Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [Huyền Ảo] Tinh Thần Châu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... 10, 11, 12
Tác giảThông điệp
hung3010
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2997
Age : 18
Thần Bí Cóc : mê truyện
Registration date : 17/09/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [Huyền Ảo] Tinh Thần Châu    Fri Oct 11, 2013 7:25 am

Chương 1254: Trở về.
- Bách Mỵ Yêu Cơ, Linh huyễn nữ thần.

Bách Mỵ Yêu Cơ được chỉ đích danh chậm rãi đi lên đài Phượng Hoàng, tất cả ánh mắt của các cô gái đều rơi trên người nàng, mọi người đều có tò mò tiếp theo mình sẽ được phong làm thần gì.

-Tử Y, Nữ thần vận mệnh.

Phượng Hoàng Cổ thần ngay sau đó điểm tên Tử Y, miếng ngọc trên tay được thu về, nhìn dáng vẻ đó tựa hồ không chuẩn bị lại phong thần.

Bách Mỵ Yêu Cơ và Tử Y đi phía sau nhất thời cùng lúc quay đầu nhìn về phía Dược Thiên Sầu, Dược Thiên Sầu liếc mắt nhìn Phượng Hoàng Cổ thần, ánh mắt lóe lên.

Phượng Hoàng Cổ thần biết trong lòng bọn họ có nghi ngờ, bình thản cười nói:

-Dược Thiên Sầu, đây là ý chỉ của Đạo, nói ngươi cự tuyệt phong tặng "Chưởng hình đại thánh", những nữ nhân có quan hệ với ngươi chỉ sợ cũng không muốn tiếp nhận phong thánh, mà muốn đưa ngươi trở lại thế giới mà ngươi đã tới, có lẽ ngươi cũng không muốn xa các nàng, cho nên sẽ để ngươi đưa các nàng cùng đi, hoàn toàn đoạn tuyệt ân oán tình cừu của ngươi với thế giới này.

-Cái gì?

Dược Thiên Sầu thất thanh kêu lên, vẻ mặt kích động, hắn thật sự không nghĩ tới mình có một ngày trở về.

Đám người Quang Minh cổ thần đưa mắt nhìn nhau.

Sắc mặt Bách Mỵ Yêu Cơ và Tử Y trong nháy mắt cũng trắng bệch, hai người bây giờ mới phát hiện, có phải đạo lý của bản thân mình về phân chia nam nữ quá đơn giản, đã từng ngủ chung trên giường hay không chính là một tiêu chuẩn cân nhắc rất trọng yếu, mà các nàng lại loại bỏ người ngoài ở ngoài giường.

Tất cả nữ nhân vẫn khó hiểu, kinh ngạc nhìn Dược Thiên Sầu, muốn tìm đáp án trên mặt hắn.

Phượng Hoàng cổ thần liếc nhìn các phàm nữ, cười nói:

-Dĩ nhiên, nếu các nàng không muốn cùng đi với ngươi, hoặc ngươi cũng không muốn dẫn các nàng theo, các nàng vẫn có thể được phong thần. Tuy nhiên bản thân ngươi không muốn quy thuận đại đạo, nhất định cũng phải rời khỏi đây, tới từ đâu thì quay về chỗ ấy, thế giới này không tiếp nhận ngươi.

Mấy nữ nhân khẩn trương nhìn Dược Thiên Sầu, còn Dược Thiên Sầu cũng khẩn trương nhìn các nàng, thanh âm có vẻ run rẩy:

-Ta không thuộc về thế giới này, ta không muốn chém giết nữa, ta muốn về nhà, ta cũng không miễn cưỡng các nàng… các ngươi có nguyện ý đi theo ta không?

Vũ Lập Tuyết, Phù Dung, Khúc Bình Nhi, Nhan Vũ đều lộ ra nụ cười, gật mạnh đầu. Duy chỉ có Bạch Tố Trinh vẫn im lặng không nói gì, Dược Thiên Sầu cũng không dám thở gấp nhìn nàng…

Nhưng khiến hắn thất vọng chính là, Bạch Tố Trinh yên lặng bước ra khỏi hàng ngũ của bọn họ, hành lễ với Phượng Hoàng cổ thần nói:

-Ta không đi, ta ở lại.

-A..

Bốn người Vũ Lập Tuyết kinh hộ nói:

-Bạch tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?

-Tại sao?

Dược Thiên Sầu lộ vẻ sầu thảm hỏi.

Bạch Tố Trinh hoàn toàn không sợ hãi, liếc nhìn hắn, vẻ mặt bình thản nói:

-Ta tu luyện Vạn yêu tâm kinh, thể nghiệm và quan sát trái tim của vạn yêu, bọn họ cần sự tồn tại của ta hơn ngươi, còn cả tộc nhân của ta… ta phải làm hết trách nhiệm.

-Vậy sao?

Dược Thiên Sầu hồn bay phách lạc lẩm bẩm:

-Sau khi Lam Hải tử cảnh chết đi, ta đã phát hiện nàng có cái gì không đúng, ta không nên cho ngươi uống Lam Hải tinh hoa chết tiệt đó.

Phượng Hoàng cổ thần mỉm cười, tựa hồ chuyện này phát triển đúng như trong dự liệu của nàng, lúc này cao giọng nói:

-Bạch Tố Trinh, yêu thần!

Đám người Quang Minh cổ thần ồ lên một trận, người khác không biết rõ nhưng bọn họ lại biết rất rõ ràng, nữ xướng nương nương năm đó lại chính là "Yêu thần". Không ngờ yêu nữ này lại tiếp nhận thần vị của nữ xướng nương nương .

Bạch Tố Trinh đan hai tay trước bụng, chậm rãi đi về hướng đài Phượng Hoàng, lướt qua Bách Mỵ Yêu Cơ và Tử Y đều đang kinh ngạc, đi lên đài cao. Trên bầu trời một đạo hồng quang giống như dòng sông chảy dài không dứt chạy tới, một lúc lâu mới bị Bạch Tố Trinh hoàn toàn hấp thu vào bên trong cơ thể.

Bạch Tố Trinh đứng trên đài Phượng Hoàng bỗng nhiên thần thái trở nên thánh khiết siêu nhiên, đôi mắt lạnh lùng một lần nữa lấp lánh, yên lặng đưa mắt nhìn Dược Thiên Sầu hồi lâu, không cần Bàn Long cổ thần đưa nàng, đã một mình phiêu nhiên bay về hướng bầu trời mênh mông…

-Hai vị còn không lên đài thụ phong sao? Chẳng lẽ muốn bỏ qua cơ hội phong thần lần này? Phải biết tận dụng, thời cơ đã mất thì sẽ không bao giờ đến nữa !

Bàn Long cổ thần nhìn Bách Mỵ Yêu Cơ và Tử Y quát lên.

Hai người không trả lời, ánh mắt chằm chằm nhìn Dược Thiên Sầu, trong ánh mắt như có tuyệt vọng, cũng có mong đợi....

Nhìn thấy hai nàng chần chừ không muốn phong thần, Dược Thiên Sầu hiểu tâm ý của các nàng, các nàng chẳng qua chỉ chờ một câu nói của hắn.

Dược Thiên Sầu mỉm cười, mình làm người mặc dù thất bại, nhưng ít nhất vẫn có người nguyện ý không rời xa mình, bất luận lúc nào cũng sẽ ủng hộ mình.

Hắn sải bước đi tới giữa mấy nữ nhân.

Vẻ mặt đang còn bệnh tật, hai mắt đáng thương, Tử Y thân thể còn chưa hoàn toàn khôi phục đưa mắt nhìn Dược Thiên Sầu đi tới .

Ai ngờ, Dược Thiên Sầu đi tới liền bất ngờ gõ lên đầu Tử Y, lại trừng mắt mắt kéo lỗ tai Tử Y, mắng xối xả:

-Nàng muốn đi đâu? Cha mẹ nàng cũng không ở đây, nàng đi theo lão tử, lão tử phải có trách nhiệm có nghĩa vụ chiếu cố nàng, nha đầu không hiểu biết này, cũng muốn học người ta phong thần? Trở về!

Tử Y không nhảy dựng lên đối chọi gay gắt như thường thấy, trong mắt lại dâng lên thần thái vui mừng, biết điều dạ một tiếng, cước bộ nhẹ nhàng nhanh như chớp trở về bên cạnh mấy nữ nhân kia.

Dược Thiên Sầu đứng trước mặt Bách Mỵ Yêu Cơ mặt, mỉm cười vươn tay ra, ý tứ rất rõ ràng ....... Đi theo ta!

Trong mắt Bách Mỵ Yêu Cơ đã tuôn ra lệ quang, khẽ lắc đầu nói:

-Ta cần một lý do.

Dược Thiên Sầu kéo cánh tay nàng, ôm vào trong lòng trước mặt mọi người, đôi môi mạnh mẽ đè lên bờ môi xinh đẹp mê người của nàng.

Chư thần im lặng, đưa mắt nhìn nhau. Hai người này cũng quá kỳ cục, lại dám làm chuyện như vậy trước mặt mọi người.

Mấy cô gái Vũ Lập Tuyết lại tràn đầy hâm mộ, Tử Y vừa chạy về rất không vui vẻ, phát hiện cùng là một người, nhưng đối đãi cực kỳ khác biệt , cho nên cái miệng nhỏ liền cong lên đầy hờn dỗi.

Bách Mỵ Yêu Cơ để mặc hắn giày xéo đôi môi của mình, trong đôi mắt khép hờ, nước mắt cũng ào ào chảy ra không ngừng. Bỗng nhiên hai mắt mở to, đẩy hắn ra, thở hổn hển cắn cắn môi nói:

-Bây giờ ngươi không sợ sao? Tốt nhất ngươi hãy nghĩ cho kĩ đi, ta không muốn sau này ngươi hối hận.

Dược Thiên Sầu lộ ra dáng vẻ ta là lưu manh ta sợ người nào, xem thường nói:

-Không có gì phải sợ, trước kia là da mặt mỏng, bây giờ thì sao! Người bị ta mắng không có trăm tỷ cũng có mười tỷ, đã sớm luyện thành mặt dày rồi, bây giờ ta chỉ biết ta thích nàng là đủ rồi, nàng không thể không đi theo ta, cho dù phải cướp, ta cũng sẽ cướp nàng đi.

Nước mắt của Bách Mỵ Yêu Cơ lại chảy ra không ngừng, đôi vai nhỏ run rẩy, khóc đến đến mức không biết gì. Cái tát năm đó, nàng vẫn còn nhớ rõ, sau này bất luận kẻ nào nhìn nàng với ánh mắt không ổn, trong lòng nàng sẽ cảm thấy kiêu ngạo, trong lòng chịu áp lực cực lớn, nhưng nàng quật cường cho rằng mình không sai, tại sao thứ mình thích lại không thể đi tranh thủ, cho nên vẫn cắn răng chờ đợi.

Hôm nay rốt cuộc cũng nhìn thấy được trăng sáng, tất cả ủy khuất trải qua cũng đáng giá, nữ nhân kiên cường này cũng không còn khống chế được tâm tình của mình nữa.

Dược Thiên Sầu chua xót cười ha ha, không an ủi nàng, để cho nàng phát tiết hết ra ngoài, hai tay ôm nàng vào trong lồng ngực, quay đầu lại nhìn về phía Đại Thần Dịch nói:

-Chúng ta trở về như thế nào?

Hậu Nghệ cười nhạt, tháo chiếc thần cung trên vai xuống, lại đưa tay rút ra Khai Thiên Tích Địa Tiễn trong bầu tên, chậm rãi bay về hướng tinh không, xoay người một cái trong hư không, trong nháy mắt biến thành một người khổng lồ thân cao trăm trượng, tay cầm thần cung và mũi tên khổng lồ. Nguồn: http://truyenyy.com

Sau khi lắp tên vào dây cung, Hậu Nghệ nhìn chăm chú vào mọi người ở dưới quát lên:

-Lên thần tiễn của ta!

-Được…

Dược Thiên Sầu ngẩn người, sau đó lập tức phản ứng, nói với một đám nữ nhân:

-Các lão bà! Theo ta về nhà.

Hắn túm lấy Bách Mỵ Yêu Cơ bay lên không trung, rơi vào giữa một đạo chính giữa trong sáu đạo thần tiễn.

Tử Y ở phía dưới khẽ thẹn thùng, nhỏ giọng nói:

-Ai là.., các lão bà của ngươi…

Vừa nhìn thấy bọn tỷ muội bên cạnh đã bay đi hết, cuống quít đuổi theo.

Một hai ba bốn năm sáu bảy, không thiếu một người hàng đứng hàng ngồi trong thần tiễn khổng lồ, Dược Thiên Sầu đi đầu.

Mắt thần của Hậu Nghệ như điện, nhìn về tinh không sâu thẳm, cánh tay cường tráng nắm cung tên bỗng nhiên phát lực kéo dây cung, trong nháy mắt tinh không nổ vang một trận , vô số ngôi sao rung động lấp lánh, nhất tề bắn đi một chùm tia sáng, tập trung trên Khai Thiên Tích Địa Tiễn.

Một tầng hoa quang nhàn nhạt giống như màn hào quang, bao lấy cả thần tiễn, bảo vệ đám người Dược Thiên Sầu ở bên trong.

Sáu mũi tiễn mang theo thần quang lưu chuyển chậm rãi hướng về tinh không xa xôi, Hậu Nghệ đột nhiên kêu lên chấn động tinh không:

-Vô thượng thần cung, Khai Thiên Tích Địa Tiễn phá hư không!

Trên thân thể lập tức tách ra một đạo nhân ảnh bám vào trên thần tiễn, buông lỏng mũi tên, vô số ngôi sao rung động, "Vù" thần tiễn giống như một lưu tinh màu vàng bay đi cực nhanh, tốc độ nhanh đến mức khó tin, các chư thần mới vừa thấy thần tiễn bắn ra, liền đã biến mất trong tầm mắt.

Hậu Nghệ không biết biến mất từ lúc nào, vô thượng thần cung từ trên không trung rơi xuống, Phượng Hoàng cổ thần vẫy tay, cầm vào trong tay.

Bạch Tố Trinh mặc y phục trắng, không biết tù lúc nào đã đứng trên sườn đồi cao cao của tinh cầu hoang vu, cô độc đón gió lạnh, tay áo bồng bềnh, yên lặng nhìn về điểm kim quang rực rỡ biến mất hồi lâu, một giọt nước mắt trong suốt rơi lăn xuống….

Đám người Dược Thiên Sầu ngồi trên thần tiễn như ngơ ngẩn, các nữ nhân lại càng lớn tiếng ồn ào không ngừng, bọn họ đang nhìn thấy cảnh đẹp mĩ lệ cả đời chưa từng thấy, mênh mông, thâm thúy, thần bí, vô tận.......

Vô số ngân hà rực rỡ biến mất trong nháy mắt, đó là một loại cảnh tượng hùng vĩ thu hết cả vũ trụ xinh đẹp vào trong tầm mắt, một cảnh đẹp vô biên vô tận không thể nào hình dung.

Tốc độ thần tiễn càng lúc càng nhanh, dần dần không thấy rõ cảnh sắc xung quanh, ngôi sao cực nhanh, giống như xuyên qua một thế giới lưu quang đầy màu sắc, làm cho người ta dần dần có chút mê muội, tốc độ nhanh đến mức làm bọn họ không thở được.

Bỗng nhiên trên thần tiễn bắn ra một đạo điện quang màu tím, phá vỡ hư không phía trước, thân hình mọi người chấn động, trước mắt rộng mở trong sáng, chỉ thấy đạo điện quang tử sắc bổ về phía mặt đất, đánh bại một thân ảnh trên mặt đất .

Chúng nữ che miệng lại kinh hô, Dược Thiên Sầu quét mắt nhìn phía dưới, liền ngây dại, á khẩu không nói gì được.

Phía dưới là một vùng hoang dã, có một chiếc xe đỗ phía dưới, còn có thể thấy cảnh sát võ trang đầy đủ, tên bị tử lôi bổ trúng tựa hồ là một gã phạm nhân sắp hành hình, cùng với tiếng khói đen đánh xuống mặt đất, lập tức dẫn tới nhóm người chen chúc. Sau đó đám người tản ra, một gã cảnh sát giơ súng chĩa vào trái tim phạm nhân bắn một tiếng "bùm".
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hung3010
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2997
Age : 18
Thần Bí Cóc : mê truyện
Registration date : 17/09/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [Huyền Ảo] Tinh Thần Châu    Fri Oct 11, 2013 7:28 am

Chương 1255: Đã từng trải qua. (Kết)

Thời gian thấm thoát đảo mắt đã là năm năm sau.

Ta chợp mắt trên ghế phụ cạnh tay lái, trong đầu mãi cho đến nay vẫn thỉnh thoảng nhớ tới một màn nhìn thấy được khi vừa trở lại thế giới này, một màn tên tội phạm mang án tử hình bị sét đánh chết.

Một màn kia quá quen thuộc, ta có chút không dám tin tưởng, sau trải qua xác nhận mới biết được nguyên lai tên tội phạm bị tử hình kia chính là ta của kiếp trước…Quách Kiến Quân.

Chính vì ta từ thế giới kia trở về, mới khiến cho người kia bị sét đánh chết, hai người vốn cùng là một người, tự nhiên không thể đồng thời cùng tồn tại trong một thế giới…

Bên tai dần dần truyền đến thanh âm người xe như nước, ta mở mắt nhìn dòng xe cộ lui tới bên ngoài cửa sổ, sắc trời dần tối, ánh đèn dần dần sáng lên, tiếng động lớn rầm rĩ lan truyền trong đô thị.

"Diệp nhi, em thích thế giới này không?" Ta nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ giọng than thở một câu.

Diệp nhi chính là Bách Mị Yêu Cơ, sau khi đi vào thế giới này, ta luôn luôn xưng hô nàng thân mật như vậy, nàng cũng yêu thích ta xưng hô nàng như thế. Trên thực tế bao nhiêu năm qua cũng chính là nàng luôn luôn bồi bên cạnh ta, mấy nữ nhân khác lại bị thế giới đầy màu sắc này làm hoa mắt, đều tìm được niềm sở thích riêng tư của mình.

Diệp nhi đeo kính râm màu đen, mái tóc vén sau tai, xõa trên lưng, vừa có vẻ điềm đạm nho nhã lại có vẻ kiều mỵ, trên người mặc một bộ quần áo nhẹ mỏng, cũng không thể che giấu được dáng người ngạo nhân của nàng.

Nàng đang lái xe, nghiêng đầu liếc mắt nhìn ta, cười nhẹ nói:

- Chỗ có anh em sẽ thích.

Rất nhanh xe đi tới vùng ngoại ô, đi vào một sơn trang nghỉ mát, Diệp nhi dừng ổn xe, ta xuống xe châm điếu thuốc, một chiếc xe quen thuộc vừa dừng lại.

Khúc Bình Nhi trong bộ quần áo chức nghiệp màu đen bước xuống xe, khí chất cả người có vẻ thông minh lanh lợi tài giỏi, thư ký của nàng đi theo bước xuống, nhắc nhở nói: "Khúc tổng, chuyến bay đến Pháp sẽ cất cánh năm tiếng nữa."

"Đã biết, cô đi chuẩn bị trước, ba giờ sau tới đón tôi." Khúc Bình Nhi dặn dò một câu, lái xe liền chở thư ký rời đi.

Nhìn thấy bốn phía không người, Khúc Bình Nhi lập tức cười hì hì tiến lại gần, ôm ta hôn môi, ta tự nhiên không khách khí chiếm tiện nghi. Hiện tại cô nàng này đã là bà chủ của một công ty, vô cùng bận rộn, hai người chúng ta thật thiếu thốn cơ hội thân thiết.

Sờ mó một trận, ba người cùng nhau đi lên sơn trang trên đỉnh núi, trên đỉnh núi xây cất một tòa nhà gỗ như trong truyện thần thoại cổ tích, có thể ở trong nhà ngắm nhìn được toàn bộ cảnh đẹp của sơn trang.

Sơn trang này vốn là sản nghiệp của Khúc Bình Nhi, mà chúng ta có hẹn ước, mặc kệ bận rộn bao nhiêu, mọi người mỗi tháng ít nhất cũng phải có một lần tụ họp.

Ba người đang ngồi trên đỉnh núi vây quanh một bàn ăn, dưới chân núi xa xa chiếu lên ngọn đèn, truyền tới tiếng động cơ gầm rú, một chiếc moto thật tiêu sái quẹo vào bên trong sơn trang. Khúc Bình Nhi ha ha cười nói: "Là Tử Y đến đây."

Chỉ chốc lát sau, Tử Y trong bộ quần áo đua xe còn chưa kịp thay liền chạy tới, ôm lấy ba người chúng ta hôn mãnh liệt, chen chúc vào giữa chúng ta, oa oa giảng thuật mình làm sao lấy được giải quán quân, hưng phấn vô cùng.

Ta có chút không biết nói gì, nha đầu này vẫn thích điên cuồng trước sau như một, lại nảy sinh niềm đam mê đua xe như thế. Ta xem qua trận đấu của nàng, kỹ thuật của nàng chẳng ra gì, nhưng nàng có một thân tu vi, trong trận đấu giở trò người khác không biết nhưng ta liếc mắt liền có thể nhìn ra, người thi đấu với nàng đúng là xui xẻo tám đời, không biết lần này nàng lấy được quán quân chỉ là chuyện dễ dàng.

Không bao lâu, Nhan Vũ cùng Phù Dung cùng nhau tới, Nhan Vũ mang đến quà tặng cho chúng ta, là quần áo do chính tay nàng tự thiết kế.

Nhan Vũ đi vào thế giới này, liền bị trang phục của thế giới này thuyết phục thật lớn, nàng có thiên phú không tồi trong phương diện này, trải qua một phen khổ tâm đào tạo, hiện giờ nàng đã là một nhà thiết kế thời trang có chút danh tiếng trên thế giới.

Nhưng ta đã thường xuyên cảnh cáo nàng, đừng quá gần gũi với những nam người mẫu quá điển trai, vạn nhất chọc giận ta, ta thấy một người giết một người, báo cảnh sát cũng vô dụng, Nhan Vũ nghe xong không ngừng cười khanh khách.

Có lẽ do Phù Dung từ nhỏ vẫn ở mãi trong Phù Tiên Đảo, dục vọng ham học hỏi tương đối mạnh, đã lâm vào biển tri thức không thể tự kiềm chế, hiện giờ còn đồng thời học thật giỏi ngôn ngữ của vài quốc gia. Đây cũng phù hợp với tính cách yên tĩnh của nàng, ta đặc biệt ủng hộ nàng, hiện giờ nhìn nàng hoàn toàn khó có thể che giấu khí tức phong độ của người trí thức.

Tục ngữ nói ba nữ nhân là một cái chợ, vượt quá ba nữ nhân liền có thể nghĩ, các nàng đã không ngừng líu ríu hàn huyên. Ta quét mắt nhìn, phát hiện còn thiếu một người, Võ Lập Tuyết còn chưa tới, nha đầu kia lại si mê chụp ảnh, đừng nói lại quên mất thời gian tụ họp đi!

Về vấn đề an toàn, ta không lo lắng chút nào, cả địa cầu đã bị ta trinh sát qua một lần, xác nhận trừ ta ra, không ai là đối thủ của mấy cô gái này.

Đang nhíu mày, ta chợt nghe thanh âm phá không mà đến, ta hừ lạnh một tiếng: "Lén lút làm gì?"

Mấy nữ nhân đang nói chuyện phiếm chợt dừng lại, quay đầu nhìn, chỉ thấy Võ Lập Tuyết cười hì hì xông ra từ sau nhà, trên người mặc quần áo ký giả, trên vai còn đeo cameras, xấu hổ nhìn mọi người thè lưỡi.

"Ta nói qua bao nhiêu lần, nếu đã gia nhập vào cuộc sống trong thế giới này, phải dung nhập vào đó, đừng tiếp tục làm ra chuyện phi hành trên trời kinh thiên hãi tục như vậy, vạn nhất bị người phát hiện, sẽ nhiệt náo thế giới đại loạn…"

Ta còn chưa nói xong, Võ Lập Tuyết liền vọt tới, đem đầu ta ôm chầm vào bộ ngực của nàng, ta lập tức cái gì cũng không thể tiếp tục nói, đây là đòn sát thủ nàng hay dùng để đối phó ta.

Nàng ôm đầu ta liên tục giải thích: "Thực xin lỗi, thực xin lỗi, em thật sự không phải cố ý như vậy! Em ở Ấn Độ chụp ảnh, không cẩn thận bỏ lỡ chuyến bay, đành phải trực tiếp bay về. Em cam đoan đây là lần cuối cùng, sau này sẽ không bao giờ làm nữa."

Mấy nữ nhân cười ha ha, Khúc Bình Nhi rời đi phân phó đầu bếp bưng thức ăn lên, mấy nàng liền kéo Võ Lập Tuyết vào cuộc nói chuyện, Võ Lập Tuyết lập tức đem thành quả chụp ảnh của nàng triển lãm cho mọi người xem, cũng giới thiệu từng chụp nơi nào nơi nào.

Buổi tối thật phong phú, trong bữa tiệc các nàng tán gẫu thật náo nhiệt, hoàn toàn xem thường sự tồn tại của ta, ta thật buồn bực, một mình hút thuốc uống rượu.

Bữa cơm ăn mấy giờ, thư ký Khúc Bình Nhi đi tới đón nàng, nàng thật xin lỗi nói cho mọi người, công ty còn có việc, trước khi đi còn liếc mắt đưa tình với ta, truyền âm nói: "Buổi tối không thể giúp anh, chờ em trở lại sẽ đền bù cho anh."

Chúng ta cũng tan tiệc, cùng nhau đi xe trở về chỗ ta ở, là một bộ biệt thự ở lưng chừng núi.

Dọc theo đường đi, Tử Y ôm chiếc moto của nàng biểu diễn tài đua xe, đánh võng ngay trước mấy chiếc xe của chúng ta. Nhìn thấy bờ mông vun cao trên xe máy, trong lòng ta cười lạnh, đêm nay phải đem nàng làm đối tượng điểm tựa đả kích.

Trên thực tế ta không chỉ có một địa chỉ này, nhớ rõ ban đầu ở tiên giới khi chứng kiến Cổ Lão Sâm Lâm, ta đã nghĩ sẽ có một ngày ta muốn ở lại địa phương giống như vậy, đáng tiếc trên địa cầu thật không tìm thấy được một nơi có điều kiện như Cổ Lão Sâm Lâm, vì thế ta ở trong rừng Amazon làm ra một căn nhà trên cây cho thỏa nguyện. Còn có một cái trên Hymalaya, là một băng cung…

Trong biệt thự lưng chừng núi mỗi người đều có phòng riêng, nhưng thiên tính bát quái của nữ nhân đã chú định các nàng sẽ không nghỉ ngơi sớm như vậy, lại tiếp tục ở trong phòng khách tán gẫu không thôi.

Ta cũng muốn dung nhập vào không khí náo nhiệt này, nhưng thật sự không chịu đựng được chuyện chỉ tán gẫu về một bộ quần áo nào đó suốt nửa giờ, vì thế ta trốn vào phòng sách lên mạng, xem tiểu thuyết xuyên qua trong internet.

Trong khoảng thời gian này đã xem qua không ít bộ truyện, lại chứng kiến từng nhân vật chính trong truyện cuối cùng đều ngưu bức vô địch, ta nghĩ lại kinh nghiệm của mình, thật sự thương tâm.

Thỉnh thoảng ta lại ngửa đầu nhìn lên trời tự hỏi lòng, vì sao sau khi người ta xuyên qua đều có thể hỗn tới vô địch, đánh quái thăng cấp ào ào, ta lại biến thành như bây giờ?

Ta vốn tưởng rằng ta cũng là nhân vật chính, nhưng khi so sánh với nhân vật chính khác, ta mới phát hiện, nhiều nhất ta chỉ là diễn viên phối hợp mà thôi.

m thanh tiếng nói chuyện bát quái trong phòng khách đã xong, trong phòng tắm mơ hồ truyền lại thanh âm tiếng rửa mặt, ta vạch đầu ngón tay tính tính một chút, tắt máy tính nghênh ngang đi tới phòng tắm, giương nanh múa vuốt quát lên: "Sói đến đây!" Bên trong truyền ra thanh âm kinh hô đòi đánh sói, vì thế một đêm ướt át trong biệt thự lưng chừng núi lại đã bắt đầu…

Ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh lại, trên giường chỉ còn lại một mình ta, các nàng hẳn là lại vội vàng đi làm chuyện của mình.

Thức dậy rửa mặt xong, Diệp nhi đã chuẩn bị xong bữa sáng, sau khi ăn xong cũng không cần ta thu thập, nàng chiếu cố cho ta luôn luôn săn sóc chu đáo như thế.

Ta cầm lấy quyển sách ngồi trong sân vừa đọc sách vừa phơi nắng, thỉnh thoảng lại ngắm ngắm trên ban công lầu hai, Diệp nhi đang đứng ở đó vẽ tranh, mặc dù mặc một bộ váy rộng thùng thình, đôi chân trắng chói mắt dưới ánh mặt trời, điều này làm cho ta lại ngo ngoe dục động dù tối hôm qua đã trụy lạc quá độ, dáng dấp đầy phong tình của nàng luôn có thể làm người chờ mong, hơn nữa nàng tu luyện qua Mị công, thật muốn chết người.

Nhưng nhìn thấy bộ dạng của nàng thật sự như đang vẽ tranh, ta vẫn nhịn được xúc động, nàng đã cảnh cáo ta, không cho ta nhìn lén nàng vẽ tranh, đợi sau khi nàng vẽ xong, sẽ cho ta một sự vui mừng, ta thật chờ mong nàng sẽ cho ta nỗi vui mừng gì, đã chờ như thế hơn nửa năm.

Ngay khi ta bài trừ tạp niệm tập trung tinh thần xem sách không được bao lâu, nghe được nàng gọi ta. Ngẩng đầu nhìn lên, Diệp nhi khẽ cười nói: "Đến phòng vẽ của em đi, em sẽ đưa cho anh nỗi vui mừng kia." Nàng nói xong liền đi vào phòng.

Chẳng lẽ nữ nhân này vẽ tranh khỏa thân, ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, ánh mắt ta lập tức sáng bừng, liền thuấn di lên ban công lầu hai, đi vào phòng vẽ của nàng.

Trên vách tường treo hơn mười bức tranh được phủ vải trắng, ta nhìn Diệp nhi đang khoanh tay cười dài nhìn ta, liền vung tay lên, những mảnh vải trắng toàn bộ đều bị gió thổi tung lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Hơn mười bức tranh, hơn mười khuôn mặt quen thuộc, lập tức làm cho ta ngẩn người tại chỗ. Những gương mặt khiến cho ta hồi ức ngày đêm xuất hiện, Âm Bách Khang, Lộng Trúc, Nam Minh lão tổ, Hồng Thất, Cổ Thanh Vân, Vi Xuân Thu, Vân Bằng, Hồng Thái Long, Thận Vưu, Tất Trường Xuân còn có Bạch Tố Trinh áo trắng phiêu phiêu nhìn ta lộ ra ý cười thật dịu dàng…

Nháy mắt, vành mắt của ta có chút ướt át, mỗi một bức tranh đầu thật chân thật, có thể thấy được Diệp nhi đã dụng tâm bao nhiêu. Hiện tại ta rốt cục hiểu được vì sao lúc trước Diệp nhi phải đi học vẽ tranh, bởi vì những người này, cho dù kỹ thuật chụp ảnh của Võ Lập Tuyết tài giỏi thế nào, cũng không cách nào quay chụp được nữa.

"Thế nào? Vui mừng đi!" Diệp nhi đi tới khoát tay ta nói, đem suy nghĩ của ta kéo về trong sự thật, bộ ngực cao vút của nàng cọ mạnh vào tay ta.

"Uhm!" Ta gật đầu nói: "Anh cũng muốn cho em một nỗi vui mừng!" Một tay ôm lấy nàng, tay kia đã trượt vào dưới chân nàng, làm nàng liền lớn tiếng kinh hô.

Nhưng chống cự không có hiệu quả, ta ôm nàng đi xuống lầu, hai người trở lại phòng liền kéo dài thêm trận đại chiến.

Sau khi chiến sự chung kết, nàng dựa vào ngực ta nói cho ta biết: "Em còn muốn tiếp tục vẽ tranh, đem mỗi người mà em có thể nhớ đều vẽ lại kỷ niệm."

Ta vuốt ve mái tóc của nàng, trong đầu hiện lên một ý niệm, im lặng một hồi chậm rãi nói: "Anh muốn viết sách."

"Viết sách? Anh viết sách?" Nàng đứng dậy, nhìn ta tò mò hỏi: "Viết sách gì?"

"Anh muốn đem toàn bộ những quá khứ trải qua cùng họ viết lại, nếu không anh sợ có một ngày anh sẽ quên…" Câu kế tiếp ta còn chưa nói hết, những khuôn mặt lại bắt đầu hiện lên trong trí nhớ của ta…

Lộng Trúc phong lưu phóng khoáng, Hồng Thái Long ủ rũ hư hỏng, Thận Vưu nhẫn nại, Ma Thần uy chấn chư thần, còn có Tất Trường Xuân đầy ngạo khí trong áo bào xanh, còn có cô gái áo trắng làm cho ta vĩnh viễn không thể quên, nàng dịu dàng cười, một mực ghi khắc trong giấc mộng của ta…

Diệp nhi lẳng lặng nhìn ta trong chốc lát, dựa vào ngực ta, nhẹ nhàng hỏi: "Anh nghĩ kỹ tựa sách chưa?"

"Gọi là…Bại Hoại Tu Chân Giới đi!" Ta lại ôm sát nữ nhân trong lòng mình.

HẾT
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
[Huyền Ảo] Tinh Thần Châu
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 12 trong tổng số 12 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... 10, 11, 12
 Similar topics
-
» BÀ HUYỆN THANH QUAN - Hoài Việt Hoài
» Tiếng hát từ quê lúa - Hát Chèo - Huyền Phin
» Giọt lệ sầu - Vũ Linh, Ngọc Huyền
» CAFE TINH NHAN !!!
» Sơn Tinh - Thuỷ Tinh thời hiện đại

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: ..::TIÊN SẮC HIỆP VIỆN::.. :: .:Sắc Hiệp:.-
Chuyển đến