IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [ Đô Thị ] Cực Phẩm Tà Thiếu - Tác giả: Diện Hồng Nhĩ Xích

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 10 ... 16, 17, 18
Tác giảThông điệp
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 26
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Cực Phẩm Tà Thiếu - Tác giả: Diện Hồng Nhĩ Xích    Sat Oct 05, 2013 5:01 am

Chương 424: Lập tức đánh tan

Nhóm dịch: minhnguyet123
Sưu tầm by Mèo Bất Tử - MangaClub.Vn
Nguồn: Mê Truyện



Dùng hai người Chu Trướng cùng Trịnh Lục này mà nói, còn giữ quần áo bệnh viện, thật sự là điềm xấu.

Thẩm Kỳ cũng không có thay chiếc váy giá trị ba vạn hai ngàn kia, cả người lập tức trở nên phi thường xinh đẹp. Ở bên trong khoa Văn Nghệ, coi như là bình luận không lên hoa khôi, nhưng cũng là một tiểu mỹ nhân.

- Ai, lần mua quần áo này trước hết đến nơi đây, đợi chút nữa lại hung hăng làm thịt Trần Thanh Đế.

Trịnh Lục ôm lấy valy tiền, cười hắc hắc:

- Đi, chúng ta đi ăn cơm, tiếp tục làm thịt.

Quần áo, giầy, đồ lót,… Chu Trướng và Trịnh Lục cũng chỉ là mua hai bộ, cộng thêm cùng một chỗ, cũng là hơn ba vạn, không đến bốn vạn tệ.

Bọn hắn ngoài miệng nói hung hăng làm thịt, nhưng sẽ không thật sự làm thịt như vậy.

Kỳ thật, quần áo bọn hắn mặc trước kia, cũng đại khái là cái giá này. Dù sao, Chu Trướng cùng Trịnh Lục vẫn là có chút bối cảnh.

Bạn gái của Chu Trướng Thẩm Kỳ, thì được trọng điểm chiếu cố. Trước trước sau sau, Chu Trướng ở trên người Thẩm Kỳ, trọn vẹn bỏ ra hơn mười vạn.

Những số tiền này, tất cả đều là Chu Trướng tự mình bỏ vốn, mà ngay cả ba vạn hai ngàn tệ trước kia, Chu Trướng cũng trả lại cho Trần Thanh Đế, không tốn một mao tiền của Trần Thanh Đế.

Dùng Chu Trướng nói: ta mua quần áo cho bạn gái, như thế nào có thể phí tiền của huynh đệ mình? Cái kia còn có thể xem như ta mua sao?

Đối với Chu Trướng kiên trì, Trần Thanh Đế cũng tỏ vẻ không sao cả.

Chỉ là, Thẩm Kỳ cuối cùng nói một câu, về sau không cho phép xài tiền bậy bạ, mua những xa xỉ phẩm này.

Chu Trướng vô cùng hạnh phúc đồng ý.

- Thẩm Kỳ, ngươi thật xinh đẹp a.

Nhìn thấy bọn người Trần Thanh Đế đi ra, Bùi Ngữ Yên chạy ra đón chào, nhìn thấy hai tay Trần đại thiếu trống trơn, Bùi Ngữ Yên có chút ủy khuất nói:

- Anh không mua cho em à?

- Mua cho ngươi?

Trần Thanh Đế hừ lạnh một tiếng nói:

- Ngươi còn có thể thiếu quần áo sao? Mò mẫm xem náo nhiệt làm gì?

- Tất Triệt Tư, ngươi bị thương?

Ước Hàn nhìn thấy Tất Triệt Tư trở lại, khóe miệng còn có vết máu, nhíu mày.

Tất Triệt Tư đi làm gì?

Còn không phải muốn hung hăng đánh Trần Thanh Đế một chầu, thuận tiện đốt rụi toàn bộ quần áo của Trần đại thiếu, để cho Trần đại thiếu ở trước mặt mọi người khỏa thân sao.

Nhưng mà, Tất Triệt Tư lại bị thương trở lại.

Không cần hỏi, khẳng định là không có thành công.

- Đúng vậy.

Tất Triệt Tư, trầm ngâm một tiếng, nhìn Ước Hàn nói:

- Thời điểm tôi lợi dụng Hỏa Dị Năng, công kích Trần Thanh Đế, ngay khi sắp thành công, đạt tới mục đích, công kích của ta, lập tức bị đánh tan.

- Lập tức bị đánh tan?

Một bên, Ba Bỉ Đát là Dị Năng giả cấp độ S đỉnh phong hoảng sợ nói:

- Tất Triệt Tư, ngươi xác định là lập tức bị đánh tan hay sao?

Lập tức đánh tan?

Tất Triệt Tư chính là Dị Năng giả A cấp, công kích của hắn lập tức bị đánh tan, coi như là Dị Năng giả cấp độ SS cũng rất khó làm đến.

- Đúng vậy, ta xác định.

Tất Triệt Tư hừ lạnh một tiếng, nói ra:

- Ngươi cho rằng, lập tức bị đánh tan là sự tình rất có mặt mũi gì sao?

- Ước Hàn thiếu gia, xem ra chúng ta đánh giá thấp thực lực Trần gia rồi.

Một bên, người thấp bé da trắng Ngải Tát Khắc, trầm ngâm một tiếng, nói ra:

- Có thể lập tức đánh tan công kích của Tất Triệt Tư, ít nhất cũng phải là Dị Năng giả có thực SSS đỉnh tiêm.

- Hừ, tuy cao thủ Trần gia không ít, nhưng mà có thể làm được điểm này, tuyệt đối không có.

Tất Triệt Tư hít sâu một hơi, nói ra:

- Thời điểm ta thấy tình thế không ổn, lựa chọn lập tức rút lui, nhưng mà, lúc lui trở lại, đụng phải Bùi Ngữ Yên.

- Ý của ngươi là nói, là Bùi Ngữ Yên ra tay đánh tan công kích Hỏa Dị Năng của ngươi?
Sắc mặt Ước Hàn lập tức trở nên âm trầm xuống.

Với tư cách cháu trai giáo phụ Mafia, Ước Hàn quyết không phải một kẻ ngu, lập tức đoán ra ý tứ của Tất Triệt Tư.

- Tôi không biết.

Tất Triệt Tư lắc đầu, cẩn thận nói:

- Tuy thế lực Trần gia rất mạnh, trong đó cao thủ có thể chém giết ta cũng không ít. Nhưng mà, người có thể lập tức đánh tan công kích của ta, có lẽ không có. Mà Bùi Ngữ Yên lại có thể nhẹ nhõm làm được.

Dù sao Bùi Ngữ Yên cũng là nữ nhân Ước Hàn ưa thích, tuy Tất Triệt Tư đã nhận định là Bùi Ngữ Yên gây nên, nhưng hắn vẫn không dám nói thẳng ra.

Mặc dù nói, Tất Triệt Tư đã nói rất rõ ràng rồi.

- Hừ.

Ước Hàn hừ lạnh một tiếng, sắc mặt lập tức trở nên khó coi không thôi, gầm nhẹ nói:

- Ta muốn giết Trần Thanh Đế, ta muốn cho hắn chết.

- Ba ngày, ta cho các ngươi ba ngày thời gian, giết Trần Thanh Đế cho ta.

Ước Hàn vô cùng phẫn nộ, nữ nhân mình yêu, vậy mà trợ giúp tình địch của mình.

Mặc dù nói nữ nhân mình yêu, là trợ giúp vị hôn phu của nàng. Nhưng mà, Ước Hàn y nguyên vô cùng phẫn nộ, sát khí xông mạnh.

Chỉ có Ước Hàn hắn, mới có thể phối hợp với Bùi Ngữ Yên, mặt khác bất luận kẻ nào, đều không có tư cách, đều không xứng.

...

Trong bãi đỗ xe của một khách sạn năm sao nổi tiếng nhất thủ đô, đã sớm đậu đầy ô tô đủ loại kiểu dáng, trong đó cấp bậc không đồng nhất, có xe con bình thường khoảng mười vạn, cũng có trên mười vạn, trên trăm vạn, thậm chí là loại xe sang trọng mấy trăm vạn.

Bất quá, như chiếc Ferrari màu đỏ của Bùi Ngữ Yên, ngược lại là không có.

Cái khách sạn này là Bùi Ngữ Yên đề nghị, tuy Trần Thanh Đế không vui, nhưng mà cô chưởng nan minh, Chu Trướng, Trịnh Lục cùng với Thẩm Kỳ Đô đều nhất trí thông qua.

Thẩm Kỳ tỏ vẻ đồng ý, hoàn toàn là vì, nàng mua nhiều quần áo, giầy như vậy, bỏ ra hơn mười vạn, Bùi Ngữ Yên lại một kiện cũng không có.

Cái này lại để cho Thẩm Kỳ tính vốn thiện lương, cảm thấy rất băn khoăn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 26
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Cực Phẩm Tà Thiếu - Tác giả: Diện Hồng Nhĩ Xích    Sat Oct 05, 2013 5:01 am

Chương 425: Khách không mời

Nhóm dịch: minhnguyet123
Sưu tầm by Mèo Bất Tử - MangaClub.Vn
Nguồn: Mê Truyện



Bằng không thì Thẩm Kỳ nàng khẳng định không muốn đến khách sạn giá cao như vậy.

Đây chính là khách sạn cấp năm sao a, mặc dù Thẩm Kỳ chưa từng tới, nhưng mà thường xuyên nghe bạn cùng phòng với nàng nói, bạn trai bạn cùng phòng với nàng đã mang cô ấy tới.

Một bữa cơm mất mấy ngàn, hơn vạn, cái kia đều là quá bình thường.

Tiêu phí như vậy, đối với Thẩm Kỳ sinh ra ở gia đình bình thường mà nói, thật sự là quá xa xỉ.

Đương nhiên, nếu như Chu Trướng cùng Trịnh Lục biết rõ chuyện giữa Trần Thanh Đế và Bùi Ngữ Yên, cái kia quyết sẽ không đồng ý, sẽ quyết đoán đứng ở bên Trần Thanh Đế.

Bởi vì Bùi Ngữ Yên là vị hôn thê của Trần Thanh Đế, cho nên, Chu Trướng cùng Trịnh Lục mới có thể gọi Bùi Ngữ Yên một câu chị dâu.

Sở dĩ Chu Trướng cùng Trịnh Lục nghe theo ý kiến của Bùi Ngữ Yên, là vì Bùi Ngữ Yên là chị dâu, mà không phải bởi vì nàng là quốc tế toàn năng siêu sao.

Không phải Trần Thanh Đế, ai sẽ nghe Bùi Ngữ Yên ngươi nói.

- Hắc hắc, Trần Thanh Đế, xem ra lần này ngươi phải chảy máu rồi.

Trịnh Lục cười hắc hắc, nói ra:

- Khách sạn này, ta đã lớn như vậy, số lần ăn cơm ở bên trong, mười ngón tay cũng có thể đếm qua.

- Về sau cho ngươi lấy cả ngón chân cũng đếm không hết.

Bùi Ngữ Yên kéo cánh tay của Trần Thanh Đế, mỉm cười, rất là ôn nhu nói.

- Oa ha ha, vẫn là chị dâu tốt.

Trịnh Lục hưng phấn kêu to.

Hai phút sau, quản lý đại sảnh tự mình ra mặt, cung kính và kích động mang theo bọn người Trần Thanh Đế, tiến nhập một phòng VIP ở tầng cao nhất trong khách sạn.

Cái phòng VIP này, vốn là có người đang dùng cơm, bất quá, ở bên trong hai phút, đã nhao nhao đi ra.

Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, đây hết thảy đều là uy lực của Bùi Ngữ Yên.

- Thanh Đế, ngươi muốn uống chút gì không?

Bùi Ngữ Yên ngồi ở bên người Trần Thanh Đế, ôn nhu nói:

- Khách sạn này, có không ít rượu vang nổi tiếng đến từ nước Pháp, có cần gọi tới mấy bình không?

- Ta không có ý kiến.

Trần Thanh Đế nhún vai, nhìn Chu Trướng cùng Trịnh Lục nói ra:

- Ta mời khách, các ngươi nhìn xem xử lý, ta đối với ăn uống, không có yêu cầu gì.

Trần Thanh Đế ở kiếp trước, từ khi thành công Trúc Cơ, cơ hồ không ăn qua cơm nước gì, ăn cũng chỉ là ăn đan dược.

Nếu như không phải có nhiều đan dược ăn thay cơm như vậy, lấy trình độ bỏ qua tu luyện của Trần Thanh Đế, thật đúng là vô cùng khó tu luyện đến Kết Đan kỳ.

Đương nhiên, sau Trúc Cơ có thể Tích Cốc, dùng thiên địa linh khí làm thức ăn, là không cần ăn cơm.

Uy lực của Bùi Ngữ Yên, đây tuyệt đối là không cần nhiều lời, các đầu bếp trong khách sạn cũng rất ra sức, cả bàn rượu và thức ăn rất nhanh đều dâng lên đủ toàn bộ rồi.

- Cái kia, phục vụ viên, cô đi ra ngoài đi.

Nhìn thấy phục vụ viên đang rót rượu, lại chỉ lo xem Bùi Ngữ Yên, ngay cả rượu tràn ra cũng không biết. Trịnh Lục nhịn không được mở miệng nói:

- Tại đây không cần cô phục vụ, chúng tôi đều là người một nhà, tự chúng tôi rót rượu là được.

- A... A!

Nữ nhân viên này phát ra một tiếng kêu sợ hãi, rất nhanh lấy giấy ăn ra, một bên chà lau rượu đổ ra, vừa nói xin lỗi:

- Thực xin lỗi, tôi... tôi không phải cố ý, thực xin lỗi.

- Không có gì.

Trần Thanh Đế mỉm cười, thản nhiên nói:

- Cô đi ra ngoài đi, trong này không cần người phục vụ, tự chúng ta làm là được rồi.

Số rượu mà nữ nhân viên kia làm đổ ra, một tháng tiền lương của nàng cũng không nhất định đủ.

Bất quá, Trần đại thiếu lại không thèm để ý.

Muốn trách, cũng chỉ có thể trách Bùi Ngữ Yên, không thể trách phục vụ viên kia.

- Chu Trướng, nhanh tới rót rượu cho ca ca ta.

Nhìn thấy phục vụ viên ly khai, ánh mắt Trịnh Lục đã rơi vào trên người Chu Trướng, hung hăng càn quấy nói:

- Ta lớn hơn ngươi 4 ngày, tại đây ngươi là nhỏ nhất, như thế nào, còn muốn ta rót rượu cho ngươi sao? Hay là muốn chị dâu rót rượu?

- Ta... ta...

Chu Trướng liếc mắt, vẻ mặt oán niệm nói:

- Ngươi chẳng phải lớn hơn ta 4 ngày sao? Ngươi hung hăng càn quấy cái rắm?

Chu Trướng vẻ mặt không phục, một bên hùng hùng hổ hổ, một bên cầm chai rượu lên, vốn là rót cho Trần Thanh Đế, sau đó mới tới Bùi Ngữ Yên.

- Tiểu Chu Trướng a, không tệ, không tệ, ca ca ta rất coi trọng ngươi.

Khi Chu Trướng rót rượu cho Trịnh Lục, Trịnh Lục rất là đắc ý nói.

- Hôm nay nếu không phải xem Trần Thanh Đế cùng chị dâu, còn có mặt mũi của lão bà ta, ca ca ta sẽ nghía tới ngươi sao?

Chu Trướng hung hăng trợn mắt nhìn Trịnh Lục.

Con mẹ nó, thằng này thật sự là quá thiếu thu thập.

- Đừng nghía ta, ta là đại nam nhân.

Trịnh Lục liếc nhìn Thẩm Kỳ, dâm đãng nói:

- Đợi chỉ sau khi ăn cơm trở về, ngươi đi nghía Thẩm Kỳ muội tử kìa.

- Còn nữa, ngươi mỗi ngày nói muốn kéo Thẩm Kỳ đến sau ngõ hẻm, cũng không có thấy ngươi hành động.

Trịnh Lục cười càng thêm dâm đãng.

Trong tiếng cười dâm đãng của Trịnh Lục, mặt Thẩm Kỳ đỏ lên cúi đầu, mà Chu Trướng thì gãi gãi đầu, ngồi trở lại chỗ không phản đối.

Rầm rầm rầm...

Đúng lúc này, cửa phòng bị gõ vang, ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy ra trên mặt, Ước Hàn treo dáng tươi cười đi đến.

- Trần Thanh Đế, ngươi không ngại thêm đôi đũa chứ?

Tuy Ước Hàn gọi là Trần Thanh Đế, nhưng ánh mắt của hắn vẫn dừng lại ở trên người Bùi Ngữ Yên.

- 1,9 tỷ... kia, a, vẫn là đôla, ta đã xài hết rồi. Hết cách rồi, tính ta vẫn luôn tiêu tiền như nước.

Trần Thanh Đế nhíu mày, thản nhiên nói:

- Ước Hàn, ngươi là kẻ có tiền, lại định ăn chực người không có tiền như ta sao?

- Ngươi...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
[ Đô Thị ] Cực Phẩm Tà Thiếu - Tác giả: Diện Hồng Nhĩ Xích
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 18 trong tổng số 18 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 10 ... 16, 17, 18
 Similar topics
-
» Vóc dáng quê hương
» Thơ hán nôm Việt Nam
» Topic Những Câu chuyện Thiền của Mytutru
» Tự làm thiệp chúc mừng
» Giới thiệu mẫu đan áo em bé

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: ..::TIÊN SẮC HIỆP VIỆN::.. :: .:Sắc Hiệp:.-
Chuyển đến