IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Thần Y - Tác giả: Hành Xích Đạo

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 12 ... 20, 21, 22
Tác giảThông điệp
tytk0ol
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 8384
Age : 27
Registration date : 24/09/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thần Y - Tác giả: Hành Xích Đạo    Mon Feb 25, 2013 7:08 pm

Chương 531: Chẳng lẽ anh không tặng Trú Nhan Đan cho cô ấy.

Nhóm dịch: ShenYi
Nguồn: metruyen.com



Nội dung ẩn:


Một tiếng hét lớn chứa đầy sát khí làm cho người khác không chút nghi ngờ về sức mạnh, đành phải ngừng đánh. Tuy nhiên không đơn giản cầm súng trong tay mà ném xuống.

-Diệp Thanh, anh đến rồi, rốt cuộc đến rồi.
Chu Vi nằm bất động trên mặt đất, nghĩ mình đã chết nhưng lúc âm thanh phẫn nộ kia vang lên, cô biết là anh đến đây, không ngại nguy hiểm đến cứu mình. Cô bị thương nghiêm trọng, nãy giờ đều dựa vào tí kiên cường để chống cự, giờ buông lỏng ý chí, chống cự không nổi liền ngất xỉu.

-Mọi người hãy để cho tôi chết đi.

Trong lúc vội vàng, Diệp Thanh không kịp cũng không có cơ hội kiểm tra cơ thể của Chu Vi. Chỉ thấy mặt cô toàn máu, lòi cả thịt ra, vô cùng đáng thương. Cổ lệch qua một bên. Rất tức giận, liền giết chết mấy tên vệ sĩ.

Những người đó ngưng đánh, hướng súng về phía Diệp Thanh để giải cứu cho Hà Minh Hoa, phía trước không có người che chắn sao có thể chống đỡ được thần châm của Diệp Thanh.

Hà Minh Hoa sợ đến mức liên tục kêu to, tuy nhiên cổ bị bóp chặt, không thể kêu được, không ngừng giãy giụa, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi. Bên cạnh đó cảm thấy hối hận, cảm thấy nên nghe lời anhcả không nên đến tìm Diệp Thanh gây sự. Ai biết được tên này lại lợi hại như vậy, không ngờ trong nháy mắt giết hơn mười tên ác ôn.

Tuy nhiên mọi việc không có chữ nếu. Cô từ nhỏ đã được nuông chiều, mặc dù biết Diệp Thanh lợi hại cũng sẽ không sợ hãi, sẽ dẫn người đến. Bởi vì ngay từ nhỏ đã sinh sống trong hoàn cảnh mọi người đều xem cô là công chúa. Trong cô sớm đã hình thành tính cách tự cao, tự đại.

-Đừng giết tôi, đừng giết tôi…
Tay Diệp Thanh hơi buông lỏng, Hà Minh Hoa liên tục cầu xin, không ngừng kêu rên, nước mắt chảy không ngừng, thậm chí còn tè ra quần.

-Không giết cô? Không giết cô thì sao xứng với cái chết của Chu Vi?
Diệp Thanh giận dữ, cây kim trong tay hướng đến thái dương của Hà Minh Hoa. Dù sao giết một người cũng là giết, giết mười người cũng là giết. Như vậy cũng không nhiều bằng cô, với lại mình cũng đang phòng vệ, chẳng phải những người này đều có súng, trước đó lại còn có mai phục, mình chỉ có cây kim, như thế nào cũng có thể nói được.

-Đừng, đừng… Cô ấy không chết…
Hà Minh Hoa hoảng sợ kêu to, hai chân đạp lung tung, cũng không chắc Chu Vi có chết hay không trước mắt cứ chỉ vào Chu Vi mà nói.

Diệp Thanh nghe vậy liền bật dậy, liền nghe được tiếng tim đập và hơi thở yếu ớt của Chu Vi. Lòng nghĩ: mình thật quá vô tâm, ngất xỉu và tử vong lại không phân biệt rõ.

Ngay lập tức đẩy Hà Minh Hoa xuống, chạy lại kiểm tra thân thể Chu Vi liền an tâm. Chỉ có điều cô mất máu quá nhiều lại còn bị chấn động. chính mình lúc này có khi là biện pháp cứu nguy. Liền theo y linh bảo tháp đổi một loại thuốc, thuốc vừa rắc lên người liền cầm được máu.

-Có thể ở đây đánh nhau rất kịch liệt. mặc dù là súng lục cũng được gắn ống hãm thanh nhưng cửa kính bị vỡ nát, thỉnh thoảng có người kêu thảm thiết, kinh động người qua đường. Vết thương trên người Chu Vi vừa được Diệp Thanh thoa thuốc còn chưa kịp băng bó đã nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát. Nhìn qua cửa sổ thấy bảy, tám chiếc xe cảnh sát đang bao vây.

-Ha ha…, cảnh sát đến rồi, ta được cứu rồi.
Hà Minh Hoa không biết là thần kinh có vấn đề hay là cho rằng thế lực của Hà gia to lớn, vừa nghe tiếng xe cảnh sát như gặp ánh nắng, bèn nhảy dựng lên. Hoàn toàn không biết rằng lần này là do cô bắt cóc, đả thương người, chủ mưu giết người.

-Đồ ngu
Diệp Thanh trừng mắt đi tới.

-Ngươi, ngươi muốn làm gì? Cảnh sát đang ở bên ngoài, lập tức có thể xông vào.
Hà Minh Hó hoảng sợ lui về phía sau. Đối với người thanh niên nhã nhặn này cô thật sự rất sợ hãi.


-Làm gì? Cô quả là con đàn bà độc ác, hãy nếm thử cái cảm giác bị người khác hủy hoại nhan sắc.
Diệp Thanh gầm nhẹ, phát ra tiếng phẫn nộ, liền rạch một đường, Hà Minh Hoa thét lên, trên mặt máu bắn tung tóe.

Cái gì được gọi là gậy ông đập lưng ông, đây chính là gậy ông đập lưng ông. Cô rạch mặt Chu Vi giờ tôi rạch mặt cô. Tuy nhiên Chu Vi còn trẻ, tổn thất to lớn, bà già như ngươi sao có thể sánh bằng.

Diệp Thanh thì không sao cả. Dù sao đối với anh, Hà gia đã sớm không thể đội chung trời. Đối với chuyện này còn có thể nhẫn nhịn thì còn là đàn ông sao?

Lúc cảnh sát ập vào, nhìn thấy trong phòng đầy người chết. Một góc, một người nữ lớn tuổi ôm mặt máu chảy đầm đìa hoảng sợ la to, chỗ khác một người mặt mũi, dáng vẻ nhìn như thư sinh đang ôm cô gái bất tỉnh, ai nhìn cũng đều ngây người.



Ba ngày sau, lúc Diệp Thanh cùng Nhan Tuyết Khâm đi ra cục công an, vẻ mặt ngượng ngùng.

-Thế nào, đường đường thần chết, ngay cả giết hơn chục sát thủ còn rạch mặt người nữa họ Hà kia, dũng mãnh biết bao, cũng không biết xấu hổ sao?
Nhan Tuyết Khâm lên xe, vừa thắt dây an toàn, vừa cười trêu

Hôm nay đích thân cô lái chiếc Lexus trắng, người và xe đều vô cùng xinh đẹp vì đưa Trú Nhan Đan đưa cho Diệp Thanh. So với trước kia không biết trẻ hơn bao nhiêu, tuy nhiên dù sao tuổi và cách ăn mặc lại khác nhau cho nên khó mà nhận ra tuổi của cô. Thoạt nhìn giống mười tám tuổi, cũng có thể là hai mươi tám tuổi. Tóm lại thể hiện ra phong cách phối đồ rất hợp thời

Diệp Thanh ngồi bên phải, vừa đeo dây an toàn, vừa nói:
-Cái gì mà thần chết, cô đừng có mà giễu cợt tôi. tôi chỉ là nhất thời phẫn nộ, đúng lúc phòng vệ mà thôi. Em không biết tình hình lúc đó đâu, trước cảnh tượng đó ai cũng đều tức đến nỗi phải sùi bọt mép.

-Yên tâm đi, tôi đã giúp cậu mời luật sư rồi, tội của cậu chắc cũng không lớn, Hà gia cũng sẽ bị xử lí nghiêm khắc.
Nhan Tuyết Khâm nói an ủi.

-À, không biết Chu Vi như thế nào rồi?
Diệp Thanh hỏi.

-Sao, quan tâm đến cô ấy như vậy à? Vừa ra đã hỏi cô ấy, không thấy cậu quan tâm tôi tí nào.
Nhan Tuyết Khâm có chút bất mãn, thầm nghĩ: ‘ chị giúp ngươi giải quyết hậu sự, không biết phải đút lót biết bao nhiêu người. may mà cậu chỉ phòng vệ, nếu thật sự là ngươi cố ý giết người, tôi dù có chút quyền lực cũng không thể làm trái pháp luật.

Mặc dù như thế nhưng chắc bố ta đều không hài lòng.

-Cô ấy bị thương hơn nữa, tôi cảm thấy rất rất có lỗi với cô ấy. Dù sao cô ấy cũng vì tôi mà bị Hà gia hành hạ.
Diệp Thanh áy náy nói.

-Ai biểu cậu đâu đâu cũng gây sự với a họ.
Nhan Tuyết Khâm lườm hắn một cái

Cái gì, họa cậu gây ra? tôi thề, tuyệt đối không có loại quan hệ kia với cô ấy .Diệp Thanh thề thẳng một mạch, lý trí như vậy.

-Không có phát sinh loại quan hệ này chứ?
Nhan Tuyết Khâm vô cùng ngạc nhiên, liếc hắn một cái, tiếp đó thản nhiên cười nói.

-…
Diệp Thanh cảm thấy đầu choáng váng, không chịu nổi liền lắc lắc đầu. Nghĩ lại hình như có chút không minh bạch, khó trách người khác không khỏi nghi ngờ đến người khác còn nghĩ như vậy huống chi người bên cạnh mình.

-Được rồi, không trêu cậu nữa. Có cậu, vị bác sĩ đẹp trai giúp đỡ, cô ấy còn có thể có chuyện gì. Chỉ có điều, ôi, hiện tại nhan sắc bị hủy hoại, không biết truyền ra bên ngoài biết bao tin xấu, có người nói Chu Vi vì được nhà giàu đẹp trai bao, mặt bị phá hoại, chính là bị người vợ thực sự của đối phương đánh, lại có người nói, có cô gái biến thái ghen ghét với dung nhan thuần khiết như nước của cô, cố ý tạt axit, lại có người nói, sau khi Chu Vi bị hủy hoại nhan sắc, bị phú thương bỏ rơi, nói chúng loạn xì ngậu, đồn lung tung.

Nhan Tuyết Khâm vừa kể lại thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười như tiếng chuông, Nghe không có chút gì là lo lắng và cảm thông.

Diệp Thanh kinh ngạc nhìn cô, lòng nghĩ: sao lại như vậy, cho dù cô ấy là tình địch của cô cũng không thể lạnh lùng, vui sướng khi người khác gặp nạn như thế.

-Sao, có phải thấy rất nhẫn tâm ? bênh vực cho tình nhân nhỏ của anh.
Nhan Tuyết Khâm ngạo nghễ nhướng đôi mi thanh tú hỏi.

-…
Diệp Thanh không nói, có chút cam chịu.

-Hừm, thật sự là lòng tốt không được báo đáp, còn vì anh mà vội trước vội sau.
Nhan Tuyết Khâm hơi có chút tức giận:
-Em vì sao lại lo lắng như thế này? Chẳng lẽ anh không đưa Trú Nhan Đan cho cô ấy?

Diệp Thanh giập mình thì ra mình đã trách lầm cho cô ấy. Chỉ cần chính mình rat ay hoặc là đổi một ít Trú Nhan Đan cho cô ấy. Những vết thương nhỏ không có gì, mặt mày hốc hác. Làm theo trị liệu, da thịt sinh mới, chẳng những không để lại sẹo mà có phần đẹp hơn trước.

Đây, những hạt Trú Nhan Đan này sớm hay muộn đều đưa cho cô ấy. Ông trời, người không cần khiến cho cô ấy đau khổ như vậy. Diệp Thanh nghĩ, là chính mình đã làm phiền đối phương liền cảm thấy áy náy.

-Được rồi, đừng buồn. giờ đến bệnh viện thăm cô ấy trước đi, bây giờ cô ấy rất cần cậu quan tâm.
Nhan Tuyết Khâm vỗ vỗ bờ vai của hắn, nhẹ nhàng nói.

Diệp Thanh giải thích:
-Thật sự tôi và cô ấy không có gì…

-Được, câu này được. cậu với Mã Tiêu Linh hay Ninh Não Nhi có gì, nói đi. Dù sao cũng đừng theo em nói thật sự với em không có quan hệ như thế này. Kiếp này cho anh hết thảy, đều là nợ kíp trước. Không cần theo em giải thích.
Nhan Tuyết Khâm bật người, phất tay.

-Anh không phải có ý đó, em đừng nổi giân mà…

-Không cần phải để ý đến tôi, tôi không quen cậu
Nhan Tuyết Khâm chăm chú lái xe đi, không them liếc hắn một cái.

Diệp Thanh buồn bực:
-Đừng như vậy, chúng ta sao lại có thể quay lưng như vậy.
Trong lòng cảm thấy rất xúc động.

ở bên cạnh, quan sát thấy vẻ mặt của Diệp Thanh, Nhan Tuyết Khâm bất giác mỉm cười.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tytk0ol
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 8384
Age : 27
Registration date : 24/09/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thần Y - Tác giả: Hành Xích Đạo    Mon Feb 25, 2013 7:08 pm

Chương 532: Cô bé bị thương càng khiến người khác thương yêu hơn!

Nhóm dịch: ShenYi
Nguồn: metruyen.com



Nội dung ẩn:


- Tốt rồi, cậu tự đi vào đi, tôi sẽ không đi cùng cậu, tôi còn phải lên lớp nữa.
Nhan Tuyết Khâm dừng chiếc Lexus màu trắng ở trước cửa bệnh viện Ngân Hạnh , Diệp Thanh đang mơ màng sắp ngủ liền tỉnh giấc

- Ừ, được rồi, Vậy tôi xuống xe đây
Diệp Thanh mở cửa xe, ngẫm nghĩ liền đóng lại.


- Gì thế?
Nhan Tuyết Khâm chớp mắt hỏi.

- À, cảm ơn côDiệp Thanh nói.
Vốn anh muốn hôn cô để tỏ ý cảm ơn, nhưng giữa ban ngày ban mặt, bệnh viện kinh doanh phát đạt, trước cửa bệnh viện có rất nhiều bệnh nhân lui tới, khiến cho người ta không xấu hổ sao được . Nhất là Nhan Tuyết Khâm lại không có tí gì gọi là phối hợp. chỉ mở to hai mắt nhìn anh, ánh mắt một tí cũng không di chuyển


Sao lại thế, bình thường không phải sẽ nhắm mắt lại sao?

Diệp Thanh hé miệng, có chút không cam lòng, không hôn một cái thì làm sao có thể đi được. làm phiền người ta lâu như vậy. Nhanh như thế đã chia tay rồi, chia tay có thể không hôn được sao?

- Được rồi, được rồi. nhanh xuống xe đi.
Nhan Tuyết Khâm dường như đã hiểu suy nghĩ của anh, liên tục đẩy anh xuống xe.

Sao lại như vậy, không chịu thân mật một chút, Diệp Thanh nói thầm. Lại lì mặt chui đầu vào xe

- Lại gì thế?

- Tôi…
Diệp Thanh luống cuống, muốn lên nhưng khống dám lên.

Nhan Tuyết Khâm bật cười, nói:
- Bạn gái cậu còn chờ cậu ở phía sau kìa.



Nghe thấy câu này, Diệp Thanh giật mình, nhớ đến Mã Tiểu Linh đang đứng ở cửa bệnh viện, lập tức quay đầu lại nhìn. Bệnh nhân đến không ít, nhưng làm gì có bóng dáng của Mã Tiểu Linh.

Nhan Tuyết Khâm cười khẽ, giẫm phanh bỏ chạy.

Diệp Thanh biết mình bị đùa giỡn, trong lòng cảm thấy rất tức giận, lắc đầu suy nghĩ. Bỗng nhớ đến chấn thương của Chu Vi liền đi vào bệnh viện.

- Viện trưởng Diệp

- Chào viện trưởng Diệp.



Vừa mới vào đã có rất nhiều người chào hỏi anh ta. Diệp Thanh vớ đại một cô y tá hỏi chuyện. Không ngờ cô y tá đó cũng không biết gì, đến nghe cũng chưa nghe nói qua. Diệp Thanh đành phải đi tìm Mã Tiểu Linh. Đến trước cửa văn phòng của cô, cửa mở ra, Diệp Thanh ngượng ngùng đi vào.

- Anh về rồi à?
Mã Tiểu Linh đang sắp xếp lại tài liệu, nghe thấy tiếng động, không cần ngẩng đầu lên cũng biết là ai rồi. Anh chàng này, mỗi lần bị người khác bắt trúng tim đen thì bước chân lại nhẹ như vậy.

- A, Tiểu Linh, cái kia…

- Cái gì?
Mã Tiểu Linh ngẩng đầu lên nhìn anh tò mò.

Diệp Thanh nghĩ:” chắc tại mình suy nghĩ nhiều”. Lập tức an tâm bước đến, dịu dàng nói :
- không có gì, mấy ngày nay khiến em phải lo lắng nhiều rồi.

- Ha ha, anh biết là tốt rồi, sau này gặp chuyện gấp vạn lần cũng không được kích động như thế nha
Mã Tiểu Linh thầm nghĩ:” anh chàng này còn biết quan tâm đến mình, được rồi”. Liền nói cho anh ta:
- Chu Vay ở phòng 803, anh đi thăm cô ấy đi.

- Em đi với anh nhé.
Diệp Thanh nói.

Mã Tiểu Linh bất ngờ, gật gật đầu:” dạ”, liền đứng dậy, cùng đi với Diệp Thanh.


Phòng bệnh 803 là một phòng đơn, bình thường rất ít khi sắp xếp người bệnh ở trong này. Chu Vy dù sao đi nữa cũng là minh tinh, bây giờ bị hủy hoại nhan sắc, đương nhiên sẽ được giữ bí mật, ngay cả bệnh viện, bác sĩ điều trị và y tá chăm sóc cũng không hiểu được. Cũng nhờ Mã Tiêu Linh suy nghĩ cẩn thận, không thì đến lúc đó các phóng viên, kẻ săn ảnh đều kéo đến quấy rầy, sẽ tạo cho người bệnh biết bao áp lực.


- Chị Tiểu Linh, Diệp Thanh…
Khi Mã Tiểu Linh và Diệp Thanh tay trong tay đi vào, Chu Vi kêu to lên, đồng thời né thân mình cố gắng ngồi lên.

- Em nằm xuống, nằm xuống mà nghỉ ngơi.
Mã Tiểu Linh bước tới, giúp cô nằm xuống, kiểm tra bệnh của cô và xem tình hình truyền thuốc.

Chu Vi cảm động. Trước đây cô đối với Mã Tiểu Linh ít nhiều có chút ghen tuông. Tuy nhiên, từ khi bị thương được đưa vào đây đến giờ đều được cô chiếu cố, giúp mình trị liệu, tựa như là chị của mình, khiến cô bất giác sửa lại cách nói giống như y tá Lý Tiểu Miêu, kêu:
- Chị Tiểu Linh

Lúc này, Diệp Thanh không thể không khâm phục sức hấp dẫn của Mã Tiểu Linh, nam nữ khó có thể cưỡng lại được.

- Sao lại ngây người ra như thế? Mau đến xem vết thương của Chu Vi.
Mã Tiểu Linh vẫy tay nói.

Diệp Thanh vội chạy đến, tuy nhiên, bắt mạch một chút liền muốn động tay đi hủy các băng gạc

- Không cần.
Chu Vi hất tay đẩy hắn ra, lời lẽ cự tuyệt. Trên mặt và người cô có vài vết thương đến giờ vẫn chưa lành lại. cho nên phải dùng băng gạt quấn chặt giống như xác ướp.

Diệp Thanh nói:
- Anh không nhìn thì làm thế nào mà chữa bệnh cho em được đây?

Chu Vi:
- …

Bộ dạng mình xấu xí như vậy sao có thể để anh ấy thấy được.

Diệp Thanh nào biết rằng tâm tư của cô bé này lại nhạy cảm như thế. Lập tức nghiêm mặt nói:
- Sợ thuốc mà giấu bệnh là không được, chẳng may bỏ qua cơ hội điều trị làm cho bệnh tình nặng thêm thì không tốt.


Mã Tiểu Linh lườm hắn, thầm nghĩ anh quả là thằng ngốc, liền quay qua cười nói với Chu Vi:
- Yên tâm đi, ở đây không có người ngoài, em đừng để ý đến vết thương ấy. Diệp Thanh, anh ấy đã nhìn thấy qua rồi.


Chu Vi rất bất ngờ. nhưng cũng không phải, Diệp Thanh khi đó cứu chính mình, đã sớm thấy nhan sắc mình bị phá hủy. Còn nữa, cái kia, cái gì, cái gì “ không có người ngoài”, rốt cuộc là có ý gì? Không lẽ… , chột dạ liếc nhìn Mã Tiểu Linh một cái, nhưng sắc mặt không có chút gì gọi là khác thường. Thầm nghĩ chỉ tại mình suy nghĩ quá nhiều, suy nghĩ lung tung..

Diệp Thanh liền động thủ. Trước tiên anh gỡ bỏ gạc trên khuôn mặt cô, mặc dù Diệp Thanh cực kì cẩn thận, nhẹ nhàng nhưng khó tránh khỏi đụng chạm đến vết thương. Chu Vi đau đến thấu xương.


Miệng vết thương mở ra, một số chỗ vết thương đã liền lại, nhưng có đôi chỗ vẫn như cũ nhìn thấy mà đau long. Trong đó có một vết thương dài khoảng 5, 6cm. trên mặt thậm chí còn không có cắt chỉ, không có vảy kết. Sau này muốn không để lại xẹo phải thoa thuốc thêm lần nữa. Dù sao Trú Nhan Đan có thể khiến người ta tạo ra thịt mới, trẻ hơn mười tuổi nhưng đối với vết thươngg như thế này có vẻ hiệu quả không tốt cho lắm.

Cùng lúc đó có vài vết thương còn phải cắt lần nữa.

Lần giải phẫu này tuy rằng nhỏ, không có gì khó nhưng đối với bệnh nhân được chữa trị mà nói không khác gì một loại tra tấn.

Trước đây bên trong Huyền Linh Y Kinh có một bộ phương pháp châm cứu trừ sẹo nhưng quá trình đó tương đối dài, hơn nữa thích hợp cho những vết sẹo lâu năm. Hiện tại rất nhiều vết thương của Chu Vi cũng tạm ổn, có thể để tự lành.

- Không sao, anh làm đi, em có thể chịu được.
Chu Vi kiên quyết nói.

- Anh bắt đầu làm đấy.
Diệp Thanh với sự giúp đỡ của Mã Tiểu Linh bắt đầu tiến hành phẫu thuật cho Chu Vi

Diệp Thanh tay nghề thành thạo, không cần dùng đến ba phần thời gian. Ba phần thời gian nhưng đối với anh mà nói tương đương ba tiếng khi bình thường.

Đang ở thời điểm cấp bách Mã Tiểu Linh lại có điện thoại kêu đi khám gấp cho người khác, vì vừa có vài ca khám thai. Ở phương diện này Mã Tiểu Linh không thể nghi ngờ là chuyên gia của bệnh viện Ngân Hạnh , có nhiều kinh nghiệm, năng lực rất giỏi cả Diệp Thanh cũng không thể so sánh được.

Cái này, Diệp Thanh còn có kho khăn với vài vết thương cần được xử lý của Chu Vi. hắn vốn muốn Mã Tiểu Linh hỗ trợ, nhưng Mã Tiểu Linh phải đi, hắn chỉ còn cách tự mình giải quyết cho vết thương của Chu Vi .

Chờ Mã Tiểu Linh quay lại, cô không biết còn bao nhiêu người khác tìm. Thứ nhất, không có bác sĩ nữ nào thích hợp, cuối cùng sẽ kêu các bác sĩ nam đến còn không bằng chính mình. Thứ hai, đây là Chu Vi… Diệp Thanh không muốn chuyện này truyền ra ngoài đối với sự nghiệp sau này của Chu Vi sẽ không tốt. tuy rằng bên ngoài đã nó chút lời đồn nhưng chẳng qua chỉ là lời đồn không căn cứ. Như thế khi Chu Vi bình phục, lúc xuất viện, nhan sắc bình phục lời đồn đó sẽ tự nhiên im lặng.

- Vi Vi, à, giờ anh phải xử lí vết thương ở ngực.
Diệp Thanh vừa nói xong cảm thấy chính mình cũng đỏ mặt. Nếu là người bình thường anh sẽ không có tí áp lực nào.

- Vâng, được…
Chu Vi nhắm hai mắt lại để cho Diệp Thanh xử lí. Tuy nhiên lông mi cô giật giật, tất nhiên nội tâm không thể nào điềm tĩnh như bề ngoài.

tim của Diệp Thanh cũng đập “ bình bịch” lên, bất chấp việc mang tiếng vô sỉ, giơ tay cởi áo Chu Vi.

Như Diệp Thanh nghĩ người Chu Vi có vô số vết thương, nhưng khi cởi bỏ áo bệnh nhân, Diệp Thanh vẫn bị hoa mắt.

Ngực nhô cao, vẫn chưa có mặc nội y. Cặp ngực, nói cách khác bên trong không có gì, chỉ là chỗ vết thương nơi được băng bởi băng gạc càng được tôn lênda thịt trắng nõn như sữa bò lại tỏa ra mùi thơm của cơ thể pha lẫn mùi hương làm lòng người say đắm. Diệp Thanh không kìm nổi bèn hít một hơi.

Có thể, cô gái bị thương càng khiến cho đàn ông càng thêm yêu thương.

Dùng kéo cắt một đoạn băng gạc đôi gò bồng đào nhảy dựng lên khiến Diệp Thanh cũng giật mình.

Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh, chuyên tâm vào việc làm, chậm rãi băng vết thương. Chỉ có điều mỗi lần ngón tay của Diệp Thanh vô tình chạm đến da thịt đều khiến Chu Vi không kìm nổi mà run rẩy. Cùng lúc đó một dòng điện chạy qua người khiến cô tạm thời quên đi đau đớn.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Thần Y - Tác giả: Hành Xích Đạo
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 22 trong tổng số 22 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 12 ... 20, 21, 22

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: ..::TIÊN SẮC HIỆP VIỆN::.. :: .:Sắc Hiệp:.-
Chuyển đến