IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [Đô Thị] Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu - TG: Thân Vương

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7
Tác giảThông điệp
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 25
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu - TG: Thân Vương    Wed Sep 04, 2013 3:02 pm

Chương 152: Video

Người dịch: Friendship
Sưu tầm by luukinhte - MangaClub.Vn
Nguồn: Mê Truyện



- Tiểu tử thối! Xem chiêu!

Một cước của Lưu Trường Hà không đá trúng Tiêu Thần, lập tức hét lớn một tiếng, tiến lên túm lấy tay phải của Tiêu Thần giật về phía trước, còn chân lão thì đã quét đến cổ chân Tiêu Thần.

- Hay cho một chiêu Hạt Tử Cái Vĩ (bò cạp quét đuôi).

Tiêu Thần hoảng hốt, tốc độ của lão già này chẳng những rất nhanh, lực lượng trên tay lại lớn đến kinh người, cho dù hắn dùng hết toàn lực thì cũng chỉ có thể đánh ngang tay. Mắt thấy chân của Lưu Trường Hà sẽ quét trúng cổ chân mình, Tiêu Thần mượn thế nhảy dựng lên, vọt qua người Lưu Trường Hà hai thước, ổn định lại trọng tâm một lần nữa. Dùng ba phần Súc Cốt công rút cổ tay ra khỏi bàn tay của Lưu Trường Hà.

Tiêu Thần bước lên trước, hai tay mở lớn, khóa ngược cánh tay của Lưu Trường Hà lại, nâng khủyu tay lên thúc mạnh về phía ngực của Lưu Trường Hà.

Lưu Trường Hà cũng chẳng phải ngồi không, mắt thấy sẽ bị đánh, lão mượn lực bị khóa thuận thế kéo Tiêu Thần về gần người mình, đầu gối trái đá về phía bụng Tiêu Thần.

- Móa! Lão già này bị điên à!

Lưu Trường Hà dùng một chiêu này chính là đấu pháp lưỡng bại câu thương. Nếu giao thủ, Tiêu Thần cũng sẽ bị đầu gối trái của Lưu Trường Hà đá vào bụng, còn Lưu Trường Hà sẽ ăn trọn một cùi trỏ của Tiêu Thần.

Mắt thấy Lưu Trường Hà không có ý gì là sẽ thu chân lại, lão già này thật ra cũng là một người cứng rắn. Nhưng Tiêu Thần lại không định kết oán quá sâu với lão, dù sao nhìn lão ta cũng hơn sáu mươi rồi, nếu không cẩn thận bị một trỏ của mình đánh chết, vậy sẽ rắc rối rất lớn. Ít nhất là sau này hắn sẽ chẳng thể ở lại trung học số 6 nữa.

Không đành lòng đánh bị thương lão già này, Tiêu Thần đẩy mạnh tay lão ra, đồng thời thân hình nhanh chóng lùi về sau vài bước, tránh khỏi đầu gối trái của Lưu Trường Hà.

- Là ai dạy cậu Hồng Quyền của Thiếu Lâm?

Lưu Trường Hà thu tay lại, đứng một bên khiếp sợ nhìn Tiêu Thần. Cậu học sinh lưu manh này tuy chẳng cao lớn gì, nhưng lại là một cao thủ nội gia! Mà nhất là một chiêu vừa dùng kia, chính là một chiêu có tính công kích cực cao trong Hồng Quyền của Thiếu Lâm, Kê Hình Bộ!

- Hồng Quyền của Thiếu Lâm cũng cần người khác dạy? Ông quá coi thường tôi rồi.

Tiêu Thần nhếch miệng cười.

- Tuổi thì không lớn, nhưng giọng điệu lại hơi lớn rồi đấy.

Lưu Trường Hà hừ lạnh nói, tuy trong lòng lão cũng khâm phục người học sinh này, ít nhất một chiêu Kê Hình Bộ kia cũng rất có dáng có vẻ, có khí thế cương mãnh của Hồng Quyền Thiếu Lâm.

Tiêu Thần khoát tay, trong lòng không cho là đúng. Bộ Hồng Quyền này hắn học được khi xem tivi, cũng chẳng mất bao nhiêu công phu.

- Được rồi, ông cũng dừng lại một chút đi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, đánh đánh giết giết cũng không tốt, xã hội hiện giờ là hòa bình.

Tiêu Thần cười cười, thật ra hắn rất thưởng thức vị Phó hiệu trưởng này. Trong tay lão có công phu thật, tính cách lại nóng như lửa, quyền pháp còn cương mãnh hơn người trẻ tuổi.

- Tốt, để tôi xem cậu muốn nói điều gì.

Lưu Trường Hà hừ một tiếng, ngồi xuống trước bàn trà. Tiêu Thần cũng làm theo tinh thần kính già yêu trẻ, rót cho lão một chén nước, hai người ngồi xuống nói chuyện.

- Nói đi, hôm nay rốt cuộc có chuyện gì?

Lưu Trường Hà uống một hớp nước, nhanh chóng hỏi.

Tiêu Thần nhún vai, nói:

- Tôi cũng không quay cóp, là mụ kia hãm hại tôi. Tôi không cho rằng mụ ta là một phụ nữ, đó chỉ là một động vật mọc ra khí quan của nữ mà thôi.

- Tại sao có thể nói như vậy! Dù sao cô ta cũng là giáo viên, cậu là học sinh, học sinh phải tôn trọng giáo viên! Bọn họ là những người truyền tải tri thức!

Lưu Trường Hà quát Tiêu Thần.

- Truyền tải tri thức là một việc vĩ đại, nhưng có loại giáo viên như vậy trong hàng ngũ giáo viên, chỉ tổ làm mất mặt cái nghề nghiệp được người ta tôn trọng này.

Tiêu Thần cũng không chút yếu thế, ỷ vào mình là giáo viên mà gây khó dễ cho học sinh, khinh thường những học sinh xuất thân nghèo khó, dùng âm mưu quỷ kế hãm hại học sinh, giáo viên như vậy không xứng với hai chữ “giáo viên”.

- Cậu!

Lưu Trường Hà còn chưa uống xong chén nước mà đã muốn nổi giận lần nữa, giận đến mức chòm râu cũng rung lên.

- Cộc cộc cộc!

Lúc này, cửa phòng làm việc bị gõ lên.

- Phó hiệu trưởng Lưu! Thầy mau mở cửa, tôi là Tiểu Đường đây!

Bên ngoài phòng vang lên tiếng gọi gấp gáp của Đường Diệm Vân.

- Chủ nhiệm lớp cậu đến rồi, để tôi xem cậu định giải thích thế nào!

Lưu Trường Hà chỉ vào Tiêu Thần quát, đứng dậy đi mở cửa.

- Phó hiệu trưởng Lưu...

Đường Diệm Vân mặc bộ váy màu lam vội vã đi vào văn phòng, vừa vào đã chỉ Tiêu Thần mắng:

- Hay lắm, thằng nhãi không có chí tiến thủ này, cậu lại gây rắc rối cho tôi rồi!

- Ách!

Tiêu Thần chính đang uống nước, thiếu chút nữa đã bị nghẹn, bị Đường Diệm Vân trừng mắt thêm vài lần, chợt nghe cô cười làm lành với Lưu Trường Hà:

- Phó hiệu trưởng Lưu, thật là xin lỗi thầy, cậu Tiêu Thần này nghịch ngợm quen rồi, lần này mang đến phiền phức lớn như vậy, xin thầy tha thứ cho cậu ta. Sau khi về, nhất định tôi sẽ quản lý chặt hơn.

- Tiểu Đường à! Không ngờ lớp học của cô lại xuất hiện một học sinh không tốt như vậy, đó đúng là bất hạnh của lớp cô rồi. Điều này chứng tỏ bình thường cô quản lý không nghiêm, quay cóp trong giờ thi, tát giáo viên trước mặt mọi người, nếu chuyện này bị giới truyền thông biết thì chỉ sợ đây sẽ là vết nhơ lớn nhất năm nay của ngành giáo dục rồi. Danh dự của trung học số 6 Lĩnh Hải cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn!

Giọng điệu của Lưu Trường Hà cũng không mềm xuống, vẻ mặt của Đường Diệm Vân cũng trở nên khó nhìn, hơi đỏ lên cúi đầu nghe Lưu Trường Hà giáo huấn.

Đợi Lưu Trường Hà nói xong, Đường Diệm Vân mới ngẩng đầu lên nói:

- Phó hiệu trưởng Lưu, thầy nói rất đúng, về sau nhất định tôi sẽ quản chặt học sinh này. Nhưng về việc quay cóp thì chỉ sợ vẫn có ẩn tình khác, chỗ này có một đoạn video quay bằng di động, xin thầy xem qua một chút.

Đường Diệm Vân cười đưa lên một chiếc di động hãng Nokia, trên màn hình chính đang dừng ở một hình ảnh, đúng là giáo viên nữ kia.

- Đây là thứ gì?

Lưu Trường Hà nhíu mày hỏi.

- Là thế này, lúc ấy Tiêu Thần và cô Trần Phương phát sinh xung đột, có học sinh trong phòng thi dùng di động quay lại. Trong đó có một số chỗ đáng để xem lại, xin thầy phó hiệu trưởng xem kỹ một chút.

Đường Diệm Vân nói.

- Ồ, còn có thứ này cơ à...

Lưu Trường Hà gật đầu rất có hứng thú, bản thân lão xài di động cũng chưa bao giờ dùng đến chức năng quay video, chỉ là nghe gọi mà thôi, ngay cả tin nhắn cũng không dùng. Cầm điện thoại hơn mười giây, Lưu Trường Hà vẫn không biết phải xem kiểu gì.

- Là thế này.

Đường Diệm Vân vươn ngón tay trắng nõn ra ấn xuống màn hình một cái, đoạn video đã bắt đầu chạy.

Nội dung của đoạn video chính là lúc Trần Phương muốn kiểm tra Tiêu Thần, đầu tiên hai người bắt đầu cãi nhau, sau đó Tiêu Thần đứng lên, mà đoạn hình ảnh sau đó lại làm Lưu Trường Hà thất thần, hai mắt lóe lên lửa giận.

Trần Phương thừa dịp Tiêu Thần nói chuyện với mình, đưa tay mò lên bàn hắn, chỉ mất mấy giây đã viết xuống vài chữ. Trong đoạn video, sau khi làm việc này thì Trần Phương liền dùng mấy từ tiếng Anh đó làm lý do, chỉ trích Tiêu Thần quay cóp.

- Quá đáng! Thật quá đáng!

Lưu Trường Hà giận dữ, bàn tay khô vàng quăng mạnh di động xuống đất. “Bộp” một tiếng, điện thoại Nokia nổi tiếng bằng độ bền và rắn chắc cũng bị ném vỡ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 25
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu - TG: Thân Vương    Fri Sep 06, 2013 3:25 pm

Chương 153: Cuộc thi cuối kỳ kết thúc

Người dịch: Friendship
Sưu tầm by luukinhte - MangaClub.Vn
Nguồn: Mê Truyện



- Cô Đường, cô cho lão Lưu đó xem cái gì vậy?

Tiêu Thần chính đang uống nước, chợt nghe Lưu Trường Hà hét lớn một tiếng, sau đó một chiếc di động đẹp đã bị lão ném vỡ, cả người tức giận đến run rẩy, không biết là nổi điên vì điều gì.

Lão già này không biết tiền rất khó kiếm sao? Một chiếc đi động đẹp như vậy ít nhất cũng phải hai ba ngàn tệ, thật là một lão phá gia chi tử!

- Tiêu Thần! Cậu nói gì vậy, mau xin lỗi thầy Phó hiệu trưởng đi!

Đường Diệm Vân trừng mắt nhìn Tiêu Thần một cái, gắt lên. Người này thật là, chẳng chịu chú ý trường hợp gì cả, không tạo rắc rối cho mình thì hắn sẽ chết sao.

- Tiểu Đường, cô không nên trách cậu ta nữa!

Lưu Trường Hà hít sâu một hơi, trên mặt xuất hiện chút chán nản. Lão quay người lại nhìn Tiêu Thần, lắc lắc đầu thở dài nói:

- Cô dẫn cậu ta đi đi, chuyện này tôi sẽ xử lý.

- Phó hiệu trưởng Lưu, thầy không sao chứ?

Thấy khí sắc của lão không tốt lắm, Đường Diệm Vân không khỏi kỳ quái. Vừa rồi còn hùng hùng hổ hổ, thế mà đảo mắt mội cái đã như già đi vài tuổi, giống một quả bóng bị xì hơi vậy.

Không phải thầy Phó hiệu trưởng đau lòng đấy chứ? Đường Diệm Vân rất là lo lắng.

- Không sao hết, cô dẫn cậu ta đi đi.

Lưu Trường Hà ngồi xuống ghế, sắc mặt khô vàng, mờ mịt.

- Được rồi, làm phiền thầy, thầy bảo trọng.

Đường Diệm Vân cũng không biết nên nói gì cho phải, cô quăng cho Tiêu Thần một ánh mắt, ra hiệu cho hắn cùng đi ra ngoài.

Tiêu Thần đặt chén nước xuống, lúc đi ngang qua Lưu Trường Hà thì liền vỗ vỗ lên bờ vai lão:

- Lớn tuổi như vậy rồi mà cứ giận dữ buồn phiền sẽ không tốt, gặp việc phải bình tĩnh, không bước tới được thì có thể lùi.

- Tiêu Thần, cậu nói linh tinh gì vậy! Mau quay lại đây!

Đường Diệm Vân bị lời này của Tiêu Thần làm hoảng sợ, không biết trong đầu người này có bị nhồi xi măng vào hay không. Vậy mà lại dám nói với Phó hiệu trưởng là không bước tới được thì có thể lui. Tên này điên rồi phải không!

Điều kỳ quái là Lưu Trường Hà cũng không tức giận, ngược lại là ngẩng đầu lên, miệng mang nụ cười nhìn Tiêu Thần vài cái, tâm tình lập tức tốt hơn rất nhiều, nói:

- Nhóc cũng thú vị đấy, coi như lão già này kết bạn với cậu.

- Ông cũng có vài phần hào khí, vậy nên tôi miễn cưỡng kết người bạn này.

Tiêu Thần cười lớn vươn tay mình ra, nắm lấy bàn tay khô héo của Lưu Trường Hà, một già một trẻ nhìn nhau cười to.

- Đây... Đây là tình huống gì vậy?

Đường Diệm Vân đứng bên cạnh mở to mắt nhìn một già một trẻ cổ quái này, miệng thì há hốc, vẻ mặt không thể tin nổi.

Ai trong trung học số 6 cũng biết tính tình của Lưu Trường Hà. Đây là một con báo điển hình, tác phong cẩn thận, làm việc nghiêm túc, được gán cho danh hiệu lão diêm vương mặt sắt. Mà Lưu Trường Hà còn là một cao thủ nội gia, đã từng có một số lưu manh ngoài xã hội đến gây rối ở trường, đều bị lão già này đánh chạy. Đây là một người điển hình về mặt sống tâm huyết và nghiêm tắc.

Mặc dù Tiêu Thần bị oan, nhưng dù sao hắn cũng tát giáo viên trước mặt mọi người. Chẳng những Lưu Trường Hà không làm khó Tiêu Thần, ngược lại còn kết bạn với hắn, Đường Diệm Vân đứng ngoài xem mà hồ đồ luôn rồi. Sau khi một già một trẻ cười xong thì Tiêu Thần mới đi tới bên cạnh Đường Diệm Vân, không ngờ dám cầm tay cô, kéo ra khỏi văn phòng.

- Thi Nhu?

Vừa ra khỏi vòng thì Tiêu Thần liền thấy được Cao Thi Nhu, cùng đi còn có hai người Lương Yến Yến và Ôn Thông. Ba người đến cùng với Đường Diệm Vân, tuy nhiên chỉ có mình Đường Diệm Vân tiến vào văn phòng.

Cao Thi Nhu mất mấy giây mới phục hồi tinh thần lại, đôi mắt to xinh đẹp nhìn chằm chằm tay Tiêu Thần đang nắm chặt tay Đường Diệm Vân, không biết đang giở trò quỷ gì.

- Ách!

Lúc này Tiêu Thần mới phản ứng lại, vội vàng bỏ tay Đường Diệm Vân ra, quay đầu nhìn cô nghiêm túc nói:

- Tôi nói cô Đường này, hôm nay tôi phải phê bình cô.

- Cái gì?

Đường Diệm Vân vừa phục hồi tinh thần lại, có chút ngạc nhiên nhìn Tiêu Thần, ba người Cao Thi Nhu cũng tò mò nhìn hắn.

Người này lại muốn chơi chiêu gì, vừa rồi còn vui vẻ cầm tay chủ nhiệm lớp, mà bây giờ lại lập tức thay đổi sắc mặt khác.

- Khụ khụ!

Tiêu Thần hắng giọng một cái, tiến lên ôm lấy Cao Thi Nhu, bắt đầu giáo huấn Đường Diệm Vân:

- Làm một chủ nhiệm lớp, nhất là một nữ chủ nhiệm xinh đẹp ưu tú, sau cô có thể kéo tay một học sinh nam trước mặt bạn gái cậu ta được? Chẳng lẽ cô không sợ tiểu Thi Nhu của tôi hiểu lầm sao? Tuy tôi biết mình rất ưu tú, rất tuấn tú, rất uy mãnh, nhưng đây cũng không phải lý do để cô chiếm tiện nghi chứ? Hơn nữa, nếu cô muốn chiếm tiện nghi đến vậy, bất cứ lúc nào cũng có thể nói với tôi. Tôi tìm một nơi bí mật không ai biết, cho cô chiếm đủ luôn.

Tiêu Thần còn chưa nói xong, thịt mềm bên eo đã nhận lấy công kích. Điều làm hắn có chút buồn bực là Lương Yến Yến đang đứng bên phải hắn cũng tham dự vào. Không biết cô nàng này dở chứng gì, vậy mà cũng xông lên chăm sóc eo hắn một cái.

- Lương Yến Yến, sao cô lại véo tôi?

Trong lòng Tiêu Thần có chút mừng thầm. Theo lý mà nói, người nên véo mình sau khi nghe mấy lời kia phải là bạn gái mình mới đúng. Cao Thi Nhu véo cũng có nguyên nhân của mình, dù sao cũng là ghen. Nhưng Lương Yến Yến thì có ý gì? Hay là cô nàng này cũng coi trọng mình?

Lương Yến Yến cười cười nói:

- Tôi ngửi thấy mùi gì thum thủm nên mới ra tay!

“Móa, vậy chẳng phải nói lão tử thum thủm sao!”

Trong lòng Tiêu Thần cực kỳ buồn bực, nhìn Cao Thi Nhu đang bĩu môi cười nhìn mình, trong mắt tràn đầy nhu tình. Hắn lại nhìn Lương Yến Yến, ách, không biết là ánh mắt gì, có chút kỳ lạ, lại có chút mập mờ. Lại ngó ngó Đường Diệm Vân một chút, mặt mang nụ cười, làm ra vẻ rất mờ ám. Cuối cùng là nhìn Ôn mập mạp, vẻ mặt buồn bực cộng thêm mồ hôi lạnh.

Còn gì là thiên lý đây, những cô gái tốt dưới bầu trời đều bị tên gia súc này hại rồi!

Nghĩ đến đây, Ôn mập mạp muốn chạy trốn khỏi mảnh đất thị phi này.

...

Một hồi phong ba của việc quay cóp cứ như vậy mà bình ổn xuống. Ngày hôm sau Tiêu Thần lại được đổi một phòng thi, cứ việc rất khiêm tốn nhưng vẫn đưa tới sự chấn động của cả phòng. Tuy nhiên cũng may là không có việc gì xảy ra nữa, cuộc thi cuối kỳ kết thúc thuận lợi, Tiêu Thần cũng thoải mái hơn rất nhiều.

Ngày kỳ thi kết thúc, Đường Diệm Vân đã nói cho hắn, giáo viên nữ tên Trần Phương kia đã bị điều đi rồi. Điều tới ngành giáo dục của một huyện thuộc Lĩnh Hải, coi như là thăng quan.

Mà tin tức tốt là Hà Phương Nhã mời Tiêu Thần về nhà ăn cơm chiều. Vừa lúc không lâu nữa Tiêu Thần muốn đi bắc, vừa dịp có cơ hội chào tạm biệt mẹ con Hà Phương Nhã. Nhớ tới hương vị đôi môi của Hà Phương Nhã, trong lòng Tiêu Thần không khỏi ngứa ngáy.

Ôm trong lòng một trái tim vừa thuần khiết vừa đen tối, Tiêu Thần đi tới tòa biệt thự nhỏ làm chính mình kích thích này.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 25
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu - TG: Thân Vương    Fri Sep 06, 2013 3:25 pm

Chương 154: Chị Phương Nhã, em yêu chị

Người dịch: Friendship
Sưu tầm by luukinhte - MangaClub.Vn
Nguồn: Mê Truyện



- A, Tiểu Thần, giúp tôi lấy bình xì dầu mới trong tủ bếp lại đây.

Hà Phương Nhã chính đang mặc tạp dề, chỉ huy Tiêu Thần ở một bên.

- Anh Thần, giúp em lên phòng lấy mấy chiếc kẹp tóc với, cứ thế này hơi khó rửa rau.

Cao Thi Nhu đang rửa rau trong phòng bếp, để tóc dài cũng không tiện lắm.

- Tôi nói này hai bà cô, tôi cũng không biết phân thân. Mẹ bảo tôi đi tủ bếp, con gái bảo tôi đi lên phòng. Tôi biết làm gì bây giờ?

Bạn học Tiêu Thần rất uất ức, còn hai mẹ con nghe vậy lại nhìn nhau cười.

- Vậy anh giúp mẹ lấy xì dầu trước, sau đó lấy kẹp tóc cho em.

Cao Thi Nhu cười nói với Tiêu Thần.

Đây là lần đầu ba người hợp tác trong phòng bếp. Con gái rửa rau, con rể tương lai thái rau, mẹ vợ làm cơm. Một giờ sau, cả bàn thức ăn phong phú đã được ba người tạo ra. Có món ăn, có súp, có trái cây, có món nguội, rất ra dáng.

- Mẹ, ngày đẹp như vậy, chúng ta uống ít rượu đi.

Cao Thi Nhu thử thăm dò Hà Phương Nhã một chút. Bình thường Hà Phương Nhã vẫn cấm cô uống rượu.

Hà Phương Nhã gật gật đầu, nói:

- Được rồi, con đi lấy bình rượu vang năm 80 trong tủ ra đi, chúc mừng các con qua một học kỳ vui vẻ.

- Mẹ yêu vạn tuế!

Cao Thi Nhu ôm Hà Phương Nhã hôn chụt một cái, làm Hà Phương Nhã xấu hổ đến mức đỏ mặt lên. Tiêu Thần ở một bên nhìn đến si mê, hai mẹ con đều có phong tình riêng. Mẹ thì thành thục quyến rũ, con gái thì thanh thuần dịu dàng, thật là một đôi mẹ con cực phẩm.

Vậy bây giờ phải đến tạo quan hệ hữu nghị? Hắc hắc.

- Tiểu Thần, cậu đang suy nghĩ gì vậy?

Hà Phương Nhã bắt được vẻ đen tối trên mặt Tiêu Thần, giọng điệu bất thiện hỏi.

- Ách, đẹp tuyệt vời.

Tiêu Thần còn đang say mê trong tưởng tượng của mình, nhưng vừa chạm đến ánh mắt sắc bén của Hà Phương Nhã, hắn lập tức phản ứng lại, vội vàng nói:

- Ách, chị Phương Nhã, chị hiểu nhầm rồi, em không suy nghĩ điều gì không lành mạnh cả.

- Tôi cũng không hỏi đến vấn đề đó mà? Đây không phải giấu đầu lòi đuôi sao?

Hà Phương Nhã cười hỏi, người này cũng dám thèm muốn mình, quá tà ác rồi, xem chị đây xử nhóc thế nào.

Tiêu Thần lập tức chuyển chủ đề đánh lạc hướng Hà Phương Nhã, bày ra dáng vẻ đáng thương, than thở nói:

- Chị Phương Nhã, ngày mai em phải đi một nơi rất xa đấy, trong vòng mấy tháng cũng chưa chắc đã về gặp hai người được.

- Đi đâu? Mà phải mấy tháng?

Hà Phương Nhã có chút khẩn trương hỏi.

Tiêu Thần nói:

- Là thế này, cuối tuần em phải đi phía bắc có chút việc, việc rất gấp. Cho nên kỳ nghỉ này em phải đi đến đây, về phần khi nào mới về thì cũng không chắc được.

Đi ám sát trùm ma túy lớn nhất cả nước – Vương Thiết Lâm. Đây là một lần hành động cực kỳ nguy hiểm, ngay cả Tiêu Thần cũng không thể cam đoan mình có thể sống mà trở về hay không. Vốn hắn muốn mượn đề tài này để đánh lạc hướng Hà Phương Nhã việc mình thèm muốn hai mẹ con cô ấy. Nhưng nói đến đây, Tiêu Thần cũng có chút thương cảm. Một loại u sầu trước khi biệt ly bao phủ trong lòng hắn. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt rất lớn mật, rất nóng bỏng nhìn chằm chằm Hà Phương Nhã, không biết đang suy nghĩ gì.

- À...

Cứ việc Hà Phương Nhã đã sắp bốn mươi, nhưng bị Tiêu Thần nhìn chăm chú như vậy thì trên mặt cũng không khỏi nóng lên. Cô vội vàng trốn tránh ánh mắt của Tiêu Thần. Lúc này vừa hay Cao Thi Nhu đã cầm một chai rượu vang trở lại, Hà Phương Nhã liền tranh thủ chuyển ánh mắt lên người con gái mình.

- Thi Nhu, lấy cái khui rượu chưa?

Hà Phương Nhã hỏi một câu rất ngốc nghếch.

- Con để trước người đây mà, mẹ còn hỏi nữa.

Cao Thi Nhu ngơ ngác một chút, rõ ràng là một tay cô cầm rượu vang, một tay cầm khui rượu. Hơn nữa khui rượu còn đang để trước người, mà sao mẹ lại đỏ mặt như vậy.

- Ồ, có là được rồi.

Hà Phương Nhã có chút hoảng hốt.

- Mẹ, mẹ không sao chứ? Con thấy sắc mặt mẹ có chút không ổn lắm.

Cao Thi Nhu đưa cái khui rượu cho Tiêu Thần, sau đó quan tâm nhìn mẫu thân.

Không phải hôm nay mẹ tới tháng đấy chứ, khí huyết không tốt làm cho sắc mặt hồng nhuận?

- À, không có gì đâu, chắc là vừa rồi xào rau bị mùi khói dầu xộc vào mũi ấy mà.

Hà Phương Nhã vội vàng nói với con gái, sau đó lại nhìn về phía Tiêu Thần, ra lệnh:

- Còn ngồi ngẩn ra đấy làm gì? Mau khui rượu đi.

Tiêu Thần chính đang vui đến quên cả trời đất, thưởng thức mẹ vợ tương lai đỏ mặt. Không ngờ rằng ánh mắt của mình lại sắc bén như vậy, không ngờ lại khiến cho nhạc mẫu đại nhân sợ hãi hoảng hốt, Đại Pháo Ca quá trâu bò rồi.

- À, được.

Tiêu Thần gật gật đầu, khui nắp chai rượu vang ra, một mùi nho độc đáo nhẹ nhàng bay ra, rất thơm.

- Rượu ngon, quả nhiên là rượu ngon.

Ngửi mùi thơm này, Tiêu Thần không nhịn được mà tán thưởng. Xem ra chai rượu vang này tiêu mất không ít tiền của Hà Phương Nhã.

- Ha ha, không nghĩ cậu cũng là một người am hiểu về rượu, nếu rượu ngon thì uống nhiều một chút.

Hà Phương Nhã cười nói, trong nụ cười mang theo một chút quỷ dị. Trong lòng Tiêu Thần có một dự cảm không tốt.

Vừa rồi cũng dám trêu trọc chị, để chị cho ngươi say ngã, say đến nôn hết cả ra. Phải biết rằng chị đây được xưng là ngàn chén không say đấy.

- Mẹ, hôm nay mẹ đẹp nhất trên đời!

Cao Thi Nhu cũng có mặt nghịch ngợm của mình, thấy hôm nay mẹ hào phóng gỡ bỏ lệnh cấm uống rượu, cô rất hào hứng khen Hà Phương Nhã vài câu.

- Được rồi, hai đứa đừng mất thời gian nữa, Tiêu Thần rót cho chúng ta mỗi người một ly đi.

Hà Phương Nhã cười nói.

Ba ly giơ lên, nhẹ nhàng cụng vào nhau. Vì buổi tối ấm áp, vì bữa tối ấm áp, vì ngôi nhà ấm áp này.

- Cụng ly! Chúc các con học hành tiến bộ!

Hà Phương Nhã nâng chén lên đọc diễn văn, lại bồi thêm một câu có chút vị chua:

- Tình yêu mỹ mãn!

- Mẹ, con yêu mẹ!

- Chị Phương Nhã, em cũng yêu chị!

Tiêu Thần cũng hô rất hứng khởi, vừa hô xong thì mới phát hiện có chút không đúng, vội vàng bổ sung một câu:

- Ách, hai người đừng hiểu lầm, tôi không có ý đó, tôi chỉ có ý kia mà thôi. Thật ra không phải là ý này, hai người cũng hiểu được ý của tôi đấy...

- Ha ha, nói sai, phạt một ly!

Hà Phương Nhã bắt được cơ hội, cũng không thể buông tha dễ dàng.

- Ách, được, chịu phạt!

Tiêu Thần cảm giác nói miệng đã rất khó giải thích rồi, hơn nữa quả thật là mình cũng có ý kia, nếu đã nói sai thì chịu phạt đi.

Ực!

Rượu vang vào cổ, cảm thấy có chút chua chua cay cay, hương vị rất nồng hậu.

- Ách, rượu ngon, Cabernet 80 cực phẩm như vậy, tôi phải uống thêm một ly!

Tiêu Thần bị phạt một ly, vốn đang cảm thấy có chút oan uổng, nhưng một ly này xuống bụng, hắn lại cảm giác mình đang lời. Rượu này là cực phẩm nha, một chai hơn trăm ngàn, một ngụm này chính là vài ngàn, mà lại phải thêm ly nữa.

- Anh Thần, anh...

Cao Thi Nhu còn chưa nói xong một câu, tên gia súc này đã khẩn trương rót một ly lớn, thỏa mãn liếm liếm môi, sau đó lại rót thêm một ít, tiếp tục giơ ly lên.

- Ha ha! Chị Phương Nhã, em yêu chị! Cạn đi!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 25
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu - TG: Thân Vương    Fri Sep 06, 2013 3:25 pm

Chương 156: Vĩnh viễn lưu lại

Người dịch: Friendship
Sưu tầm by luukinhte - MangaClub.Vn
Nguồn: Mê Truyện



Hà Phương Nhã xuất thân từ một gia đình tri thức ở Giang Nam Nước cộng hoà, cha trước kia là giáo viên của đại học Yến Kinh, đã qua đời ở năm trước rồi, mẹ cũng là một vị cán bộ của đại học Yến Kinh, bây giờ còn đang ở Yến Kinh vì người cha già của cô trông coi ngôi nhà tràn ngập ký ức kia.

Tịch mịch, hư không, những chữ đó dùng để hình dung người phụ nữ một lần kết hôn mười bốn năm, không có tình yêu làm dịu, chỉ có điên cuồng cố gắng trong sự nghiệp, kỳ thật rất thích hợp.

Một người xuất thân từ nông thôn, đã sớm trải qua cuộc sống đau khổ, máu tanh. Một người phụ nữ lớn lên lại cao nhã như tiên nữ im lặng ngồi trên sofa, Hà Phương Nhã uống ly cam vắt, cònTiêu Thần lại thích thú ngồi ở bên cạnh ngửi mùi vị của người phụ nữ.

- Cậu biết không, bất động sản của quốc gia này có tới 0.5 phần trăm thị trường thuộc về hắn. Ngành khai thác mỏ của quốc gia này có tới một phần trăm thuộc về hắn, thị trường của ngành trang phục, ngành sản xuất hắn là chúa tể.

Ánh mắt của Hà Phương Nhã cũng không dừng lại trên người của anh nhưng chàng đẹp trai này, cô nói rất tập trung, cũng không chú ý tới Tiêu Thần ở bên cạnh, ánh mắt giống như một con sói, tùy ý quét qua cơ thể mình.

- Ở trên thương trường, hắn hô mưa gọi gió, ở trong quan trường, hắn lại như cá gặp nước, hai năm trước, công ty của hắn thâu tóm hơn mười ngành sản xuất cùng loại, trong năm năm, tập đoàn của hắn trở thành tập đoàn đầu tư lớn nhất ở trong quốc nội, trong mười năm, của cải mà hắn tích lũy không đếm xuể, hắn từng làm bảo an, từng đi lính, từng đánh trận, từng phóng hỏa, giết người ..

Hà Phương Nhã nói ra những lời này, trên mặt của nàng lộ ra nụ cười hạnh phúc, miệng đang từ từ nói về một chuyện xưa dường như không liên hệ tới mình, nhân vật chính trong chuyện xưa dường như rất mạnh mẽ, hung hãn. Tiêu Thần ở bên cạnh càng nghe càng nhíu lông mày lại.

- Đương nhiên, hắn cũng đi tìm những tiểu thư, phú bà, đồng thời một chân đạp vô số thuyền, từng tới cửa hàng mát xa, trung tâm tắm hơi …

Hà Phương Nhã chậm rãi nói:

- Ở Nước cộng hòa, không ai có thể động tới hắn, trừ đảng, trừ quốc gia, hắn là một kiêu hùng.

- Ha ha, vì thế vào một mùa hè, có lẽ là mùa đông, có lẽ là một mùa xuân chết tiệt, hai người gặp nhau, chị nhìn trúng hắn, sau đó cùng hắn kết hôn, thành gia lập thất, sinh con?

Tiêu Thần giọng điệu lạnh như băng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hà Phương Nhã.

Hà Phương Nhã buông chén xuống, nhìn Tiêu Thần, khẽ cắn môi, chẳng biết tại sao, nhìn bộ dáng của Tiêu Thần hiện tại cô có chút đau lòng.

- Chị bị sự kiêu hùng của hắn chinh phục, nhưng hắn lại đùa bỡn chị, sau khi chơi chán, hắn liền quăng chị đi, mà chị lại ở nơi này hằng năm nằm mơ, ngày ngày tưởng niệm, tưởng niệm vị đại nhân vật kia ngày nào đó, ngày nào đó sẽ hiện diện trên giường của chị? Lại trở về thế giới của chị, chân thành nói với chị một tiếng: “Phương Nhã, xin lỗi, anh vẫn yêu em, chẳng qua khi đó tình thế bắt buộc.” Sau đó chị sẽ lại vui mừng đáp ứng, lại nhào vào lòng hắn, khiến hắn trở về làm đại anh hùng của chị?

Tiêu Thần đã có chút nổi giận, tức giận tới đỏ mặt tía tai.

- Cậu không hiểu, cậu không có quyền nói.

Hà Phương Nhã thở dài, né tránh ánh mắt sắc bén của Tiêu Thần.

- Tôi cũng nhận biết một người đàn ông, hắn sinh ra ở nông thôn, dựa vào ăn cơm của người ta mà lớn lên, sau đó được một vị lão nhân tướng mạo vô cùng thiện lương nhưng trong nội tâm lại hết sức hèn mọn mang tới đoàn lính đánh thuê ở nước ngoài, giết vô số người, tắm qua máu tươi của vô số người, phần lớn là đáng chết, cũng có một số ít là vô tội. Hắn mười bốn tuổi liền lên giường với phụ nữ, sau khi hưởng qua mùi vị phụ nữ liền không thể vãn hồi, đến nay từng ngủ với phụ nữ của hơn ba mươi mấy quốc gia, vì quốc gia, hắn sẵn sàng đổ máu, vì huynh đệ, hắn dốc hết tâm can, vì phụ nữ…

Nói tới đây, Tiêu Thần dừng lại một chút:

- Hắn hiến tặng chân tình, bỏ cả tính mạng.

- Người đàn ông mà cậu nói đúng là một con người kiên cường.

Hà Phương Nhã gật đầu nói.

- Thật sự hắn là một con người kiên cường, ha ha, chỉ có điều là một con người kiên cường thôi.

Tiêu Thần tự giễu cười nói, hắn đã thật lâu không được nói thống khoái như hôm nay.

Có những lời đã nén lâu rồi không nói vì sợ thương tâm, có một số việc nén lâu không làm sẽ khiến thương thân.

- Nói một chút về ba của Thi Nhu đi, tôi có hứng thú muốn biết.

Tiêu Thần thở dài, nhẫn nhịn liếc mắt nhìn Hà Phương Nhã một cái, cô đã đổi bộ nội y vừa rồi thành bộ áo ngủ rồi, mặc lên váy ngủ màu lam, đôi chân thẳng tắp trông rất tao nhã, chống cằm thoáng suy tư, còn đắm chìm trong hồi ức của bản thân.

- Cậu đoán được.

Hà Phương Nhã cười cười, nhìn khuôn mặt có chút xanh của Tiêu Thần, “phụt” một tiếng thật vui vẻ.

- Cậu ghen sao?

Hà Phương Nhã cười hỏi, hỏi xong cô liền hối hận, lời này là cô nên hỏi sao? Hiển nhiên không nên.

Khiến cô không ngờ chính là, sắc mặt Tiêu Thần cũng không vì những lời này mà trở nên dịu lại, ngược lại càng lạnh như băng, bưng cốc nước cam lên uống một ngụm.

Hà Phương Nhã khẽ mỉm cười, nói:

- Hắn tên là Cao Kiến Hoa, xuất thân từ dân gian, nghe nói ông cha là đại thưởng mã của phương bắc nước cộng hòa. Chỉ trông vào năm trăm đồng tiền trong tay lúc ấy, hắn dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, sau đó lại ở Lĩnh Hải tạo dựng công ty đầu tiên, là một nhà máy y phục. Hắn không chỉ lăn lộn trong việc kinh doanh trang phục, cũng dựa vào hai nắm đấm của chính mình, ở Lĩnh Hải lập ra uy danh, thành lập bang phái, dựa vào thế lực ngầm, việc buôn bán của hắn càng làm càng lớn, cầm giữ đại bộ phận ngành sản xuất của Lĩnh Hải thị, thành người giàu có của Lĩnh Hải lúc đó. Sau khi có tiền, hắn liền muốn thanh lọc bản thân, thành lập một tập đoàn đầu tư, đem tiền từ quốc nội chuyển ra nước ngoài, rồi lại chuyển về quốc nội, đem toàn bộ tiền đen toàn bộ rửa sạch, ngay sau đó hắn lại bắt đầu đặt chân sang những ngành sản xuất, bàn tay cũng từ Lĩnh Hải bắt đầu hướng ra bên ngoài, không bao lâu sau liền chiếm lĩnh thị trường của vài tỉnh thành, đáng tiếc chính là, cây to đón gió, vẫn chọc tới quan tòa.

- Quan tòa càng ăn càng lớn, người bị liên lụy tới cũng càng ngày càng nhiều, rất nhiều quan lớn đều bị kéo xuống ngựa, Cao Kiến Hoa cũng bị phán tử hình.

Nói tới đây, Hà Phương Nhã thở dài một hơi, sắc mặt trở nên ngưng trọng.

- Hắn đã chết?

Tiêu Thần không hiểu hỏi, hắn nhớ rõ Cao Thi Nhu từng nói chuyện về ba của nàng, nhưng không nghĩ ổng đã chết.

- Đều nói, có tiền có thể sai khiến ma quỷ, buổi tối khi thi hành án tử hình, hắn lấy tất cả tiền, có chừng mười một con số, mua chuộc tất cả mọi người xong, hắn lại đi ra, không còn là một hảo hán. Sau khi hắn đi ra, đến Hàn Quốc giải phẫu thay đổi dung mạo, cho đến hiện tại hắn vốn bốn mươi tuổi lại giống một người hai mươi tuổi. Sau khi trở về, hắn dường như thay đổi thành người khác, hắn không hề giống như một người chỉ trông vào quyền cước như dã thú, hắn biến thành một người mười phần âm mưu, dựa vào thân phận mới, hắn xóa bỏ, câu dẫn một phu nhân của vị đại quan, dựa vào quan hệ với phú bà kia, hắn bắt đầu tiến quân vào bất động sản, cho tới hiện tại, khuôn mặt hắn không già, đã là nhân vật quyền thế điên đảo tại Nước cộng hòa, chỉ có nhiêu đây thôi, đó là tất cả những gì tôi biết.

Hà Phương Nhã sắc mặt ngưng trọng, nói về chồng mình trước đây, cô vẫn không tránh khỏi đau lòng, cô tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình chuyển biến của một vị kiêu hùng thành một người tràn ngập âm mưu.

- Chị còn yêu hắn?

Tiêu Thần đột nhiên hỏi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hà Phương Nhã.

Hà Phương Nhã quyến rũ hướng về hắn cười cười, cười hỏi:

- Yêu thì sao? Mà không yêu thì sao?

- Chị nói yêu tôi lập tức đi, chị nói không yêu tôi vĩnh viễn lưu lại.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 25
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu - TG: Thân Vương    Fri Sep 06, 2013 3:26 pm

Chương 157: Sát thủ lại xuất hiện

Người dịch: Friendship
Sưu tầm by luukinhte - MangaClub.Vn
Nguồn: Mê Truyện



- Vĩnh viễn lưu lại!

- Vĩnh viễn lưu lại!

Năm chữ kia rơi vào trong đầu khiến Hà Phương Nhã chấn động mấy lần, dấy lên sóng to gió lớn, tên nhóc chưa thành niên trước mặt này, không ngờ lại đưa ra lời hứa hẹn trầm trọng như vậy.

- Hứa hẹn không phải dễ dàng nói ra như vậy.

Hà Phương Nhã nhẹ giọng nói, cô không dám nhìn Tiêu Thần, không dám nhìn vào ánh mắt nóng bỏng kia, nó tràn ngập mê hoặc, đàn ông đối với đàn bà cũng có một loại lực mê hoặc độc đáo.

Buồn cười chính là, bản thân đã sắp bốn mươi rồi, hắn mà mới mười bảy, càng buồn cười hơn là, chính mình thậm chí có chút động tâm rồi, còn không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của thằng nhóc này.

Buồn cười nhất chính là, tên này lại là bạn trai của con gái mình.

“Thế nhưng mình đối với hắn rất tán thưởng, cũng chỉ là yêu thích, tuyệt đối không phải tình yêu, tuyệt đối không phải tình yêu. Không thể nào là yêu, mình là mẹ của bạn gái hắn, hắn yêu thích mình cũng chỉ là một loại tình cảm đối với mẹ, cũng không có ý tứ gì khác, không cần nghĩ lung tung, không cần nghĩ lung tung.”

Hà Phương Nhã trong tâm trở nên hỗn loạn, càng để ý càng loạn.

- Vừa rồi người mà tôi nói chính là…

Tiêu Thần dừng một chút, hắn quyết định đem những gì mình trải qua nói cho người mẹ vợ này, nói:

- Chính là bản thân tôi.

- Cậu?

Hà Phương Nhã bị kinh sợ đứng bật dậy, cả kinh nói:

- Cậu nói đó là bản thân cậu? Cậu đã từng chơi qua phụ nữ của mấy chục nước?

- Ách, chị sao lại không nhớ tới đoạn ký ức uy mãnh trước kia của tôi, lại nhớ rõ chuyện tôi đã từng chơi qua phụ nữ của mấy chục nước thế? Đoạn đó là tôi nói dối đó, những thứ khác đều là sự thật.

Tiêu Thần vội vàng giải thích, chuyện này nếu thừa nhận thì nguy mất.

- Mau nói cho ta chuyện xưa của ngươi một chút, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hà Phương Nhã rốt cuộc cũng trực tiếp hỏi Tiêu Thần, vừa rồi cô nghe được vô cùng rõ ràng, cái gì giết người, chơi gái, vì huynh đệ, vì quốc gia các loại, một chuyện nào trong đó cũng không phải tuổi này của Tiêu Thần có thể trải qua.

Thời gian từ từ trôi qua, Tiêu Thần từ một khắc khi mình sinh ra bắt đầu kể ra, nói tới thời gian thơ ấu mình ở Tiêu Gia thôn lấy khoai lang ăn, nói tới mình bị Tạ Đông mang tới đội lính đánh thuê ở ngoại quốc, lại nói tới mấy năm mình bị huấn luyện thành sát thủ, nói chính mình đã từng giết người, tay nhuốm máu, nói đến trường hợp máu tanh, Hà Phương Nhã có chút khẩn trương, Tiêu Thần liền nhân cơ hội giữ bàn tay nhỏ bé của cô lại.

- Không thể tưởng tượng được Tiêu Thần cậu thậm chí đã trải qua những chuyện như vậy. Thật sự không dễ dàng nha, thật không biết cậu làm cách nào trải qua được.

Hà Phương Nhã thở dài.

Một thiếu niên mười bảy tuổi giống Tiêu Thần như vậy, không nên trải qua nhiều chuyện như vậy.

- Ha ha, bây giờ không phải là tốt sao, có Thi Nhu và… chị đây

Tiêu Thần lôi kéo Hà Phương Nhã, cười nói.

Vừa mới nghe chuyện hăng say, bị Tiêu Thần chiếm tiện nghi Hà Phương Nhã cũng không phát hiện, lúc này mới phản ứng, liên tranh thủ rút tay mình ra khỏi bàn tay to của Tiêu Thần, trời đã sáng rồi, ánh mặt trời đã chiếu vào đại sảnh, Hà Phương Nhã vội vàng nói:

- Được rồi, chuyện của cậu sau này hãy nói, nhanh đi ngủ một giấc đi, buổi tối lớp các cậu còn phải đi KTV, Thi Nhu của chúng ta làm chủ, cậu không thể làm mất mặt mũi con gái ta.

- Hử, cái đó, yên tâm đi, tôi nhất định không đánh mất thể diện của ngài.

Tiêu Thần cười ha ha nói, biết rõ chuyện cùng Hà Phương Nhã không phải ngàymột ngày hai có thể giải thích, còn có một con đường dài phải đi, liền chào Hà Phương Nhã, tiến đến phòng ngủ để nghỉ ngơi.

- Ta nên làm cái gì bây giờ.

Nhìn Tiêu Thần vui sướng hài lòng vào phòng ngủ, Hà Phương Nhã thở dài một hơi, đơn giản không nghĩ nữa, cũng đi nghỉ ngơi.



Một học kỳ tra tấn cũng đã kết thúc, các học sinh đều muốn sử dụng đủ cách để phát tiết, các học sinh lớp 11/7 trung học số 6 lựa chọn cách thời thượng là tổ chức hát karaoke, kêu đủ người, tiến tới KTV, mang theo vài phần món ăn nguội, mang theo vé mời trong túi quần, cứ như vậy giải quyết.

KTV Quạ Đen, là một KTV khổng lồ khá chính quy ở Lĩnh Hải, ông bố chết tiệt của tên mập Ôn Thông có một cổ phần nhất định tại công ty chi nhánh này, tới hát karaoke vào giờ cao điểm liền được cấp cho hai gian phòng vô cùng xa hoa.

Lớp 11/7 tổng cộng cả nam lẫn nữ có ba mươi mấy người, giáo viên thì chỉ có chủ nhiệm lớp Đường Diệm Vân một người tới, hai nhóm người chia ra hai gian phòng lớn. Lương Yến Yến, Ôn Thông, Cao Thi Nhu còn có ba nữ sinh khác, Đường Diệm Vân cùng bốn nam sinh khác ở một phòng, những người khác phân ra ở một phòng vách khác.

Phòng riêng rất xa hoa, trung tâm phòng có một sàn nhảy nho nhỏ, mấy dãy ghế sofa lớn, tủ lạnh, điều hòa, ở giữa có một cái đèn nê ông đang không ngừng xoay tròn, phát ra nhiều màu, vô cùng đẹp mắt, một màn hình tinh thể lỏng thật lớn treo trên vách tường, phía trước màn hình tinh thể lỏng lớn đó đặt một máy chọn bài hát cực lớn.

Học sinh thời nay trên cơ bản đều rất sành sõi, nhưng Tiêu Thần trong phương diện này lại vô cùng lạc hậu, tìm tới tìm lui ở trước máy chọn bài, cũng không tìm được bài hát mình biết hát, bài duy nhất có thể hát là Mỹ nhân kế thì máy lại không có, không có biện pháp, cuối cùng chỉ có thể bắt buộc hát cùng Cao Thi Nhu bài ‘Tiêm Phu Đích Ái’, miệng vừa cất tiếng, lập tức mém giết người, ách, người này ngũ âm thật không được tốt.

Giọng hát của Cao Thi Nhu không tệ, mấy ca khúc được yêu thích hát rất tốt, nhất là bài ‘Truyền kỳ lại ‘àng khiến mọi người kinh sợ, trực tiếp được cả sảnh đường ủng hộ, sau đó còn phá giọng hát mấy bài dân ca Thiểm Tây, cũng có thể nói là có chút khoe khoang, thật sự là một người sành điệu. Đường Diệm Vân có giọng hát bình thường, đúng là người không có tế bào âm nhạc, hát mấy bài hát quân ca học ở đại học liền xong việc, còn Ôn mập thi triển thần uy, điên cuồng hét lên bài ‘Đơn Thân Tình Ca’, đừng nói hát không tệ, mà là hát ra cảm giác tuyệt vọng bất lực của người đàn ông độc thân.

Ở trong phòng, Tiêu Thần cũng hướng về phía Lương Yến Yến, Ôn mập, Đường Diệm Vân đám người nói chuyện, nghỉ hè mình ra ngoài mấy tháng, hơn nữa đi khá xa, khả năng ngay cả sóng điện thoại di động cũng không có, hy vọng mọi người đến lúc đó không cần liên lạc với mình, cũng không cần lo lắng.

Một đám người ha ha nhốn nháo tới mười một giờ đêm, Đường Diệm Vân thức thời tuyên bố hoạt động lần này chấm dứt, tan cuộc đều tự về nhà.

Bởi vì xe BMW của Đường Diệm Vân không được lái ra, nhà của cô cùng Cao Thi Nhu và Tiêu Thần tiện đường, Tiêu Thần cũng rất vinh hạnh dùng xe máy của mình chở hai người đẹp một lớn một nhỏ, chậm rãi chạy về Lĩnh Hải

-Ta nói Tiêu Thần này, em bình thường không phải thích đua xe nhất sao? Sao hôm nay lại đi chậm như vậy?

Đường Diệm Vân ngồi ở sau xe máy, xe máy này có thể đi chậm như vậy quả thật cũng cần tới kỹ thuật.

- Vội cái gì. Cảnh đêm đẹp như vậy, gió đêm lạnh như vậy, và có một gã bảnh bao ngồi chung xe, Cô giáo Đường, cô không cảm thấy rất có ý thơ sao? Rất vinh hạnh sao

Tiêu Thần cười nói, hắn ước gì xe này đừng ngừng lại, khiến Cao Thi Nhu vĩnh viễn ôm eo của mình như vậy, rất hạnh phúc, đi nhanh để làm gì chứ.

- Em tự kỷ quá đi, bộ dạng giống như thùng nước vậy, đẹp trai gì chứ. Còn ý thơ cái gì, ta sắp bị xe của em ném xuống đường, vừa rồi một tấm giấy ở không trung xém chút nữa bay vào mặt ta đó.

Đường Diệm Vân phiền muộn nói, hai tên phía trước cũng thật là, ôm quá chặt, chính mình đành phải dùng sức nắm lấy chỗ ngồi phía sau, nhưng Tiêu Thần người này lại lái xe chậm như vậy, thỉnh thoảng lại né phải tránh trái, làm người ta khó hiểu chính là xe này còn không bị ngã, chỉ có điều vẫn duy trì tốc độ vô cùng chậm.

Sớm biết như vậy mình đã bắt xe đi về. Làm bóng đèn thật sự là khó chịu mà.

Rầm rầm rầm.

Đúng lúc này, phía sau vang lên một tiếng nổ vang, thông qua kính chiếu hậu Tiêu Thần nhìn thấy một tên đàn ông mặc áo đen đang cưỡi xe máy, dùng đủ mã lực đụng vào mình.

Đúng là tên sát thủ ngoại quốc lần trước. Trên vai tên kia không ngờ lại có một quả pháo xung kích mini, họng pháo đã nhắm ngay vào ba người Tiêu Thần.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 25
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu - TG: Thân Vương    Fri Sep 06, 2013 3:26 pm

Chương 158: Diệm Vân trọng thương.

Người dịch: Friendship
Sưu tầm by luukinhte - MangaClub.Vn
Nguồn: Mê Truyện



“Tên khốn này còn chưa bỏ cuộc sao”.

Trong lòng Tiêu Thần thầm mắng một câu, trong kính chiếu hậu, sát thủ kia đã giơ khẩu pháo xung kích mini lên, chuẩn bị bóp cò, Tiêu Thần hét lớn một tiếng:

- Nắm chắc. Lần này phải đua xe rồi.

“Ụynh” một tiếng, xe máy của Tiêu Thần liên tục dẫm năm lần, ống bô xe đồng thời toát ra một màn khí đen, xe máy “vù” một tiếng bay vọt lên.

- Má ơi.

Xe máy đột nhiên vọt lên, Đường Diệm Vân thiếu chút nữa bị ngã, nhưng lập tức nghe một tiếng nổ lớn truyền tới, phía sau một cỗ sóng khí lướt qua, đúng là một khẩu pháo xung kích mini, nổ trùng vị trí của xe Tiêu Thần trước đó, bắn ra một vài hòn đá nhỏ đập vào trên lưng Đường Diệm Vân, Đường Diệm Vân hừ hừ kêu vài tiếng, có một viên đá nhỏ đập vào trong thịt, bị trọng thương, cô đành phải ôm Cao Thi Nhu, không dám lộn xộn nữa.

- Đó là âm thanh gì.

Cao Thi Nhu bị tiếng nổ lớn phía sau làm cho sợ tới mất hồn, mà eo của mình cũng bị Đường Diệm Vân ở phía sau ôm chặt.

- Thi Nhu không cần nhìn.

Tiêu Thần hét lớn một tiếng, loại pháo xung kích mini này có khả năng gây tổn thương rất mạnh, cho dù vừa chạy khỏi trung tâm vòng sóng khí, nhưng khó tránh khỏi sẽ bị một ít đá cát bay tới, nếu quay đầu lại, trực tiếp bị đập vào mặt hoặc là đâm vào trong mắt, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

- Cô giáo Đường, cô không sao chứ?

Tiêu Thần hiện tại lo lắng nhất chính là Đường Diệm Vân, đạn pháo vừa rồi tới quá nhanh, cho dù mình dùng toàn lực, nhưng xe máy cũ này vẫn không đủ lực, xe máy thiếu chút nữa bị sóng khí lật ngược, nếu không phải mình dùng hai chân kẹp chặt thân xe chỉ sợ hiện tại xe đã bị lật ngược.

- Tôi … tôi hình như trúng đạn.

Đường Diệm Vân thanh âm rất yếu, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, đầu cũng đặt trên lưng Cao Thi Nhu, cục đá nhỏ phía sau lưng đâm vào thịt, máu liền không ngừng chảy ra, hiện tại cô không trông thấy, nếu trông thấy đoán chừng đã bị giật mình, cả bộ váy màu lam đều bị nhuộm thành máu đỏ

- Cái gì?

Tiêu Thần kinh hãi, liền tranh thủ quẹo vào trong một ngõ nhỏ, sát thủ nước ngoài ở phía sau cũng không thấy đâu nữa.

- Cô giáo Đương, có nặng lắm không?

Khi xe quẹo vào trong ngõ nhỏ, Cao Thi Nhu liền muốn quay đầu nhìn Đường Diễm Vân.

- Thi Nhu, em trước tiên không nên cử động, để cô dựa vào một lát.

Đường Diệm Vân đầu óc rất nặng nề, tiếng nói chuyện cực kỳ suy yếu, vừa dựa vào lưng Cao Thi Nhu liền ngủ.

- Làm sao bây giờ Thần ca, Cô giáo Đường bộ dạng dường như rất yếu, mau chóng tìm bệnh viện

Cao Thi Nhu cũng không dám động, bàn tay nhỏ bé gắt gao ôm lấy Đường Diệm Vân, sợ Đường Diệm Vân từ trên xe máy ngã xuống.

Tiêu Thần gật đầu, từ trong kính chiếu hậu cũng không thấy bóng dáng tên sát thủ kia, lúc này mới lái xe chậm lại, chạy tới một chỗ không người liền ngừng lại.

- Thi Nhu, em trước tiên không nên cử động, anh ôm Cô giáo Đường xuống

Tiêu Thần xuống xe trước, đi tới sau xe, nhìn một mảng vệt máu lớn trên lưng Đường Diệm Vân, hận tới mức ngứa răng, đem Đường Diệm Vân ôm xuống, ba người chen vào nơi hẻo lánh này.

Đã là rạng sáng rồi, đoạn đường này lại không tìm được bệnh viện, Đường Diệm Vân chảy nhiều máu như vậy, Tiêu Thần liền định ở trong này trước tiên khiến máu của cô ngừng chảy.

- Tại sao có thể như vậy? Cô giáo Đường chảy nhiều máu quá.

Cao Thi Nhu cũng là lần đầu thấy nhiều máu như vậy, sắc mặt Đường Diệm Vân tái nhợt, người đã hôn mê rồi, Cao Thi Nhu vội vàng hô:

- Cô giáo Đường, Cô giáo Đường, cô tỉnh đi

- Thi Nhu không nên gấp, Cô giáo Đường chỉ do mất máu quá nhiều thôi, em trước tiên đỡ lấy cô ấy.

Tiêu Thần để Đường Diệm Vân xuống, Cao Thi Nhu vội vàng đỡ lấy cô.

Tiêu Thần cởi áo khoác ra, đặt trên mặt đất, lại ôm Đường Diệm Vâ qua, để mặt cô nằm lên áo khoác của mình, lấy tay xé áo sau lưng cô, bên trên có một khối máu bắt đầu đen, đúng là hòn đá nhỏ kia, hòn đá nhỏ kia đã chui vào trong thịt vài phân.

- A.

Cao Thi Nhu chưa thấy qua trường hợp máu tanh như vậy, bụm mặt không dám nhìn.

- Thi Nhu, hay em tới bên kia đợi đi, anh lấy hòn đá này ra dùm Cô giáo Đường

Tiêu Thần cũng không muốn Cao Thi Nhu thấy máu, vội vàng nói.

- Không cần, em sẽ ở đây.

Cao Thi Nhu không chịu đi, bàn tay nhỏ bé nắm lại, tiến tới bên người Đường Diễm Vân.

- Tốt lắm, thì ở lại đây đi, ở lại giúp anh một tay.

Tiêu Thần gật đầu, hôn lên trán Cao Thi Nhu một cái.

Đây mới là người phụ nữ của Tiêu Thần, gặp chút máu thì sợ cái gì. Có tình nghĩa mới là quan trọng nhất.

Tiêu Thần móc mấy cây châm ra, ghim vào xung quanh miệng vết thương sau lưng Đường Diệm Vân, tạm thời cầm máu, nhưng châm cũng không thể để lâu lắm, chỉ chốc lát sau sẽ bị lực đàn hồi của cơ thể bài trừ, đến lúc đó chỉ sợ xuất huyết càng nhiều.

- Thi Nhu, em cố sức giữ lấy người Cô giáo Đường, lát nữa cô ấy bị đau sẽ tỉnh lại, ngàn vạn lần không để cô cử động, không thể để châm kia bị bắn ra.

Tiêu Thần chau mày, rất nghiêm trọng nói cho Cao Thi Nhu.

- Ừm, Thần ca, anh yên tâm.

Cao Thi Nhu gật đầu, bắt đầu ngồi yên giữ lấy hai vai Đường Diễm Vân.

Tiêu Thần đứng lên, ngồi xổm trên lưng Đường Diễm Vân, phòng ngừa Đường Diễm Vân đau quá dùng sức bên hông, ngón tay cái đo lường vị trí, lựa chọn hai bên miệng vết thương, nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt ve, Đường Diệm Vân cũng không có phản ứng quá lớn.

- Thi Nhu, giữ tốt lắm, anh phải ấn xuống đây

Tiêu Thần nói, Cao Thi Nhu dồn hết sức lực, gắt gao giữ chặt hai vai Đường Diễm Nhu.

Tiêu Thần ấn hai ngón tay xuống.

- A.

Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên, Đường Diệm Vân đau quá tỉnh dậy, theo bản năng hai vai muốn dùng sức đứng dậy, Cao Thi Nhu thấy tình thế khẩn trương dùng sức đè lại, hai chân Đường Diệm Vân cũng cử động, bên hông vừa vặn bị Tiêu Thần ngăn chặn, hai chân đạp loạn.

Hòn đá nhỏ kia cũng không bị Tiêu Thần ấn một cái liền bắn ra, còn thiếu chút nữa mới có thể lấy ra, Tiêu Thần không có cách nào, đành phải dùng sức đè xuống.

- A.

Một tiếng kêu thê lương vang lên, Đường Diễm Vân rốt cuộc không đạp loạn nữa, đau tới hôn mê bất tỉnh, hòn đã nhỏ theo một đoàn máu đen bắn ra ngoài, Tiêu Thần lại đâm thêm mấy châm sau lưng Đường Diệm Vân, đem mấy châm rút ra, đồng thời từ trong túi quần móc ra một bịch thuốc bột, lấy ra một cái khăn giấy cho vào ít thuốc bột, phun vào đó một chút nước miếng hòa tan, sau đó đem khăn giấy đặt lên miệng vết thương của Đường Diệm Vân.

- Thần ca, Cô giáo Đường không sao chứ? Em thấy cô đã ngất đi rồi, vừa rồi cô la lớn như vậy làm em sợ muốn chết.

Cao Thi Nhu thấy Tiêu Thần lấy ra hòn đá đó, lo lắng hỏi

- Không có gì, yên tâm đi, cô chỉ đau quá nên bất tỉnh thôi, hiện tại máu đã cầm, chỉ cần đưa cô tới bệnh viện vài ngày là hết thôi.

Tiêu Thần nói, rút mấy cây châm ở sau lưng Đường Diệm Vân ra, cẩn thận cõng Đường Diệm Vân lên, hai tay bám chặt vào phần mông của Đường Diệm Vân lên.

Đừng hiểu lầm, thời khắc này Tiêu Thần thật không có ý nghĩ khác, chỉ có điều hắn rất phẫn nộ, trong mắt tràn ngập lửa giận.

- Mau chóng đưa Cô giáo Đường đi bệnh viện đi, làm em sợ muốn chết.

Cao Thi Nhu nghe Tiêu Thần nói Đường Diễm Vân không có chuyện gì, trong lòng mới yên tâm, vừa rồi khiến cô kinh sợ không nhẹ à

- Ừ.

Tiêu Thần gật đầu, ánh mắt quét bốn phía một vòng, sát thủ nước ngoài kia đã biến mất không thấy đâu rồi.

Ta nhất định phải giết ngươi! Tên ngoại quốc kia!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 25
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu - TG: Thân Vương    Fri Sep 06, 2013 3:26 pm

Chương 159: Hôn trộm Đường Diệm Vân

Người dịch: Friendship
Sưu tầm by luukinhte - MangaClub.Vn
Nguồn: Mê Truyện



Hơn mười hai giờ, rốt cuộc tìm được một bênh viện mở 24 giờ.

Sau khi tiến hành băng bó vết thương, Đường Diệm Vân được đưa vào một gian phòng bệnh xa hoa.

- Thi Nhu, em trước tiên đi tắm sau đó ngủ một chút đi, anh trông cô giáo Đường cho

Tiêu Thần thấy ánh mắt Cao Thi Nhu có chút mệt mỏi, rất là không nở

Thiết bị ở phòng bệnh này coi như đầy đủ, bên trong chẳng những có phòng tắm, điều hòa các loại, còn có thêm một giường lớn để cho người nhà bệnh nhân nghỉ ngơi.

- Em không sao, em đi tắm trước, chúng ta thay nhau chăm sóc cô giáo Đường

Cao Thi Nhu trợnmắt liếc Tiêu Thần một cái, Tiêu Thần chính hắn cũng hao phí rất nhiều thể lực rồi, vừa rồi còn cõng Đường Diệm Vân đi một quãng đường xa như vậy.

- Ừ, được.

Tiêu Thần cười cười. Cao Thi Nhu từ trong tủ quần áo tìm được một bộ quần áo màu trằng rồi tiến vào phòng tắm.

Cao Thi Nhu đi tắm, Tiêu Thần một mình chăm chú nắm lấy tay của Đường Diệm Vân, đặt trên mặt mình, rất tự trách nói:

- Chị Diệm Vân, xin lỗi, đều là em liên lụy chị

Đường Diệm Vân bên cạnh còn treo một bịch nước biển, căn bản không nghe được lời của Tiêu Thần, cô chỉ im lặng nằm trên giường bệnh. Sắc mặc Đường Diệm Vân tuy rất trắng xanh, lại khiến cho người ta cảm thấy rất xinh đẹo, tựa như một đóa tuyết liên, băng thanh thánh khiết

- Chị Diệm Vân, chị đẹp quá.

Tiêu Thần hôn lên mu bàn tay của Đường Diệm Vân, tham lam mút lấy ngón tay nàng, nghe tiếng nước “ào ào” trong phòng tắm, Tiêu Thần cúi đầu hôn lên môi Đường Diệm Vân

- Ừm, thơm quá, em hôn lại một cái.

Tiêu Thần lại hôn.



-Thật sự thơm quá, chị Diệm Vân, nếu chị không phản đối, em lại hôn thêm một lát.

Tiêu Thần tự sướng hồi lâu, thật lâu cũng không chịu buông tha cái miệng nhỏ của Đường Diệm Vân, thẳng đến khi hô hấp của Đường Diệm Vân có chút nhanh hơn, Tiêu Thần mời buông tha cái miệng của cô, hôn lên trán cô một cái rồi mới bỏ qua.

- Chị cuối cùng là thuộc về em

Tiêu Thần tiến tới bên tai Đường Diệm Vân, nhẹ giọng nói:

- Cả đời chị đều thuộc về em, đừng mong sẽ đi cùng người khác.

- Chị Diệm Vân, nếu chị phản đối, bây giờ nói ra, em nhất định sẽ không để ý, tốt xấu em cũng là một người có thân phận có sĩ diện, không thể cưỡng bức gái nhà lành đúng không?

Tiêu Thần lôi kéo bàn tay nhỏ của Đường Diệm Vân, nhẹ nhàng vỗ, không cẩn thận vỗ vào khối ngọc trên cổ mình, hắn lúc này mới nghĩ tới điều gì đó.

- Ách, thiếu chút nữa quên khối Thiên Dương Ngọc này, không phải rất có hiệu quả đối với trị liệu sao?

Tiêu Thần mừng rỡ, nghĩ tới chính mình lần trước quăng rắm. Ù ù cạc cạc không sao thì tốt rồi, không quan hệ tới khối Thiên Dương Ngọc này, tuy răng chưa từng thử qua, nhưng Tiêu Thần vẫn đem khối ngọc trên cổ mình lấy xuống, đeo lên cổ Đường Diệm Vân.

- Em nói nhiều như vậy, chị cũng không phản đối, em đây liền quyết định cho chị làm vợ của em

Tiêu Thần da mặt dày thật, đã đến một trình độ thường nhân chỉ có thể ngước nhìn, tay hắn cũng đã nắm, miệng cũng đã hôn, hài lòng ngồi ở mép giường, có lẽ là đã thật sự mệt mỏi, vô tình vùi đầu ngủ mất.



- Cô giáo Đường, cô xem mặt thằng bé kia đi, thật đáng yêu

- Đúng vậy, thằng bé kia dùng đầu tâng được bóng ca su cao như vậy.

Sáng sớm, Tiêu Thần đã bị âm thanh cười đùa của hai cô gái đánh thức, duỗi lưng một cái, chỉ thấy hai cô gái đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, không biết đang thảo luận chuyện gì.

- Diệm Vân, cô giáo Đường, cô đã khỏe rồi?

Khiến cho Tiêu Thần khiếp sợ chính là, dường như Đường Diệm Vân không hề xảy ra chuyện, cùng Cao Thi Nhu hai người đứng ở cửa sổ vừa cười vừa nói, Đường Diệm Vân còn nhảy hai cái, hoàn toàn không giống người vừa tối hôm qua bị trọng thương.

- Tiêu Thần, em tỉnh rồi sao.

Đường Diệm Vân quay đầu nhìn Tiêu Thần, sắc mặc cô khôi phục bình thường, vô cùng hồng nhuận, sự tái nhợt hôm qua đã không còn, trên cổ còn đeo khối Thiên Dương Ngọc của Tiêu Thần.

- Thần ca, anh nói mau, khối ngọc này lấy được từ đâu? Quá thần kỳ, nó thậm chí còn có thể chữa thương

Cao Thi Nhu vuốt khối ngọc trên cổ Đường Diệm Vân, rất ưa thích, lần trước lúc Tiêu Thần trọng thương, cô liền chú ý tới khối ngọc trên cổ Tiêu Thần rồi, đêm qua sau khi Tiêu Thần ngủ, cô liền canh giữ trước giường Đường Diệm Vân, chỉ thấy khối ngọc này nửa đêm phát sáng, tiếp theo sắc mặt Đường Diệm Vân liền bằng vào tốc độ mắt thường có thể thấy chuyển biến tốt hơn.

- Đúng rồi, Tiêu Thần, khối ngọc này em lấy được ở đâu? Nếu không phải Thi Nhu tận mắt nhìn thấy, cô cũng không tin được. Qua một buổi tối thì cô đã khỏe hẳn rồi, hiện tại sau lưng ngay cả sẹo cũng không có.

Đường Diệm Vân cũng cao hứng, chỉ là một khối ngọc bội thần kỳ như vậy, cô lần đầu nghe nói, bình thường chỉ có thể nhìn thấy trong phim ảnh hoặc tiểu thuyết, hiện tại thật sự phát sinh trên người mình, thật sự quá thần kỳ,

- Thật sao? Cho em xem xem.

Tiêu Thần tiến lên hỏi, hắn chỉ đoán thứ này có hiệu quả, không biết hiệu quả sẽ tốt như vậy, hắn đứng sau lưng Đường Diệm Vân, nhấc áo của Đường Diệm Vân lên.

- Thần ca, anh làm gì vậy?

Cao Thi Nhu vỗ lên tay Tiêu Thần, giận dữ trợn mắt liếc hắn một cái, người này cũng quá lớn gan, rất không đem mình đặt vào mắt à nha, bạn gái của hắn còn ở chỗ này đấy, hắn đã muốn ăn đậu hủ của cô giáo Đường

- Không có gì, để Tiêu Thần xem một chút đi, phỏng chừng hắn còn không biết tác dụng của ngọc này đâu.

Đường Diệm Vân ngược lại cũng không quá để ý, rất rộng rãi cười nói.

- Ha ha, Thi Nhu em xem em nhỏ mọn như vậy, người thuần khiết như anh, là toàn có tư tưởng thuần khiết đấy.

Tiêu Thần cười ha ha, kéo áo của Đường Diệm Vân lên, làm hắn có chút thất vọng chính là cô đã mặc nội y. Tuy nhiên khiến người ta kỳ lạ chính là sau lưng nàng trắng nõn, trơn bóng như tuyết, thật sự là một vết sẹo cũng không lưu lại, giống như mình lần trước.

- Yaaaa, thật sự thần kỳ nha.

Tiêu Thần không bỏ qua, vuốt ve sau lưng Đường Diệm Vân trong chốc lát, chừng mười mấy giây, hắn còn không muốn buông tay.

- Tiêu Thần, anh còn không mau dừng tay.

Cao Thi Nhu trong mắt đã có chút nổi giận, đây chính là quá không đem mình đặt vào mắt rồi.

- Thi Nhu em không biết, đây chỉ xem bên ngoài nha, còn rất khó để nói … không có di chứng, anh còn phải cẩn thận kiểm tra một chút.

Tiêu Thần lúc này đang hưởng thụ xúc cảm tuyệt mỹ sau lưng Đường Diệm Vân, trong lạnh lẽo lại mang theo một ít lửa nóng, bóng loáng như tuyết, thật sự là cực phẩm nha.

- A…

Tiêu Thần còn đang say mê, bên hông lại bị công kích mãnh liệt, Cao thi Nhu xuất thủ, nhéo vào hông Tiêu Thần, hung hăng xoay 180 độ.

- Hừ, đừng cho là em vẫn đối với anh một bộ dịu dàng động lòng người, em cũng là người phụ nữ chính trực nha.

Cao Thi Nhu hừ một tiếng, lại vui thích nhéo một cái chín mươi độ, bạn học Tiêu Thần lúc này mới buông tay cầu xin tha thứ.

- Cô giáo Đường, cô nói em có thuần khiết không?

Tiêu Thần buông tay hỏi Đường Diệm Vân, hy vọng Đường Diệm Vân bênh vực mình

- Ách, em là một người thuần khiết nhất ta từng thấy, thuần khiết như Hi ca.

Đường Diệm Vân cười nói, vội vang đem áo của mình kéo xuống, vừa rồi Tiêu Thần vuốt ve trong chốc lát, thật đúng là khiến tâm tư phụ nữ của nàng bắt đầu chuyển động.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 25
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu - TG: Thân Vương    Fri Sep 06, 2013 3:26 pm

Chương 160: Đại Pháo cũng rất có tình nghĩa

Người dịch: Friendship
Sưu tầm by luukinhte - MangaClub.Vn
Nguồn: Mê Truyện



Thương thế của Đường Diệm Vân tốt lên rồi, Tiêu Thần cũng biết khối Thiên Dương Ngọc này là đại bảo bối rồi, nắm trong tay vui đến quên cả trời đất, một hồi lâu cũng chưa phục hồi lại tinh thần, bất kể tổn thương nặng thế nào, đeo nó một đêm là có thể khỏi hẳn, Thiên Dương Ngọc này chính là mạng sống đấy, còn tốt hơn so với thuốc trường tinh.

Thương thế của Diệm Vân tỷ tỷ thì ổn rồi, nhưng về phần sát thủ ngoại quốc kia Tiêu Thần vẫn không có đầu mối, tên kia bắn một phát pháo liền chạy mất. Suy trước tính sau, Tiêu Thần cảm thấy tên kia rất có khả năng là do Ngọc gia phái tới, bởi vì lần trước mình chặt đứt cánh tay phải của thiếu niên mặt đen kia, mà thiếu niên mặt đen kia lại là người của Ngọc gia

Ngày mốt sẽ ra bắc rồi, Tiêu Thần cũng không có thời gian điều tra sát thủ ngoại quốc cùng Ngọc gia, đành phải mặt dày đi đến trụ sở quân đội Lĩnh Hải của Hồ Trường Nghĩa.

Trụ sở Quân đội.

- Đây chính là cái mà các ngươi gọi là bảo hộ sao, Lão tử đêm qua thiếu chút nữa đã mất mạng.

Tiêu Thần vỗ bàn giận dữ hét lớn, nghĩ tới đêm qua Đường Diệm Vân chịu tổn thương nặng như vậy, trong lòng liền phát ra lửa giận.

- Một cái đường đường là đại quân khu, ngay cả vài người cũng không bảo hộ tốt, thực là một đám ăn hại.

Tiêu Thần chỉ vào mũi Hồ Trường Nghĩa mắng, không hề nể mặt Hồ Trường Nghĩa chút nào.

Hồ Trường Nghĩa bị Tiêu Thần răn dạy như vậy, cũng không tức giận, ngược lại vẻ mặt vui tươi hớn hở, thấy Tiêu Thần giáo huấn xong rồi, mắng xong rồi, đưa cho Tiêu Thần một chén trà, cười hì hì nói:

- Ai ya, cậu còn nhỏ tuổi như vậy mỗi ngày tức giận làm gì chứ, không phải chỉ là một sát thủ thôi sao? Còn phải dùng người của quân khu chúng ta? Hơn nữa, cậu cũng nói quân khu chúng tôi phần lớn là ăn hại, gặp phải sát thủ chuyên nghiệp như vậy chính là đi chịu chết rồi, nếu bị môn thần Hoa Hạ cậu đây đụng phải, cậu còn không phải một hai chiêu sẽ đem hắn làm thịt sao? Đâu cần sử dụng những thứ ăn hại ở quân khu của chúng tôi phải không nè.

- Hồ lão đầu, ông ít châm chọc khiêu khích đi. Nói một chút coi bồi thường ta thế nào, lão tử thiếu chút nữa ngay cả mạng cũng mất.

Tiêu Thần ngồi bịch xuống, chuẩn bị công phu sư tử ngoạm rồi.

- Ha ha, tiểu tử ngươi rốt cuộc lộ ra cái đuôi cáo rồi nha? Có gì cần cậu cứ nói ra là được, không phải là một người thân cận của cậu bị thương sao, hơn nữa theo ta được biết, cô bé kia trong một đêm liền được chữa trị khỏi hoàn toàn
Hồ Trường Nghĩa nhếch miệng cười, lão vẫn tưởng Tiêu Thần là đồ ngu ngốc, tuy nhiên tiểu tử này chính là một chút thiệt thòi cũng ăn không tiêu, quá gian manh.

- Không cần nghĩ ta hèn mọn như vậy,1 có được không. Ta phải nghiêm chỉnh một chút, ta là một người ngây thơ, ta trước mắt còn là một xử nam.

Tiêu Thần bĩu môi nghiêm chỉnh thanh minh.

- Rồi rồi, cậu cũng đừng khiến ta buồn nôn, rõ ràng là một con ngựa giống, lại còn xử nam cái gì? Cũng không biết đã gây tai họa cho bao nhiêu thiếu nữ.

Hồ Trường Nghĩa không tin lời Tiêu Thần, đồ chơi trong đũng quần của người này cũng không thành thật như vậy.

- Thôi đi, nói điều kiện của cậu đi? Cậu cũng nên đi chấp hành kế hoạch đi?

Hồ Trường Nghĩa nói tới vấn đề chính.

- Kỳ thật cũng không phải điều kiện gì, chính là ta gần đây không có tiền dùng, tiền còn lại của nhiệm vụ muốn chi trước một ít. Còn nữa nha, chính là danh sách những người mà ta muốn các ngươi bảo hộ sẽ thêm người, hơn nữa yêu cầu Ảnh Đoàn tinh nhuệ nhất Nước cộng hòa tới bảo hộ. Cuối cùng phái cho ta năm tên thợ thủ công làm châm tốt nhất. Ta muốn dùng vài ngày.

Tiêu Thần nói xong, Hồ Trượng Nghĩa há to miệng, đang định nói gì, Tiêu Thần khẩn trương quát:

- Những điều kiện này, nếu đáp ứng thiếu một cái, tôi mặc kệ ân oán của mấy người, tôi sẽ sớm rút khỏi.

Lần trước Tiêu Thần mua bộ phi châm kia, cộng thêm mua cho Hồ Tú biệt thự, cấp kinh phí một trăm ngàn cho người của tổ chức Sấu Hầu (khỉ ốm), trước sau cộng lại cũng gần ba mươi triệu, hiện tại tài khoản của Tiêu Thần chỉ có hơn một trăm triệu, hắn không thể không kiếm thêm ít tiền để chống đỡ mặt tiền của cửa hàng, vừa vặn nhiệm vụ này còn một trăm năm mươi triệu chưa thanh toán, ha ha

Về phần Ảnh Đoàn, người biết tổ chức này không nhiều lắm, quân đội Nước cộng hòa chuyên môn âm thầm huấn luyện một ít nội gia cao thủ, nội gia cao thủ này lấy tốc độ và sự quỷ dị để thành danh, để bọn họ đi bảo vệ Hà Phương Nhã, Cao Thi Nhu, Đường Diệm Vân vô cùng thích hợp, nếu không Tiêu Thần cũng không yên tâm ra bắc

- Ách, một trăm năm mươi triệu kia ta sẽ nghĩ biện pháp lấy cho cậu, thợ thủ công làm châm cũng sẽ tìm cho cậu.

Hồ TRường Nghĩa nói xong, nhìn nhìn Tiêu Thần, rất bất đắc dĩ thở dài, nói:

- Nhưng người của Ảnh Đoàn cũng không phải là ta muốn điều động thì có thể được, tôi còn không có quyền chỉ huy trực tiếp, tôi phải xin chỉ thị của thượng cấp.

-Vậy tốt nhất nên nhanh một chút. Một giờ sau tôi muốn có được đáp án, cũng phải tận mắt thấy người của Ảnh Đoàn hiện ra ở phụ cận những người trên danh sách.

Tiêu Thần cũng mặc kệ, trực tiếp bỏ lại một danh sách mới, đứng dậy, nói:

- Tôi không quản thượng cấp các người là có thái độ gì, tôi chỉ muốn nói một điểm

- Cậu nói đi.

Hồ Trường Nghĩa thấy Tiêu Thần hiếm khi lộ ra ánh mắt trịnh trọng như vậy, cũng đứng lên.

- Tiêu Thần tôi xuất thân bần hàn, ăn cơm của người đời, giờ cũng không chịu bất kỳ sự giúp đỡ gì từ quốc gia, nói khó nghe một chút, đến trước mắt Tiêu Thần tôi cũng không nhận sự trợ giúp của quốc gia. Nhưng tôi lại vì quốc gia vào sinh ra tử vô số lần, đã không nhớ rõ bao nhiều lần vòng qua diêm la điện, hiện tại tôi chỉ muốn bọn họ đáp ứng yêu cầu của tôi, bảo vệ tốt những người tôi yêu.

Tiêu Thần trầm giọng nói:

- Nếu khi tôi trở về, các cô ấy bị thương một chút nào, tôi sẽ không còn vì quốc gia này xuất lực nữa.

Dứt lời Tiêu Thần dứt khoát xoay người rời khỏi đại viện quân khu.

- Ai, tiểu tử cậu cũng hiếm khi có được một lần tình nghĩa

Hồ Trường Nghĩa nhìn bóng lưng Tiêu Thần rời đi, thở dài một hơi, lão sao lại không biết, thiếu niên mười bảy tuổi này đây, có ý chí cứng như sắt thép, tuy rằng bên ngoài hắn nhìn qua lúc nào cũng hi hi ha ha, dáng vẻ lưu manh, còn có chút háo sắc đấy, nhưng trên vấn đề trái phải rõ ràng, hắn chưa bao giờ hàm hồ. Mặc dù hắn vẫn luôn độc lập độc hành, nhưng nếu quốc gia cần hắn, hắn chưa từng nói một chữ không.

- Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ bảo vệ các cô ấy thật tốt.

Hồ Trường Nghĩa tay nắm chặt danh sách kia, bên trên viết hơn mười người, hơn nữa đại đa số là tên của phụ nữ



Tổng hội Hắc Lang Dạ, mật thất dưới đất.

Trong mật thất có ba người, Tiêu Thần, Sấu Hầu, còn có một lão giáo sư nhìn qua giống như sắp xuống mồ, lão giáo sư tay đang run rẩy cầm lấy phần cổ thư vô danh mà Tiêu Thần mua được từ hội đấu giá lần trước.

- Lăng giáo sư, ngài đại khái cần bao lâu mới có thể đem toàn bộ sách cổ này phiên dịch được?

Tiêu Thần cẩn thận hỏi, lão giáo sư này mang một đôi kính mắt dày, nếu nhăn trên mặt xếp thành một đống, thân mình không ngừng run rẩy, Tiêu Thần sợ thanh âm nói chuyện lớn hơn chút nữa, lão giáo sư này sẽ bị gió thổi đi.

- Xuỵt, tiểu … tiểu tử, gấp cái gì.

Lão giáo sư đảo cặp mắt trắng dã, vươn ngón giữa, vẽ ra trước mặt Tiêu Thần vài cái:

- Thật không có … kiên nhẫn …ta khinh bỉ ngươi …

Tiếp theo lão cầm một bộ kính lúp còn lớn hơn so với kính mắt của lão, bắt đầu cẩn thận xem xét cổ thư vô danh này.

- Ách.

Tiêu Thần bị chọc tới cực điểm rồi, cả khuôn mặt nghẹn đỏ bừng, muốn cười lại không dám cười, đành phải lôi kéo Sấu Hầu chạy khỏi căn phòng bí mật.

- Móa, anh từ chỗ nào gọi tới một lão cực phẩm như vậy thế.

Cửa chính căn phòng bí mật vừa hạ xuống, Tiêu Thần liền ôm bụng cười phá lên.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu - TG: Thân Vương    

Về Đầu Trang Go down
 
[Đô Thị] Cuồng Dã Diễm Tiêu Diêu - TG: Thân Vương
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 7 trong tổng số 7 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: ..::TIÊN SẮC HIỆP VIỆN::.. :: .:Sắc Hiệp:.-
Chuyển đến