IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

  [Huyền Huyễn]Cửu U Long Giới_Chúng Thần_Full

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9
Tác giảThông điệp
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: [Huyền Huyễn]Cửu U Long Giới_Chúng Thần_Full   Fri Mar 22, 2013 7:47 pm



Ngọn lửa trước Gia Lăng Quan cháy bảy ngày bảy đêm, hơn ba mươi vạn thi thể bị đốt thành tro, ngay cả cây cỏ của Gia Lăng Quan cũng bị đốt sạch không còn một mảnh, đương nhiên ngọn lửa lớn cũng đã cản sự công kích của Liệt Diễm quân, cho dù bọn họ người nào người nấy sốt ruột kêu oa oa, Gia Đức Nguyên soái cũng bị An Đức Liệt viết thư mắng té tát, nhưng vẫn không cách nào triển khai công kích, khi ngọn lửa lụi tắt xung quanh đã trở thành một mảnh đất khô cằn, kể cả hai bên núi đá cũng hóa thành màu đen…

Bạch Khởi và những sĩ binh trong thành đều có được thời gian nghĩ ngơi trong bảy ngày này, người nào người nấy tinh thần hăng hái, khi lửa cháy xong, nước sôi còn có cục gỗ, tảng đá, cung tên được Bạch Khởi kêu chuẩn bị đã hoàn toàn chất đầy tường thành, trái ngược với cung tên và bọn sĩ binh chém giết, những thứ này đương nhiên có hiệu quả hơn trong lúc thủ thành.

Bạch Khởi thấy qua… Lúc thủ thành bọn sĩ binh sử dụng những thứ này, nhưng tần suất không quá cao, trong chiến đấu Thiên n Đại Lục thích xài đao kiếm giao chiến, đây không phải là thứ Bạch Khởi thích, bởi vì những thứ này mới là vật cần thiết để thủ thành.

Khi ngọn lửa cháy hết hoàn toàn, bọn sĩ binh thủ thành đã nghỉ ngơi đầy đủ người nào người nấy tinh thần phấn chấn, ngoài chuyện này ra năm vạn Thủ Bị quân ở địa phương đều đã đến, còn năm vạn sẽ đến trong ba ngày nữa, người ngựa của Bạch Khởi lại hồi phục đến hơn mười vạn, đây không những cho Bạch Khởi lòng tin cũng cho bọn sĩ binh lòng tin, tóm lại khi ngọn lửa này kết thúc, Bạch Khởi và những binh sĩ này người nào người nấy tinh thần phấn chấn đợi chờ trận chiến tiếp theo.

Chiến tranh rất nhanh đã tiếp tục bắt đầu rồi, vẫn giống như bình thường, công thủ song phương rất nhanh triển khai đại chiến, nhưng có thể thấy được Bạch Khởi bọn họ lần này chuẩn bị rất chu đáo, tảng đá và nước sôi cùng với cục gỗ, đã cho đối phương ném đủ mùi khổ, công thành khí giới tinh tâm chế tạo vốn chịu không thấu, những bọn sĩ binh kia người nào người nấy kêu thảm thiết, song phương đều có tử thương, dù sao bọn cung thủ của đối phương cũng không phải là ăn chay mà nhân số đông đảo, nhưng thành trì của Gia Lăng quan rất cao, tác dụng của cung thủ đối phương có hạn, nếu không Bạch Khởi bọn họ cũng không cần kiên trì thời gian dài như vậy.

- Nguyên soái, cứ như vậy không được a, ngài xem. Trên thành lâu, viện quân của bọn họ đã tới, nhưng nếu như sử dụng phương pháp cũ, bây giờ tử thương của chúng ta đã hơn ba mươi lăm vạn người, gần hai quân đoàn rồi, nếu cứ như vậy…

Một quan quân Liệt Diễm đứng ở vị trí Liệt Diễm quân quan chiến đài ở phía xa đi ra chắp tay nói với Gia Đức Nguyên soái đang ngồi ở vị trí chính giữa sắc mặt tái nhợt tràn đầy u phiền.

Lời của hắn chưa nói xong, nhưng người ở đó đều có thể hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói của hắn, nếu cứ như vậy trước không nói không thể phá vỡ Gia Lăng Quan, cho dù là có thể, e rằng lúc đó cũng tổn thất nghiêm trọng, một tháng tổn thất ba mươi lăm vạn người, vậy muốn đánh vỡ nơi này ít nhất còn hơn mười vạn tử vong, nhưng đây là một nửa binh lực của bọn họ, nếu như vậy… Cho dù phá được Gia Lăng Quan, đối diện với những binh mã liên tục từ phía sau kéo đến bọn họ e rằng không có bất kì cơ hội nào thắng, huống chi…

Nếu tổn thất này báo với cấp trên, như vậy An đức Liệt nổi giận sẽ có hành động và trừng phạt gì đây là điều có thể nghĩ mà biết, đến lúc đó chư vị đang ngồi ở đây e rằng đều bị liên lụy, cho nên bọn họ đều lo lắng hẳn lên.

- Ai… Ngươi tưởng rằng ta không muốn sao? Nhưng ta có cách gì nào? Gia Lăng Quan hai bên đều là rãnh trời, muốn qua đó căn bản là không thể, về phần Gia Lăng Quan này bản thân lại là nơi dễ thủ khó công, chúng ta muốn đánh vỡ nơi này khó càng thêm khó a… Bọn người kia tử thủ lợi hại như vậy, cũng không biết rốt cuộc là ai đang chỉ huy…

Gia Đức Nguyên soái ngồi ở đó sau khi thở một hơi dài vẻ mặt không biết làm sao nói.

- Cái này…

Nghe xong lời này tập thể những người xung quanh trầm lặng, đối mặt với hung quan bọn họ không biết làm như thế nào là tốt, tuy rằng mấy ngày này bọn họ tổn thất nghiêm trọng nhưng đối phương cũng tổn thất không nhỏ, vốn cho rằng có thể đánh vỡ Gia Lăng Quan, nhưng bây giờ đối phương lại có viện quân đến, điều này khiến bọn họ có chút đau đầu không biết nên làm thế nào cho tốt.

- Đại nhân… Ta thấy cũng chưa chắc không thành… Chi bằng tập hợp cao thủ trong quân, tổ chức thành một đội cảm tử, điều động người từ sĩ quan cấp úy Giáo Quan các cấp, lựa chọn ra cao thủ Đấu Sư trở lên, toàn bộ tập hợp lại, sau đó theo sau quân đội bình thường của chúng ta, khi người chúng ta xông lên thành lâu, sau đó chen lên, tin rằng có những cao thủ này, đánh vỡ Gia Lăng Quan không là vấn đề…

Một tướng lĩnh do dự một chút đứng ra nói như thế.

- Chỉ nhờ những cao thủ này có thể thành?

Nói thật đây đích thực là một phương pháp, cao thủ trong sáu quân đoàn này tử thương rất ít, đấu giả cấp bậc càng cao càng dễ bỏ chạy, tỷ lệ sống trên chiến trường càng lớn, cho nên cao thủ của Liệt Diễm quân tổn thương rất ít, nếu toàn bộ tập hợp lại trên Đấu Sư e rằng có hơn nghìn người, trong đó thậm chí không thiếu Đại Đấu Sư, Đấu Tinh những nhân vật như thế, dù sao các Quân đoàn trưởng ngồi ở đây đều là nhân vật cấp Đấu Tinh, thậm chí có Sư đoàn trưởng cấp bậc đạt được cấp Đấu Linh, nhưng đối với chuyện này vẫn có người giữ thái độ hoài nghi.

- Đương nhiên không phải là… Bọn cao thủ này của chúng ta xông lên, không chỉ trông chờ vào bọn họ công kích hàng phòng ngự của đối phương, nhưng chỉ cần cao thủ của chúng ta đều xông lên, tin rằng đối phó với kẻ địch trên tường còn dư dả, chỉ cần chúng ta tranh thủ đủ thời gian như vậy, đội phía sau của chúng ta một khi lên đó, đối phó với Gia Lăng Quan dễ như trở bàn tay.

Vị tướng lĩnh kia tiếp tục nói như thế.

Lời này vừa nói ra những người xung quanh mắt sáng lên, Gia Đức Nguyên soái lúc đó đập bàn nói:

- Tiếp tục công kích, tập hợp tất cả các cao thủ trong quân trên cấp Đấu Sư, ngoại trừ quân đội chủ quản, những người khác toàn bộ tập hợp, do ngươi Thống lĩnh… Ba ngày sau tiến công Gia Lăng Quan!

Về phần tại sao là ba ngày tất cả mọi người đều có thể lý giải, đây bởi vì Gia Đức Nguyên soái phải tiêu hao thực lực của kẻ địch, không ngừng tiêu hao kẻ địch, để kẻ địch mệt mỏi, đồng thời cũng cho mình thời gian ba ngày chuẩn bị, dù sao hơn nghìn cao thủ cùng một lúc tập hợp không phải một sớm một chiều có thể lập tức hoàn thành.

Trong chớp mắt chiến đấu đã qua ba ngày rồi, ba ngày đánh rất là dị thường thảm liệt, xe luân chiến vẫn không ngừng luân chuyển, Liệt Diễm quân dường như ngoài cái này đã không còn cách nào khác, nhưng chỉ là xa luân chiến này đã gây cho bên Bạch Khởi tổn thất không nhỏ, nhất là những Thủ Bị quân mới gia nhập vào ngày thường ít được huấn luyện vốn không thiện chí, tử thương nghiêm trọng, tuy rằng hơn vạn người đã đến, nhưng binh mã trong tay Bạch Khởi vẫn giữ nguyên hiện trạng mà thôi… Chỉ có mười hai vạn người… Năm vạn người kia trong vòng ba ngày chiến đấu không ngừng nghỉ hầu như tử vong hết trong chiến đấu, đương nhiên chí ít cũng giết chết mười vạn người của đối phương.

Nhưng… Tất cả thủ thành khí giới, như cục gỗ, nước sôi, cung tên, v.v. đều gần như đã tiêu hao hết, cung ứng của hậu phương đã sắp theo không kịp rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy không cần phải hỏi bọn người Bạch Khởi sẽ chống đỡ không nổi.

Vào rạng sáng ngày thứ ba, chiến đấu đấu vẫn rất ác liệt, mỗi một phút mỗi một giây đều có người tử thương, Bạch Khởi vừa mới thay ca với Mạt La Sâm nghỉ ngơi một đêm lần nữa đứng trên thành lâu, những sĩ binh bên cạnh Bạch Khởi đại đa số là Thủ Bị quân địa phương, về phần thủ hạ Quân Đoàn 35 của Bạch Khởi đều đi nghỉ rồi, mấy ngày nay bọn họ đã rất mệt, với lại buổi sáng chiến đấu không ác liệt lắm, cho nên Bạch Khởi để bọn họ đi nghỉ để lát chiến đấu tốt hơn, đồng thời những thành viên bị trọng thương nhẹ cũng cần băng bó một chút nếu không thương nhẹ cũng trở thành thương nặng.

- Sát a! Sát a!

Tiếng trống của kẻ địch không ngừng kêu gào công kích, bọn Thủ Bị quân địa phương kia người nào người nấy liều mạng cản lại, nhưng vẫn có chút không thích ứng nhưng dưới sự dẫn dắt của bọn thủ hạ tinh nhuệ của Bạch Khởi bọn họ cũng rất là liều mạng, mấy ngày nay rất nhiều người bọn họ đã quen với việc sao đi chiến đấu, cũng đã gia nhập vào hàng ngũ quân chính quy.

Chiến đấu vẫn ác liệt như vậy, Bạch Khởi ở đó chỉ huy đồng thời, cũng đích thân ra trận giết địch, khi trận chiến đánh tới lúc gay cấn, đột nhiên có hơn nghìn kẻ địch thân phát ra đấu khí sáng rực xông tới, như con cọp tiến vào bầy dê, người nào người nấy bắt đầu tàn sát, những người này cấp thấp nhất cũng là Đấu Sư, trong đó có hơn trăm Đại Đấu Sư cùng với hai ba Đấu Linh, những người này đột ngột xông vào, khiến Bạch Khởi và thủ quân có chút thua vì không kịp phòng ngự, giống như một đàn sói đi vào trong đàn dê bắt đầu tàn sát, sau lưng bọn họ sĩ binh Liệt Diễm quân liên tục không ngừng xông lên phía trước…

- Chết tiệt… Không xong rồi… Chiến Thiên… Lên theo ta! Thổi kèn lệnh! Toàn quân tham chiến!

Thấy tình cảnh như vậy Bạch Khởi hét lớn một tiếng nói như thế, nói xong lập tức xông ra ngoài, đầu khí màu xanh trên thân sáng lạn rực rỡ, theo sau là Độc Cô Chiến Thiên đấu khí màu xanh hai lời không nói cầm cây kiếm lớn của mình cũng xông theo ra ngoài, theo đó kèn hiệu lệnh thổi lên.

Mười mấy vạn thủ binh nghe thấy hiệu lệnh đều cầm vũ khí xông ra ngoài, xông lên thành lâu, người nào người nấy chi chít liều mạng xông lên thành lâu, bọn cao thủ kia lần lượt cản lại, Bạch Khởi và Độc Cô Chiến Thiên bắt đầu chém giết.

Mục tiêu của Độc Cô Chiến Thiên là những loại nhân vật như Đại Đấu Sĩ, Đấu Sư, mục tiêu của Bạch Khởi rất đơn giản… Đó là Tam Tinh Đấu Linh kia, bọn họ là mục tiêu của Bạch Khởi.

Kiếm của Độc Cô Chiến Thiên đi qua rất thuận lợi, chỉ cần những người đến gần hắn toàn bộ phải chết, bất luận là cao thủ cấp bậc như thế nào cũng là sĩ binh bình thường, gần như không một ai phù hợp với Độc Cô Chiến Thiên, cây kiếm đen kia như bánh răng lấy mạng người, những nơi đi qua vô cùng thuận lợi.

Về phần Bạch Khởi bên này trực tiếp nhắm vào Tam Tinh Đấu Linh cường giả kia, công kích đột ngột giết chết một tên trong số đó, một đao chặt đầu của đối phương xuống, sau đó cảnh tỉnh hai tên cao thủ của đối phương, hai tên cao thủ của đối phương dẫn theo mười mấy Đại Đấu Sư còn có hơn mười Đấu Sư vây Bạch Khởi vào vị trí chính giữa, bắt đầu tiến công…

Bạch Khởi nhấc tay một cái mục tiêu chỉ thẳng vào cổ họng một tên Đấu Linh của đối phương, những người còn lại kinh hãi kêu lên cùng nhìn về phía Bạch Khởi, điều này khiến Bạch Khởi không trôi chảy chỉ làm trọng thương đối phương, dù sao Bạch Khởi cũng là một Cửu Tinh Đấu Tông hàng thật giá thật tuy rằng không thể giết chết đối phương nhưng cũng cho đối phương bị thương không nhỏ, những người này muốn cản Bạch Khởi không phải là chuyện dễ…

Chém giết bắt đầu rồi, bất luận những sĩ binh từ dưới xông lên hay những cao thủ cản trở bọn họ, hay là Độc Cô Chiến Thiên và những người xông lên, hoặc là những người ở nơi xa hơn trăm dặm, những sĩ binh ở gần ngàn dặm trên thành lâu người nào người nấy bắt đầu chém giết kịch liệt, đương nhiên cũng bao gồm Bạch Khởi trong đó.

Bạch Khởi bọn họ ở đây cao thủ không nhiều, nhưng có Độc Cô Chiến Thiên và Bạch Khởi hai tên biến thái này ở đây, đối phương không ngừng có người tổn thất, bọn họ cản lại cao thủ xông lên từ hai bên cầu thang rộng lớn, cao thủ bị giết chết cũng không ít, dù sao Bạch Khởi bọn họ có thể nói là người đông thế mạnh, tuy rằng bọn sĩ binh không phải là đối thủ của những cao thủ kia đơn độc chiến đấu chết là cái chắc, nhưng bọn sĩ binh người đông thế mạnh, không sợ sống chết, những cao thủ này lại không phải là cấp bậc tuyệt cao, cũng chẳng qua là Đấu Sư, Đại Đấu Sư mà thôi, bọn họ cũng là người, cũng biết mệt mỏi, cũng có sai lầm, cho nên chỉ cần có chút sơ suất sẽ vô tình bị giết chết, huống hồ những sĩ binh bên dưới không ngừng tràn lên, ở bên Bạch Khởi bọn họ còn có hơn tám nghìn cung thủ, những tên cung thủ bổ sung vào đây tuyệt đối là những tay lão luyện, bắn một phát cũng giết chết không ít người.

Trên tường thành có hơn hai vạn thủ quân, nhưng sau khi bị công kích chết hơn nghìn người, người ngựa của đối phương lại liên tục không ngừng xông lên, bây giờ đã tử thương hết rồi, khi Bạch Khởi giết chết những người bao vây xung quanh mình, lúc Độc Cô Chiến Thiên vẫn đang tàn sát, lúc bọn thủ hạ của Bạch Khởi, những sĩ binh Quân Đoàn 35 cùng với thủ vệ quân địa phương xông lên, trên tường thành đã toàn là Liệt Diễm quân với quân phục màu vàng.

- Sát a… Giết cho ta ~~ Giết toàn bộ những tên khốn này cho ta!

Bạch Khởi xung phong đi đầu quát lớn, nói xong như một chiếc chiến xa không thể ngăn cản từ bên trái dẫn bọn thủ hạ của mình xông lên giết, một bên Độc Cô Chiến Thiên đại sát khí này cũng dẫn quân đội xông lên…

Tuy rằng bây giờ trên thân Độc Cô Chiến Thiên xuất hiện vô số vết thương, sau lưng Bạch Khởi bị người bắn ba mũi tên, thoạt nhìn giống như con nhím, trên thân cũng toàn là máu vai trái cũng bị đâm bị thương, nhưng hai người không có chút ngừng nghỉ nào, dẫn bọn sĩ binh xông lên.

Đối với quan trên xung phong đi đầu của mình, bọn sĩ binh ngoài kính phục còn vui mừng, dù sao quan trên như vậy không thấy nhiều, huống hồ hắn còn trẻ tuổi như vậy mà yêu thương sĩ binh chuyện gì cũng lo nghĩ cho sĩ binh, rất nhiều người của Quân Đoàn 35 đã tự thề là thề chết tận trung với Bạch Khởi, về phần những Thủ Bị quân địa phương sau này đối với Bạch Khởi tràn đầy kính nể và sùng bái, sự báo đáp của bọn họ lúc này dành cho Bạch Khởi là dũng khí và lực chiến đấu không gì so sánh được.

Mặt trời chiều ngã về phía Tây đã tàn sát tròn một ngày, thành lâu của Gia Lăng Quan bị máu tươi nhuộm đỏ, khắp nơi đều là thi thể, máu từ trên thành lâu chảy xuống chảy trực tiếp vào trong thành, vô số thi thể từ trên trời rơi xuống, hoặc là rơi vào bên trong thành hoặc là phía ngoài thành hoặc là phía trong thành, tử thương vô số.

Trải qua nguyên ngày chiến đấu kịch liệt, Bạch Khởi còn có Độc Cô Chiến Thiên hai người đã song song hư thoát, khi mà đuổi địch xuống thành lâu trên người Bạch Khởi lại có thêm hai vết thương và Độc Cô Chiến Thiên toàn thân là máu cùng ngồi ở đó thở hồng hộc bên thành lâu… Bọn sĩ binh cũng người nào người nấy liều mạng tàn sát, cuối cùng sau khi đuổi kẻ địch xuống thành lâu kẻ địch đã lui binh rồi…

Ngày này chiến đấu kịch liệt, có thể nói là từ khi Bạch Khởi thủ thành là lần gặp nguy hiểm nhất, nếu không phải là Bạch Khởi thay ca đến trên thành lâu, nếu không phải Bạch Khởi có thực lực Cửu Tinh Đấu Tông, nếu không phải Độc Cô Chiến Thiên quá mạnh mẽ, nếu không phải là bởi vì bọn sĩ binh không cần mạng liều chết, e rằng Gia Lăng Quan lần này đã thất thủ rồi…

Chiến đấu ngày này… Thủ quân Gia Lăng Quan tử thương hơn bốn vạn người… Trong số đó đa số là người của Thủ Bị quân địa phương, Quân Đoàn 35 của Bạch Khởi chỉ trả giá bằng năm nghìn người, ngoài ra ba mươi vạn năm nghìn người đều là Thủ Bị quân địa phương, lúc đó trên thành lâu căn bản là Thủ Bị quân địa phương, và thực lực của Thủ Bị quân địa phương quả thật không bằng Quân Đoàn 35…

Lúc đầu phỏng chừng đối phương chí ít tổn thất hơn năm vạn người, thậm chí nhiều hơn… Nhưng cái này không quan trọng, quan trọng nhất là đối phương tổn thất nhiều cao thủ, những quan thủ này hiển nhiên toàn bộ là quan quân, hệ thống chỉ huy của đối phương e rằng phải chịu đả kích rất lớn…

Thẳng thắn mà nói đòn này của đối phương quả thật có chút bất ngờ thua không kịp phòng, nếu không phải là gặp phải Bạch Khởi có thể sẽ thành công, nhưng đáng tiếc cuối cùng bọn họ đã thất bại, và cũng vì vậy mà trả cái giá rất đắc.

- Quân y… Quân y… Nhanh lên một chút… Nhanh lên một chút… Đại nhân ở đây. Ở chỗ này…

Một người sĩ binh còn chưa băng bó kéo theo vài vị quân y đi lên thành lâu, máu trên thân không ngừng chảy, nhưng hắn không lo thứ này, kéo quân y chạy về phía Bạch Khởi, những sĩ binh còn lại mặc dù người nào người nấy cũng bị thương, nhưng không có bất kì lời oán trách nào sau khi nghe thấy âm thanh này tập thể nhường ra một con đường cho sĩ binh kia còn có những vị quân y kia, chỉ chốc lát bọn họ đã đến trước mặt Bạch Khởi, Mạt La Sâm sau khi băng bó một chút cũng vội chạy đến.

- Đại nhân… Người không sao chứ… Ta đến băng bó cho người…

Một vị quân y vội vàng chạy tới ân cần hỏi.

- Không sao… Các ngươi không cần lo cho ta, cứu chữa sĩ binh trước…

Bạch Khởi quơ tay nói, nói xong đứng dậy, tay giơ ra phía sau nắm ba cây tên còn cắm sau lưng, sau đó cắn răng một cái trong thoáng thốc nhổ ra, thuận tay lấy một miếng vải, sau đó xé áo ngoài của mình, sau khi tẩm một ít thuốc, băng bó một chút, sau đó dùng tấm vải quấn thân trên mình lại, thuận tay cầm một cây trường đao quát:

- Tất cả các quân y cứu chữa cho binh sĩ trước… Tất cả các kỵ binh sinh hoạt làm cơm, nghỉ ngơi cho tốt, sau bữa tối theo ta đột kích quân địch!

Lời của Bạch Khởi khiến mọi người trước tiên là sững người, ai cũng không nghĩ đến trong trạng thái này Bạch Khởi lại nói ra những lời như vậy, nhưng sững người một chút những kỵ binh dưới kia lần lượt hô lớn:

- Vâng… Đại nhân…

Nói xong một chút cũng không do dự lập tức bắt đầu chuẩn bị, trang bị yên ngựa cho chiến mã của mình, lấy ra áo giáp và vũ khí, tỉ mỉ lau chùi, chuẩn bị đêm xuống theo đại nhân đi tàn sát một phen.

Quyển 3: Sát phạt nhân sinh
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: [Huyền Huyễn]Cửu U Long Giới_Chúng Thần_Full   Fri Mar 22, 2013 7:47 pm



Cửu U Long Giới

Chương 189: Tập kích doanh trại







Số kỵ binh trong tay Bạch Khởi vốn không nhiều, trong đó bao gồm kỵ sĩ Thủ Bị quân đến từ địa phương, tổng số những kỵ binh này vốn hơn năm vạn. Nhưng rất nhiều người đã tham gia vào thủ thành, Bạch Khởi chỉ để lại một vạn người tinh nhuệ nhất đảm nhiệm hậu cần, là để khi cần có thể dùng, tuy rằng những người này cũng tham gia thủ thành, lúc nguy cấp cầm vũ khí xông lên thành lâu gần như người nào cũng bị thương, nhưng là bộ đội duy nhất trong tay Bạch Khởi hoàn hảo không tổn hao gì, để lúc cần thiết có thể công kích đối phương.

Đả kích này không cầu trí mạng, chỉ cầu đánh bất ngờ, có thể giết nhiều kẻ địch càng nhiều càng tốt, đó chính là thắng lợi, sự suy giảm của kẻ địch đối với Bạch Khởi mà nói đó là chuyện tốt, bởi vì thủ quân của Gia Lăng Quan này thật sự không đủ dùng, nếu không nghĩ hết cách đi đả kích kẻ địch, đi giết chết kẻ địch e rằng thủ hạ của mình cầm cự không nổi.

Nửa đêm, hôm đó nghỉ ngơi một hồi sau buổi cơm, trăng trên trời đã lên tới đỉnh, tinh quang sáng rực trong màn đêm, Gia Lăng Quan tọa lạc ở ngọn núi này bình yên lạ thường, chiến đấu buổi sáng kết thúc, Liệt Diễm quân bị đả kích rất lớn, một lần tổn thất hơn nghìn cao thủ, chết hơn mấy vạn người, tổn thất cực lớn, sĩ khí hạ, và những người này toàn bộ là cao thủ trong quân được điều đi, đại đa số những người này đều là quan quân, đây cũng tạo ra sự hỗn loạn trong quản lý của Liệt Diễm quân, trong thoáng chốc bọn họ có cảm giác luống cuống tay chân, không có một, hai ngày thời gian là rất khó điều chỉnh, cho nên lúc công kích thất bại triệt để bị đuổi xuống thành lâu thế tiến công đã dừng lại rồi, tuy rằng có chút không cam, nhưng không làm gì được, ngoại trừ rút lui, Gia Đức Nguyên soái cũng không nghĩ ra được cách nào tốt hơn, đẩy mạnh công kích không những không có bất kì thành tích nào, ngược lại khiến cho bọn thủ hạ của mình nhân tâm tư loạn.

Cho nên Gia Đức Nguyên soái thân là một Tướng Quân cầm binh đã lâu, đã từng là phó tướng của An Đức Liệt, Đại Nguyên soái của Vương Quốc Liệt Diễm, Gia Đức Nguyên soái vào lúc này lựa chọn rút lui, trải qua lần đột kích bất ngờ không thành này, quân tổn thất nghiêm trọng, sĩ khí hạ, cho nên không thể không tu dưỡng điều chỉnh hai ngày, nếu không sẽ gây nên trong lòng sĩ binh sự bất mãn và khủng hoảng, vậy thì không thể bù đắp được rồi.

Trong lúc Liệt Diễm quân nghỉ ngơi, trong Gia Lăng Quan này lại không bình yên, Bach Khởi thân mặc áo giáp tay cầm mã tấu, cởi trên lưng chiến mã, lạnh lùng nhìn hơn vạn sĩ binh xếp hàng thẳng tấp trước mặt cao giọng hô:

- Tối nay… Các ngươi sẽ theo ta ra quan tác chiến, ở đây… Gia Lăng Quan là nơi tử thủ của chúng ta… Các ngươi ở đây tạm thời là an toàn, ít nhất kẻ địch một ngày chưa đánh vỡ Gia Lăng Quan các ngươi có thể sống thêm một ngày, nhưng một khi theo ta ra ngoài… Như vậy các ngươi có lẽ sẽ cửu tử nhất sinh… Thậm chí toàn quân bị diệt, bởi vì trước mặt chúng ta kẻ địch chí ít có hơn chín mươi vạn, chúng ta chỉ có một vạn người, một vạn kỵ binh… Đêm nay chỉ cần chúng ta ra ngoài thì đừng mong từ thành đi vào, ta sẽ cho người chuẩn bị dây thừng trên tường thành, lần này chúng ta đi có lẽ sẽ là thập tử vô sinh… Nhưng ta vẫn để các ngươi đi, theo các ngươi đi, bởi vì… Đêm nay là một cơ hội tốt, ta tin chỉ cần chúng ta ra ngoài bất luận là sống hay chết đều khiến cho bọn người bên ngoài khắc cốt ghi tâm, ta tin rằng chỉ cần chúng ta ra ngoài… sẽ khiến cho lòng quân của bọn họ đại loạn, ta tin rằng chỉ cần chúng ta ra ngoài sẽ cho đối phương một đả kích trầm trọng… Bây giờ… ta muốn các ngươi cũng biết, chúng ta sẽ không có bất kì quân chi viện nào nữa, quân chi viện của chúng ta nhanh nhất cũng phải hai mươi ngày mới tới, thậm chí lâu hơn nữa mới tới… Trước đó… Chỉ có thể trông vào chúng ta… Chúng ta còn tám vạn người… Tám vạn người không đủ để chúng ta cản đường công kích của đối phương, thậm chí mười ngày chúng ta cũng không cầm cự nổi, bởi vì chúng ta có rất nhiều người đã mệt rã rời rồi, bởi vì rất nhiều người của chúng ta đã bị thương, nếu cứ như vậy chúng ta không cách nào cầm cự nổi, cho nên chúng ta phải giết ra ngoài… Như vậy chúng ta mới có thể dốc hết khả năng quấy nghiễu đối phương cản bước của đối phương… Các ngươi… Đồng ý theo ta đi không?

- Đồng ý… Đồng ý… Đồng ý!

Hơn vạn người đồng thanh hô.

- Các ngươi sợ chết không?

Bạch Khởi lần nữa hỏi.

- Không sợ… Không sợ!

Hơn vạn người đồng thanh hô.

- Tốt… Nếu đã như vậy. Lên ngựa… Chúng ta đồng sinh cộng tử!

Bạch Khởi nghe xong lời này nhún vai hô như thế.

- Cùng Tướng Quân đồng sinh cộng tử… Đồng sinh cộng tử!

Hơn vạn kỵ binh đã sớm nghẹn ngào, sau khi nghe xong lời này hai lời không nói xoay người lên ngựa, rút ra mã tấu một cách chỉnh tề, sau đó hàng ngũ ngay ngắn dưới sự dẫn dắt của Bạch Khởi, sau khi cửa lớn tinh cương dày nặng từ từ mở ra toàn bộ xông ra ngoài.

Chi nha nha…

Cánh cửa tinh cương kia bị hơn trăm đại hán từ từ đẩy ra, Bạch Khởi dẫn theo hơn trăm kỵ binh mặc áo giáp màu đỏ toàn bộ xông ra ngoài, để lại một trận bụi mù, sau khi bọn họ xông ra ngoài cánh cửa lớn từ từ đóng lại.

Nơi dừng chân của Liệt Diễm quân cách Gia Lăng Quan không xa chỉ khoảng một dặm, cưỡi chiến mã chỉ trong thoáng chốc đã đến, tiếng hô hồi nãy trong Gia Lăng Quan quân doanh Liệt Diễm quân ở xa cũng có thể nghe thấy, chỉ là không rõ mà thôi, nhưng bọn họ vốn không để ý, bởi vì trong Gia Lăng Quan thường có những âm thanh như vậy, Bạch Khởi thường thích trong đêm cổ vũ lòng người, bởi vì bữa sáng hắn vốn không có thời gian đi làm như vậy.

Lúc Bạch Khởi dẫn theo đại đội binh mã giết tới, những thủ vệ binh mã của Liệt Diễm quân căn bản chưa phản ứng lại kịp, người nào người nấy sững người ở đó, lúc đại đội binh mã đến bọn sĩ binh phụ trách xung quanh trước là sững người sau đó bắt đầu vội vàng hô lên, lời còn chưa kịp hô đã bị đoàn ngựa hò hét kia chặt thành thịt vụn, Bạch Khởi thống lĩnh người ngựa của mình trực tiếp xông vào, gần như không gặp phải bất kì sự chống lại nào xông vào trong đại doanh của đối phương, triển khai tàn sát.

Không thể không nói hàng phòng ngự của Liệt Diễm quân thật sự rất tệ, bọn họ thậm chí căn bản không có bất kì sự chuẩn bị nào, không có một chút giác ngộ trạng thái chiến tranh, nhưng nghĩ lại cũng phải… Bọn họ có sáu quân đoàn, tuy rằng những ngày này thành viên giảm nghiêm trọng, nhưng mà mười vạn người vẫn có thể có, Bạch Khởi có bao nhiêu? E rằng chỉ bằng một phần mười của bọn họ, Liệt Diễm quân tuy rằng công thành bất lợi, tử thương vô số, nhưng bọn họ có nằm mơ cũng không nghĩ tới Bạch Khởi thống lĩnh quân chủ động công kích, cho nên… Bọn họ vốn không có bất kì sự chuẩn bị nào.

Nhưng ai cũng không nghĩ đến Bạch Khởi lại ra tay thật, dẫn theo một vạn kỵ binh xông vào như vậy, thấy người thì giết, như đi vào chỗ không người, bọn kỵ binh người nào người nấy đốt cháy ngọn đuốc, bỏ vào các lều ở đây, sau đó không quản chuyện dư thừa theo người ngựa đại nhân không ngừng đuổi giết về phía trước.

Bởi vì tất cả mọi người đểu hiểu trong loạn quân này tuyệt đối không thể tụt lại phía sau, một khi tuột lại phía sau, chết là cái chắc… Cho nên mỗi người đều theo sát bước tiến của Bạch Khởi, thấy người thì giết, không ngừng đi xuyên qua trong đại doanh này, đốt vô số ngọn đuốc, đốt nguyên cái quân doanh…

- Chết tiệt… Rốt cuộc xảy ra chuyện gì… Xảy ra chuyện gì rồi?

Gia Đức Nguyên soái đang cùng bọn tướng lĩnh trong buổi họp buồn rầu đang bàn làm sao giải quyết hậu quả chuyện ban sáng, nghe thấy bên ngoài có tiếng hỗn loạn thì chạy ra, nhưng không ngờ trước mặt bọn họ bây giờ là một vùng biển lửa.

Lều trước mặt bọn họ gần như toàn bộ bị đốt sạch, vô số chiến mã hí lên, chiến mã không người cưỡi chạy tứ tung giẫm đạp lên không ít người, bọn sĩ binh quân áo chưa kịp sửa sang cầm vũ khí chạy lại, có người thậm chí vũ khí còn chưa kịp cầm chỉ mặc một cái quần, cởi trần trên thân xông ra, Gia Đức Nguyên soái lập tức bắt một tên sĩ quan cấp úy chạy hoảng loạn quát lên.

Hắn thế nào cũng không thể lý giải nổi tại sao lúc nãy còn đang tốt lành, trong chớp mặt lại trở nên hỗn loạn như vậy…

- Đại nhân… Đại nhân… Kẻ địch… Kẻ đích giết tới nơi rồi… Toàn bộ là kỵ binh… Bọn họ đột kích doanh trại!

Vị sĩ quan cấp úy kia hoảng loạn nói.

- Cái gì! Bọn họ có bao nhiêu người!

Sắc mặt của Gia Đức Nguyên soái biến đổi âm thanh cao tám độ quát lên như thế, hắn vốn không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện như thế này, trong cùng lúc quát lên Gia Đức Nguyên soái trong lòng nhịn không được nghĩ:

- Chẳng lẽ… Chi viện quân của Vương Đô nhanh như vậy đã đến rồi?

Nhưng lời của vị sĩ quan cấp úy kia rất nhanh khiến hắn bỏ đi sự lo âu này, bởi vì vị sĩ quan kia lắp bắp nói rằng:

- Không… Không biết. Đại khái… Có hơn một vạn…

Bốp!!!

Gia Đức Nguyên soái nghe xong lập tức cho đối phương một bạt tay vang dội. sau đó hung tợn quát:

- Khốn nạn… có hơn một vạn kỵ binh mà các ngươi thành ra thế này, ta bình thường sao dạy các ngươi? Chúng ta có tám mươi vạn… Tròn tám mươi vạn người… Chẳng lẽ không cản nổi hơn vạn kỵ binh sao? Truyền mệnh lệnh của ta, toàn quân chuẩn bị chiến đấu… Kêu gọi tất cả các kỵ binh của các lều trại xuất binh ngăn chặn bọn họ!!! Ta muốn bọn họ có tới mà không có về!

- Vâng…

Bọn kỵ binh xung quanh lập tức chắp tay nói như thế, nói xong vội vàng đi truyền lệnh, nhưng quân doanh quá lớn, vô cùng hỗn loạn e rằng đợi bọn họ truyền lệnh cũng cần một hồi lâu…

Quả thật bọn họ tốn không ít thời gian, đợi bọn kỵ binh hoàn toàn tập hợp đã tốn hết một tiếng đồng hồ, Bạch Khởi dẫn người ngựa của mình tự do tự tại giết mấy người qua lại, tuy rằng cũng gặp phải trở ngại và chống cự, cũng có tổn thất nhưng đối với thành quả chiến đấu của Bạch Khởi bọn họ mà nói gần như là có thể xem nhẹ không so đo.

Bạch Khởi bọn họ cứ như thế đánh vào những sĩ binh kia không chuẩn bị bị bọn họ đánh tới thua xiểng liểng, không ít người còn không biết xảy ra chuyện gì đã bị chém chết, càng có nhiều người bị chết dưới ngọn lửa hừng hực của Bạch Khởi bọn họ, vào đêm tối không có sự chuẩn bị gì rất nhiều người đã bắt đầu nghỉ ngơi, lúc bọn người Bạch Khởi công kích có rất nhiều người còn chưa phòng bị, đại doanh của Liệt Diễm quân biến thành một vùng biển lửa, khắp nơi đều có lửa đang cháy, Bạch Khởi bọn họ tập kích bất ngờ trả giá không đến hai nghìn người giết chết ít nhất ba nghìn người của đối phương, người bị thiêu chết càng không thể đếm được.

Thành quả chiến tranh như vậy Bạch Khởi cũng thỏa mãn rồi, chuyển biến tốt thì thu quân, chính là kế sách của Bạch Khởi, cho nên Bạch Khởi không chiến đấu tiếp xuống dưới nữa, nếu tiếp tục giao đấu, Bạch Khởi biết rằng những người của mình có thể phải thực sự ở lại đây vĩnh viễn.

Tuy rằng Bạch Khởi lúc rời khỏi Gia Lăng Quan nói với những tướng sĩ này là chết chắc không cần nghi ngờ, thập tử vô sinh, nhưng đó là vì khích lệ sĩ khí, khiến các binh sĩ này thêm dũng mãnh tác chiến, Bạch Khởi thật chưa nghĩ qua là muốn mọi người cùng chết nơi đây, Bạch Khởi lại không phải là thằng ngốc có đầu bị lừa đá, không phải là thằng ngốc đương nhiên sẽ không làm những chuyện ngu xuẩn như vậy, vì để giết kẻ địch mà bán rẻ mạng sống mình, chuyện như vậy Bạch Khởi làm không được.

Nói câu không nên nói, Bạch Khởi loại người này có chút giống Tào Tháo, đương nhiên không bằng Tào đại ca ngưu bị như thế, nhưng nói sao đây cũng được tính là một người độc ác, nếu chuyện chết chắc không cần nghi ngờ hắn không làm cũng sẽ không để người khác đi làm, thật ra nói câu thực tế nhất, An Đức Liệt nắm chính quyền hay Lý Tự Minh nắm chính quyền đều như vậy, tuy rằng Bạch Khởi tận trung với Ba Phạt Lợi Á, nhưng nếu Ba Phạt Lợi Á thật sự thất bại, cùng lắm thì xoay người bỏ chạy, Thiên n Đại Lục lớn như thế, lại không chỉ có Ba Phạt Lợi Á một quốc gia, liều mạng là có thể, nhưng chuyện chết chắc Bạch Khởi có chết cũng sẽ không làm.

- Rút lui! Các huynh đệ xoay người theo ta giết trở về!

Bạch Khởi hô lớn một tiếng dẫn theo tám nghìn kỵ binh còn dư lại xoay người quay đầu giống như một cơn lốc màu đen hướng về hậu phương quơ mã tấu trong tay mình giết trở về.

Trên đường rút lui tuy rằng gặp phải một ít chống cự, nhưng vẫn không có vấn đề gì, lúc mắt nhìn sắp đến tường thành, sắc mặt Bạch Khởi trong thoáng chốc trầm xuống, bởi vì vô số kỵ binh xuất hiện phía trước chính diện bọn họ, sau lưng bọn họ cũng có hơn vạn kỵ binh theo sát phía sau, phải biết kỵ binh không phải là dùng để công thành, dù sao Liệt Diễm quân có ưu thế tuyệt đối, vốn không cần lãng phí kỵ binh bảo bối đi công thành, cho nên Liệt Diễm quân tuy rằng cũng tổn thất nghiêm trọng, nhưng kỵ binh vẫn không có bất kì tổn thất nào, vẫn giữ nguyên khoảng hai mươi vạn kỵ binh…

Hai mươi vạn kỵ binh đánh với tám nghìn kỵ binh đã hết sức mệt mỏi hậu quả như thế nào có thể nghĩ mà biết, nhìn vô số binh mã gào thét xông đến, mặt đất đã bắt đầu rung động có không ít người trong lòng căng thẳng hẳn lên, trên mặt bọn sĩ binh theo sau Bạch Khởi xuất hiện vẻ tiên quyết.

- Các huynh đệ các ngươi sợ không?

Bạch Khởi giơ mã tấu trong tay lên quát lớn.

- Không sợ! Không sợ! Thề chết theo đại nhân…

Tất cả mọi người đồng thanh hô.

- Tốt… Vậy theo ta giết! Tường thành đang ở trước mặt… Tiến lên chúng ta sẽ có con đường sống, nếu không tiến lên sẽ chết ở đây, nhưng cho dù chết… Cũng không thể bỏ qua như thế cho bọn họ… Theo ta tiến lên…

Bạch Khởi quát nói, trong lúc nói chuyện hai chân thúc ngựa như thế trước tiên xông lên, mục tiêu thẳng tiến về những kỵ binh ở xa kia.

Đinh đinh đang đang!

Ttiếng tàn sát thoáng chốc vang lên, tiếng kim loại giao nhau không dứt bên tai, kỵ binh song phương đan vào nhau, triển khai vật lộn tàn khốc, Bạch Khởi dẫn đầu không ngừng nghỉ dẫn theo những người phía sau mình xông ra ngoài, đấu khí màu xanh trên thân Bạch Khởi như xe tăng vô địch những nơi đi qua xác chết đầy đường, bọn sĩ binh theo sau Bạch Khởi cũng cùng xông lên, hộ vệ phía sau theo sát bên cạnh Bạch Khởi, cùng chém giết kẻ địch.

Nhưng người theo sau Bạch Khởi càng ngày càng ít, mỗi thời mỗi khắc đều có người chết, Bạch Khởi tận mắt nhìn thấy có binh sĩ đỡ đao kiếm giùm mình, dùng thân thể yếu đuối kia của mình để hộ vệ mình, có người dùng ngực cản trở cây thương dài của đối phương mở đường cho mình, những thứ này đều khiến mắt Bạch Khởi ươn ướt.

Nhưng Bạch Khởi vẫn không ngừng nghỉ hắn vẫn quơ vũ khí trong tay mình không ngừng xông lên trước, không phải là hắn không muốn ở lại báo thù cho thủ hạ mình, bọn họ đều là những anh hùng giao mạnh sống cho mình, vì mình mà chết, Bạch Khởi lẽ ra phải báo thù cho bọn họ, nhưng không phải là Bạch Khởi không muốn, mà là không thể, bởi vì Bạch Khởi một khi dừng lại, như vậy hậu quả có thể nghĩ mà biết, những người theo sau Bạch Khởi e rằng sẽ chết sạch, một khi Bạch Khởi dừng lại những sĩ binh tuân theo ý chí của hắn cũng sẽ dừng lại, trên chiến trường một khi dừng lại như vậy sẽ tượng trưng cho tử vong, Bạch Khởi không thể liên luỵ bọn họ.

Xuất chiến là cần thiết, tử chiến sa trường cũng có gì đáng trách, bởi vì Bạch Khởi không còn sự chọn lựa nào khác, nếu không làm như vậy bọn họ vẫn sẽ chết, đối với chuyện này Bạch Khởi làm như vậy không thẹn với lương tâm, nhưng nếu Bạch Khởi ở lúc này dừng lại, như vậy suốt đời Bạch Khởi cũng sẽ không an lòng, bởi vì làm như vậy hại chết những người theo sau mình, uổng phí sự tín nhiệm của bọn họ dành cho mình.

- Giết a… Giết bọn chúng cho ta… Một người cũng không để bọn chúng chạy thoát…

Một vị tướng lĩnh từ xa nhìn chỉ bọn người Bạch Khởi quát lớn, nói xong dẫn kỵ binh lần lượt đuổi, nhưng đáng tiếc là bọn người Bạch Khởi đã về đến nơi biên giới tường thành, hơn nghìn sợi dây thừng sớm đã chuẩn bị sẵn lần lượt hạ xuống.

Những kỵ binh theo sau Bạch Khởi sau khi đến nơi người nào người nấy xoay người nhảy ngựa, trực tiếp nắm dây thừng, hai lời không nói linh hoạt hướng về phía thành lâu, bên này Bạch Khởi một người chống đỡ đến cuối cùng, vì để bọn binh sĩ có cơ hội leo lên cuối cùng, về phần bản thân Bạch Khởi hắn vốn không lo lắng gì mấy, thân là một Cửu Tinh Đấu Tông, tuy rằng không có lòng tin có thể giết nhiều người như vậy, chiến thắng bọn chúng, nhưng trước Gia Lăng Quan muốn bỏ chạy lại không phải là việc khó khăn gì.

- Đại nhân… Mau chạy đi… Chúng tôi giúp người cản lại!

Hơn trăm kỵ binh trung thành vốn đã leo lên dây thừng nhìn khi thấy Bạch Khởi một mình dừng lại ở phía xa khoảng hơn mười dặm người nào người nấy cũng nhảy xuống trở về bên cạnh Bạch Khởi, một sĩ binh hô lên như thế với Bạch Khởi, nói xong bọn họ xông lên chém giết với kẻ địch.

Những người vốn đã trèo lên dây thừng thấy tình cảnh như thế đều lần lượt chuẩn bị quay trở lại, tình cảnh như vậy Bạch Khởi trước là sững người trong lòng có chút ấm áp đồng thời, xông lên trước chặn lại, sau khi cứu một thủ hạ quát bọn họ:

- Toàn bộ về cho ta… Ở đây ta cản lại, ta đường đường là Cửu Tinh Đấu Tông chẳng lẽ phải sợ bọn họ!

Nói xong đánh vào phe phái kẻ địch, đấu khí ngang dọc giết chết vô số, nghe xong lời Bạch Khởi bọn sĩ binh kia lần lượt rời khỏi, hồi trước tuy rằng biết Bạch Khởi lợi hại, nhưng bọn sĩ binh không nghĩ rằng Quân đoàn trưởng đại nhân trẻ tuổi này lại là một vị Cửu Tinh Đấu Tông, lời của Bạch Khởi khiến bọn họ rất an tâm, bởi vì Cửu Tinh Đấu Tông đối với bọn họ mà nói, đó là nhân vật trong thần thoại, là vô địch…

Quyển 3: Sát phạt nhân sinh
Về Đầu Trang Go down
 
[Huyền Huyễn]Cửu U Long Giới_Chúng Thần_Full
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 9 trong tổng số 9 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9
 Similar topics
-
» BÀ HUYỆN THANH QUAN - Hoài Việt Hoài
» Giọt lệ sầu - Vũ Linh, Ngọc Huyền
» Tiếng hát từ quê lúa - Hát Chèo - Huyền Phin
» Huyền thoại tàu Titanic
» Nỗi nhớ diệu êm - Ngọc Huyền, Kim Tử Long

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: ..::TIÊN SẮC HIỆP VIỆN::.. :: .:Sắc Hiệp:.-
Chuyển đến