IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [ ĐT - QT ] Phù Diêu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5
Tác giảThông điệp
darkmagic1997
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 900
Age : 20
Thần Bí Cóc : Tuyệt địa
Registration date : 01/06/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ ĐT - QT ] Phù Diêu    Sun Jan 06, 2013 10:01 am

Phù Diêu
Tác giả: Đoạn Nhận Thiên Nhai
Chương 95: Người bên cạnh.

Người dịch: AND
Nguồn: Metruyen.com












Cao Bân thầm nói: “Mình thiếu chút nữa coi lời hắn là thật, thật sự không được thì khoản tiền này cũng không rơi vào đầu hắn. mình nói quá lát hắn cho người xử mình thì sao?” Vương Quốc Hoa nói không có tiền làm Cao Bân về trạng thái như trước. Cựu chủ tịch bây giờ đã ra tỉnh ngoài lên thành cán bộ cấp giám đốc sở. Nói như vậy làm loạn cũng có thể thăng quan, tên Vương Quốc Hoa này cũng làm loạn rồi đi thì sao? Cao Bân nghĩ chắc là như vậy.

Tuy nói tiền là của ngân hàng nhưng dù sao cũng là tiền nhà nước, không phải móc từ túi riêng của ai ra nên không lo. Hắn nhất định có lai lịch thì mới lên làm phó chủ tịch ở tuổi còn trẻ như vậy, hắn muốn vay tiền ngân hàng còn không quá dễ sao? Các hạng mục mà chính quyền đưa ra có cái nào ra hồn? Ví dụ như Khu khai phát hiện có mười mấy công ty vừa và nhỏ đầu tư vào nhưng cũng còn nợ ngân hàng hơn ba triệu.

Lãnh đạo đương chức chỉ cần thấy có chút hiệu quả là ngân hàng sẽ cho vay ngay, mà không muốn cho vay cũng phải cho.

- Một tuần là đủ rồi, chỉ sợ đến lúc đó anh Cao trốn không muốn gặp tôi.
Vương Quốc Hoa cười ha hả nói. Cao Bân run lên, quả nhiên sợ gì thì gặp cái đó. Cao Bân lập tức đứng dậy cáo từ, y thầm nói mai mình không tới nữa.

Vương Quốc Hoa thực ra là muốn nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề nhưng không phải như Cao Bân nghĩ. Vay vốn ngân hàng để xây dựng không phải không thể, nhưng làm thế là mù quáng. Rất nhiều lãnh đạo là như vậy, chỉ cần có chút mánh lới kiếm được lợi là mặc kệ hạng mục tốt hay không đều làm. Đạt được đủ thành tích lên chức rời đi thì cần gì phải quản người sau sống hay chết.

Khách khí tiễn Cao Bân, Vương Quốc Hoa hết giờ đi xuống. Một người đàn ông khoảng 40 tuổi đi lên nói:
- Chủ tịch Vương, tôi là lão Lý lái xe.

- Ồ.
Vương Quốc Hoa lúc này mới nghĩ mình cũng có xe riêng, vấn đề là lái xe sao không đến sớm một chút? Lại nhìn vẻ mặt của lão Lý, Vương Quốc Hoa cũng hiểu có lẽ không ai muốn làm lái xe cho mình. Lái xe đều tai thính, ai lên ai xuống ở trụ sở bọn họ là người hiểu rõ nhất.

Vương Quốc Hoa không nói mà chỉ gật đầu đi tới bên cạnh chiếc Santana màu đen. Lão Lý đi lên mở cửa, thái độ đoan chính, động tác cũng cẩn thận. Dù sao làm lái xe cho lãnh đạo nên phải chú ý.

- Đến khách sạn Lưỡng Thủy.
Vương Quốc Hoa nói một câu, lão Lý thành lạo lái xe ra đường. lão Lý nhìn qua là người khá ít nói, lái xe chăm chú. Vương Quốc Hoa không quấy rầy y mà chỉ nhắm mắt. Đến khi lão Lý quay đầu lại nói đã đến nơi, hắn mới ừ một tiếng.
- Lão Lý, tôi ở đây, anh đi cùng với tôi lên đây một lát.

Nói xong Vương Quốc Hoa lững thững đi về phía trước, lão Lý đóng xe rồi đi theo. Lúc Vương Quốc Hoa tới cửa khách sạn, lão Lý đã đi lên gõ cửa. Lưu Linh lao ra như con chim nhỏ, Vương Quốc Hoa vội vàng nói:
- Đừng, có người.

Lưu Linh khẩn cấp phanh lại và lao vào trong. Lưu Linh còn đang mặc đồ ngủ. Vương Quốc Hoa vào một lát rồi đi ra đưa cho lão Lý một bao Hồng sơn.
- Vất vả rồi, anh cầm lấy mà hút.

Lão Lý đang định nói, Vương Quốc Hoa đã xoay người đi vào. lão Lý đột nhiên cảm thấy làm lái xe cho lái xe trẻ thì có gì không ổn? Ít nhất từ thuốc có thể nhìn ra mình không bị thiệt gì. Ừ, mấy người ở tổ lái xe bốc thăm, mình đen đủi bốc phải. lão Lý bây giờ lại thấy mình không quá đen, có khi lại gặp vận may.

Người khác nghĩ như thế nào về mình thì Vương Quốc Hoa không cần. Nhưng nếu lái xe bên cạnh không tin vào lãnh đạo sẽ rất phiền phức. Vì thế Vương Quốc Hoa lấy tút thuốc ra, tút thuốc cũng chỉ vài chục đồng là có thể gieo hạt mầm vào trong lòng lão Lý.

Cầm tút thuốc, lão Lý bước đi rất nhẹ nhàng. Về nhà, bà vợ sớm nghe chuyện từ miệng người khác nên thấy chồng về liền oán giận nói.
- Ông giỏi nhỉ, bốc thăm cũng như vậy. Tôi không biết kiếp trước gặp nghiệt chướng gì mà theo ông.

Lão Lý không giải thích, y nhẹ nhàng để chiếc túi đen lên bàn nói.
- Lấy đi cho bố vợ hút, lãnh đạo thuận tay cho tôi.

Ồ. Mặt bà vợ lập tức thay đổi, mở ra thấy là bao Hồng sơn.
- Thật hay giả? Ông đừng có mà bỏ tiền túi ra mua để cho tôi vui. Để tôi biết ông giấu tiền riêng thì chết với tôi.

Lão Lý hừ một tiếng trừng mắt nói:
- Tiền lương hàng tháng có để cho tôi xu nào? Ngoài một một bao thuốc hai đồng ra, một tháng cho tôi mười đồng. Chỉ mười đồng đó muốn tiêu cũng phải châm chước.

- Hừ, đàn ông có tiền sẽ xấu đi.
Vợ cười hì hì nói một câu. Chị ta vào mang đồ ăn ra rồi cẩn thận lấy một chai rượu năm đồng dưới gầm bàn nói:
- Hôm nay rất được, đáng để khen ngợi. Ôi, anh nói xem trợ lý chủ tịch mới tới như thế nào? Ngô Khinh Vũ kia anh biết không? Không ngờ được chánh văn phòng phái đi làm việc lặt vặt cho trợ lý chủ tịch, hàng tháng được thêm 30 đồng trợ cấp.

Vợ lão Lý làm ở nhà ăn ủy ban, đây cũng là nơi hay ngồi tán phét. Đừng xem thường 30 đồng trợ cấp hàng tháng, có rất nhiều người chú ý đó. Nhắc đến tiền trợ cấp thêm này, lão Lý lại vui vẻ. Lái xe co lãnh đạo hàng tháng sẽ được 60 đồng.

- Chuyện lãnh đạo đừng hỏi thăm. Cô đó, sau này không cho mua rượu đắt tiền như vậy.
Lão Lý đầy nam tính nói một câu, vợ không tức mà còn cười hì hì nói:
- Biết rồi, không phát hiện đây là rượu lần trước bố em đến, em mua sao? Còn thừa đó. Anh nghĩ em ngu à, không có việc gì uống rượu đắt tiền thế làm gì? Hai con còn nhiều khoản cần chi mà.

Vợ chồng lão Lý có hai con trai sinh đôi, năm nay 14 tuổi. Con lớn ăn nghèo cha mẹ không hề sai. Vợ lão Lý không được biên chế chính thức nên hàng tháng chỉ được nửa lương, lão Lý là trụ cột gia đình.

Tối lão Lý đột nhiên tỉnh táo vì thấy y vọng, nửa tháng không có động tĩnh, vừa động là như hổ rời núi. Y quấn lấy vợ cả tiếng mới thôi làm vợ sung sướng không ngừng lẩm bẩm, rên hừ hừ.

Sáng dậy đột nhiên trời đổ tuyết, Vương Quốc Hoa tìm mãi không thấy bộ đồ thích hợp. Hắn đang nghĩ có phải nên đi mua một bộ áo lông không thì Lưu Linh đã từ trên giường chuồn ra lấy một chiếc túi.

- Mặc cái này, hôm qua rảnh em đi dạo phố mua. Trời lạnh, mặc nhiều tốt hơn ..
Lưu Linh vừa nói vừa lấy chiếc áo khoác màu đen ra.

- Ha ha, được …
Vương Quốc Hoa rất tự nhiên mặc vào khen. Hắn nhìn thoáng qua là biết đây là áo của nước ngoài chỉ bán ở Thượng Hải, giá ít nhất cũng phải tám ngàn. Lưu Linh rất vui vẻ, cô trước đó còn sợ hắn không cầm vì đắt tiền.

- Ngủ tiếp đi.
Cúi đầu hôn lên mặt Lưu Linh, Vương Quốc Hoa chờ Lưu Linh lên giường mới ra ngoài.

Vừa mở cửa, Vương Quốc Hoa thấy ngay cảnh mình hy vọng. lão Lý đang đứng chờ ở cửa chính khách sạn.

Vương Quốc Hoa cười ha hả nói:
- Đến sớm vậy?
Lão Lý vội vàng nói:
- Tôi vừa tới.

Lời này không thể là thật nhưng Vương Quốc Hoa không nói phá. Hắn lên xe chờ xe chạy.
- Lão Lý, trong nhà vẫn ổn cả chứ?

- Cũng được, tổ chức giúp nhà tôi nên vợ được làm ở nhà ăn ủy ban. Trước đây còn đỡ nhưng bây giờ hai con đều lớn nên chi tiêu hơi nhiều.
Lão Lý không giấu diếm, lúc này mà nói giả nửa câu thì hậu quả thế nào cũng khó nói.

- Ồ, các cháu học có tốt không?
Vương Quốc Hoa hỏi tiếp. lão Lý vui vẻ nói:
- Hai thằng này học cũng được, đều vào được trường Nhất trung.

Kết quả cải cách giáo dục chính là làm học phí tăng cao. Vương Quốc Hoa có thể dễ dàng có kết luận lão Lý không nói dối.

Làm ở nhà ăn quận một tháng chỉ được hơn 200 đồng, lão Lý một tháng chưa đầy 400, tính ra hai vợ chồng cùng hai con trai đúng là hơi khó khăn.

Lúc xuống xe lão Lý rất tự nhiên đưa một quyển sổ mua xăng tới.
- Cái này anh cầm lấy.
Sổ này do Khương Nghĩa Quân đưa, Vương Quốc Hoa cũng không hề khách khí. Một tháng có thể dùng mấy lần chứ? Bây giờ ngồi xe cơ quan, lão Lý nếu có thì tác dụng sẽ khác. Mỗi xe một tháng có được tiền xăng dầu cố định, bây giờ có quyển sổ này thì khoản tiền đó sẽ rơi vào túi lão Lý. Đương nhiên lão Lý cũng không thể dùng xăng miễn phí hết được, vậy hơi quá.

Lão Lý còn chưa có phản ứng Vương Quốc Hoa đã lên lầu. Lái xe của Thịnh Trường Công –- Lão Mạnh đi tới thấy vậy liền cười nói:
- Lão Lý, sao thế? Hôm qua vất vả quá à?

Mọi người đều đang có ý hả hê vì lão Lý đen đủi. Lão Mạnh cũng không ngoại lệ.

Ngay khi y đang đắc ý, lão Lý vứt quyển sổ vào xe.
- Sếp cho, sau này dùng xăng sẽ đỡ hơn.
Lão Mạnh dụi mắt, ngẩn ra.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
darkmagic1997
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 900
Age : 20
Thần Bí Cóc : Tuyệt địa
Registration date : 01/06/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ ĐT - QT ] Phù Diêu    Sun Jan 06, 2013 10:02 am

Phù Diêu
Tác giả: Đoạn Nhận Thiên Nhai
Chương 96: Phòng Chiêu thương.

Người dịch: AND
Nguồn: Metruyen.com












Mấy việc của lái xe Vương Quốc Hoa không để ý tới. Hắn làm vậy chính là để lão Lý biết một tín hiệu rõ ràng, đi theo tôi anh sẽ không bị thiệt. Pháo đài luôn bị phá từ trong, nếu người bên cạnh không đáng tin thì đó sẽ là mối tai họa ngầm rất lớn. Làm như thế nào để người bên cạnh trở nên trung thành là không dễ, thưởng cho tiền, tài mới là cách đúng nhất.

Mở ra quyển sổ, mắt lão Mạnh mở rất to. Quyển sổ này không giới hạn số lượng. Quá ác. Nói đùa à, Khương Nghĩa Quân mở cây xăng sao có thể thu tiền của Vương Quốc Hoa.

- Mẹ nó chứ….
lão Mạnh không nhịn được chửi thầm. lão Lý chậm như rùa lấy sổ nhét vào ghế khởi động xe. Người thành thật cũng có lúc xấu đi.

Ngồi ở văn phòng nửa ngày nhưng người bên dưới không chủ động đến gặp, Vương Quốc Hoa biết rõ một điều đó là nhiều người không coi mình vào đâu.

Lúc này ở văn phòng Lý Dật Phong, trưởng phòng chiêu thương Tần Đại Hà đang kể khổ với Lý Dật Phong như con bị bỏ rơi.

- Chủ tịch, ngài không thể bỏ mặc phòng chiêu thương được. Đã hơn năm nay phòng chiêu thương cũng làm được chút thành tích đều do ngài ủng hộ. bây giờ ngài buông tay thì chúng tôi làm sao bây giờ.

- Nói càn, tôi nói với anh thế nào rồi hả Tần Đại Hà? Anh làm việc cho quốc gia, cho dân chúng chứ không phải cho Lý Dật Phong tôi.
Lý Dật Phong tuy mắng nhưng lòng lại vui vẻ, y muốn chính là hiệu quả này. Bên phía phòng chiêu thương sợ là tên Vương Quốc Hoa sẽ làm loạn.

- Đừng mà chủ tịch, ngài nên cho tôi một câu nói nếu không tôi cũng không dám đi gặp trợ lý Vương.
Tần Đại Hà chờ Lý Dật Phong tỏ thái độ nếu không mình làm không đúng, chủ tịch biết, mình còn yên ổn được sao?

- Anh muốn tôi nói gì? Tôi nói anh đó, coi thường trợ lý Vương còn trẻ hả? Bọn người các anh ai cũng chỉ biết nhìn mặt mà bắt hình dong, thái độ tốt cho tôi. Trợ lý Vương mặc dù còn trẻ nhưng rất có năng lực. Tôi hy vọng anh có thể làm ra thành tích dưới sự lãnh đạo của trợ lý Vương.
Lý Dật Phong không chịu tỏ thái độ, Tần Đại Hà lấy một tờ giấy ra đưa lên nói.
- Vậy ngài ký hộ tôi một chữ.

Lý Dật Phong đọc qua thấy là đơn xin cải thiện hình tượng trụ sở làm việc của phòng chiêu thương, đặc biệt xin lãnh đạo ủy ban quận cấp 300 ngàn để cải thiện hoàn cảnh làm việc. Lý Dật Phong dở khóc dở cười, đám nhân viên có vô số chiêu trò. Tần Đại Hà cầm cái này để thử dò xét mình, thật đáng hận.

Anh bảo tôi ký tên ư, cái này đáng lẽ phải đưa Vương Quốc Hoa ký trước chứ? Lý Dật Phong biết rõ ý của đối phương nên lạnh nhạt cầm bút ký tên:
- Xem xét. chuyển đồng chí Quốc Hoa phê duyệt.

Vừa nhìn dòng này, Tần Đại Hà coi như yên tâm.

Có ý gì? Vương Quốc Hoa quản lý phòng chiêu thương, có chuyện gì mọi người xem xét tình hình xử lý. Lãnh đạo có thể tùy theo tình hình mà xử lý, nhân viên bên dưới cũng có thể linh hoạt xử lý. Từ “xem xét” mọi người còn không hiểu rõ sao?

Có thứ này thì theo Tần Đại Hà nghĩ Vương Quốc Hoa có bất cứ chỉ thị gì cũng có thể căn cứ tình hình thực tế mà linh hoạt xử lý, không hợp lý có thể phản đối, cũng có thể báo cáo lên cấp cao hơn. Bên phòng Tài chính nhận được ý kiến này cũng sẽ vui vẻ, chỉ mình phòng chiêu thương cần tiền? Phòng ban nào chẳng cần, hơn nữ việc cải thiện hoàn cảnh làm việc đều do chính phòng ban đó tự giải quyết. Bên phòng Tài chính đương nhiên sẽ viết chữ “Không”

Tần Đại Hà cũng không mong dựa vào cái này có được tiền, có lẽ đưa sang phòng Tài chính sẽ bị đá về. Y cần là biết thái độ của lãnh đạo.

Tần Đại Hà vui vẻ rời đi, chiều mới nghênh ngang đến ủy ban quận. Y sợ người khác không biết nên gặp ai là chào người đó. Kết quả đến văn phòng Vương Quốc Hoa thì cửa phòng lại đóng kín.

Vương Quốc Hoa đi đâu?

Trụ sở phòng chiêu thương nằm ở nội thành mới, căn nhà ba tầng từ xa nhìn không quá bắt mắt. lúc Vương Quốc Hoa vào phòng chiêu thương cũng không có ai để ý tới hắn, bảo vệ còn tưởng là một thanh niên đến có việc gì.

Tìm được phòng trưởng phòng, Vương Quốc Hoa nhìn vào trong thì có một thanh niên đang lau bàn. Thấy Vương Quốc Hoa đứng cửa, y thuận miệng nói:
- Có việc gì?

- Ồ, có việc, trưởng phòng Tần có đây không?
Vương Quốc Hoa bình tĩnh nói. Thanh niên không nhịn được nói:
- Trưởng phòng Tần đi đâu sao nói với tôi? Hay là anh ra ngoài ngồi đợi một lát.

Nói thật tên thanh niên này hơi thiếu đức, y biết Tần Đại Hà đến ủy ban, vừa đi là cả chiều không về. Y để Vương Quốc Hoa chờ chính là nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Vương Quốc Hoa nên ghét, không hề giống người đến làm việc thì luôn tươi cười nịnh bợ. Tên thanh niên tức nên mới làm khó.

Vương Quốc Hoa quay đầu lại nhìn, cũng được. Trên hành lang có ghế để khách đến ngồi. Vương Quốc Hoa yên tĩnh ngồi xuống chờ lão Lý đi lên thấy vậy có chút không nhịn được.

- Trợ lý Vương, mấy người này coi thường người khác quá.
Lão Lý nhỏ giọng nói, y rất có chừng mực, không phát tác ngay mà hỏi lãnh đạo trước. Vương Quốc Hoa không hề tức giận, hắn thản nhiên nói:
- Anh xuống chờ chút.

Lão Lý cảm thấy lãnh đạo đang rất tự tin. Nghĩ đến quyển sổ xăng kia, Lão Lý không khỏi cười lạnh trong lòng, dám để lãnh đạo chờ ở bên ngoài, giỏi đó, xem lát mày khóc như thế nào.

Thời gian trôi qua từng phút một. Vương Quốc Hoa ngồi ở ghế một lát rồi bắt đầu đi quanh. Hắn nhìn mấy phòng nhưng không nói gì sau đó về ghế ngồi tiếp.

Khoảng một tiếng rưỡi sau Tần Đại Hà vội vàng trở về. Y không thèm để ý đến thanh niên đang ngồi chờ ở hành lang mà đứng ở cửa phòng lớn tiếng nói:
- Tiểu Mậu, chiều có việc gì không?

- Trưởng phòng đã về, không có chuyện gì.
Tên thanh niên rất không có trách nhiệm trả lời, Vương Quốc Hoa đứng sau lưng Tần Đại Hà lạnh nhạt nói:
- Trưởng phòng Tần…

- Ồ, anh làm gì vậy hả, có chuyện thì nói với tôi, không thấy lãnh đạo đang bận sao.
Tên thanh niên Tiểu Mậu đi lên lớn tiếng nói với Vương Quốc Hoa, tay đưa ra đầy khí thế.

Vương Quốc Hoa đứng đó cười cười không nói. Tần Đại Hà nhìn lại mặt không khỏi thay đổi, y vội vàng nháy mắt với Tiểu Mậu nhưng đối phương không chú ý, đang nói sướng thì sao có thể để ý tới ai.

- Trưởng phòng Tần, chút việc nhỏ này để tôi xử lý, ngài đi làm việc đi ạ.
Nịnh nọt xong, Tiểu Mậu mới chú ý đến mặt Tần Đại Hà đang tái mét lại, môi run run. Trưởng phòng sao vậy?

- Trợ lý Vương, xin lỗi, tôi …
Tần Đại Hà hơi khom lưng định giải thích không ngờ Vương Quốc Hoa xua tay nói:
- Không cần xin lỗi, tôi tới chỉ muốn xem tình hình thực tế của phòng chiêu thương.

Ầm. Mặt Tiểu Mậu trong nháy mắt đỏ lên, cổ cũng đỏ. Tần Đại Hà nhìn hắn, hận không thể tát chết hắn. Chuyện này truyền ra thì lãnh đạo khác thấy Tần Đại Hà này như thế nào? Mày có ánh mắt gì vậy hả? Dùng nhân viên không có ánh mắt chính là nỗi nhục của lãnh đạo.

Chuyện đến nước này, Tần Đại Hà không biết làm gì cũng may Vương Quốc Hoa không có ý phát tác mà lạnh nhạt nói:
- Tôi có thể vào nói chuyện không?

- Ôi.
Tần Đại Hà thầm nói không ổn. Câu này không nặng không nhẹ chẳng khác nào tát mấy chục cái vào mặt Tần Đại Hà. Lãnh đạo phụ trách đến nhà chờ ở cửa hơn tiếng không tính, nhận ra còn không mời vào, đây là không có lễ phép.

Nói thật Vương Quốc Hoa nếu tức thì Tần Đại Hà còn thấy may. Tức chứng tỏ cơn giận đã được phát tiết, mặt mày lạnh lùng như vậy chứng tỏ sau sẽ có chuyện, đây là điều đáng sợ nhất. Đừng nhìn Tần Đại Hà dựa vào Lý Dật Phong, thực tế Vương Quốc Hoa muốn xử lý hắn thì đầy biện pháp. Tần Đại Hà không nghe chỉ thị của Vương Quốc Hoa thì còn có thể đưa lãnh đạo cấp trên ra chống đỡ, nhưng lúc này hắn đuối lý mà còn dám chống đối lãnh đạo truyền ra thì đó chính là dám không coi lãnh đạo vào đâu. Nếu anh có lý không phải cưỡi lên đầu lên cổ lãnh đạo ư?

- Xin lỗi, xin lỗi.
Tần Đại Hà vội vàng xin lỗi, y còn nhấc chân đạp Tiểu Mậu:
- Còn đứng đó làm gì? Mau đi thông báo các phó trưởng phòng đến nghe chỉ thị của trợ lý Vương.

Lần này coi như cứu Tiểu Mậu.

Tiểu Mậu bị đạp thiếu chút nữa không đứng vững, y liên tục gật đầu nói:
- Tôi đi ngay.
Vừa nói Tiểu Mậu vừa chạy nhanh ra ngoài.

Vương Quốc Hoa vào ngồi xuống, mặt vẫn không có biểu cảm gì. Tần Đại Hà tự mình pha trà, bỏ xuống mới cười cười lấy lòng.
- Tôi vừa ở ủy ban về, ngài không có ở văn phòng …
Y đây là giải thích cho mình. Tôi đến tìm anh nên mới để anh chờ như vậy.

Vương Quốc Hoa ừ một tiếng, lạnh nhạt nói:
- Tôi không có chỉ thị gì, chỉ là muốn tìm hiểu tình hình phòng chiêu thương. Tài liệu cần cụ thể một chút, số biên chế, tình hình tài chính, tiến độ công việc tôi đều muốn biết. Được rồi, cứ như vậy đi, mai tôi hy vọng thấy bản báo cáo chi tiết trên bàn làm việc của mình. Anh làm đi, tôi đi.

Nói xong Vương Quốc Hoa đứng lên, Tần Đại Hà vội vàng đuổi theo:
- Tôi tiễn ngài?
Vương Quốc Hoa không quay đầu lại:
- Không cần.

Tần Đại Hà đứng đó ngẩn ra giống như bị điểm huyệt. Chờ Vương Quốc Hoa xuống dưới lầu mới nghe thấy tiếng gầm của Tần Đại Hà:
- Tiểu Mậu, mày cút ngay cho ông.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
darkmagic1997
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 900
Age : 20
Thần Bí Cóc : Tuyệt địa
Registration date : 01/06/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ ĐT - QT ] Phù Diêu    Sun Jan 06, 2013 10:02 am

Phù Diêu
Tác giả: Đoạn Nhận Thiên Nhai
Chương 97: Đầu danh trạng.

Người dịch: AND
Nguồn: Metruyen.com













- Đến Quận ủy.
Xe chạy ổn định trên đường giống như mặt đầy bí thư của Vương Quốc Hoa. Lão Lý đang lái xe đột nhiên nói:
- Trợ lý Vương, bố vợ Tần Đại Hà mở một công ty vật liệu xây dựng, kinh doanh rất tốt.

Lúc nói chuyện, Lão Lý cũng cẩn thận nhìn phản ứng của Vương Quốc Hoa. Ban lái xe bình thường không ít thảo luận về việc trong quận, Lão Lý chủ yếu nghe nên biết không ít thứ.

- Ừ, biết rồi.
Vương Quốc Hoa nói, Lão Lý biết ý ngậm miệng chuyên tâm lái xe.

Trụ sở Quận ủy và ủy ban huyện chỉ cách nhau có một bức tường, kết cấu này từ trước đến giờ vẫn vậy. Vương Quốc Hoa đến, Tằng Trạch Quang vừa cất bước một vị phó Trưởng ban tổ chức cán bộ thị ủy đưa tới, y coi như chính thức làm bí thư quận ủy.

Thấy Vương Quốc Hoa tới, Tằng Trạch Quang rất vui vẻ mời hắn ngồi.
- Sao, đã quen chưa? Người bên dưới như con lươn vậy, làm lãnh đạo phụ trách cậu phải có chút thủ đoạn mới được.

Bí thư quận ủy nói chuyện với một trợ lý chủ tịch như vậy, người ngoài nghe thấy nhất định sẽ rất giật mình. Lưu Đông Phàm tập mãi thành quen, chỉ cần Vương Quốc Hoa vừa xuất hiện thì y là thư ký của Tằng Trạch Quang cũng phải đứng sang bên, không có tư cách nghe.

- Tôi muốn điều chỉnh nhân sự phòng chiêu thương.
Vương Quốc Hoa nói, Tằng Trạch Quang lập tức nghiêm túc lại.
- Cậu nói tiếp.
Vương Quốc Hoa nói chuyện xảy ra trong hai ngày qua, phòng chiêu thương đương nhiên là được trọng điểm nhắc tới. Tằng Trạch Quang sau khi nghe xong cười lạnh một tiếng:
- Được, giết gà cho khỉ xem. Chỉ cần thời cơ tới thì việc này không vấn đề gì.

Quận ủy quản nhân sự, Tằng Trạch Quang có quyền lực này, đây cũng chính là nguyên nhân cục diện đảng ủy áp đảo chính quyền không bao giờ thay đổi. Đương nhiên từ góc độ công việc mà nói điều chỉnh trưởng phòng chiêu thương cần Lý Dật Phong đồng ý nếu không sẽ làm chủ tịch, bí thư hoàn toàn trở mặt. Cái gọi là thời cơ tới chính là nắm được sơ hở ép đối phương vào khuôn khổ.

Đối với năng lực của Vương Quốc Hoa, Tằng Trạch Quang không bao giờ nghi ngờ. Ở huyện Nam Sơn chỉ cần chuyện giao cho hắn làm về cơ bản không có vấn đề gì. Vì thế khi Vương Quốc Hoa tỏ ý muốn động Tần Đại Hà, Tằng Trạch Quang không nghi ngờ hắn làm loạn, nhất định sẽ không đánh trận nếu không chắc thắng.

- Bố Tần Đại Hà mở một công ty vật liệu xây dựng nghe nói kinh doanh rất tốt. Tôi dự định ra tay từ sổ sách của phòng chiêu thương, tôi tin rằng dưới mông hắn nhất định có thứ bẩn thỉu.
Vương Quốc Hoa tự tin nói nhưng giọng điệu cũng lộ ra một tia tàn nhẫn. Tằng Trạch Quang nghe xong khá hài lòng. Đây mới là Vương Quốc Hoa y muốn thấy, một người luôn ôn hòa sẽ không khống chế được cục diện.

Vương Quốc Hoa vừa về đến văn phòng ủy ban không lâu, lái xe Lão Lý đã đi lên nhỏ giọng nói:
- Chuyện ở phòng chiêu thương đã truyền khắp trụ sở, có mấy người hỏi tôi …

Vương Quốc Hoa xua tay nói:
- Không cần để ý bọn họ.

Lúc này Ngô Khinh Vũ cầm bình nước sôi lên vừa vặn nghe được lời của Lão Lý. Ngô Khinh Vũ đứng lại vểnh tai lên, không ngờ Vương Quốc Hoa ở trong không có phản ứng gì, Lão Lý đi ra thấy Ngô Khinh Vũ như vậy không khỏi cười lạnh một tiếng. Ngô Khinh Vũ luống cuống vội vàng đi vào rót nước rồi đi ngay.

- Bác Lý, tôi vừa lúc tới, không phải cố ý.
Ngô Khinh Vũ đuổi theo Lão Lý nhỏ giọng nói. Lúc này chồng Ngô Khinh Vũ – Lam Hâm Phú đang bị vứt ra rìa nên cô không dám dễ dàng đắc tội với người.

Lão Lý lấy khăn lau xe, không thèm để ý đến cô ta. Ngô Khinh Vũ thấy thế không khỏi lo lắng, việc này Lão Lý nhất định sẽ báo cáo. Lái xe không phải toàn như vậy sao. Chồng mình làm ở phòng tiếp dân huyện ủy, trợ lý Vương trước từng là thư ký của bí thư Tằng, mình nên làm gì giờ?

Con người khi nghĩ biện pháp cứu mình thường có sức tưởng tượng rất phong phú. Ngô Khinh Vũ nhân lúc không ai chú ý liền chuồn ra cửa sau chạy tới phòng tiếp dân.

Lam Hâm Phú bị đẩy sang làm trưởng phòng tiếp dân, cấp bậc không đổi nhưng đãi ngộ khác hẳn nhau. Nhất là ở phóng tiếp dân toàn tiếp chuyện kiện tụng nên chẳng ai muốn đến đây cả.

- Lão Lam, ra đây một chút.
Lam Hâm Phú nghe vợ gọi nhìn vậy có chút khó chịu nhưng thấy vợ lo lắng như vậy nên vẫn đi theo Ngô Khinh Vũ tới một gốc cây. Nghe xong Ngô Khinh Vũ nói, Lam Hâm Phú không cho là đúng:
- Lo quá rồi, một trợ lý chủ tịch ngay cả em là nhân viên bình thường cũng không tha thứ thì hắn còn làm quan gì chứ?
- Hồ đồ, em lo cho mình sao? Em là phụ nữ thì làm gì chẳng được. Em không phải lo cho anh sao? Mấy ngày nay anh gầy đi bao nhiêu rồi. Anh đã gặp bí thư quận ủy mới tới chưa?

- Bí thư quận ủy mới tới ư? Anh đúng là muốn gặp nhưng phải có lý do chứ?
Nói tới đây Lam Hâm Phú đột nhiên giơ tay ra hiệu vợ im miệng. Y đảo đảo mắt một lúc mới nói.
- Em nói một chút chuyện của trợ lý Vương bên kia, anh suy nghĩ chút.

Ngô Khinh Vũ nói hết việc mình biết ra, mặc kệ có bóng hay không thì cứ nói ra hết là đủ. Lam Hâm Phú rất kiên nhẫn nghe hết, cuối cùng xua tay nói:
- Em về đi, đừng để người khác thấy.

Ngô Khinh Vũ biết chồng mình là người có chủ kiến, đừng nhìn bình thường mềm yếu nhưng nếu quyết định việc gì rất khó thay đổi.

Lam Hâm Phú về văn phòng, y cẩn thận tìm tài liệu mình cần. Cầm trong tay xem một chút, xác nhận không sai, Lam Hâm Phú kẹp vào nách đi ra ngoài. Dọc theo đường đi gặp người trong cơ quan Lam Hâm Phú đều tươi cười chào đón. Thấy người kia đi xa, Ngô Khinh Vũ đột nhiên đổi sắc, bước nhanh về phía Quận ủy.

Chuyện của Vương Quốc Hoa gặp ở phòng chiêu thương rất nhanh truyền ra, lời Ngô Khinh Vũ nói chưa chắc đều là sự thật nhưng không ảnh hưởng đến kết luận của Lam Hâm Phú. Thư ký của bí thư Tằng ngày xưa gặp chuyện không hay ở bên ủy ban, theo bình thường thì tân bí thư Tằng Trạch Quang nhất định cần dùng người của mình. Làm như thế nào để thành người của bí thư Tằng?

Câu trả lời chính là đầu danh trạng.

Ngô Khinh Vũ nói cũng nhắc nhở Lam Hâm Phú. Chủ nhiệm Khu khai phát Ngô Bản Lập và trưởng phòng chiêu thương Tần Đại Hà là anh em cọc chèo, hai người lấy hai chị em ruột, ông bố vợ mở một công ty vật liệu xây dựng, kinh doanh tốt, tiền kiếm được không ít. Không thấy Tần Đại Hà cùng Ngô Bản Lập cũng dùng điện thoại di động sao? Nếu nói trong đó không có vấn đề thì đánh chết Lam Hâm Phú cũng không tin.

Vừa lúc mấy hôm trước có người gửi đơn tố cáo nạc danh, nội dung là Ngô Bản Lập lợi dụng quyền lực giúp đỡ bố vợ. Khu khai phát xây dựng đều do bố vợ hắn cung cấp vật liệu xây dựng là chính. Tần Đại Hà không phải muốn gây khó dễ trợ lý Vương sao? Ông xử mày với bố vợ mày luôn. Cái này bí thư Tằng nhất định sẽ muốn thấy, sẽ vui vẻ. Vậy không phải mình có hy vọng thành người của bí thư Tằng sao?

- Thư ký Lưu, tôi là Lam Hâm Phú ở phòng tiếp dân, bí thư Tằng có đang bận không?
Xuất hiện trước cửa văn phòng bí thư, đây là người đầu tiên xuất hiện ở phòng Tằng Trạch Quang ngoài chánh văn phòng Quận ủy và Vương Quốc Hoa.

Lưu Đông Phàm kế thừa thói quen khiêm tốn của Vương Quốc Hoa, y cười ha hả đứng lên nói:
- Có việc gì vậy? Mời anh ngồi một chút, bí thư Tằng đang gọi điện.

Lam Hâm Phú mừng như điên, không ngờ thư ký của bí thư Tằng dễ nói chuyện như vậy, mình đến quá kịp lúc. Về phải khen vợ mới được, không phải do vợ nói thì mình đúng là không biết lấy cớ gì đến gặp lãnh đạo.

Lam Hâm Phú ngồi chờ một lát, bên trong cuối cùng truyền ra giọng của Tằng Trạch Quang:
- Đông Phàm, ai đến vậy?

Lưu Đông Phàm nói vào trong:
- Trưởng phòng Lam – phòng tiếp dân.

- Ừ, bảo anh ta vào.

Lam Hâm Phú hít sâu một hơi để mình bình tĩnh lại, y còn hơi khom lưng một chút. Trên thực tế ở trụ sở này thấy lãnh đạo anh nhất định sẽ có động tác này.

- Bí thư Tằng.
Lam Hâm Phú vào mới chào, thái độ coi như thích hợp, không quá mức nịnh bợ. Nhìn từ lá rụng là biết mùa thu tới, từ thư ký có thể thấy được tác phong của lãnh đạo. Lưu Đông Phàm thân thiện chẳng khác gì nhắc Lam Hâm Phú rằng bí thư Tằng cũng thân thiện, loại lãnh đạo này thường không thích người quá nịnh bợ.

Đương nhiên lúc cần nịnh thì Lam Hâm Phú cũng biết làm như thế nào.

- Ồ có việc gì thế? Trưởng phòng Lam, hút thuốc không? Trên bàn có, anh tự lấy hút.
Thái độ Tằng Trạch Quang rất bình thường giống như gặp khách. Lãnh đạo càng như vậy, nhân viên phải biết nên làm gì, điểm này Lam Hâm Phú cũng biết.

Không lấy thuốc, cũng không ngồi xuống, Lam Hâm Phú vẫn đứng mà nói:
- Ngài mới nhận chức, tôi tới làm ngài thêm phiền.

Tằng Trạch Quang lạnh nhạt nói:
- Cũng là vì công việc mà, có chuyện gì nói đi.

Cẩn thận đặt tài liệu lên bàn, Lam Hâm Phú cẩn thận nói:
- Có quần chúng kiện chủ nhiệm Khu khai phát Ngô Bản Lập, lẽ ra tài liệu lạc danh tôi không nên báo cáo nhưng Khu khai phát là đầu tàu phát triển kinh tế của quận ta, chủ tịch Lý vẫn rất coi trọng, quận hàng năm đầu tư không ít vào Khu khai phát. Phòng tiếp dân nhận được nhiều đơn kiện nên không dám chậm trễ. Vì thế tôi đến xin chỉ thị của ngài, xem nên xử lý như thế nào.

Tằng Trạch Quang im lặng nhìn Lam Hâm Phú không nói gì, nhìn đến khi Lam Hâm Phú bắt đầu đổ mồ hôi y mới rời mắt thản nhiên nói:
- Để đó, anh xuống đi.

Lam Hâm Phú thất vọng xoay người đột nhiên Tằng Trạch Quang nói:
- Anh là Lam Hâm Phú hả?


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
darkmagic1997
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 900
Age : 20
Thần Bí Cóc : Tuyệt địa
Registration date : 01/06/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ ĐT - QT ] Phù Diêu    Sun Jan 06, 2013 10:02 am

Phù Diêu
Tác giả: Đoạn Nhận Thiên Nhai
Chương 98: Ra oai.

Người dịch: AND
Nguồn: Metruyen.com













Hơn 4h chiều, hai người đến văn phòng Vương Quốc Hoa, trên trán đầy mồ hôi. Chuyện tố không truyền ra cửa, chuyện xấu chuyện xấu truyền ngàn dặm. Chuyện trợ lý Vương đến phòng chiêu thương lúc này đã truyền khắp nơi.

Hai người ngoài cửa một là bí thư đảng ủy kiêm trưởng phòng du lịch Nhạc Đông Linh, một là chủ nhiệm khu công nghệ cao Cát Tiếu Mi. Hai người này đều là phụ nữ hơn 30 tuổi, khá xinh đẹp. Nữ cán bộ có không ít nhưng nếu muốn lên làm người đứng đầu thì có thể nói là rất hiếm.

Bây giờ một lúc xuất hiện hai người có thể thấy cựu bí thư và chủ tịch có phong cách dùng người.

- Trợ lý Vương…
Hai người cùng nói như đã luyện tập. Vương Quốc Hoa bình tĩnh nhìn và gật đầu, sau đó cúi đầu tiếp tục xem tài liệu trong tay. Hai người phụ nữ nhìn nhay, trợ lý Vương không hề khách khí nói rõ chuyện gì?

Hai vị này rất tự nhiên nhớ đến lời đồn vừa nhận được, trợ lý Vương không ngờ chủ động đến phòng chiêu thương và còn chờ ở cửa văn phòng Tần Đại Hà hơn tiếng.

Hai người không khỏi thầm kêu khổ trong lòng, cũng do tên Tần Đại Hà đáng chết nên mình bị liên lụy.

- Vào ngồi đi.
Lát sau Vương Quốc Hoa mới lạnh nhạt nói. Hai người cùng đồng thanh.
- Cảm ơn trợ lý Vương.
Lẽ ra là nữ cán bộ sẽ có ưu thế, ví dụ như gặp lãnh đạo thì thái độ có thể tùy ý một chút cũng không bị lãnh đạo để ý. Nhưng trước vị lãnh đạo trẻ này, hai nữ cán bộ xinh đẹp này lại thấy các chiêu trước đây có tác dụng bây giờ lại không hiệu quả. Vương Quốc Hoa nói một câu xong tiếp tục cúi đầu xem văn bản, không thèm để ý đến hai người.

Thực tế hai người không ít lần gặp lãnh đạo đang học, nhưng lãnh đạo thấy hai người thường cũng bỏ công việc trong tay, nói chuyện thân thiện. Hai người thường có thể hơi làm càn một chút, lãnh đạo cũng không phải gỗ đá nên chuyện thường thuận lợi hoàn thành. Dù không được cũng không bị trách mắng hiểu lầm.

Hai người đều là người đứng đầu của đơn vị, đến đây không thể không cúi đầu xem vẻ mặt người khác.

Cuối cùng Vương Quốc Hoa ngẩng đầu lên, mặt hơi khó coi. Hắn gõ gõ tập tài liệu trong tay.
- Đây là tài liệu hai người trình lên? Toàn là lời nói chung chung, không thể hiện tình hình thực tế gì cả. Nếu như nhân viên bên dưới trình tài liệu cho hai vị đều như vậy, các chị nói xem mình nên làm như thế nào?

Thì ra trợ lý Vương đang xem tài liệu đơn vị mình trình lên, chẳng lẽ không phải vì việc ở phòng chiêu thương? Vậy càng không xong. Ngay khi hai người đang suy nghĩ làm như thế nào qua cửa, Vương Quốc Hoa nói tiếp.
- Về làm tài liệu mới cho tôi, số biên chế, tình hình tài chính, báo cáo công việc mấy năm qua, sáng mai trình cho tôi. Được rồi, hai người về đi, đừng ngồi ở đây, tôi thấy cũng phiền.

Hai người cả đời chưa gặp lãnh đạo như vậy, trong lòng không khỏi thầm kêu khổ. Vương Quốc Hoa lại tức giận nói:
- Chờ chút, đem mấy thứ tài liệu chó má này về, sau này đừng viết mấy thứ đó nữa.

Không hề khách khí, hung hăng làm hai người mất mặt. Vương Quốc Hoa nhìn hai người run run rời đi mà nở nụ cười. Chuyện phòng chiêu thương đã nhắc nhở hắn, người lương thiện bị người khi dễ, đạo lý này ở đâu cũng thông dụng. Nếu làm theo thủ đoạn ôn hòa của Tằng Trạch Quang nhắc thì với độ tuổi của hắn nếu như dùng thủ đoạn như vậy để tạo uy tín sẽ khiến người ta cảm thấy quá âm trầm. Vậy lại không phù hợp với người trẻ tuổi.

Gần 12h hôm sau hai nữ đồng chí lại tới, trán đổ mồ hôi. Gió lạnh thổi qua làm hai người đều run lên. trợ lý Vương rốt cuộc là dùng dao giết người hay là vung gậy đánh? Vấn đề này phải làm rõ. Hai người cùng nhau xuống lầu, lên xe Nhạc Đông Linh nói:
- Tiếu Mi, đi ngồi một chút.

Lão Lý hết giờ làm về thấy vợ đang mặt mày rầu rĩ ngồi với nhìn bàn đầy quà.
- Anh về rồi à, anh xem xem, nên làm gì bây giờ?

Lão Lý nhìn bàn thấy có hai tút thuốc, bốn chai rượu, còn có một chút thứ linh tinh gì đó, tóm lại mấy thứ này không quá đắt tiền nhưng đối với lão Lý mà nói lại là lễ quý giá.

- Chuyện gì vậy…
Lão Lý khá giật mình, cho đến bây giờ đều là hắn tặng người khác, đã bao giờ đến lượt người khác tặng hắn? Bà vợ buồn bã nói.
- Trời mới biết bọn họ là loại người gì, vào không nói gì chỉ cười hì hì để đồ lại rồi đi ngay, nói gì chờ anh hết giờ bọn họ sẽ quay lại.

Lão Lý thành thật không phải kẻ ngu, vừa nhìn mấy thứ này là hắn biết người ta đến là vì mục đích gì.

- Em đi nấu cơm đi, con đói rồi, anh ra ngoài gọi điện rồi về ngay.
Lão Lý chạy nhanh ra ngoài tìm quầy điện thoại gọi cho Vương Quốc Hoa.

Giờ phút này Vương Quốc Hoa đang đi dạo với Lưu Linh, hắn định tìm một quán nào đó vào ăn đặc sản. Nghe tiếng điện thoại, Lưu Linh chu miệng nói.
- Chuyện đúng là nhiều…

Vương Quốc Hoa cười cười không giải thích. Hắn rất kiên nhẫn nghe lão Lý nói xong mới nói.
- Tặng thì anh cứ nhận, đừng khách khí với bọn họ. Cuộc sống sau này còn dài, loại chuyện này sẽ không thiếu.
Vừa nói hắn dập máy nói với Lưu Linh:
- Được rồi, không có việc gì. Em thích ăn gì.

Vương Quốc Hoa nói không sao nhưng lão Lý lại rất lo lắng. Đừng nhìn lãnh đạo nói dễ dàng thực tế mình càng phải cẩn thận đối đãi. Người tặng quà nếu không phải là đến đường cùng có thể nghĩ đến một lái xe như mình không? Đây không phải bên cạnh lãnh đạo chỉ có một mình mình thì bọn họ đã không làm thế.

Chuyện không khó nghĩ ra, lão Lý về nhà cũng nghĩ ra được biện pháp.

Lưu Linh chọn một quán hàng nhỏ khá sạch sẽ. Bốn năm học đại học vừa qua nên cả hai không quá cầu kỳ trong việc ăn uống. Chỉ cần quán sạch là được.

Ngồi xuống gọi đồ, Lưu Linh cười hỏi chuyện công việc. Vương Quốc Hoa vốn không muốn nói nhưng nghĩ Lưu Linh không ở địa phương nên không ngại nói.

Hắn nói qua việc phân công của mình.

Không ngờ Lưu Linh nghe xong nhíu mày nói.
- Em có một người bạn kinh doanh du lịch. Đúng, khu công nghệ cao kia có phải cũng cần đưa nhà đầu tư tới không? Em nói với anh, thu hút đầu tư quan trọng nhất là có hệ thống phục vụ kiện toàn, rất nhiều nơi đều như vậy, tài chính thiếu thì phải có thái độ tốt, chờ nhà đầu tư tới là có tài chính. Đây là nguyên nhân tại sao lần trước anh nói đầu tư tới huyện Nam Sơn nhưng em không đồng ý. Không có hệ thống phục vụ kiện toàn dù là có kéo được tài chính cũng vô ích.

- Có lý …
Vương Quốc Hoa thực ra không hiểu mấy nhưng Lưu Linh nói nhất định đều là thật. Nhà cô mở công ty nên nhất định đã gặp chuyện này.

Lưu Linh nói thêm:
- Ở phương diện này bên khu vực duyên hải làm rất tốt. Người ta chẳng những nhiệt tình thu hút đầu tư, sau khi đầu tư tới cũng phục vụ chu đáo. Nhà em có công ty ở ngoại thành Thượng Hải, khi khảo sát hoàn cảnh đầu tư cũng phải rất cẩn thận. Lấy một ví dụ, Khu khai phát đưa ra quy định nếu nhận được điện báo cảnh sát thì trong năm phút đồng hồ sẽ có người đến hiện trường, công ty có khó khăn tìm chính quyền địa phương trong hai ngày làm việc sẽ có biện pháp giải quyết, nếu không lãnh đạo địa phương đó sẽ bị xử lý. Cho nên em cho rằng muốn thu hút đầu tư tốt thì phải thành lập hệ thống phục vụ kiện toàn.

- Ha ha, không ngờ em cũng biết về việc này, hơn nữa nói rất có lý. Về anh sẽ dựa theo ý của em mà viết một bản báo cáo.
Vương Quốc Hoa thật lòng khen một câu. Lời nói của Lưu Linh quả thật làm hắn có phương hướng mới trong công việc.

Lưu Linh nghe xong cười hì hì nói.
- Anh nếu thật sự có thể làm tốt thì em có thể kéo một ít nhà đầu tư đến cho anh. Thực ra ở trong nước có nhiều nơi có tiềm lực đầu tư nhưng chính quyền địa phương không biết phục vụ làm nhà đầu tư thất vọng dừng bước.

Ngày thứ ba khi Vương Quốc Hoa nhận chức, hắn cầm văn bản xuất hiện trước phòng Tằng Trạch Quang. Hắn thật ra rất nhớ thời đại ôm máy tính xách tay đi lại, đỡ phải viết tay như thế này.

Tằng Trạch Quang không hề kinh ngạc vì sự xuất hiện của Vương Quốc Hoa. Y cười nói:
- Lại có việc gì thế? Mới sớm đã chặn cửa thế này vậy về làm thư ký của tôi đi, tôi để cậu làm phó chánh văn phòng Quận ủy.

Lưu Đông Phàm nghe xong rất hâm mộ, chỉ mình Vương Quốc Hoa mới có đãi ngộ này.

Vương Quốc Hoa lấy tập tài liệu ra đưa tới.
- Sếp, ngài xem một chút. Tôi cảm thấy thứ này ở trong tay ngài sẽ có tác dụng lớn hơn.

Cửa văn phòng Vương Quốc Hoa lúc này cũng có ba người đang chờ, hai nữ một nam mặt mày tái lại đầy mệt mỏi. Tần Đại Hà không ngừng hắt hơi vì lạnh. Nhạc Đông Linh nhìn xuống lầu không thấy xe của Vương Quốc Hoa nên nói.
- Lão Tần, tối qua ở trong chăn bị mệt à?
Hai người làm bạn học từ hồi tiểu học nên nói chuyện khá tùy ý.

Tần Đại Hà nháy nháy mắt nói.
- Tôi cũng muốn, hay là tối nay cô thể hiện phong cách cứu khổ cứu nạn, làm ấm thân hình lạnh như băng của tôi.

Nhạc Đông Linh ném cho ánh nhìn quyến rũ.
- Được, tối ông tới, tôi bảo chồng tôi ra khách sạn ở.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
darkmagic1997
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 900
Age : 20
Thần Bí Cóc : Tuyệt địa
Registration date : 01/06/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ ĐT - QT ] Phù Diêu    Sun Jan 06, 2013 10:02 am

Phù Diêu
Tác giả: Đoạn Nhận Thiên Nhai
Chương 99: Mỗi người nghĩ một nẻo.

Người dịch: AND
Nguồn: Metruyen.com












Phụ nữ chỉ cần thích thì đàn ông không bao giờ là đối thủ. Tần Đại Hà bị Nhạc Đông Linh nói vậy đành phải ngậm miệng. Ả này nếu điên lên thì gì cũng dám nói. Mọi người là bạn học nên sao không hiểu ý nhau.

Tần Hạo Nghiên nhìn điệu bộ là biết Nhạc Đông Linh đang tức giận không có chỗ phát tiết. Y giơ tay xin hàng.
- Thôi, chồng cô là kẻ mổ lợn, trong tay có dao giết lợn, tôi sợ.
Chồng Nhạc Đông Linh làm giám đốc nhà máy chế biến thịt. Tần Đại Hà nói vậy là tìm bậc thang đi xuống, đâu có giám đốc nào tự mình đi mổ lợn?

- Hai người nói xem trợ lý Vương muốn làm gì? Tôi nghe nói hắn đã hứa với ngân hàng là một tuần sau hai bên ngồi xuống tìm biện pháp giải quyết vấn đề. Hai người đoán xem hắn có ý gì?
Cát Tiếu Mi thu tin rất nhanh, hai người còn lại còn chưa nghe được tin này.

- Còn có thể làm gì? Kéo chứ sao, khoản tiền đó không tính tới đầu hắn, hắn có thể đứng ra nhận sao? Vậy hắn là thằng ngu.
Nhạc Đông Linh có chút bực mình nói.

- Cô đừng nghĩ hắn còn trẻ nên ngu ngốc, tôi thấy hắn thật sự sẽ có biện pháp đó.
Tần Hạo Nghiên rất bất ngờ đưa ra ý kiến phản đối. Hai người phụ nữ cùng nói.
- Hắn có thể có biện pháp gì? Tiếp tục vay vốn ngân hàng?

Tần Hạo Nghiên nói:
- Không giống, thật sự như vậy thì chính là càng cõng càng nặng.

- Vậy chỉ có thể tìm tài chính từ bên ngoài.
Mắt Cát Tiếu Mi sáng lên nói. Cô làm chủ nhiệm khu công nghệ cao, tài chính bên ngoài mà rơi xuống chỉ có thể rơi vào đầu cô, không thể tới Khu khai phát.

- Cô thì hay rồi, dù có tài chính từ ngoài tới có lẽ cũng không đến lượt cô. Khu công nghệ cao lúc trước ném hơn 20 triệu, cô còn muốn có chuyện tốt. Tốt hơn hết là ném cho phòng du lịch.
Nhạc Đông Linh cũng hiểu khả năng này không cao nhưng vẫn ghen tị nói.

Cát Tiếu Mi nghe vậy chỉ mặc kệ. Cô nhướng mày nói.
- Nhạc Đông Linh, nói chuyện chú ý chút, ai không biết nhau chứ? Hơn 20 triệu của khu công nghệ cao đi đâu trong lòng tôi biết rõ. phòng du lịch bỏ bao tiền làm khu du lịch thì trong lòng cô cũng biết mà.

Giữa hai người phụ nữ bắt đầu có mùi thuốc súng, Tần Đại Hà nhìn thế không khỏi có chút buồn cười. Hai ả này không phải kẻ vừa. Khu công nghệ cao, phòng du lịch đầu tư hơn mấy chục triệu mà không có tác dụng gì, trong lòng Tần Đại Hà cũng biết. Không phải do con của nguyên chủ tịch quận bỏ túi sao? Thằng này không phải thích phụ nữ đã có chồng sao? Nếu không đâu đến lượt hai ả này lên làm được trưởng phòng?

- Được rồi, hai người đừng có cãi nhau, bớt miệng đi. Không còn nhỏ nữa, là trưởng phòng rồi. Được rồi, được rồi, đều do tôi sai.
Tần Đại Hà đứng ra giảng hòa, hai người phụ nữ nhìn nhau hừ một tiếng.



Tằng Trạch Quang đọc rất chăm chú, nửa tiếng sau y hài lòng nói.
- Quốc Hoa, tôi chỉ biết cậu sẽ có ý tưởng, thường xuyên đi trước người khác. Thứ này đến rất đúng lúc, viết rất tốt. Cậu vừa có thể đưa ra ý tưởng nhưng có thể xuất phát từ vấn đề đại cuộc mà nhìn nhận vấn đề, cũng đưa ra đề nghị cải thiện, rất đáng khen. Tôi cũng biết qua đôi chút về Lý Dật Phong, người này hơi xúc động nhưng cũng làm được thành tích. Tôi vẫn lo cậu không hòa hợp với y, có mâu thuẫn trong công việc, bây giờ xem ra tôi lo hơi thừa.

Tằng Trạch Quang mới nhận chức nên muốn nhanh chóng mở ra cục diện, cũng không muốn có xung đột trực diện với Lý Dật Phong. Bây giờ Vương Quốc Hoa đưa tài liệu này lên thoáng cái cung cấp cho Tằng Trạch Quang ý tưởng. Lấy việc hoàn thiện hoàn cảnh đầu tư và hệ thống phục vụ để tiến hành chỉnh đốn các phòng ban.

Được Tằng Trạch Quang khen nhưng Vương Quốc Hoa chỉ thở dài nói:
- Sếp không nên khen tôi, tôi đây cũng là bị buộc phải như vậy. khu công nghệ cao, phòng chiêu thương, phòng du lịch đều cần phải có tài chính bên ngoài đầu tư vào để sống. Tôi không mượn thế của ngài thì mượn ai? Cũng là do ngài luôn là người bảo vệ tôi, ủng hộ tôi nên tôi mới có cơ hội này. Nếu là người khác xem cái này có lẽ tôi vừa đi thì đã vứt nó vào thùng rac.s

Tằng Trạch Quang cười phá lên. Y biết rõ Vương Quốc Hoa đây là đẩy công lao sang cho mình. Thứ này là từ đầu hắn mà ra nhưng lại để mình nói ra. Bảo sao Tằng Trạch Quang lại không thích Vương Quốc Hoa.

- Thứ tốt do nhân viên của tôi làm ra, ngày mai tổ chức hội nghị thường vụ Quận ủy mở rộng thảo luận đề nghị này.

Vương Quốc Hoa nghe vậy lập tức cười nói:
- Chỉ là ý kiến sơ bộ của tôi, ngài còn cần phải để người sửa lại.

Tằng Trạch Quang cười cười lấy một tập tài liệu đưa cho Vương Quốc Hoa:
- Cậu xem đi, đây là từ phòng tiếp dân đưa tới.

Vương Quốc Hoa cầm xem qua sau đó nói:
- Khu khai phát do chủ tịch Lý phụ trách, công ty vật liệu xây dựng kia chỉ cần không làm ăn mờ ám, chất lượng công trình ở Khu khai phát được đảm bỏa thì không có vấn đề mấy. Cá nhân tôi cho rằng tài liệu này là nặc danh là không có chút trách nhiệm nào.

Tằng Trạch Quang gật đầu nói.
- Ý nghĩa này có quan điểm toàn cục. Chẳng qua cậu có thể không nghĩ đến chủ nhiệm Khu khai phát và Tần Đại Hà là đồng hao. Cậu đoán xem tài liệu này ai đưa tới?

Vương Quốc Hoa không thể nghĩ ra nên lắc đầu. Tằng Trạch Quang cười nói:
- Trưởng phòng tiếp dân Lam Hâm Phú, trước từng làm phó chánh văn phòng ủy ban. Sau khi Lý Dật Phong điều tới thì Lam Hâm Phú bị điều đi, vợ y là người quét dọn vệ sinh văn phòng cậu.

Vương Quốc Hoa thoáng cái hiểu ra, hắn có chút khó chịu nói.
- Hai vợ chồng này sao lại làm như vậy? Cán bộ có vấn đề thì cũng không thể trình lên cho ngài xem, có lãnh đạo cấp trên cơ mà, dù là ngài mới nhận chức.
Vương Quốc Hoa nói là có nguyên nhân. Trước mắt bí thư và chủ tịch còn chưa có xung đột về lợi ích, lúc này gây khó dễ Ngô Bản Lập chính là tự chuốc họa. Hơn nữa quan điểm công việc của Lý Dật Phong không mâu thuẫn với Tằng Trạch Quang. Tằng Trạch Quang cũng không có thói quen can thiệp quá nhiều vào công việc bên ủy ban, chỉ cần phương hướng không xung đột là Tằng Trạch Quang có thể vui vẻ ngồi ngoài.

Vương Quốc Hoa nói đúng tâm tư của Tằng Trạch Quang, chẳng qua nói đi cũng nói lại Lam Hâm Phú đưa tài liệu này là nhằm mục đích gì? Tằng Trạch Quang cẩn thận suy nghĩ liền đoán nguyên nhân là ở chỗ Vương Quốc Hoa. Lam Hâm Phú nhất định là cho rằng Vương Quốc Hoa từng làm thư ký cho mình nên đối phương mới lầm thế.

Có tài liệu này trong tay rồi điều chỉnh Tần Đại Hà thì Lý Dật Phong không thể phản đối. Không điều chỉnh Tần Đại Hà cũng có thể, xác định một tội danh cho Ngô Bản Lập không phải quá dễ sao? Điều chỉnh Ngô Bản Lập thì Lý Dật Phong càng không thể đáp ứn. Mấy khúc quanh co trong đó người bình thường không thể hiểu rõ. Lam Hâm Phú làm ở cơ quan nhiều năm, đã từng làm bên ủy ban nên dễ dàng liên lạc được vì thế lấy cái này ra. Sức sát thương tuy không lớn nhưng hiệu quả rất tốt.

Tằng Trạch Quang thưởng thức chính là thái độ của Vương Quốc Hoa, hắn muốn yên tầm làm việc chứ không muốn sinh sự, hoàn toàn xuất phát từ công việc. Lúc cần tàn nhẫn sẽ tàn nhẫn, cần ổn định thì sẽ chú ý giữ ổn định.

Ra khỏi Quận ủy chỉ đi sang cổng bên là về được ủy ban nhưng lại cần lên xe xuống xe. Thực ra hai trụ sở có một bức tường, rất nhiều lúc giống như là hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Vương Quốc Hoa vừa xuống xe đã thấy Ngô Khinh Vũ đến báo cáo.

- Trợ lý Vương, có ba người chờ ở cửa văn phòng ngài khá lâu, hai người phụ nữ còn cãi nhau một lúc.
Ngô Khinh Vũ như kẻ trộm nói, tay còn cầm chổi giống như là đang quét sân. Thực ra Ngô Khinh Vũ chờ ở đây đã lâu để chờ cơ hội báo cáo.

Vương Quốc Hoa thấy ả như vậy, hắn có chút buồn cười. Người phụ nữ này đúng là không dễ dàng.

- Ha ha, cảm ơn, chị đi làm việc đi.
Vương Quốc Hoa không có ác cảm, cũng không có ấn tượng tốt đối với Ngô Khinh Vũ. Động tác của Lam Hâm Phú theo hắn thấy cũng không có gì là xấu.

Lên tới văn phòng, ba người kia đều đi lên chào. Vương Quốc Hoa lạnh nhạt nói:
- Đến à.

Vào văn phòng, Vương Quốc Hoa ngồi xuống không nói nhiều mà chỉ nói.
- Để tài liệu đó rồi về. xem xong tôi sẽ tìm các vị nói chuyện.

Ba người không khỏi thấy thất vọng thầm nghĩ sao lại vậy? Dầu mỡ không vào, ngay cả lái xe cũng thế. Người đưa quà đến cho Lão Lý chính là chủ nhiệm khu công nghệ cao Cát Tiếu Mi. Cô bây giờ rất muốn tìm hiểu ý đồ của Vương Quốc Hoa vì thế muốn thông qua Lão Lý tìm hiểu một chút về Vương Quốc Hoa. Nhưng thực tế Cát Tiếu Mi phái một người quen biết vợ Lão Lý, ngồi ở nhà Lão Lý hơn hai tiếng nhưng không tìm được tin gì còn mấy mấy trăm đồng. Tiền là việc nhỏ chủ yếu là không tìm được gì cả, đây đúng là việc làm ba người đau đầu.

Ba người lui ra, Vương Quốc Hoa cầm tài liệu của khu công nghệ cao lên xem, vừa xem là hắn thấy tức.



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
darkmagic1997
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 900
Age : 20
Thần Bí Cóc : Tuyệt địa
Registration date : 01/06/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ ĐT - QT ] Phù Diêu    Sun Jan 06, 2013 10:02 am

Phù Diêu
Tác giả: Đoạn Nhận Thiên Nhai
Chương 100: Thái độ quyết định tất cả.

Người dịch: AND
Nguồn: Metruyen.com












Nguyên nhân làm Vương Quốc Hoa tức rất đơn giản. Cát Tiếu Mi – qư đưa tài liệu tới căn bản chỉ là đổi canh không đổi thuốc, nội dung vẫn như mấy thứ kia. Trụ cột đã xây dựng xong, tài chính tốt đẹp, kế hoạch thu hút đầu tư năm sau là 150 triệu. Thứ này để tuyên truyền có thể, dù sao dân chúng cũng hay bị lừa dối, nhưng đưa cho lãnh đạo xem thì không phải là có ý lừa lãnh đạo cấp trên sao?

Vương Quốc Hoa kiếp trước cũng từng làm lãnh đạo, trong tay có mấy chục nhân viên, hắn tức nhất là nhân viên lừa cấp trên. Hắn cầm máy nhìn số điện thoại trên bàn rồi gọi cho Cát Tiếu Mi.
- Chủ nhiệm Cát, chị đến văn phòng tôi.

Nói xong, Vương Quốc Hoa cũng bình tĩnh lại, trong lòng cảm thấy trong này có vấn đề. Cát Tiếu Mi này sao dám làm vậy? Vương Quốc Hoa không đoán ra, phụ nữ làm việc thường khá kỳ quá, tóm lại hắn thấy không bình thường.

Lúc điện thoại vang lên Cát Tiếu Mi đang chào hai người Tần Đại Hà, Nhạc Đông Linh để lên xe. Nghe tiếng điện thoại, Cát Tiếu Mi không khỏi vui vẻ trong lòng. Cô lấy chiếc 9900 trong túi ra tươi cười nói.
- Vâng vâng, tôi lên ngay. Trợ lý Vương yên tâm, tôi đang ở dưới lầu.

Thực ra lúc này trong máy toàn tiếng tút tút. Vương Quốc Hoa nói một câu rồi dập máy nhưng Cát Tiếu Mi rất tự nhiên biểu diễn rồi mới dập máy nói với hai người kia.
- Hai vị, xin lỗi, tôi đi gặp lãnh đạo.

Cát Tiếu Mi làm thế, Tần Đại Hà không cho là đúng thầm nghĩ ả này lại muốn quyến rũ lãnh đạo. Thực ra Tần Đại Lĩnh liếc cái liền biến bản tính của đối phương. Nhìn cách ăn mặc là biết, giữa mùa đông mà mặc váy, bên ngoài mặc chiếc áo ngoài, cởi áo khoác là lộ ngay bộ đồ bó sát người. Mẹ nó chứ, ngoài lên giường ả còn có thể làm gì? Tên Trương Thư Hòa kia không biết bị cắm bao nhiêu cái sừng lên đầu.

Nhạc Đông Linh nhíu mày, trong lòng lại thấy khó hiểu. Đối phương chưa đi mà lãnh đạo gọi tới, chẳng lẽ là coi trọng ả? Nói tới cái này Nhạc Đông Linh thật ra cũng hơi tin. Cát Tiếu Mi mới 30 tuổi, đúng là lúc phụ nữ quyến rũ nhất. Cát Tiếu Mi này lại biết ăn mặc theo mốt, người cũng quyến rũ, mắt biết dụ dỗ người, không mấy người đàn ông có thể chống đỡ. trợ lý Vương còn trẻ chắc cũng động tâm vì ả?

Nghĩ thế Nhạc Đông Linh không khỏi thầm ghen tị. Nhìn bộ đồ hơi lạc mốt của mình, ả không khỏi có chút hối hận. Về dáng người mình đâu thua gì Cát Tiếu Mi, chỉ là không to gan dụ dỗ như ả thôi. Chẳng qua nghĩ thì thấy chuyện lúc trước không phải do mình tự nguyện mà là bị buộc nên mới đi tới ngày hôm nay. Ngày sau mình an phận thủ thường làm người, cố gắng bù đắp lại cho chồng.

Nhìn Cát Tiếu Mi lắc mông đi lên tầng, Nhạc Đông Linh rất khinh thường, Tần Đại Hà liên tục cười khổ nói:
- Ả này quá nhiều thủ đoạn.

Nhạc Đông Linh cười nói
- Ông nếu mà có hành động tôi cam đoan ả đá một cái là ông mất của quý.

Tần Đại Hà không tức chỉ cười ha hả nói.
- Đúng thế, tôi đâu có tư cách lên giường với ả.

Cát Tiếu Mi thực ra cố ý làm tài liệu như thế kia. Nói trắng ra ả hy vọng tạo cơ hội một mình gặp lãnh đạo. Cách hiểu của Tần Đại Hà và Nhạc Đông Linh cũng không chính xác, không có phụ nữ nào trời sinh đã phóng đãng.

Đương nhiên Cát Tiếu Mi cũng có chuẩn bị cả hai tay, nếu cần thì bỏ ra cũng không sao. Cát Tiếu Mi quen có quyền lợi nên gì cũng có thể làm ra. Bán một lần là bán, bán hai lần cũng là bán. Nếu có một lần thì có sửa đến đâu cũng không ai mình là người phụ nữ trong sạch.

Vương Quốc Hoa lúc này không hề còn vẻ tức giận trên mặt. Lúc Cát Tiếu Mi gõ cửa, Vương Quốc Hoa lạnh nhạt nói:
- Cửa mở, vào đi.

Cát Tiếu Mi thấy thế không khỏi thở dài một tiếng cẩn thận đi vào. Cô quy củ đứng đối diện không nói gì. Vương Quốc Hoa ngẩng đầu lên nói:
- Ngồi đi.

Cát Tiếu Mi không ngồi mà lấy ra một bản tài liệu khác đặt lên bàn nhỏ giọng nói:
- Đây là thứ ngài cần, tôi….

- Không cần giải thích, ngồi xuống đi.
Vương Quốc Hoa cắt ngang lời Cát Tiếu Mi, tiếp tục xem tài liệu. Cát Tiếu Mi ngồi xuống, vừa ngồi là hơn tiếng mãi cho đến khi Ngô Khinh Vũ vào rót nước sôi, Cát Tiếu Mi thấy thế cười cười cầm lấy rót nước trà mới cho Vương Quốc Hoa. Vương Quốc Hoa mới ngẩng đầu thản nhiên nói:
- Cảm ơn.

Tay Cát Tiếu Mi run lên, trong lòng bắt đầu không bình tĩnh nổi.
- Không cần khách khí.

- Ngồi đi, tôi xem xong tài liệu rồi. Hiện trạng khu công nghệ cao đúng là làm người ta phải lo lắng. Trước sau đầu tư 38 triệu mà chưa xây dựng xong 1/3 cơ sở vật chất, nợ ngân hàng 15 triệu, nợ lương nhân viên ba tháng, quỹ chỉ còn có hơn ba ngàn. Tôi không hỏi chị tiền đầu tư đi đâu, tôi chỉ hỏi chị là có suy nghĩ gì cho tương lai của khu công nghệ cao không?
Vương Quốc Hoa rất bình tĩnh nói, xem xong tài liệu hắn ngược lại lại có cảm giác đồng tình với người phụ nữ này. Đối phương không tiện làm, ít nhất đến bây giờ mà nói nhân viên khu công nghệ cao cũng chưa gây náo loạn.

- Khu công nghệ cao cần nhất chính là khoản tài chính để hoàn thiện xây dựng cơ sở vật chất, như vậy mới có thể tiến hành thu hút đầu tư. Nói thẳng tạo thành cục diện này tôi cũng có chút trách nhiệm.
Cát Tiếu Mi rất cẩn thận nói không ngờ Vương Quốc Hoa chặn lại.
- Bây giờ không nói chuyện trách nhiệm, nói ý nghĩa trong công việc sau đây của chị.

- Ý tưởng thì tôi thấy rất đơn giản, nắm chắc xây dựng cơ sở vật chất hoàn thiện, ra ngoài thu hút đầu tư. Mà muốn hoàn thành xây dựng cơ sở vật chất thì ít nhất còn cần một một triệu nữa.
Cát Tiếu Mi đột nhiên ý thức được vị trợ lý chủ tịch này nói chuyện khá ngắn gọn vì thế cũng cố gắng trả lời ngắn gọn.

- Lại là một triệu.
Vương Quốc Hoa nhấn mạnh câu này rồi im lặng khá lâu mới nói.
- Chị về đi, cố gắng trấn an nhân viên, về loại bỏ những người chỉ ngồi không làm việc, sau đó đưa đề nghị xin phát lương, cụ thể làm như thế nào tôi mặc kệ, tôi chỉ xem kết quả.

Sau đó Vương Quốc Hoa tiếp tục cúi đầu xem tài liệu. Cát Tiếu Mi thiếu chút nữa rơi nước mắt, tình huống nghĩ đến trước đó nhưng lại không áp dụng được cái nào. Mặc dù Vương Quốc Hoa không quá khách khí nhưng lại đủ tôn trọng Cát Tiếu Mi, đây là lãnh đạo mà Cát Tiếu Mi hiếm khi gặp phải từ khi vào nhà nước. Vương Quốc Hoa là lãnh đạo rất tôn trọng cấp dưới, không chỉ tay chỉ chân trong công việc, lại càng không phải lãnh đạo truy cứu trách nhiệm lịch sử.

Cầm túi, Cát Tiếu Mi nhẹ nhàng cúi đầu với Vương Quốc Hoa. Lúc xoay người đi đột nhiên nghe thấy Vương Quốc Hoa nói.
- Ở chỗ tôi công việc luôn trên hết, thái độ quyết định tất cả. Ngành khác tôi mặc kệ, phòng ban do tôi quản lý sẽ không cần người vô dụng. Về nhớ kỹ lời tôi nói thì chị sẽ biết nên làm như thế nào.

….

- Có câu thái độ quyết định tất cả, tôi cho rằng thái độ công việc của đồng chí Tần Đại Hà đã không thích hợp làm trưởng phòng chiêu thương nữa.
Trong văn phòng Tằng Trạch Quang, Lý Dật Phong xem xong đơn thư tố cáo. Y vừa bất đắc dĩ vừa tức giận. Ngô Bản Lập đáng chết, Tần Đại Hà đáng chết không ngờ lại làm việc lộ rõ sơ hở như vậy. Chuyện này Lý Dật Phong khi đó nghe Ngô Bản Lập báo cáo nói là Khu khai phát lúc xây dựng cơ sở vật chất sợ người ta cung cấp vật liệu kém chất lượng nên mới mua ở công ty bố vợ. Kết quả Khu khai phát xây dựng xong thì cửa hàng cung cấp vật liệu xây dựng của bố vợ Ngô Bản Lập cũng thành công ty lớn.

Quan hệ nhân quả trong đó Lý Dật Phong không muốn truy cứu. Y tức là do Tần Đại Hà tự cho mình thông minh nên chọc giận Vương Quốc Hoa, Vương Quốc Hoa muốn xử Tần Đại Hà nhằm lập uy. Tần Đại Hà do một tay Lý Dật Phong đề bạt, Vương Quốc Hoa giết Tần Đại Hà chính là cho Lý Dật Phong xem.

Lý Dật Phong biết rõ nguyên nhân câu chuyện nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn. Khu khai phát là địa bàn y chú trọng nhất, Tằng Trạch Quang nếu thò tay vào thì tối y không thể ngủ ngon. Chiêu này của Tằng Trạch Quang chính là dọn sạch chướng ngại cho Vương Quốc Hoa. Nhưng Vương Quốc Hoa là trợ lý chủ tịch, trợ lý Vương đến phòng chiêu thương lại bị chặn ở ngoài cửa, nếu là lãnh đạo khác không làm ầm lên rồi sao? Vương Quốc Hoa không làm ầm mà chỉ yêu cầu điều chỉnh trưởng phòng chiêu thương mà thôi. Mặc dù làm vậy còn ác hơn làm ầm lên nhưng ảnh hưởng bên ngoài lại khác. Ít nhất người ngoài sẽ thấy ủy ban quận là hài hòa.

- Tôi đồng ý với ý kiến của bí thư Tằng. Về phần bổ nhiệm đồng chí Tần Đại Hà thì còn mời bí thư Tằng cho biết.
Lý Dật Phong chỉ có thể gật đầu đồng ý nhưng không phải là nhường hoàn toàn. Tần Đại Hà phải được bố trí thích hợp nếu không ai chịu làm tay sai cho lãnh đạo?

- Bổ nhiệm cụ thể thì anh có đề nghị gì thích hợp không?
Tằng Trạch Quang cười cười đá quả bóng lại. Đối với Lý Dật Phong, Tằng Trạch Quang cũng muốn hợp tác. Bí thư bí thư, chủ tịch quận, huyện là cùng cấp nhưng Tằng Trạch Quang còn làm thường vụ thị ủy nên khác. Vì thế trước mặt Tằng Trạch Quang, Lý Dật Phong chỉ có thể cứng rắn ở mức độ nhất định.

Cựu bí thư Triệu Phong có tính cách mềm mỏng, Tằng Trạch Quang bây giờ lại là kim cứng giấu trong chăn, Lý Dật Phong thấy rõ điều này.

- Bên ủy ban còn thiếu một phó chánh văn phòng, tôi định để Tần Đại Hà đảm nhiệm.
Lý Dật Phong tỏ rõ mình muốn che chở cho Tần Đại Hà, Tằng Trạch Quang không hề tức. Hắn thản nhiên nói:
- Có thể, trưởng phòng tiếp dân Quận ủy – đồng chí Lam Hâm Phú làm trưởng phòng chiêu thương có được không?

Nhìn như trưng cầu ý kiến thực ra là quyết định, Lý Dật Phong không có ý gì khác.
- Tôi không có ý kiến.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
luongkoinb
Nguyên Soái
Nguyên Soái


Nam
Tổng số bài gửi : 29465
Age : 28
Registration date : 22/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [ ĐT - QT ] Phù Diêu    Tue Feb 12, 2013 6:56 pm

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [ ĐT - QT ] Phù Diêu    

Về Đầu Trang Go down
 
[ ĐT - QT ] Phù Diêu
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 5 trong tổng số 5 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: ..::TIÊN SẮC HIỆP VIỆN::.. :: .:Sắc Hiệp:.-
Chuyển đến