IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 9 ... 13, 14, 15
Tác giảThông điệp
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 25
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Sat Oct 05, 2013 4:52 am

Chương 460: Trưởng lão Hóa Linh Điện

Nhóm dịch: Giang Triết
Sưu tầm by Ma Đế - MangaClub.Vn
Nguồn: Mê Truyện



Khổng Linh hưng phấn nhận lấy giới chỉ. Trong lòng kích động không thôi. Vị sư phụ này thật là rộng rãi. Tùy tiện đã ban cho một lễ vật quý trọng như vậy. Vừa này y đã dùng thần thức kiểm tra qua giới chỉ. Chỉ riêng linh thạch Thượng Phẩm đã có vài trăm nghìn viên rồi. Còn có một ít đan dược Hóa Thần Kỳ. Quan trọng nhất là công pháp tu luyện mà mình mơ ước tới. Sau này rốt cuộc không phải buôn ba tìm kiếm công pháp nữa rồi.

Khổng Linh cũng không phải là chưa từng bái sư. Y đã đi tới vô số môn phái, nhưng đều không có môn phái nào thu nhận y. Cho dù làm một đệ tử ngoại môn cũng không được. Nguyên nhân bởi vì lúc kiểm tra, y không có linh căn. Chính xác hơn là linh căn rất kém.

Nhưng cho tới bây giờ, y đều chưa từng buông tha cho việc tu đạo. Mãi đến khi y đã hơn bốn mươi tuổi, mới ngẫu nhiên nhặt được một cái thẻ ngọc. Chính là thẻ ngọc vừa đưa cho Lâm Vân xem. Khổng Linh liền biết rằng cơ hội của mình đã tới. Cho dù nhất thời y chưa thể nhìn thấy nội dung ghi bên trong. Nhưng nhiều năm cầu đạo như vậy, y cũng biết muốn đọc được chỉ có dùng thần thức.

Cho nên Khổng Linh mất mười năm thu thập linh thạch rồi mua một quyển công pháp Luyện Khí Kỳ ở một phường thị. Sau đó dùng hai năm, không hề sử dụng một viên đan dược nào, tu luyện tới Luyện Khí điên phong, tạo thành thần thức yếu ớt. Nhưng nhờ một ít thần thức này, mà y bắt đầu đọc được nội dung trên thẻ ngọc.

Sau đó là quá trình dài không ngừng tu luyện. Mười năm Trúc Cơ, tám mươi năm Kết Đan, ba trăm năm Nguyên Anh. Nhưng do không có công pháp tu luyện thêm, cho nên y vẫn mắc kẹt ở Nguyên Anh sơ kỳ gần một nghìn năm.

Mặc dù Hạt Nguyên Tinh là một hành tinh Tu Chân lớn. Nhưng muốn tìm được một bộ công pháp thuộc tính Mộc tu luyện tới Đại Thừa Kỳ, quả thực là rất khó. Cho dù y đã tham gia mấy buổi đấu giá, nhưng thẳng đến hiện tại, hoặc là không có, hoặc là mua không nổi.

Khổng Linh luôn khó hiểu vì sao lúc kiểm tra mình không có linh căn, mà mình chỉ mất có ba trăm năm là tu luyện tới Nguyên Anh. Nhưng y không dám nói ra ngoài. Bởi vì một khi có người biết, nói không chừng y lại bị mang ra nghiên cứu.

Nhưng không ngờ hôm nay vị cường giả giúp hắn đốn ngộ dễ dàng thu y làm đệ tử và ban cho tài sản lớn như vậy. Thậm chí còn không hỏi chuyện y có linh căn hay không. Tuy nhiên, ngẫm lại thấy cũng đúng, một người không có linh căn sao có thể tu luyện tới Hóa Thần Kỳ?

Lâm Vân lấy ba tấm bùa truyền ra:
- Ba người, mỗi người giữ lại một tờ rồi đi tới thành Quang Bình chờ ta. Ta phải đi làm chút việc. Nếu có thể tìm được Chung Sách, thì bảo y cũng ở đó chờ ta.

Lâm Vân nghĩ, lần này đi tới thành Bành Cách mà Cát Phi còn chưa lấy ra được Hoàn Sinh Đan, thì rất có thể lại là một phen giết chốc. Giữ mấy người này ở bên cạnh cũng không thuận tiện lắm. Dù Khổng Linh đã là Hóa Thần Kỳ, nhưng cũng không có tác dụng gì. Đối mặt với cao thủ của Hóa Linh Điện, thì chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn mà thôi.

Thành Bành Cách, lữ quán Biên Thành.

Cấm chế ở phòng giữ thi thể của Hoàng Hoan đã bị phá nát. Thân thể của Hoàng Hoan thì bị ném ra ngoài lữ quán.

- Một con kiến hôi còn muốn Hoàn Sinh Đan, nằm mơ đi.
Toa Ly dẫm lên thi thể của Hoàng Hoan. Tiếng xương gãy cộng với dung nhan tuyệt mỹ của Toa Ly, khiến tình cảnh có vẻ quỷ dị.

Vài lão già xung quanh và sư phụ Cát Phi của Toa Lỳ không hề có ý khuyên bảo. Những người xem náo nhiệt thì thầm than. Đến xác chết cũng không tha.

- Điền sư thúc, xem ra người kia không dám đến đây. Tôi đã quá đề cao hắn rồi. Quả nhiên vừa thấy cao thủ của Hóa Linh Điện tới là bỏ chạy. Đúng là một đám chuột nhắt nhát gan.
Cát Phi vừa nhìn đệ tử của mình trút giận, vừa nói chuyện với một lão già đứng bên cạnh.

Thành chủ Bành Cách thì khom người làm lễ:
- Đã hai ngày rồi. Xem ra tên kia chỉ mạnh miệng. Tiền bối vừa tới, hắn đã bỏ chạy đi xa. Chuyện ở đây coi như đã xong, mời các vị tiền bối tới phủ thành của tôi uống nước.

Vài tu sĩ Hóa Linh Điện gật đầu. Lão già Điền sư thúc nói:
- Cũng tốt. Tuy nhiên, Hóa Linh Điện của chúng ta không thể bỏ qua cho hắn. Đệ tử của Hóa Linh Điện đâu dễ bắt nạt như vậy. Hừ
Một vài tu sĩ đứng ở xa xa nghe thấy có người dám đắc tội với Hóa Linh Điện, đều lắc đầu, cảm thấy bi ai thay cho người đó.

Đang lúc vài tên tu sĩ Hóa Linh Điện xoay người muốn rời đi, thì một thanh phi kiếm bay tới rồi rơi vào tay của một nữ tu trung niên. Dù người này là một nữ tu, nhưng bà ta cũng là một trong những trưởng lão của Hóa Linh Điện.

Bà ta cầm thanh phi kiếm, tùy tiện phóng thần thức kiểm tra. Sắc mặt liền biến đổi.
- Có chuyện gì vậy, trưởng lão Khải Lâm.
Nhìn thấy vị nữ tu biến sắc, Cát Phi bỗng nhiên có dự cảm không tốt. Giống như bọn họ đã làm sai việc gì đó vậy. Nhưng nhất thời lại không nghĩ ra.

- Có một tu sĩ trẻ tuổi dẫn theo một nữ tu Kết Đan và một thiếu niên Trúc Cơ sơ kỳ đánh tới cả Tử Vân Điện. Tất cả đệ tử nội môn đều bị giết, không lưu một ai. À, đúng rồi, ngươi nói người tu sĩ trẻ tuổi kia cũng dẫn theo một nữ tu Kết Đan và một tu sĩ Trúc Cơ phải không?
Nữ tu Khải Lâm như nhớ ra cái gì đó, nhìn chằm chằm Cát Phi, hỏi.

- Đúng vậy. Chẳng lẽ trưởng lão muốn nói…
Cát Phi bỗng nhiên cảm thấy trong lòng lạnh lẽo. Ông ta có một linh cảm, nếu chuyện này thực sự là do hắn làm, vậy thì tên kia khẳng định đang đi tới thành Bành Cách.

Tuy nhiên, một mình hắn mà cũng dám khiêu chiến cả Tử Vân Điện sao? Điều này thật quá phi lý. Nghĩ tới đây, Cát Phi cũng có chút khó hiểu nói:
- Trưởng lão Khải Lâm, chuyện này sao có thể? Không phải quá…

Cát Phi còn chưa dứt lời, thì, thì trưởng lão Khải Lâm hừ lạnh một tiếng:
- Ý của ngươi là đệ tử của ta nói dối chứ gì? Mặc dù đệ tử của ta không tận mắt nhìn thấy chuyện đó. Nhưng ta tin rằng, nếu chuyện đó không phải là thật, thì đệ tử của ta đã không truyền tin tới rồi. Cát trưởng lão, ngươi làm tốt lắm. Mang một địch nhân cường đại như vậy tới cho môn phái. Xem ra lá gan của ngươi không nhỏ.

Nói xong, trưởng lão Khải Lâm nhìn chằm chằm vào Cát Phi. Dù bà ta và Cát Phi đều là trưởng lão của Hóa Linh Điện. Nhưng địa vị của Cát Phi không cao bằng ba ta. Thậm chí còn kém một bậc.

Sắc mặt của vị Điền sư thúc kia cũng trầm xuống. Ông ta đã xem tin tức từ thanh phi kiếm.
- Cát Phi, ngươi rõ ràng mang một mối họa lớn như vậy tới môn phái. Người này có thể tiêu diệt cả Tử Vân Điện. Ngươi thấy hắn có sợ Hóa Linh Điện của chúng ta hay không? Còn nói người đó bỏ trốn. Xem ra người cần bỏ trốn là ngươi mới đúng.

Nhìn sắc mặt âm trầm của bốn cao thủ Hóa Linh Điện, trong lòng Cát Phi bắt đầu tính toán. Dù khinh bỉ Điền sư thúc. Một phút trước, lão già này còn nói cái gì người đó không tới, cũng không thể bỏ qua. Hiện tại lại lên tiếng trách mình. Nhưng thân phận của ông ta cao hơn, Cát Phi cũng chỉ nén giận trong lòng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
HiepKhachNino
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 470
Age : 25
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Sun Oct 13, 2013 8:48 pm

Công Tử Điên Khùng
Tác giả: Ta Là Lão Ngũ

Chương 461: Một thương

Nhóm dịch: Giang Triết
Sưu tầm by Ma Đế
Nguồn: Mê Truyện


- Theo lời của Cát sư điệt, thì tên tu sĩ trẻ tuổi đó chỉ có tu vị Hợp Thể. Mà ở đây chúng ta đã có hai tu sĩ Hợp Thể và ba tu sĩ Luyện Hư điên phong. Nên việc gì phải e ngại hắn. Hắn đã động tới Hóa Linh Điện, Hóa Linh Điện chúng ta sẵn sàng đáp trả.
Một giọng nói bình tĩnh truyền tới. Cát Phi như nghe được tiên âm. Ông ta biết đây là lời của Ngụy trưởng lão. Ngụy trưởng lão là một trong hai tu sĩ Hợp Thể tới thành Bành Cách. Còn một vị Hợp Thể chính là Điền sư thúc.

- Ngụy trưởng lão nói rất đúng. Nhưng chúng ta vẫn cần phải suy nghĩ một kế sách vẹn toán. Cát trưởng lão đã đồng ý giúp hắn tìm kiếm Hoàn Sinh Đan. Nhưng hiện tại, chúng ta chẳng những không có Hoàn Sinh Đan, lại còn vứt thi thể bằng hữu của hắn ra đường như vậy. Dù Hóa Linh Điện của chúng ta không sợ hắn. Nhưng có lẽ hắn cũng không sợ chúng ta. Tử Vân Điện chính là một minh chứng. Mọi người cũng biết, hiện tại Hóa Linh Điện chỉ có hai vị chưởng môn trông coi. Một khi người này giết tới Hóa Linh Điện, thì chúng ta sẽ gặp bất lợi rất lớn.
Lão già gầy gò một mực im lặng nãy giờ, nghiêm túc nói.

Khải Lâm gật đầu:
- Bình trưởng lão nói rất đúng. Chuyện đã xảy ra rồi, chúng ta nên lo lắng đối mặt với lửa giận của tên tu sĩ kia như thế nào. Ngươi còn không dừng tay.
Nói xong, Khải Lâm liền đánh bay Toa Ly đang đạp thi thể của Hoàng Hoan ra ngoài. Toa Ly lăn trên mặt đất vài vòng. Lúc dừng lại thì đã có vết máu ở miệng. Trong mắt cô ta đầy vẻ khủng hoảng và phẫn nộ.

- Khải Lâm, bà làm vậy là có ý gì?
Cát Phi kéo đệ tử của mình lại, đầy tức giận nhìn Khải Lâm.

Khải Lâm lạnh lùng cười:
- Có ý gì? Mấy năm qua, đệ tử của ngươi đã làm những gì, ngươi tưởng mọi người không biết sao? Chính vì sự cưng chiều của ngươi mà cô ta mới dẫn một mối họa lớn cho môn phái như vậy. Hóa Linh Điện không cần mộ đệ tử yêu nghiệt như cô ta. Đệ tử như thế, sư phụ cũng chẳng phải là thứ tốt gì.

- Bà
Cát Phi tức giận không nói lên lời. Chỉ run run chỉ về phía Khải Lâm.

- Được rồi, náo loạn như vậy có tác dụng gì. Tôi đề nghị hiện tại chúng ta để thi thể này trở về chỗ cũ. Sau đó thì lập tức trở về Hóa Linh Điện mở đại trận hộ sơn, kiên trì cho mấy người chưởng môn trở về. Dù chúng ta không sợ hắn, nhưng cẩn tắc vô áy náy.
Bình trưởng lão khoát tay nói.

- Đám rùa đen khốn kiếp này. Hôm nay lão tử không san bằng Hóa Linh Điện, thì lão tử liền đổi thành họ Quy. Hoàng Hoan huynh đệ, Lâm Vân thật xin lỗi cậu. Tôi thật không ngờ bọn chúng lại phát rồ, ngay cả thi thể cũng không tha.
Lâm Vân gầm lên một tiếng. Hắn vừa tới đây thì nhìn thấy Hoàng Hoan bị vứt ra đường cái. Trên người có rất nhiều dấu chân. Thậm chí xương ngực đã lún xuống. Trong lòng hắn như bị một cây chùy gõ xuống vậy. Lửa giận lập tức bùng lên.

Cho tới bây giờ, hắn chưa từng thống hận một ai như mấy lão già Hóa Linh Điện nay. Hắn vốn cho rằng, nếu không có Hoàn Sinh Đan, thì bọn chúng vì giữ thân phận, không ảnh hưởng tới thi thể của Hoàng Hoan. Không ngờ bọn chúng lại ác độc tới mức ấy.

Theo tiếng gầm giận dữ, Lâm Vân phóng Phệ Hồn Thương ra. Sự giận dữ khôn cùng kèm theo thương ý đã lao thẳng tới Cát Phi. Sát ý cường đại khiến những người trong phạm vị mấy nghìn km đều cảm thấy lạnh cả người.

Cát Phi sững sờ trong tích tắc. Y đã từng thấy Lâm Vân ra tay, thậm chí đã ngăn cản được một thương của hắn. Nhưng một thương lúc trước và một thương hiện tại, quả thực giống như gặp sư phụ. Căn bản không thể so sánh.

Sát ý và sự cường đại của một thương đã mạnh hơn lúc trước không biết bao nhiêu lần.

Thậm chí y còn nổi lên cảm giác vô lực, linh hồn thì đang run rẩy. Lúc trước y ngăn cản được một thương của Lâm Vân, là nhờ hai bảo vật của Toa Ly đã giảm bớt uy lực. Hiện tại một thương mang theo lửa giận vô cùng, y không có cách nào ngăn cản được.

Không chỉ nói Cát Phi có tu vị thấp hơn Lâm Vân. Cho dù là tu sĩ Đại Thừa Kỳ, gặp một thương này cũng chưa chắc ngăn cản được. Một thương nén giận mà phát, uy lực cực điểm.

Cơ hồ chỉ trong nháy mắt, trường thương đã đâm thủng đan điên của Cát Phi. Xu thế không ngừng, tiếp tục đâm về phía các tu sĩ Hóa Linh Điện đằng sau. Cuối cùng nói mới quay trở về tay Lâm Vân. Từ đầu đến cuối, không một tu sĩ nào kịp ra tay ngăn cản.

Lâm Vân thì đứng trên hư không như một thiên thần. Trên Phệ Hồn Thương đã có năm cái đầu người. Giống như một xiên thịt nướng vậy.

Cát Phi mở to mắt. Đến chết y cũng không dám tin mình bị giết dễ dàng như vậy. Quả thực giống như giết một con kiến vậy.

- Hoàng Hoan huynh đệ, Lâm Vân đã báo thù giúp cậu. Ở suối vàng cậu có thể yên lòng được rồi.
Lâm Vân vung thương một cái, mấy cái đầu người rơi bên cạnh thi thể của Hoàng Hoan.

- Rầm rầm.
Đầu người rơi xuống đất, tro bụi bay lả tả.

Tĩnh.

Hiện trường yên tĩnh như một đám mồ.

Từ lúc Lâm Vân vừa tới, rồi một thương giết chết năm người, chỉ là trong tích tắc mà thôi. Những người xung quanh đã trợn mắt há mồm. Ánh mắt đã không chỉ có sự sùng bái. Người trẻ tuổi này thật là lợi hại.

Mọi người ở thành Bành Cách đều biết Hoàng Hoan. Không ngờ một người như vậy bị chết, lại có người thay cậu ta báo thù. Còn là thành thủ Bành Cách và các trưởng lão của Hóa Linh Điện nữa chứ. Cậu ta chết cũng cảm thấy mãn nguyện.

Toa Ly đã trở nên ngây dại, đầu óc một mảnh hỗn loạn. Một khắc trước, cô ta còn đang đạp trên thi thể của Hoàng Hoan, còn có cảm giác hả hê. Nhưng hiện tại trong lòng cô ta chỉ có sự sợ hãi. Sư phụ không phải là vạn năng, sư phụ cũng có thể chết. Người kia chỉ dùng một thương đã giết chết sư phụ và phụ thân của mình rồi.
Bốn gã trưởng lão của Hóa Linh Điện nhìn nhau, trong khoảng thời gian ngắn đã quên nói chuyện. Bọn họ biết tu sĩ diệt Tử Vân Điện là một tên không dễ trêu chọc. Nhưng không ngờ hắn lại lợi hại tới mức này. Một thương tiêu diệt tu sĩ Luyện Hư điên phong. Đây là khái niệm gì vậy? Hơn nữa muốn thương này khủng bố như muốn xé rách không gian vậy.

Trên đường cái xuất hiện một vết nứt kéo dài hàng nghìn mét. Xung quanh đó là những vết nứt nhỏ. Đường cái của thành Bành Cách được làm từ đá cẩm thạch cực kỳ cứng rắn. Nhưng một thương kèm theo sát ý của Lâm Vân lại tạo thành một vết nứt kinh khủng như vậy. Đến mấy năm sau, vết nứt này vẫn tồn tại. Tuy đã được tu sửa lại, nhưng dấu vết vẫn còn đó. Cũng có vô số tu sĩ luyện thương pháp tới thành Bành Cách để tìm hiểu ý nghĩa của một thương này. Về sau mọi người ở thành Bành Cách gọi vết nứt là Nộ Thương Vân. Mấy trăm năm sau, một cao thủ thương đạo ngồi ở đây, minh tư khổ tưởng hơn mười ngày mười đêm, đã lĩnh ngộ ra thương đạo, thành tựu một vị Thương Thần.
Lâm Vân lạnh lùng nhìn bốn trưởng lão còn lại của Hóa Linh Điện. Trong bốn người, thì có hai tu sĩ Hợp Thể và hai tu sĩ Luyện Hư. Nhưng không có ai trong số họ lợi hại bằng Phó Hữu của Tử Vân Điện, nói gì tới Khoái Bằng.

Thấy ánh mắt của Lâm Vân quét tới, bốn người đều rùng mình một cái. Âm thầm than thần thức của hắn thật cường đại. Còn cao hơn bọn họ vài cấp bậc
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
HiepKhachNino
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 470
Age : 25
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Sun Oct 13, 2013 8:48 pm

Công Tử Điên Khùng
Tác giả: Ta Là Lão Ngũ

Chương 462: Đánh không kịp trở tay

Nhóm dịch: Giang Triết
Sưu tầm by Ma Đế
Nguồn: Mê Truyện


- Đạo hữu, mặc dù Hóa Linh Điện của chúng tôi làm sai trước. Nhưng đạo hữu đã giết trưởng lão Cát Phi của chúng tôi rồi. Tôi nghĩ oan gia nên giải không nên kết. Đôi bên đều bỏ qua, các hạ thấy thế nào? Để tỏ lòng thành ý, Hóa Linh Điện của chúng tôi nguyện đền bù thiệt hại cho các hạ.
Một thương của Lâm Vân đã hù sợ bọn họ, nên Điền trưởng lão không dám đối đầu với hắn nữa.

Giải quyết tạm thời chuyện này, đợi cao thủ trở về rồi nói sau.

Lửa giận trong lòng Lâm Vân chưa tắt, hắn lạnh lùng cười:
- Thành ý? Ném thi thể bằng hữu của ta ra đường, lại còn chà đạp nữa, đó là thành ý sao? Vậy thì tốt, ta tiếp nhận. Đợi lát nữa ta cũng mang theo thành ý đó tới Hóa Linh Điện của các ngươi. Tuy nhiên, thành ý của ta nhiều hơn nhiều, ta sẽ dẫn theo vài cỗ thi thể đi tới Hóa Linh Điện. Các hạ yên tâm đi.



Nghe Lâm Vân nói vậy, sắc mặt của bốn gã trưởng lão của Hóa Linh Điện đều tái nhợt. Điền trưởng lão và Bình trưởng lão càng tức giận tới phát run. Bọn họ đường đường là trưởng lão của Hóa Linh Điện, đã phải hạ thấp tư thế với tên tu sĩ bên ngoài này rồi. Vậy mà hắn vẫn không chịu buông tha. Mà hết thảy chỉ vì một tên sai vặt có thân phận thấp kém mà thôi.

- Quận chúa, thuộc hạ đã mang đầu của Mạc Tiền tới đây. Còn có mấy tên thủ hạ của y, thuộc hạ cũng đã giết…
Vài trưởng lão của Hóa Linh Điện còn chưa nói gì, thì có một tu sĩ dẫn theo vài cái đầu người chạy tới. Nhưng chưa nói dứt câu, y liền cảm thấy hiện trường có chút quỷ dị, liền ngậm miệng lại.

Sắc mặt của Lâm Vân càng thêm âm trầm. Không ngờ con ả Toa Ly này lại ác độc đến như vậy. Đến những người không liên quan cũng không buông tha. Lâm Vân không biết người tên Mạc Tiền kia, càng không biết y làm người như thế nào, nhưng cô ả Toa Ly này thật kiêu ngạo.

Lâm Vân hừ lạnh một tiếng, Phệ Hồn Thương lại phóng tới. Tên tu sĩ vừa tới và quận chúa Toa Ly còn chưa kịp làm gì, đã bị một thương của Lâm Vân giết chết. Hai cái đầu người lần nữa văng tới bên cạnh thi thể của Hoàng Hoan.

Người xung quanh càng không dám to tiếng. Một mỹ nữ như vậy, hắn cũng có thể nhẫn tâm ra tay.

Nhìn uy thế của Lâm Vân, bốn trưởng lão của Hóa Linh Điện chỉ biết không có khả năng giảng hòa với người này. Bốn người nhìn nhau một cái, rồi lập tức bỏ chạy về hướng Hóa Linh Điện. Bốn người hiểu rằng cho dù bọn họ có liên hợp lại, cũng không ngăn cản được một thương của Lâm Vân. Còn không bằng bỏ chạy về Hóa Linh Điện, mở trận pháp phòng ngự.

Thấy bốn tên chạy trốn, Lâm Vân cười lạnh một tiếng. Nếu bốn tên này liên hợp lại chiến đấu với hắn, cho dù hắn thắng, cũng phải bị thương. Nhưng bọn chúng đã chạy, thì rất hợp ý của hắn.

Lâm Vân nâng lên Phệ Hồn Thương, phóng mạnh một cái về phía Bình trưởng lão.
Oanh một tiếng, , một tu sĩ Luyện Hư rõ ràng không có sức phản kháng, bị một thương của Lâm Vân đánh cho nát bét. Ngay cả Nguyên Hồn cũng không chạy thoát.

- Ngụy trưởng lão, Điền trưởng lão, chúng ta không cần phải chạy trốn. Tiếp tục như vậy, sẽ không ai chạy thoát được. Chỉ có cách liều mạng với hắn thì còn có cơ hội.
Khải Lâm vốn không tán thành việc bỏ chạy. Nhưng mấy người đi rồi, bà ta cũng không thể một mình chiến đấu, đành phải đi theo.

Nhưng vừa mới đi, Bình trưởng lão đã chết. Có thể khẳng định, nếu ba người không liên thủ lại, thì chỉ vài giây nữa thôi, bọn họ đều chết hết.

Ngụy trưởng lão có chút do dự, nhưng thấy Điền trưởng lão không chạy nữa. Thì cũng đành phải dừng lại.

Trong sự tuyệt vọng, trưởng lão Khải Lâm phóng ra một thanh phi kiếm, ý định ngăn cản Phệ Hồn Thương của Lâm Vân. Nhưng thanh phi kiếm lập tức bị vỡ vụn. Mà trưởng lão Khải Lâm thì bị một thương này giết chết.

Lâm Vân đã giết hai trưởng lão, nhưng không có ý dừng lại. Nhìn thấy hai tên kia tách ra để chạy, Lâm Vân không chút do dự phóng ra Hỗn Độn Sơn Hà Đồ.

Một khi Hỗn Độn Sơn Hà Đồ xuất hiện, chân nguyên của hai trưởng lão lập tức bị giam cầm, khiến hai lão phải dừng lại trên không trung. Lâm Vân vận chuyển ý niệm, Sơn Hà Đồ phóng ra hàng vạn tia sáng. Hai gã trưởng lão đảo mắt đã bị Sơn Hà Đồ đánh cho thành thịt nát. Năng lượng còn lại đều bị Sơn Hà Đồ hấp thu hết.

Thi thể rơi xuống bụi rậm, giới chỉ thì bị Lâm Vân thu lại.

Lâm Vân cực kỳ kinh hỉ. Nguyên bản hắn chỉ nghĩ là cho Sơn Hà Đồ giam cầm hai gã trưởng lão. Không ngờ Sơn Hà Đồ rõ ràng có thể hấp thu năng lượng tinh khiết trong người bọn chúng. Đây đúng là một phát hiện lớn.

Nhưng đảo mắt Lâm Vân lại phát hiện ra một vấn đề. Một khi gặp người có tu vị cao hơn hắn. Hỗn Độn Sơn Hà Đồ có thể giam cầm, nhưng ngàn vạn lần không thể dùng nó hấp thu năng lượng. Bởi vì làm như vậy rất có thể dẫn đến cắn trả.

Tuy nhiên, như thế đã đủ cho Lâm Vân hài lòng. Chỉ cần giam cầm là được. Phệ Hồn Thương của hắn không phải là đồ bỏ đi. Nhưng việc cắn trả khi hấp thu năng lượng, chắc phải có cách giải quyết. Có lẽ là do tu vị của hắn chưa đủ, hoặc là hắn chưa hoàn toàn nắm giữ quyền kiểm soát của Sơn Hà Đồ mà thôi.

Giết xong bốn tên trưởng lão, Lâm Vân bay tới một ngọn núi cách thành Bành Cách 300km. Hắn mai táng Hoàng Hoan ở chỗ này. Những người mà hắn giết thì bị đốt thành tro rồi bỏ vào cái lọ, để xung quanh mộ của Hoàng Hoan.

Còn lại vài trưởng lão có tu vị cao và đệ tử nội môn của Hóa Linh Điện đều bị Lâm Vân tiêu diệt. Ngay cả đại trận hộ sơn bọn họ cũng không kịp mở, đã mất mạng.

Kho hàng của Hóa Linh Điện tuy ít hơn Tử Vân Điện rất nhiều, nhưng Lâm Vân vẫn cảm thấy thỏa mãn. Đương nhiên là không chút do dự thu hết vào.

Liên tiếp đánh cướp tài sản của hai đại môn phái, tài sản hiện tại của Lâm Vân không chỉ tăng lên vài lần. Có thể nói, cả Hạt Nguyên Tinh không có ai giàu có như Lâm Vân.

Nhưng Lâm Vân không hề đắc ý. Hắn tiêu diệt hai đại môn phái dễ dàng như vậy, là do hai môn phái đó quá chủ quan. Quan trọng nhất là cao thủ của bọn chúng đều đã tới Úy tinh tìm kiếm động phủ thời Thượng Cổ rồi.

Hai đại phái không có người, nên Lâm Vân mới đắc thủ. Nhưng kế tiếp, Lâm Vân phải đối đầu với vô số cao thủ truy sát.
Lần tới Hóa Linh Điện này không kinh động tới người nào. Bởi vì Hóa Linh Điện chưa kịp mở đại trận. Cho nên Lâm Vân tiêu diệt rất thoải mái. Chứ không như ở Tử Vân Điện, mất hai ngày mới phá được đại trận. Lâm Vân không vội vã rời đi, mà dùng thần thức quét cả Hóa Linh Điện, xem có bỏ sót bảo vật nào không.

Cẩn thận sẽ không gây ra sai lầm. Vừa tìm tòi quả nhiên Lâm Vân phát hiện ra vấn đề. Hắn phát hiện ở một góc trong cùng của Hóa Linh Điện, có một căn phòng nhỏ. Căn phòng này có cấm chế che dấu.

Lâm Vân mở cấm chế ra, là một truyền tống trận. Nơi này rõ ràng có một truyền tống trận, không biết là dẫn tới nơi nào? Lâm Vân có chút hối hận vì không để lại một tên để hỏi han.
Nhưng cũng không sao, chỉ cần đi lên là biết. Khi hắn thấy truyền tống trận đưa hắn tới là Úy tinh, thì liền không chút do dự đi lên truyền tống trận trở về.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
HiepKhachNino
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 470
Age : 25
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Sun Oct 13, 2013 8:48 pm

Công Tử Điên Khùng
Tác giả: Ta Là Lão Ngũ

Chương 463: Thảm càng thêm thảm

Nhóm dịch: Giang Triết
Sưu tầm by Ma Đế
Nguồn: Mê Truyện

Nội dung đã hiển thị - Bạn có thể xem
Truyền tống trận này dẫn tới Úy tinh, chứng tỏ Hóa Linh Điện có rất nhiều sinh ý ở Úy tinh. Cũng nói rõ ra rằng các cao thủ của Hóa Linh Điện sẽ từ nơi này trở về. Lâm Vân đang lo lắng cao thủ của Hóa Linh Điện trở lại sẽ làm gì. Nếu bọn chúng liên kết với Tử Vân Điện đối phó hắn, vậy thì cho dù hắn có ba đầu sáu tay cũng khó mà chống được.

Cùng lắm là sử dụng Hỗn Độn Sơn Hà Đồ. Nhưng Sơn Hà Đồ không phải là thứ tùy tiện có thể sử dụng. Ở chỗ vắng người thì không nói làm gì. Một khi xuất hiện ở nơi đông đúc, vậy thì càng nguy hiểm.

Hiện tại phát hiện ra truyền tống trận thì dễ dàng hơn nhiều. Lâm Vân lập tức bố trí sát trận Thiên Cương Tam Thập Lục xung quanh truyền tống trận.

Lâm Vân không hề thiếu tài liệu, nên hắn muốn bố trí một trận pháp tốt nhất. Bình thường dùng linh thạch Thượng Phẩm bố trí cũng được, nhưng Lâm Vân vẫn bỏ ra ba mươi sáu viên linh thạch cực phẩm. Ở Hóa Linh Điện hắn cũng tìm được hơn một trăm linh thạch cực phẩm. Cho nên không việc gì phải tiết kiệm.

Có thể nói, cả thế giới Tu Chân, chỉ có Lâm Vân là dùng linh thạch cực phẩm để bố trí trận pháp. Bởi vì đâu có ai xa xỉ và giàu có như hắn.

Dùng linh thạch cực phẩm bố trí Thiên Cương Tam Thập Lục, cho dù tu sĩ Đại Thừa Kỳ cũng khó mà thoát nổi. Mà Lâm Vân không tin Hóa Linh Điện có nhiều tu sĩ Đại Thừa Kỳ.

Tuy nhiên, nếu ở Hóa Linh Điện đã có truyền tống trận tới Úy tinh, thì chứng tỏ ở Tử Vân Điện khả năng cũng có. Cho nên bước tiếp theo là bố trí thêm một sát trận ở Tử Vân Điện. Khiến cho các chưởng môn, điện chủ gì đó đều chết trong trận. Đỡ cho hắn một phen chém giết.

Để cho các đại môn phái cao cao tại thượng này nếm thử một lần rơi vào sát trận xem thế nào.

Lâm Vân vừa rời đi. Truyền tống trận bỗng nhiên sáng lên. Hai thân hình lảo đảo xuất hiện, toàn thân đều là máu tươi. Mới đi ra truyền tống trận, hai người này đã bị sát trận đánh cho thành mảnh vụn. Đến lúc chết cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Nếu Lâm Vân ở đây chắc chắn sẽ hối tiếc vô cùng. Nếu sớm biết chỉ có tu sĩ bị trọng thương trở về, thì hắn cần gì mất công bố trí Thiên Cương Tam Thập Lục làm gì. Cứ một thương đánh tới là được. Cho dù hai người này là tu sĩ Đại Thừa Kỳ.

Lúc Lâm Vân tới Tử Vân Điện, hắn có chút không tin vào mắt mình. Khi hắn rời đi, hắn chỉ lấy những đáng giá mà thôi, chứ không phá hủy Tử Vân Điện.

Nhưng hiện tại, Tử Vân Điện chỉ còn là đống tàn tích. Rõ ràng gạch đá đều bị các tu sĩ đập cho vỡ vụn. Lâm Vân thầm than, đúng là bỏ đá xuống giếng. Mới chỉ tới một ngày, cả Tử Vân Điện đã biến thành như vậy. Điều này còn chưa tính, thậm chí còn có một số tán tu vẫn còn tìm kiếm trong này. Lâm Vân thầm nhủ, truyền tống trận đừng xảy ra hư hỏng gì. Nếu truyền tống trận bị hư, hắn rất khó hốt gọn đám tu sĩ Tử Vân Điện.

Nhưng Lâm Vân không có thất vọng. Thần thức của hắn đã tìm được một cái truyền tống trận xếp đặt còn bí mật hơn ở Hóa Linh Điện. Tìm được rồi thì dễ làm. Lâm Vân không để ý tới những tán tu đang tìm bảo vật. Lập tức bay về hướng truyền tống trận.

Tuy nhiên, Lâm Vân vừa mới tới gần, thì phát hiện truyền tống trận sáng lên, là dấu hiệu có người sử dụng. Lâm Vân nghĩ bụng, sẽ không trùng hợp như vậy chứ? Hắn vừa tới thì bọn chúng lại trở về. Xem ra phải đấu một trận rồi.

Tuy không kịp bố trí sát trận, nhưng Lâm Vân không hề e sợ chút nào.

Hắn duỗi tay ra, Phệ Hồn Thương xuất hiện. Hắn chuẩn bị đợi những người này vừa mới đi ra, lập tức công kích. Cái gì đường đường chính chính, chỉ là trò cười với Lâm Vân mà thôi. Không quan tâm tới cách làm nào, giết chết địch nhân là được.

Nhưng ánh sáng vừa hiện, Lâm Vân liền trợn mắt há mồm.

Có ba người xuất hiện, hai tu sĩ Đại Thừa và một tu sĩ Hợp Thể. Tuy nhiên, nếu ba người này lành lặn bình thường thì có thể đại chiến với Lâm Vân một trận. Nói không chừng Lâm Vân còn rơi vào thế yếu.

Nhưng bộ dạng của ba người đã khiến Lâm Vân mất đi hứng thú đánh lén. Ba người này bị trọng thương rất nặng. Trong đó một người thậm chí còn bị mất một cánh tay.

- A…Ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại hoang tàn như thế nào?
Ba tu sĩ bị thương nặng nhìn đống đổ nát xung quanh, toàn thân liền phát run. Không biết là do tức giận hay là sợ hãi.

- Ngươi là ai?
Tên tu sĩ bị đứt tay nhìn chằm chằm vào Lâm Vân đang cầm cây thương, nghiêm khắc hỏi.

Lúc này Lâm Vân mới hồi phục tinh thần. Với bộ dáng như vậy, còn đánh cái rắm, mình chỉ cần một thương là đủ giải quyết. Nhưng trong lòng Lâm Vân cũng âm thầm kinh hãi. Nếu ba tên này không bị thương, chính xác hơn là có nhiều người trở về hơn, thì hắn đúng là lành ít dữ nhiều.

Chỉ là không biết bọn chúng tới Úy tinh tìm bảo vật rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà thê thảm như vậy. Từ bộ dáng của bọn chúng, là biết bọn chúng vừa mới trải qua một trường chiến đấu thảm thiết.

Thấy Lâm Vân không nói chuyện, tên tu sĩ mặt đỏ trầm giọng nói:
- Là ngươi đã khiến Tử Vân Điện của ta trở thành như thế này?
Lâm Vân chưa vội giết ba người, mà gác Phệ Hồn Thương lên vai, cười lạnh một tiếng:
- Cũng không hẳn. Tử Vân Điện đúng là do ta tiêu diệt, nhưng nơi này bị hủy hoại như vậy, không phải do ta làm. Ta thích là vơ vét tài sản, nhưng không có dỗi hơi phá phách kiểu này.

- Tại sao?
Tên tu sĩ mặt đỏ vẫn âm trầm hỏi.

- Bởi vì các ngươi muốn giết ta và hành tinh của ta. Ta chỉ muốn dự phòng mà thôi. À, quên chưa giới thiệu bản thân. Ta là Lâm Vân tới từ Địa Cầu. Ta nghĩ Tử Vân Điện của các ngươi cũng không xa lạ gì. Ta chỉ làm theo cách mà các ngươi đã làm với Kỷ Minh Tinh mà thôi.
Trong lòng Lâm Vân âm thầm vui vẻ. Xem ra Tử Vân Điện đã tới số diệt vong.

Trong mắt Lý Dương tràn đầy lửa giận, nhưng chỉ có thể áp chế trong lòng. Nếu ông ta không bị thương, thì ông ta đã giết tên tu sĩ kiêu ngạo này rồi, đâu cần nói nhảm với hắn nhiều như vậy?
- Tôi muốn làm một giao dịch với cậu. Tôi nói cho cậu biết một bí mật kinh thiên. Điều kiện là cậu buông tha cho ba người chúng tôi.

Tên nam tử có mặt trắng đứng sau Lý Dương, ngăn cản điện chủ muốn động thủ, bình tĩnh nói với Lâm Vân.

- À, là bí mật gì mà khiến ta phải bỏ qua cho các ngươi? Ngươi là ai, ta dựa vào cái gì mà phải tin tưởng người?
Lâm Vân cười lạnh một tiếng. Hắn căn bản không có ý định buông tha bọn này. Trảm thảo trừ căn là biện pháp tốt nhất. Ba tên này đứng đầu Tử Vân Điện, nếu không giết, thì để lại hậu hoạn vô cùng.

Cái gì mà bí mật kinh thiên cơ chứ, chỉ là thủ đoạn lừa gạt để cầu một con đường sống mà thôi.

- Tôi là Lý Cầu Đạo, Nhị Điện Chủ của Tử Vân Điện. Còn đây là Điện Chủ Lý Dương và trưởng lão Thường Giác.
Thần sắc của nam tử mặt trắng không có chút bối rối nào cả. Vẫn không nhanh không chậm nói. Cho dù y đang ở trong tình trạng sống chết, mà Lâm Vân là một người thẩm phán.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
HiepKhachNino
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 470
Age : 25
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Sun Oct 13, 2013 8:49 pm

Công Tử Điên Khùng
Tác giả: Ta Là Lão Ngũ

Chương 464: Lý Cầu Đạo

Nhóm dịch: Giang Triết
Sưu tầm by Ma Đế
Nguồn: Mê Truyện

Nội dung đã hiển thị - Bạn có thể xem
- Xin lỗi rồi, ta không hề có hứng thú với cái gì bí mật kinh thiên.
Lâm Vân đã nhìn thấy Lý Dương dấu tay vào ống tay áo, liền không chút do dự phóng Phệ Hồn Thương đâm thủng người Lý Dương.

Đã tới tu vị Đại Thừa Kỳ, thì toàn là hạng không dễ chơi. Lâm Vân sẽ không vì bọn chúng bị trọng thương mà bỏ qua. Một khi bọn chúng có bất kỳ cử động khác lạ nào, hắn đều không do dự giết chết.

- Ngươi…
Lý Dương dùng một cánh tay còn lại chỉ về phía Lâm Vân. Nhưng chỉ nói dược một chữ, Nguyên Hồn của hắn đã bị Phệ Hồn Thương đánh cho nát bấy. Sau đó nằm vật xuống đất, đồng thời một thẻ ngọc rơi ở bên cạnh.

Lâm Vân không chút do dự thu giới chỉ và cái thẻ ngọc lại. Rồi lạnh lùng nhìn Lý Cầu Đạo và Thường Giác.

- Ngươi dám không giữ lời hứa? Ngươi, ngươi…
Lý Cầu Đạo không còn cách nào bảo trì vẻ bình tĩnh nữa. Một thương này của Lâm Vân đã khiến cho y tức giận đến phát run. Đồng thơi trong lòng cũng sợ hãi uy thế của Lâm Vân. Mặc dù Lý Dương bị thương vô cùng nghiêm trọng, nhưng bằng một thương đã giết được Lý Dương, thì người này không đơn giản.

Lâm Vân hừ lạnh một tiếng:
- Lời hứa gì? Ta đã đáp ứng với ngươi cái gì đâu? Mà Tử Vân Điện của các ngươi cũng chẳng tốt lành gì. Ngay cả một hành tinh cũng có thể giết.
Lý Cầu Đạo bị những lời này của Lâm Vân làm cho nghẹn họng. Đúng là Lâm Vân còn chưa đáp ứng y cái gì. Thậm chí hắn còn không có chút hứng thú với bí mật kia.

Vừa nghĩ tới đây, Lý Cầu Đạo liền đổ mồ hôi. Y đã tu luyện tới Đại Thừa Kỳ, việc phi thăng lên Tiên Giới chỉ là thời gian. Cho dù hiện tại y bị thương rất nặng, nhưng đây đều là do y cố tình bị thế. Y còn mưu đồ lớn khác.

Y vốn không để Lâm Vân vào mắt. Nhưng y không ngờ thương pháp của Lâm Vân lại khủng bố như vậy. Cho dù y đã là Đại Thừa Kỳ, tuy bị thương, nhưng y vẫn cảm thấy một thương kia như muốn phá nát linh hồn vậy.

Lần này Tử Vân Điện phái mười bốn cường giả siêu cấp đi tới Úy tinh. Lúc trở lại chỉ có ba người mang theo thương thế rất nặng. Hiện tại lại bị Lâm Vân giết chết một vị Điện Chủ. Lý Cầu Đạo có một loại cảm giác, mình không phải là đối thủ của hắn.

Nghĩ tới lần này đi tới Úy tinh đã lấy được thứ mà y cần. Mặc dù đã chết nhiều tinh anh của Tử Vân Điện như vậy, nhưng y không hề quan tâm. Bởi vì việc truyền thừa của Tử Vân Điện không quan trọng với y. Chỉ là y không ngờ, vừa mới trở về đã gặp phải một chuyện vượt quá phạm vi khống chế của y. Mạng của y cũng sắp mất. Lý Cầu Đạo sao có thể cam lòng.

Nghĩ tới đây, Lý Cầu Đạo liền bình tĩnh lại. Việc trước mắt là bảo vệ cái mạng đã rồi nói sau. Y không muốn việc tu luyện mấy nghìn năm lại bị hủy hoại trong chốc lát. Tiên Giới đang ở trước mặt, y thực sư không cam lòng.

- Cậu có hứng thú hay không, chờ tôi nói đã rồi cậu quyết định. Tôi đoán chắc cậu không xa lạ gì với khái niệm Tiểu Thế Giới…
Lý Cầu Đạo nói tới đây, dừng một lát, nhìn sắc mặt của Lâm Vân.

Lâm Vân giật mình. Hắn biết một ít về Tiểu Thế Giới. Hỗn Độn Sơn Hà Đồ có thể coi như là một Tiểu Thế Giới, nhưng không phải là một thế giới đầy đủ. Mà chỉ là một pháp bảo không gian mà thôi. Tinh Thần Châu của hắn cũng như vậy, còn không bằng Hỗn Độn Sơn Hà Đồ. Tuy nhiên, khuôn mặt của Lâm Vân vẫn không tỏ vẻ gì cả, cũng không ngắt lời của Lý Cầu Đạo.

Trong lòng Lý Cầu Đạo âm thầm run sợ. Y phát hiện mình đã xem thường người Lâm Vân này. Bởi vì khí nhắc tới Tiểu Thế Giới, phần lớn mọi người đều biểu lộ vui mừng. Nhưng thần sắc của Lâm Vân không thay đổi chút nào. Đủ biết người này làm người trầm ồn, không quan tâm hơn thua.

Hơn nữa lúc hắn giết Lý Dương, không hề có chút do dự nào. Nếu là vì hắn nhìn ra Lý Dương là người có sức chiến đấu đầy đủ nhất trong ba người nên mới giết ông ta, thì người này thật là đáng sợ. Là một đối thủ rất khó đối phó.

- Tôi tin rẳng tất cả các tu sĩ đều sẽ trả giá hết thảy để tìm được một Tiểu Thế Giới. Nhưng thứ tôi nói không phải là một Tiểu Thế Giới, cũng không phải là Đại Thế Giới, mà là một thế giới hỗn độn. Một khi tìm được thứ đó, chính là có được một thế giới hỗn độn. Trong thế giới đó, ngươi chính là chúa tể.
Lý Cầu Đạo lại dừng lời, nhìn sắc mặt của Lâm Vân.

Lâm Vân rốt cuộc đã biến sắc. Hắn đã từng nghe nói qua về thế giới hỗn độn. Có thể nói, hiện tại tất cả hành tinh và thiên hà đều do một thế giới hỗn độn tạo thành. Tuy nhiên, thế giới này đã được thành hình từ muôn đời trước. Lâm Vân có thể khẳng định, thế giới này không có chúa tể. Mà theo lời của Lý Cầu Đạo. vẫn còn một thế giới hỗn độn có thể bị khống chế. Điều này một khi bị tiết lộ ra ngoài, cả thế giới Tu Chân và Tiên Giới đều điên cuồng.

- Ngươi làm sao biết? Nếu ngươi muốn dựa vào nói dối để bảo vệ tính mạng, thì ngươi đã tìm nhầm đối tượng rồi. Bởi vì ngươi sẽ như người bên cạnh mà thôi.
Lâm Vân phóng một thương, giết chết Thường Giác.

Như biết Lâm Vân sẽ giết Thường Giác, nên Lý Cầu Đạo không tỏ vẻ gì cả, một bộ bo bo giữ mình.

Mà Lâm Vân nhìn thấy vậy, trong lòng cảm thấy có chút không ổn. Bộ dáng hiện tại của người này khác quá xa so với lúc hắn giết Lý Dương.

Lâm Vân đoán chừng y là một tên che dấu sâu nhất của Tử Vân Điện. Vừa nãy lúc mình giết Lý Dương, nói không chừng trong lòng y âm thầm cao hứng, chứ không phải là thất vọng hay phẫn nộ. Lần đầu tiên Lâm Vân có cảm giác sợ hãi một người, thậm chí chỉ muốn một thương giết chết y.

Lâm Vân lại nghĩ tới một điều, tâm tư của Lý Cầu Đạo đã sâu như vậy, vì sao y lại bị thương nặng nhất? Khí tức trong người y rất là yếu.

Điều này hoàn toàn không hợp lý. Còn nữa, tâm tư của Điện Chủ Lý Dương không bằng Lý Cầu Đạo. Nhưng vì sao Lý Cầu Đạo chỉ làm Nhị Điện Chủ? Chứng tỏ tên này có mưu đồ gì khác. Nói chính xác hơn, lúc Lý Dương bị giết, biểu hiện của Lý Cầu Đạo chỉ là giả vờ.

Có lẽ trong lòng y đã ước gì Lý Dương chết sớm một chút.
Đã có lòng hoài nhi với Lý Cầu Đạo. Lâm Vân vô ý thức tạo Tinh Mang bảo hộ. Rồi không chút do dự sử dụng Tinh Dời. Một cảm giác phi thường nguy hiểm xuất hiện trong đầu.

- Oành….
Một tiếng nổ cực lớn vang lên. Bốn đao khí màu đen đồng thời bao vây vị trí mà Lâm Vân vừa đứng, rồi chém xuống.
Lâm Vân còn chưa từng gặp qua một vụ nổ khủng bố như vậy. Lúc hắn bị đánh lén ở Úy tinh, uy lực cũng kém hơn cái này rất nhiều. Cái đó rốt cuộc là cái gì mà lực sát thương kinh khủng như vậy? Ngay cả tinh thần của hắn cũng bị ảnh hưởng.

- Rắc, rắc…
Tinh Mang bảo hộ của Lâm Vân dần dần vỡ vụn.
Nhưng nhờ Tinh Dời, hắn đã cách vị trí vừa nãy vài trăm mét. Cho dù như vậy, vòng bảo hộ của hắn vẫn bị phá nát. Đúng là nghìn cân treo sợi tóc.
Lâm Vân âm thầm đổ mồ hôi. Thủ đoạn của Lý Cầu Đạo thật là lợi hại. Có thể tưởng tượng, nếu Lâm Vân vẫn còn đứng ở vị trí đó, thì thế giới này đã không còn hắn nữa rồi.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
HiepKhachNino
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 470
Age : 25
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Sun Oct 13, 2013 8:49 pm

Công Tử Điên Khùng
Tác giả: Ta Là Lão Ngũ

Chương 465: Thế giới hỗn độn

Nhóm dịch: Giang Triết
Sưu tầm by Ma Đế
Nguồn: Mê Truyện

Nội dung đã hiển thị - Bạn có thể xem
Lâm Vân không biết Lý Cầu Đạo làm cách nào sử dụng được chiêu thức đó. Rõ ràng một chút ba động của linh lực cũng không cảm thấy.

Lại tồn tại chiêu thức ám sát kinh khủng như vậy. Lâm Vân khẳng định chiêu này không phải chuẩn bị từ sớm. Bởi vì Lý Cầu Đạo chắc chắn không biết mình xuất hiện ở Tử Vân Điện.

Bất chấp Lâm Vân đã kịp thời Tinh Dời, nhưng vòng bảo hộ Tinh Mang của hắn vẫn bị phá nát. Nhị Điện Chủ của Tử Vân Điện quả nhiên không đơn giản.

Lâm Vân không đợi tiếng nổ mạnh dừng lại đã phóng ra Phệ Hồn Thương, không chút do dự đánh về phía Lý Cầu Đạo. Vô luận là bí mật kinh thiên gì, nhưng cái mạng còn quan trọng hơn. Thế giới hỗn độn là thứ tốt, nhưng nếu không có mạng để cầm, thì cũng vô dụng.

Phệ Hồn Thương mang theo sát ý, tao thành một tia sáng màu tím nhàn nhạt. Lý Cầu Đạo chỉ cảm thấy trong lòng lạnh lẽo, quần áo của y đã bị nghiền nát, tỏa ra những làn khói xanh.

Từ sâu trong linh hồn, Lý Cầu Đạo biết mình nhất định phải chết ở một thương này.

Y không biết tên tu sĩ kia làm sao tránh được một chiêu kích sát của mình. Phải biết rằng, một chiêu này y chuẩn bị dùng để đối phó với Lý Dương. Mà tên kia rõ ràng còn chưa tới Đại Thừa Kỳ, vẫn có thể tránh được. Thật là quỷ dị.

Lý Cầu Đạo chưa từng thấy một thương nào làm rung động tới tận linh hồn như vậy. Khó trách Lý Dương cũng không thể ngăn cản dù chỉ một thương.

Mà hiện tại y cũng không hơn Lý Dương là mấy. Cho dù y có lành lặn, thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng hóa giải mà thôi. Sau đó lợi dụng thương thế đã hết, phản kích lại. Nhưng bây giờ y không có cơ hội nào cả.

- Đừng, tôi sẽ nói bí mật đó cho cậu…
Lý Cầu Đạo vừa nói tới đây, đồng tử của y đã co rút. Y mang theo sự sợ hãi và hối hận mà chết đi.

Cho tới bây giờ, Lâm Vân chưa từng buông tha cho những kẻ có thể uy hiếp tính mạng của mình. Huống chi kẻ có tâm kế sâu như Lý Cầu Đạo. Cho dù Lý Cầu Đạo vẫn còn bí mật, nhưng Lâm Vân không muốn biết. Điều đó chẳng có liên quan gì tới hắn cả.

Tuy nhiên, vẫn phải sưu hồn, xem có lục lọi được thông tin gì không.

Lâm Vân quát lên một tiếng, vung tay bắt lấy Nguyên Hồn nhàn nhạt sắp tiêu tán. Tuy nhiên, đây là Nguyên Hồn của một tu sĩ Đại Thừa, cho nên trong lúc nhất thời Lâm Vân không thu được nhiều thông tin.

Điều này cũng liên quan tới khả năng sưu hồn thấp của Lâm Vân. Hắn chỉ biết có một viên ngọc và một cái đỉnh âm dương. Còn cả việc Lý Cầu Đạo rất khao khát đi tới Giản gia ở thành Thác Mã. Hình như y muốn tìm vật gì đó. Các thông tin còn lại thì không thấy gì cả.

Mặc dù biết mấy thứ đó rất có thể liên quan tới thế giới hỗn độn mà Lý Cầu Đạo nói. Nhưng Lâm Vân lại không biết chúng liên lạc với nhau kiểu gì.

Lâm Vân tiện tay kiểm tra giới chỉ của Lý Cầu Đạo. Bên trong ngoại trừ vô số đan dược và linh thảo ra, còn có vài pháp bảo. Những thứ này dù rất trân quý, nhưng đối với Lâm Vân mà nói, có cũng được, không có cũng không sao. Tài sản của hắn đã quá nhiều rồi. Tuy nhiên, hai cái hộp làm cho Lâm Vân chú ý.

Mở cái hộp thứ nhất ra, bên trong là một cái mai rùa. Mà điều khiến Lâm Vân ngạc nhiên, đó là chữ viết trên đó là chữ Thượng Cổ của Hoa Quốc. Lẽ nào thứ này lưu lạc từ Địa Cầu? Hay là chữ Thượng Cổ đến từ một nơi khác?

Lâm Vân âm thầm may mắn mình đã giết Lý Cầu Đạo. Trên mai rùa có ghi lại cách hình thành thế giới hỗn độn. Để hình thành nên thế giới hỗn độn, không thể thiếu ba thứ. Thứ nhất chính là Tinh Thần Châu. Thứ hai là hai đỉnh âm dương. Thứ ba là nguyên tố Ngũ Hành.

Những thứ khác thì Lâm Vân không biết, nhưng hắn có một viên Tinh Thần Châu. Không biết có phải là viên Tinh Thần Châu mà đề cập trên mai rùa không? Nếu là đúng, thì cũng thật trùng hợp. Có thể nói, vật liệu chủ thế tạo thành thế giới hỗn độn đã nằm trong tay hắn.

Lâm Vân lấy Tinh Thần Châu ra, nhìn một lúc lâu, nhưng không nhìn ra cái gì cả. Viên ngọc mà Lý Cầu Đạo nói, hẳn là viên ngọc này. Tinh Thần Châu đã ở trên tay mình, cho dù Lý Cầu Đạo có tìm khắp nơi cũng không tìm được.

Nói như vậy, chẳng phải y mãi mãi không tìm được thế giới hỗn độn sao? Như thế thì có gì là bí mật kinh thiên? Loại bí mật này vô pháp mà thực hiện được. Không đúng, một người cẩn thận như Lý Cầu Đạo đã chắc chắn như vậy, chứng tỏ y đã biết tung tích của Tinh Thần Châu. Điều này khiến cho Lâm Vân khó hiểu. Trước kia hắn chưa từng tới Hạt Nguyên Tinh, vì sao Lý Cầu Đạo nắm chắc là tìm được hắn, rồi từ đó tìm được Tinh Thần Châu?

Lâm Vân thu hồi Tinh Thần Châu, vuốt vuốt cái mai rùa, trong lòng rất nghi hoặc. Sự tin tưởng của Lý Cầu Đạo từ đâu mà tới? Bỗng nhiên Lâm Vân cảm thấy có sự ba động yếu ớt từ cái mai rùa. Lâm Vân hơi sửng sốt, thần thức của hắn rõ ràng cảm thấy sự ba động đang hướng về tinh giới trữ vật của hắn.

Lâm Vân lần theo hướng ba động, thì tìm tới cái đỉnh lớn tìm được trong Tử Vân Điện. Hắn khẽ vươn ra, cái đỉnh liền xuất hiện trên bàn tay. Lâm Vân nhìn cái đỉnh, không thấy có biến hóa gì cả. Nhưng cái đỉnh lại khiến mai rùa biến hóa.

Cẩn thận nhìn cái đỉnh, quả nhiên ở đáy đỉnh có một chữ Dương, viết bằng chữ Thượng Cổ. Chẳng lẽ đây chính là Dương đỉnh kia? Nếu đúng là Dương đỉnh, thì có thể giải thích vì sao Lý Cầu Đạo có lòng tin như vậy. Thì ra cái mai rùa này có thể chỉ dẫn nơi cất giấu những bảo vật hình thành thế giới hỗn độn.

Nhưng Dương đỉnh ở trong kho hàng của Tử Vân Điện rồi, vì sao Lý Cầu Đạo không chiếm lấy? Có lẽ Lý Cầu Đạo căn bản không để Lý Dương vào mắt. Cái Dương đỉnh này, y muốn lấy khi nào thì lấy. Thậm chí cả vị trị Đại Điện Chủ, y nếu muốn cũng có thể. Vừa nghĩ tới đó, Lâm Vân liền minh bạch tất cả.

Như vậy, ở chỗ Giản gia kia lẽ nào cũng có một bảo bối khác? Trong lúc nhất thời Lâm Vân không nghĩ ra. Đành phải cất cái đỉnh đi, mở ra chiếc hộp thứ hai.

Một khí tức cường đại mang thuộc tính Thổ tràn ra ngoài. Rõ ràng còn có khí tức thê lương, giống với khí tức của cái đỉnh kia. Lâm Vân đang cả kinh, thì lại thấy cái mai rùa bỗng nhiên nhúc nhích.

Quả nhiên thứ này có quan hệ với thế giới hỗn độn. Lẽ nào đây chính là nguyên tố Thổ trong năm nguyên tố? Nhưng ở bên trong chỉ có một viên ngọc có màu nâu của đất. Tuy nhiên, nếu nó khiến mai rùa rung động, thì chứng tỏ nó chính là nguyên tố Thổ. Lâm Vân mừng rỡ, vội vàng đóng cái hộp lại.

Không ngờ mình lại may mắn như vậy. Thoáng cái đã tìm được hai thứ. Một là Dương đỉnh, hai là viên ngọc mang thuộc tính Thổ. Nếu ở Giản gia kia cũng có bảo vật thứ ba, thì việc tạo thành thế giới hỗn độn không phải là không có khả năng.
Một khi tạo ra thế giới đó, thì sẽ tuyệt vời như thế nào? Trong lòng Lâm Vân có chút không chờ đợi được. Có mai rùa này rồi, thu thập các thứ không phải là một điều bất khả thi nữa rồi. Khó trách tên Lý Cầu Đạo tự tin như vậy.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
HiepKhachNino
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 470
Age : 25
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Sun Oct 13, 2013 8:50 pm

Công Tử Điên Khùng
Tác giả: Ta Là Lão Ngũ

Chương 466: Bốn thầy trò

Nhóm dịch: Giang Triết
Sưu tầm by Ma Đế
Nguồn: Mê Truyện


Lý Cầu Đạo đã là tu sĩ Đại Thừa, với thời y sống lâu như vậy, việc hắn thu thập đủ bảo vật, không phải là không có khả năng.

Tinh Thần Châu đã bị Lâm Vân luyện hóa một phần, nhưng chưa phải là luyện hóa hoàn toàn. Tuy không biết Tinh Thần Châu có quan hệ gì với thế giới hỗn độn hay không, nhưng Lâm Vân vẫn bỏ toàn bộ mọi thứ vào trong Sơn Hà Đồ. Mặc kệ có quan hệ hay không, bỏ vào trong đó còn an toàn hơn giới chỉ rất nhiều. Hiện tại Sơn Hà Đồ đang bám vào trong Tử Phủ của hắn, giới chỉ thì được đeo ở ngón tay.

Lần thu hoạch này thật không nhỏ. Chẳng những diệt Tử Vân Điện và Hóa Linh Điện, hơn nữa còn lấy được bí mật của thế giới hỗn độn. Trong lòng Lâm Vân rất vui mừng. Xem ra đã đến lúc đi tìm mấy người Vũ Đình rồi. Hiện tại Tử Vân Điện đã bị diệt, chắc mấy người Vũ Đình cũng không có nguy hiểm gì. Cho dù tìm không thấy cũng không sao.

Lâm Vân lóe lên một cái, liền ly khai Tử Vân Điện, lần nữa trở về Hóa Linh Điện. Quả nhiên, không ngoài dự liệu của Lâm Vân, hai tu sĩ Đại Thừa Kỳ vừa trở về của Hóa Linh Điện đã bị sát trận Thiên Cương giết chết. Chỉ để lại hai chiếc giới chỉ ở bên cạnh mà thôi.

Thu hai cái giới chỉ và sát trận, Lâm Vân không có ý dừng lại, lập tức rời khỏi vùng đất thị phi này.

Một loạt tin tức kinh thiên động địa truyền khắp Hạt Nguyên Tinh. Tử Vân Điện, một trong sáu đại môn phái của Hạt Nguyên Tinh đã bị diệt môn. Nghe nói hung thủ là một tu sĩ vô danh tên là Lâm Vân. Nguyên nhân thì là do Tử Vân Điện đã phá hủy hành tinh của hắn, còn muốn đuổi giết thân nhân của hắn nữa. Vô số người trầm trồ khen ngợi với tính cách không sợ cường quyền của Lâm Vân. Đó là một nam nhân có đảm lượng. Về sau lại có tin tức Hóa Linh Điện bị diệt môn. Nghe nói hung thủ cũng tên là Lâm Vân. Nguyên nhân là do Hóa Linh Điện đã giết một người phàm có thân phận thấp kém mà Lâm Vân mới quen biết. Vô số người khinh bỉ tính cách có thù tất báo này của Lâm Vân. Một chuyện nhỏ như vậy đã giết cả môn phái rồi, đúng là Ma Tu, Đao Phủ, Đai Ma Đầu.
Sáu đại môn phái và hơn mười môn phái tầm trung phái người đi tới Úy tinh tìm bảo vật. Nhưng sau khi tìm được động phủ Thượng Cổ, đã xảy ra một trường chém giết thảm thiết. Kết quả là chỉ có một bộ phận người trở về. Hầu hết là những tu sĩ có tu vị Hợp Thể điên phong trở lên. Nghe nói, cho dù là Tịch Mịch Cốc cũng tổn thất thảm trọng. So với việc này, tin tức thành chủ của thành Bành Cách bị giết chết, hoàn toàn là việc nhỏ, không đáng nhắc tới.

Lâm Vân đi tới đâu cũng nghe thấy đủ loại đồn đại. Nhưng hắn chỉ cười mặc kệ. Hắn chưa vội đi tới thành Quang Bình. Hiện tại hắn muốn đi tìm Vũ Đình và Mông Văn, rồi dẫn hai người cùng Thanh Thanh trở về Địa Cầu. Hắn rất nhớ mấy người Vũ Tích.



- Sư phụ, hình như con nghe thấy người ta nhắc tới Lâm Vân nào đó. Anh rể của con cũng tên là Lâm Vân. Chúng ta thử vào quán ăn kia hỏi thử xem?
Có bốn tu sĩ cúi đầu đi trên đường cái của thành Thác Mã. Nói chuyện là một nữ tu nhỏ tuổi nhất.

- Ài, Vũ Đình sư muội lại nhắc tới người anh rể Lâm Vân kia làm gì? Huynh thật không biết nói gì cho phải. Hiện tại chúng ta cần là an phận, đừng rêu rao khắp nơi. Cho nên, nếu không cần thiết thì đừng tới những nơi đông người làm gì. Mặc dù đây chỉ là thành thị của người phàm, nhưng vẫn nên cẩn thận.
Nam tử trẻ tuổi lắc đầu nói.

Đối với vị sư muội này, y đã không có lời nào để nói rồi. Một hành tinh xa xôi như Hạt Nguyên Tinh, một người luyện cổ võ bình thường sao có thể tới được? Cô nàng này thật hết thuốc chữa rồi. Không biết người anh rể kia rót cho cô nàng thuốc mê gì, vậy mà sùng bái hắn như vậy. Nếu như tên Lâm Vân kia ở đây, y liền một kiếm giết chết hắn. Miễn cho suốt ngày cô nàng lải nhải bên tai.

- Vũ Đình, Hoa Thường, đừng tranh luận to tiếng như vậy, khiến người chú ý. Đề nghị của Vũ Đình tuy không ổn lắm, nhưng tới quán ăn, ăn một bữa cũng không sao. Chúng ta cứ cư xử như bình thường là được. Nếu miễn cưỡng thì lại khiến người ta hoài nghi.
Mỹ phụ trung niên bất đắc dĩ nói, khuôn mặt luôn mang theo vẻ u sầu.

Lúc Diệp Tiểu Điệp và Diệp Thành thất lạc, trong lòng bà ta luôn lo lắng không yên. Diệp Tiểu Điệp chỉ có tu vị Kết Đan sơ kỳ. Mà Diệp Thành chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ.

- Sư phụ, người đừng quá lo lắng. Điệp sư tỷ và Thành sư đệ chắc không xảy ra việc gì đâu. Nói không chừng bọn họ đã trốn tới một nơi an toàn rồi.
Mông Văn biết sư phụ của mình lo lắng cái gì, liền lên tiếng an ủi.

Mỹ phụ trung niên không trà lời mà dẫn mấy người đệ tử tới một quán ăn khá vắng vẻ.

Mấy người an vị chỗ ngồi, Mỹ phụ trung niên mới thở dài nói:
- Hoa Thường, trong ba người, con là người có tu vị cao nhất. Có lẽ cừu hận của sư môn về sau đều giao hết cho con…
Mỹ phụ trung niên còn chưa nói hết, Hoa Thường đã đứng lên chắp tay nói:
- Sư nương yên tâm, con nhất định sẽ báo thù cho sư môn. Bao gồm Liệt Dương Môn, Âm Ma Tông và Tử Vân Điện nữa. Con sẽ không bỏ qua cho tên nào.

Mỹ phụ trung niên chỉ khoát tay thở dài. Trong lòng bà ta hiểu rằng, người đệ tử của chồng mình này, dù tư chất rất vĩ đại, nhưng hay xem thường người khác, tính cách cũng rất kiêu ngạo. Không chỉ nói diệt Tử Vân Điện, cho dù là một trưởng lão của Tử Vân Điện, y có tu luyện cả đời cũng không đánh được, nói chi tới việc báo thù. Bà ta biết rằng thù này đã vĩnh viễn không thể báo.

Vũ Đình lạnh lùng nhìn thoáng qua Hoa Thường, trong lòng âm thầm khó chịu với vẻ kiêu ngạo của y. Mông Văn cũng thấy Hoa Thường nói quá, nhưng không nói gì thêm. Y kiêu ngạo bởi vì y có thực lực.

- Muốn báo thù phải dựa theo khả năng của mình như thế nào. Một khi vượt quá năng lực, thì nên bảo toàn tính mạng quan trọng hơn. Ta không hy vọng đệ tử của Song Tử Tông vì báo thù, mà hy sinh bản thân. Chẳng qua nếu như có thể, thì nên tập trung tìm Tôn Cương và Như Hương. Hai người này chính là cừu nhân lớn nhất của Song Tử Tông.

- Còn một chuyện, công phu của Song Tử Tông từ trước tới này đều là nam nữ song tu, càng tu luyện càng lợi hại. Con cũng không còn nhỏ. Ta vốn tính toán cho Tiểu Điệp và con kết thành đạo lữ song tu.Nhưng hiện tại sinh tử của Tiểu Điệp không biết, chỉ còn ba người các con. Chuyện này cần phải đôi bên tự nguyện. Bất kể như thế nào, chỉ cần các con tự nguyện, ta đều giúp các con làm chủ.
Mỹ phụ trung niên nói xong, nhìn ba người.

Bà ta biết Mông Văn có hảo cảm với Hoa Thường. Nhưng Hoa Thường lại hướng về Vũ Đình hơn. Điều này còn không phải là chủ yếu. Chủ yếu là Vũ Đình không thích Hoa Thường. Cho nên việc này vẫn nên do bọn nhỏ làm chủ.

Vũ Đình thấy Hoa Thường nhìn mình, lập tức trợn mắt lên, đứng dậy nói:
- Đừng nhìn tôi. Tôi biết tâm tư xấu xa của anh, cho nên thu hồi nó lại đi. Trong lòng tôi đã có người khác. Nhưng người đó không phải là anh. Hừ.

Sắc mặt của Hoa Thường lập tức trở nên khó coi.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
HiepKhachNino
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 470
Age : 25
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Sun Oct 13, 2013 8:50 pm

Công Tử Điên Khùng
Tác giả: Ta Là Lão Ngũ

Chương 467: Chị không hiểu

Nhóm dịch: Giang Triết
Sưu tầm by Ma Đế
Nguồn: Mê Truyện


- Vũ Đình, huynh biết muội cả ngày chỉ nhớ thương người anh rể kia của muội. Không nói muội chưa chắc gặp được người anh rể phàm nhân kia. Cho dù muội có gặp lại, lẽ nào muội muốn cùng chị ruột cùng gả cho anh rể của muội sao?

Hàn Vũ Đình nghe Hoa Thường nói vậy, quay đầu nói:
- Tôi muốn như vậy đó. Liên quan tới anh à? Tôi thích anh rể của tôi không được sao?

- Muội…
Hoa Thường bị những lời này của Vũ Đình, làm cho tức giận khó nhịn.

Nhưng ngay lập tức y liền khôi phục bình thường. Trước thu Mông Văn vào tay đã. Cô nàng Vũ Đình tuy khó chơi, nhưng có thể đợi cơ hội về sau. Sư phụ đâu có thể đi theo bên họ cả đời được.

- Không phải Mông Văn sư tỷ rất sùng bái anh đó sao? Muốn tìm đạo lữ song tu thì tìm chị ấy là được, lôi kéo tôi vào làm gì? À, tôi đã quên nói với anh một chuyện. Trước kia Mông Văn sư tỷ đã từng giúp anh rể tôi làm việc, cũng rất có tình cảm với anh rể tôi. Hoa Thường sư huynh sẽ không tức giận tới thổ huyết chứ?
Hàn Vũ Đình nói xong, lạnh lùng nhìn thoáng qua Mông Văn và Hoa Thường.

Hoa Thường còn chưa nói gì, Mông Văn bỗng phun một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt:
- Vũ Đình, sao em có thể nói như vậy. Chị chỉ thấy Hoa sư huynh làn người không sai. Từ khi nào chị đã nói sẽ trở thành đạo lữ song tu với huynh ấy. Em…

Mỹ phụ trung niên trừng mắt nhìn Hàn Vũ Đình một cái:
- Vũ Đình, thương thế của Mông Văn còn chưa lành, lần sau đừng nói như vậy nữa.

Mông Văn lau vết máu ở khóe miệng, bình tĩnh nói:
- Vũ Đình, theo khách quan mà nói, có lẽ cả đời này chúng ta sẽ không gặp lại Lâm đại ca rồi. Trong lòng em không nghĩ nư vậy sao? Em cũng phải hiểu Lâm đại ca là ai chứ? Trên Địa Cầu có thể tồn tại người Tu Chân được sao? Em đã thấy qua một ai chưa?

- Mà cho dù trên Địa Cầu có người Tu Chân, liệu có ai có thể tu luyện tới Kết Đan và Nguyên Anh không? Có tu luyện tới mức ấy, muốn rời khỏi Địa Cầu vẫn là rất khó. Huống chi truyền tống trận kia đã không còn. Cho dù Lâm đại ca có thể sống tới một trăm tuổi. Nhưng qua một trăm tuổi rồi thì thế nào? Em có từng nghĩ tới không?

- Dù chị biết Lâm đại ca có thể là người Tu Chân. Nhưng ngay cả một viên linh thạch, Lâm đại ca cũng phải vất vả tìm kiếm. Chứ nói gì tới các tài nguyên khác. Vậy thì sao có thể so sánh với chúng ta được?
Mông Văn nhớ tới lúc trước Lâm Vân cướp đoạt đá Bạch Hà. Hiện tại nàng mới biết đó là linh thạch, là một viên linh thạch hạ phẩm. Lâm đại ca kiếm một viên như vậy đã vất vả rồi, có thể tưởng tượng, việc tu luyện của hắn không dễ dàng gì.

Mà tư chất của nàng rất không kém. Đan dược, linh thạch càng không thiếu. Còn có cả danh sư chỉ điểm. Những thứ này, chắc Lâm đại ca nghĩ cũng không dám nghĩ. Nàng tu luyện vài năm ở đây đã là Trúc Cơ rồi.

Đôi mắt của Vũ Đình đã đỏ bừng, nhưng vẫn bình tĩnh nói với Mông Văn:
- Mông Văn sư tỷ, chị có biết cái gì là yêu hay không? Chị không hiểu. Em biết lúc trước chị có yêu anh rể của em, thậm chí còn biết anh rể đã từng hứa hẹn với chị. Lúc em biết chuyện này, em đã rất hâm mộ chị.

- Nhưng hiện tại, em đã biết chị không yêu anh rể. Đó chỉ là một loại tình cảm báo đáp, mang theo sùng bái mà thôi. Sau khi chị mất tích, chị có biết anh rể lo lắng như thế nào không? Tư chất của chị tốt như vậy, có thể tu tiên, nhưng chị có biết tại sao không? Chị có biết vì sao sư phụ muốn thu chị là đồ đệ hay không? Chị không biết, những điều này chị đều không biết. Bởi vì chị không hiểu cái gì là tình yêu.

- Lúc trước em cũng không hiểu chuyện. Em luôn không rõ vì sao chị em lại yêu anh rể như vậy. Thậm chí em còn khiến cho anh rể và tỷ tỷ phải ly hôn. Em luôn mong muốn tỷ tỷ có một người chồng tốt. Nhưng đó là vì em không hiểu anh rể. Kết quả là thiếu chút nữa hại chết tỷ tỷ. Về sau em mới hiểu vì sao tỷ tỷ lại yêu anh rể như vậy.

- Lúc trước ở rừng rậm Amazon, khi nhìn thấy anh rể rơi xuống ao đầm, em chỉ muốn xuống đó chết chung với anh rể. Bởi vì em yêu anh rể. Những điều này, chị sao có thể hiểu được, vì chị có biết tình yêu là cái gì đâu. Em vốn không hiểu, nhưng anh rể đã dạy em. Em tin rằng anh rể nhất định sẽ tới cứu em. Cho dù anh ấy không tới kịp, em vẫn tinh anh rể sẽ tới. Có lẽ là hiện tại, có lẽ vĩnh viễn.

Hàn Vũ Đình nói xong, nước mắt đã rơi lã chã. Nàng khóc không phải vì Lâm Vân không thể tới cứu nàng, mà là vì không được gặp lại anh ấy mà thôi. Nàng chẳng muốn quan tâm tới Mông Văn nữa. Nàng thấy Mông Văn là người quá coi trọng hiện thực. Chị ấy không hiểu cái gì là tình yêu. Anh rể tới cứu nàng hay không, không phải là điều quan trọng. Nhưng ở sâu trong nội tâm của Vũ Đình, nàng cho rằng anh rể nhất định sẽ tới. Đây chẳng qua là một tia ký thác mà thôi.

Mông Văn đã ngây dại, hồi lâu không nói lên lời. Nàng hiểu ý của Vũ Đình. Vũ Đình yêu Lâm Vân. Mặc dù cô bé luôn miệng nói đợi anh rể tới, nhưng trong lòng cô bé cũng giống như mình, biết Lâm Vân không thể nào tới được. Đây là một loại ký thác tình cảm, chính xác hơn là sự tưởng niệm.
Mà nàng thì căn bản đã quên mất Lâm Vân. Nàng chỉ nghĩ tới thực tế mà thôi. Nghĩ tới Lâm Vân làm sao có thể tới được đây. Tình yêu nàng dành cho Lâm Vân kém Vũ Đình quá xa. Đúng như lời của Vũ Đình nói, tình yêu của nàng chỉ là một loại báo đáp và sự phụ thuộc vào một cường giả.

Thứ tình yêu trộn lẫn thứ khác vào, sao có thể gọi là tình yêu?

Vì sao lúc trước Lâm Vân phải đáp ứng mình? Mông Văn biết dung mạo của nàng căn bản kém Nhược Sương và Tĩnh Như. Nhưng vì sao nàng lại là người đầu tiên mà Lâm Vân đáp ứng? Có lẽ lúc đó Lâm Vân chỉ muốn cho nàng một hy vọng sống mà thôi.
Lúc trước Lâm Vân rõ ràng có thể có được thân thể của nàng. Nhưng hắn căn bản không làm vậy. Dù ngoài miệng hắn nói những điều vô cùng xấu, nhưng trong lòng hắn lại khác biệt. Mông Văn nghĩ tới Hoa Thường sư huynh. Một tu sĩ lịch sự, tu vị lại cao, nhưng y rốt cuộc khác Lâm Vân ở chỗ nào? Lẽ nào chỉ vì tu vị của Hoa Thường sư huynh cao hơn Lâm Vân sao?

Còn có, vì sao Vũ Đình lại nói tư chất của mình có quan hệ với Lâm Vân? Chuyện này nàng chưa từng nghe Vũ Đình nói qua. Nếu có thể, nàng nguyện ý giao toàn bộ công pháp của mình cho Lâm Vân, để đền bù tổn thất do mình đã thay đổi tâm ý với hắn.
Thấy Mông Văn nghe xong lời của Vũ Đình, sắc mặt biến thành trắng bệch, Hoa Thường có chút nôn nóng, vội vàng nói:
- Sư phụ, con nguyện ý cùng Mông Văn kết là đạo lữ.
Sắc mặt của Mông Văn càng thêm trắng nhợt. Mỹ phụ trung niên thấy vậy, liền hỏi:
- Mông Văn, ý của con thế nào? Nếu con đồng ý, thì ta lập tức làm chủ cho các con.
Đôi mắt của Mông Văn trở nên đỏ, nàng bỗng nhiên đứng lên nói:
- Sư phụ, hiện tại còn không còn tâm tư nghĩ tới chuyện này. Con…
Mỹ phụ trung niên nhìn Vũ Đình đầy vẻ trách cứ. Nhưng cũng không bàn tiếp nữa.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
HiepKhachNino
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 470
Age : 25
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Sun Oct 13, 2013 8:51 pm

Công Tử Điên Khùng
Tác giả: Ta Là Lão Ngũ

Chương 468: Nhân tâm hiểm ác

Nhóm dịch: Giang Triết
Sưu tầm by Ma Đế
Nguồn: Mê Truyện


- Không ngờ Tử Vân Điện lại bị tiêu diệt. Người tên Lâm Vân kia cũng thật quá độc ác. Nhưng ta yêu mến.
Ở một góc quán ăn, có hai Thẩm Uyên sĩ vừa uống rượu vừa nói chuyện. Mặc dù bọn họ nói nhỏ, nhưng mấy người Vũ Đình vẫn nghe thấy.

- Nhỏ giọng một chút, nếu bị người khác nghe thấy thì xong đời…

- Nghe thấy thì sao? Tử Vân Điện đã bị diệt, bị nghe thấy thì thế nào.

Sắc mặt của Vũ Đình trở nên rất kỳ quái. Không chút do dự đứng lên.

- Vũ Đình, con muốn làm gì?
Lam Tranh vội vàng ngăn cản lại.

- Sư phụ, người Lâm Vân mà bọn họ vừa nhắc tới nhất định chính là anh rể của con. Con muốn tới đó hỏi một chút.
Hàn Vũ Đình nhìn chăm chú hai tu sĩ cấp thấp đang uống rượu, giọng nói đã trở nên run rẩy.

- Vũ Đình, muội bình tĩnh một chút. Hiện tại chúng ta vẫn đang ở trong tình trạng nguy hiểm. Huống hồ, những điều bọn họ nói chắc gì đã là thật. Hơn nữa anh rể của muội cho dù là người Tu Chân. Nhưng chưa nói tới khả năng hắn tới được Hạt Nguyên Tinh. Lẽ nào hắn chỉ dùng thời gian ngắn ngủi tu luyện là có bản lĩnh tiêu diệt cả Tử Vân Điện sao?

- Muội ngẫm lại mà xem. Tùy tiện một vị trưởng lão nào của Tử Vân Điện cũng có tu vị trên Hợp Thể a. Thấp nhất cũng là Luyên Hư điên phong. Thậm chí còn có một vài tu sĩ Đại Thừa Kỳ. Lẽ nào muội cho rằng anh rể của muội có thể đánh thắng được nhiều cao thủ như vậy? Mông Văn, muội mau khuyên Vũ Đình một câu. Bằng không chúng ta sẽ để lộ thân phận mất.
Mặc dù Hoa Thường rất khó chịu với những lời của Vũ Đình vừa nãy, cũng khó chịu với người anh rể của Vũ Đình. Nhưng y khôn g thể để mọi người rơi vào tình thế nguy hiểm được.

Mông Văn bỗng nhiên run rẩy. Ở sâu trong lòng nàng bỗng nhiên cảm giác những lời của Vũ Đình là thật. Lâm Vân đã cho các nàng rất nhiều kinh hỉ. Hiện tại có thêm một kinh hỉ, cũng không phải là không thể. Cho nên Mông Văn chỉ im lặng không nói.

Mỹ phụ trung niên nhìn mấy người, thở dài, đang muốn nói chuyện, thì sắc mặt của Hoa Thường bỗng nhiên lộ vẻ kinh hỉ. Rồi y lấy một tấm bùa truyền âm ra, phóng một tia thần thức vào đó.

- Chuyện gì vậy, Hoa Thường?
Mỹ phụ trung niên nhìn Hoa Thường, hỏi.

- Sư nương, chúng ta không cần phải trốn tránh nữa rồi. Một tộc thúc của Hoa gia đã tới đây tìm con. Hiện tại chúng ta chỉ cần tới tránh trong gia tộc của con là được. Thật đúng là trùng hợp.
Hoa Thường đầy vẻ hưng phấn nói. Y tưởng rằng sư nương cũng cao hứng, nhưng y phát hiện sư nương lại nhíu mày.

- Sao vậy, sư nương?
Hoa Thường hơi kinh ngạc nhìn Mỹ phụ trung niên. Chẳng lẽ sư nương không muốn có một nơi an toàn à?

- Gia tộc của con phái người tới đón con là chuyện bình thường. Nhưng ta không ngờ gia tộc của con phát triển nhanh tới vậy. Ở một nơi như Hạt Nguyên Tinh, cũng có thế lực riêng.
Mỹ phụ trung niên nói xong, cười khổ một tiếng.

Từ khi nào, một phu nhân của Tông chủ tương lai của Song Tử Tông, lại luân lạc tới mức phải dựa vào một gia tộc Tu Chân nhỏ nhoi rồi? Bà ta không phải là một người ngốc. Lần tông môn bị diệt này, khiến bà ta càng cảm nhận được nhân tình đạm mạc.

Mấy người bọn họ vừa tới Hạt Nguyên Tinh đã phải đối phó với sự truy lùng của Tử Vân Điện. Hoa Thường là thiên tài của Hoa gia, không có khả năng Hoa gia không chú ý tới chuyện này. Nhưng một mực cho tới hôm nay, nghe thấy Tử Vân Điện bị diệt, Hoa gia mới đi tìm người.

Nói cho cùng, chính là bọn họ sợ Hoa Thường mang theo mấy người tới Hoa gia, khiến gia tộc bị ảnh hưởng. Thậm chí, đây chính là yêu cầu của Hoa Thường. Chính xác hơn là Hoa Thường thường xuyên liên lạc với gia tộc. Chỉ là tới hôm nay mới mời mấy người tới Hoa gia mà thôi. Lam Tranh tuyệt đối không tin, một con cháu hạch tâm như Hoa Thường, lại không biết địa chỉ của Hoa gia ở Hạt Nguyên Tinh.

Nếu lúc mấy người vừa tới, mà Hoa Thường mới mấy người tới Hoa gia, Lam Tranh sẽ cảm động vô cùng. Thậm chí không chút do dự tới đó để tị nạn tạm thời. Nhưng hiện tại, bà ta đã nản lòng thoái chí. Liên tiếp bị đệ tử của môn phái tính toán. Bà ta đã cảm thấy rất mệt mỏi.

Buồn cười vài phút trước bà ta luôn suy nghĩ thay cho đệ tử ưu tú nhất của chồng này. Bây giờ lại biến hóa lớn như vậy.

Lam Tranh bỗng nhiên rùng mình một cái. Nếu lại bị Tử Vân Điện đuổi giết thêm vài ngày, Hoa THường liệu có rời khỏi mấy người để trở về gia tộc hay không? Chỉ sợ điều này vẫn là đơn giản. Thậm chí liệu y có thể nói tin tức của mấy người cho Tử Vân Điện, để lập công chuộc tội? Chuyện như vậy, rất có khả năng.

- Sư nương, người không đi à?
Sự hưng phấn trong lòng Hoa Thường liền biến mất. Y vốn tưởng rằng sư nương và hai vị sư muội khẳng định rất vui mừng mới đùng. Không ngờ lại có phản ứng như vậy.
- Mông Văn sư muội, Vũ Đình sư muội, hai người mau khuyên nhủ sư nương đi. Chúng ta tới Hoa gia tránh nạn trước, đợi mọi việc yên ổn lại thì hẵng ra.
Hoa Thường nhìn về phía Mông Văn và Vũ Đình.

Hàn Vũ Đình giống như chẳng nghe thấy. Nàng chỉ muốn đi tới hỏi thăm hai tu sĩ đang uống rượu kia mà thôi. Lời của Hoa Thường, nàng căn bản không đếm xỉa.

Mông Văn nhìn Vũ Đình, lại nhìn sư phụ. Thấy trong mắt của sư phụ lộ vẻ cô đơn, nàng giống như minh bạch điều gì đó. Liền nhẹ giọng nói với Hoa Thường:
- Hoa sư huynh, muội ở bên sư phụ, huynh đi đi.
Hoa Thường đang ngây người, thì có hai tu sĩ đi vào. Bọn họ đều có tu vị Hóa Thần. Vừa nhìn thấy Hoa Thường, khuôn mặt hai người lộ vẻ kinh hỉ.

- Trận thúc, Lâu Bằng thúc, cháu ở chỗ này.
Hoa Thường nhìn thấy hai người, vội vàng đứng lên.

- Hoa Thường, cuối cùng chúng ta cũng tìm được cháu. Đây là đồng môn của cháu à? Cùng đi về chứ?
Tu sĩ trung niên đi trước tùy ý nói.

- Xin chào hai vị đạo hữu. Tôi là Lam Tranh của Song Tử Tông. Đa tạ hai vị đã di tìm kiếm Hoa Thường.
Lam Tranh đứng lên, bình tĩnh nói.

- Hoa Thường là con cháu hạch tâm của Hoa gia, chúng tôi đương nhiên không để cho cháu nó lưu lạc khắp nơi rồi. Đạo hữu Lam Tranh cũng tới Hoa gia của chúng tôi ở một thời gian chứ? Đợi cho mọi chuyện yên ổn lại, thì đạo hữu lại nghĩ biện pháp trở lại Song Tử Tông.
Tu sĩ ở đằng sau không chút khách khí nào nói. Hiện tại Song Tử Tông chính là Phương Hoàng gãy cánh.

Thấy hai người này nói chuyện mang theo vẻ bề trên, sắc mặt của Lam Tranh hơi đổi, im lặng không nói. Trong lòng bà ta đang nghĩ tới lúc Hoa gia gửi Hoa Thường tới Song Tử Tông, vẻ kính cẩn hiển rõ như thế nào. Hiện tại lại thay đổi lớn như vậy.

- Sư phụ, chúng ta đi thôi.
Mông Văn nói.
- Sư phụ, bọn họ đi rồi, con muốn đi theo hỏi bọn họ.
Vũ Đình trơ mắt nhìn hai tu sĩ uống rượu rời đi.

- Vũ Đình, đừng vội. Nếu anh rể của con thực sự tới đây, thì có thể nghe tin tức ở chỗ khác. Đâu cần phải vội nhất thời.
Lam Tranh vuốt tóc của Vũ Đình, rồi đứng lên.

Lam Tranh nhìn sang hướng Hoa Thường, nói:
- Hoa Thường, quay về gia tộc, cố gắng tu luyện nhé. Sư nương đi trước đây.
Lam Tranh nó xong, dẫn theo hai đệ tử rời khỏi quán rượu. Không ai nhìn thấy bà ta bỏ một thẻ ngọc ở dưới bàn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
HiepKhachNino
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 470
Age : 25
Registration date : 20/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Sun Oct 13, 2013 8:52 pm

Công Tử Điên Khùng
Tác giả: Ta Là Lão Ngũ
Chương 469: Lòng người khó dò

Nguồn dịch: GiangTriet
Sưu tầm: tunghoanh.com

Nguồn truyện: piaotia


- Sư nương, người muốn đi đâu? Sao người không tới Hoa gia của con?
Hoa Thường sững sờ nửa ngày, mới phản ứng tới. Vội vàng đuổi tới cửa, hỏi.

Lam Tranh thản nhiên cười, vẻ ưu sầu giữa hàng lông mày vẫn không giảm.
- Ta đi tìm Tiểu Điệp và Tiểu Thành. Con cứ chuyên tâm tu luyện đi. Có lẽ sau này ta sẽ tới đó.
Nói xong, thân hình bà ta đã biến mất ở cửa quán rượu.

Nhìn sư nương dẫn theo hai sư muội biến mất, Hoa Thường đột nhiên cảm thấy trong lòng hơi bực bội. Y âm thầm hừ một tiếng:
“ Người anh rể phàm nhân kia sao có thể tới đây tìm ngươi được? Nằm mơ đi thôi. Mông Văn, Hàn Vũ Đình, các người đừng hối hận. Chờ một ngày đó, các ngươi phải van cầu ta dẫn về nhà mà xem.”

- Sư phụ, chuyện gì vậy?
Mông Văn thấy sư phụ vội vã rời đi, liền nghi ngờ hỏi.

- Đừng hỏi nhiều, chúng ta mau mau rời đi, càng xa càng tốt.
Lam Tranh đã không còn là Mỹ phụ trung niên đẹp đẽ quý giá lúc trước. Hơn nửa năm chạy trốn, đã khiến bà ta cảm thấy nhân tâm là thứ hiểm ác nhất. Lúc bà ta vừa nhìn thấy hai vị tộc thúc của Hoa Thường kia, trong lòng bà ta xuất hiện sự nguy hiểm.

Sau nửa canh giờ, ba người đã tới một nơi cách thành Thác Mã vài nghìn dặm. Lúc này Lam Tranh mới giảm tốc độ của pháp bảo hình cối xay lại. Nhưng vẫn không ngừng đi về phía trước.

- Sư phụ, có người đuổi theo chúng ta à?
Vũ Đình cũng cảm thấy sư phụ bất thường.

- Có người đuổi theo hay không, ta không biết. Nhưng hiện tại chúng ta nghe thẻ ngọc truyền âm là biết.
Lam Tranh lấy một cái thẻ ngọc truyền âm ra, vận chuyển chân nguyên vào đó, vài thanh âm nói chuyện vang lên.

- Hoa Thường, chẳng lẽ cháu đã động tình với hai người sư muội gì đó rồi à? Cháu nên đặt gia tộc lên trên hết.
Giọng của một người trung niên truyền tới. Mấy người nghe ra đó là tiếng của Trận thúc của Hoa Thường.

- Hai người đó đều có tư chất cực cao. Nếu có thể gia nhập vào gia tộc của chúng ta, thì đó là một chuyện tốt.
Hoa Thương không cho là đúng nói.

- Chuyện tốt? Còn vị sư nương kia thì sao?
Tu sĩ tên Lâu Bằng hỏi.

- Chúng ta không nói thì ai biết? Không phải chú đã nói Tử Vân Điện đã bị diệt rồi sao? Huống hồ…
Hoa Thường chưa dứt lời, Lâu Bằng ngắt lời:
- Huống hồ cái gì? Cháu đừng tưởng ta không biết trong lòng cháu nghĩ gì. Chúng ta đã bảo cháu kịp thời thông báo tin tức để bắt bọn họ lại. Nhưng cháu đã làm gì? Khiến cho bọn họ chạy trốn ở biển Vô Nhai. Nếu không phải Tử Vân Điện vô duyên vô cớ bị diệt, thì cháu đã mang nạn diệt tộc tới gia tộc chúng ta rồi.

- Như lời chú nói, Tử Vân Điện chẳng phải bị diệt rồi sao, lo lắng gì nữa? Huống hồ cái thanh phi kiếm mà cháu đưa cho Mông Văn sư muội có một tia thần thức của cháu. Nếu cháu và Liệt Dương Môn thỏa thuận xong. Cháu tùy thời cũng có thể tìm được mấy người đó. Cháu làm vậy chẳng lẽ còn chưa ổn sao?
Hoa Thường bất mãn nói.

- Được rồi Lâu Bằng, đừng trách cháu nó làm gì. Hoa Thường làm vậy đã không tồi rồi. Chúng ta vẫn nên trở về gia tộc rồi nói sau.
Thẻ ngọc trong tay của Lam Tranh trở nên ảm đạm, rồi đảo mắt biến thành tro bụi. Lúc này sắc mặt của Lam Tranh càng thêm tái nhợt. Khó trách lúc mấy người chạy trốn tới biển Vô Nhai nhiều ngày như vậy, Tử Vân Điện vẫn biết mà đuổi theo. Nếu không phải lúc trước mình còn một ít bùa di chuyển, thì hiện tại mấy người đã sống trong địa ngục rồi.

Mông Văn lấy một thanh phi kiếm ra, bàn tay của nàng rất run. Vị Hoa Thường sư huynh có phong độ nhẹ nhàng không ngờ lại là một kẻ âm hiểm như vậy. Ngay cả sư nương và sư muội đồng môn cũng không buông tha. Lúc trước y cho mình thanh phi kiếm thượng phẩm này, y đã nói y giữ lại cũng vô ích, bán đi lại tiếc. Không nghĩ tới, mình cũng bị tính kế trong đó.

- Đừng vội vứt đi…
Lam Tranh lên tiếng. Nếu xử lý không tốt thanh phi kiếm này, thì mấy người vĩnh viễn sẽ không có cơ hội chạy trốn.
Lam Tranh buộc thanh phi kiếm vào lưng của một con Thương Ưng. Sau đó ba người dùng tốc độ nhanh nhất bay ngược hướng với con Thương Ưng.
Lam Tranh dẫn theo Vũ Đình và Mông Văn đã phi hành được ba ngày. Bọn họ đều im lặng không nói chuyện, cũng không có chuyện gì mà nói. Ba ngày này bọn họ đã bay được mấy vạn dặm. Tin rằng Hoa gia tạm thời không tìm thấy mấy người.

- Sư phụ, chúng ta dừng ở đây à?
Vũ Đình thấy sư phụ đã thu pháp bảo lại, rồi hạ xuống một thị trấn người phàm ở biên giới, liền chủ động hỏi.

Lam Tranh chỉ cười, nhưng trong nụ cười đầy vẻ khổ não. Nhớ ngày đó, Tôn Cương, còn có Hoa Thường và Như Hương, không người nào không phải là đệ tử hạch tâm. Đều được môn phái hết sức bồi dưỡng. Cuối cùng bọn chúng lại biến thành như vậy.

- Chúng ta đi thăm dò tin tức của anh rể con xem.
Lam Tranh thở dài, mặc dù bà ta biết chuyện Tử Vân Điện bị diệt đã là chắc chắn. Nhưng bà ta cũng biết, nếu không hỏi cho ra nhẽ, thì trong lòng Vũ Đình sẽ không yên.




Đang là mùa đông, nên cả thị trấn Thủy Dương bao phủ bởi một tầng tuyết trắng.

Gió phương bắc gào thét như cắt da cắt thịt. Cho dù thị trấn này phần lớn là các thương nhân vân du bốn phương. Nhưng cũng có rất nhiều tu sĩ đi ngang qua. Thậm chí có một ít người mạo hiểm cũng tới đây.

Lúc này quán ăn Dương Giang rất náo nhiệt. Mặc dù các tu sĩ không coi trời giá rét vào đâu, nhưng cũng không ai nguyện ý đi lại trong tiết trời như vậy. Bọn họ đều đợi cho gió tuyết giảm bớt, thì mới tiếp tục hành trình.

Cho nên trong quán rượu đã chật kín. Ngay cả phòng trọ cũng hết chỗ. Ở trong này ngồi đủ loại người, thương nhân, người mạo hiểm, tu sĩ, thậm chí là quan binh.

Ba cô gái khoác áo da đi vào quán rượu, tiểu nhị nhìn thấy liền vội vàng đi lên đón chào.

Người Mỹ phụ trung niên đưa mấy viên linh thạch hạ phẩm cho tiểu nhị:
- Cho ba căn phòng tốt nhất.

Tiểu nhị vừa nhìn thấy linh thạch, còn mắt liền sáng lên. Có thể dùng linh thạch làm tiền tệ, thì tuyệt đối là người giàu có. Tuy nhiên, khi nghe Mỹ phụ trung niên nói vậy, y liền sầu mi kiểm khổ, đẩy linh thạch trở về:
- Xin lỗi mấy vị khách quan, phòng trọ của bổn điếm đã kín người. Cho nên các vị chỉ có thể ở đại sảnh ngồi mà thôi.
Mỹ phụ trung niên nghe thấy vậy, liền nhìn xung quanh, lông mày hơi nhíu. Một cô gái bên cạnh nói:
- Sư phụ, nghỉ ngơi ở đây một lúc cũng được.

Mỹ phụ trung niên nhìn gió tuyêt bên ngoài càng ngày càng lớn, liền gật đầu.
Tiểu nhị thấy mấy người đã đồng ý, vội vàng thu dọn một cái bàn cho ba người ngồi xuống. Người xung quanh thấy ba nữ nhân mới tới đều xinh đẹp tuyệt trần, quần áo quý giá, thì biết bọn họ không phải là người bình thường. Đều vội vàng rời ra xa.

Ba người vừa ngồi xuống, tiểu nhị rất nhanh bưng trà và điểm tâm lên. Bên ngoài mặc dù rất lạnh, nhưng bên trong đại sảnh lại khá ấm áp. Đủ biết trong quán rượu này đã bố trí một trận pháp nào đó, mới được như vậy.
Ba người này chính là thầy trò Lam Tranh.

Ba người tới khiến lữ khách trong quán rượu im lặng một lúc, đảo mắt lại bàn luận rôm rả, nói cho nhau những chuyện lý thú trong giang hồ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nguyenbk05
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 183
Age : 27
Thần Bí Cóc : Ở nơi đó
Registration date : 05/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Thu Mar 13, 2014 10:33 am

Chương 470: Trong quán rượu
- Còn nửa năm nữa, Thiên Địa Bảng lại mở. Lần này không biết Tịch Mịch Cốc có bao nhiêu người được nằm trong một trăm người đứng đầu.
- Vị đại ca kia, Thiên Địa Bảng là cái gì?
- Ngay cả Thiên Địa Bảng mà ngươi cũng không biết? Ngươi là người ngoài hành tinh à?
- Xin lỗi đại ca, đây là lần đầu tiên học đồ của tôi đi ra ngoài, đã khiến mọi người chê cười.
Một người thương nhân tuổi trung niên vừa vỗ đầu người thiếu niên, vừa cười nói.
Người kia vung tay lên:
- Không sao, không biết thì ta nói cho mà biết. Thiên Địa Bảng chính là bảng xếp hạng các cao thủ mỗi năm. Thiên Bảng bao gồm những cao thủ trên cấp Luyện Hư. Địa Bảng là cao thủ phía dưới Luyện Hư. Tuy nhiên cao thủ được liệt vào Thiên Địa Bảng phần lớn là những tu sĩ Hợp Thể hoặc là tu sĩ Hóa Thần. Kém một cấp mà muốn lên bảng là điều bất khả thi.
Thiếu niên này muốn hỏi cái gì đó, nhưng người trung niên đã kéo y lại, còn trừng mắt một cái.
- Nghe nói lần đi tới Úy Tinh tìm bảo vật này, cao thủ trên Thiên Địa Bảng bị chết không ít. Xem ra Thiên Địa Bảng năm nay phải bù thêm rất nhiều.
Một tu sĩ có râu dê, vuốt vuốt mấy sợi râu, nói.
- Đúng vậy, đây chính là chuyện oanh động gần đây nhất. Tôi đang hoài nghi có phải Úy tinh đã an bài âm mưu quỷ kế để giết hại cao thủ của Hạt Nguyên Tinh chúng ta hay không.
Một nam tử gầy gò phụ họa.
- Hài, tin tức này có gì mà oanh động. Hai đại môn phái của sáu đại môn phái bị diệt mới là tin tức oanh động.
Một phụ nữ trung niên nói, trên mặt bà ta có một vết đao, trông rất dữ tợn.
- Đúng vậy, lúc trước tôi còn chưa tin. Về sau bằng hữu của tôi truyền tin cho tôi, tôi mới biết đó là sự thật. Tử Vân Điện và Hóa Linh Điện, hai môn phái khủng bố như vậy, rõ ràng bị một người tiêu diệt. Người tu sĩ này cũng thật quá nghịch thiên.
Tên nam tử gầy gò lại phụ họa.
- Khỉ gầy, bằng hữu của ông ở hiện trường hay sao mà nói như đinh đóng cột vậy? Đừng khoác lác nữa.
Một người quen của y lên tiếng nói.
- Vương mặt rỗ, Tôn Cận tôi là hạng người khoác lác như vậy sao? Người đó tên là Lâm Vân, vũ khí của hắn là một cây trường thương màu tím. Nghe nói cây thương đó rất khủng bố. Một thương của hắn đã có thể phá vỡ đại trận hộ sơn của Tử Vân Điện rồi. Quả nhiên là lợi hại. Nghe nói một thương của hắn đã có thương ý trong đó. Nhưng tôi cũng không biết thương ý là cái gì.
Nam tử gầy gò thấy có người không tin y, vội vàng giải thích.
- Cái gì? Một thương phá vỡ đại trận của Tử Vân Điện? Chém gió cũng không cần phải chém như thế chứ. Tìm khắp cả Hạt Nguyên Tinh này, phỏng chừng cũng không tìm thấy có người làm được điều đó. Nói cứ như hắn là thần tiên vậy.
Lại có người lên tiếng phản bác.
Tôn Cận nhất thời sững sờ, y không biết phải trả lời như thế nào. Dù sao y cũng chỉ nghe người khác nói, thật giả thì không biết.
- Y nói đúng đấy. Bởi vì lúc ấy tôi cũng ở Tử Vân Điện. Tu sĩ đó công kích cả một ngày, nhưng không gây ảnh hưởng gì tới đại trận. Nhưng trước khi phóng một thương cuối cùng, tu sĩ đó đã suy nghĩ một lúc lâu rồi nói với hai người đằng sau vài câu. Sau đó là một thương phá nát đại trận hộ sơn của Tử Vân Điện.
- Một thương này của hắn đã khiến rất nhiều người ở đó ngộ ra. Dù lúc ấy tôi ở khá xa, nhưng tôi cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng của một thương. Lúc đó có một tu sĩ Nguyên Anh điên phong, bị mắc kẹt ở Nguyên Anh Kỳ gần ngàn năm. Cũng vì ngộ ra một thương, mà lập tức đột phá tới tu sĩ Hóa Thần. Việc này tôi tận mắt nhìn thấy.
Một tu sĩ tuổi chừng năm mươi lạnh nhạt nói.
Người này phát ra khí chất của tu sĩ Kết Đan, nên không ai còn dám phản bác lời của ông ta.
- Tiền bối, trước khi vị Lâm Vân kia phá vỡ đại trận, hắn đã nói chuyện với người nào vậy, và nói cái gì?
Nữ nhân mặt thẹo hỏi.
- Là hai tu sĩ trẻ tuổi. Một cô gái chỉ có tu vị Kết Đan sơ kỳ, còn một thiếu niên có tu vị Trúc Cơ sơ kỳ. Lúc ấy tôi nghe người thiếu niên kia còn gọi cô gái là Điệp sư tỷ. Không biết có phải là đệ tử của tiền bối đó không.
Tu sĩ này nhìn nữ nhân mặt thẹo một cái, mới trả lời.
- Vậy ông có biết vì sao Lâm Vân lại diệt Tử Vân Điện không? Lẽ nào là vì cừu hận?
Một thiếu nữ có dung mạo xinh đẹp nhịn không được hỏi.
- Cái này thì tôi biết. Nghe nói bởi vì người của Tử Vân Điện đã phá hủy hành tinh của hắn, còn đuổi giết thân nhân của hắn nữa. Kết quả là khiến tu sĩ kia tức giận, tiêu diệt cả Tử Vân Điện.
Tôn Cận xen lời, sợ người khác không biết sự uyên bác của y vậy.
- Ài, Tử Vân Điện bá đạo tới mức diệt cả một hành tinh. Điều này thật quá…Hắn cũng đáng thương, khó trách hắn lại tức giận như vậy. Hắn lợi hại như thế, lại là người ân oán rõ ràng, nếu tôi quen biết với hắn thì tốt. Quen một người anh hùng như hắn, cho dù giảm thọ vài năm cũng đáng giá.
Thiếu nữ che miệng, sợ hãi than.
- A…
Hàn Vũ Đình nhịn không được đứng lên, chẳng lẽ Địa Cầu đã bị hủy diệt rồi sao?
- Vũ Đình, đây chỉ là những lời đồn đãi, cũng chưa chắc là đúng. Em đừng lo lắng.
Mông Văn tranh thủ kéo Vũ Đình ngồi xuống.
- Nguyên nhân người đó tiêu diệt Tử Vân Điện đã rõ. Nhưng còn Hóa Linh Điện thì sao? Tôi nghe nói Hóa Linh Điện cũng do người đó tiêu diệt. Chẳng lẽ hắn sống ở hai hành tinh à?
Có người đưa ra nghi vấn.
Nam tử nói chuyện đầu tiên kia lạnh lùng cười:
- Không phải. Hóa Linh Điện bị diệt hoàn toàn là tai bay vạ gió. Một đệ tử của Hóa Linh Điện vì giết một người dẫn đường mà người kia mới quen biết, mới khiến hắn nổi giận, trực tiếp tới giết Hóa Linh Điện.
- Trời ạ, người này thật đúng là hiếu sát. Có phải là do tiêu diệt Tử Vân Điện vẫn chưa hết giận, cho nên hắn mới đánh tiếp Hóa Linh Điện không?
Nữ nhân mặt thẹo hỏi.
- Chắc không đến mức ấy. Nhưng người này đúng thật là giết người không cần do dự. Chẳng những Hóa Linh Điện bị diệt, mà thành chủ của thành Bành Cách cũng chịu chung số phận. Còn có quân chúa Toa Ly, đệ nhất mỹ nữ của thành Bành Cách nữa, nghe nói cũng bị hắn giết. Một mỹ nữ như vậy, hắn còn không nương tay. Em gái, em còn muốn quen biết với hắn không?
Nam tử nói xong, còn cố ý nhìn thiếu nữ kia.
- Tôi nghĩ người này ân oán rõ ràng như vậy, chứng tỏ hắn là người tốt, không có những suy nghĩ xấu xa. Quận chúa Toa Ly bị giết như vậy, là có lý do của hắn.
Thiếu nữ không sợ hãi nam tử chút nào, chủ động bênh vực cho Lâm Vân.
- Nói vậy cũng đúng. Nghe nói lúc hắn vừa tới thành Bành Cách, thì nhờ người chỉ đường tên là Hoàng Hoan kia tìm nhà trọ giúp hắn. Về sau nghe nói quận chúa Toa Ly vì một chuyện nhỏ mà giận chó đánh mèo, muốn khó xử một cô gái và một người thiếu niên. Vừa vặn hai người này là người quen của Lâm Vân.
- Lâm Vân liền đi lên chất vấn. Hoàng Hoan thấy khách hàng của mình rõ ràng đắc tội với quận chúa Toa Ly, y không biết sự lợi hại của Lâm Vân, cho nên đi lên để biện hộ. Kết quả là bị quận chúa Toa Ly giết ngay tại hiện trường. Có thể nói vị Hoàng Hoan kia cũng vì Lâm Vân mà chết. Về sau Lâm Vân giúp cậu ta báo thù, giết cả sư môn và quận chúa Toa Ly.
Một lão giả nói.
Chương 471: Thành chủ Phó Trọng
- Thấy chưa, một người ân oán rõ ràng như vậy, sao có thể giết người bừa bãi. Anh ấy là một anh hùng mới đúng. Đáng tiếc là tôi không biết anh ấy. Vì thân nhân, mà tiêu diệt Tử Vân Điện. Vì môt người dẫn đường mà tiêu diệt Hóa Linh Điện. Đây không phải là anh hùng thì là gì?
Thiếu nữ đầy vẻ si mê nói.
- Nếu lúc đó tôi cũng ở Tử Vân Điện thì tốt. Nói không chừng nhìn thấy một thương của hắn, tôi lại đột phá bình cảnh. Thật sự hâm mộ những người được chứng kiến Lâm tiền bối ra tay.
Một tu sĩ thanh niên hơn ba mươi tuổi nói, trong mắt cũng đầy vẻ sùng bái.
- Hắc hắc, cho dù ngươi ở đó, với cảnh giới của ngươi, nhìn cũng chẳng hiểu gì đâu.
Lão già nói xong, thấy người thanh niên có vẻ không vui, vội vàng nói tiếp:
- Thực ra hiện tại cũng không phải là không có biện pháp.
- Biện pháp gì?
Người thanh niên còn chưa kịp hỏi, những người xung quanh vội vã xen ngang.
Lão già không trả lời, chỉ cười hắc hắc và cầm chén rượu lên uống. Người thiếu nữ thấy thế, vội vàng nói:

- Chủ quán, lấy thêm một bình rượu tốt nhất cho lão bá này. Tiền rượu cứ tính cho tôi là được.

Người xung quanh hơi ngứa mắt, nhưng không ai nói gì, chỉ chờ lão già tiếp tục nói.
Lão già thấy tiểu nhị bưng một bình rượu tốt tới, liền đứng lên, chắp tay nói với thiếu nữ:
- Đa tạ cô nương, thực ra điều tôi sắp nói đây cũng không phải là bí mật gì. Lúc trước ở thành Bành Cách, Lâm tiền bối đã dùng một thương giết chết một tu sĩ Luyện Hư điên phong và vài tu sĩ Hóa Thần. Nghe nói sát ý của một thương này kéo dài hàng nghìn mét, tạo thành một vết nứt rất dài.
- Có tu sĩ cấp cao nói rằng đây không phải là thương ý, mà đã là thương đạo. Có rất nhiều cao thủ tới đó tìm hiểu ý nghĩa của một thương này. Ít nhất hiện tại dấu thương đó vẫn còn. Nếu mọi người muốn lĩnh ngộ ý cảnh trong đó, thì có thể tới thành Bành Cách tìm hiểu. Vết nứt đấy đã được đặt tên là Nộ Thương Vân.
Một thoáng lặng lẽ trôi qua, mọi người lại vang lên tiếng thán phục không thôi.
- Tôi muốn đi.
- Tôi cũng muốn đi.

Trong khoảng thời gian ngắn, rất nhiều lữ khách thay đổi hành trình, chuyển mục tiêu sang thành Bành Cách.
Thiếu nữ kia thì càng lộ ra vẻ hướng tới, không hề để ý bầu không khí cuồng nhiệt xung quanh. Cô ta thở dài một tiếng, quay sang hỏi tu sĩ Kết Đan:
- Xin hỏi tiền bối, ngài có biết Lâm tiên sinh đã đi đâu không?
Tu sĩ Kết Đan cũng biết thiếu nữ này không tầm thường. Gió bão lớn như vậy mà cô ta vẫn dám ra ngoài. Mà bên cạnh của cô ta là hai người hầu một mực im lặng, có tu vị phỏng chừng cũng không kém mình. Thấy thiếu nữ hỏi, y không có làm ra vẻ cao nhân, mà lắc đầu cười khổ:
- Điều này tôi không biết. Lâm tiền bối như thiên mã hành không, loại người như chúng ta sao có thể nắm bắt được.
Thiếu nữ lần nữa thở dài:
- Ài, muốn gặp mặt cao nhân như vậy đúng là không phải việc dễ dàng. Thật là tiếc nuối.

Tu sĩ Kết Đan coi như có ấn tượng tốt với cô gái, chủ động nói:
- Dù tôi không biết Lâm tiền bối đi đâu, nhưng tôi biết hai người đệ tử và một người đệ tử mới thu nhận của hắn. Ba người đó hình như không đi cùng.
Gió tuyết ngoài trời đã giảm dần, rất nhiều người lục tục rời đi. Lam Tranh nói với Vũ Đình:
- Chắc không cần phải hỏi thêm nữa. Lâm Vân kia có phải là anh rể của con hay không, chúng ta tới thành Bành Cách thử xem.
Thành Bành Cách, thành trì ở biên giới sa mạc.
Dù nơi này vẫn náo nhiệt như vậy, nhưng gần đây lại náo nhiệt hơn mức bình thường. Mặc dù thành chủ của thành Bành Cách đã thay đổi, nhưng không hề ảnh hưởng gì tới người dân ở đây.
Trị an ở đây vẫn kém cỏi như vậy, chỉ tốt hơn lúc trước một ít. Thành chủ mới vì phòng ngừa người bên ngoài tới ức hiếp người dân trong thành, nên đã tăng cường lực lượng bảo vệ.
Tuy nhiên, gần đây thành Bành Cách vẫn náo nhiệt vô cùng. Cũng không phải bởi vì vị trí địa lý của nó, mà là vì di tích của một thương kia. Mọi người tới đâu đều để ngắm nhìn Nộ Thương Vân. Cũng có một nhóm người tới là học tập thương pháp trong đó.

Nộ Thương Vân rõ ràng đã trở thành một thắng cảnh của thành Bành Cách. Nghe nói thành chủ mới muốn đổi tên thành Bành Cách thành thành Nộ Thương. Nhưng vẫn chỉ là suy nghĩ, còn chưa thành hiện thực.
Lúc ba người Lam Tranh tới đây, đường cái vốn buôn bán phồn hoa đã bị dọn đi rồi. Khu vực xung quanh Nộ Thương Vân đã được lắp đặt hàng rào. Ai muốn đi vào phải mua vé mới được xem.
Lúc trước chỉ là nghe nói, nhưng khi ba người Lam Tranh chính thức nhìn thấy Nộ Thương Vân, thì mới biết cái gì là rung động. Đây tuyệt đối không phải là do cây cỏ hình thành. Một vết nứt dài chừng nghìn mét, rộng 2m vắt ngang đường cái. Xung quanh vết nứt còn có vô số vết rạn nứt nhỏ, giống như được khắc lên vậy, tản ra sát ý nổ ì ầm.
- Sát ý lúc đó của anh rể kinh khủng thật. Không biết là ai làm cho anh rể tức giận như vậy.
Vũ Đình lẩm bẩm nói.
Lam Tranh kỳ quái nhìn đệ tử của mình:

- Vũ Đình, sao con có thể khẳng định là do anh rể của con làm?

Hàn Vũ Đình nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói:
- Đó là cảm giác của con. Sát ý tỏa ra xung quanh tạo cho con một cảm giác rất quen thuộc. Ngoại trừ anh rể ra, không còn ai nữa. Lúc trước anh rể của con ôm con đi nhiều ngày, trải qua rất nhiều nguy hiểm, nên con biết anh ấy nhất định đã tới đây.
Lam Tranh thật không biết nói gì cho phải. Bà ta thật không ngờ đệ tử của mình lại cố chấp như vậy. Mông Văn thì chỉ lặng lẽ nhìn vết nứt, không biết trong lòng nàng đang nghĩ gì.
- Sư phụ, con muốn tới chỗ thành chủ mới để hỏi xem.
Hàn Vũ Đình bỗng mở to mắt, kiên định nói.
- Cũng được.
Lần này Lam Tranh không phản đối đệ tử. Bà ta nghĩ rằng, nếu người đó thực sự là anh rể của Vũ Đình, thì bà ta có thể giao Vũ Đình và Mông Văn cho hắn. Đối với bà ta mà nói, báo thù cho sư môn đã là việc xa xỉ. Hiện tại bà ta không có năng lực làm việc đó, thậm chí còn không có năng lực để bảo vệ đệ tử của mình.
Bà ta chỉ muốn đưa hai người trở về, sau đó thì đi tìm chồng mà thôi.
Thành chủ mới của thành Bành Cách tên là Phó Trọng. Y vốn là con nuôi của thành chủ trước, đáng ra người tiền nhiệm kế tiếp phải là y. Nhưng bởi vì Sa Du có một con gái là đệ tử của Hóa Linh Điện, cho nên y không thể được lên làm thành chủ. Chỉ có thể rời khỏi thành Bành Cách, tham gia đoàn thám hiểm ở sa mạc.
Về sau Sa Du chết, y được một số thủ hạ thân tín của nghĩa phụ duy trì. Cộng thêm tu vị của y đã là Luyện Hư sơ kỳ. Vì vậy mà y liền trở thành thành chủ mới của thành Bành Cách. Có thể nói, trong lòng y rất biết ơn Lâm Vân. Hành động vô ý của hắn đã giúp Phó Trọng lấy lại thứ vốn là của y.
Hiện tại Phó Trọng đang cải tạo lại thành Bành Cách. Còn có hoàn thiện lại pháp luật ở đây. Nói chung đây là lúc y rất bận rộn, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có. Nhưng lúc này hộ vệ đi tới thông báo,
nói rằng có người cầu kiến. Phó Trọng đương nhiên là không muốn gặp rồi, bởi vì y có rất nhiều việc phải làm.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nguyenbk05
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 183
Age : 27
Thần Bí Cóc : Ở nơi đó
Registration date : 05/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Thu Mar 13, 2014 10:36 am

Chương 472: Lâm Vân Phần Giang
Tuy nhiên y không nói đuổi đi, bận thì bận, nhưng cũng không thể đắc tội người khác. Bình thường y đều dặn hộ vệ nói rằng y đi vắng.
Nhưng hôm nay tên hộ vệ lại ấp a ấp úng, như muốn nói cái gì đó. Phó Trọng sống ở trong sa mạc nguy hiểm đã vài năm, sao không biết tên hộ vệ này có điều muốn nói. Trong lòng y có chút kỳ quái. Bởi vì người hộ vệ này không phải là người lắm miệng. Đều rất nghiêm khắc dựa theo ý chỉ của y mà đi làm. Nghĩ tới đây, sắc mặt của Phó Trọng trầm xuống, đang muốn lên tiếng.
Người hộ vệ biết thành chủ không vui, cắn răng một cái, nói:
- Có ba nữ nhân tới đây. Một cô gái nói rằng Lâm Vân là anh rể của cô ta, cô ta muốn gặp thành chủ.
Sắc mặt của Phó Trọng trầm xuống:
- Lâm Vân là anh rể của cô ta thì liên quan gì tới ta…Khoan, cô ta nói Lâm Vân là anh rê của cô ta? Là Lâm Vân kia à?
- Vâng, là Lâm tiền bối đã lưu lại Nộ Thương Vân ở thành của chúng ta.

Tên hộ vệ khẽ cắn môi, mặc kệ thật giả.
- Cái gì? Nhanh nhanh mời vào. À, không cần, ta tự mình đi. Ngươi rất không tồi, xong chuyện này ta sẽ phong ngươi làm hộ vệ trưởng.
Nói xong, Phó Trọng vội vàng chạy ra phủ thành chủ. Lưu lại người hộ vệ đã há hốc mồm. Một việc đơn giản như vậy cũng đã được thăng lên làm hộ vệ trưởng rồi.
- Vũ Đình, liệu vị thành chủ kia có đồng ý tới gặp chúng ta hay không? Nghe nói y là một cao thủ Luyện Hư.
Mông Văn hơi bất an nói.
Trong lòng Hàn Vũ Đình cũng hơi bồn chồn. Dù sao người ta là người đứng đầu cả một thành, vẫn là một thành trì nổi tiếng như vậy.
Hàn Vũ Đình còn chưa trả lời, thì nhìn thấy một tu sĩ trung niên vội vàng đi tới.
- Xin hỏi, ai là em vợ của Lâm tiền bối? Phó Trọng tôi hân hạnh tiếp đón.

Phó Trọng chạy đến trước mặt ba người, vội vàng thi lễ hỏi thăm. Nhưng trong lòng y lại kỳ quái. Lẽ nào ba người đều là em vợ của hắn? Tựa hồ chỉ có một tu sĩ Hợp Thể và hai tu sĩ Trúc Cơ. Một người có tu vị cao như Lâm Vân, sao lại có em vợ chỉ là Trúc Cơ?
Ba người hơi sửng sốt. Nhìn vẻ lo lắng của vị thành chủ này, trong lòng ba người rất kỳ quái. Thậm chí cảm giác vị thành chủ này còn kính sợ bọn họ.
- À, các vị xem, đứng nói chuyện như vậy sao được, tôi thật thất lễ. Mời ba vị vào.
Phó Trọng vỗ đầu một cái, giống như vừa nhớ ra vậy.
Lam Tranh càng khó tưởng tượng nổi. Một tu sĩ Luyện Hư, có thể coi như là tiền bối của bà ta, lại tỏ vẻ bối rối như vậy. Đủ biết Lâm Vân trong mắt những người ở đây có địa vị như thế nào.
Phó Trọng cũng cảm thấy biểu hiện của mình hơi quá lố, liền cười xấu hổ.
Ba người Lam Tranh vừa mới ngồi xuống, một thị nữ đã bưng trà bánh cực phẩm lên, rồi lui ra ngoài.
Cho dù đi vào một nơi tráng lệ lại hưởng thụ đãi ngộ như vậy, nhưng Vũ Đình và Mông Văn tới từ một xã hội ngang hàng. Bản thân hai người cũng là người giàu có, cho nên không cảm thấy gì. Lam Tranh thì càng sống ở địa vị cao, cũng không thấy có gì không ổn.

Nhưng rơi vào trong mắt của Phó Trọng, thì y cảm thấy người nhà của Lâm tiền bối quả nhiên không phải là những người bình thường.
- Không ngờ ba vị lại là người nhà của Lâm tiền bối, Phó Trọng tôi có gì chậm trễ mong bỏ quá cho! Đây là linh trà đặc biệt của thành Bành Cách chúng tôi, nước là nước sương của sa mạc. Mời ba vị dùng.
Nói xong, Phó Trọng bưng chén trà lên, mời ba người.
- Phó thành chủ quá lời rồi.
Lam Tranh bưng chén trà, nhấp một ngụm, một cỗ linh lực thanh lương chạy thẳng vào tim phổi. Bà ta không khỏi khen một tiếng:
- Trà ngon.

Vũ Đình và Mông Văn thấy thế, cũng nâng chén uống. Quả nhiên linh lực trong trà này rất phong phú, khiến tinh thần hai người đều chấn động.
- Nếu ba vị yêu thích, thì lúc rời đi có thể mang theo một ít.
Phó Trọng lấy linh trà này ra mời ba người là có ý tặng trà cho bọn họ rồi.
Cho dù Vũ Đình còn trẻ tuổi, nhưng nàng cũng hiểu ý của Phó Trọng. Thấy sư phụ không nói gì, nàng biết sư phụ muốn mình lên tiếng. Vội vàng nói:
- Vậy thì đa tạ Phó thành chủ. Tôi tên là Hàn Vũ Đình, đây là sư phụ của tôi và sư tỷ của tôi, Mông Văn.
- Chúng tôi tới đây là muốn hỏi một vài tin tức. Lúc trước anh rể của tôi tới đây, có phải đã từng ở trong một lữ quán hay không? Lúc đó anh ấy đăng ký cái tên nào? Còn có, xin hỏi Phó thành chủ có biết anh rể Lâm Vân của tôi đang ở đâu không?
Phó Trọng vừa nghe là biết cô gái này chính là em vợ của Lâm Vân, vội vàng trả lời:

- Hàn cô nương, lúc Lâm tiền bối tới đây, ngài ấy đã ở lữ quán Biên Thành. Còn tên ngài ấy đăng ký là Lâm Vân Phần Giang…
Mông Văn vừa nghe tới đó, bàn tay liền run lên, chén trà rơi xuống mặt đất. Nước trà cực phẩm thì rơi vãi ra ngoài. Nhưng nàng không cảm thấy chút nào cả. Một cảm giác khó nói lên lời khiến cho nàng ngốc trệ.
Không ngờ người đó đúng là Lâm Vân. Lâm Vân Phần Giang, ngoại trừ là hắn ra còn ai nữa? Thật sự khó mà tin nổi. Từ khi nào Lâm Vân lại lợi hại như vậy? Có thể xuyên qua giữa các hành tinh, hoành hành trong thế giới Tu Chân đầy cường giả như vậy. Cõi lòng đầy hoài nghi, nhưng còn không rung động bằng bốn chữ Lâm Vân Phần Giang.
Hàn Vũ Đình đã quên hỏi thăm. Bốn chữ Lâm Vân Phần Giang đã nói rõ, người đó chính là anh rể của nàng, Lâm Vân.
Anh rể quả nhiên tới đây tìm mình.
Lúc trước nàng không thể đi đường, anh rể không quản ngày đêm mệt mỏi, ôm nàng đi mấy ngày mấy đêm.
Lúc trước khi nàng trúng độc, lại là anh rể giúp nàng tìm thuốc giải độc.

Lúc trước anh rể và nàng sắp rơi xuống ao đầm, là anh rể ném nàng lên bờ, còn anh ấy thì bị chìm vào trong đó.
Lúc trước vẫn là anh rể đẩy nàng thoát khỏi tuyết lở. Mà anh ấy thì bị cả núi tuyết bao phủ.
Hôm nay vẫn là anh rể vượt qua vô vàn hành tinh để tới Hạt Nguyên Tinh tìm kiếm tung tích của nàng.
Nàng không biết anh rể làm sao tới được đây. Nàng không biết anh rể di chuyển trong vũ trụ kiểu gì. Nhưng nàng biết, anh rể đã tới.
Anh rể, xin lỗi anh, vì đã để cho anh phải lo lắng. Vũ Đình rất yêu anh, thực sự rất yêu anh…
Từng giọt nước mắt lăn trên gò má phong sương của Hàn Vũ Đình, rồi rơi vào chén trà trong tay.
Lâm Vân Phần Giang, chính là anh rể của mình.
- Mông Văn, Vũ Đình, các con không sao chứ?
Lam Tranh thấy biểu lộ khác nhau của hai đệ tử, bà ta thật không biết nói gì để an ủi hai người.
- Hai vị…
Phó Trọng nhất thời không biết nên nói tiếp hay thôi.
Hàn Vũ Đình lau nước mắt, bỗng nhiên cười một tiếng. Nước mắt còn đọng ở gò má, nhưng nụ cười lại giống như trăm hoa đua nở vậy. Cùng vài giọt nước mắt, càng nổi bật thêm vẻ kiều diễm. Cho dù là người như Phó Trọng cũng một thoáng ngây người. Y không khỏi thầm than, cô em vợ này của Lâm Vân có nhan sắc thật không thua kém gì quận chúa Toa Ly. Mà nụ cười kia thậm chí đã vượt quá nhan sắc tuyệt mỹ của Toa Ly.
- Xin lỗi Phó thành chủ vì tôi đã thất thố. Ông cứ nói tiếp đi.
Hàn Vũ Đình thản nhiên cười.
Chương 473: Sợ bóng sợ gió
Mông Văn cũng đã không phục bình tĩnh, âm thầm thở dài. Nhưng Lam Tranh lại nghe thấy tiếng thở dài đó. Dù bà ta không biết trong lòng Mông Văn nghĩ gì, nhưng bà ta cũng có thể cảm giác được sự khổ sáp của đệ tử.
- À, vâng vâng…Tôi nói tới đâu rồi nhỉ? Đúng rồi, Lâm tiền bối đã tới đây. Còn hiện tại Lâm tiền bối ở đâu thì tôi không biết. Tôi chỉ biết ba người đệ tử của Lâm tiền bối đang ở thành Quang Bình. Còn bọn họ ở đó làm gì, thì tôi không rõ lắm. Mà các vị cứ yên tâm. Không ai dám động vào đệ tử của Lâm tiền bối đâu. Thậm chí thành chủ của thành Quang Bình còn phái người bảo vệ bọn họ. Bởi vì nếu bọn họ xảy ra chuyện gì, thì y cũng khó mà gánh nổi.
Phó Trọng nói xong, thở phào một cái. Trong lòng may mắn hộ vệ của mình kịp thời thông báo. Nếu Lâm tiền bối biết em vợ của hắn tới đây bái phóng mà mình còn kênh kiệu không thấy. Thì vì Lâm tiền bối kia, dưới sự giận dữ, nói không chừng mình chính là Sa Du thứ hai. Phó Trọng không có dũng khí để dò xét tình tình của Lâm tiền bối.
- Sư nương…
Hàn Vũ Đình nhìn thoáng qua Lam Tranh.
Lam Tranh hiểu ý của Vũ Đình, đứng lên chắp tay nói:
- Đa tạ thịnh tình của Phó thành chủ, chúng tôi sẽ không quấy rầy thành chủ nữa.
Phó Trọng thấy mấy người phải rời đi, cũng đứng lên nói:
- Đạo hữu đâu cần khách khí như vậy. Hoan nghênh ba vị lần sau lại tới. Đây là một chút lòng thành, mong rằng ba vị không ghét bỏ.
Nói xong, Phó Trọng phất tay, một thị nữ bưng ba cái hộp nhỏ tới.

Dù không biết ba cái hộp nhỏ như vậy có thể đựng bao nhiêu thứ, nhưng Lam Tranh không phải là người ham của cái, vội vàng đẩy trở về:
- Vô công bất thụ lộc, tâm ý của thành chủ tôi đã hiểu, còn thứ này thì mong thành chủ thu lại.
Thấy ba người không ý nhận lấy cái hộp, Phó Trọng có chút khẩn trương, thành khẩn nói:
- Ba vị nếu không thu lễ mọn này, thì chính là xem thường Phó Trọng tội. Như thế sao được…
Thần thái rõ ràng lộ vẻ lo lắng.
Vũ Đình thấy sư phụ còn muốn chối từ, vội vàng nói:
- Sư phụ, Phó thành chủ đã nhiệt tâm như vậy, chúng ta thu là được.
Lam Tranh còn muốn chối từ, nhưng nghĩ một lát cũng đành thu lại. Lúc này Phó Trọng mới thở phào nhẹ nhõm.
Mãi đến khi ba người Lam Tranh rời đi, Phó Trọng mới lau mồ hôi trên trán. Trong lòng tự nhủ, cuối cùng cũng để cho ba người đó hài lòng mà rời đi. Phó Trọng quay đầu nhìn người hộ vệ:
- Không sai, lần này ngươi đã lập công lớn. Về sau chức hộ vệ trưởng do ngươi đảm đương.
- Vũ Đình, chúng ta còn chưa quen thuộc với vị thành chủ kia, vì sao con lại muốn thu lễ vật của y.
Ba người đi được khá xa, Lam Tranh mới hỏi.
- Sư phụ, nếu không thu thì con sợ vị thành chủ kia sẽ lo sợ bất an. Phỏng chừng y rất sợ anh rể của con không vui. Mà nghe nói y chiếm được chức thành chủ này là có quan hệ với anh rể. Nếu anh rể không giết Sa Du, thì cả đời y chắc cũng không lên được tới chức thành chủ. Còn có một điều, đó là Nộ Thương Vân của anh rể đã được y dùng để kiếm tiền. Chúng ta thu một ít lễ vật của y cũng đâu có gì. Mà cái hộp này chắc chỉ cho có, chứ đâu chứa được nhiều.
Vũ Đình cười cười nói.
- Con nói vậy cũng đúng. Không biết trong ba cái hộp nhỏ này có cái gì.
Lam Tranh nói xong, liền mở ra một cái hộp.
Ngay lập tức ba người kinh hãi, bởi vì trong ba cái hộp là ba chiếc nhẫn giống nhau, cũng chính là ba cái giới chỉ.
- Sư phụ, giới chỉ của con có một túi trà, nước sương sa mạc. Còn có…A, còn có rất nhiều linh thạch Thượng Phẩm, một bộ áo giáp cực phẩm cho nữ. Vị thành chủ này thật hào phóng, rõ ràng tặng nhiều thứ như vậy…
Mông Văn nhìn đồ đạc trong giới chỉ, kinh ngạc nói.
- Sư phụ, của con cũng như vậy.
Đồ vật trong giới chỉ của Vũ Đình cũng giống như Mông Văn.
Lam Tranh mở giới chỉ của mình ra, thở dài một tiếng. Không khỏi thầm than vị thành chủ này thật giàu có. Ba người mình vì quen biết Lâm Vân mà y đã tặng lễ vật phong phú như vậy.
Lâm Vân rốt cuộc là hạng người gì? Mà các cô gái tuyệt sắc đều yêu hắn say đắm như vậy. Ngay cả Vũ Đình cũng không thể thoát khỏi tưởng niệm.
Thậm chí đệ tử của hắn ở thành Quang Bình cũng khiến thành chủ của thành Quang Bình chủ động bảo vệ. Danh tiếng của anh chàng Lâm Vân này thật quá lớn.

- Sư phụ, hiện tại chúng ta đi đâu.
Vũ Đình nhìn sư phụ, hỏi.
Lam Tranh cười cười, vỗ đầu Vũ Đình một cái:
- Con cứ yên tâm đi. Hiện tại chúng ta lập tức tới thành Quang Bình.
….

Với tốc độ của Lâm Vân, có thể nói cả Hạt Nguyên Tinh không ai sánh bằng. Bản thân Tinh Quyết đã coi trọng tốc độ rồi. Nói gì tới Tinh Quyết đã được hắn sửa đổi. Một khi hắn đã phi hành, thì ngay cả cái bóng cũng không thấy.
Tuy nhiên Lâm Vân đã chạy khắp các đại lục nam bắc của Hạt Nguyên Tinh, gần như là đi một nửa Hạt Nguyên Tinh rồi. Nhưng vẫn không thấy tung tích của Mông Văn và Vũ Đình đâu.
Tuy nhiên, tìm người ở một hành tinh lớn như hành tinh này, thật không khác gì tìm kim đáy bể. Mấu chốt là nếu vứt một cây kim xuống Thái Bình Dương, Lâm Vân còn có thể tìm được. Nhưng biển ở Hạt Nguyên Tinh còn lớn hơn Thái Bình Dương hàng vạn lần.

Một mình hắn phải đi tìm hai người đúng là khó khăn. Biện pháp tốt nhất là nhờ người hỗ trợ. Nhưng ở Hạt Nguyên Tinh, hắn chỉ quen biết vài người đệ tử mà thôi. Hơn nữa cũng không thể tùy tiện mời người giúp đỡ đươc.
Ít nhất, người này phải có quyền lực, quyền lực càng lớn càng tốt. Đây là thứ yếu, chính yếu là người này không có ác ý với hắn. Nếu không không phải là mời người hỗ trợ, mà là mời người đuổi giết Vũ Đình và Mông Văn.
Nghĩ đi nghĩ lại, Lâm Vân đã nghĩ ra một người. Chính là Tân Nhai, thiếu chủ của Ma Cốc Tông. Đó là một người đáng để kết giao.
Nghĩ tới đây, Lâm Vân bắt đầu thăm dò vị trí của Ma Cốc Tông. Nhưng hắn thật không ngờ, việc hắn nghe ngóng Ma Cốc Tông đã gây ra một trường sóng gió.
Bởi vì mọi người hiểu lầm, cho nên tin tức Ma Cốc Tông sẽ trở thành tông môn thứ ba bị Lâm Vân tiêu diệt đã nhanh chóng truyền khắp nơi.
- Xin hỏi, ngài có phải là Lâm tiền bối?
Lâm Vân vừa tới Ma Cốc Tông, ngay lập tức có ba tu sĩ Hóa Thần và một tu sĩ Luyện Hư đi lên ngăn cản. Nhưng thần sắc của bọn họ rất ôn hòa, không vì lời đồn mà hoảng sợ.
Lâm Vân hơi ngạc nhiên. Sao người của Ma Cốc Tông cũng gọi mình là tiền bối nhỉ? Tuy nhiên, lần này tới đây là nhờ Tân Nhai hỗ trợ, cho nên lập tức trả lời:
- Không sai, tôi chính là Lâm Vân. Tôi và Tân Nhai của quý môn là bằng hữu. Đây là viên ngọc truyền tin của cậu ta. Nhưng viên ngọc này hình như đã vô tác dụng rồi thì phải. Làm phiền mấy người đi thông báo hộ tôi, nói rằng Lâm Vân đã tới chơi.
Nói xong, Lâm Vân đưa viên ngọc truyền tin lúc trước cho tu sĩ Luyện Hư. Người này nhận lấy viên ngọc, nhìn một lúc rồi nói:
- Đúng vậy, đây chính là ngọc truyền tin của thiếu chủ. Chỉ là thiếu chủ của chúng tôi tới Úy tinh vẫn chưa về. Cho nên nhất thời không liên lạc được với thiếu chủ.
Nói xong câu đó, tu sĩ Luyện Hư âm thầm thở ra, trả lại ngọc truyền tin cho Lâm Vân.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)   Today at 3:18 am

Về Đầu Trang Go down
 
[ Đô Thị ] Công Tử Điên Khùng -- Tác giả: Ta Là Lão Ngũ (tiếp Chương 184 ------>)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 15 trong tổng số 15 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 9 ... 13, 14, 15

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: ..::TIÊN SẮC HIỆP VIỆN::.. :: .:Sắc Hiệp:.-
Chuyển đến