Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [Đô Thị] Đô Thị Tàng Kiều - Tác giả: Tam Dương Trư Trư (CHƯƠNG 918>>>>)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... 9, 10, 11
Tác giảThông điệp
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 26
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Đô Thị Tàng Kiều - Tác giả: Tam Dương Trư Trư (CHƯƠNG 918>>>>)   Mon Jul 29, 2013 2:20 pm

Chương 1114: Đừng ép em

Nhóm dịch: Tepga
Đả Tự: Bảo Ngọc --- 4vn.eu
Sưu Tầm By xtamnguyenx --- 4vn.eu


Diệp Lăng Phi đương nhiên không muốn làm Bạch Tình Đình tức giận. Hắn cũng biết Bạch Tình Đình đã nhượng bộ rồi, nếu mình lại được voi đòi tiên thì sẽ không tốt, hơn nữa Diệp Lăng Phi cũng không có ý gì với hai cô gái người Nhật Suzu Yamakawa và Minako, hắn để hai cô gái đó ở đây, chẳng qua chỉ là muốn giúp đỡ họ mà thôi, chứ không có ý gì khác.

Diệp Lăng Phi ôm lấy eo Bạch Tình Đình, nói:

- Bã xã, anh đồng ý với em rồi mà, trong lòng biết rồi, em yên tâm, anh tuyệt đối không làm gì xằng bậy đâu.

- Biết là tốt.

Bạch Tình Đình đưa tay sờ vào ngực Diệp Lăng Phi nói:

- Bố em muốn chúng ta nhanh có em bé, hôm qua còn nhắc đến chuyện này đấy, em nói với bố chuyện này không thể vội được, ông xã, anh thấy em có phải nên đi điều trị.

- Điều trị?

Diệp Lăng Phi vừa nghe bèn lắc đầu nói:

- Bà xã, anh thấy bây giờ rất tốt, em đừng đi điều trị gì cả, em không nghe nói bây giờ bệnh viện chỉ biết kiếm tiền thôi sao, bệnh nào cũng chữa không được.

Diệp Lăng Phi đặt tay lên mông Bạch Tình Đình, hắn áp sát vào tai Bạch Tình Đình thì thầm:

- Về sau cùng lắm anh cố gắng thêm chút nữa, làm thêm vài lần, ai nói không thể trúng một lần, đúng không em?

Bạch Tình Đình hai má ửng hồng, nũng nịu nói:

- Ông xã, vậy anh phải cố gắng đấy, sau này không được chơi ở bên ngoài, chúng ta sẽ ở nhà, được không anh?

- Anh thì không có vấn đề gì, anh chỉ sợ bà xã không chịu nổi thôi.

Diệp Lăng Phi há mồm ngậm vành tai Bạch Tình Đình, rồi dùng lưỡi đưa qua đưa lại, Bạch Tình Đình có chút chịu không nổi nói:

- Ông xã, anh đừng như vậy, đây là phòng khách, đừng như vậy.

Trong lúc Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang quấn quýt bên nhau, Suzu Yamakawa và Minako đi xuống. Bọn họ nghe Diệp Lăng Phi nói dẫn đi mua đồ, nên bọn họ mới đi xuống.

Bạch Tình Đình thấy Suzu Yamakawa và Minako đi xuống, cô ta khẽ đẩy Diệp Lăng Phi ra, nũng nịu nói:

- Ông xã, bọn họ xuống kìa, đừng đùa nữa.

Bạch Lăng Phi lúc đó mới không ngậm vào cành tai Bạch Tình Đình nữa, hắn quay sang Suzu Yamakawa và Minako vừa xuống nói:

- Buổi sáng các cô cùng tôi đi mua xe, nếu con thời gian, sẽ dẫn các cô đi siêu thị, nếu không đủ thời gian, tôi sẽ dẫn các cô đi ăn đồ ăn Nhật, buổi chiều đi mua quần áo.

- Đồ ăn Nhật Bản?

Suzu Yamakawa và Minako không ngờ Diệp Lăng Phi dẫn bọn họ đi ăn đồ ăn Nhật mừng rỡ ra mặt. Diệp Lăng Phi nhìn Suzu Yamakawa và Minako nói:

- Chuẩn bị một chút rồi chúng ta đi.

Chiếc xe của Diệp Lăng Phi đã báo hỏng, Diệp Lăng Phi chỉ còn cách lái xe của Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình ngồi ở ghế cạnh vô lăng, còn Minako và Suzu Yamakawa ngồi ở đằng sau. Diệp Lăng Phi lái xe ra khỏi biệt thư Nam Sơn, lần trước, hắn giúp Bành Hiểu Lộ mua xe cũng đến chợ ô tô, lần này Diệp Lăng Phi cũng tự nhiên đến chợ ô tô để mua xe. Vừa nghĩ đến Bành Hiểu Lộ, Diệp Lăng Phi nhớ ra mình đã rất lâu rồi không gọi điện cho Bành Hiểu Lộ, cũng không biết Bành Hiểu Lộ dạo này thế nào. Người ta nói nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo bèn đến. Lúc nãy Diệp Lăng Phi lái xe vừa nghĩ đến Bành Hiểu Lộ. Kết quả Bành Hiểu Lộ gọi điện đến, Diệp Lăng Phi cầm điện thoại vừa nhìn thấy là Bành Hiểu Lộ, đầu hắn bỗng đau. Nếu Bạch Tình Đình không ngồi bên cạnh, Diệp Lăng Phi sẽ không ngại ngần nói chuyện với Bành Hiểu Lộ, thậm chí còn hơn nữa, nhưng Bạch Tình Đình lại đang ngồi bên cạnh, cứ cho là Diệp Lăng Phi có tâm thì cũng không dám.

Bạch Tình Đình thấy điện thoại của Diệp Lăng Phi vang lên, còn liếc mắt nhìn qua. Vừa thấy là điện thoại của Bành Hiểu Lộ cô ta đưa đôi mắt xinh đẹp nhìn về Diệp Lăng Phi. Mặc dù Bạch Tình Đình không nói, nhưng cái nhìn của Bạch Tình Đình đã nói với Diệp Lăng Phi rằng bây giờ cô ta rất muốn biết tại sao Bành Hiểu Lộ lại gọi điện đến.

- Điện thoại của Bành Hiểu Lộ, ai biết được cô ta gọi cho anh có việc gì?

Diệp Lăng Phi đã thấy Bạch Tình Đình đang nhìn mình, hắn cầm điện thoại nhưng không nghe ngay mà nói với Bạch Tình Đình:

- Anh thấy mười phần là Bành Hiểu Lộ muốn tìm em nhờ em góp ý xem cô ta nên mặc quần áo gì, dùng mỹ phẩm gì nhưng cô ta lại ngại nói chuyện với em nên mới gọi cho anh, muốn nhờ anh giúp.

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi cầm điện thoại nhưng không muốn nghe bèn nói:

- Ông xã, anh nghe điện thoại đi.Ông xã, em không nghĩ gì đâu, tại anh nghĩ nhiều thôi.

- À, anh vẫn chưa nghe điện thoại. Để anh nghe điện thoại đã, anh đoán Bành Hiểu Lộ gọi đến, nhất định là chuyện anh vừa nói.

Diệp Lăng Phi nói rồi nghe điện thoại, tiếng Bành Hiểu Lộ trong điện thoại vọng ra:

- Diệp Lăng Phi, anh hôm nay có việc gì không?

- À, Hiểu Lộ à, anh và Tình Đình đang đi mua xe, hài, xe của anh bị đâm hỏng rồi, phải đi mua chiếc khác.

Diệp Lăng Phi trong lòng lo lắng cái gì thì cái đó bèn đến, Bành Hiểu Lộ lại hỏi mình hôm nay có thời gian không, cứ cho là hắn rất rảnh rỗi nhưng Bạch Tình Đình ngồi bền cạnh hắn, chỉ còn cách nói rất bận.

Bành Hiểu Lộ nói:

- Ồ, anh phải đi mua xe. Em cứ nghĩ tối hôm nay anh có thể giúp em một chuyện, anh đã nói như vậy, thì em sẽ nghĩ cách khác vậy.

Diệp Lăng Phi nghe Bành Hiểu Lộ nói xong bèn hỏi:

- Hiểu Lộ, em nói nhờ anh tối nay giúp em, rút cuộc là việc gì?

- Anh hôm nay không phải có việc sao, cứ cho là em có việc thì anh cũng không giúp được, anh hỏi em giúp chuyện gì thì có tác dụng gì.

Nghe giọng điệu của Bành Hiểu Lộ có vẻ không vui. Diệp Lăng Phi lúc đó có điều khổ tâm mà không nói ra được. Bạch Tình Đình ở bên cạnh, dù hắn muốn giúp Bành Hiểu Lộ thì ít nhất cũng chỉ là một sự giúp đỡ không hơn không kém. Diệp Lăng Phi sợ Bành Hiểu Lộ nói buổi tối cô ta rất cô đơn, gọi hắn đến với cô ta, giúp đỡ kiểu đó bây giờ Diệp Lăng Phi không dám, nếu giúp thì hắn nhất định sẽ có chuyện.

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh, nói:

- Bành Hiểu Lộ, chúng ta là bạn tốt, em có việc gì cần anh giúp đỡ, thì cứ nói. Tình Đình cũng ở bên cạnh anh, ban nãy cô ấy còn nói nếu em có chuyện gì cần cô ấy giúp thì cứ nói ra, cô ấy sẽ cố gắng giúp em.

Bạch Tình Đình nghe thấy Diệp Lăng Phi nói câu đó xong, bèn thò tay cấu một cái vào eo Diệp Lăng Phi, cô ta hướng về phía Diệp Lăng Phi, bĩu môi có về bất mãn. Bạch Tình Đình không hề nói như thế, đều là Diệp Lăng Phi tự nói ra. Bạch Tình Đình cũng không ngốc, làm gì mà không hiểu ý câu nói đó của Diệp Lăng Phi. Câu nói đó của Diệp Lăng Phi là muốn nói với Bành Hiểu Lộ, Bạch Tình Đình ở bên cạnh hắn.

Diệp Lăng Phi lúc đó có điều khổ tâm mà không nói ra được. Hắn ngầm để cho Bành Hiểu Lộ biết, Bạch Tình Đình ở bên cạnh hắn, để Bành Hiểu Lộ biết có một số việc không phải hắn không muốn giúp mà là hắn không dám giúp. Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói xong bèn nói:

- Anh không phải nói ban ngày bận sao, lẽ nào anh có thời gian giúp em?

- Bành Hiểu Lộ, em nói là buổi tối. Ban nãy không phải em nói buổi tối có việc cần nhờ anh giúp sao, cái đó với ban ngày thì có quan hệ gì ?

Bành Hiểu Lộ nói:

- Ừ. Thực sự là chuyện buổi tối, nhưng ban ngày cần chuẩn bị một chút, nếu không em lo chuẩn bị không tốt có gì sai sót sẽ không hay ạ

- Chuyện gì?

Diệp Lăng Phi nghe Bành Hiểu Lộ nói xong trong lòng có chút hứng thú muốn biết rút cuộc là chuyện gì khiến Bành Hiểu Lộ gióng trống khua chiêng như thế. Bành Hiểu Lộ khẽ thở dài nói: Tối nay mẹ em sẽ đến Vọng Hải, nhưng lại dẫn theo một người đàn ông đến, Diệp Lăng Phi anh đã hiểu chưa?

Diệp Lăng Phi nghe xong cười nói:

- Thì ra là vậy. Anh còn nghĩ là chuyện gì, không phải là xem mặt sao, có gì đâu mà em gióng trống khua chiêng như vậy, anh thấy em quá lo lắng rồi, Bành Hiểu Lộ, không phải là xem mặt sao, tuổi em cũng không ít quả thật nên tìm một người để lấy thôi, em thấy người đàn ông đó thế nào? nếu tốt thì cưới đi.

Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói xong bèn nói to lên, khẩu khí có vẻ hơi kích động:

- Diệp Lăng Phi, em cưới hay không không liên quan đến anh. Anh nói cho em biết anh có giúp em không?

- Anh muốn giúp, nhưng, không biết giúp thế nào. Em không thể bắt anh giả điên, dọa mẹ em và người đàn ông kia chạy mất đấy chứ

Diệp Lăng Phi vừa nói xong, bèn nghe thấy Bành Hiểu Lộ ở đầu kia điện thoại “À” lên một tiếng. Diệp Lăng Phi vừa nghe thấy tiếng “À” đó . Hắn bỗng thấy người nhột một cái, cảm thấy sự việc không đúng, có chuyện xảy ra rồi. Quả nhiên nghe thấy Bành Hiểu Lộ ở đầu dây bên kia có vẻ vui mừng, nói:

- Diệp Lăng Phi anh đúng là thiên tài, nghĩ ra một ý kiến hay đến vậy, sao em lại không nghĩ đến nhỉ, đúng, anh có thể giả điên, dọa cho người đàn ông kia chạy mất, đến lúc đó, em có thể tự do rồi.

Diệp Lăng Phi nghe xong, bĩu môi nói:

- Bành Hiểu Lộ, những việc như vậy em đi tìm người khác làm, anh không giả điên, anh cũng không điên, dựa vào cái gì bắt anh giả điên

- Diệp Lăng Phi, anh rút cuộc có giúp không?

Diệp Lăng Phi kiên quyết nói:

- Em bắt anh giả điên anh không giúp được. Đây là chuyện không có gì để bàn, anh không muốn giả điên.

- Anh thật sự không giúp? Bành Hiểu Lộ hỏi lại.

- Không giúp. Diệp Lăng Phi nói.

- Được, nếu anh không giúp em, em sẽ gọi điện cho Bạch Tình Đình. Em sẽ nói với Bạch Tình Đình, khi ở MaCao anh và em đã thân mật với nhau, dù sao e cũng phải liều thôi, đừng cho rằng em dễ bắt nạt, nếu như ép em quá mức em cũng có thể làm những chuyện khác.



---o0o---


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 26
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Đô Thị Tàng Kiều - Tác giả: Tam Dương Trư Trư (CHƯƠNG 918>>>>)   Mon Jul 29, 2013 2:21 pm

Chương 1115: Gây họa rồi

Nhóm dịch: Tepga
Đả Tự: Bảo Ngọc --- 4vn.eu
Sưu Tầm By xtamnguyenx --- 4vn.eu


Chó khi bức bách còn biết nhảy tường, huống hồ là con người.

Bành Hiểu Lộ vừa nói xong Diệp Lăng Phi bắt đầu lo lắng. Hắn tin rằng với tính cách của Bành Hiểu Lộ không phải là không thể làm ra chuyện đó. Bành Hiểu Lộ là ai, trước đây cô ta là huấn luyện viên, nhìn thì có vẻ thuần khiết, xinh đẹp nhưng khi tức giận nên thì người bình thường không thể so sánh được.

Cái gọi là Hổ phụ sinh hổ tử, tương môn hổ nữ, câu cổ ngữ này không phải tùy tiện nói ra mà phải trải qua hàng ngàn năm tích lũy kinh nghiệm mới tổng kết ra được.

Bố của Bành Hiểu Lộ là quân nhân cao cấp, ông nội thì khỏi phải nói rồi, nếu như thật sự ép cô ta, không phải không có khả năng làm ra những chuyện không có lợi cho Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi trong lòng thật sự lo lắng, vừa động não vừa nghĩ thầm:

- Cứ dỗ Bành Hiểu Lộ cái đã, bất luận cô ta muốn làm gì, dù sao để mình có thời gian suy nghĩ là đối sách tốt nhất.

Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây, khẩu khí nói chuyện không kiên quyết như ban nãy:

- Bành Hiểu Lộ, chúng ta cũng là bạn bè, em có chuyện, anh làm sao không giúp được, em nói đi, muốn anh làm gì?

Ở đầu kia điện thoại Bành Hiểu Lộ hừ lạnh lùng nói:

- Em muốn anh giả điên, cái đó có giúp không?

Diệp Lăng Phi đồng ý nói:

- Giúp! Không phải chỉ là giả điên thôi sao? Cái đó có là gì, chuyện nhỏ.

- Vậy thì tốt. Đợi đến chiều em lại gọi điện cho anh, đến lúc đó chúng ta sẽ nói chuyện kỹ hơn, Diệp Lăng Phi anh đừng quên chuyện anh đã đồng ý với em, đến lúc đó, anh mà không giúp, em sẽ đi tìm Bạch Tình Đình.

- Bành Hiểu Lộ, chúng ta là bạn bè, em nói như vậy khách sáo quá!

Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong ở đâu kia điện thoại đã cúp rồi, không để Diệp Lăng Phi có cơ hội nói. Diệp Lăng Phi nhìn điện thoại hừ lạnh lùng:

- Muốn tôi giả điên, sao cô không giả điên đi.

Diệp Lăng Phi bị Bành Hiểu Lộ thúc ép quá rồi, trước khi Bành Hiểu Lộ cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi không dám nói thế, đến khi Bành Hiểu Lộ cúp điện thoại, Bạch Lăng Phi mới dám nói thật những điều trong lòng. Hắn vừa nói xong mới nhớ ra Bạch Tình Đình đang ngồi ở bên cạnh, Diệp Lăng Phi quay sang Bạch Tình Đình cười nói:

- Bà xã, là Bành Hiểu Lộ, ban nãy cô ta gọi điện là muốn anh giúp đỡ.

Trên khuôn mặt xinh tươi của Bạch Tình Đình hiện lên một nụ cười khác lạ, cô ta không phải là kẻ ngốc, phản ứng ban nãy của Diệp Lăng Phi đã sớm bị cô ta nhận ra, lúc đó, nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Bạch Tình Đình thản nhiên nói:

- Ông xã, anh không phải cần đi giả điên sao?

Diệp Lăng Phi bĩu môi nói:

- Ai nói chứ. Kẻ ngốc mới đi giả điên, anh lại không ngốc, tại sao phải giả điên!

Thái độ của Bạch Tình Đình có chút kỳ lạ, than thở nói:

- Nhưng ban nãy em rõ ràng nghe thấy ông xã đồng ý với Bành Hiểu Lộ rồi, lẽ nào em nghe nhầm? Ban nãy em còn nghe thấy ai đó rất tức tối nói những câu về giả điên gì đó, có khi em bị ảo giác rồi, em nghĩ em cần đi bệnh viện kiểm tra mới được.

Bạch Tình Đình cố ý nói vậy với Diệp Lăng Phi, nhưng Diệp Lăng Phi giả vờ như không nghe thấy gì, rút một điếu thuốc ra đặt lên miệng, hắn với tay định lấy bật lửa, Bạch Tình Đình nhanh hơn lấy giành lấy cái bật lửa. Bạch Tình Đình cầm bật lửa của Diệp Lăng Phi trong tay nói:

- Ông xã, anh nói đi, rút cuộc là có chuyện gì, có phải là em nghe thấy ảo giác?

Diệp Lăng Phi ngậm điếu thuốc trong mồm, phía trước có đèn đỏ, Diệp Lăng Phi vừa đạp phanh để xe dừng lại thì đã thấy phía trước có sáu bảy chiếc xe đỗ, Diệp Lăng Phi dừng xe xong, để tay lên ngực của Bạch Tình Đình nói:

- Bà xã, em đưa bật lửa cho anh, anh sẽ nói với em, có phải em có vấn đề hay không.

Bạch Tình Đình đưa bật lửa cho Diệp Lăng Phi nói:

- Anh làm như em thích bật lửa của anh ấy, đưa cho anh đấy.

Bạch Tình Đình nói rồi trả bật lửa lại cho Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi cầm lấy bật lửa, bật lửa lên châm thuốc rồi tiện tay vứt ra trước mặt, hắn hút một hơi rồi quay sang Bạch Tình Đình nói:

- Bà xã, em cũng đừng tức giận, Bành Hiểu Lộ tìm anh thật sự là không có chuyện gì, chỉ là muốn nhờ anh giúp đỡ, hình như mẹ cô ta sẽ đến Vọng Hải, đồng thời dẫn theo một người. Còn người ấy là ai, trên điện thoại Bành Hiểu Lộ không nói, anh vốn không định giúp Bành Hiểu Lộ, nhưng Bành Hiểu Lộ bắt anh phải giúp cô ta, cô ta nói nếu anh không giúp cô ta, cô ta sẽ gọi điện cho em.

- Anh nói Bành Hiểu Lộ muốn gọi điện cho em?

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói xong có chút khó hiểu, cô ta nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:

- Ông xã, ý anh là Bành Hiểu Lộ sẽ gọi điện cho em, cô ta tại sao lại muốn gọi điện cho em?

Ban nãy Diệp Lăng Phi đã nghĩ rồi, nếu mình không làm như nói đùa với Bạch Tình Đình, nhỡ một ngày nào đó mình đắc tội với Bành Hiểu Lộ, Bành Hiểu Lộ nói chuyện cô ta và Diệp Lăng Phi ở Ma Cao cho Bạch Tình Đình nghe, Bạch Tình Đình sẽ rất tức giận. Diệp Lăng Phi không muốn để tình cảnh đó xảy ra. Diệp Lăng Phi bây giờ rất thận trọng, luôn sợ có vấn đề xảy ra. Lần này không dễ gì làm hòa được với Bạch Tình Đình, hắn không muốn lại có chuyện xảy ra. Diệp Lăng Phi nói:

- Ừ, anh cũng thấy lạ, bà xã, em nói xem, Bành Hiểu Lộ rút cuộc nghĩ gì?

Bạch Tình Đình bĩu môi nói:

- Em làm sao biết được, em cũng không phải là Bành Hiểu Lộ. Em thấy mười phần là anh làm chuyện xấu gì đó bị Bành Hiểu Lộ bắt được thóp, Bành Hiểu Lộ mới nói như vậy, ông xã, anh nói thẳng đi, anh có chuyện gì không?

- Anh có thể có chuyện gì chứ, bà xã, em đừng nói lung tung. Con người anh rất yêu gia đình, yêu bà xã.

Bạch Tình Đình vênh mặt lên nhìn Diệp Lăng Phi nói:

- Anh yêu gia đình, yêu bà xã, hừ, anh chỉ nói mồm mà thôi, em không cảm thấy thế. Vậy anh nói đi, anh yêu gia đình như thế nào, yêu vợ như thế nào.

- Anh không phải ngày nào cũng hát bài hát đó sao, anh yêu gia đình anh, yêu vợ anh.

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, thấy xe trước mặt đã đi rồi, hắn vội vàng khởi động xe, Bạch Tình Đình giục:

- Ông xã, anh vẫn chưa nói xong, anh mau nói nhanh.

- Bà xã, đều là vợ chồng già rồi, đừng có như vậy nữa.

Diệp Lăng Phi ngầm ám chỉ hai cô gái Nhật Bản ngồi ở đằng sau, ám chỉ Bạch Tình Đình cần chú ý hình tượng của mình, Bạch Tình Đình quay đầu nhìn Suzu Yamakawa và Minako, rồi lại quay đầu lại nói:

- Ông xã, anh đừng có tìm lý do nữa, bây giờ em muốn biết, anh mau nói đi.

- Được rồi, bà xã, tối nay khi ở trên giường anh sẽ biểu đạt tình yêu của anh dành cho em.

Diệp Lăng Phi nói đến đây, qua gương xe phía trước nhìn Suzu Yamakawa và Minako ngồi ở đằng sau nói:

- Các cô thích mặc quần áo gì?

Minako hơi sửng sốt vội nói:

- Loại nào cũng được.

- Quần áo người phục vụ ư?

Diệp Lăng Phi vừa hỏi, không đợi Minako trả lời, Bạch Tình Đình đã thò tay cấu vào eo Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng, Diệp Lăng Phi vội chữa lời:

- Ý của tôi là, các cô gái Nhật có thích mặc quần áo người phục vụ không?

Minako vội giải thích nói:

- Không phải như vậy. Loại quần áo đó chúng tôi không mặc, tiểu thư Yamakawa rất chú ý ăn mặc.

Diệp Lăng Phi nói:

- Tôi biết, tôi cũng không nói là cô ấy không chú ý trang phục, tôi chỉ nói là người Nhật các cô tại sao trong phim luôn mặc quần áo người phục vụ , ồ đúng rồi, bây giờ ở Nhật công ty nào tương đối nổi tiếng, gần đây có bộ phim nào hay, ở đây thi không được, rõ ràng là không tiện lợi như ở Nhật, trên đường không tìm thấy chỗ bán đĩa phim, cứ cho là tìm thấy thì cũng lén lén lút lút. Trên mạng thì lại càng như vây, lần trước tôi xem một bộ phim thấy không tồi, trong phim có bảy thanh niên cưỡng bức một người phụ nữ trưởng thành, tôi download cả một đêm mới xong, vừa xem lại là Kim cương hồ lô oa, bọn lừa đảo đáng chết, tôi không biết tên khốn đó rút cuộc làm gì, nếu để tôi bắt được tên khốn đó, nhất định phải dạy dỗ cho nó một trận, dám lừa ông.

Diệp Lăng Phi ngồi lẩm bẩm, Bạch Tình Đình ngồi ở bên cạnh thật sự nghe không nổi nữa, cô ta không hài lòng nói:

- Ông xã, lẽ nào anh không thể đứng đắn một chút sao?

- Anh làm gì mà không đứng đắn, anh rất đứng đắn. Bà xã, anh muốn xin em một chuyện.

- Xin cái gì? Bạch Tình Đình hỏi

- Anh muốn em nâng cao tốc độ mạng internet ở nhà mình, tốc độ mạng bây giờ chậm quá, anh nghĩ nên lắp cáp quang như vậy tốc độ mới tốt hơn một chút. Anh nghĩ, sau này download phim cũng nhanh hơn, bà xã, em thấy có đúng không?

Bạch Tình Đình không ngờ Diệp Lăng Phi nói cả buổi với cô ta chỉ là muốn download phim nhanh hơn. Cô ta hừ lạnh lùng nói:

- Anh đừng có mơ.

- Bà xã, em đừng giận, anh chỉ là tiện nói thôi mà.

Diệp Lăng Phi cười. Đúng lúc đó chuông điện thoại của Bạch Lăng Phi vang lên, Bạch Lăng Phi cầm điện thoại lên vừa nghe, tiếng trong điện thoại là Điền Vi Dân. Lần trước Diệp Lăng Phi nói với Điền Vi Dân về chuyện đó, Điền Vi Dân nói đợi anh ta về Ninh Châu sẽ giải quyết, chắc là hôm nay Điền Vi Dân về đến Ninh Châu nên mới gọi điện thoại cho mình.

- Bí thư Điền, có chuyện gì vậy? Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tiểu Diệp, tối hôm qua có phải cậu đến khách sạn Hoa Anh Đào không? Điền Vi Dân hỏi.

- Vâng, có chuyện gì vậy?

Diệp Lăng Phi không hề để ý, với hắn, chuyện đến khách sạn Hoa Anh Đào chẳng có gì to tát. Diệp Lăng Phi không hề nghĩ nhiều, nhưng hắn lại nghe thấy Điền Vi Dân thở dài nói:

- Tiểu Diệp, cậu gây họa rồi!

----o0o----

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 26
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Đô Thị Tàng Kiều - Tác giả: Tam Dương Trư Trư (CHƯƠNG 918>>>>)   Mon Jul 29, 2013 2:21 pm

Chương 1116: Điên rồi

Nhóm dịch: Tepga
Đả Tự: Bảo Ngọc --- 4vn.eu
Sưu Tầm By xtamnguyenx --- 4vn.eu


Diệp Lăng Phi nghe Điền Vi Dân ở đầu dây bên kia khẽ thở dài một tiếng, nói:

- Tiểu Diệp, cậu đã gây họa rồi!

- Tôi đã gây họa ư?

Diệp Lăng Phi nghe Điền Vi Dân nói như vậy, nhẹ nhàng đáp:

- Bí thư Điền à, tim của tôi không được tốt đâu, ông đừng dọa tôi như vậy, nếu như ông dọa tôi xảy ra vấn đề gì, ông sẽ phải chịu trách nhiệm nửa đời sau của tôi đấy, nói vậy chứ ông không đủ sức đâu!

Điền Vi Dân không có ý muốn nói giỡn với Diệp Lăng Phi, nói:

- Tiểu Diệp, tôi không muốn nói giỡn với cậu, cậu biết không, hôm nay Lãnh sự quán Nhật Bản đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ, bởi vì tối hôm qua cậu xông vào khách sạn riêng của Nhật Bản, tiến hành đe dọa nhân vật nổi tiếng của Nhật Bản, tôi cũng chỉ vừa mới nhận được tin tức này, tôi đang sắp xếp người điều tra chuyện này, trễ nhất là chiều mai phải có câu trả lời cho Lãnh sự quán Nhật Bản, nếu không người ta sẽ tiến hành phản ánh lên cấp cao hơn, như vậy sẽ nổ ra tranh cãi ngoại giao!

- Phản đối ư?

Diệp Lăng Phi nghe thấy những lời này lại cưới toe toét, cười nói:

- Phản đối cái con khỉ, tôi còn chưa cảm thấy phải phản đối gì cả. Không phải là tôi chỉ đến khách sạn Hoa Anh Đào một chuyến ư, cũng đáng được náo loạn thế này à? Bí thư Điền, nơi này không có có chuyện của ông, tôi sẽ giải quyết!

- Tiểu Diệp, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ!

Điền Vi Dân hỏi.

- Xảy ra chuyện không hay? Xảy ra cái con khỉ!

Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng, nói.

- Tôi biết cái tay lãnh sự kia, tôi rất thân với hắn, hắn còn dám tới gây sự ư, thật đúng rãnh rỗi không có việc thì đi gây chuyện!

Điền Vi Dân nghe được những lời này Diệp Lăng Phi, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn. Điền Vi Dân chính là muốn nắm rõ hơn lai lịch của Diệp Lăng Phi, muốn biết Diệp Lăng Phi rốt cuộc tính thế nào. Điền Vi Dân cũng biết một chút lai lịch của Diệp Lăng Phi, theo đánh giá của Điền Vi Dân, nếu Diệp Lăng Phi chạy tới khách sạn Hoa Anh Đào gây chuyện, vậy thì nhất định có suy nghĩ, bảo đảm không có chuyện gì. Điền Vi Dân biết rõ Diệp Lăng Phi người này làm việc cực kỳ ổn trọng, tuyệt đối không phải là người xung động dễ dàng đi gây chuyện. Chính bởi vì Điền Vi Dân hiểu rõ Diệp Lăng Phi, cho nên mới gọi điện thoại tới đây, mục đích chính là muốn cho Diệp Lăng Phi hiểu rõ tình hình hơn mà thôi. Diệp Lăng Phi dập máy, ánh mắt của hắn nhìn về trước xe, không nói gì thêm.

Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi nghe được những chuyện Diệp Lăng Phi vừa nói, ý thức được có chuyện rồi. Cô vốn muốn hỏi rốt cuộc là chuyện gì, nhưng thấy Diệp Lăng Phi chỉ nhìn về phía trước xe, câu hỏi Bạch Tình Đình đã ra bên miệng, nhưng lại nuốt trở về. Đi đến cửa hàng trưng bày ô tô, Diệp Lăng Phi dừng xe trong bãi đậu xe bên cạnh đại lý xe ô-tô, hắn cởi dây an toàn ra, nói với mấy người Bạch Tình Đình:

- Mọi người xuống xe trước đi, tôi đi gọi điện thoại!

Sau khi mấy người Bạch Tình Đình xuống xe, Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, gọi cho Dã Thú. Lúc Diệp Lăng Phi gọi điện đến, Dã Thú còn đang ngáy khò khò, điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới nghe thấy giọng nói của Dã Thú vang lên trong máy. Tên Dã Thú này còn chưa tỉnh ngủ, mơ mơ màng màng nói:

- Lão đại à, sao mới sáng sớm anh đã gọi điện thoại tới đây, em còn chưa có tỉnh ngủ đâu, lão đại, anh cũng nên ngủ đủ giấc vào, hôm qua anh cũng ngủ muộn lắm, em thấy anh cũng ngủ thêm một lát đi!

Diệp Lăng Phi vốn vừa rồi còn hơi giận, nghe được những lời này Dã Thú, ngược lại bị Dã Thú làm cho muốn phì cười. Tên Dã Thú cũng hay thật, mình ngủ còn chưa xong, còn muốn nhắc Diệp Lăng Phi cũng ngủ thêm cho đủ giấc, nếu như vậy. Diệp Lăng Phi cũng không cần gọi điện thoại cho Dã Thú rổi. Dã Thú cũng có thể ngủ thêm một lúc.

- Dã Thú à, cậu còn đang ngủ à, nếu cậu mà còn ngủ nữa thì mặt trời sắp chiếu lên mông cậu rồi đấy!

Diệp Lăng Phi nói.

- Theo anh thì cậu đừng có ngủ nữa, mau rời giường sớm một chút đi!

- Lão đại, em thật sự bị thiếu ngủ mà!

Dã Thú ngáp, lầu bầu.

- Tối hôm qua lúc em về nhà thì không đi ngủ ngay, còn cùng với Tuyết Hoa đến hừng sáng mới đi ngủ, em ngủ tiếp đây!

- Cậu và Lục Tuyết Hoa đến hừng sáng mới ngủ à? Hai người làm gì vậy?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Không làm gì cả, chỉ nói chuyện phiếm thôi mà!

Dã Thú nói.

- Cũng không biết có phải Tuyết Hoa uống cà phê uống nhiều quá hay không, đến đêm rồi mà vẫn không buồn ngủ, lại kéo em dậy nói chuyện phiếm, hàn huyên đến tận lúc trời sáng, lão đại, bây giờ em buồn ngủ lắm mà!

Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói như vậy, vốn định để cho Dã Thú đi làm, nhưng hắn thay đổi chủ ý, nói:

- Dã Thú, anh không có chuyện gì, chỉ muốn gọi điện thoại cho cậu thôi, được rồi, cậu tiếp tục ngủ đi!

- Lão đại, vậy em ngủ tiếp đây. Nếu anh có chuyện gì thì cứ điện thoại cho em là được!

Dã Thú vừa nói vừa ngáp một cái, có vẻ như Dã Thú quả thật là rất buồn ngủ. Diệp Lăng Phi dập máy, hắn lại bấm số của Dã Lang. Dã Lang không tham ngủ giống như Dã Thú, hắn đã thức dậy, nhận được điện thoại của Diệp Lăng Phi, Dã Lang hỏi:

- Satan, chuyện gì vậy?

- Dã Lang, vừa rồi anh nhận được tin, hình như tên khốn Yonchien Yamakawa kia đã đi tìm lãnh sự quán Nhật Bản, lãnh sự quán Nhật Bản lại còn ra mặt, muốn chính quyền thành phố Vọng Hải trừng trị nghiêm chúng ta, hừ, cậu đi làm việc với lãnh sự quán Nhật Bản đi!

- À, em còn tưởng là chuyện gì chứ!

Dã Lang nói.

- Được rồi, chuyện này giao cho em đi!

Diệp Lăng Phi nói xong liền cúp điện thoại, Dã Lang làm việc so sánh với Dã Thú khiến cho người ta yên tâm hơn nhiều. Dã Lang là một trong những thành viên nòng cốt quan trọng nhất trong tổ chức quân hỏa Lang Nha, viên lãnh sự ở lãnh sự quán Nhật Bản dĩ nhiên cũng biết Dã Lang. Rất nhiều người đều cho rằng cái thế giới này là công bằng thế nào, cái thế giới này tràn đầy ánh mặt trời, không biết ở những nơi tràn đầy ánh mặt trời trên thế giới này, lại ẩn chứa rất nhiều bí mật không ai biết. Những chuyện này không phải những người bình thường kia có thể hiểu được. Giống như là một người trong nghề hiểu được tin tức về nghề đó, nhưng người ngoài nghề thì mãi cũng không hiểu nội tình bên trong thế nào. Điền Vi Dân không biết thế lực của tổ chức quân hỏa Lang Nha, ông ta chỉ biết tay Diệp Lăng Phi này rất có thế lực. Nhưng Diệp Lăng Phi lại rất rõ ràng, những cái gọi là uy hiếp kia đối với hắn mà nói không có bất kỳ tác dụng gì. Viên lãnh sự Nhật Bản kia không thể làm gì được hắn. Sở dĩ viên lãnh sự Nhật Bản dám uy hiếp chính quyền, chủ yếu là do hắn ta không biết Diệp Lăng Phi chính là Satan. Nếu như biết vậy, cho dù cho hắn thêm mười lá gan, hắn cũng không dám làm như vậy. Tổ chức quân hỏa Lang Nha năm đó cũng từng hoành hành ở Nhật Bản, Yonchien Yamakawa chính là một người bị hại trong số đó. Yonchien Yamakawa còn tưởng rằng có thể vận dụng thế lực của mình có thể uy hiếp chính phủ có chế tài với Lang Nha và Satan, nhưng hắn vẫn thất bại, thái độ của chính phủ rất mập mờ, trong chuyện này dính dáng đến quá nhiều quan hệ chính trị.

Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Dã Lang xong, hắn cũng yên lòng. Diệp Lăng Phi đẩy cửa xe ra, xuống xe, đã thấy Bạch Tình Đình cùng Suzu Yamakawa. Minako ba người đang đứng trước cửa đại lý ô-tô chờ Diệp Lăng Phi, trước khi Diệp Lăng Phi còn chưa tới, các cô sẽ không đi vào. Diệp Lăng Phi đi về phía Bạch Tình Đình, trên môi nở một nụ cười, đi đến trước mặt Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nói:

- Bà xã, đang đợi anh đấy à!

- Dĩ nhiên là chờ anh rổi, chẳng lẽ chuyện này mà còn phải hỏi sao!

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi nở nụ cười, cô mới đem nghi vấn khi nãy còn chưa dám hỏi Diệp Lăng Phi nói ra.

- Ông xã, vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì vậy, em thấy khi nãy sắc mặt anh không được tốt lắm, có phải là đã xảy ra chuyện gì không?

- Không có chuyện lớn gì đâu, chỉ là tối ngày hôm qua anh đến khách sạn Hoa Anh Đào náo loạn, kết quả cái lão Yonchien Yamakawa khốn kiếp kia tìm đến lãnh sự quán Nhật Bản. Hừ, cái lão già khốn kiếp đó cũng không nhìn xem anh là ai, còn định dùng lãnh sự quán Nhật Bản tới dọa anh, vừa rồi anh đã an bài Dã Lang đi xử lý chuyện này rồi. Bà xã, anh đã nói rồi, chỉ là chuyện nhỏ thôi ấy mà!

Bạch Tình Đình cong môi, nói:

- Ông xã, chuyện này mà cũng coi là chuyện nhỏ, vậy em cũng không biết chuyện gì mới là chuyện lớn đây!

- Ừm, để anh suy nghĩ đã, khụ, anh không nghĩ ra, thế này đi, chờ sau khi nghĩ ra, anh sẽ nói cho em biết chuyện gì là chuyện lớn!

Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình, dẫn Bạch Tình Đình đi vào trong đại lý xe hơi. Diệp Lăng Phi đã quen lái xe nhập ngoại, nhất là Mercedes-Benz, hắn lái rất thuận tay, về phần xe sản xuất trong nước, Diệp Lăng Phi không quá tin tưởng vào các tính năng, ai cũng biết đồ Tàu giá cực rẻ, nhưng lại đẹp, nhưng điều này cũng là trong quá khứ rồi. Đồ bây giờ giá rẻ nhưng chưa nói tới đẹp, nhiều nhất chỉ là bề ngoài không tệ lắm thôi, nhưng bên trong lại không dám cho người ta nghiên cứu cẩn thận. Đã có mục tiêu, vậy chọn xe cũng rất đơn giản, chỉ cần đưa đơn đặt hàng, giao tiền đặt cọc, một tuần sau tới đây lấy xe. Đại lý xe hơi cũng không có sẵn xe Mercedes-Benz nhập ngoại kiểu mới nhất, cần chờ thời gian, dĩ nhiên, chỉ cần anh có tiền, thời gian sẽ rút ngắn rất nhiều. Diệp Lăng Phi vốn tưởng rằng ít nhất phải đến giờ ăn cơm trưa mới có thể chọn xong xe, nhưng không ngờ khi bọn họ đi ra khỏi đại lý xe thì vẫn chưa tới mười một giờ rưỡi. Diệp Lăng Phi sờ sờ bụng, nói:

- Đi, chúng ta đi ăn cơm thôi, sau khi ăn xong, chúng ta sẽ đi mua quần áo!

Diệp Lăng Phi vừa mới đi tới chỗ cửa xe, lúc này, chợt nghe thấy có người hô lớn:

- Cứu mạng, cứu mạng với, giết người, giết người, mau cứu với!

Tiếng kêu này cực kỳ thê thảm, hấp dẫn lực chú ý của những người ở đây. Diệp Lăng Phi sửng sốt, hắn liếc nhìn Bạch Tình Đình một chút, nói:

- Bà xã, em chờ ở đây, anh qua đó xem thế nào!

- Ông xã, đừng qua đó!

Lúc này Bạch Tình Đình bỗng nhiên kéo cổ tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, anh đừng xen vào chuyện này mà!

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, thấy trên mặt Bạch Tình Đình hiện lên vẻ lo lắng. Diệp Lăng Phi trong lòng âm thầm thở dài, bây giờ hắn là người đã có gia đình, không thể tùy tiện mạo hiểm. Diệp Lăng Phi lại nhìn về hướng phát ra tiếng kêu đó, sau đó nhìn vào mắt Bạch Tình Đình, nói:

- Bà xã, anh biết rồi, anh không sang đó là được!

Lúc này Bạch Tình Đình mới thở phào nhẹ nhõm, cô chỉ sợ Diệp Lăng Phi không chịu nghe lời cô, qua bên đó xem thế nào. Chiếu theo tính cách của Diệp Lăng Phi, nói không chừng sẽ xuất thủ, như vậy, tình huống thật sự quá nguy hiểm. Bạch Tình Đình không muốn để cho Diệp Lăng Phi đi mạo hiểm.

- Ông xã, chúng ta lên xe đi!

Bạch Tình Đình nói.

- Ừ!

Diệp Lăng Phi vừa mới đáp lời, đã nghe thấy một người đàn ông hô lớn:

- Mau báo cảnh đi, người kia điên rồi, người kia điên thật rồi, nhanh lên một chút...!

Diệp Lăng Phi nhìn về phía đó, thấy một người đàn ông tay cầm một con dao phay, trên người dinh không ít máu, đang lao thẳng tới chỗ này.


----o0o----

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 26
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Đô Thị Tàng Kiều - Tác giả: Tam Dương Trư Trư (CHƯƠNG 918>>>>)   Mon Jul 29, 2013 2:21 pm

Chương 1117: Làm vệ sỹ cho em

Nhóm dịch: Tepga
Đả Tự: Bảo Ngọc --- 4vn.eu
Sưu Tầm By xtamnguyenx --- 4vn.eu


Diệp Lăng Phi chọn được xe ở đại lý ô-tô xong, vừa mới đi ra, chợt nghe thấy có người hô cứu mạng. Diệp Lăng Phi vốn định đi qua đó xem một chút, nhưng Bạch Tình Đình kéo hắn lại, không để cho hắn đi sang. Diệp Lăng Phi không thể làm gì khác được đành chấp nhận. Hắn vừa mở cửa xe ra, chuẩn bị lên xe, đã thấy có một người đàn ông cả người toàn máu, cầm trong tay một con dao phay dính máu, đang chém tới đây. Người đàn ông đó giống như phát điên, cầm dao phay gặp người là chém. Rất nhiều người không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này, đây là Trung Quốc, không phải ở nước ngoài, nơi đó có nhiều cơ hội nhìn thấy những vụ khủng bố đẫm máu. Rất nhiều người bị dọa sợ choáng váng, ngay cả chạy cũng quên mất, người đàn ông đó cũng không quan tâm, nhìn thấy người là chém, không ít người bị chém rồi mới sực nhớ ra là đáng lẽ mình phải chạy trốn. Những người vốn định đứng đây xem náo nhiệt, thấy vậy sao còn dám bu lại nữa, lúc này chỉ hận sao ngày thường mình không chịu rèn luyện, sao lại chạy chậm như vậy. Những người nhanh chân bỏ chạy thì đúng là chạy rất mau, còn những người chạy không kịp, bị tên kia chém phải, chỉ biết cất tiêng kêu thảm thiết. Còn có một số người lấy điện thoại ra, cuống quít gọi cho cảnh sát, chỉ trong thời gian đó, đã có bảy tám người bị tên kia chém, trên mặt đất toàn là vết máu.

Chuyện này xảy ra quá đột ngột, không người nào ngờ được lại xảy ra chuyện kinh khủng như thế này. Bạch Tình Đình hiển nhiên cũng không ngờ được mình sẽ gặp phải chuyện như vậy, cô thấy gã kia cả người là máu, tay cầm con dao dính máu giống như là phát cuồng đang chém thẳng tới chỗ các cô, sắc mặt Bạch Tình Đình trở nên trắng bệch. Bạch Tình Đình chỉ là một cô gái liễu yếu đào tơ, đừng thấy khi cô và Diệp Lăng Phi đấu khẩu thì có vẻ mạnh mẽ, nhưng thật ra khi gặp phải chuyện. Bạch Tình Đình rất dễ dàng bộc lộ sự nhát gan của mình, sắc mặt cô trắng bệch, hai tay bám chặt vào cánh tay Diệp Lăng Phi. Lúc này, cô cần một người đàn ông mạnh mẽ để bảo vệ, mà người đàn ông đó chính là Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi không có cảm giác gì, hắn thấy người đàn ông kia cầm dao chạy tới, Diệp Lăng Phi tay phải nắm lại thành quyền, nói:

- Bà xã, em đừng sợ, ở đây có anh rồi!

Diệp Lăng Phi vừa nói câu này, đã thấy Minako đi về phía gã cầm dao phay kia. Diệp Lăng Phi thấy Minako chạy ra, mở mồm mắng:

- Cái cô nàng Nhật Bản, đúng là muốn gây chuyện cho mình, có mình ở đây mà còn muốn ra thể hiện, mẹ nó chứ!

Diệp Lăng Phi để Bạch Tình Đình ở lại chỗ này, hắn bước nhanh về phía gã cầm dao phay kia. Diệp Lăng Phi còn chưa chạy tới, Minako đã đến trước người gã đàn ông đó. Gã đàn ông như kẻ điên này trong miệng còn lẩm bẩm thì thầm gì đó, cũng không biết hắn đang nói chuyện gì, tay nắm con dao phay, chém vào đầu của Minako. Nếu như một đao kia chém trúng vào Minako, có lẽ Minako sẽ phải vào viện rồi. Minako sao có thể để cho hắn chém trúng, quát lên một tiếng yêu kiều, sau đó giơ chân lên, đá một cước với góc 45 độ từ dưới lên trên, một cước này nhanh như chớp, đá vào cằm của gã đàn ông đó, đá vỡ cằm của tên này. Đồng thời, cũng nghe thấy một tiếng roạt roạt, đũng quần của Minako cũng rách toạc ra. Minako quên mất cái quần cô đang mặc bây giờ không co dãn tốt như những chiếc quần mà cô thường mặc, chiếc quần này sao có thể chịu được Minako đá như vậy, thoáng cái rách đũng, để lộ ra cái quần lót màu hồng Minako mặc bên trong, cùng với cặp đùi trắng muốt. Một cước này của Minako đã đá cho tên điên kia bất tỉnh, phịch một tiếng, tên kia té lăn trên mặt đất.

Minako đá xong không thu chân về mà vẫn giơ lên. Đây là thói quen của Minako, cô đã quen với việc đá xong thì giữ nguyên tư thế. Chỗ này lập tức trở nên náo nhiệt, có một số người nhìn qua vốn định trầm trồ khen ngợi, nhưng sau khi nhìn thấy Minako để lộ ra một mành quần màu hồng, mấy người kia cũng không lên tiếng nữa mà hướng ánh mắt về phía Minako, về phần gã đàn ông bị Minako đá nát cằm cũng không có ai quan tâm. Diệp Lăng Phi đi tới chỗ này, nhìn thấy một màn khiến cho người ta phải phun máu mũi, Diệp Lăng Phi ép bắp đùi của Minako xuống, nói:

- Minako à, nếu như cô thích mặc váy, tôi cũng không ngại, nhưng cô không cần thiết để lộ quần lót của mình trước mặt người khác như vậy. Tôi biết đây là truyền thống của người Nhật Bản các cô, nhưng mà xin cô chú ý một chút, đây là Trung Quốc, nếu như cô gây ra phiền toái gì đến lúc đó cũng đừng đến nhờ tôi giúp đỡ!

Lúc này Minako mới ý thức được đũng quần của mình rách rồi, vội vàng xin lỗi Diệp Lăng Phi:

- Thật xin lỗi, thật xin lỗi!

- Minako à, cô xin lỗi tôi vì cái gì!

Diệp Lăng Phi bĩu môi, nói:

- Tôi đề nghị cô mau mau lên xe đi, nếu không thì sẽ có rất nhiều người xúm vào xem đấy!

Trong lúc Minako xoay người định quay về. Diệp Lăng Phi thấp giọng nói:

- Thật lòng mà nói, cái quần lót màu hồng kia của cô cũng không tệ!

Minako không nói gì, hai chân kẹp chặt lại, vội vội vàng vàng lên xe. Diệp Lăng Phi không ngờ thân thủ của cô nàng Minako này lại tốt như vậy, hắn vốn cho là thân thủ của Minako chưa ra hình dạng gì, nhưng từ cú đá vừa rồi có thể nhìn ra, thân thủ của Minako rất lợi hại. Diệp Lăng Phi trong lòng thầm tính toán, chờ khi có thời gian lời muốn cùng Minako nói chuyện một lần. Sau khi gã đàn ông cầm dao chém người bị Minako đánh ngã, những người vừa bị hắn dọa cho chạy tán loạn lại bắt đầu bu vào đây. Xe cảnh sát cùng xe cứu thương cũng chạy tới, cảnh sát gặp phải tình huống như thế này là rất trách nhiệm, gặp phải tình huống như thế này, có thể đến hiện trường trong vòng mười phút đồng hồ, hiệu suất như vậy đã là rất cao. Ba chiếc xe cảnh sát tới nơi, sau khi xe dừng lại, từ trong xe có sáu bảy viên cảnh sát đi xuống, bước nhanh tới. Khi những viên cảnh sát chạy tới nơi thì mới phát hiện gã cầm dao chém người bị Minako đánh đã bất tỉnh, một bên báo cáo lại tình huống cho tổng bộ biết, một bên sắp xếp người đưa gã đàn ông chưa rõ lai lịch này đi bệnh viện, trước hết cứ cứu sống hắn đã hãy nói.

Sau khi những cảnh sát thu xếp công việc xong xuôi, còn muốn tìm nữ dũng sĩ trẻ tuổi xinh đẹp theo lời những người ở đây kể lại thì Minako đã sớm không ở chỗ này rồi. Diệp Lăng Phi đã có nhiều kinh nghiệm, trông tình hình như vậy, cũng biết nếu như lúc này không đi, sau này sẽ dính vào không ít chuyện phiền toái. Quần của Minako bị rách đũng, phải đi mua lại thôi. Diệp Lăng Phi vốn định đi ăn đồ ăn Nhật Bản, nhưng lại đột nhiên gặp phải chuyện này, chỉ có thể đưa Minako đi cửa hàng mua bộ quần áo đã, cũng không thể cứ như vậy dẫn Minako đi ăn cơm được. Bạch Tình Đình cũng rất giật mình trước võ lực kinh người mà Minako biểu hiện ra, Bạch Tình Đình luôn nghĩ rằng phụ nữ là phái yếu, những cô gái mạnh mẽ giống như Chu Hân Mính thời buổi này đã rất ít thấy rồi, nhưng hôm nay Bạch Tình Đình thấy uy lực của một cước mà Minako đá ra, cô đã thay đối quan điểm. Xem ra cô gái tên là Minako so với Chu Hân Mính thì còn lợi hại hơn nhiều lắm.

Diệp Lăng Phi lái xe đến trước cửa siêu thị, đỗ xe lại, mấy người xuống xe. Quần của Minako bị rách, cô phải cẩn thận dè dặt, sợ mình không cẩn thận lại để lộ ra quần lót. Đến tầng chuyên bán quần áo cho phụ nữ, Bạch Tình Đình dẫn Minako và Suzu Yamakawa đi chọn quần. Diệp Lăng Phi giống như đại đa số đàn ông Trung Quốc, cũng không thích đi theo con gái vào mua đồ. Trong lúc Bạch Tình Đình dẫn Minako và Suzu Yamakawa đi chọn quần áo, Diệp Lăng Phi đi ra ngồi ở bên ngoài, nhàm chán nhìn xung quanh. Bạch Tình Đình ở trong đó một lúc lâu, sau đó đi ra, thấy Diệp Lăng Phi đang nhàm chán ngồi ở đó, Bạch Tình Đình đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, anh đang suy nghĩ gì vậy?

- Không suy nghĩ gì cả!

Diệp Lăng Phi nói.

- Họ thế nào?

Diệp Lăng Phi chỉ về phía Suzu Yamakawa và Minako đang chọn quần, Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi hỏi hai người bọn họ, cô ngồi xuống bênh cạnh Diệp Lăng Phi, nói:

- Bọn họ thật sự rất xinh đẹp, ông xã, làn da của bọn họ cũng rất tốt, em còn cảm thấy hơi hâm mộ đó!

- Có cái gì mà phải hâm mộ chứ, Tình Đình, anh cảm thấy làn da của em tốt lắm rồi!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa véo lên cánh tay Bạch Tình Đình một cái, nói:

- Nhìn xem làn da này đã mịn màng thế này rồi, chẳng lẽ như vậy còn không gọi là đẹp sao, vậy thì cái gì mới gọi là làn da đẹp!

- Ông xã, em không đùa đâu!

Bạch Tình Đình nói.

- Chờ bọn họ thay quần áo xong, anh ngắm thử xem, thật sự là rất đẹp!

- Xinh đẹp có thể làm cơm ăn à!

Diệp Lăng Phi nói.

- Cho dù bọn họ có xinh đẹp nữa thì có liên quan gì đến anh, anh có bà xã như em là đủ rồi!

Bạch Tình Đình dĩ nhiên là thích được nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, thử hỏi có cô gái nào không thích được ông xã ca ngợi. Bạch Tình Đình nũng nịu nói:

- Ông xã, có thật không?

- Dĩ nhiên là thật rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chẳng lẽ em cho là anh đang lừa em sao?

- Không có, chỉ là em muốn nhiều ông xã nói như vậy nhiều hơn!

BạchTình Đình rúc người vào trong lòng Diệp Lăng Phi, trên mặt của cô hiện lên một nụ cười hạnh phúc, nói:

- Ông xã, em thích nghe anh nói như vậy!

Diệp Lăng Phi đã sớm biết Bạch Tình Đình thích nghe, hắn vươn cánh tay phải ra, ôm Bạch Tình Đình vào trong lòng, nói:

- Bà xã, trong lòng anh, em là người xinh đẹp nhất, hai cô gái Nhật Bản kia làm sao có thể sánh với em được!

- Ông xã, cô nàng Minako kia rất lợi hại!

Bạch Tình Đình nói.

- Tình cảnh vừa rồi làm em sợ hết hồn, em cảm thấy Minako so với Hân Mính còn lợi hại hơn!

- Cái này cũng khó mà nói!

Diệp Lăng Phi nói.

- Thân thủ của Hân Mính cũng rất mạnh, chẳng qua là bây giờ Hân Mính đang mang thai, không thể tỷ thí với Minako, nếu không để hai người quyết đấu, người nào thắng còn chưa biết được đâu!

- Ông xã, anh có tính toán gì không?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Anh tính toán cái gì chứ!

Diệp Lăng Phi nói.

- Trước tiên để hai nàng này đến ở đã, chuyện khác cứ để sau hãy nói. Bà xã, em yên tâm đi, anh không có ý gì với bọn họ đâu!

- Em không nói cái này!

Bạch Tình Đình nói.

- Em cảm thấy thân thủ của Minako rất lợi hại, có thể để Minako làm vệ sỹ cho em đó!

- A, em còn suy nghĩ như vậy nữa à!

Diệp Lăng Phi nghe xong, cười nói:

- Vậy anh phải hỏi xem Minako có đồng ý hay không rồi!


----o0o----


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 26
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Đô Thị Tàng Kiều - Tác giả: Tam Dương Trư Trư (CHƯƠNG 918>>>>)   Mon Jul 29, 2013 2:22 pm

Chương 1118: Chỗ này có vấn đề

Nhóm dịch: Tepga
Đả Tự: Bảo Ngọc --- 4vn.eu
Sưu Tầm By xtamnguyenx --- 4vn.eu


Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi ngồi ở bên ngoài cửa hàng. Khi Bạch Tình Đình nói với Diệp Lăng Phi có thể suy nghĩ để cho Minako làm vệ sỹ cho cô, Diệp Lăng Phi lại cười nói:

- Bà xã, chuyện này phải hỏi Minako, anh không làm chủ được!

- Em chỉ thuận miệng nói vậy thôi!

Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói.

- Ông xã, anh không nghĩ là em thật lòng muốn Minako làm vệ sỹ của em đó chứ!

- Vừa rồi quả thực anh cũng nghĩ là như vậy!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chỉ là anh không ngờ là bà xã, em lại cũng nói giỡn với anh, khụ, thật là làm cho anh thất vọng đó, anh còn đang nghĩ xem nên nói với Minako thế nào cơ!

Bạch Tình Đình cấu vào hông Diệp Lăng Phi một cái, chu miệng ra, nói:

- Ông xã, em còn sợ anh coi trọng Minako chứ, nhưng mà cũng phải nói lại, Minako và Suzu Yamakawa quả thật rất đẹp, ông xã, lát nữa anh sẽ biết!

Diệp Lăng Phi cười mà không nói gì, Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi cười mà không nói, cô hỏi:

- Ông xã, anh làm gì mà nhìn em cười thế?

- Anh đang suy nghĩ rốt cuộc trong lòng em đang nghĩ cái gì!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bà xã, sao anh cứ cảm thấy là em đang ghen với Minako và Suzu Yamakawa thế nhỉ, em nhìn mình xem, kể từ khi em đi ra khỏi cửa hàng quần áo, em cứ không để yên, anh cảm thấy hơi nhàm chán. Anh cũng đã nói rồi, em là người phụ nữ xinh đẹp nhất trong lòng anh, có em ở bên cạnh anh cũng cảm thấy thỏa mãn rồi, về phần kia Minako và Suzu Yamakawa cho dù họ có xinh đẹp hơn nữa thì có liên quan gì đến anh!

- Em ghen ư?

Bạch Tình Đình vừa nghe vậy, nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, anh nghĩ là em ghen với hai người họ sao?

- Ừ!

Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:

- Quả thật anh nghĩ em đang ghen với hai người đó!

- Không phải đâu!

Bạch Tình Đình đứng dậy, chu miệng ra, nói:

- Em chỉ muốn xem xem ông xã đang nghĩ cái gì, em muốn biết có phải là anh lại coi trọng hai cô gái Nhật Bản này hay không!

- Bà xã à, em nói nhăng nói cuội gì đó!

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ mông Bạch Tình Đình một cái thật kêu, chỉ nghe thấy "Bạch" một tiếng. Bạch Tình Đình yêu kiều kêu lên. Diệp Lăng Phi hướng về phía Bạch Tình Đình cố ý bĩu môi, nói:

- Em chờ buổi tối xem anh thu thập em thế nào, dám không nghe lời anh à!

Bạch Tình Đình cố ý bĩu môi với Diệp Lăng Phi, tỏ vẻ không sợ gì cả. Diệp Lăng Phi quả thực là không làm gì được Bạch Tình Đình, đánh không được, mắng cũng không xong. Hắn cười cười, cũng đứng dậy, cùng Bạch Tình Đình đi vào xem Minako cùng Suzu Yamakawa thay quần áo như thế nào. Minako và Suzu Yamakawa quả thật rất đẹp, sau khi thay quần áo mới, càng lộ ra vẻ mỹ lệ, thanh thuần. Suzu Yamakawa vóc dáng không cao, mặc quần áo mình thường đã có vẻ thanh thuần động lòng người. So với Suzu Yamakawa thanh thuần, Minako lại mang theo hương vị thành thục. Minako mặc một cái quần trắng, trên người là một cái áo phông cộc thay màu hồng, nếu như không biết lai lịch của cô, nhìn thấy Minako mặc trang phục này, còn có thể cho là một người phụ nữ thành thục, nhưng không biết Minako là một vệ sỹ thân thủ phi phàm. Dĩ nhiên một bộ quần áo thì còn lâu không đủ, hành lý của Minako và Suzu Yamakawa đều vứt ở khách sạn Hoa Anh Đào, lần trước, Diệp Lăng Phi không lấy hành lý của hai cô về, lần này, Diệp Lăng Phi định mua cho hai cô nhiều quần áo một chút, tiện thể mua thêm một số vật dụng hàng ngày....

Trong lúc Diệp Lăng Phi đang thưởng thức Minako và Suzu Yamakawa, điện thoại của hắn đổ chuông. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy là Dã Lang gọi tới. Hắn đi ra ngoài, tìm một chỗ không có người, nhận điện thoại của Dã Lang.

- Satan, chuyện xong xuôi rồi, tên khốn Yamaguchi kia đã xin lỗi!

Dã Lang nói.

- Yamaguchi không biết tối ngày hôm qua là chúng ta xông vào, hắn cũng là nhận được điện thoại của Yonchien Yamakawa nên mới ra mặt !

- Ừ, chuyện này cứ như vậy đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Nếu cái tên Yamaguchi kia không nhúng tay vào chuyện này, như vậy là tốt nhất. Dã Lang, cậu đi về nhà đi. à, đúng rồi, lúc nào Lương Ngọc có thể tới thành phố Vọng Hải?

- Tạm thời cô ấy vẫn chưa đến!

Dã Lang nói.

- Lương Ngọc ở bên Hồng Kông cần phải xử lý một số vụ án nữa, vài ngày nữa có lẽ em sẽ đi Hồng Kông. ở lại đó một thời gian ngắn. Satan, trước khi đi Hồng Kông em sẽ báo với anh!

- Đi đi, cứ đi đi, tốt nhất là tạo ra một tên tiểu Dã Lang!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Đừng quên, chờ khi nào tạo ra tiểu Dã Lang nhất định phải nhận anh làm cha nuôi đó!

- Satan, chuyện này anh cứ yên tâm, tuyệt đối không có vấn đề gì đâu!

Dã Lang cười nói.

- Em còn muốn chúng ta có thể kết thành thân gia kia!

- Cậu yên tâm đi, nhất định có thể, chỉ là, chuyện bây giờ cậu phải làm là cố gắng một chút, bằng không thì làm sao được!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Bây giờ anh đã xác định là có một con trai hoặc con gái rồi, còn cậu?

Dã Lang cười nói:

- Được rồi, một thời gian ngắn nữa em sẽ qua bên đó, ở Hồng Kông cố gắng một chút!

- Ừ!

Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:

- Như vậy là tốt rồi!

Diệp Lăng Phi dập máy, vừa muốn quay trở về, lúc này, điện thoại di động của hắn lại đổ chuông. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra nhìn, lần này không phải là Dã Lang gọi tới mà là Tiểu Triệu. Tiểu Triệu gọi điện thoại, tám chín phần là vì một loạt vụ án phát sinh gần đây ở thành phố Vọng Hải, Diệp Lăng Phi nhận điện thoại, quả nhiên, Tiểu Triệu chính là vì vụ án này mới gọi tới. Tiểu Triệu nói:

- Diệp ca, điều tra có kết quả rồi, giữa tay nhà báo và người mới chết kia từng có liên lạc!

- Ý của cậu là có một số người không muốn để cho một số bí mật bị bại lộ, có phải như vậy hay không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Trên thực tế là như thế!

Tiểu Triệu nói.

- Căn cứ theo những gì đã biết, tay nhà báo đã nhận được tin tức từ người bị chết nên mới đi phỏng vấn, về phần có đến phỏng vấn ở xưởng chế tạo đồ điện tử trực thuộc công ty Suzuki hay không thì không biết được, tóm lại hai người bọn họ có quan hệ với nhau. Bây giờ bọn e đang đợi kết quả những cuộn phim được đưa đến Bắc Kinh để kiểm nghiệm, có lẽ mấu chốt nằm ở trong mấy cuộn phim đó!

- Tiểu Triệu, không nên hy vọng quá nhiều!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tốt nhất là nên cố sức đi điều tra thì độ tin cậy cao hơn, về những người Nhật Bản kia đã điều tra đến đâu rồi?

- Bọn em đã điều tra rổi, những tên Nhật Bản bọn em bất về từ khách sạn Hoa Anh Đào đều đã được thả ra rồi!

Tiểu Triệu nói.

- Vốn là, em muốn lấy lí do nghi ngờ tàng trữ súng trái phép, trước tiên giam những người Nhật Bản đó một thời gian, tiêu diệt uy phong của bọn họ, nhưng phía trên có mệnh lệnh. Không còn cách nào, bọn em chỉ có thể thả người thôi!

- Thả thì cứ thả đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Những người Nhật Bản đó cho dù bị giam lại cũng vô ích, Yonchien Yamakawa cùng Takeghi Kusamoto sẽ thông qua thủ đoạn của chúng, giúp những người này thoát ra. Anh cũng nghĩ tới rồi, những kẻ khả nghi giết người không ở trong khách sạn Hoa Anh Đào, rất có thể núp ở chỗ khác. Tiểu Triệu, anh nghĩ đến một khả năng khác, cậu đi điều tra xem trước đó có người Nhật Bản xuất nhập cảnh được ghi chép lại không, anh cho là những người Nhật Bản kia không phải là Yonchien Yamakawa dẫn tới, phải nói là đã sớm ở thành phố Vọng Hải này rồi, anh không cho là Yonchien Yamakawa ngu đến mức đó!

Tiểu Triệu nghe được những lời này của Diệp Lăng Phi, giống như là bừng tỉnh đại ngộ, nói:

- Diệp ca, em hiểu rồi, vừa rồi em còn đang suy nghĩ rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề, đa tạ những lời này của anh, em hiểu rồi. Diệp ca, em sẽ đi điều tra ngay bây giờ!

- Đi đi!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Tiểu Triệu, anh đề nghị cậu nên động não suy nghĩ nhiều hơn!

- Diệp ca, em biết!

Tiểu Triệu cười cười, nói:

- Em nào có sự thông minh như Diệp ca chứ!

Tiểu Triệu nói tới đây, bỗng nhiên hạ thấp giọng, nói:

- Diệp ca, em vẫn chưa có cơ hội để nói câu cảm ơn anh, lần trước thật sự là làm phiền anh. Diệp ca, nếu em có tiền nhất định sẽ trả lại tiền cho anh!

- Cậu còn nói chuyện tiền nong với anh!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tiểu Triệu à, cậu còn không biết tính tình của anh ư, nếu anh đã lấy tiền cho cậu, chính là cho cậu, câu không cần phải lăn tăn, anh không muốn nói lại mấy cái đấy. Cậu nhớ lấy, sau này đừng nói chuyện tiền với anh nữa!

- Diệp ca, em biết rồi!

Tiểu Triệu vừa muốn cúp máy, bỗng nhiên, anh ta nhớ tới một việc, vội vàng nói:

- Diệp ca, có một chuyện thiếu chút nữa em quên mất không nói!

- Chuyện gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Tiểu Triệu nói:

- Diệp ca, chuyện này là xãy ra sáng nay, vốn là đại đội cảnh sát hình sự bọn em cũng đã đến đó, chỉ là lúc bọn em chưa đến thì chuyện cũng đã kết thúc rồi. Em cho là chuyện này không có liên quan đến đại đội cảnh sát hình sự, nhưng vừa nãy em nhận được tin tức, chuyện này có lẽ cũng có chút quan hệ đến bọn em!

- Nói mau đi, cậu dài dòng một lúc, rốt cuộc muốn nói gì, chẳng lẽ cậu không thể nói rõ ràng với anh sao?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Tiểu Triệu nói:

- Diệp ca, sáng hôm nay ở đại lý xe ô-tô xảy ra mấy vụ huyết án, một người đàn ông cầm dao phay, chém bị thương bảy tám người, trong đó có hai người thương thế rất nặng, còn đang cấp cứu ở trong bệnh viện. Còn cái gã chém người kia, sau khi bị một thiếu nữ xinh đẹp thần bí chế phục, được đưa vào bệnh viện, sau khi được cấp cứu không có hiệu quả, chết ở trong bệnh viện!

Chuyện này Diệp Lăng Phi dĩ nhiên là biết rõ, cái cô thiếu nữ xinh đẹp thần bí kia chính là Minako. Diệp Lăng Phi tự mình trải qua chuyện này, hắn cảm thấy có chút kỳ quái, phải biết rằng hắn nhìn thấy một cước mà Minako đá kẻ điên kia, tuy Minako đá rất đẹp, nhưng mà lực đạo còn chưa đủ để dùng một cước lấy đi tính mạng tên điên kia, chỗ này hẳn là còn có chuyện Diệp Lăng Phi hỏi:

- Chuyện này thì có liên quan gì đến đại đội cảnh sát hình sự các cậu?

- Nói như thế nào đây nhỉ, chính là người đó chết vì một nguyên nhân rất kỳ quái!

Tiểu Triệu nói.

- Căn cứ theo kết luận của bác sĩ bệnh viện, chính là do trái tim bị nhận kích thích quá độ, đột nhiên suy kiệt, dẫn đến cái chết, cái chết kiểu này rất đặc biệt, tuy có một số người có thể bởi vì nguyên nhân bệnh tim, sau khi bị ngoại giới kích thích, đột nhiên tim ngừng đập, nhưng mà loại bệnh này cũng rất hiếm gặp, thậm chí còn chưa bao giờ xuất hiện tại thành phố Vọng Hải. Diệp ca, chẳng lẽ anh không thấy chỗ này có vấn đề sao?



----o0o----

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 26
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Đô Thị Tàng Kiều - Tác giả: Tam Dương Trư Trư (CHƯƠNG 918>>>>)   Mon Jul 29, 2013 2:22 pm

Chương 1119: Sát cơ (1)

Nhóm dịch: Tepga
Đả Tự: Bảo Ngọc --- 4vn.eu
Sưu Tầm By xtamnguyenx --- 4vn.eu


Diệp Lăng Phi đứng một góc, cầm điện thoại nói chuyện với Tiểu Triệu, về kẻ điên cầm dao phay chém người mà mình gặp phải ở đại lý xe ô-tô, Diệp Lăng Phi cũng không suy nghĩ nhiều, hắn không cho là kẻ điên kia có vấn đề gì, nhưng sau khi nghe Tiểu Triệu nói như vậy. Diệp Lăng Phi lại không thể không nghĩ nơi này có vấn đề. Diệp Lăng Phi nhíu mày, nói:

- Tiểu Triệu, bên bệnh viện có thể xác định rốt cuộc là nguyên nhân gì gây ra từ vong không?

- Rất khó xác định!

Tiểu Triệu nói.

- Chẳng qua bản thân em lại phát hiện một vấn đề!

- Vấn đề gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Bọn em đã đi xác minh thân phận của người này, phát hiện người đó là công nhân trong nhà máy chế tạo linh kiện điện tử trực thuộc tập đoàn Suzuki, ba ngày trước vẫn còn đi làm bình thường!

Tiểu Triệu nói.

- Trước mắt bọn em cũng chỉ lấy được một số tin tức như vậy thôi!

- Lại là tập đoàn Suzuki à?

Diệp Lăng Phi nghe Tiểu Triệu nói như vậy, hắn cũng cảm thấy đầu mình linh quang chợt lóe lên, nói:

- Tiểu Triệu, trong chuyện này nhất định có vấn đề, nếu không thì sao lại trùng hợp như vậy, tất cả những chuyện này đều có liên quan đến tập đoàn Suzuki!

- Diệp ca, em cũng nghĩ như vậy!

Tiểu Triệu nói.

- Cho nên em mới nói chuyện này có liên quan đến đại đội cảnh sát hình sự bọn em, bọn em không thế nào bỏ mặc chuyện này được. Sau khi ăn cơm trưa xong, bọn em phải đi xem cái nhà máy chế tạo đồ điện tử của tập đoàn Suzuki tại thành phố Vọng Hải một chút, chỉ là chuyện này có chút phiền phức, còn chưa biết có giải quyết được gì không đây. Bây giờ nhà máy của tập đoàn Suzuki đã tỏ ra cẩn thận khác thường, khụ, đến lúc đó có chuyện gì, em sẽ báo cho Diệp ca biết!

- Ừ!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tiểu Triệu, nếu có chuyện gì cậu kịp thời báo cho anh biết, Hân Mính cũng rất coi trọng vụ án này, anh muốn nói lại tiến triển của vụ án cho Hân Mính biết. Tiểu Triệu, cậu hiểu ý của anh không?

- Diệp ca, sao mà em lại không hiểu ý anh chứ!

Tiểu Triệu nói.

- Diệp ca, anh cứ yên tâm đi, em nhất định sẽ kịp thời thông báo tình hình mới nhất cho Diệp ca, đến lúc đó chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé!

- Tiểu Triệu, cậu cẩn thận một chút!

Diệp Lăng Phi nói.

- Cậu không còn giống như trước kia nữa, đừng quá liều lĩnh mạo hiềm, nhớ kỹ lời anh đó..., chuyện quá nguy hiểm cậu không được đem tính mạng ra đánh cược!

- Diệp ca, rất cảm ơn anh!

Tiểu Triệu nói.

- Em biết phải làm sao mà. Diệp ca, em cũng không thể khiến anh thất vọng được!

Diệp Lăng Phi cúp máy, quay trở về, đã thấy Minako cùng Suzu Yamakawa đứng bên cạnh Bạch Tình Đình, đang thương lượng chuyện gì đó với Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình nói:

- Cứ quyết định như vậy đi, các cô mua mấy bộ quần áo vừa chọn đấy, mỗi người ba bộ quần áo, hai người thì là sáu bộ, ừm, để tôi dẫn các cô đi mua thêm nội y nữa!

Minako và Suzu Yamakawa dường như cũng không muốn làm cho Bạch Tình Đình tốn nhiều tiền như vậy, các cô ở lại nơi này, sống trong biệt thự trong lòng đã cảm thấy băn khoăn rồi, bây giờ Bạch Tình Đình lại mua cho các cô mỗi người ba bộ quần áo, càng làm cho các cô cảm thấy áy náy. Đúng lúc Diệp Lăng Phi quay trở lại, Diệp Lăng Phi đi tới sau lưng Bạch Tình Đình, tay phải ôm lấy vòng em nhỏ mềm mại của Bạch Tình Đình, nói với Minako bà Suzu Yamakawa:

- Các cô không cần phải khách sáo với tôi, chẳng lẽ cô cho rằng tiền này là cho không ư, nếu như các cô không quay trở về Nhật Bản, vậy thì đến nhà tôi làm người giúp việc, cô nàng Suzu Yamakawa kia có thể mặc trang phục hầu gái, quét dọn nhà cửa. Minako có thể chịu trách nhiệm bảo vệ Tình Đình, làm vệ sỹ cũng không tồi!

Bạch Tình Đình huých nhẹ khuỷu tay trái vào lưng Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, anh đừng đùa giỡn với họ nữa!

Bạch Tình Đình vừa nói vừa đưa tay về phía túi áo của Diệp Lăng Phi, lấy ra ví tiền từ trong túi Diệp Lăng Phi, cô cầm lấy ví tiền, thấy không đủ tiền mặt, lại lấy thẻ tín dụng của Diệp Lăng Phi ra, đưa cho cô nhân viên bán hàng kia. Sáu bộ quần áo này giá cũng hơn 10 nghìn tệ, Diệp Lăng Phi ngay cả nháy mắt cũng không thèm. Bạch Tình Đình dĩ nhiên biết chút tiền đó đối với Diệp Lăng Phi mà nói, căn bản là không coi vào đâu. Diệp Lăng Phi là kẻ có tiền, tài sản hơn 10 tỷ, cụ thể Diệp Lăng Phi có bao nhiêu tiền, chỉ sợ ngay cả Diệp Lăng Phi cũng không nắm được, chẳng qua một thời gian trước, thị trường chứng khoán của nước Mĩ chao đảo. Diệp Lăng Phi tổn thất một ít tiền. Tay đại diện của công ty tư vấn Paul nhân cơ hội này đề nghị Diệp Lăng Phi mua cổ phiếu của công ty Coca-cola. Diệp Lăng Phi cũng không cảm thấy hứng thú với mấy cái cổ phiếu công ty tập đoàn gì gì đó, nhưng nhà tư vấn Paul này lại có kinh nghiệm phong phú, Diệp Lăng Phi giao cho Paul đi làm, không có chút lo lắng gì. Diệp Lăng Phi xuất thủ mua liền sáu bộ quần áo, cô nhân viên bán hàng kia cao hứng không thôi, vốn tưởng rằng hôm nay không bán được bao nhiêu hàng, nhưng không ngờ trước giờ nghỉ trưa lại có được một khách hàng lớn như vậy, thoáng cái liền mua sáu bộ quần áo. Cô ta nhanh chóng thao tác, hai tay đem trả thẻ tín dụng lại cho Bạch Tình Đình, nhiệt tình nói:

- Chào mừng ngài lần sau lại đến!

Lúc này Diệp Lăng Phi nói xen vào:

- Lần sau tôi tới nhớ là phải chiết khấu cho chúng tôi đó, tốt nhất là chiết khấu 100%!

Bạch Tình Đình lôi Diệp Lăng Phi đi ra ngoài. Diệp Lăng Phi làu bàu:

- Bà xã, anh cũng chỉ tiện miệng mà nói vậy thôi, không có ý khác đâu!

Bạch Tình Đình kéo tay Diệp Lăng Phi rời khỏi này, đã thống nhất trước rồi, mua xong nội y thì sẽ đi. Chẳng qua, lần mua áo lót này Bạch Tình Đình không để cho Diệp Lăng Phi đi theo, nói Bạch Tình Đình không lo lắng đó là giả dối, hai cô gái Minako và Suzu Yamakawa đều là những thiếu nữ xinh đẹp mê người. Cho dù Diệp Lăng Phi ngoài miệng nói không có hứng thú với hai người các cô, Bạch Tình Đình cũng không tin lời của Diệp Lăng Phi được. Trong con mắt của Bạch Tình Đình, ông chồng Diệp Lăng Phi này chính là một người đàn ông thích dùng hạ thân để suy nghĩ, nếu như không có mình ở bên cạnh, đảm bảo đã vận động hạ thân rồi. Tuy bây giờ Bạch Tình Đình đã ngầm đồng ý cho mấy người phụ nữ có quan hệ với Diệp Lăng Phi, nguyên nhân chủ yếu là muốn để Diệp Lăng Phi không nên đi ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt nữa, ở nhà có thể thỏa mãn hắn rồi. Tuy kế hoạch này của Bạch Tình Đình rất tốt, nhưng cô vẫn lo lắng ông chồng Diệp Lăng Phi nhất thời không có mình ở bên cạnh, lại chạy ra ngoài. Cho nên, cô mới theo dõi Diệp Lăng Phi sát sao như vậy.

Bạch Tình Đình không để cho Diệp Lăng Phi cùng đi chọn đồ lót, Diệp Lăng Phi cũng không thật sự muốn đi cùng. Hắn nói với Bạch Tình Đình sẽ đứng ở thang bộ hút thuốc lá chờ các cô, khi nào bọn họ mua đồ lót xong thì quan bên đó tìm hắn. Diệp Lăng Phi đi đến chỗ cửa thang bộ, đầy cánh cửa ra, đứng ở bên ngoài châm thuốc hút. Hắn còn chưa hút xong một điếu thuốc, chuông điện thoại di động của hắn chợt vang lên. Diệp Lăng Phi cho là bên Tiểu Triệu có tình huống gì đó tnên mới tìm mình, nhưng không ngờ cú điện thoại này là Trương Lộ Tuyết gọi tới. Diệp Lăng Phi vừa thấy là điện thoại của Trương Lộ Tuyết, hắn cười cười nhận điện thoại, không đợi Trương Lộ Tuyết mở miệng, Diệp Lăng Phi ngược lại đã đoạt trước, nói:

- Lộ Tuyết à, sao em lại gọi điện thoại cho anh vậy, chẳng lẽ em nhớ anh rồi sao?

- Em thèm mà nhớ anh!

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng hừ lạnh của Trương Lộ Tuyết, cô nói.

- Em và cha mẹ mới quay trở về thành phố Vọng Hải, muốn xem anh có chết hay không, lâu như vậy cũng không có tin tức gì, em còn tưởng rằng anh chết rồi cơ chứ!

Diệp Lăng Phi nghe giọng điệu nói chuyện của Trương Lộ Tuyết, cũng biết cô nàng Trương Lộ Tuyết này nhất định là đang giận dỗi. Thử nghĩ xem, từ sau khi mình đến thành phố Đông Hải, cũng chưa liên lạc với Trương Lộ Tuyết, trong lòng Trương Lộ Tuyết sao có thể không tức giận cho được. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Lộ Tuyết, bây giờ anh so với người chết cũng không khác nhiều lắm, cả ngày đều nhớ em. ăn không ngon, ngủ không yên, khuôn mặt chỉ toàn là nước mắt đó, cũng là nước mắt vì nhớ em!

- Diệp Lăng Phi này, có phải là Bạch Tình Đình không ở bên cạnh anh đúng không?

Trương Lộ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, lại hỏi có phải Bạch Tình Đình không ở bên cạnh Diệp Lăng Phi đúng không. Diệp Lăng Phi nói:

- Tình Đình không ở cạnh anh, sao thế, chẳng lẽ em nhớ Tình Đình à?

- Em biết ngay nhất định Bạch Tình Đình không ở bên cạnh anh mà, nếu không thì anh dám nói như vậy sao!

Trương Lộ Tuyết bĩu môi, nói:

- Diệp Lăng Phi, em còn không hiểu anh sao, miệng anh có thể nói người chết thành sống, còn có cái gì mà anh không thể nói ra được. Em không tin câu nói đó của anh, trừ phi.., trừ phi bây giờ anh để em đánh một trận, đến khi nào em hết bực, em mới tin lời của anh!


----o0o----


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 26
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Đô Thị Tàng Kiều - Tác giả: Tam Dương Trư Trư (CHƯƠNG 918>>>>)   Mon Jul 29, 2013 2:22 pm

Chương 1119: Sát cơ (2)

Nhóm dịch: Tepga
Đả Tự: Bảo Ngọc --- 4vn.eu
Sưu Tầm By xtamnguyenx --- 4vn.eu


- Không phải là chỉ đánh một trận thôi sao, chuyện này là chuyện nhỏ ấy mà!

Diệp Lăng Phi nói.

- Lộ Tuyết, em cũng không cần phải tự động thủ đánh anh đâu, nếu như em đánh anh, ta anh sợ sẽ làm tay em bị thương mất, như vậy thì anh đau lòng lắm. Chỉ bằng anh tự mình đánh mình nhé?

Trương Lộ Tuyết nghe được những lời này của Diệp Lăng Phi, phì cười nói:

- Được rồi, được rồi, em không tức giận nữa. Em cảm giác có lẽ kiếp trước mình đã làm sai chuyện gì đó, nếu không thì sao em lại gặp gỡ anh, hơn nữa còn yêu anh. Lúc anh ở trước mặt em, em còn cảm thấy anh rất đáng ghét, nhưng lâu như vậy rồi mà anh không xuất hiện trước mặt em, em lại cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, điều này chắc cũng gọi là oan nghiệt đúng không. Diệp Lăng Phi, bao giờ thì anh có thời gian, em muốn gặp anh!

- Ngày mai thì thế nào?

Diệp Lăng Phi nói.

- Ngày mai anh muốn đến tập đoàn Tân Á, lâu lắm rồi cũng không đến tập đoàn Tân Á xem tình hình thế nào, cũng không biết tập đoàn Tân Á có bao nhiêu tiểu muội muội mới chiêu mộ có thể bổ mắt đấy!

- Đồ lưu manh, em biết ngay là anh tới tập đoàn Tân Á cũng không có ý nghĩ tốt đẹp gì!

Trương Lộ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, gắt giọng:

- Nếu như anh tới để ngắm mỹ nữ thì cũng đừng đến tập đoàn Tân Á nữa, tập đoàn Tân Á không hoan nghênh cái tên đại sắc lang như anh!

- Lộ Tuyết, em chớ có nói như thế, em nói vậy làm anh đau lòng lắm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Dù thế nào anh cũng là nhân viên cũ của tập đoàn Tân Á, nhớ năm đó, anh đã vì tập đoàn Tân Á có những cống hiến kiệt xuất, sao em lại có thể qua cầu rút ván như vậy, bây giờ không cần anh nữa thì một cước đá anh ra ngoài đường, em làm vậy không phải là đã lấy oán trả ơn sao?

- Em mà lấy oán báo ơn à, Diệp Lăng Phi này, anh có nhầm không vậy?

Trương Lộ Tuyết hừ lạnh nói.

- Anh bảo em lấy oán báo ơn thế nào, chỉ không để anh đến tập đoàn Tân Á ngắm người đẹp, như vậy là lấy oán báo ân sao?

- Lộ Tuyết, dù thế nào anh cũng là ông chủ của tập đoàn Tân Á, em không thể đối đãi với anh như vậy chứ!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Chẳng lẽ em không phải người đẹp ư, anh đến Tập đoàn Tân Á chính là vì muốn ngắm đại mỹ nữ số một là em!

- Anh đổi giọng cũng nhanh quá nhỉ!

Trương Lộ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi lập tức đổi giọng tán dương mình, cô nói:

- Em mặc kệ anh đến tập đoàn Tân Á để làm gì, tóm lại, nếu ngày mai anh đến tập đoàn Tân Á, vậy phải lập tức đến phòng làm việc của em, nếu như để em biết được anh đến tập đoàn đùa giỡn tiểu cô nương khác, em không tha cho anh đâu đấy!

Glọng điệu của Trương Lộ Tuyết khi nói chuyện rõ ràng là tỏ vẻ anh là người đàn ông của em, khẩu khí đó giống hệt như của Bạch Tình Đình vậy. Diệp Lăng Phi không khỏi nhớ tới Bạch Tình Đình, cảm thấy tính cách của Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình quả thật rất giống nhau, ngay cả cách nói chuyện cũng giống nhau như đúc. Diệp Lăng Phi cũng biết, những điều này là mầm mống do chính hắn gieo xuống, bây giờ cho quả như thế này, bất kể là ngọt hay là đắng, hắn đều phải ăn. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Được rồi, ngày mai anh đến tập đoàn Tân Á, bảo đảm sẽ lập tức đến phòng làm việc của em. À, Lộ Tuyêt, ngày mai em không đền kỳ đó chứ!

- Em có tới cái đó hay không không liên quan gì đến anh, đó là chuyện của em, anh đừng có mơ làm gì em!

Trương Lộ Tuyết hừ lạnh nói.

- Bây giờ em đang thanh tâm quả dục, trong đầu không có chút tạp niệm gì cả!

- Em là ni cô à!

Diệp Lăng Phi nói.

- Như vậy cũng không tốt đâu, thời buổi này ni cô cũng ngã bệnh. Lộ Tuyết à, em ngàn vạn đừng học theo ni cô, làm một phàm nhân cũng tốt. Em thử nghĩ xem, em có con, còn có một người đàn ông anh tuấn cường tráng là anh đây ở bên em, cuộc sống như vậy hạnh phúc xiết bao!

- Hạnh phúc cái gì chứ, cả ngày em đều lo lắng cái gã đàn ông như anh chạy đến chỗ nào phong lưu khoái lạc, còn hạnh phúc đâu nữa, cả ngày chỉ lo lắng cho anh!

Trương Lộ Tuyết nói.

- Bây giờ em càng cảm thấy thông cảm cho Bạch Tình Đình, có một ông chồng như anh, trong lòng Bạch Tình Đình nhất định là rất đau khổ!

- Ai bảo thế!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh và bà xã nhà anh vô cùng hạnh phúc, Lộ Tuyết, em có thích tới chỗ bọn anh không, buổi tối chúng ta có thể cùng nhau song phi!

- Cút!

Trương Lộ Tuyết gắt giọng.

- Em biết ngay là nói chuyện với anh thì chẳng có chuyện gì tốt cả, anh nói câu nào cũng thích chiếm tiện nghi của em, anh chớ có quên, ngày mai đến phòng làm việc của em, tốt nhất là buổi sáng, buổi chiều không chắc em có mặt ở công ty đâu!

- Anh đảm bảo nhất định sẽ đến vào buổi sáng!

Diệp Lăng Phi nói.

- Lộ Tuyết, hôn một cái nào, anh thật sự rất nhớ em!

- Anh không cảm thấy buồn nôn à!

Trương Lộ Tuyết nói.

- Em thật sự bị anh đánh bại rồi!

- Nếu đã bị đánh bại, vậy thì em nên biết điều một chút, hôn một cái nào!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chẳng lẽ như vậy mà cũng khó thế sao, thôi bỏ đi, nếu mà em không muốn hôn, vậy anh cũng không ép em, anh thấy chắc là anh đáng ghét quá, nếu anh là một người đáng yêu, người ta sao lại không hôn anh chứ? Khụ, anh phải bế quan tu tỉnh lại mình thôi!

- Được rồi, được rồi. Diệp Lăng Phi à, anh đừng nói nữa được không, có mỗi một việc, xem anh nói nhăng cái gì kìa!

Trương Lộ Tuyết nói.

- Không phải là hôn anh thôi sao, em hôn là được!

Trương Lộ Tuyết vừa nói bừa hướng về phía điện thoại hôn một cái, Diệp Lăng Phi cố ý nói:

- Lộ Tuyết, anh không nghe thấy, hôn thêm cái nữa được không?

Trương Lộ Tuyết không thể làm gì khác được đành hôn thêm một cái nữa. Diệp Lăng Phi lại nói là không nghe được. Lần này Trương Lộ Tuyết không mắc mưu nữa, cô hét vào trong điện thoại:

- Cái tên sắc lang nhà anh!

Nói xong, Trương Lộ Tuyết dập máy. Diệp Lăng Phi nghe thấy đầu dây bên kia chỉ còn những tiếng tút tút, hắn cười rồi cúp máy, trên mặt hiện lên vẻ vui thích. Nhớ tới thân thể gợi cảm bốc lửa của Trương Lộ Tuyết. Diệp Lăng Phi trong lòng lại cảm thấy ngứa ngáy. Trong lòng hắn thầm nghĩ nếu như để cho Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết cùng nằm trên một cái giường, đây chính là một loại hưởng thụ tuyệt vời. Diệp Lăng Phi nghĩ đi nghĩ lại, trên mặt không tự chủ được hiện lên một nụ cười rất thô bỉ. Nụ cười này vừa mới hiện lên, đã nghe thấy tiếng bước chân, sau đó Bạch Tình Đình xuất hiện ở trước mặt Diệp Lăng Phi. Nụ cười bỉ ổi trên mặt Diệp Lăng Phi còn chưa biến mất, đã bị Bạch Tình Đình nhìn thấy. Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi cười xấu xa như vậy, cô cười hỏi:

- Ông xã, vừa rồi anh làm cái gì vậy?

- Anh có làm gì đâu!

Diệp Lăng Phi vội vàng nói.

- Bà xã, đã mua xong nội y rồi sao?

- Vâng, đã trả tiền rồi, chỉ đợi anh cùng đi ăn cơm thôi!

Trong lúc Bạch Tình Đình nói chuyện, ánh mắt cũng không ngùng đánh giá Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi vừa rồi nghĩ tới một chuyện cực kỳ xấu xa, lo sợ bị Bạch Tình Đình biết được, hắn vội vàng cười nói:

- Bà xã, vậy chúng ta đi thôi!

- Chờ một chút!

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi muốn đi, cô ngăn trước mặt Diệp Lăng Phi, giương cặp mắt xinh đẹp nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, anh vẫn chưa nói rõ cho em biết, lúc nãy khi em bước vào thì thấy anh đang đứng đây cười khúc khích một mình, rốt cuộc anh đang cười gì vậy?

- À, anh có cười gì đâu!

Diệp Lăng Phi nói.

- Thật là anh không cười cái gì?

Bạch Tình Đình nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, hai chúng ta đã ở với nhau lâu như vậy, em còn không hiểu anh sao? Nụ cười khi nãy của đã tố cáo anh đang nghĩ tới chuyện xấu xa nào đó, tốt nhất anh nên nói cho em biết, nếu không em sẽ tức giận đó!

Bạch Tình Đình vừa nói ra câu này, Diệp Lăng Phi quả thật cũng không dám giấu diếm, hắn thật sự lo Bạch Tình Đình sẽ tức giận. Dĩ nhiên, Diệp Lăng Phi cũng sẽ không nói cho cô biết thật tình mình nghĩ gì. Diệp Lăng Phi ghé môi vào bên tai Bạch Tình Đình, hạ giọng thì thầm, nói:

- Bà xã, anh đang suy nghĩ nếu tối nay về nhà em mặc nội y sexy nhảy múa thoát y trước mặt anh, vậy sẽ là tình cảnh hương diễm đến bực nào. Bà xã, anh nghĩ trong phòng ngủ chúng ta có thể đặt một cái cột, đến lúc đó, em có thể múa cột... !

Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết câu, đã nghe thấy Bạch Tình Đình gắt giọng:

- Anh đừng có mà mơ!

Bạch Tình Đình nói xong, xoay người định rời đi, nhưng không ngờ lại bị Diệp Lăng Phi nắm lấy tay phải, kéo Bạch Tình Đình quay trở lại, ngay sau đó, Diệp Lăng Phi đặt Bạch Tình Đình tựa vào vách tường, đôi môi hôn tới. Bạch Tình Đình đâu ngờ Diệp Lăng Phi lại muốn hôn cô ở chỗ này, hai tay cố sức đẩy Diệp Lăng Phi ra, gắt giọng:

- Đây là cửa hàng, anh đừng làm loạn!


----o0o----


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kimako01
Nguyên Soái
Nguyên Soái
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 2467
Age : 26
Registration date : 16/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Đô Thị Tàng Kiều - Tác giả: Tam Dương Trư Trư (CHƯƠNG 918>>>>)   Mon Jul 29, 2013 2:23 pm

Chương 1119: Sát cơ (3)

Nhóm dịch: Tepga
Đả Tự: Bảo Ngọc --- 4vn.eu
Sưu Tầm By xtamnguyenx --- 4vn.eu


- Anh thích ở chỗ này đấy, chẳng lẽ không được sao!

Diệp Lăng Phi hai tay ôm Bạch Tình Đình, dùng sức bóp nắn cặp mông căng nẩy của Bạch Tình Đình, hạ thân hắn ma sát với hạ thân của Bạch Tình Đình hạ thân, cười xấu xa nói:

- Bà xã, chẳng lẽ em không muốn ở chỗ này sao?

- Em không muốn đâu!

Bạch Tình Đình gắt giọng.

- Ông xã, anh đừng làm bậy mà, nếu như anh muốn, chúng ta có thể ở nhà, chẳng lẽ không được sao?

- Bà xã, ở chỗ này kích thích hơn nhiều mà!

Diệp Lăng Phi vẫn sờ mó mông của Bạch Tình Đình, hắn cười xấu xa nói:

- Chẳng lẽ em không muốn thể nghiệm một chút cảm giác kích thich sao?

- Không muốn!

Bạch Tình Đình rất khó có thể không cố kỵ gì giống như Diệp Lăng Phi, dù sao cô cũng phải suy nghĩ đến chuyện xã hội này đánh giá mình như thế nào. Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình trả lời kiên quyết như vậy, hắn cười nói:

- Bà xã, anh chỉ trêu em một chút mà thôi!

Diệp Lăng Phi nói xong liền buông tay ra, Bạch Tình Đình đánh vào bộ ngực cường tráng của Diệp Lăng Phi, gắt giọng:

- Em biết ngay cái tên vô lại nhà anh đang bắt nạt em mà!

Bạch Tình Đình liên tiếp đánh lên người Diệp Lăng Phi, một lúc lâu mới dừng tay, gương mặt của cô bỗng nhiên đó ửng lên, dịu dàng nói:

- Ông xã, vừa rồi em rất thích một cái quần lót sexy màu hồng, bây giờ em đi mua, buổi tối em mặc cho anh ngắm!

- Hay quá!

Diệp Lăng Phi lập tức đáp. Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, lập tức trở về mua cái quần lót sexy màu hồng kia. Từ trong cửa hàng đi ra, gương mặt Bạch Tình Đình thủy chung vẫn ửng hồng. Trái tim cô cứ đạp bình bịch bình bịch, tuy Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đã kết hôn lâu như vậy, nhưng cô vẫn không có thói quen mặc cái loại nội y sexy này. Bạch Tình Đình cũng biết, giữa vợ chồng đôi lúc phải có gia vị hâm nóng tình yêu, mình mặc quần lót sexy cũng là vì muốn kích thích ham muốn của Diệp Lăng Phi nhiều hơn. Bạch Tình Đình vẫn rất tự tin về thân thể mình, cho dù cô không mặc quần lót sexy, cô vẫn tin tưởng chỉ cần Diệp Lăng Phi nhìn thấy thân thể của mình, lập tức bộc phát ra bản tính đàn ông. Nhưng phụ nữ nào muốn cự tuyệt yêu cầu của chồng mình, huống chỉ yêu cầu này của Diệp Lăng Phi cũng không quá đáng, chẳng qua là khi ở trước mặt Suzu Yamakawa cùng Minako, Bạch Tình Đình vẫn cảm thấy hơi thẹn thùng.

Suzu Yamakawa và Minako cũng không quá chú ý đến cái quần lót sexy mà Bạch Tình Đình giơ lên, trong lòng các cô rất cảm kích với Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, cũng biết lần này đã tiêu không ít tiền của bọn họ. Vừa lên xe, Suzu Yamakawa đã nói với Diệp Lăng Phi đang chuẩn bị lái xe:

- Diệp tiên sinh, tôi có một yêu cầu!

- Yêu cầu à?

Diệp Lăng Phi thắt dây an toàn xong, nhìn Suzu;Yamakawa, hỏi:

- Cô có yêu cầu gì cứ việc nói ra!

- Tôi hi vọng tôi có thể tìm được một công việc tôi có thể làm ở chỗ này, mặc dù lúc ở Nhật Bản tôi cũng chưa từng có kinh nghiệm làm việc gì, nhưng tôi có thé làm rất nhiều thứ, ví dụ như là nấu ăn, tôi sẽ làm ra các món ăn thật ngon, tôi hy vọng có thể thông qua việc làm của mình để báo đáp lại sự trợ giúp của Diệp tiên sinh đối với chúng tôi!

- Thế có mát-xa không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

-Có!

Suzu Yamakawa lập tức nói.

- Tôi sẽ mát-xa cho Diệp tiên sinh!

- Cái đó thì không cần đâu!

Diệp Lăng Phi nhìn thấy Bạch Tình Đình ngồi ở ghế phụ lái đang hung hăng nhìn mình lom lom, hắn cười nói:

- Vừa rồi tôi chỉ nói đùa với các cô thôi. Suzu Yamakawa, cô không cần để ý quá mức đến những chuyện này, tôi đã nói rồi, sở dĩ tôi quyết định trợ giúp các cô, đó là bởi vì tôi cảm thấy rất khó chịu với tên Yonchien Yamakawa kia, vì thế tôi mới giúp hai cô. Cô cũng không cần phải làm những chuyện gì để báo đáp lại tôi, dĩ nhiên, nếu như các cô thực sự muốn làm một số việc gì đó, tôi cũng không ngần ngại thuê các cô làm người giúp việc quét dọn nhà cửa của tôi. Dù sao biệt thự của tôi rất lớn, một nguời mà dọn dẹp có lẽ là không xuể, cô có thể ở lại để làm việc nhà, về phần Minako, cô cũng có thể làm việc nhà, trong khoảng thời gian này, tôi hi vọng các cô ở lại trong biệt thự, không nên đi ra ngoài. Nếu như các cô muốn đi ra ngoài, tốt nhất nên báo cho tôi biết!

- Cảm ơn!

Minako và Suzu Yamakawa nói.

- Rất cảm ơn về những gì anh đã làm cho chúng tôi!

- Cảm ơn thì không cần!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Tôi không quen được các cô bé cảm ơn, được rồi, tôi dẫn mọi người đi ăn đồ ăn Nhật Bản, nói thật, tôi rất không thích ăn đồ ăn Nhật Bản, chỉ là hôm nay hai cô là khách quý, dĩ nhiên phải khoản đãi hai cô thật tốt rồi, cứ quyết định như vậy!

Diệp Lăng Phi lái xe tới một nhà hàng Nhật Bản lớn nhất thành phố Vọng Hải, hắn dừng xe trước cửa nhà hàng Nhật Bản. Rất nhiều khách tới đây không phải là người Nhật Bản, mà là người Trung Quốc. Cho dù ở Nhật Bản, đồ ăn này cũng không phải người bình thường có thể ăn được. Mà nguyên vật liệu của nhà hàng Nhật Bản này cũng là từ Nhật Bản chở tới đây, không phải mua từ bản địa, như vậy khiến cho giá đồ ăn trong nhà hàng càng đắt hơn, không phải người bình thường có thể ăn nổi. Dĩ nhiên, mỗi chủ nhật, có không ít người đến chỗ này dùng bữa. Đây cũng là một bệnh của người Trung Quốc, luôn là cho là đến nhà hàng Nhật Bản ăn cái gì, đó cũng là cao cấp hơn nhiều lần mà không biết, rất nhiều người Nhật Bản chính là kiếm tiền từ túi người Trung Quốc. Diệp Lăng Phi không thích ăn đồ ăn Nhật Bản, hắn rất không thích ăn thịt cá voi. Dù vậy nhưng mà người trong nước lại muốn lựa chọn ăn thịt cá voi, cho là món đó ăn rất ngon. Bởi vì người Nhật Bản thích ăn thịt cá voi, bọn họ cũng cho là ăn ngon, không biết đó là truyền thống của người Nhật Bản, năm đó đại chiến thế giới lần thứ hai sau khi Nhật Bản thất bại. Nhật Bản cực kỳ thiếu thốn, chỉ có dựa vào thịt cá voi mà sống, sau này, cái này biến thành truyền thống của người Nhật Bản rồi. Thật ra thì, thịt cá voi cũng không ngon lắm. Chẳng qua Minako và Suzu Yamakawa lại là người Nhật Bản, tới thành phố Vọng Hải ăn món ăn Nhật Bản cũng không có vấn đề.

Sau khi Diệp Lăng Phi đỗ xe, cùng Bạch Tình Đình, Minako và Suzu Yamakawa đi vào trong nhà hàng Nhật Bản, Diệp Lăng Phi biết ngay là hôm nay thể nào cũng có phiền phức. Diệp Lăng Phi sao có thể ngờ được lại trùng hợp như vậy, ở chỗ này lại gặp được Yonchien Yamakawa và Takeghi Kusamoto. Hai người này đang ăn đồ ăn Nhật Bản trong nhà hàng, cả nhà hàng Nhật Bản lớn như vậy, ngoài Yonchien Yamakawa. Takeghi Kusamoto, còn có một người Nhật Bản trẻ tuổi mà Diệp Lăng Phi không nhận ra. Diệp Lăng Phi không nhận ra, nhưng Suzu Yamakawa lại biết. Người kia chính là con trai của Takeghi Kusamoto, Kisoku Kusamoto. Nhớ ngày đó cũng là bởi vì Kisoku Kusamoto đến gian phòng của Suzu Yamakawa làm loạn, mới khiến cho Suzu Yamakawa quyết định chạy trốn. Suzu Yamakawa không ngờ ở chỗ này lại gặp phải Kisoku Kusamoto, thật sự là làm cho cô cảm thấy hết sức kinh ngạc.

Trong nhà hàng Nhật Bản này, chỉ có Kisoku Kusamoto, Yonchien Yamakawa và Takeghi Kusamoto ba người đang ngồi ăn, mà những người vệ sỹ mà bọn họ dẫn theo thì đứng ở cửa, không để cho người bình thường đi vào. Trưa hôm nay, bọn họ bao hết cả chỗ này. Sở dĩ Diệp Lăng Phi có thể thuận lợi đi vào như thế, đó là bởi vì những cận vệ đứng ở cửa kia vừa thấy Diệp Lăng Phi, trong lòng có chút sợ hãi, lập tức nhường đường, cũng không có bất kỳ cản trở gì với Diệp Lăng Phi. Tối hôm đó Diệp Lăng Phi đã làm cho những người này sợ hết hồn rồi. Diệp Lăng Phi quả là quá hung ác, khiến mấy vệ sỹ của Yonchien Yamakawa đến tận bây giờ vẫn còn cảm thấy sợ hãi Diệp Lăng Phi, hôm nay nhìn thấy, tự nhiên là né tránh, bọn họ là vệ sỹ, là cầm tiền để bảo vệ Yonchien Yamakawa, cũng không phải đi liều mạng cho hắn. Diệp Lăng Phi đi vào, đám người Yonchien Yamakawa. Takeghi Kusamoto cũng đã nhìn thấy Diệp Lăng Phi. Yonchien Yamakawa liếc mắt nhìn thấy Minako và Suzu Yamakawa đứng ở sau lưng Diệp Lâng Phi, con mắt của lão ta nheo nheo. Phàm là những người quen thuộc Yonchien Yamakawa đều biết, mỗi khi Yonchien Yamakawa nheo mắt, đó là thể hiện Yonchien Yamakawa đang động nộ, dưới tình huống này, đối thủ của Yonchien Yamakawa đều không có kết quả tốt đẹp gì. Lần này, Yonchien Yamakawa vừa nhìn thấy Minako và Suzu Yamakawa, lão ta cũng nheo mắt lại, hàm ý không cần nghĩ cũng biết, chính là đã nổi sát cơ với hai người này.



----o0o----


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Đô Thị] Đô Thị Tàng Kiều - Tác giả: Tam Dương Trư Trư (CHƯƠNG 918>>>>)   

Về Đầu Trang Go down
 
[Đô Thị] Đô Thị Tàng Kiều - Tác giả: Tam Dương Trư Trư (CHƯƠNG 918>>>>)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 11 trong tổng số 11 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... 9, 10, 11

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: ..::TIÊN SẮC HIỆP VIỆN::.. :: .:Sắc Hiệp:.-
Chuyển đến