IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Tiên hiệp Vũ Thần

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sasicuma
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 719
Age : 26
Registration date : 24/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Tiên hiệp Vũ Thần   Mon Aug 05, 2013 1:47 pm

Vũ Thần
Quyển 1: Hà Vị Thiên Tài -- Chương 1: Hạ gia lục tử

Vũ trụ sơ khai, âm dương chi khí hợp lại, thiên địa vạn vật hợp chất đơn giản hóa thành hợp chất phức tạp, vô cùng vô tận.

Âm dương nhị khí xuyên qua không gian vũ trụ tạo thành tất cả các pháp tắc, là vạn vật quy tông.

Đêm đã về khuya, bầu trời đêm chợt hiện ra hằng hà sa số các vì sao, chiếu sáng khắp mọi nơi trong thiên địa.

Trong đêm tối ở bên một sườn núi, một gã thiếu niên đang lưng đang trầm xuống như cưỡi ngựa, bình tĩnh ngóng nhìn về phía trước.

Muốn bảo trì tư thế này thì rất hao tổn sức người, nhưng mà trên sườn núi mặt người thiếu niên này cực kỳ trầm ổn. Làm cho người ta cảm giác như hắn không phải đang ngồi trên lưng ngựa mà như đang ngồi trên một chiếc ghế.

Bỗng nhiên một tiếng nhỏ “sàn sạt” truyền đến tai vị thiếu niên.

Đây không phải là thanh âm của gió thổi vào lá, mà là có người nào đó đang bước đi cực nhẹ hướng tới người thiếu niên.

Trên núi có nhiều cây cối bao phủ, có cây nhiều người ôm mới hết, đây chính là một mảng rừng già. Nhưng, rừng tuy lâu đời lại gặp nắng hè chói chang làm xảy ra không ít những tai họa do dã thú gây ra.

Vị thiếu niên vẫn giữ nguyên tư thế trung bình tấn nghêng tai nghe ngóng một lúc, sau đó lộ nét cười.

“Nhất Đào. Ra đi.”

Cùng với tiếng quát nhẹ của thiếu niên, một cậu bé nhỏ người hơn một chút từ phía sau một cây đại thụ nhảy ra.

“Lục ca. Thính lực của huynh thật là tốt. Lại bị huynh phát hiện.”

Hai thiếu niên này đều là đệ tử đời thứ ba của Hạ gia trang dưới chân núi.

Tuổi lớn hơn, vẫn khổ luyện dưới đêm trăng không ngừng chính là trong đám đệ tử đời thứ ba đứng hàng thứ sáu tên Hạ Nhật Minh. Còn người nhỏ tuổi đứng hàng thứ chín tên là Hạ Nhất Đào.

Bọn họ tuy là năm nay mới mười một, mười hai tuổi nhưng đều đã tiếp nhận tinh anh huấn luyện trong hàng đệ tử trẻ tuổi.

Cũng như con trai trưởng của Hạ gia, Hạ Nhất Minh và Hà Nhất Đào đề được coi là thiên phú tốt. Tuy là loại thiên phú này không đủ để họ trong đám đệ tử đời thứ ba trở thành nổi tiếng, nhưng cũng không kém hơn so với người khác là bao nhiêu.

Hạ Nhất Đào từ phía sau cây đại thụ đi ra, thân hình nhỏ bé bỗng nhiên phát lực dưới chân giống như một tia chớp nhằm hướng Hạ Nhất Minh lao đến. Đồng thời, hai tay ôm trước ngực, mượn lực vọt tới trước lúc sắp đụng vào Hạ Nhất Minh, hai tay đánh mạnh về phía trước.

Tuy rằng, mới có gần mười một tuổi, nhưng là lực lượng và tốc độ của Hạ Nhất Đào đều không thể khinh thường.

Nhưng mà ở trước mặt hắn, Hạ Nhất Minh cũng mỉm cười, nhìn như chỉ tùy tiện vươn hai tay nhẹ nhàng đem nắm tay tràn đầy lực lượng kia xoa bóp một chút.

“Ai…u…”

Hạ Nhất Đào kêu thảm một tiếng, thân thể ở giữa không trung không thể khống chế xoay nửa vòng, hai tay đánh mạnh vào mặt đất.

Trong lúc nhất thời làm bùn đất văng khắp nơi, đặc biệt là đầu sỏ Hạ Nhất Đào hai tay xoa vào nhau kêu lên đau đớn.

Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, nhìn thấy trên người cũng dính một chút bùn đất không khỏi có chút buồn bực.

“Cửu đệ. Đệ nhìn lại chiêu này của mình xem, đây chính là muốn ta phải thay quần áo mà. Vừa thay sạch lại bẩn rồi.”

“Hắc hắc. Lục ca, đệ chỉ muốn thử một chút xem thế nào mà thôi.” Hạ Nhất Đào lắc lắc cổ tay, hắn tuy rằng khí lực không nhỏ, cho dù nội kình đã đạt được trạng thái nhất định nhưng thân thể phát dục so với người lớn không thể so sánh. Va chạm vừa nãy tuy không khiến Hạ Nhất Đào bị thương nhưng cũng khiến hắn trong lúc nhất thời không thể giảm bớt đau đớn.

“Hừ. Ngươi chưa đột phá đến tầng thứ năm nội kình, muốn thử cái gì?” Hạ Nhất Minh bất mãn nói.

Hạ Nhất Đào chớp chớp đôi mắt sáng ngời, đột nhiên hỏi: “Lục ca, huynh cảm thấy có cơ hội đột phá à?”

Sắc mặt Hạ Nhất Minh trầm hẳn xuống, tuyệt không giống như một đứa trẻ mới mười hai tuổi.

Nhẹ nhàng vỗ một chút lên đầu mình, Hạ Nhất Đào vội kéo tay áo lục ca nói: “Lục ca. Ta sai rồi. Ta không nên hỏi huynh.”

Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, lắc lắc đầu nói: “Không có việc gì, điều này không liên quan gì tới đệ. Đều là do ta cả.”

Những đứa trẻ ở Hạ gia trang đạt tới năm tuổi đều bắt đầu tu luyện nội công bí tịch trong nhà. Bất cứ tu luyện bí tịch nào cũng đều được chia làm mười tầng.

Đối với người bình thường mà nói, chỉ cần không phải loại ngu ngốc hoặc không có thiên phú thì chỉ trong vòng năm năm tu luyện là đạt tới tầng thứ ba.

Còn trước khi tiến được vào tầng thứ ba của nội công bí tịch cũng có thể cường thân kiện thể, tu dưỡng thân thể mà thôi.

Còn từ tầng thứ ba về sau lại phải xem coi mình có thiên phú, ngộ tính và kỳ ngộ hay không.

Hạ Nhất Minh từ khi năm tuổi bắt đầu chủ tu Kim hệ bí tịch Hỗn Nguyên Kình. Từ khi bắt đầu bản thân tiến bộ thần tốc, gần như một năm sau lúc sáu tuổi đã tu luyện tới tầng thứ ba.

Khi đó mọi người đối với tiền đồ Hạ Nhất Minh thập phần xem trọng, bởi vì điều này không chỉ đại biểu với thiên phú của Hạ Nhất Minh tốt, tu luyện chăm chỉ mà còn tu luyện đúng nội công bí tịch tương ứng với thuộc tính của mình. Cho nên Hạ Nhất Minh mới tiến giai nhanh như vậy.

Phải biết rằng tất cả nội công bí tịch đều có thuộc tính riêng biệt, nếu bản thân có thể tu luyện bí tịch hợp với thuộc tính của bản thân thì tự nhiên có thể tiến bộ thần tốc. Nhưng nếu chọn lựa không tốt thì cho dù tu luyện thế nào cũng không có kết quả khả quan. Hạ Nhất Minh lần đầu tiên chọn lựa bí tịch đã có thể chọn bí tình cùng với bản thân có thuộc tính tương ứng tuyệt đối là vận may hiếm có.

Sau đó ba năm, Hạ Nhất Minh mỗi một, hai năm đều tiến một lên một tầng. Đến khi chín tuổi, Hạ Nhất Minh tu luyện Hỗn Nguyên Kình đã đạt tầng thứ năm.

Bắt đầu từ tầng thứ năm, Hạ Nhất Minh gặp được bức tường tu luyện cản trở mỗi người gặp phải. Hơn nữa Hạ Nhất Minh bị dừng chân ở bức tường này từ đó đến nay đã bốn năm.

Ở trong thời gian đó, hai vị huynh trường cùng các vị tỷ tỷ, đệ đệ tu luyện đều đã vượt qua hắn, vượt qua bức tường tầng thứ năm. Ngay cả tiểu muội cùng tiểu đệ trước mắt cũng đã đạt tới tầng thứ tư, còn hắn vẫn giẫm chân tại chỗ. Bất chấp Hạ Nhất MInh cố gắng như thế nào cũng không thể tiến thêm một bước.

Đương nhiên, ở trong đời thứ ba của Hạ gia có chín huynh đệ tỷ muội, cũng chỉ có lão đại là đạt tới tầng thứ bảy, còn lão nhị và lão tao đạt tới tầng thứ sáu. Còn lại tất cả chỉ chung quanh ở tầng thứ tư và năm.

Nhưng chỉ có Hạ Nhất Minh chín tuổi đạt tới tầng thứ năm, sau đó bốn năm không có dấu hiệu tiến thêm một bước nào.

Thở nhẹ ra một hơi, Hạ Nhất Minh chậm rãi đứng thẳng lên, ở dưới ánh trăng thân thể nhỏ bé kia lộ ra một chút cảm giác tịch mịch.

Hạ Nhất Đào lè lưỡi. Hắn tiến giai từng bước một, cũng không có hiện tượng như Lục ca. Xuất hiện nổi bật từ nhỏ, được dự đoán có thể so sánh với lão đại, thậm chí có thể vượt qua người được coi là thiên tài – lão đại chỉ cần thời gian. Cho nên hắn tuyệt đối không thể cùng Hạ Nhất Minh buồn rầu.

Tuy rằng, phụ thân Hạ Nhất Mình cùng các vị trưởng bối đã nhiều lần nghiêm khắc chỉ bảo, hơn nữa cực kỳ nghiêm túc nói cho Hạ Nhất Minh biết. Nếu Hạ Nhất Minh không thể đem chấp niệm trong lòng buông bỏ như vậy có bỏ ra cả đời cũng không thể đột phá được chướng ngại này.

Đây là điều huyền bí nhất của nội công bí tịch, ở ba tầng sau, mỗi lần đột phá đều phải cần có cơ duyên xảo hợp, cùng vận khí tốt thì có lẽ đang trong lúc luyện công chính mình đột phá cũng không biết. Còn vận khí không tốt thì mười năm cũng chỉ như một ngày không thể tiến bộ được.

Tất nhiên, tu luyện càng cao khi đột phá chướng ngại càng lớn.

Như Hạ gia đời thứ nhất, đời thứ hai khi tu luyện tới tầng thứ bảy phải tiêu phí tới mười năm, có khi còn hơn mười năm mới có thể đột phá tầng chướng ngại.

Hạ Nhất Minh tuy rằng hiểu được đạo lý này, cũng biết mười ba tuổi tu luyện tới tầng thứ năm cũng đã là nổi bật. Ngay cả như nhị ca Nhất Hải, tam ca Nhất Huyễn cũng phải tới khi mười bảy tuổi mới đạt tới tầng thứ sáu. Mà Hạ Nhất Minh còn rất nhiều thời gian để tu luyện.

Chính là, muốn biết là một chuyện, còn làm được hay không lại là chuyện khác.

Buông bỏ chấp niệm trong lòng, đối với đứa trẻ nhỏ tuổi như Hạ Nhất Minh là rất khó.

Thấy được sắc mặt ủ dũ của Lục ca, Hạ Nhất Đào tay chân cuống quýt, hắn tuy rằng nhỏ hơn Lục ca hai tuổi, hơn nữa lại không phải là thân sinh huynh đệ. Mỗi khi Hạ Nhất Minh nhíu mày, Hạ Nhất Đào đều xuất hiện cảm giác hết hồn. Nhất Đào miễn cưỡng cười, nói: “Lục ca. Đệ còn có chút việc nên về trước. Huynh cũng nhanh chóng trở về đi.”

Hạ Nhất Minh buồn bã gật đầu, phất phất tay. Hạ Nhất Đào liền nhanh chóng ly khai, đi được một đoạn âm thanh liền vọng lại.

“Lục ca. Nếu huynh không cảm thấy có dấu hiệu tấn cấp thì thử đổi một loại nội công bí tịch khác xem. Có lẽ khi ấy sẽ có hiệu quả.”

Hạ Nhất Minh rùng mình. Nội tâm vốn vững như bàn thạch của Hạ Nhất Minh có chút dao động.

Cũng không phải ai khi sở hữu nội công bí tịch cũng như Hạ Nhất Minh có thể tìm một lần là thích hợp với bản thân mình.

Có người phải lựa chọn hai, ba lượt, thậm chí còn hơn nữa. Đương nhiên, điều này cũng tùy vào thiên phú mỗi người, nếu thiên phú kém thì hiệu quả càng không thể nói.

Hạ Nhất Minh mặc dù ở lần đầu tiên lựa chọn đúng nội công bí tịch. Nhưng đã nhiều năm như vậy dừng chân ở bình cảnh, như vậy lựa chọn một nội công bí tịch khác cũng là một loại biện pháp.

Đạo lý ấy, Hạ Nhất Minh cũng sớm hiểu được. Nhưng ngẫm lại, đã luyện nhiều năm Hỗn Nguyên Kình, tại chỉ trong vòng một năm đột phá tới tầng thứ ba thì đây chính là bí tịch thích hợp với mình. Hạ Nhất Minh có chút luyến tiếc không muốn bỏ đi luyện bí tịch khác.

Liếc mắt nhìn xuống dưới chân núi, Hạ Nhất Minh đang định đi xuống, lại thoáng nhìn qua góc áo dính bùn đất khẽ nhíu mày rồi chuyển thân theo hướng khác chạy đi.

Ở bên kia chân núi, có một hồ nước trong suốt, cũng là khu vực chơi đùa của đệ tử đời thứ ba Hạ gia trang.

Đi tới nơi này, Hạ Nhất Minh cởi quần áo sau đó lấy nước hồ lên tẩy rửa vết bùn trên áo. Một lúc sau, bùn trên áo bị tẩy sạch sẽ, chỉ còn lại chút vết nhăn nhưng còn đỡ hơn vừa nãy.

Đang định rời đi, trong hồ đột nhiên hào quang lóe sáng, Hạ Nhất Minh thấy nao nao trong người, quay lại trợn tròn mắt ra nhìn lòng hồ chợt xuất hiện hào quang ánh sáng. Làm tâm thần Hạ Nhất Minh bất chi bất giác bị chấn nhiếp……
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sasicuma
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 719
Age : 26
Registration date : 24/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiên hiệp Vũ Thần   Mon Aug 05, 2013 1:48 pm



Vũ Thần
Chương 2: Hồ trung kỳ ngộ





Đó là một đạo ánh sáng có sắc thái kỳ dị, Hạ Nhất Minh không thể biết được đây là đạo ánh sáng do vật gì phát ra.

Hạ Nhất Minh muốn há mồm ra để kêu lên nhưng trong miệng lại không phát ra được âm thanh gì. Hắn muốn đụng vào vật phát sáng trong hồ nhưng lại phát hiện ra nó ở quá xa.

Chẳng biết làm sao trong đầu Hạ Nhất Minh lại toát lên ý nghĩ phải nhất thiết đụng đến được vật phát ra hào quang, bất chấp kết quả thế nào cũng phải sờ được vật ấy.

Theo bản năng như muốn hét lên thật lớn, tuy rằng không phát ra được tiếng nào nhưng trong nội tâm hắn đã la lên một lần.

Từng bước đi ra phía hồ, Hạ Nhất Minh đã đặt một chân vào bên trong hồ nước. Ban đêm nước hồ lạnh lẽo ngấm vào ống quần, thấm dần vào chân hắn, hàn khí nhè nhẹ trong hồ mang theo nhiệt khí từ chân Hạ Nhất Minh ra đi. Nếu lúc bình thường mà nói, Hạ Nhất Minh đã sớm kêu lên một tiếng sợ hãi, nhưng vào thời khắc khắc này, Hạ Nhất Minh phảng phất như đã mất đi cảm giác.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Hạ Nhất Minh cũng không cảm giác được hai chân của mình đang rảo bước đi vào bên trong hồ nước, hơn nữa cả người cũng dần dần tiến nhập vào.

Phía trên mặt hồ nước, ánh sáng kỳ dị như ẩn như hiện, dần dần chìm xuống phía giữa lòng hồ.

Đây bất quả chỉ là một cái hồ nước nhỏ mà thôi, tôm cá bên trong đó nhìn thấy quang mang kỳ dị đó liền lập tức chạy trốn khắp nơi. Chỉ còn lại Hạ Nhất Minh giống như đang mất hồn lạc phách chậm rãi hướng tới phiến kỳ dị sắc thái đó.

Kỹ thuật bơi của Hạ Nhất Minh cũng từ trong hồ nước này mà luyện ra, từ nhỏ mỗi khi tới mùa hè đều ở chỗ này tập luyện, kỹ năng bơi cũng theo đó mà không ai dạy cũng tự biết. Tuy không phải là đứng đầu, nhưng bơi một đoạn cũng không có vấn đề gì.

Hạ Nhất Minh dần dần càng ngày càng tiến gần về phía kỳ dị quang mang đó.

Càng lại gần, Hạ Nhất Minh cảm giác như mình càng bị thứ này hấp dẫn tới, giống như đứa trẻ con được kẹo hay như Hoa hoa công tử nhìn thấy mỹ nữ trần trụi mà tiến lại. Hạ Nhất Minh căn bản không thể sinh ra bản năng để chống cự lại.

Hạ Nhất Minh vươn nhẹ cánh tay về phía trước, hướng phía quang mang kỳ dị nhẹ nhàng vuốt ve.

Nhẹ nhàng giống như trên tay đang cầm một món đồ vô giá trị, giống như đang cầm trong tay một sinh mệnh nhỏ bé.

Đây là vật hình tròn trơn nhẵn, vật hình tròn phảng phất như có thể phát sáng, nhưng khi hai tay của Hạ Nhất Minh chạm vào trùm quang mang ấy thì trong đầu hắn lại hiện về vô số hình ảnh cùng thanh âm.

Xuất hiện trước tiên là một hình ảnh trống rỗng, toàn bộ chỉ là trống rỗng, trừ bỏ trống rỗng thì vẫn chỉ là trống rỗng. Mà thân thể Hạ Nhất Minh giống như sinh ra cảm giác tất cả mọi vật đều không có.

Không có sầu lo, không có thương tổn tâm hồn, không có vui sướng, cũng không có tiếng nói truyện hoan hô, hết thảy mọi thứ đều không có, Hạ Nhất Minh giống trở thành thai nhi đang ở trong cơ thể một người mẹ. Hoàn toàn trải nghiệm cảm giác hàm ý hai từ “trống rỗng.”

Cái này cũng không phải là tinh thần tiến vào hư không, mà là chân chính cảm giác trống rỗng.

Không biết trải qua bao nhiêu lâu, một chút ánh sáng ở trên không trung xuất hiện, phảng phất như ánh sáng duy nhất của mặt trời mọc, theo sau vô tận “Khoảng không” sinh ra.

Nhưng mà, luồng ánh sáng đó cũng không phải thuận lợi thắp sáng lên, sau một lúc sáng lên lại dần ảm đạm đi. Cả thế giới lại một lần nữa chìm vào trong bóng tối.

Chỉ là, ánh sáng rất nhanh sau đó lại xuất hiện. Quang mang sáng ngời xua đi bóng tối đang bao trùm, đem tất cả mọi thứ dần dần hiện ra.

Cứ như vậy, ánh sáng lại biến mất rồi lại xuất hiện lặp đi lặp lại nhiều lần.

Mỗi lần lặp đi lặp lại, tựa như sau mỗi một lần biến mất, một lần hiện ra đều là một vòng luân hồi. Và sau mỗi một lần luân hồi ấy, lực lượng của ánh sáng càng ngày càng lớn lên. Cuối cùng nó chiến thắng bóng tối, đem hết thảy mọi thứ bao phủ dưới ánh sáng.

Hạ Nhất Minh tựa như tinh thần giờ khắc này thức tỉnh trở lại, hắn giống như một người đứng xem kinh ngạc nhìn thấy mọi kỳ dị biến hóa. Đối với một đứa trẻ như Hạ Nhất Minh mà nói thì căn bản không hiểu mấy cái biến hóa vừa rồi đại biểu cho cái gì. Hạ Nhất Minh có thể xác định duy nhất một điều là chính mình tựa hồ như vừa gặp phải một việc gì đó nguy hiểm.

Sau một lúc tựa hồ ánh sáng vĩnh viễn nở rộ, bống tối tựa hồ cũng vĩnh viễn không thể xâm phạm ánh sáng. Chẳng qua, nó cũng không có rời đi, mà gắt gao cùng với ánh sáng dây dưa một chỗ. Cuối cùng hai loại lực lượng tương phản khác nhau hình thành một vật kỳ dị.

Bên trong đầu Hạ Nhất Minh xuất hiện thêm một cái âm dương bát quái cực đồ, nhất là hai cực ở trung tâm không ngừng xoay chuyển. Giống như chúng muốn đem hết thảy mọi thứ hấp thu vào bên trong.

Trong đầu Hạ Nhất Minh phát ra tiếng nổ ầm ầm, tinh thần hắn không thể chống cự nổi bị hấp thu vào bên trong đó.

Hai cực ở trung tâm không ngừng luân chuyển toát ra những hình vẽ mơ hồ không sao diễn tả nổi. Mà mấy hình vẽ đó ở bên trong đầu Hạ Nhất Minh không ngừng lóe lên.

Tại thời khắc này, Hạ Nhất Minh có cảm giác như được bay lên trời cao, đứng trên mấy vạn thước không trung cảm nhận ánh mặt trời nóng bỏng, cảm nhận những trận gió sắc bén vô cùng. Lại có lúc như đi sâu vào lòng đại dương, thấy được cái đẹp của đáy biển thật không gì sáng được, lại cảm nhận được lực lượng của những ngọn sóng cao tới cả trăm thước.

Đang lúc Hạ Nhất Minh trừng mắt há mồm, thì lại như đi vào sâu trong lòng đất, nhìn thấy vô số các loại khoáng thạch cổ quái, hơn nữa đối với mỗi loại khoáng thạch lại hiểu rõ như lòng bàn tay. Ngay sau ấy, Hạ Nhất Minh lại tiến vào sâu trong lòng dung nham nóng chảy, dòng dung nham màu đỏ phun trào cơ hồ làm tan chảy tất cả mọi thứ làm cho hắn sợ tới hồn phi phách tán.

Mắt hoa lên một cái, Hạ Nhất Minh liền ly khai khỏi đó mang theo những hình ảnh vĩnh viễn không thể quên được bởi cái đẹp của đại dương và sự khủng bố của lòng đất. Đi tới bên trong một khe sâu, Hạ Nhất Minh ngẩng lên thấy được mênh mông bát ngát vạn trượng trên cao, ở trên cao nhìn xuống hắn nhỏ bé chỉ như một hạt bụi mà thôi.

Giây phút đó, Hạ Nhất Minh như được đưa lên cao, cả thế giới đều nằm dưới chân hắn.

Đây là một thế giới xinh đẹp, vô số các loại kỳ hoa dị thảo, rừng rậm nguyên thủy bừng bừng toát lên sinh cơ. Hạ Nhất Minh cảm nhận được thế giới bên dưới đang phóng thích lực lượng cường đại sinh mệnh không ngừng.

Bỗng nhiên, một mảng sương mù màu trắng từ khắp mọi ngóc ngách của thế giới tuôn ra, chỉ trong vòng nháy mắt hết thảy mọi thứ đều trở nên yên tĩnh, cả thế giới hoàn toàn bị đóng băng. Hạ Nhất Minh thậm chí còn thấy được những đóa hoa xinh đẹp bị đóng băng, phảng phất như được làm ra từ những người công tượng khắc băng giỏi nhất vậy.

Hạ Nhất Minh trong lòng kinh hãi vô cùng, nếu có thể hắn muốn sớm rời khỏi hoàn cảnh nơi đây. Nhưng giờ phút này Hạ Nhất Minh thân bất do kỷ, vô luận dùng cách nào cũng không thể rời đi.

Giờ phút này, ở bên trong thế giới đóng băng, Hạ Nhất Minh tựa hồ như cả tinh thần lẫn ý thức cũng bị đông lạnh không thể nhúc nhích được.

Bỗng, một tiếng sét thật lớn từ trên trời truyền ra.

Cả thế giới trắng xóa nhất thời trở nên ảm đạm đi, trên bầu trời mỗi một ngõ ngách đều lóe lên những tia chớp, những tia chớp này phảng phất như vô cùng vô hạn, không bao giờ suy kiệt.

Một dòng điện thật lớn xẹt qua không trung, đánh vào băng đóng trên mặt đất, đem tất cả mọi thứ đánh tan đi.

Những dòng điện thật lớn chớp lên như nhảy múa trên bầu trời, lình hồn cùng tinh thần Hạ Nhất Minh cũng tùy theo đó mà giao động không ngừng.

Rốt cục, khi một dòng điện đánh xuống trước mặt Hạ Nhất Minh, Hạ Nhất Minh liền thấy trước mắt xuất hiện một đạo ánh sáng.

Đây là nguyên thủy nhất của một đạo ánh sáng, sở dĩ ở bên trong là căn nguyên lực lượng.

Hạ Nhất Minh không chút do dự vươn cánh tay, đem đạo quang mang nắm lấy, cùng lúc ấy tinh thần và thể xác Hạ Nhất Minh liền hòa nhập vào đạo quang manh thành một thể.

Tất cả mọi thứ đều chớp lên, cả thế giới ở trước mắt Hạ Nhất Minh chậm rãi tan vỡ.

Hạ Nhất Minh đột nhiên rùng mình một cái, hắn đột nhiên nắm được quyền điều khiển thân thể của mình.

Hàn khí lúc này đang xâm nhập vào mọi ngõ ngách trong thân thể, nhắc nhở cho Hạ Nhất Minh biết lúc này tình trạng của hắn đang không phải là một tình cảnh tốt. Quay đầu nhìn lại, chung quanh mình đều là nước, nguyên lai Hạ Nhất Minh bất tri bất giác đã tiến vào bên trong hồ nước lạnh lẽo.

Hạ Nhất Minh thập phần khủng hoảng, tuy rằng thể chất của hắn so với những đứa bạn cùng lứa cường hãn hơn rất nhiều, nhưng dù sao Hạ Nhất Minh cũng mới chỉ có mười ba tuổi. Đột nhiên trong lúc không biết gì đã xuất hiện bên trong hồ nước, nếu không thất kinh thì đó tuyệt là chuyện không thể.

Không chỉ có thế, Hạ Nhất Minh còn cảm thấy bực mình, hắn còn cảm thấy ngực mình như căng lên, tùy lúc đều có thể nổ tung.

Có thể bởi vì xuất phát từ bản năng cầu sinh, song chưởng của Hạ Nhất Minh hoa lên thân thể hắn giống như một con cá nhanh chóng hướng phía mặt nước bơi lên.

Hạ Nhất Minh cũng không nhận ra, giờ đây kỹ năng bơi lội của mình tựa như được thoát thai hoán cốt, chỉ nhẹ nhành vươn cánh tay ra quào quào vài cái đã từ dưới đáy hồ trực tiếp lao lên trên mặt hồ.

“Hô…”

Hạ Nhất Minh nhô đầu ra khỏi làn nước, tham lam hớp lấy những ngụm không khí để thở, cái cảm giác mà người chết chìm mới có thể cảm nhận được làm cho Hạ Nhất Minh giờ phút này rất quý trọng không khí. Tựa như hô hấp cả đời của mình Hạ Nhất Minh muốn lúc này hít thở hết toàn bộ.

Thật lâu sau đó, Hạ Nhất Minh thả lỏng hạ thân, hắt xì một cái, thân thể run run bắt đầu hướng phía bờ bơi lại.

Một lát sau, Hạ Nhất Minh đã tới bờ của hồ nước, hai tay đặt lên mặt bờ, cả người xoay nhẹ một cái đã đứng trên mặt bờ hồ.

Quay lại nhìn bờ nước u ám, trong lòng Hạ Nhất Minh tràn ngập sợ hãi. Trong trí nhớ của hắn, chỉ nhớ rõ được hắn tới bên hồ nước để tẩy vết bẩn trên quần áo, sau đó thấy được một đạo ánh sáng kỳ bí còn lại hết thảy mọi thứ đều không nhớ rõ ràng. Chính là trong khoảng thời gian hoàng hốt ấy Hạ Nhất Minh thấy được rất nhiều cảnh tượng kỳ quái không thể lý giải được.

Những loại cảnh tượng đấy như có thật, nhưng Hạ Nhất Minh biết chúng chỉ là ảo cảnh. Bởi vì nếu những cảnh tượng đấy đều là sự thật thì Hạ Nhất Minh đã không còn sống tới bây giờ.

Nhìn lại cả người quần áo ướt sũng, Hạ Nhất Minh hiểu được trong một khoảng thời gian ngắn không thể làm cho chúng khô đi được. Hơn nữa cái địa phương quỷ dị này, Hạ Nhất Minh thật không giám ở lại lâu thêm chút nào nữa.

Xoay người một cái, Hạ Nhất Minh hướng phía Hạ gia trang chạy trối chết. Bây giờ trong lòng hắn cái hồ nước này trở này một bóng đen không thể xóa được.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sasicuma
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 719
Age : 26
Registration date : 24/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiên hiệp Vũ Thần   Mon Aug 05, 2013 1:49 pm

Vũ Thần
Chương 3: Thần luyện phong ba





Hạ Nhất Minh quay lại Hạ gia trang là vào lúc trời tờ mờ sáng.

Hà gia trang ở vùng này được coi là một gia trang nổi tiếng, lão trang trủ Hạ Vũ Đức là một người đem nội kình tu luyện tới đỉnh thập cấp cao thủ, ở trong vòng mấy trăm dặm xung quanh được coi là một nhân vật đứng đầu.

Hạ Vũ Đức sinh ra ba người con, tuy rằng bọn họ tu luyện công pháp có thuộc tính bất đồng, nhưng mỗi một người con trai tu vi ít nhất là đạt tới bát tầng nội kình. Chỉ có người con cả là Hạ Thuyên Tín đã sớm tu luyện tới cửu cấp nội kình. Cho nên ở thế hệ thứ ba, người con trưởng tên Hạ Nhất Thiên năm nay tuy mới có hai mươi mốt tuổi, nhưng đã đem nội kình tu luyện tới thất cấp. Vô luận thế nào cũng là đệ nhất nhân trong hệ thứ ba.

Còn mấy đứa con tuy rằng chưa đột phá tới tầng thứ bảy, nhưng lấy niên kỷ của bọn họ bây giờ mà nói thì chỉ một sớm một chiều mà đạt được. Lúc này đây danh vọng Hạ gia trang đang như mặt trời giữa ban trưa.

Quy củ Hạ gia rất nghiêm, mỗi khi trời sáng sớm trong đời thứ ba những ai đạt tới lục tầng nội kình bí tịch đều phải tiến hành luyện công buổi sáng. Làm Hạ Nhất Minh vội vàng từ hồ nước quay trở lại gia trang, bên trong sân tập luyện, đã sớm vang dội lại tiếng quát tháo ầm ĩ.

Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nhìn thời tiết một chút, thầm than một tiếng trong lòng rồi bất chấp cả người ướt sũng liền trực tiếp đi vào sân tập luyện.

Giờ phút này, trên sân tập luyện đang có năm người trong thế hệ thứ ba đang tiến hành trụ cột huấn luyện, bọn họ đều là những đệ tử chưa đạt tới tầng thứ sáu. Ba nam hai nữ, trong đó bao gồm cả Hạ Nhất Minh.

Lối vào sân tập luyện, một hán tử có thân hình cao lớn đang khoanh tay đứng, hắn cứ như vậy đứng trong sân, giống như một quả núi mang đến cho người ta áp lực cực lớn.

Hạ Nhất Minh bước về phía trước, đi tới bên người hán tử, nhẹ giọng nói: “Tam thúc!”

Hán tử này đúng là tam thúc của Hạ Nhất Minh tên là Hạ Thuyên Nghĩa, hắn quay đầu lại nhìn, đôi mắt ẩn hiện một tia tức giận. Nhưng khi thấy được bộ dáng chật vật của Hạ Nhất Minh cũng không khỏi rùng mình một cái, hỏi: “Cháu như thế nào bây giờ mới tới? Trên Cháu sao lại đầy nước?”

Hạ Nhất Minh sắc mặt đỏ lên một chút, trả lời: “Tam thúc! Cháu tối qua luyện trung bình tấn ở trên sườn núi cả đêm, lúc quay về quần áo bị dơ, đi đến bên hồ tẩy rửa không cẩn thận bị ngã xuống đó.”

Hạ Thuyên Nghĩa trên mặt dần mất đi vẻ giận giữ, nói: “Nhất Minh. Thúc biết cháu muốn tìm nơi công, nhưng buổi tối tốt nhất cũng không nên đi ra ngoài.”

“Vâng.”

Hạ Thuyên Nghĩa vung tay lên, nói: “Trở về thay quần áo đi. Sau đó quay lại đây!”

Hạ Nhất Minh khom người một chút, sau đó chạy nhanh về phía phòng mình, thuần thục thay bộ quần áo luyện công rồi chạy trở lại sân tập luyện, gia nhập với mấy người ở đó.

Hạ Thuyên Nghĩa nhìn thấy ánh mắt quật cường của Hạ Nhất Minh khẽ có chút lắc đầu thở dài.

Theo mỗi khi ngày mới bắt đầu, những đệ tử này đều phải tu luyện ba giờ mới xong, sau khi Hạ Thuyên Nghĩa kêu đình chỉ, dặn dò một lúc mới quay người đi.

Hắn vừa mới đi xa, mấy tiểu tử đều không hẹn mà ngồi ngay xuống mặt đất, cả ngay hai nữ hài tử cũng không ngoại lệ.

Hạ Nhất Minh quét ánh mắt nhìn mấy vị huynh đệ tỷ muội một vòng, rồi giống như mọi khi quay người bước đi.

“Nhất Minh. Tầng thứ năm của ngươi khi nào đột phá?” Một giọng nói lười biếng trong đám thanh niên truyền ra.

Hạ Nhất Minh không cần quay đầu cũng biết người hỏi so với mình kém hơn hai tuổi tên là Hạ Nhất Chương.

Ở trong gia tộc, đại bá Hạ Thuyên Tín sinh bốn người con, theo thứ tự con trưởng là Hạ Nhất Thiên, người thứ hai là Hạ Nhất Hải, người thứ năm là Hạ Nhất Chương và người thứ bảy tên Hạ Nhất Vực. Phụ thân Hạ Thuyên Danh của hắn còn có hai người con là người thứ ba Hạ Nhất Huyễn và bát muội Hạ Nhất Lung. Còn lại tam thúc Hạ Thuyên Nghĩa sinh một nam một nữ là tứ tỷ tên Hạ Nhất Linh, và tiểu đệ Hạ Nhất Đào.

Tuy rằng đều cùng là thành viên trong gia tộc, nhưng quan hệ tỷ muội ở bên trong đều có tốt có xấu.

Bốn người con trai của đại bá trước nay đều là cùng tiến thối, đặc biệt là người con cả Hạ Nhất Thiên lại có thiên phú hơn người. Năm ấy mới hai mươi tuổi đã đột phá tầng thứ bảy nội kình, được tầng lớp cao cấp trong gia tộc cực kỳ xem trọng.


Lão Nhị cùng Lão Tam quan hệ hơi mật thiết một chút, chẳng qua do đông đảo huynh đệ ở chung một chỗ nên cơ bản tương đối thuận hòa.

Hôm nay, thế hệ thứ ba có chín người, Hạ Nhất Thiên, Hạ Nhất Hải còn có Hạ Nhất Huyễn đều đã thành công đạt tới tầng thứ sáu được miễn phải luyện tập hàng ngày.

Mà giờ phút này mở miệng hỏi chính là đứng hàng thứ năm trong thế hệ thứ ba là Hạ Nhất Chương.

Cước bộ Hạ Nhất Minh dừng lại, hừ nhẹ một tiếng: “Còn chưa có đột phá. Chẳng lẽ Ngũ ca huynh sắp đột phá sao?”

Hạ Nhất Chương hắc hắc cười nói: “Ta tấn chức tầng thứ năm mới có gần một năm mà thôi, như thế nào đã nhanh như vậy đột phá. Nhưng Lục đệ đã dừng ở đây bốn năm rồi. Năm đó đệ cùng Nhị ca, Tam ca cùng lúc tiến vào tầng thứ năm, bây giờ bọn họ đã tấn chức. Còn đệ vẫn dậm chân tại chỗ, hắc hắc đệ phải cố gắng thật tốt a.”

Hạ Nhất Minh mày hơi nhướng lên một chút, lửa giận trong lòng khẽ bốc lên, nhưng không quay người lại chỉ lãnh đạm nói: “Đa tạ, Ngũ ca quan tâm. Điều này ta hiểu.”

Dứt lời, Hạ Nhất Minh nhanh chóng đi về phía trước không quay đầu lại.

Hạ Nhất Chương thở dài ra một hơi, dùng một loại ngữ khí trào phúng nói: “Lục đệ. Theo ta thấy ngươi nên đổi loại nội kình bí tịch khác tu luyện đi. Có lẽ có thể một hơi vọt lên tới tầng thứ sáu không chừng.”

Hạ Nhất Minh cước bộ không có chút nào dừng lại, giống như chưa từng nghe qua lời nói của Hạ Nhất Chương cứ như vậy rời đi.

Còn lại năm người nhìn nhau, Hạ Nhất Đào đột nhiên bật dậy, hướng phía Lục ca vừa rời đi chạy nhanh theo.

Tỷ muội Hạ Nhất Linh cùng Hạ Nhất Lung liếc mắt căm tức nhìn Hạ Nhất Chương, cùng nắm tay xoay người rời đi. Còn lại lão thất Hạ Nhất Vực nhăn mày nói: “Ngũ ca. Huynh như thế nào lại đi trêu trọc Lục ca. Nếu phụ phân cùng đại ca biết được huynh khẳng định sẽ ăn mắng, lại còn liên lụy cả đệ.”

Hạ Nhất Chương trừng mắt nhìn lão thất, nói: “Lá gan ngươi càng ngày càng nhỏ. Hừ. Ta nói đúng hắn định làm gì? Chỉ cần ta so với hắn sớm tiến vào tầng thứ sáu hơn thì chẳng ai nói được ta cái gì cả.”

Hạ Nhất Vực nói thẩm trong miệng một vài tiếng, đến ngay cả chính bản thân hắn cũng không nghe được âm thanh: “Ngươi không phải đố kỵ Lục ca sớm hơn tiến vào tầng thứ năm sao.”

Cũng may Hạ Nhất Chương không nghe được những lời này của thân đệ đệ mình nếu không khẳng định sẽ tức giận ngay đương trường.

“Lão thất. Ngươi cũng phải cố gắng tranh thủ, tranh thủ sớm đột phá lên tầng thứ sáu. Như vậ, nhà chúng ta mới có thể dẫn đầu các mạch.” – Hạ Nhất Chương nghiêm mặt nói.

Hạ Nhất Vực trợn tròn mắt, khó có thể tin nói: “Ngũ ca. Huynh mới tấn giai lên ngũ cấp mới gần năm, mà đệ thì mới tháng trước thôi. Chẳng lẽ huynh muốn đệ lập tức độ phá?”

Hạ Nhất Chương giận giữ hừ một tiếng, nói: “Cũng được. Ta muốn đệ cố gắng gấp bội lần để đuổi theo đại ca, nhị ca…” Hạ Nhất Chương dừng một chút rồi do dự nói: “Còn có tam ca bọn họ như nhau. Không phải đều thành công đột phá tầng thứ sáu sao?”

Hạ Nhất Vực hai mắt nhìn thẳng, nói: “Ngũ ca. Nhị ca và Tam ca so với đệ lớn hơn năm, sáu tuổi mà cũng chỉ mới đột phá tới tầng thứ sáu chỉ một năm nay mà thôi.”

Hạ Nhất Chương sắc mặt đỏ lên, nói: “Được. Lão Thất, đệ học ở đâu thói tranh luận về cãi ta. Có phải muốn ăn đánh?”

Hạ Nhất Vực lập tức giật mình, nói: “Ngũ ca. Ta không có a. Ta luyện còn không được sao.”

“Được. Hiện tại lập tức bắt đầu khổ luyện. Ta sẽ luyện cùng với ngươi, không cần buồn bã ỉu xìu.”

Hạ Nhất Vực: “….”

Hạ Nhất Vực thầm nghĩ: “Hắn thực sự là thân ca ca ta sao?”

********************************

Hạ Nhất Minh ly khai nhanh khỏi sân tập luyện, trong lòng hắn tràn ngập lửa giận nhưng không có chỗ phát tiết. Bởi vì, Hạ Nhất Minh biết, nếu như chỉ vì lời nói qua lại mà động thủ đánh nhau, hắn sẽ bị phục thân trách phạt.

Bỗng nhiên, ở phía sau truyền đến thanh âm thở gấp gáp, trong lòng Hạ Nhất Minh truyền tới một cỗ cảm giác ấm áp, liền ngừng cước bộ.

Quả nhiên, thanh âm Hạ Nhất Đào vang lên: “Lục ca. Huynh không cần nghe lời Ngũ ca nói. Là do huynh ấy đố kỵ việc huynh tiến vào tầng thứ năm sớm hơn mà thôi.”

Hạ Nhất Minh mỉm cười, vỗ vai Nhất Đào, nói: “Huynh hiểu mà. Đệ nhanh trở về nhà tập viết chữ đi, nếu không Tam thúc sẽ mắng ngươi nghịch ngợm. Lại nói cả thôn mời ngươi ăn món Măng Sào Thịt Phiến bây giờ”

Nhất Đào giật mình, nhanh chóng nhìn xung quanh một lượt, hai tay bưng kín mông vẻ mặt tỏ vẻ sợ hãi.

May mắn, Hạ Nhất Đào cũng không có nhìn thấy thân ảnh của lão ba, lúc ấy mới thở nhẹ ra một hơi, do dự nói: “Lục ca. Kỳ thật, Ngũ ca nói cũng có đạo lý hay là huynh thử đổi loại bí tịch khác xem.”

Hạ Nhất Minh sắc mặt lộ vẻ căng thẳng, sau đó cười nói: “Huynh sẽ suy nghĩ xem. Cám ơn đệ.”

Hạ Nhất Đào tạm biệt một tiếng rồi xoay người nhanh chóng rời đi. Xem ra, móm Măng Sào Thịt Phiến đối với Nhất Đào có uy hiếp không nhỏ.

Nhìn tiểu đệ rời đi, Hạ Nhất Minh thở dài ra một hơi, nụ cười trên mặt sớm đã biết mất không còn một chút nào. Hạ Nhất Minh xoay người lại thì bỗng thấy một thân ảnh hiện ngay trước mắt, trong lòng run lên, vận lực vào hai chân lập tức nhảy lui về phía sau mấy trượng.

Vừa mới làm ra thế thủ, Hạ Nhất Minh liền cười khổ đứng thẳng dậy, nói: “Tam thúc. Thúc như thế nào lại đùa với tiểu chất như vậy?”

Khuôn mặt nghiêm tục của Hạ Thuyên Nghĩa lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nói: “Nhất Minh. Phản ứng của cháu không tồi a.”

“Đa tạ, Tam thúc khích lệ.”

“Nhất Minh. Ta cùng đại bá và phụ thân cháu đã thương lượng qua.” Hạ Thuyên Nghĩa đột nhiên nói: “Cháu nếu muốn đổi lại một bộ bí tịch tu luyện khác thì có thể trực tiếp đi cùng với đại bá tới tàng thư các trong gia tộc, để lựa chọn lại.”

Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ run lên, nói: “Đa tạ, Tam thúc.”

Hạ Thuyên Nghĩa gật đầu một cái, đi về nơi Hạ Nhất Minh vừa rời đi, đồng thời nói: “Ta đi xem Nhất Đào. Nếu nó không luyện chứ tốn. Nhất định sẽ cho nó nhịn cơm.”

Nhìn theo bóng dáng Tam thúc rời đi, Hạ Nhất Minh ngửa đầu nhìn trời, rốt cục thở dài rời đi. Không thể tưởng được ngay cả phụ thân và mọi người đều vì chuyện của mình mà bàn qua. Xem ra mình muốn kiên trì cũng không được.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tiên hiệp Vũ Thần   Today at 8:50 am

Về Đầu Trang Go down
 
Tiên hiệp Vũ Thần
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: ..::TIÊN SẮC HIỆP VIỆN::.. :: .:Sắc Hiệp:.-
Chuyển đến