen hắn lợi hại tới hai lần? Cho tới tận bây giờ, ta cũng chưa bao giờ thấy ông khen ai như vậy đâu đấy."

"Tích Nguyệt, chẳng lẽ cháu còn không biết ngoại hiệu của ông ngoại sao?" Diên Vương lộ ra một chút đắc ý.

"Ý người nói là Diêm Vương?" Tích Nguyệt nói.

Kỷ Ninh thì lại thấy mù mờ.

"Đó là Diêm Vương Địa phủ, Diêm Vương!" Tích Nguyệt giải thích. "Ta cũng không biết tại sao ông ngoại lại có ngoại hiệu như vậy."

"Chính là bởi vì ta đi lên Thiên Tiên bằng cách chém giết. Bởi vì sát khí của ta quá mạnh. Chứ nếu không thì tại sao lại được xưng là Diêm Vương?" Diên Vương đắc ý cười nói. Đứng trước đứa cháu gái duy nhất, hắn thích là cười, không vui là nhăn mặt. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Diên Vương nhìn Kỷ Ninh. "Cho nên kẻ nào không bị sát khí của ta ảnh hưởng đều là kẻ lợi hại."

"Ta biết ngươi và Tích Nguyệt là tỷ đệ." Diên Vương gật đầu. "Ta cũng biết các ngươi đều có thù với Thiếu Viêm tộc. Nhưng Thiếu Viêm tộc thâm căn cố đế như thế, không phải dễ dàng động tới đâu. Thậm chí Tích Nguyệt còn không dám công khai họ của mình. Có điều, Kỷ Ninh, ngươi đã coi như là chống đối hoàn toàn với Thiếu Viêm tộc rồi, nên bình thường phải cẩn thận một chút đấy."

Kỷ Ninh gật đầu: "Ta hiểu được."

"Ông ngoại." Tích Nguyệt quận chúa liền nói. "Không phải người từng nói. 'Huyền Cơ lão tổ' của Thiếu Viêm tộc cực kỳ yêu quý Thiếu Viêm Nông nên nhất định sẽ báo thù cho Thiếu Viêm Nông sao?"

"Ừ, đúng là ta nói vậy." Diên Vương gật đầu. "Huyền Cơ lão tổ kia đúng là một tên cứng đầu không biết lý lẽ. Tuy ta thuộc loại điên cuồng có hạng nhưng vẫn còn phải phân rõ phải trái. Nhưng hắn thì khác, nên thật sự phải cẩn thận với loại người không biết lý lẽ đó."

"Không phải dưới trướng ông có Kim Giáp cấm vệ sao, chia cho đệ đệ của ta một đội đi." Tích Nguyệt quận chúa nói.

Kỷ Ninh ngẩn ra.

Lúc trước, biểu tỷ hoàn toàn chưa nói về vấn đề này.

"Kim Giáp cấm vệ?" Diên Vương nhíu mày. "Tích Nguyệt, Kim Giáp cấm vệ là cấm vệ của hoàng tộc Đại Hạ ta. Bình thường phải có thân phận hoàng tộc thì mới được dẫn cấm vệ theo. Ngươi là quận chúa nên mới được mang theo cấm vệ. Nhưng Kỷ Ninh thì lại không thể dẫn theo được. . ."

"Ông ngoại!" Tích Nguyệt quận chúa vội la lên. "Hoàng đế bệ hạ đã ban Kim Giáp cấm vệ cho người, không phải là để mặc người sử dụng sao? Ta cũng không đòi phải dùng hết Kim Giáp cấm vệ đi theo đệ đệ, chỉ cần bố trí một tiểu đội thôi. Luật pháp của hoàng tộc Đại Hạ cũng không hề quy định việc Kim Giáp cấm vệ chỉ được bảo vệ cho hoàng tộc." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Diên Vương lắc đầu cười bất đắc dĩ.

Đúng vậy.

Luật của Đại Hạ không hề quy định Kim Giáp cấm vệ chỉ có thể bảo vệ hoàng tộc. Dù sao thì dưới trướng hoàng đế bệ hạ cũng có vài trọng thần, hoặc là một vài kẻ độc hành muốn mượn sức. Vì muốn lấy ân sủng nên hoàng đế sẽ bố trí những Kim Giáp cấm vệ đi theo những người như thế.

"Được rồi." Diên Vương gật đầu. "Ta sẽ bố trí một tiểu đội Kim Giáp cấm quân, nhưng cũng chỉ là đi theo sau lưng thôi."

"Cảm ơn ông ngoại, ông ngoại là người tốt nhất." Tích Nguyệt quận chúa ôm lấy cánh tay của Diên Vương với vẻ đầy thân mật.

"Ha ha ha." Diên Vương nở nụ cười.

Cũng chỉ có ở trước mặt đứa cháu ngoại này thì hắn mới có cảm giác ấm áp thân tình thế này.

Còn ở trước mặt những người khác, hắn đều là vị 'Diêm Vương' trong truyền thuyết kia.

"Còn không mau cảm tạ ông ngoại ta." Tích Nguyệt quận chúa nhìn về phía Kỷ Ninh nói.

"Cảm tạ Diên Vương." Kỷ Ninh nói.

"Ừ." Diên Vương gật đầu cười nói. "Đi mau đi, ngươi ở trước mặt ta câu nệ quá. Tích Nguyệt, bố trí cho đệ đệ của ngươi đi. Vương phủ rất lớn nên cứ để hắn chọn lấy một chỗ thật tốt mà ở lại. Đã ở trong vương phủ này thì sẽ không có ai dám xông vào đâu."

"Ông ngoại, ta đi trước đây." Lúc này, Tích Nguyệt kéo Kỷ Ninh nhanh chóng rời Quan Thiên Sơn.

Diên Vương nhìn Tích Nguyệt quận chúa và Kỷ Ninh xuống núi, gật đầu nhẹ: "Rõ ràng Tích nguyệt đã vui vẻ hơn. Nó bị thù hận đè nén quá lâu rồi. Đúng là chỉ có tình thân mới có thể làm nó vui vẻ được thôi."

Diên Vương quay người ngồi xuống, một mình bưng chén rượu lên uống, nhìn về vùng trời đất trước mặt.

Ở một vùng ao hồ um tùm cỏ, Kỷ Ninh gật đầu. "Chỗ này đi, ta sẽ ở chỗ này."

"Ở đây?" Tích Nguyệt quận chúa kinh ngạc. "Nhưng chỗ này là vùng cỏ hoang, làm gì có chỗ ở đâu. Ở vương phủ ta có nhiều chỗ ở mà, làm sao đệ phải ở chỗ hoang vu thế này?"

"Tỷ nhìn đây."

Kỷ Ninh vung tay lên.

Vù.

Lập tức có một tòa Tiên phủ khổng lồ, xa hoa hiện ra. Đình đài lầu các, rường cột chạm trổ như được tạo ra từ vàng ngọc, nguyên khí trời đất ngập tràn.

"Một tòa Tiên phủ tốt thật." Tích Nguyệt quận chúa kinh ngạc. "Tòa Tiên phủ này có thể mang theo bên người thì giá trị chắc chắn rất xa xỉ đây."

"Đúng, phải cấp độ Vạn Tượng thì mới có thể luyện hóa tòa Tiên phủ này mang theo bên người. Giá trị của nó khoảng trăm vạn cân nguyên dịch." Kỷ Ninh nói ra. Thật ra tòa Tiên phủ này được con gấu lớn lông vàng tặng miễn phí cho Kỷ Ninh. Nhưng mặc dù là đồ được tặng thì cũng không thể bán đi.

Bởi vì trong Tiên phủ giá trị trăm vạn cân nguyên dịch này có một khu vực bí mật giấu kín Thủy Phủ ở trong.

Thủy Phủ được giấu trong Tiên phủ.

Bên trong lại có cấm chế tầng tầng lớp lớp. . .nên cực kỳ an toàn.

"Trăm vạn cân nguyên dịch ư? Thật lợi hại." Tích Nguyệt quận chúa reo lên. "Cũng của Thiếu Viêm Nông à?"

"Không phải đâu, ta kiếm được cái này trong một lần kỳ ngộ." Kỷ Ninh nói.

"Ta biết ngay mà. Đệ có thể giết được Thiếu Viêm Nông và Thần Ma cấp độ Nguyên Thần thí chắc chắn phải có kỳ ngộ cực kỳ lớn." Tích Nguyệt quận chúa cười. "Tốt rồi, trước tiên đệ cứ nghỉ ngơi cho thoải mái đi. Đợi tới tối ta sẽ chuẩn bị tiệc, tới lúc đó đệ phải tới đấy."

"Được." Kỷ Ninh gật đầu.

"Nghỉ ngơi cho tốt đi. Từ lúc tới vương đô Đại Hạ, đệ chưa nghỉ ngơi lúc nào đâu." Tích Nguyệt quận chúa lập tức dẫn hai người hâì đi.

Còn Kỷ Ninh thì dẫn Bạch thúc và tiểu Thanh vào trong Tiên phủ của mình.




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 23
Ngũ Phong tới.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


"Chủ nhân, cô Tích Nguyệt quận chúa kia có vẻ thật sự quá yêu thích ngươi thì phải. Như thế nào mà tốt với ngươi quá vậy? Còn đưa cả ngươi tới vương phủ, cho ngươi ở trong vương phủ." Sau khi vào trong Tiên phủ, tiểu Thanh nhịn không được bắt đầu hỏi nguyên một mạch.

"Ninh nhi, quận chúa thật sự quá tốt với ngươi, theo cảm nhận của ta thì hẳn là nàng nhiệt tình thật lòng." Bạch Thủy Trạch cũng nói.

Kỷ Ninh mỉm cười không nói nhiều.

Cái tên 'Uất Trì Tích Nguyệt' của biểu tỷ chính là bí mật cực lớn mà biểu tỷ chưa từng nói với bất kỳ người hầu, linh thú nào. Nên Kỷ Ninh cũng sẽ không thể để lộ ra. Tuy linh thú của Kỷ Ninh cực kỳ trong thành. . .Nhưng vẫn có đôi lúc, dù không muốn để lộ thì vẫn có thể làm lộ ra. Ví dụ như tộc nhân của Uất Trì tộc bị sưu hồn tìm ra 'Phong Dực độn pháp'.

"Hiện tại chúng ta đã có chỗ yên ổn ở vương đô Đại Hạ rồi." Kỷ Ninh nói. "Tiếp theo, cứ an tâm tu luyện ở Diên vương phủ cho tới đại hội Tiên Duyên kia đi.

"Ninh nhi, chắc rằng tin tức ngươi tiêu sài trăm vạn cân nguyên dịch ra mua lông Khổng Tước ở trung ương Thiên Bảo Sơn sẽ nhanh chóng truyền ra ngoài ngay thôi. Rồi sẽ có rất nhiều người ở vương đô Đại Hạ biết tới ngươi. E là chỉ không lâu nữa sẽ có vài bộ tộc lớn tới mời ngươi cho mà coi." Bạch Thủy Trạch nói. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh gật đầu. Đây cũng chính là kế hoạch của mình.

Khi trước mình còn đang nghĩ cách nhờ cậy một thế lực nào đó để chống cự với Thiếu Viêm tộc, không ngờ rằng mình lại có thể gặp được biểu tỷ!

"Có nhét thêm cả thù hận bộ tộc vào Thiếu Viêm tộc thì cũng không hại gì cả." Kỷ Ninh nói. "Bạch thúc, tiểu Thanh, ta tới tĩnh phòng tu luyện một lần. Không có chuyện gì quan trọng thì đừng gọi ta."

Kỷ Ninh lập tức tiến vào gian tĩnh phòng của mình.

Thủy Phủ. . .được ẩn dấu ngay trong gian tĩnh phòng.

Vù!

Kỷ Ninh vừa vào phòng là một cánh cửa đã được hắn mở ra. Sau đó hắn đi thẳng qua cánh cửa đó vào trong Thủy Phủ tới dãy bồ đoàn giữa đại điện.

Con gấu lớn lông vàng đang ngồi trong đại điện, mỉm cười nhìn Kỷ Ninh. "Tính tình của vị Diên Vương này thật sự không tệ. Vừa rồi hắn có dùng tâm thức tra xét qua Vương phủ, quét qua cả Tiên phủ này, sau khi phát hiện ra Tiên phủ có tầng tầng cấm chế thì hắn lại không hề có ý định vượt vào."

Tâm thức. . .chính là tầng cao hơn của thần thức.

Thật ra người tu tiên chủ yếu chia ra được làm hai gian đoạn.

Trước Thiên kiếp là một giai đoạn. Ở giai đoạn này sẽ phải cố gắng rèn luyện, vượt qua tam tai cửu kiếp, trùng điệp nguy hiểm. Lúc này 'thần hồn' vẫn hoàn toàn độc lập. Cho dù trở thành Nguyên Thần đạo nhân, thần hồn tiến vào trong Nguyên Thần thì cũng chỉ là được Nguyên Thần nuôi dưỡng mà thôi. Thần hồn vẫn hoàn toàn độc lập. Nhờ đó mới có thể tách thần hồn ra tạo thành 'Nguyên Thần thứ hai'.

Sau khi vượt qua Thiên kiếp là sẽ bước vào giai đoạn thứ hai. Sau khi vượt qua Thiên kiếp, thần hồn mới chính thức hợp nhất với Nguyên Thần. Tuy hai mà một, trong người có ta, trong ta có ngươi. Lúc này mới xảy ra một loại biến chất, đồng thời 'tâm thức' cũng sẽ xuất hiện.

Đó là một loại lực lượng mạnh hơn 'thần thức'

Một loại lực lượng có thể sờ vào những thứ trong tăm tối như vận mệnh.

"Dù sao vương phủ này cũng là địa bàn của hắn ta. Bất kỳ Thiên Tiên nào cũng đều sẽ cẩn thận điều tra mọi thứ thuộc địa bàn của mình. Vậy mà Diên Vương kia lại chưa hề tra xét lần thứ hai." Con gấu lớn lông vàng gật đầu khen ngợi, dĩ nhiên là thật sự tán thưởng vị Diên Vương kia.

"Nếu Diên Vương thật sự dùng tâm thức điều tra vào thì sao?" Kỷ Ninh hỏi.

"Ta hoàn toàn có khả năng ngăn lại." Con gấu lớn lông vàng nói. "Nhưng ta cũng có cách làm cho tâm thức của hắn vào điều tra được nhưng trên thực tế là không tìm hiểu được gì."

Kỷ Ninh gật đầu.

Hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống, vừa lật tay ra là trước mặt đã xuất hiện năm cái lông tỏa ra dao động mạnh mẽ. Thậm chí dao động kia còn mạnh không kém gì pháp bảo tiên giai, làm cho trời đất xung quanh bắt đầu ngưng lại. Có điều, nếu so sánh với 'Thiên Ngưu Kiếm' thì vẫn còn cách khá xa. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Thật đáng tiếc, một con Khổng Tước tạo ra được lông đuôi Ngũ hành như thế này mà lại chết ở cảnh giới Phản Hư. Nếu như nó có thể vượt qua Thiên kiếp thì e là tới cả người bản lĩnh lớn ở tam giới cũng phải bắt nó về làm thú cưới ấy chứ." Con gấu lớn lông vàng than thở. "Thần thú càng nghịch thiên thì lại càng khó vượt qua Thiên kiếp."

"Làm thú cưỡi?" Kỷ Ninh bất đắc dĩ. Không ngờ thần thú mà cũng thảm thương tới mức chỉ đủ đi làm thú cưỡi.

Kỷ Ninh dang hai tay bắt đầu hấp thu tinh hoa Ngũ hành ẩn chứa trong lông chim Ngũ hành.

Sau khi thi triển ra pháp môn 'Lục Chuyển Trích Tinh', giữa bàn tay của Kỷ Ninh bắt đầu hiện lên thần văn Trích Tinh. Thần Văn lóe sáng lên, những đường tròn thần văn Trích Tinh bắt đầu tạo ra lực hút ngập trời. Chỉ thấy từng chiếc lông ngũ hành cố gắng chống lại luồng lực hút đó.

Nhưng nó vốn là vật chết nên không thể nào ngăn nổi pháp môn 'Lục Chuyển Trích Tinh', dần dần từng tinh hoa màu xanh, vàng, xanh nước biển, đỏ lửa, vàng đậm bắt đầu không ngừng bay ra từ năm cái lông tới giữa bàn tay Kỷ Ninh.

Toàn thân Kỷ Ninh cũng dần dần tỏa ra từng luồng dao động.

Thời gian trôi qua, tinh hoa năm màu không ngừng bay vào bàn tay Kỷ Ninh, sau hồi lâu, cuối cùng Kỷ Ninh cũng rút tay lại ngừng hấp thu.

"Đủ rồi."

Sau khi hấp thu đủ tinh hoa Ngũ hành, Kỷ Ninh bắt đầu vận chuyển pháp môn. Oang! Oang! Oang! Oang! Oang! Đôi bàn tay bắt đầu tỏa ra ánh sáng năm màu rực rỡ. Tia sáng vô cùng mãnh liệt. Đôi bàn tay đã không còn như người thường nữa mà như bảo vật của Phật hiệu. Thậm chí dao động mạnh mẽ tới mức vượt xa pháp bảo thiên giai.

Dần dần luồng sáng năm màu dung nhập vào bàn tay, hóa thành một vùng hỗn độn, sau đó bàn tay Kỷ Ninh lại xuất hiện thêm những đồ án thần văn phức tạp hơn, dao động cũng càng thêm kinh người.

"Đạt tới chuyển thứ hai của Lục Chuyển Trích Tinh rồi!" Kỷ Ninh lộ ra vẻ mặt vui mừng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Phù." Kỷ Ninh nắm chặt tay.

Uỳnh! Uỳnh!

Hai đấm đã làm cho không khí nổ vang. Trời đất bị năm cái lông Ngũ hành ngưng đọng lại bây giờ cũng bị trở nên rối loạn.

"Một đôi tay của ta quả thật đã mạnh hơn pháp bảo thiên giai rất nhiều rồi. Bây giờ phải so sánh với pháp bảo tiên giai ấy chứ." Kỷ Ninh cảm thán. "Từ chuyển thứ nhất tới chuyển thứ hai mà đôi tay đã nhảy vọt thế này. Sau khi luyện được chuyển thứ hai, Thần Ma luyện thể của ta mới có thể phát ra uy lực mà vốn dĩ nó đã cần phải có."

Thật ra, Trích Tinh Thủ chính là biến tay thành binh khí.

Trong khi truyền thừa, Kỷ Ninh đã từng nhìn qua vài cảnh mà 'Tam Thọ đạo nhân' dừng thẳng tay tấn công! Tam Thọ đạo nhân chỉ có một tay phải, nhưng còn đáng sợ hơn cả pháp bảo. Vì thế nên ông ta cũng chẳng cần pháp bảo gì, vì đôi tay đã là pháp bảo cực mạnh rồi.

Mà Kỷ Ninh thì lại dùng tay để cầm kiếm!

"Kỷ Ninh, sau khi luyện được chuyển thứ hai, Trích Tinh Thủ của ngươi đã đạt tới mức cao nhất mà thần thể hiện giờ của ngươi có thể thừa nhận được rồi." Con gấu lớn lông vàng gật đầu khen nói. "Phải mau chóng tu luyện. Hiện tại 'Xích Minh Cửu Thiên Đồ' của ngươi mới tới tầng thứ mười một, nếu ngươi tu luyện tới tầng thứ mười hai thì khả năng nắm chắc của ngươi ở đại hội Tiên Duyên sẽ tăng lên nhiều."

"Tiền bối, nếu ta dùng Trích Tinh Thủ ở đại hội Tiên Duyên thì có sợ bị lộ không? Nghe nói ở đại hội Tiên Duyên có vài nhân vật lợi hại ở tam giới tới quan sát." Kỷ Ninh nói.

"Yên tâm đi, chỉ cần ngươi không để lộ thần văn Trích Tinh ra, mà ngươi lại dùng nhiều lần thì bọn họ cũng chỉ xem." Con gấu lớn lông vàng cười nói. "Cùng lắm thì chỉ cho rằng ngươi có thần thông, bí thuật lợi hại. . .hoặc là binh khí 'Bắc Minh kiếm' của ngươi có uy lực rất mạnh. Chứ về cơ bản là bọn hắn không thể nào biến được uy lực thật sự là từ môn thần thông này."

Kỷ Ninh gật đầu.

"Không có kẻ nào có thể vừa nhìn thân thể của ngươi mà đoán ra thần thông của ngươi đâu." Con gấu lớn lông vàng nói. "Trừ những loại thần thông dựa vào kỹ xảo như 'Phong Dực độn pháp', hay là loại làm cho thân thể hóa lớn như 'Pháp Thiên Tượng Địa', vừa liếc mắt một cái là đã nhìn ra. Còn không thì đa phần là không thể đoán ra thần thông gì từ vẻ ngoài."

"Sao?" Con gấu lớn lông vàng nhíu mày. "Có người tới đây."

Kỷ Ninh cũng cảm ứng được.

Có một người hầu tới trước cửa Tiên phủ.

"Ta ra ngoài xem cái." Kỷ Ninh nói.

"Vù."

Kỷ Ninh nhanh chóng ra ngoài cửa. Ở ngoài cửa có một người hầu cung kính nói: "Ở ngoài cửa Vương phủ ta có một lão già lùn tự xưng là 'Ngũ Phong tiên nhân' muốn gặp đại nhân."

"Ngũ Phong tiên nhân?" Kỷ Ninh ngẩn ra, lập tức nói: "Được, ta biết rồi."

Ở ngoài cổng chính Diên vương phủ.

Một lão già lùn ăn mặc lôi thôi đang chờ ở ngoài công Diên vương phủ. Lúc này, Kỷ Ninh vừa ra cửa là đã vui mừng nói "Sư tổ."

"Kỷ Ninh." Ngũ Phong tiên nhân mỉm cười.

"Mau mau vào đi sư tổ." Kỷ Ninh dẫn vào. "Tới chỗ ta ở đằng kia."

"Được." Ngũ Phong tiên nhân gật đầu.

Phù Vân tiên nhân vẫn đứng đợi ở bên ngoài, chờ tới cơ hội ám sát Kỷ Ninh.

"Tiền bối, Kỷ Ninh vừa tới cửa vương phủ."

"Đã sắp ra rồi sao?" Phù Vân tiên nhân mong chờ, kích động.

"Không, hắn lại đi vào, hình như là đón một lão già lùn lôi thôi vào thì phải."

"Tiếp tục theo dõi chặt cho ta." Phù Vân tiên nhân hơi nóng nảy.

Bởi vì khi trước hắn đã lập lời thề Thiên Đạo. Trong ba ngày nhất định phải giết chết Kỷ Ninh nếu không sẽ hồn phi phách tán. Nếu Kỷ Ninh cứ trốn trong Diên vương phủ ba ngày thì Phù Vân tiên nhân sẽ có thể bị hồn phi phách tán.

Kỷ Ninh dẫn Ngũ Phong tiên nhân đi thẳng vào Tiên phủ của mình, chuẩn bị tiên tửu, hoa quả.

"Làm sao mà sư tổ lại biết ta ở Diên vương phủ?" Kỷ Ninh cười nói.

"Ta đặc biệt tới tìm ngươi." Ngũ Phong tiên nhân nói.

"Đặc biệt tới tìm ta?" Kỷ Ninh kinh ngạc.

Ngũ Phong tiên nhân gật đầu. "Đúng vậy, sư phụ của ngươi - Điện Tài tiên nhân đã ra ngoài lưu lạc, nhưng trước khi đi có tới gặp ta nhờ ta giúp. Hắc Bạch Học cung ta không thể ra mặt đối kháng với Thiếu Viêm tộc giúp ngươi, chúng ta chỉ có thể làm. . .là tặng cho ngươi một ít bí tịch trong Học cung. Chúng ta luôn muốn tặng ngươi nhưng không tìm thấy ngươi. Khi trước, mới vừa nhận được tin rằng ngươi đang ở Thiên Bảo Sơn trong vương đô Đại Hạ là ta lập tức tới Thiên Bảo Sơn tìm ngươi một vòng, sau mới biết ra rằng ngươi đã vào Diên vương phủ."

"Ta có mang tới cho ngươi pháp môn 'Thủy Nguyên Chú', và quyển thứ ba Thần Ma luyện thể 'Xích Minh Cửu Thiên Đồ'." Ngũ Phong tiên nhân nói. "Còn có những môn thần thông và bí thuật khác ở Học cung cũng được ta mang tới. Ngươi vừa xem vừa nhớ kỹ, xem xong một quyển là phải hủy một quyển."

Nói xong, xung quanh lập tức xuất hiện ba mươi sáu cây trận kỳ. Trận kỳ bay lơ lửng, tỏa ra từng luồng sáng bao xung quanh.

"Tới cả Thiên Tiên cũng đừng hòng dòm ngó." Ngũ Phong tiên nhân nhìn Kỷ Ninh. "Ngươi nhanh chóng xem đi."

Nói xong, 'Thủy Nguyên Chú' trước tay bay tới.

Kỷ Ninh sững sờ.

Ngũ Phong tiên nhân từ quận An Thiền tới đây chỉ vì tặng cho mình thần thông, bí thuật.

"Đừng có ngây người ra như thế. Ngươi là đệ tử Hắc Bạch Học cung ta nên dĩ nhiên được tu luyện. Cái gọi là 'Hắc Bạch Đạn' thật ra cũng chỉ là mục đích để các ngươi rèn luyện cho thật tốt thôi, chứ không thể như bánh nướng từ trên trời rơi xuống được. Đúng không?" Ngũ Phong tiên nhân cảm khái. "Khả năng của Hắc Bạch Học cung ta cũng chỉ có thể này
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
timlaihyvong1
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 8948
Age : 26
Registration date : 17/07/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: truyen tu doc   Sat Oct 25, 2014 5:03 pm

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 24
Mời.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Ánh mắt của Kỷ Ninh trở nên chua xót.

Sau khi giết chết Thiếu Viêm Nông, Kỷ Ninh cũng không có tham vọng quá đáng rằng Hắc Bạch Học cung sẽ giúp một đệ tử như hắn. Thật ra thì chính vì Kỷ Ninh nên Hắc Bạch Học cung cũng đã chịu thiệt thòi một chút. Bởi vì do hắn. . .mà quan hệ của Hắc Bạch Học cung với Thiếu Viêm tộc chắc chắn trở nên cứng rắn. Cho nên Kỷ Ninh cũng thầm nghĩ rằng một mình mình sẽ phải đối kháng với cả Thiếu Viêm tộc.

"Sư phụ, sư phụ ra ngoài lưu lạc sao?" Kỷ Ninh lo lắng nói.

"Ừ, sư phụ của ngươi cũng chẳng thể nào giúp ngươi được nên trở thành động lức rất lớn cho hắn. Hơn nữa, hắn cũng cảm thấy không chắc chắn về độ kiếp nên mới ra ngoài lưu lạc rèn luyện." Ngũ Phong tiên nhân cảm khái nói. "Nhưng chuyện trên thế gian này sao có thể như ý người được hết đây? Sư phụ của ngươi đã quyết rồi." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh không hé răng nửa lời.

"Mau xem đi." Ngũ Phong tiên nhân đặt 'Thủy Nguyên Chú' lên tay Kỷ Ninh.

"Vâng." Kỷ Ninh gật đầu. Cho dù có nghĩ nhiều hơn nữa mà thực lực không có thì cũng vô dụng.

"Bất kể là kiếp trước hay là kiếp này, ta đều muốn nắm giữ vận mệnh trong tay chính mình." Kỷ Ninh có một khát vọng mãnh liệt làm cho tinh thần cầu tiến của hắn càng thêm vững chắc hơn.

Kỷ Ninh lật xem 'Thủy Nguyên Chú' phần sau, cẩn thận nhớ lấy.

Sau khi tất cả đều được nhớ kỹ.

Trong tay Kỷ Ninh xuất hiện ngọn lửa, thiêu hủy lấy bộ sách. Tiếp theo, Ngũ Phong tiên nhân lại đưa cho quyển thứ ba 'Xích Minh Cửu Thiên Đồ'.

Toàn bộ 'Thủy Nguyên Chú', quyển thứ ba 'Xích Minh Cửu Thiên Đồ', toàn bộ 'Pháp Thiên Tượng Địa', toàn bộ 'Lôi Điện Thần Nhãn', toàn bộ 'Vạn Độc Trập', toàn bộ 'Ba Đầu Sáu Tay', toàn bộ 'Hoàng Tâm Nhãn', toàn bộ 'Hám Thần Thuật', toàn bộ 'Mê Thần Thuật', toàn bộ 'Diệt Thần Thuật'.

Đó là những thứ mà Ngũ Phong tiên nhân đem tới. Gần như là toàn bộ những thần thông bí thuật thích hợp với Kỷ Ninh đều đã được mang tới.

Xem một quyển thiêu hủy một quyển.

Bình thường dù bản sao thần thông thì cũng đã tới hơn mười cuốn. Nên dù là người tu tiên có trí nhớ kinh người thì Kỷ Ninh cũng phải tới sáng sớm ngày thứ hai thì mới hoàn toàn nhớ hết được. Đương nhiên, tới tối hom qua, Kỷ Ninh cũng dẫn sư tổ của mình đi tới dự tiệc tối do Uất Trì Tích Nguyệt chuẩn bị.

"Không phải tiễn nữa."

Ở cổng vương phủ, Kỷ Ninh tiễn Ngũ Phong tiên nhân rời đi.

"Kỷ Ninh à." Ngũ Phong tiên nhân nhìn Kỷ Ninh, cười nói. "Trong tiệc tối hôm qua, ta thấy Diên Vương cực kỳ coi trọng ngươi. Hắn là Thiên Tiên lão tổ mà còn coi trọng ngươi như thế thì ngươi phải cố gắng đấy. Những gì Hắc Bạch Học cung ta có thể giúp đều đã giúp ngươi rồi! Hiện tại ta cũng độ qua tam tai cửu kiếp lần nào là biết sống lần đấy, nên cũng không chắc sống được bao lâu nữa. Ta thật sự rất mong có người trong hàng ngũ đệ tử Hắc Bạch Học cung có thể trở thành Thiên Tiên. Sư phụ của ngươi cũng đang gắng làm việc đó. Ngươi cũng phải gắng đấy nhé."

"Vâng." Kỷ Ninh gật đầu.

"Một thân một mình ở vương đô Đại Hạ thì phải nhớ cẩn thận đấy." Ngũ Phong tiên nhân nhếch miệng cười. "Nếu ngươi có tới đại hội Tiên Duyên thì nhớ phải liều mà thử một phen. Nếu ngươi có thể được người bản lĩnh lớn ở tam giới nhận làm môn hạ thì Thiếu Viêm tộc sẽ phải há hốc mồm cho coi."

"Vâng, phải liều mà thử một phen." Kỷ Ninh gật đầu.

"Được rồi, ta đi đây." Ngũ Phong tiên nhân quay đầu rời đi, tay cầm hồ lô rượu với vẻ tự do tự tại, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm nhìn của Kỷ Ninh.

Kỷ Ninh hít sâu một hơi, lúc này. . .Kỷ Ninh thật sự có được lòng trung thành mãnh liệt với Hắc Bạch Học cung.

"Bất kể Kỷ Ninh ta có ra sao thì vẫn là đệ tử của Hắc Bạch Học cung." Kỷ Ninh thầm nói.

Sau đó Kỷ Ninh lập tức quay người về Diên vương phủ.

"Tiền bối, Kỷ Ninh đã ra tới cổng vương phủ."

"Ra ngoài rồi à?" Phù Vân tiên nhân vội vàng nói.

"Hắn lại đi vào rồi."

Trên mặt Phù Vân tiên nhân cũng khó che nổi vẻ lo lắng, quát. "Lại đi theo dõi tiếp."

Tuy hắn là Tán tiên, cực kỳ kiên nhẫn, nhưng khi trước hắn đã lập lời thề Thiên Đạo với Huyền Cơ lão tổ, nhất định trong ba ngày phải giết chết Kỷ Ninh.

"Hiện tại cũng đã qua một ngày rưỡi rồi." Phù Vân tiên nhân lo lắng nói. "Kỷ Ninh ơi, Kỷ Ninh à, chẳng lẽ ngươi cứ ở lỳ ở cái vương phủ ấy sao? Ta sẽ chết rất oan đấy."

Trong đại điện Thủy Phủ.

"Kỷ Ninh, tuy rằng kẻ tên là Ngũ Phong tiên nhân đưa tới không ít thần thông bí thuật. Bí thuật thì thôi tùy ngươi. Nhưng vài loại thần thông như 'Vạn Độc Trập' thì không cần tu luyện đâu." Con gấu lớn lông vàng nói.

"Sao?" Kỷ Ninh kinh ngạc. "'Vạn Độc Trập' chính là một trong những môn thần thông lợi hại nhất của Hắc Bạch Học cung, nó có giá Hắc Bạch Đan nhiều nhất, ngang với 'Hoàng Tâm Nhãn'. Hơn nữa còn là thần thông cơ mà? Càng nhiều càng tốt nên chắc không có chuyện gì chứ."

Con gấu lớn lông vàng lắc đầu. "Đúng là càng nhiều càng tốt. Nhưng tu luyện quá nhiều thần thông thì sẽ không làm phân tán đầu óc của ngươi ư? Không phải tốn thời gian của ngươi sao? Hơn nữa muốn tu luyện 'Vạn Độc Trập' thì phải vượt qua hơn vạn loại kỳ độc. Muốn có nhiều kỳ độc như thế thì cái giá bỏ ra cũng rất cao, hơn nữa khi để cho từng loại độc dung nhập vào trong người thì sẽ không hề ít phiền toái đâu. Có cố mấy thì kết quả vẫn không nhiều hơn bao nhiêu! Với lại, thần thể càng thuần túy càng tốt. Nếu cứ dung nhập nhiều thứ như thế vào người thì còn sử dụng thế nào được nữa. Sau này ngươi thành Thiên Thần, e là còn muốn tống khứ mấy thứ ấy hết đi để loại bỏ môn thần thông này ấy chứ." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Kỷ Ninh ngạc nhiên.

"Thế còn những thần thông khác thì sao?" Kỷ Ninh hỏi.

"'Pháp Thiên Tượng Địa' 'Ba Đầu Sáu Tay' là những thần thông mà gần như Thần Ma nào cũng tu luyện. Tuy rằng thường thấy nhưng cũng có tính thực tế." Con gấu lớn lông vàng nói. "Vì thế nên ngươi chắc chắn phải tu luyện, còn ngoài ra thì sao? Lúc trước không phải ngươi có được bộ 'Ngũ Lôi Kim Cương' sao? Ngươi có thể tu luyện đồng thời cả 'Ngũ Lôi Kim Cương' và 'Lôi Điện Thần Nhãn', hai cái có thể bù đắp cho nhau làm uy lực của ngươi mạnh thêm. Hơn nữa, trên thực tế thì 'Lôi Điện Thần Nhãn' có phần trụ cột chính là 'Lôi Thần Nhãn' - một thần thông hàng đầu ở tam giới."

Kỷ Ninh cười nói. "Nhà có một lão đúng như có một bảo."

"Ừ, thế cho nên đứa nhỏ như ngươi cũng phải kính cẩn với ta hơn nữa đi." Con gấu lớn lông vàng đắc ý nói.

"Người nói xem, 'Lôi Thần Nhãn' - thần thông hàng đầu ở tam giới mạnh tới mức nào?" Kỷ Ninh tò mò hỏi.

"Trong vô số thần thông ở tam giới thì nó có thể xếp trong một trăm, vẫn còn kém 'Trích Tinh Thủ' một tầng." Con gấu lớn lông vàng nói. "Nhưng đã có thể coi là lợi hại rồi. Người có thể tu luyện được toàn bộ 'Lôi Thần Nhãn' đều là nhân vật quan trọng ở tam giới."

Kỷ Ninh gật đầu.

Ở hơn một năm trước, mình đã tu luyện 'Ngũ Lôi Kim Cương' 'Nhất Niệm Thành Binh' 'Ba Đầu Sáu Tay' tới một cực hạn.

"Còn khoảng hơn một năm nữa là tới đại hội Tiên Duyên. Ta phải tu luyện 'Lôi Điện Thần Nhãn' 'Mê Thần Thuật' 'Diệt Thần Thuật' có chút thành quả mới được." Kỷ Ninh thầm nhủ.

"Mở."

Kỷ Ninh đứng giữa đại điện Thủy Phủ, hét lớn một tiếng, chỉ thấy mi tâm của hắn tách ra làm lộ một con mắt. Vừa hét lên một tiếng là sấm sét đã đánh lên mặt đất cách đó khá xa.

"Sao? Có người à? Đã tối đâu mà mở tiệc. Làm sao lại có người hầu tới đây nhỉ?" Ý nghĩ vừa xuất hiện, thần nhãn lôi điện ở huyệt ấn đường lập tức khép kín. Lúc này tuy chỉ mới coi là nhập môn thần thông Lôi Điện thần nhãn nhưng uy lực đã không hề nhỏ chút nào rồi.

Kỷ Ninh đi ra cửa Tiên phủ, Bạch thúc và tiểu Thanh cũng đi theo.

"Có chuyện gì vậy?" Kỷ Ninh hỏi.

Cô nữ binh hầu ở cửa cười nói. "Quận chúa mời công tử qua đó."

"Sao?" Kỷ Ninh gật đầu. "Bạch thúc, tiểu Thanh, ta đi một chút sẽ quay lại."

Rất nhanh sau đó, Kỷ Ninh đã tới chỗ ở của biểu tỷ.

Biểu tỷ đang ngồi trong đình, trên tay là một cuốn da thú màu vàng nhạt.

"Tất cả lui ra." Uất Trì Tích Nguyệt ra lệnh.

Cả vườn lập tức chỉ còn lại hai người Kỷ Ninh và Uất Trì Tích Nguyệt.

"Đệ đệ, khi trước ngươi bỏ ra năm trăm vạn cân nguyên dịch mua lấy lông Khổng Tước ở Thiên Bảo Sơn. Tin tức truyền đi làm cho rất nhiều người ở vương đô biết tới ngươi." Uất Trì Tích Nguyệt đưa da thú màu vang tới. "Cho nên hiện tại có người mời ngươi tới dự tiệc."

Kỷ Ninh đón lấy xem.

"Chuyên Thủy tộc?" Đôi mắt Kỷ Ninh sáng lên.

Kỷ Ninh đã từng mua tình báo về các thế lực ở vương đô Đại Hạ. Cho dù không ghi lại đầy đủ nhưng cũng làm cho hắn nắm được đại khái.

"Chuyên Thủy tộc chính là kẻ thù một mất một còn với Thiếu Viêm tộc! Hơn nữa Chuyên Thủy tộc còn lớn mạnh hơn cả Thiếu Viêm tộc." Uất Trì Tích Nguyệt cười nói. "Truyền thuyết kể lại từ thời đại Thần Ma rằng, Chuyên Thủy tộc cầm đầu rất nhiều bộ tộc, Hạ Mang tộc cũng cầm đầu không kém. Hai bộ tộc này đầu với nhau rất lâu, sau đó Chuyên Thủy tộc mới thần phục."

Kỷ Ninh sợ hãi, hắn không hề biết chuyện này.

"Chuyên Thủy tộc đã từng xưng đế ở thời đại Thần Ma!" Uất Trì Tích Nguyệt cảm thán. "Mặc dù hiện tại có thần phục thì Chuyên Thủy tộc vẫn là một trong ba bộ tộc lớn nhất vương triều Đại Hạ."

Kỷ Ninh biết điều này.

Ba bộ tộc hàng đầu ở vương triều Đại Hạ là Hạ Mang tộc -hoàng tộc Đại Hạ! Đây là bộ tộc có địa vị thống trị tuyệt đối.

Xếp hạng thứ hai và thứ ba là Chuyên Thủy tộc và Hắc Thần tộc.

"Chuyên Thủy tộc có thù lớn với Thiếu Viêm tộc. Nên quả nhiên mời đầu tiên đúng là bọn họ." Kỷ Ninh cười nói. "Đúng rồi, trên này cũng mời cả biểu tỷ. Biểu tỷ đi cùng với ta chứ."

"Ta không đi đâu. Tuy rằng trên đó có mời ta, nhưng cũng chỉ là nhân tiện mà thôi. Mà ta cũng không muốn có quan hệ với bọn chúng." Uát Trì Tích Nguyệt lắc đầu. "Đệ không cần phải cố mời ta."

"Vậy thì không làm khó dễ cho biểu tỷ nữa." Kỷ Ninh gật đầu.

Cùng ngày, lúc chạng vạng tối.

Kỷ Ninh dẫn Bạch Thủy Trạch và tiểu Thanh rời khỏi vương phủ. Bên ngoài đã có năm mươi Kim Giáp cấm quân đứng chờ.

"Ra mắt công tử." Đội trưởng dẫn đầu cấm quân 'Thừa Vũ tiên nhân' nói.

"Làm phiền Thừa Vũ đạo hữu rồi." Kỷ Ninh nói.

"Không hề phiền tí nào. Ta nhận lệnh của Diên Vương nên dĩ nhiên phải cố gắng bảo vệ công tử rồi." Thừa Vũ tiên nhân nói.

Kỷ Ninh lập tức vung tay lên. Một chiến thuyền lớn xuất hiện, chiến thuyền này có phong cách cổ xưa, lại có uy lực như một con thuyền lớn. Đây chính là bảo vật mà Thư Hoa tiên nhân để lại. Vốn nó là một chiến thuyền khôi lỗi nên giá trị cao hơn cái xe của Thiếu Viêm Nông không ít.

"Đi." Kỷ Ninh, Bạch Thủy Trạch, tiểu Thanh cùng lên thuyền.

Vù vù vù. . .

Một đám Kim Giáp cấm quân đều lên chiến thuyền. Những Kim Giáp cấm quân này cực kỳ thạo nghề nên lập tức ra mép thuyền đứng, từng người quan sát, quét mắt về phía xa xa.

"Vù." Chiến thuyền đè khí bay thẳng tới chỗ mà Chuyên Thủy tộc mời Kỷ Ninh tới. Đó là 'Thủy Vân lâu' nơi hưởng lạc đứng đầu ở vương đô.

Vèo

Phù Vân tiên nhân hiện ra giữa không trung, nhìn về chiến thuyền đang bay ở xa xa. Đặc biệt đám Kim Giáp cấm vệ đứng trên thuyền kia lại càng làm hắn uất ức thêm

"Thời hạn ba ngày càng lúc càng gần hơn. Cuối cùng thì hắn đã ra ngoài. Nhưng vì sao còn phải mang theo một tiểu đội Kim Giáp cấm quân kia? Nếu mang theo Kim Giáp cấm quân thế kia thì ta làm sao giết được hắn đây?" Trong mắt Phù Vân tiên nhân hiện lên lo lắng. Hắn đã thật sự quá gấp rồi. Hắn thật sự không muốn chỉ vì không có cơ hội ra tay mà phải chịu trừng phạt của lời thề Thiên Đạo, hồn phi phách tán.

Như vậy rất oan!




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 25
Thủy Vân lâu.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Thủy Vân lâu được xây dựng trên hồ Cửu Dương, mây mù lượn quanh giống như lầu mây chốn tiên cảnh. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Một con thuyền phong cách cổ xưa đè khí bay tới Thủy Vân lâu.

"Có phải là công tử Kỷ Ninh đó không?" Ở bên ngoài Thủy Vân lâu đã sớm có người chờ.

Kỷ Ninh dẫn một đám Kim Giáp cấm quân xuống thuyền, phất tay thu thuyền lại rồi đi tới chỗ Nguyên Thần đạo nhân có bộ dáng là một thanh niên mặc áo bào trắng đã đứng chờ từ sớm, mở miệng nói. "Ta chính là Kỷ Ninh."

"Ta nhận lệnh của công tử nhà ta, đứng ở đây chờ công tử Kỷ Ninh, mời công tử Kỷ Ninh đi theo ta." Thanh niên mặc áo bào trắng nhìn thấy đám Kim Giáp cấm quân theo sau Kỷ Ninh thì không khỏi dựng cả mí mắt lên. Người có thể dẫn Kim Giáp cấm quân ra ngoài. . .thì chắc chắn không phải người tầm thường. Chắc chắn là có chỗ dựa!

Như những trọng thần đại thân có chỗ dựa vững chắc là hoàng đế Đại Hạ thì mới có thể được ban cho Kim Giáp cấm quân.

Một vài đệ tử được hoàng tộc Đại Hạ coi trọng cũng có thể được ban cho Kim Giáp cấm quân. Kỷ Ninh có thể dẫn Kim Giáp cấm quân theo là bởi vì sau lưng có Diên Vương!

"Thủy Vân lâu này quả thật có khí thế phóng khoáng." Kỷ Ninh cùng con rắn nhỏ quấn trên tay và con chó trắng đi bên cạnh, đằng sau là một đoàn Kim Giáp cấm vệ đang từ từ đi trong Thủy Vân lâu. Mỗi người đều cưỡi gió bay đi qua vài dặm rồi mới đặt chân xuống.

Thanh niên mặc áo bào trắng dẫn đường cười nói: "Thủy Vân lâu này được tạo ra bởi vô số của cải của Chuyên Thủy tộc, sau ba năm thời gian mới xây lên. Sau khi xây dựng xong, phải qua không biết bao nhiêu năm tháng tỉ mỉ tạo hình thì mới thành Thủy Vân lâu bây giờ."

"Không hổ là Chuyên Thủy tộc. Lợi hại, lợi hại." Kỷ Ninh khen.

Đây là một bộ tộc lớn mạnh đủ tầm để tranh thiên hạ với hoàng tộc Đại Hạ - Hạ Mang tộc. Ở thế giới lớn này, nếu tính về mức độ nông sâu thì chắc chắn bộ tộc kia hoàn toàn đủ khả năng đứng ở trong ba bộ tộc hàng đầu. Quả thật sâu không lường được. Chỉ riêng số lượng trận pháp cấm chế ở một kiến trúc thuộc Thủy Vân lâu này thôi là đã có thể ngang tầm với một vài trung tâm của môn phái lớn hàng đầu rồi. Thủy Vân lâu này là nơi buôn bán lớn nhất của 'Chuyên Thủy tộc' ở vương đô Đại Hạ nên đúng là Chuyên Thủy tộc phải bỏ ra không biết bao nhiêu. Lời khen của Kỷ Ninh cũng là xuất phát từ đáy lòng.

Thanh niên áo bàn trắng nghe Kỷ Ninh khen thì không khỏi tươi cười, lập tức nói. "Công tử nhà ta ở ngay phía trước, đã sớm chuẩn bị rượu tiệc để chờ công tử Kỷ Ninh tới."

"Xem ra ta đã tới trễ rồi." Kỷ Ninh cười nói.

Dọc theo một con đường dài lơ lửng trên không có thể quan sát được sóng nước trên hồ cuồn cuộn, còn ở phía trên mặt nước lại tràn ngập sương mù.

Tiếp đó dọc theo một đường cáp là tới một tầng lầu cao hơn ngàn trượng. Lầu này hoàn toàn tách biệt, nối với Thủy Vân lâu bằng một con đường dài.

Ở cửa đã có hai tên tôi tớ đứng canh cửa. Han tên tôi tớ này đều là Vạn Tượng chân nhân. Bọn họ vừa thấy thanh niên mặc áo bào trắng là lập tức mở cửa ra với vẻ đầy cung kính.

"Công tử ở ngay bên trong." Thanh niên áo bào trắng tươi cười nói. "Nơi này khá yên tĩnh, lại có thể được nhìn thấy vẻ đẹp khôn cùng của hồ Cửu Dương."

Kỷ Ninh dẫn một đám Kim Giáp cấm quân đi vào, sau đó cánh cửa lập tức đóng lại.

"Ha ha ha, Kỷ Ninh huynh quả nhiên bất phàm. Trước đây không lâu đã bỏ ra tới tận năm trăm vạn cân nguyên dịch để mua lấy lông Khổng Tước làm tên tuổi truyền khắp vương đô. Hiện giờ mới vào Diên vương phủ không bao lâu mà đã có thể dẫn Kim Giáp cấm quân ra ngoài cùng. Điều này làm ta không thể không bội phục được. Thật sự là phục sát đất. Khúc Qua, còn ngươi thì sao?" Một giọng nói có vẻ hơi ngả ngớn vang lên.

Chỉ thấy một thiếu niên mặc áo bào trắng rộng thùng thình, tóc dài buộc hờ, chân trần đi tới. Đôi mắt của hắn như say mà lại không say, có vẻ rất mơ hồ. Trên mặt hiện lên vẻ tươi cười đón chào.

Bên cạnh y là một thanh niên cao lớn khôi ngô, mặc áo đen. Thanh niên cao lớn khôi ngô gật đầu: "Đúng là bội phục. Diên Vương nổi tiếng không để ý tới tình người, cực kỳ lạnh lùng. Rất ít người trẻ được lão ấy coi trọng, vậy mà Kỷ Ninh huynh chỉ trong có một hai ngày là đã có thể dẫn Kim Giáp cấm quân ra ngoài. Đúng là tuyệt vời."

Trong hai người này, thiếu niên mặc áo bào trắng đi chân trần có vẻ ngả ngớn nhưng cũng cực kỳ tiêu sái. Còn thanh niên cao lớn khôi ngô mặc áo đen kia thì lại có khí thế sắc xảo. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Ở phía sau hai người này còn có một nam một nữ.

"Hai vị khen nhầm người rồi." Kỷ Ninh cười nói. Lần này người mời là 'Chuyên Thủy Tiểu Lâu'. Kỷ Ninh cũng biết được Chuyên Thủy Tiểu Lâu là một trong bốn công tử ở vương đô Đại Hạ. Người thiếu niên mặc áo bào trắng đi chân trần ở trước mặt này chính là Chuyên Thủy Tiểu Lâu. Tuy rằng hắn cùng với Thiếu Viêm Nông được liệt vào một trong bốn công tử vương đô. Nhưng Thiếu Viêm tộc và Chuyên Thủy tộc là kẻ thù một mất một còn nên quan hệ của hai người kia cũng không phải cứng rắn ở mức độ bình thường.

Thông thường đấu đá rất tàn nhẫn.

Mặc kệ là tính về cổ tay, thực lực của bản thân, dòng dõi, bộ tộc thì Chuyên Thủy Tiểu Lâu đều hơn Thiếu Viêm Nông một cái đầu là ít.

"Kỷ Ninh huynh." Chuyên Thủy Tiểu Lâu áo trắng đi chân trần nhiệt tình kéo tay Kỷ Ninh. "Để ta giới thiệu cho ngươi."

Chuyên Thủy Tiểu Lâu chỉ vào vị thanh niên mặc áo đen cao lớn. "Vị này là thiên tài tuyệt thế thật sự của Thiên Nông tộc: Thiên Nông Khúc Qua! Khúc Qua khắc hẳn ta. Ta thường xuyên vào ra đủ loại hội họp, nhưng Khúc Qua thì lại rất khiêm tốn, một lòng mải miết tu luyện, thường xuyên lưu lạc rèn luyện, thậm chí rất ít khi ở vương đô Đại Hạ. Lần này do đại hội Tiên Duyên nên hắn mới trở về vương đô Đại Hạ, lại đúng lúc nghe thấy chuyện về Kỷ Ninh ngươi nên có chút tò mò, tới đây gặp ngươi một lần."

"Thiên Nông Khúc Qua?" Kỷ Ninh thầm giật mình.

Trong số những người được coi là có hi vọng nhất trong đại hội Tiên Duyên lần này, tuy nói rằng Hạ Mang Tử Sơn, Thương Ngô Thứu, Mộc Truyền chân nhân là những kẻ có tiếng nhất, Thiên Nông Khúc Qua tương đối được coi thấp hơn. Nhưng dù sao cũng là người đứng đầu thế hệ tuổi trẻ của 'Thiên Nông tộc' nên vẫn luôn được xếp trong một trăm người hàng đầu. Thậm chí hắn rất có thể bộc phát ra thực lực thiên tài tuyệt thế. Chính vì hắn vô danh nên không ai biết được thực lực của hắn tới mức nào.

"Kỷ Ninh huynh." Thiên Nông Khúc Qua cười nói.

"Khúc Qua huynh." Nếu người ta đã gọi thân thiết là 'Kỷ Ninh huynh', thì Kỷ Ninh cũng sẽ không dám khách khí. Chứ nếu mà dại dột gọi là 'Khúc Qua đạo hữu' thì lại làm người khác cho rằng mình coi thường.

"Tới đây, ta tiếp tục giới thiệu cho ngươi một người cũng tham gia đại hội Tiên Duyên lần này." Chuyên Thủy Tiểu Lâu chỉ vào một nam tử ở phía sau. Nam tử này mặc áo tím toàn thân, làn da trắng nõn cực kỳ tuấn mỹ. Thậm chí ánh mắt còn có chút mê hoặc. "Đây là người bạn mà nhiều năm trước ta nhận : Tiêu Lang. Đây chính là một người cực kỳ phong lưu. Ở vương đô Đại Hạ có không ít nữ tử trẻ ngầm hứa muốn gả cho Tiêu Lang đó." Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Hắn chính là Tiêu Lang?" Kỷ Ninh thầm nghĩ. Tên Tiêu Lang này cũng được nhắc đến trong tình báo, là một kẻ cực phong lưu và tính cách có chút biến thái. Đương nhiên đó chỉ là nhận định trong tình báo của Thiên Bảo Sơn, Tiêu Lang cũng chỉ là nhân vật được nói qua loa chứ chưa thể so sánh với 'Thiên Nông Khúc Qua'.

"Gặp qua đạo hữu Kỷ Ninh." Tiêu Lang nhìn Kỷ Ninh, tựa tiếu phi tiếu, chắp tay nói.

"Tiêu Lang đạo hữu." Kỷ Ninh gật đầu.

Thiên Nông Khúc Qua ở bên cũng cười nói. "Ta cũng có một người bạn, kết bạn trong lúc xông pha bên ngoài. Lần này cũng cùng tới vương đô Đại Hạ để tham gia đại hội Tiên Duyên." Nói xong nữ tử dễ thương mặc áo đỏ ở bên cạnh gã tiến tới: "Ba Nhan gặp qua đạo hữu Kỷ Ninh."

"Ba Nhan đạo hữu." Kỷ Ninh cũng nói.

Chuyên Thủy Tiểu Lâu, Thiên Nông Khúc Qua, Tiêu Lang, Ba Nhan đều là những con người phi phàm. Điều này làm Kỷ Ninh thầm hãi.

Tiêu Lang là người phong lưu, tính cách biến thái, tính tình quán dị.

Ba Nhan là một nhân vật cũng có tiếng tăm ở Bắc Hải. Nhưng danh tiếng của nàng chủ yếu ở 'diễm danh' (nổi tiếng về vẻ đẹp)

"Đi, chúng ta qua bên kia ngồi." Chuyên Thủy Tiểu Lâu nói.

Kim Giáp cấm quân và tiểu Thanh, Bạch thúc cũng ngồi ở bên. Bọn họ cũng được chuẩn bị sẵn tiệc. Còn Chuyên Thủy Tiểu Lâu, Thiên Nông Khúc Qua, Tiêu Lang, Ba Nhan, Kỷ Ninh thì đi tới một chỗ khác.

Năm người chia ra ngồi xuống.

"Ta vốn định mời Kỷ Ninh huynh tới ở phủ Chuyên Thủy ta. Ai ngờ mới có thế mà Kỷ Ninh huynh đã ở chỗ Diên vương phủ rồi." Chuyên Thủy Tiểu Lâu đầy cảm khái, lập tức cười nói. "Nếu Kỷ Ninh huynh ở có gì không thoải mái thì có thể rời khỏi đó mà tới phủ Chuyên Thủy ta ở."

"Diên Vương đối đãi cực tốt với ta, thậm chí còn coi trọng ta, ban Kim Giáp cấm quân cho ta, ta làm sao có thể phụ Diên Vương đây?" Kỷ Ninh cười nói.

Đây cũng là cái cớ mà hắn đã thương lượng với biểu tỷ từ trước. Nói với bên ngoài rằng Diên Vương coi trọng Kỷ Ninh thật tâm!

"Đúng vậy." Chuyên Thủy Tiểu Lâu gật đầu. Hắn cũng không hi vọng có thể kéo Kỷ Ninh lại ngay được, chỉ thuận miệng nói vậy thôi.

"Ực."

Ngồi ở bên cạnh, Tiêu Lang cũng bưng thẳng chén rượu lên rồi trực tiếp đặt xuống: "Kỷ Ninh này mới tu luyện được có ba mươi năm, thực lực lợi hại tới đâu đây? Có điều bởi vì giết chết Thiếu Viêm Nông nên có lượng lớn bảo vật, về sau lại tiêu hết năm trăm vạn cân nguyên dịch để mua lông Khổng Tước nên lúc này mới nổi tiếng khắp vương đô Đại Hạ. Số của hắn cũng đỏ thật đấy, làm Tích Nguyệt quận chúa coi trọng, đưa tới cả Diên vương phủ. Với cách yêu quý của Diên Vương với Tích Nguyệt quận chúa thì e là Tích Nguyệt quận chúa yêu cầu. . .nên Diên Vương mới ra lệnh cho Kim Giáp cấm quân theo Kỷ Ninh tới đây thôi."

Tiêu Lang khá là xem thường Kỷ Ninh.

Y lưu lạc nhiều năm ở bên ngoài, vậy mà tiếng tăm cũng chẳng hơn Kỷ Ninh mấy! Lần này y tới đại hội Tiên Duyên cũng là để tỏa sáng!

Kỷ Ninh ư?

Cũng chỉ là một tên nhãi dựa vào việc giết chết Thiếu Viêm Nông mà nổi tiếng, dựa vào một nữ nhân mới có thể được Diên Vương coi trọng mà thôi.

Thật ra trong lòng Tiêu Lang cũng rất đố kỵ. . .Bởi vì Kỷ Ninh có thể bỏ ra năm trăm vạn cân nguyên dịch. Đó là thứ mà Tiêu Lang hắn còn lâu mới đủ để lấy ra. Kỷ Ninh có thể dẫn một đám Kim Giáp cấm quân tới uy phong tới mức nào. Tuy rằng y cũng được tiến vào phủ Chuyên Thủy nhưng làm sao có thể uy phong bằng Kỷ Ninh được?

"Một tên nhãi nhép sống nhờ vào vận may, không có chút thực lực nào thì sau thời gian mọi người cũng phát hiện ra ngươi cũng chỉ là kẻ tô vàng nạm ngọc bên ngoài mà thôi." Tiêu Lang vẫn uống rượu, chẳng buồn nói chuyện với Kỷ Ninh.

Tiêu Lang vốn có tính cách quái gở, những người khác cũng sẽ không thèm để ý vì người tu tiên cũng đầy kẻ có tính khí quái gở.

Kỷ Ninh, Chuyên Thủy Tiểu Lâu, Thiên Nông Khúc Qua, Ba Nhan cũng cố gắng nói chuyện vui vẻ.

"Kỷ Ninh, lần này Thủy Vân lâu mới mua được một lũ dị tộc tới từ một thế giới nhỏ. Thế giới kia cũng có chút đặc biệt, sinh vật bên trong đó cũng trăm hiếm vạn lạ. Đây là hai tên coi như là có thực lực mạnh mẽ ở thế giới đó, cỡ Vạn Tượng chân nhân." Chuyên Thủy Tiểu Lâu chỉ vào cái sân rộng hơn trăm trượng ở giữa. Hiện tại đang có người bắt đầu kéo hai cái lồng sắt vào trong. Chỉ thấy trong hai lồng sắt đó có một người lớn cao tầm ba trượng, tóc vàng. Còn người kia thì có nửa người dưới là sư tử, nửa người trên là người.

"Mời xem dị tộc chiến đấu, coi như là mua vui." Chuyên Thủy Tiểu Lâu vỗ vỗ tay.

Lập tức ồn ào lên.

Đại trận phong cấm lập tức được kích hoạt phủ kín toàn bộ cái sân, hai cái lồng sắt răng rắc tự mở ra. Gã cao lớn và sư nhân mặc váy ở bên trong cùng lao vọt ra.




21.05.2013

Quyển 11: Nguyên Thần thứ hai
Chương 26
Khiêu khích.
Dịch: culinu
Biên: culinu
Nguồn: Bạch Ngọc Sách


Nội dung thu gọn


Chuyên Thủy Tiểu Lâu, Kỷ Ninh, Thiên Nông Khúc Qua cùng bưng rượu lên, vừa uống vừa xem trận chiến trên sân.

Trong đại trận phong cấm, sau khi lao ra khỏi lồng nhốt, gã to cao tóc vàng và sư nhân cùng gào lên. Tuy rằng tiếng gầm gừ bị cản lại bởi đại trận phong cấm nhưng vẫn có thể nhìn thấy không khí vang đội truyền đi.

"Tên kia có thân thể khá là mạnh. Chắc là tu luyện pháp môn gì đó na ná như kiểu Thần Ma luyện thể." Ba Nhan tiên tử cười, nhất thời làm mê hoặc được sinh ra làm cho gã cao lớn tóc vàng và sư nhân cùng phải nhìn ra ngoài xem.

"Ba Nhan tiên tử mê hoặc tới mức cả dị tộc cũng khó cản nổi." Chuyên Thủy Tiểu Lâu cười.

Nhưng rất nhanh, cả gã cao lớn tóc vàng và sư nhân đều tỉnh táo lại.

Hai người bọn họ đều nhìn chằm chằm vào đối thủ. Vào ngày bị bắt tới Thủy Vân lâu, người ở Thủy Vân lâu cũng đã nói cho bọn hắn. "Mỗi một trận các ngươi sẽ phải giết chết một tên. Nếu như có thể sống sót qua chín trận thì các ngươi có thể ra ngoài, trở thành binh lính của Chuyên Thủy tộc."

Quê hương của gã cao lớn tóc vàng và sư nhân là một thế giới nhỏ. Trong thế giới ấy, bọn hắn đều là cao thủ đứng đầu, bình thường có một đám người hầu dưới tay.

Nhưng sau khi có một đám người tu tiên mạnh mẽ tiến vào thế giới của bọn hắn, nhanh chóng chinh phục cả thế giới ấy thì bọn hắn đều trở thành nô lệ. . .Sau khi bị bán cho một bộ tộc tên là 'Chuyên Thủy tộc' thì bọn hắn lại càng khiếp sợ phát hiện ra rằng gần như là bất kỳ người nào ở Chuyên Thủy tộc đều mạnh hơn bọn hắn!

Bọn hắn tuyệt vọng, không còn ôm ấp một chút hi vọng trốn thoát nào, chỉ còn nước thuận theo.

Khát vọng của bọn hắn chỉ có một: Còn sống vượt qua chín trận chiến, về sau trở thành binh lính của Chuyên Thủy tộc!

"Kim Hải tộc nhân, chịu chết đi." Sư nhân gào lên, bốn vó đạp một cái, cả người hóa thành cuồng phong lao thẳng về phía gã cao lớn tóc vàng.

"Là ngươi phải chết!" Gã cao lớn tóc vàng cũng quay người vọt tới.

Uỳnh!

Hai người lấy cứng đối cứng. Sư nhân cào một nhát để lại vết thương lên ngực gã cao lớn, mà nắm tay của gã cao lớn tóc vàng cũng đánh rầm rầm vào đầu gã sư nhân. Máu tươi bắn tung tóe.

Nhưng miệng vết thương của cả hai tên đều nhanh chóng khôi phục, rồi cả hai tên lại lao vào nhau.

"Đúng là Thần Ma luyện thể." Kỷ Ninh gật đầu.

"Những thế giới nhỏ đa phần tu luyện đều là Thần Ma luyện thể." Chuyên Thủy Tiểu Lâu nói. "Có điều đều là pháp môn Thần Ma luyện thể cực kỳ kém. Nghe nói ở thế giới nhỏ đó có ba kẻ mạnh nhất có cấp độ Thần Ma luyện thể đại khái ở Nguyên Thần. Nhưng khả năng hiểu 'Đạo' quá kém, nên vương triều Đại Hạ ta có phái bừa một tiên Nguyên Thần đạo nhân, dùng pháp bảo là đã có thể giải quyết sạch ba tên mạnh nhất thế giới kia rồi!"

Kỷ Ninh gật đầu.

Dòng luyện khí cần phải có cảnh giới 'Đạo' cao thì mới có thể nắm nguyên lực trong tay được.

Mà Thần Ma luyện thể thì lại có yêu cầu với 'Đạo' dễ dàng hơn nhiều. Đương nhiên những loại đỉnh cao như 'Xích Minh Cửu Thiên Đồ' thì vẫn có yêu cầu rất cao. Nhưng một vài loại Thần Ma luyện thể tương đối kém, thậm chí có thể gọi là cực kém thì cũng không có mấy yêu cầu về 'Đạo'. Chính vì nền tảng vốn có đã kém nên khả năng đạt tới cấp độ cao thâm cũng rất khó. Tới Vạn Tượng là đã gần như cực hạn, còn 'Thần Ma luyện thể cấp độ Nguyên Thần' thì có thể gọi là vô cùng may mắn.

"Tài nghệ cận chiến của hai người bọn chúng có vẻ đạt tới cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất." Thiên Nông Khúc Qua cười nói.

"Mau phân thắng bại đi." Chuyên Thủy Tiểu Lâu nói.

Chỉ thấy sư nhân điên cuồng gào lên, lao thẳng tới, sau vài bước chân là hai tay đã giang ra để túm. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Nhưng gã cao lớn tóc vàng cũng trở nên linh hoạt hơn, lúc né trái, lúc né phải. tạo thành khá nhiều vết thương lớn trên người sư nhân làm cho thần lực của sư nhân tiêu hao không ít.

"Ha!" Gã cao lớn tóc vàng chợt bật chân lên, đồng thời tay phải của hắn như một cây đao chém thẳng xuống ngực sư nhân.

Rầm. . .

Ngực bị xé toang, máu tươi bắn tung tóe.

"Uỳnh." Sư nhân vùng vẫy hai tay, gã cao lớn tóc vàng cản lại hết rồi đánh bay tên kia ra.

"Ha ha ha. . ." Gã cao lớn tóc vàng cười điên cuồng rồi cả người lập tức lao đi như tia chớp, chạy quanh người gã sư nhân, để lại trên người đối thủ từng vết thương lớn. Cuối cùng sư nhân bị tiêu hao thần lực tới cạn kiệt, vết thương của gã không cách nào khôi phục lại được nữa, tốc độ cả người cũng chậm dần.

"Rắc rắc."

Gã cao lớn tóc vàng lao đi như tia chớp vàng, gầm rú tới ôm chặt lấy đầu của sư nhân, sau đó bẻ gẫy.

Giật phăng cái sọ ra.

Gã cao lớn tóc vàng cầm lấy cái đầu giơ cao lên giống như tướng quân thắng trận. Còn thân thể của tên sư nhân thì đổ rầm xuống đất, máu chảy lênh láng.

"Vù." Đại trận phong cấm mở ra, một vài người hầu lập tức đi tới, nhanh chóng làm sạch mặt đất. Thi thể của tên sư nhân cũng được thu lại, sân đấu nhanh chóng được lau dọn sạch sẽ.

"Bẩm công tử." Giữa sân đá có một gã quản sự Thủy Vân lâu cung kính nói. "Gã cao lớn tóc vàng này đã thắng liên tiếp chín trận. Dựa theo quy định thì hắn sẽ trở thành một binh lính của Chuyên Thủy tộc ta."

Gã cao lớn tóc vàng đứng cạnh quản sự Thủy Vân lâu.

"Sao?"

Chuyên Thủy Tiểu Lâu ngồi trên cao cười cười. "Thật là trung hợp đấy. Không ngờ lại vừa mới thắng liên tiếp chín trận xong. Ta ban cho ngươi một bình tiên nhưỡng. Nhớ phải dốc sức cho Chuyên Thủy tộc ta, Chuyên Thủy tộc ta sẽ không bao giờ bạc đãi binh lĩnh của mình."

"Cảm tạ thượng tiên." Gã cao lớn tóc vàng quỳ một gối, nói giọng ầm ầm. Tuy rằng nói giọng khá là khó nghe nhưng đó đúng là ngôn ngữ loài người. Dù sao gã cũng là dị tộc có cấp độ Vạn Tượng nên trí tuệ khá cao, học một vài ngôn ngữ cũng nhanh chóng.

Gã cao lớn tóc vàng nhanh chóng lùi đi.

Trên sân đá lại xuất hiện một đám vũ nữ lẳng lơ. Đám vũ nữ nhẹ nhàng nhảy múa, bên cạnh vang lên tiếng nhạc rộn ràng.

"Ở vương đô Đại Hạ này chỉ có dị tộc tự giết nhau. Khi trước, ở thành An Thiền, ta từng phải đánh cược trong một trận chiến mà ta phải đánh nhau với yêu thú, rồi sau đó đánh nhau với cả người khác. Những yêu thú, con người kia căn bản không có sức phản kháng nên nhất định phải nghe lệnh mà đánh. Kẻ yếu thì tới quyền được chọn cũng không có. Chỉ có trở thành kẻ mạnh mẽ thì mới có quyện được chọn. Trước tiên phải có quyền được chọn, sau đó mới có thể nắm giữ được vận mệnh của mình." Kỷ Ninh suy ngẫm. Chỉ có thường xuyên tỉnh táo, nhìn thẳng vào bản tâm của mình thì mới có thể làm cho đạo tâm của mình mạnh mẽ được lên. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Đại hội Tiên Duyên chính là cơ hội cho ta thay da đổi thịt. Qua đại hội Tiên Duyên, nhất định ta sẽ có thể rèn luyện cho mình mạnh mẽ hơn."

Các loại biểu diễn được tiến hành liên tiếp trên sân đá.

Đám Kỷ Ninh nâng ly cạn chén xem. Vốn đã cảm thấy khó chịu với tên Tiêu Lang quái gở kia, lại thấy Chuyên Thủy Tiểu Lâu, Thiên Nông Khúc Qua khách khí đối đãi với mình như vậy thì Kỷ Ninh không khỏi càng thêm khó chịu.

"Các vị." Bỗng nhiên Tiêu Lang mở miệng.

Lập tức bốn người Kỷ Ninh cùng nhìn qua. Tiêu Lang kia rất ít nói nên khi mở miệng là mọi người lập tức quay ra nghe.

"Trận chiến biểu diễn kia cũng không làm vui hẳn lên được. Theo ta thấy. hay là ta tỷ thí với đạo hữu Kỷ Ninh, luận bàn một phen. Các vị thấy thế nào?" Trong mắt Tiêu Lang hiện lên vẻ cực kỳ tự tin. "Nghe nói đạo hữu Kỷ Ninh có thực lực tuyệt vời. Thậm chí còn có thể giết chết Thiếu Viêm Nông và đặc biệt là một Thần Ma cấp độ Nguyên Thần. Điều này làm cho ta cảm thấy cực kỳ ngứa ngáy. Hôm nay ta sẽ tỷ thí một phen với đạo hữu Kỷ Ninh. Nếu cảm thấy không đánh nổi thì hoàn toàn có thể nhận thua. Chúng ta sẽ không bao giờ làm tổn thương hòa khí với đạo hữu Kỷ Ninh. Ngươi cảm thấy thế nào?"

Kỷ Ninh ngẩn ra.

Như thế nào mà đột nhiên lại muốn tỷ thí với mình vậy?

Mặc dù đúng là mình giết chết Thần Ma Tương Liễu Phương, đó đúng là Thần Ma cấp độ Nguyên Thần có chiến lực ngang tầm với Tán tiên hàng đầu. Nhưng chỉ cần có chút đầu óc là ai cũng sẽ hiểu ra, nhất định là Kỷ Ninh dùng một vài trò gì đó đặc biệt nên mới có thể giết chết Thần Ma kia. Chứ nếu dựa vào thực lực của bản thân thì làm sao có thể giết được?

Chuyên Thủy Tiểu Lâu, Thiên Nông Khúc Qua, Ba Nhan tiên tử đều nhìn, chờ đợi phản ứng của Kỷ Ninh.

"Không cần." Kỷ Ninh lắc đầu nói.

Tiêu Lang vừa nghe là lập tức cảm thấy Kỷ Ninh không có thực lực nên không thể thở nổi. Dù sao thì Kỷ Ninh cũng chỉ mới tu luyện có ba mươi năm.

"Cũng chỉ là luận bàn chứ có phải là chiến đấu sống còn đâu mà." Tiêu Lang khó chịu nói. "Kỷ Ninh đạo hữu có danh tiếng giết cả Thần Ma Nguyên Thần. Thế mà hiện giờ lại không dám luận bàn với ta sao?"

"Lúc giết Thần Ma Nguyên Thần cũng chỉ là vừa may, chứ không phải thực lực thật sự của ta." Kỷ Ninh nói.

Tiêu Lang thầm giễu cợt.

Ai mà chẳng biết đó không phải là thực lực của ngươi! Nhưng hôm nay ta muốn tỷ thí luận bạn là để cho ngươi biết thế nào là mất mặt.

"Đợi tới lúc đại hội Tiên Duyên tới, đến lúc đó ta sẽ đánh nhau trận nào là sống còn trận đấy. Hôm nay cũng chỉ là luận bàn, nếu luận bàn mà còn không dám thì còn tham gia đại hội Tiên Duyên làm gì?" Tiêu Lang ra vẻ tức giận khó chịu nói. "Chẳng lẽ đạo hữu Kỷ Ninh sợ ta sao?"

Kỷ Ninh nhíu mày. Sao tên Tiêu Lang kia lại hùng hổ dọa người vậy nhỉ?

"Ta không muốn luận bàn." Kỷ Ninh lắc đầu nói. "Nếu Tiêu Lang đạo hữu thật sự muốn đánh với ta thì xin chờ tới đại hội Tiên Duyên rồi chúng ta giao đấu cũng không muộn."

"Đại hội Tiên Duyên? Còn một năm nữa đấy! Ở đại hội Tiên Duyên đều là chiến đấu sống còn, mà ngươi thì tới luận bàn còn không dám, còn. . ." Tiêu Lang cười lạnh, khinh thường ra mặt.

"Được rồi." Chuyên Thủy Tiểu Lâu nhíu mày mở miệng. Truyện "Mãng Hoang Kỷ " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Tiêu Lang gật đầu: "Ta cũng sẽ không ép đạo hữu Kỷ Ninh. Nếu đạo hữu không luận bàn thì thôi vậy. Ba Nhan đạo hữu, nếu không chúng ta luận bàn một phen góp vui đi. Đạo hữu thấy thế nào?"

Ba Nhan tiên tử nhíu mày nhưng lập tức nở nụ cười: "Vậy xin Tiêu Lang ngươi hạ thủ lưu tình đấy."

"Yên tâm, ta sẽ không đả thương ngươi đâu." Tiêu Lang nói. "Chỉ cần đánh bay pháp bảo của ngươi là dừng tay."

Câu nói này làm cho Ba Nhan tiên tử thầm tức.

Tiêu Lang kia quả đúng là có tính cách biến thái đi vào truyền thuyết thật. Câu nói nào cũng bừa bãi.

"Vậy tới đi." Lúc này Ba Nhan tiên tử bay tới sân đá.

"Được." Người Tiêu Lang mờ đi rồi xuất hiện trên sân đá. Còn đám vũ nữ vốn trên sân đá đều phải lui đi.

Kỷ Ninh ngồi đó nhìn về phía Tiêu Lang, Ba Nhan tiên tử trên sân đá, thầm nhíu mày: "Tên Tiêu Lang này đúng là coi trời bằng vung. Hiện giờ ta mới tới vương đô Đại Hạ, chắc chắn là Thiếu Viêm tộc còn đang nghĩ đủ mọi cách giải quyết ta. Vì thế nên ta làm mọi chuyện đều phải cẩn thận. Không chừng tên Tiêu Lang này cũng là người do Thiếu Viêm tộc bố trí tới ấy chứ. Mà nếu đã thế thì e là sẽ có một vài bảo vật đáng sợ, ví du như kiểu 'cuốn tranh chữ Định', tới lúc đó mà ta sờ vào là ăn đủ ngay. Tuy rằng có Nguyên Thần thứ hai nhưng bản thể vẫn là quan trọng hơn."

Đại hội Tiên Duyên cấm dùng đạo phù và các bảo vật khác. Nhất định phải dựa vào thực lực của bản thân, từ đó mới có thể xác định được ai là thiên tài tuyệt đỉnh.

Nhưng nếu luận bàn ở Thủy Vân lâu mà Tiêu Lang lại là người của Thiếu Viêm tộc ngầm phái tới, đột nhiên dùng một vài bảo vật khủng bố nào đó thì e là bản thể của mình sẽ toi đời ngay.

"Vậy mà Chuyên Thủy Tiểu Lâu lại thu người có tính cách biến thái như thế vào phủ của mình. . ." Kỷ Ninh nhìn thoáng qua Chuyên Thủy Tiểu Lâu ở bên cạnh. Chuyên Thủy Tiểu Lâu vẫn mỉm cười như trước, nhìn về phía sân đá.

Không phải Chuyên Thủy Tiểu Lâu không biết tính tình biến thái của tên Tiêu Lang kia. Nhưng cho dù có là một con chó điên, nhưng vẫn nghe lời hắn thì con chó điên ấy vẫn là đồ có thể dùng tốt.

Có vài việc mà y không thể làm được, nhưng chó điên thì lại có thể làm.

Về Đầu Trang Go down